Thông tin sách

Những Người Đắc Thắng Của Đức Chúa Trời

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: God's Overcomers
ISBN: 0-7363-0433-9
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 6

Untitled Document

CHƯƠNG SÁU

MỘT ĐỜI SỐNG NÔNG CẠN

Kinh Thánh: Nhã. 4:12; Ô-sê 14:5-7;
Mác 4:5-6; 16-17

Mác chương 4 có nhiều điều quan trọng về đời sống Cơ Đốc. Điều đầu tiên các anh chị em thường hỏi là chương này chỉ về những người đã được cứu hay chưa được cứu. Nhưng chúng ta không nên hỏi những hạt giống chỉ về người được cứu hay chưa được cứu. Ẩn dụ về người gieo giống không nhằm mục đích cho chúng ta thấy bốn loại đất này liên quan như thế nào đến người được cứu hay chưa được cứu, nhưng có mục đích cho chúng ta thấy người ta tiếp nhận Lời Đức Chúa Trời trong bốn tình trạng. Vì vậy, lời ở đây không chỉ nói về lời làm tái sinh. Nếu đó là lời Đức Chúa Trời, sẽ có bốn loại phản ứng này. Sẽ có bốn loại phản ứng trong trường hợp những người Ngoại-bang nhận sự sống đời đời, và sẽ có bốn loại phản ứng trong trường hợp các Cơ Đốc nhân được làm cho hoàn hảo trước mặt Đức Chúa Trời. Xin nhớ rằng nguyên tắc và sự dạy dỗ được bàn đến ở đây tuyệt đối liên quan đến tình trạng của người tiếp nhận lời Chúa, và không liên quan gì đến việc một người có được cứu hay không. Vì vậy chúng ta không được đem vấn đề cứu rỗi vào phân đoạn này. Phân đoạn này chỉ cho chúng ta biết tình trạng một người tiếp nhận hay từ chối lời Đức Chúa Trời mà thôi. Do đó cũng có thể áp dụng cả cho tín đồ. Nói cách khác, phần Kinh Thánh này không những dành cho người Ngoại-bang, mà còn dành cho Cơ Đốc nhân nữa.

Bây giờ nhờ ân điển của Đức Chúa Trời, tôi sẽ chỉ cho anh em cuộc sống như thế nào làm đẹp lòng Đức Chúa Trời và sẽ tồn tại. Đời sống nào bền lâu và chịu nổi những sự thử nghiệm? Nhờ ân điển của Đức Chúa Trời, tôi sẽ chỉ cho anh em thấy mức độ sâu xa mà lời Đức Chúa Trời phải hành động trong chúng ta trước khi chúng ta có thể thật sự tăng trưởng trong lời thần thượng.

Tôi biết tất cả chúng ta đều theo đuổi những gì thuộc linh trước mặt Đức Chúa Trời. Tôi biết trước mặt Chúa, tất cả chúng ta đều ao ước trở nên những tín đồ làm vui lòng Đức Chúa Trời. Chúng ta đều hi vọng đời sống và công tác của mình được Đức Chúa Trời chấp nhận. Chắc chắn đó là điều chúng ta đang theo đuổi. Nhưng tại sao có rất nhiều người đã thất bại trên đường mình? Tại sao có những người chỉ đi được nửa đường? Ngày nay có bao nhiêu người hoàn toàn vâng phục Chúa? Có bao nhiêu người đang theo Chúa suốt đường? Có nhiều người khởi đầu rất tốt nhưng không bao nhiêu người tiếp tục bước đi cách tốt đẹp. Không có gì ngạc nhiên khi một người có những bước khởi đầu tốt đẹp. Tiếp tục bước đi cách tốt đẹp mới là quí báu. Khởi đầu tốt không bảo đảm sẽ kết thúc tốt. Những ai vâng phục lúc khởi đầu có thể sẽ không vâng phục lúc cuối cùng. Khi đọc Lê-vi Ký, chúng ta thấy những người hai mươi tuổi được đánh giá cao hơn những người sáu mươi tuổi. Tại sao? Lý do là vì một số người hết lòng với Chúa khi họ hai mươi tuổi đã về hưu trước khi họ đến tuổi sáu mươi. Có bao nhiêu người sẽ theo Chúa suốt đường? Khi còn trẻ, anh em vâng phục. Vậy thì tại sao bây giờ anh em lại lơi lỏng? Có lẽ cách đây vài năm, mọi sự không giống như bây giờ. Có lẽ bây giờ lòng anh em hoàn toàn khác với tấm lòng anh em có khi mới bắt đầu theo Chúa. Có lẽ cách đây ít lâu, anh em muốn chịu khổ cho Chúa và chịu đựng thử thách cho ý muốn của Đức Chúa Trời. Nhưng tình trạng của anh em ngày nay khác hẳn với lúc đầu. Ai sẽ theo Chúa suốt đường và không dừng lại giữa chừng? Trước khi gặp hoạn nạn, và trước khi thấy mọi sự trái ngược với ý muốn của mình, anh em rất dễ nói: “Chúa ơi, con sẽ vâng lời Ngài bất cứ giá nào”. Nhưng khi ý muốn Chúa khác với ý muốn của anh em, khi sự sắp đặt của Chúa khác với lòng mong đợi của mình, khi anh em thấy một ngọn núi lớn chận đường mình, và xét rằng ngọn núi ấy quá cao không thể vượt qua được, anh em sẽ không còn nói trước mặt Chúa: “Con sẽ vâng lời Ngài bất cứ giá nào”. Đó là cách vâng lời của nhiều người. Ban đầu khi thấy tầm quan trọng của ý chỉ đời đời của Đức Chúa Trời và thấy ý chỉ ấy có liên quan đến Đấng Christ cách nghiêm trọng dường nào, anh em quyết định thưa với Ngài: “Đức Chúa Trời ơi, con sẽ vâng lời bất cứ giá nào”. Nhưng khi đường lối do Đức Chúa Trời chỉ định khác với đường lối của mình, và lòng mong đợi của mình khác với lòng mong đợi của Ngài, anh em bèn bỏ cái ách cần thiết ấy đi, lẩn tránh thập tự giá đặt trước mặt mình, và nản lòng không còn muốn theo Chúa trọn đường nữa.

Anh chị em ơi, chỉ có một loại đời sống tôn vinh Chúa; đó là đời sống vác thập tự giá trọn đường cho đến cuối cùng. Ôi, không bao giờ chúng ta có thể tránh thập tự giá. Nếu không thật sự được Chúa xử lý và nếu không từ chối bản ngã, vác thập tự giá đi theo Ngài, không sớm thì muộn chúng ta sẽ không thể đi tiếp. Nếu chúng ta chưa được xử lý hoàn toàn và chưa dâng mình trọn vẹn một lần đủ cả, sẽ có ngày chúng ta đối mặt với một điều gì đó mà mình không thể chịu được. Sự tăng trưởng thuộc linh giả tạo có thể lừa dối chúng ta và lừa dối người khác, nhưng không sớm thì muộn chúng ta sẽ thấy mình không thể vượt qua một vấn đề nào đó. Một người có thể từ bỏ mọi sự nhưng không thể từ bỏ chính mình. Nếu không được xử lý triệt để, chúng ta không thể vượt qua bất cứ điều gì; chúng ta sẽ thấy giá theo Chúa quá cao và sẽ bỏ cuộc.

Bây giờ chúng ta cần thấy lý do vì sao một số người không thể theo Chúa trọn đường. Nguyện chúng ta tìm được ánh sáng trong Kinh Thánh, và nguyện chúng ta nhận được sự giúp đỡ từ Đức Chúa Trời và sự khải thị từ Thánh Linh để thấy lý do ấy.

Mác 4:5 chép: “Hạt giống khác rơi trên nơi có đá, không có nhiều đất, và mọc lên ngay vì đất không sâu”. Ngay lập tức nó mọc lên. Đó là điều xảy ra hôm nay. Mọc lên nghĩa là có hi vọng sống. Mọc lên nghĩa là hạt giống nảy mầm. Mọc lên nghĩa là lời không còn là lời suông mà đã biến thành sự sống. Mọc lên nghĩa là anh em không những xưng nhận lời mà đã tiếp nhận lời vào trong mình; lời bắt đầu mọc trong anh em. Mọc lên nghĩa là lớp vỏ bên ngoài của hạt giống vỡ ra và hạt giống nảy mầm, nghĩa là anh em đã tiếp nhận lời và có bước khởi đầu. Tạ ơn Chúa tất cả chúng ta đều đã bắt đầu. Lời về thập tự giá đã có bước khởi đầu trong chúng ta. Mầm của lời ấy đã xuất hiện. Nhưng Chúa nói dầu một số người đã bắt đầu như vậy, họ đã không kết thúc tốt đẹp. Ngài nói: “Khi mặt trời mọc thì bị cháy sém; và vì không có rễ, nên bị khô héo” (c. 6). Đây là loại người nào? Họ là những người có bước khởi đầu tốt nhưng không có bước kết thúc tốt. Họ là những người vâng lời lúc đầu nhưng quay lưng giữa chừng. Đây là loại người nào? Họ là những người ban đầu bằng lòng từ bỏ mọi sự cho Chúa nhưng về sau lại lưỡng lự. Họ là những người đã mọc lên nhưng cuối cùng bị khô héo. Họ là những người đã mọc lên nhưng bây giờ đang khô đi. Mọc lên nghĩa là có sự sống; khô héo nghĩa là hi vọng vốn có ấy đã ra đi. Nhiều người ban đầu đầy hứa hẹn nhưng đã thất bại giữa chừng; họ biết đây là con đường đúng, và họ mong đợi nhiều từ con đường đúng này. Nhưng sau năm ba tháng, hoặc năm ba năm, họ không còn gì và khô héo đi. Sự sống họ có lúc ban đầu đã ra đi, và mọi dấu hiệu của sự sống nơi họ biến mất.

Vì sao có điều này? Chính Chúa đã giải thích: “Cũng vậy, đây là những người được gieo vào chỗ có đá, khi họ nghe lời, liền vui mừng tiếp nhận. Nhưng họ không có rễ trong mình, mà chỉ được ít lâu; khi sự khốn khổ hay bắt bớ xảy đến vì lời, thì họ vấp ngã ngay” (cc. 16-17). Theo Lời Chúa, họ đã gặp hoạn nạn và bắt bớ rồi thối lui. Ở đây sự bắt bớ đến do lời; đây không phải là sự bắt bớ bình thường. Hoạn nạn được nói đến ở đây cũng đến do lời; đây không phải là loại hoạn nạn bình thường. Họ tiếp nhận lời nhưng không thể tiếp nhận hoạn nạn và sự bắt bớ cùng đến với lời. Kết quả là họ sa ngã.

Có hoạn nạn và bắt bớ kèm theo mỗi lời. Khi một người ngoại, tức là tội nhân, tiếp nhận Chúa, tự phát người ấy gặp hoạn nạn và bắt bớ. Tuy nhiên, tôi không đi sâu vào điều này bây giờ. Điều tôi muốn nói là khi một Cơ Đốc nhân tiếp nhận lời, bất cứ lời nào, người ấy chắc chắn sẽ gặp hoạn nạn và bắt bớ. Vì vậy, người ấy không thể lấy lời làm đồ trang sức của mình và cho rằng bất cứ điều gì mình đã nghe, mình có thể rao giảng. Người ấy có thể làm như vậy với những loại kiến thức khác, nhưng không thể áp dụng nhanh như vậy đối với lời. Người ấy phải trải qua sự xử lý thật, thật sự chết và bị đóng đinh vì cớ lời, và thật sự được Đức Chúa Trời phá vỡ vì chứng cớ trước khi có thể làm một chứng cớ đúng đắn. Đó không phải là vấn đề sắp xếp một vài câu Kinh Thánh tương tự lại với nhau, phân loại chúng một chút, và soạn thảo một ít để đưa ra một sứ điệp. Đó không phải là sứ điệp. Người ấy có thể tìm được nhiều điều tương tự như vậy trong một quyển Thánh Kinh phù dẫn. Người ấy phải thật sự được xử lý trước khi có thể có một sứ điệp. Vì vậy, không lời nào mà không kèm theo hoạn nạn và bắt bớ.

Vì sao như vậy? Sau khi tôi nghe một lời dạy dỗ và tiếp nhận sự dạy dỗ ấy, Đức Chúa Trời chắc chắn sẽ tạo một hoàn cảnh cần đến lời ấy. Chẳng hạn như hôm nay chúng ta có thể nghe một lời về sự kiên nhẫn và tiếp nhận lời ấy. Đức Chúa Trời sẽ tạo nên một hoàn cảnh cần có sự kiên nhẫn. Hoặc chúng ta có thể nghe một lời về tình yêu anh em và tiếp nhận lời ấy. Đức Chúa Trời sẽ tạo cho chúng ta một hoàn cảnh đòi hỏi phải có tình yêu thương. Điều tai nghe và miệng nói không đáng tin cậy. Chỉ khi nào có thể thực hành lời lúc sự việc xảy ra thì đó mới là thật. Đó là lý do vì sao tất cả lời đều đem đến hoạn nạn và bắt bớ. Lời có mặt để thử nghiệm xem chúng ta có thật sự tiếp nhận lời hay không. Chúng ta không thể có một lời dạy dỗ nào trong Kinh Thánh mà không phải trả một giá nào cả. Theo sau tất cả những lời dạy dỗ của Đức Chúa Trời là hoàn cảnh do Ngài tạo nên, tức hoàn cảnh cần đến những lời dạy dỗ ấy. Mục đích điều này là thử nghiệm xem những gì chúng ta nhận được là thật hay giả.

Nhiều lúc các anh chị em nghe lời về thập tự giá, lời về sự dâng mình tuyệt đối, hay lời về sự thánh khiết tuyệt đối, họ rất phấn khởi và nghĩ mình có lời ấy, biết lời ấy và hiểu lời ấy. Anh em ơi, đừng vội vui mừng, vì chẳng bao lâu hoạn nạn và bắt bớ sẽ đến với anh em. Chúng sẽ đến để thử nghiệm xem anh em có thật sự tiếp nhận lời ấy không. Nếu có, thì hoạn nạn và bắt bớ sẽ chứng tỏ anh em đã tiếp nhận lời ấy. Nếu anh em chưa tiếp nhận lời hay chỉ tiếp nhận lời cách cạn cợt, nông nổi, thì hoạn nạn và bắt bớ đến sẽ áp đảo anh em. Xin nhớ rằng hoạn nạn và bắt bớ chỉ có mặt để phơi bày tình trạng thật của anh em, chứ không bao giờ lấy mất điều gì anh em thật sự có. Chúng chỉ chứng minh anh em có thật sự tiếp nhận lời Chúa hay không; chúng không làm cho anh em mất lời Chúa. Nếu một điều gì là vàng, nó sẽ không bao giờ bị biến ra đồng do sự thử nghiệm của lửa. Dầu nóng đến đâu, lửa vẫn không thay đổi bản chất của vàng. Tuy nhiên, nếu một điều gì chỉ được mạ vàng, nếu nó chỉ được phủ một lớp vàng bên ngoài, mà không có vàng bên trong, bản chất của nó sẽ bị lửa phơi bày.

Xin nhớ rằng anh em có thể nghe một lời dạy dỗ, nhưng lời dạy dỗ ấy không nhất thiết là của anh em. Sau khi anh em nghe, ngay lập tức Đức Chúa Trời sẽ đem đến cho anh em một sự thử nghiệm để xác định lời ấy có thuộc về anh em không. Mặc dầu anh em đã nghe lời và có một ít kiến thức Kinh Thánh về lời nào đó, nhưng anh em chưa trả giá để liên kết chính mình với lời; anh em chưa từ chối chính mình và chấp nhận thập tự giá trong kinh nghiệm mình. Anh em lấy môi miệng nói rằng mình sẽ vâng lời. Thậm chí anh em có thể cầu nguyện cách vui mừng: “Chúa ơi, con bằng lòng bỏ mình hoàn toàn”. Anh chị em ơi, tôi có thể nói với anh chị em rằng chẳng bao lâu mặt trời của Chúa sẽ đến. Nếu anh em thật sự có sự sống, nếu thật sự có rễ, và nếu anh em thật lòng đối với Chúa, mặt trời sẽ giúp anh em tăng trưởng; nó sẽ giúp anh em phát triển. Nhưng nếu không có rễ, anh em sẽ khô héo ngay khi mặt trời xuất hiện. Mọi thử thách đều nhằm giúp anh em tăng trưởng. Nếu điều gì anh em có không phải là thật và không thuần khiết vì Chúa, những thử thách sẽ đập nát tất cả những gì không thật và lừa dối. Chúng sẽ bày tỏ anh em thật sự là gì ở bên trong, phơi bày mọi sự anh em có ở bên trong và bên ngoài để bày tỏ cho anh em biết bên trong và bên ngoài có giống nhau không.

Anh chị em ơi, anh chị em có biết mặt trời là gì không? Anh chị em có biết hoạn nạn và bắt bớ là gì trong thực tại không? Tôi xin nói chúng là sự bày tỏ tột bực tình yêu của Chúa, tức là thập tự giá. Không có gì vun trồng đời sống anh chị em hơn là thập tự giá, và không có thử thách nào tốt hơn là thập tự giá. Thập tự giá đã phân rẽ cả thế gian làm hai loại. Một bên là những người đắc thắng, và bên kia là những người thất bại. Sự khác biệt giữa hai loại người này là thập tự giá. Thập tự giá phân rẽ họ. Tôi biết có nhiều người ban đầu giống y như những người trong thế gian; họ cảm thấy vui vẻ trong thế gian. Nhưng một khi họ được soi sáng và tiếp nhận khải thị của Đức Chúa Trời, từ đó về sau họ quyết định hầu việc Chúa cách đúng đắn. Họ quyết định làm môn đồ, bỏ mọi sự khác qua một bên, và đi theo Chúa cách đúng đắn. Họ cảm thấy mình khá tốt và có lẽ họ có thể đi tiếp con đường này. Nhưng họ bị lừa dối vì không biết tình trạng thật của mình. Đức Chúa Trời không cho phép họ mãi mãi thiếu hiểu biết về tình trạng thật của mình. Vì lý do ấy, Ngài làm một điều gì đó để phơi bày bản ngã thật của họ. Họ đánh giá cao về chính mình, cho nên Đức Chúa Trời ban cho họ những thử thách đặc biệt. Ngài không thể cho phép họ cứ ở mãi trong bóng tối. Đó là lý do vì sao Ngài ban cho họ thập tự giá, để phơi bày bản ngã thật của họ. Rồi một ngày kia, họ khám phá mình có nan đề với Đức Chúa Trời và bắt đầu tranh luận với Ngài. Tôi e rằng nhiều Cơ Đốc nhân đã tranh luận với Đức Chúa Trời và tạo nên một nan đề giữa mình với Ngài. Một ngày kia anh em sẽ khám phá Đức Chúa Trời đã không đối xử với mình theo lòng mình mong đợi. Anh em sẽ khám phá Đức Chúa Trời chưa làm điều anh em mong đợi. Anh em hi vọng Đức Chúa Trời sẽ hành động cách này, nhưng Ngài quyết định hành động cách khác. Anh em hi vọng Đức Chúa Trời sẽ không hành động cách ấy, nhưng Ngài lại hành động y như vậy. Anh em cảm thấy buồn bã và nghĩ trong lòng rằng Đức Chúa Trời đã làm sai rồi. Khi thấy điều Đức Chúa Trời nói khác với điều anh em nói, công việc Ngài làm khác với công việc anh em làm, và những nơi Ngài muốn anh em đi khác với những nơi anh em muốn đi, thì anh em sẽ không hài lòng với sự sắp đặt của Ngài và bắt đầu tranh luận với Ngài, hỏi tại sao Ngài làm những điều ấy. Anh em bắt đầu giận Đức Chúa Trời và hiểu lầm Ngài. Anh em chưa bao giờ thấy đầy tớ của Đức Chúa Trời gặp những điều ấy. Nhưng trước sự ngạc nhiên của anh em, những điều ấy bắt lấy anh em. Những điều ấy không phải là một phần trong kế hoạch của anh em, nhưng chúng đầy dẫy trong hoàn cảnh, trường học, gia đình và văn phòng của anh em. Kết quả là anh em sẽ bắt đầu tranh luận với Đức Chúa Trời và đổ lỗi cho Ngài. Anh chị em ơi, hãy nhớ rằng tranh luận như vậy sẽ làm cho mình thối lui và làm cho mình khô hạn. Hãy nhớ mọi sự khô hạn thuộc linh đều bắt đầu bằng sự tranh luận với Đức Chúa Trời và không muốn đầu phục Ngài. Mọi sự tranh luận đều có sự thất bại theo sau. Nếu Đức Chúa Trời thua và anh em thắng, chắc chắn anh em sẽ trở nên khô hạn. Vì vậy, mỗi khi đến với Đức Chúa Trời, thập tự giá sẽ thử nghiệm anh em, sẽ xác định sự sống của anh em phong phú hay khô hạn.

Tôi biết nhiều người trong anh em đã tranh luận với Đức Chúa Trời như vậy. Tôi cũng biết nhiều người trong anh em vẫn ở giữa tình trạng tranh luận và chưa giải quyết xong. Anh em tiếp tục phàn nàn về cách Đức Chúa Trời đối xử với mình. Anh em ơi, tôi xin nói với anh em rằng kết quả của những sự tranh luận ấy sẽ quyết định lối sống của anh em từ thời điểm ấy về sau. Nói cách khác, sự sống của anh em phong phú hay khô hạn tùy thuộc vào cách anh em giải quyết những cuộc tranh luận như vậy. Nếu anh em thắng, Đức Chúa Trời sẽ thất bại, và hậu quả sẽ không là gì khác hơn là sự khô hạn. Đừng bao giờ vui mừng khi anh em thắng hay được tự do. Đừng bao giờ nghĩ rằng anh em sẽ thắng mãi mãi chỉ vì anh em có được điều mình ao ước. Đó thật ra là lời tuyên bố rằng sự sống anh em đang khô hạn và đời sống anh em đang xuống dốc. Đó là kinh nghiệm của nhiều người. Mọi sự khô hạn thuộc linh đều đến với anh em khi anh em bắt đầu tranh luận với Đức Chúa Trời, khi Ngài thua và anh em thắng. Sự sống của anh em không bao giờ sung mãn khi Đức Chúa Trời thua. Thật sự, điều ấy sẽ không bao giờ xảy ra. Anh chị em ơi, nếu anh chị em đang tranh luận với Đức Chúa Trời và vấn đề chưa được dàn xếp, nếu có một nan đề chưa được giải quyết giữa anh em và Đức Chúa Trời, và nếu anh em vẫn chưa sáng tỏ về ý muốn của Đức Chúa Trời, tôi có thể nói cách thẳng thắn rằng điều này rất nguy hiểm. Anh em phải rất cẩn thận. Nếu anh em đổ lỗi cho Đức Chúa Trời hay khinh thường sự sắp đặt của Ngài, khi ấy anh em sẽ thất bại. Không cần phải chờ cho đến khi toàn bộ vấn đề được phơi bày ra; anh em đã bắt đầu khô hạn ngay từ lúc ấy rồi.

Vì vậy, Đức Chúa Trời sẽ không cho phép chúng ta nghe một bài giảng hay dâng mình [cho Ngài] rồi để cho vấn đề chấm dứt ở đó. Mỗi lần anh em nói mình sẽ không thất bại, mình sẽ là một Cơ Đốc nhân vâng phục, và mình sẽ đi theo Chúa trên con đường của Ngài, thì ngay lập tức Chúa sẽ thử nghiệm anh em. Chúa sẽ không cho phép anh em mang danh hiệu vâng phục Ngài mà trước hết không thử nghiệm anh em. Ngài chỉ dùng những chiếc bình đã chịu thử nghiệm. Anh em trung tín hay không là điều không thể khẳng định vào lúc anh em nghe một sứ điệp, cũng không khẳng định được bằng cách anh em xưng nhận hay tiếp nhận. Vì Đức Chúa Trời không tin cậy anh em, Ngài cho phép hoạn nạn và bắt bớ đi kèm với lời Ngài đến trên anh em và thử nghiệm xem anh em phản ứng như thế nào. Khi ấy anh em sẽ chứng minh thật sự mình có vì Đức Chúa Trời không hay anh em chỉ xưng nhận cạn cợt ở bề ngoài. Khi bị thử thách, có lẽ anh em không ngợi khen Ngài nhiều như trước. Vào những lúc ấy, có lẽ anh em không sáng tỏ về Đức Chúa Trời như trước. Nhưng Ngài vẫn phải thử nghiệm anh em.

Các bạn ơi, khi mới bắt đầu công tác cho Chúa, một ngày kia tôi đến thăm một chị em lớn tuổi, là chị Barber. Chúng tôi cùng ngồi trong phòng khách. Chị bắt đầu hỏi tôi: “Có phải ý định dâng mình hầu việc Đức Chúa Trời của anh là điều Ngài muốn không? Chúa muốn anh làm gì?” Tôi đáp: “Ngài muốn tôi hầu việc Ngài”. Rồi chị hỏi: “Nếu Chúa không muốn anh hầu việc Ngài thì sao?” Tôi trả lời: “Chắc chắn Ngài muốn tôi hầu việc Ngài. Tôi biết điều đó”. Sau đó chị bắt đầu đọc với tôi phân đoạn Kinh Thánh trong Ma-thi-ơ chương 15 về việc Chúa nuôi bốn ngàn người với bảy ổ bánh và cá. Chị hỏi tôi phân đoạn này có ý nghĩa gì. Tôi đáp các môn đồ trao bánh và cá vào tay Chúa, khi Chúa ban phước cho chúng, bánh và cá bắt đầu gia tăng gấp nhiều lần và bốn ngàn người được nuôi dưỡng. Sau đó chị nói thêm một lời mà cho đến hôm nay tôi không thể quên được. Dĩ nhiên lúc ấy tôi hơi bối rối. Chị nói tất cả những ổ bánh trong tay Chúa trước hết đều bị bẻ ra rồi mới đem phân phát. Nếu những ổ bánh nào không được bẻ ra thì không thể được thay đổi và không thể duy trì sự sống của người khác. Chị cũng nói: “Anh à (thật ra chị lớn tuổi hơn cha mẹ tôi), xin hãy nhớ nhiều khi chúng ta giống như các ổ bánh nói rằng: ‘Chúa ơi, con xin dâng mình cho Ngài’. Nhưng dầu đã dâng mình, lòng chúng ta vẫn thầm mong rằng Chúa sẽ không phá vỡ mình. Chúng ta hi vọng ổ bánh luôn luôn được nguyên vẹn, đẹp đẽ, và vẫn không thay đổi. Nhưng không một ổ bánh nào ở trong tay Ngài mà không bị bẻ ra. Nếu không muốn bị bẻ ra, tốt nhất là đừng đặt chính mình vào trong tay Chúa”. Đã mười hai năm trôi qua kể từ khi chị nói điều đó với tôi. Trong mười hai năm ấy, tôi đã học bài học này cách sâu xa. Tôi nhận biết sâu xa rằng lời này là thật. Mỗi một ổ bánh ở trong tay Chúa đều được Ngài bẻ ra. Vì vậy, bây giờ tôi xin phép nói chính lời này với anh em: “Nếu không muốn bị Chúa bẻ ra, xin anh em đừng đặt chính mình trong tay Ngài”. Đó là nan đề đối với nhiều người. Khi nghe lời dạy dỗ liên quan đến sự đắc thắng, họ rất vui mừng nói: “Đức Chúa Trời ơi, con sẽ dâng mọi sự con có cho Ngài”. Nhưng khi Đức Chúa Trời bắt đầu phá vỡ họ, họ kêu la: “Ôi, con không nghĩ con sẽ gặp những điều như thế này”. Anh chị em ơi, đời sống ấy đau đớn và khó chịu. Một mặt, Đức Chúa Trời đã nắm lấy chúng ta và chúng ta không còn có thể giống như những người thường được nữa. Mặt khác, chúng ta không muốn bị phá vỡ như vậy. Vì vậy, nếu anh chị em chưa tính giá phải trả và không sẵn sàng chịu Ngài phá vỡ, anh chị em sẽ thấy chính mình không thỏa lòng với Đức Chúa Trời và Đức Chúa Trời sẽ không hài lòng về anh chị em.

Nếu anh em không muốn theo Chúa, Đức Chúa Trời không thể làm gì anh em được. Nhưng nếu anh em nhận biết vâng lời Chúa là điều đúng đắn và không muốn sự sống mình khô hạn, thay vào đó muốn có một sự sống mạnh mẽ và đầy sinh lực, anh em sẽ phải để Đức Chúa Trời thử nghiệm thực chất của lời anh em đã nhận được bằng hoạn nạn và sự bắt bớ. Tôi không biết có bao nhiêu người kinh nghiệm sự khô hạn do thất bại khi bị lời này thử nghiệm.

Hai ngày nữa, chúng ta sẽ xem xét mục đích đời đời của Đức Chúa Trời. Chúng ta có đạt đến tiêu chuẩn ấy hay không là điều đáng đặt nghi vấn. Nhiều khi chúng ta hi vọng và ước ao, nhưng chúng ta không trải qua các sự xử lý cách đúng đắn. Do đó chúng ta không thể được như mình ao ước. Vì vậy thập tự giá là sự thử nghiệm của chúng ta. Thập tự giá sẽ phân rẽ chúng ta và chúng ta sẽ thấy mình ở bên nào. Tôi sẽ không đi sâu vào điều này ngay bây giờ. Tôi sẽ nói về lý do hạt giống bị khô. Tại sao các hạt giống mọc lên nhanh như vậy, nhưng lại khô đi quá mau? Tại sao chúng khô đi ngay sau khi mặt trời mọc? Chúa [nêu ra] cho chúng ta ba lý do trong Mác chương 4.

I. KHÔNG CÓ ĐỦ ĐẤT

Ngài nói lý do đầu tiên là không có đủ đất. Điều này có nghĩa là đất không sâu; chiều sâu của đất không được bao nhiêu. Những người trong tình trạng này chỉ có một lượng đất ít ỏi, mọi sự liên quan đến họ đều cạn cợt. Họ không có gì nhiều ở bề trong; họ rất nông cạn. Họ dễ thỏa mãn và dễ đói. Họ nhận vào chút ít và thỏa lòng với chút ít ấy. Họ dễ vui mừng và dễ buồn rầu. Họ dễ cười, dễ khóc. Họ đứng ở một nơi cạn cợt. Họ là người sống theo hoàn cảnh, tức là sống trong cảm xúc mình. Trên thế giới này không có gì cạn cợt hơn cảm xúc và hoàn cảnh của họ.

Nếu cây to, rễ nó chắc chắn phải lớn, vì nó phải đi sâu vào lòng đất để tìm nước. Một số rễ đâm sâu ba hay bốn cây số vì không có nước trên mặt. Khi rễ cây không tìm được nước trên mặt, chúng phải đi vào những nơi sâu thẳm. Chúng sẽ đâm sâu vài cây số tìm nước. Người ta có thể tìm được những cây kè ở giữa sa mạc Ả-rập. Chúng đong đưa những chòm lá sum sê dưới ánh nắng thiêu đốt của mặt trời. Lý do chúng có thể làm như vậy vì rễ chúng vươn đến mạch nước ngọt ngào; chúng không còn sợ mặt trời nóng bỏng. Vì vậy dầu bị thiêu đốt dữ dội nhất, chúng vẫn có thể tự do hấp thụ nước mát vì chúng không sống trên mặt đất nhưng ở những nơi sâu thẳm dưới lòng đất.

Ôi, tất cả những ai sống bởi hoàn cảnh hay bởi cảm xúc mình đều đang sống trên đất cạn. Mặc dầu tôi chưa hầu việc Chúa được bao lâu, theo kinh nghiệm của mình, loại người khó nhất là những người chuyện gì cũng đáp “vâng”. Dầu anh em nói gì chăng nữa, họ cũng trả lời “vâng”, họ chấp nhận những gì anh em nói cách cạn cợt. Họ có vẻ rất chăm chú. Nhưng thật ra bên trong họ không có gì cả. Những người cười và khóc cách dễ dàng, dễ bị thời tiết ảnh hưởng, vui buồn theo cảm xúc hay hoàn cảnh là những người khó xử lý. Những người thuộc loại đất cạn bị cảm xúc hay hoàn cảnh cai trị. Những người sâu xa thì không như vậy. Những gì họ nhìn thấy không phải là hoàn cảnh, mà là Chúa ở sau hoàn cảnh. Những gì họ biết không phải là cảm xúc. Họ đã khóa cảm xúc mình lại và nhận biết Chúa từ bên trong.

Anh chị em ơi, những người có một chút đất sẽ ra sao? Chúa bày tỏ cho chúng ta một bài học sâu xa ở đây. Nếu không nhìn vào Chúa ở phía sau hoàn cảnh, chúng ta sẽ không thể nắm vững giáo lý hay lời dạy dỗ nào cả. Ngày nay Chúa đang làm gì giữa vòng chúng ta? Ngài đang tìm kiếm một số người giữa vòng chúng ta để làm người đắc thắng. Chúng ta sẽ không bao giờ làm người đắc thắng nếu cứ sống mỗi ngày theo hoàn cảnh mà không có gì bảo đảm cả; đó là sống theo cảm xúc mà không hiểu biết Chúa. Nhiều Cơ Đốc nhân vui mừng khi họ tiến bộ cách êm ả. Nhưng khi gặp bóng tối, họ cảm thấy mọi sự đều buồn chán. Họ không biết gì về công tác của Thánh Linh. Họ không đang sống bởi Chúa, mà sống bởi lời của con người, bởi tư tưởng của mình và sự sắp đặt của hoàn cảnh. Nếu sống như vậy, họ sẽ thất bại ngay khi thử thách đến. Một khi thập tự giá đến với họ, họ sẽ ngã. Vì vậy nếu chúng ta thối lui khi gặp thử thách và không vác thập tự giá để tiến tới, chúng ta sẽ không ích lợi nhiều cho Chúa. Trái lại, chúng ta sẽ cạn cợt, không có gì nhiều, mau xúc động, và sống theo cảm xúc mình.

II. KHÔNG CÓ RỄ

Chúa cho chúng ta biết lý do thứ hai của tình trạng không kết quả là thiếu rễ. Rễ là gì? Phần nhìn thấy được nơi một cây là thân cây, trong khi phần ở sâu dưới đất không ai trông thấy là rễ. Những nhánh cây có sự sống và có thể thấy được; rễ thì không ai nhìn thấy. Rễ cây được chôn vùi dưới đất. Vì vậy rễ chỉ về sự sống ẩn giấu. Những ai không có rễ trước mặt Chúa sẽ bị khô hạn trong đời sống của mình. Những ai không có sự sống ẩn giấu, làm mọi sự trước mặt loài người và không có gì đặc biệt trước mặt Chúa, thì không thể chịu nổi sự thử nghiệm của thập tự giá. Anh chị em ơi, tôi xin thành thật hỏi anh chị em, có phải đời sống anh chị em chỉ là những gì người ta nhìn thấy? Anh chị em có đời sống ẩn giấu trước mặt Chúa ở trong phòng riêng không? Nếu lời cầu nguyện của anh chị em chỉ được nghe thấy trong buổi nhóm cầu nguyện, nếu anh chị em chỉ đọc Kinh Thánh cho người khác, và nếu công tác của anh chị em đều ở trước mặt loài người, thì anh chị em không có rễ gì cả. Anh chị em có biết rễ là gì không? Rễ là phần không nhìn thấy, phần ẩn giấu, ở trong nơi bí mật. Những phần thấy được không phải là rễ. Vì vậy, trước mặt Chúa anh em phải tự hỏi đời sống mình thật sự ở trước mặt Ngài được bao nhiêu? Ngoài phần anh em sống, làm chứng, đọc Kinh Thánh, và cầu nguyện được thực hiện trước mặt loài người, có bao nhiêu phần được thực hiện cách âm thầm? Nếu anh em không có đời sống âm thầm hay ẩn giấu trước mặt Đức Chúa Trời và nếu anh em không âm thầm cầu nguyện, đọc lời Chúa hay vâng phục, tôi có thể nói thẳng là anh em không có rễ. Khi thập tự giá đến mà anh em không chịu nổi là điều không có gì lạ. Lý do duy nhất là anh em thiếu sự sống ẩn giấu, thiết yếu. Không điều gì có thể gìn giữ anh em cho bằng một đời sống ẩn giấu. Nếu anh em thấy một anh em khác sa ngã hay thất bại, hay gặp rắc rối, anh em có thể nói cách chắc chắn mà không cần hỏi ai khác rằng trước khi điều đó xảy ra, anh ấy đã đánh mất sự sống ẩn giấu của mình. Anh ấy đã mất sự sống ẩn giấu của mình trước đó nhiều tuần, nhiều tháng, thậm chí nhiều năm. Đời sống thuộc linh của anh em tùy thuộc rất nhiều vào đời sống ẩn giấu của mình trước mặt Đức Chúa Trời. Nếu không thể duy trì một sự sống ẩn giấu, anh em sẽ yếu đuối trước mặt Chúa. Vì vậy anh em nên nhận biết tầm quan trọng của đời sống ẩn giấu.

Việc “đóng cửa” trong Ma-thi-ơ là một loại sự sống rễ cây. Chúa nói gì trong chương 6 câu 6? Ngài nói khi cầu nguyện, chúng ta nên vào phòng riêng, đóng cửa lại, và cầu nguyện với Cha là Đấng ở trong nơi ẩn mật, và Cha là Đấng thấy trong chỗ ẩn mật sẽ đền đáp cho chúng ta. Chúa rất cụ thể. Ngài nói rằng Cha sẽ thấy chúng ta trong chỗ ẩn mật. Cầu nguyện là điều gì có thể thấy được. Chúng ta luôn luôn nghĩ cầu nguyện là điều gì đó có thể nghe được; nhưng Chúa không nói những lời cầu nguyện được “nghe”, mà là những lời cầu nguyện được “nhìn thấy”. Nhiều khi chúng ta không có lời nào trước mặt Chúa, riêng thái độ của chúng ta cũng đã là quí báu, vì Đức Chúa Trời đang nhìn thấy và Ngài không chỉ nghe chúng ta. Anh chị em ơi, bao nhiêu phần thuộc con người thật của chúng ta được nhìn thấy trước mặt Đức Chúa Trời? Đời sống chúng ta được Đức Chúa Trời nhìn thấy bao nhiêu? Bao nhiêu lần chúng ta được duy chính Chúa nhìn thấy chứ không phải những người khác thấy? Chúng ta có đang làm mọi sự trước mặt loài người không? Bây giờ tôi phải nói vài lời cụ thể với các anh em là những người đồng công. Không ai dễ bị tổn hại cho bằng những người công tác cho Chúa. Chúng ta chịu đựng nhiều sự cám dỗ hơn những người khác, vì chúng ta dễ đặt mọi sự trước mặt loài người; thậm chí chúng ta còn phơi bày những gì mình có trong nơi ẩn mật. Anh em ơi, tôi xin hỏi lại, đời sống chúng ta có bao nhiêu phần được một mình Đức Chúa Trời nhìn thấy và loài người không biết? Bao nhiêu phần của đời sống chúng ta là thuộc linh trước mặt Đức Chúa Trời và chưa bao giờ được đem nói cho người ta? Bao nhiêu người trong chúng ta có kinh nghiệm của Phao-lô, là người giấu kinh nghiệm mình suốt mười bốn năm? Bao nhiêu điều được giữ riêng cho Đức Chúa Trời vui hưởng? Nếu chúng ta không có điều gì như vậy, tôi có thể thành thật nói chúng ta không có rễ gì cả. Nếu chúng ta không có đời sống thuộc linh ẩn giấu và không được Đức Chúa Trời âm thầm xử lý hay đánh đập, mọi sự sẽ là cạn cợt và không đáng kể.

Mọi sự người ta có trước hết phải được thử nghiệm trên thập tự giá và chịu nổi sự thử nghiệm rồi mới được kể là đáng tin cậy. Nếu một người đâm rễ sâu trong sự chết của Đấng Christ, người ấy có thể trải qua thử thách mà vẫn đứng vững. Tôi xin hỏi anh em câu này: Nếu bị bắt bớ vì Chúa cho đến chết, anh em có xưng nhận rằng “tôi tin [Chúa]” với người đang nói: “Tôi sẽ giết anh nếu anh tiếp tục tin Jesus” không? Làm thế nào anh em biết mình sẽ không thối lui để cố giữ mạng sống mình? Sự bảo vệ duy nhất anh em có khi trải qua thử thách, hoạn nạn, và bắt bớ là có rễ sâu. Nếu rễ không sâu, anh em chắc chắn sẽ thất bại. Nếu rễ không sâu, anh em không thể làm người đắc thắng. Nếu muốn đứng được vào ngày ấy, anh em phải có rễ sâu trong lúc bình thường. Điều này có nghĩa là anh em phải có đời sống ẩn giấu trước mặt Chúa và phải liên tục có những kinh nghiệm ẩn giấu. Vì vậy cách duy nhất chúng ta có thể biết mình sẽ không ngã trong ngày ấy là chúng ta phải có một lượng sự sống ẩn giấu đầy đủ hôm nay.

III. NƠI CÓ NHIỀU ĐÁ

Những người thuộc loại đất cạn có thể vẫn ao ước mình được đâm rễ sâu, nhưng có những tảng đá chận đường họ. Có đá ở nơi rễ cây. Bề ngoài trông họ giống như những loại đất khác, tức những người khác, họ đầy bụi mịn và đất mềm. Nhưng bên trong có những tội lỗi ẩn giấu và bản ngã. Bề ngoài trông họ giống y như mọi người. Họ có thể lắng nghe như những người khác lắng nghe, và nói năng như những người khác nói năng. Nhưng trong những nơi ẩn giấu, có đá lớn chận đường. Đó là lý do vì sao họ không thể sâu xa. Đá là gì? Trong Kinh Thánh, đá có nhiều ý nghĩa. Tôi chỉ có thể đề cập một ý nghĩa hôm nay, đó là tấm lòng cứng cỏi. Nếu muốn thuộc linh, anh em đừng có tấm lòng cứng cỏi. Nhiều người chưa bao giờ lãnh một cú đấm vào ý chí mình; bản ngã của họ chưa bao giờ bị phá vỡ trước mặt Đức Chúa Trời. Họ có thể nói rất nhiều về ý muốn của Đức Chúa Trời và đưa ra nhiều lý do. Họ luôn luôn có ý riêng về ý muốn của Đức Chúa Trời. Họ luôn luôn nói tôi nghĩ một điều gì đó nên thực hiện như thế này, thế nọ. Đức Chúa Trời chưa phá hủy sự khôn ngoan của họ, chưa phá đổ ý chí của họ. Họ vẫn lập kế hoạch và chương trình, nhưng có đá ngầm bên dưới, nên họ không thể tiến sâu. Anh chị em ơi, tôi xin thành thật nói điều này: chúng ta không thể thật sự tiến bộ về mặt thuộc linh nếu không để Đức Chúa Trời phá vỡ mình. Thập tự giá là nguồn duy nhất giúp chúng ta tiến lên. Nếu Đức Chúa Trời không phá vỡ chúng ta, chúng ta không bao giờ hữu dụng. Ngài phải phá vỡ đá bên dưới chúng ta. Nếu không, chúng ta sẽ không bao giờ sâu xa. Chỉ có một loại người đi suốt đường đến những nơi sâu thẳm; họ là những người mềm mại như con trẻ. Chỉ có một loại người có thể đâm rễ vững chắc; họ là những người sợ sệt và run rẩy trước lời Đức Chúa Trời. Tiếc thay, vô số người lại phải suy nghĩ đắn đo trước khi có những quyết định liên quan đến mạng lịnh của Đức Chúa Trời! Họ nghĩ mạng lịnh của Đức Chúa Trời đòi hỏi phải suy xét và lựa chọn. Tạ ơn Chúa vì cũng có nhiều người ở đây đã vâng lời cách đơn sơ. Tạ ơn Chúa vì có nhiều người chỉ quan tâm đến “ai” đang ra lịnh và không bao giờ hỏi “tại sao” trước khi vâng lời. Anh chị em ơi, tấm lòng không vâng lời là một tảng đá. Nguyện Đức Chúa Trời soi ánh sáng Ngài trên chúng ta, để chúng ta có thể thấy đá bên trong mình to lớn dường nào.

Đá không những là bản ngã, mà còn là những tội lỗi ẩn giấu. Trong đời sống anh em luôn luôn có một tội chưa được cất bỏ vì giá quá đắt; nó vẫn còn đó và anh em lưỡng lự chưa cất bỏ nó. Nếu cứ để nó ở đó, anh em sẽ không bao giờ nhận được sự phong phú thuộc linh; anh em sẽ không bao giờ tiến sâu hơn vì có nó. Vì vậy anh em phải xử lý các tội lỗi của mình cách triệt để. Ngay cả những tội ẩn giấu phải được xử lý cách triệt để. Nếu anh em không xử lý những tội lỗi ẩn giấu của mình cách triệt để, và nếu bản ngã ngoan cố không được xử lý cách thấu đáo, rễ của anh em không bao giờ đâm sâu.

Anh chị em ơi, trong anh chị em có bao nhiêu điều Đức Chúa Trời đang chỉ ngón tay của Ngài vào? Có phải anh chị em không muốn nhìn Ngài? Có phải anh chị em đang chiến đấu và không chịu hàng phục? Có lẽ đã có một nan đề giữa anh chị em và Đức Chúa Trời. Có lẽ anh chị em đã thấy ý muốn Ngài mà vẫn đang tranh luận với Ngài. Đó là điều mà hôm nay Chúa muốn bày tỏ cho anh chị em. Anh em ơi, nếu anh em thật sự muốn hầu việc Ngài và có được lẽ thật trước mặt Ngài, những tảng đá lớn phải được cất đi. Nếu không, đất sẽ luôn luôn nông cạn và rễ không sâu. Nếu anh em không thể loại bỏ những tội lỗi ẩn giấu, bản ngã ngoan cố, và những ý kiến được bày tỏ qua cách nói như “Tôi không muốn” và “Tôi sẽ không”, thì anh em sẽ không bao giờ nhận được quyền năng thuộc linh. Nếu có một nan đề giữa anh em và Đức Chúa Trời, không bao giờ đất và rễ có thể đâm sâu được. Dầu vậy tạ ơn Chúa, Ngài vẫn có thể làm công việc Ngài. Lòng anh em cứng cỏi nhưng Chúa có thể thay đổi anh em. Tôi biết nhiều người hiện diện tại nơi này đã được Chúa đánh đập trước đây. Nhưng tôi cũng biết có nhiều người ở đây rất ương ngạnh. Tuy nhiên nếu Chúa có thể phá vỡ những người khác, thì Ngài cũng có thể phá vỡ anh em. Nếu Chúa có thể ngồi trên con lừa chưa từng có ai cỡi khi Ngài vào thành Giê-ru-sa-lem, thì Ngài cũng có thể ngồi trên anh em. Tất cả những ai từng cỡi lừa đều biết một con lừa chưa từng có ai cỡi là loại lừa khó cỡi nhất. Nhưng Chúa có thể làm điều đó. Ngài có thể ngồi an toàn trên lưng nó và đi vào Giê-ru-sa-lem. Cũng vậy, Ngài có thể “cỡi” trên anh em. Dầu anh em rất bướng bỉnh trước mặt Đức Chúa Trời, nhưng Chúa có thể phá vỡ anh em, bất kể anh em ngoan cố đến đâu. Hôm nay anh em nên thành thật cầu nguyện: “Chúa ơi, con thật cứng cỏi ở bề trong. Nhiều lúc con đã bám lấy ý riêng và khăng khăng giữ ý kiến của mình. Đó là lý do vì sao rất nhiều lần con là một người cạn cợt. Xin Chúa phá vỡ con”. Chúng ta không biết sự sống của mình cạn cợt đến mức nào trước mặt Đức Chúa Trời. Nếu để Chúa phá vỡ tấm lòng cứng cỏi của mình, nếu không sống theo cảm xúc hay hoàn cảnh, và nếu cầu xin Đức Chúa Trời ban thêm sự sống ẩn giấu, chúng ta sẽ thấy mình tiến bộ. Nếu đối diện cẩn thận với mỗi một thập tự giá đến trên đường mình và vác thập tự giá mỗi khi anh em gặp, dần dần chúng ta sẽ càng trở nên sâu xa hơn.

Mặc dầu chúng ta đã đọc hai phân đoạn Kinh Thánh khác, hôm nay tôi không thể bàn đến tất cả cách chi tiết. Tôi chỉ có thể nói vắn tắt về hai phân đoạn ấy vì không còn nhiều thì giờ, và tôi đã trình bày phần lớn những gì mình muốn nói. Chúng ta hãy bàn đến những phân đoạn này một chút để bổ túc những gì còn thiếu sót. Trong Ô-sê chương 14, Li-ban được đề cập ba lần. Trước hết Li-ban được đề cập so với hoa huệ. Thứ hai, nó được đề cập so với cây ô-liu. Thứ ba, nó được đề cập so với cây nho. Li-ban được nhắc đi nhắc lại; có một Li-ban so với hoa huệ, Li-ban so với cây ô-liu và Li-ban so với cây nho. Li-ban được nhắc đi nhắc lại ở đây vì có một loại cây tuyết tùng tại Li-ban. Cây tuyết tùng là loại cây cao với rễ sâu. Rất ít cây nào có rễ sâu bằng cây tuyết tùng. Kinh Thánh xem những cây tuyết tùng ở Li-ban là loại cây lớn nhất trên thế giới. Chúng tượng trưng cho những ai đâm rễ sâu. Đừng quí những gì thế giới này nói về anh em, vì Kinh Thánh cho thấy Chúa chỉ hài lòng với những ai đâm rễ sâu bên dưới.

Trong phân đoạn này Chúa cho chúng ta thấy ba điều. Trước hết, Ngài cho thấy sự tương phản giữa hoa huệ và Li-ban. Thứ hai, Ngài cho thấy sự tương phản giữa cây ô-liu và Li-ban. Thứ ba, Ngài cho thấy sự tương phản giữa cây nho và Li-ban. Tại sao Chúa làm lộ sự tương phản giữa hoa huệ và Li-ban? Ngài cho thấy sự tương phản vì hoa huệ rất lôi cuốn. Cơ Đốc nhân không nên có hoa mọc trong vườn, mà nên có hoa trong thung lũng. Hoa huệ mọc nơi đồng hoang, chứ không phải trong nhà. Chúng mọc dưới thung lũng và không cần người làm vườn vun trồng. Trái lại, chúng được mưa trời nuôi dưỡng; chúng hoàn toàn được Đức Chúa Trời vun trồng và nuôi dưỡng. Vẻ đẹp của hoa huệ nằm nơi đồng hoang; vẻ đẹp của chúng ở trước mặt Đức Chúa Trời. Ô-sê 14:6 cũng nói sự huy hoàng của Israel sẽ giống như cây ô-liu. Theo sự suy xét của tôi, cây ô-liu hoàn toàn không có gì đẹp. Nếu nói vẻ đẹp của Israel sẽ giống như cây mẫu đơn thì hợp lý và thật hơn. Nói rằng vẻ đẹp của Israel giống như cây ô-liu thì có vẻ không thích hợp. Tuy nhiên vẻ đẹp của Đức Chúa Trời không ở nơi bề ngoài mà là ở nơi quả. Chúng ta biết cây ô-liu là cây ra trái để lấy dầu; đó là cây mang trái của Linh. Vẻ đẹp của cây ô-liu nằm nơi trái của nó, tượng trưng cho Linh. Đó là một điều gì ở bề trong; không phải điều gì lộ ra trước mắt loài người. Hơn nữa, chương này nói Israel sẽ mọc lên như cây nho. Tôi không biết có bao nhiêu người trong anh em đã thấy hoa nho. Từ khi tôi còn nhỏ mỗi năm chúng tôi có trồng một cây nho ở nhà. Nhưng tôi chưa bao giờ thấy ai cắm hoa nho trong bình, và chính tôi cũng chưa bao giờ thấy hoa nho. Nếu không tìm hoa nho cách cẩn thận, anh em sẽ không thể thấy được chúng; hoa nho nhỏ như những mảy bụi. Chưa nở hết chúng đã trở thành trái nho rồi. Tại sao chương này không nói hoa đào hay hoa mận mà lại nói hoa nho? Lý do duy nhất là vì hoa của chúng ta không cốt để phô bày vẻ đẹp, mà để kết trái. Trên thế giới này có ba loại hoa. Một là chỉ để trưng bày, chẳng hạn như hoa cúc. Hai là vừa để trưng bày, vừa để kết trái, như hoa mận. Ba là chỉ để kết trái mà thôi, như hoa nho. Đức Chúa Trời không có ý định cho chúng ta giống như hoa mận hay hoa cúc để trưng bày. Đức Chúa Trời chỉ có một đòi hỏi: chúng ta phải có rễ đâm sâu xuống. Li-ban được đề cập ba lần, và qua mỗi lần chúng ta đều được dạy dỗ là phải chăm sóc sự sống ẩn giấu. Đó là điều rất quan trọng. Có lẽ một đời sống có kết quả về mặt thuộc linh trông không được tốt đẹp như vậy. Đời sống cầu nguyện không phải là điều trông có vẻ đẹp đẽ. Tuy nhiên, chúng ta đang sống cho Đức Chúa Trời và hễ Đức Chúa Trời kể đời sống chúng ta tốt đẹp thì đủ rồi.

Một câu Kinh Thánh tương tự được tìm thấy trong Nhã-ca 4:12, chép rằng: “Em gái ta, tân phụ ta là vườn đóng kín, là mạch nước khóa lại, là suối niêm phong”. [Từ ngữ mạch nước được dịch là “giếng nước” trong bản Chinese Union]. Vườn đóng kín nghĩa là không phải một khu vườn công cộng, tức là khu vườn mà ai cũng đến được. Trái lại đó là một khu vườn đóng kín, dành riêng cho những người đặc biệt. Hoa trong vườn chúng ta được dành riêng cho Đấng Christ chứ không phải cho ai khác. Không phải ai cũng thấy được. “Giếng nước khóa lại”. Có một sự khác biệt giữa một cái giếng và một dòng suối. Giếng là điều gì do con người làm ra, trong khi suối là một điều gì thiên nhiên. Áp-ra-ham luôn luôn đào giếng. Khi nào các đầy tớ của ông tìm thấy một nguồn nước, thì ông đào một cái giếng. Tuy nhiên, suối là thiên nhiên và không do con người làm nên. Chúa nói chúng ta là vườn đóng kín và không mở ra vào những lúc khác; thời điểm duy nhất chúng ta mở ra là lúc chúng ta mở ra cho Chúa. Chúng ta cũng là giếng khóa lại. Giếng dành cho người ta sử dụng. Nhưng dầu dành cho loài người sử dụng, nó vẫn được Chúa giới hạn và khóa lại cho Ngài. Suối chỉ về những gì chúng ta đã nhận được từ nơi Đức Chúa Trời, tượng trưng cho niềm vui chúng ta đã nhận được từ nơi Chúa. Giếng ở trước mặt loài người, trong khi suối ở trước mặt Đức Chúa Trời. Không một điều nào trong những điều này có thể được bày tỏ cho người khác một cách cố ý; tất cả đều niêm phong. Mọi kinh nghiệm của chúng ta trong sự cầu nguyện nên niêm phong lại và đừng cho mọi người biết. Thậm chí phần dành cho con người cũng niêm phong. Tóm lại, mọi điều tốt đẹp mà chúng ta sở hữu nên khóa lại cho Chúa.

Tất cả những gì được nói đến hôm nay liên quan đến một điều, đó là đâm rễ “xuống”. Chúng ta không có mục tiêu nào khác hơn là để cho thập tự giá thực hiện công tác sâu xa hơn trong mình. Anh chị em ơi, có quá nhiều điều nông cạn. Có quá nhiều điều mọc lên bên ngoài, phơi bày trên bề mặt, và chỉ có loài người trông thấy. Điều thiếu hụt là phần ẩn giấu trước mặt Đức Chúa Trời. Điều Đức Chúa Trời tìm kiếm hôm nay và điều duy nhất bắt lấy lòng chúng ta, là sự sống ẩn giấu trước mặt Ngài, là điều loài người không trông thấy. Đời sống mà Đức Chúa Trời mong muốn thì giống như đời sống của một chị em, một đời sống ẩn giấu sau hậu trường. Đức Chúa Trời không định cho chúng ta đem hết mọi sự ra bên ngoài, không còn gì giấu kín và ẩn mật cả. Nguyện Đức Chúa Trời ban ân điển cho chúng ta để chấp nhận sự đòi hỏi của Ngài và chúng ta không còn như tình trạng trước đây. Nguyện chúng ta cầu xin và để Đức Chúa Trời ban cho chúng ta một sự phá vỡ thật để chúng ta có thể tiến tới trên con đường trước mặt.