Thông tin sách

Đức Chúa Trời Của Áp-Ra-Ham, Y-Sác Và Gia-Cốp

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: The God of Abraham, Isaac, and Jacob
ISBN: 0-87083-932-2
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 9

Untitled Document

CHƯƠNG CHÍN

BẢN CHẤT CỦA GIA-CỐP VÀ KỶ LUẬT ÔNG NHẬN LÃNH

Kinh Thánh: Sáng. 25:19-34; 27-30

Tất cả những người đọc Lời Đức Chúa Trời cách cẩn thận không thể không nhìn thấy một sự khác biệt lớn lao giữa tiểu sử của Y-sác và tiểu sử của Gia-cốp. Tiểu sử của Y-sác thì bình an và không có nhiều sự kiện, trong khi tiểu sử của Gia-cốp đầy dẫy thử thách và hoạn nạn. Con đường của Y-sác bằng phẳng, trong khi con đường của Gia-cốp thì gập ghềnh. Mọi sự xảy ra trong cuộc đời của Y-sác đều đem lại lợi ích cho ông. Thậm chí khi gặp sự chống đối, ông cũng đắc thắng cách dễ dàng. Nhưng hầu hết những kinh nghiệm của Gia-cốp đều đầy đau thương.

Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, Đức Chúa Trời của Y-sác và Đức Chúa Trời của Gia-cốp. Vì vậy, chúng ta không thể tách rời tiểu sử của họ ra được. Nói về mặt thuộc linh, tiểu sử của ba người này bày tỏ ba phương diện trong kinh nghiệm của một người. Đức Chúa Trời hành động trên con người từ ba góc độ này. Đừng nghĩ rằng một vài người hoàn toàn giống Gia-cốp và những người khác hoàn toàn giống Y-sác. Tạ ơn Chúa chúng ta là Y-sác, và đồng thời chúng ta cũng là Gia-cốp. Một mặt, chúng ta vui hưởng mọi sự trong Chúa. Mọi sự đều bình an, phong phú, đắc thắng, và chúng ta có thể cảm tạ và ca ngợi Ngài liên tục. Mặt khác, Thánh Linh liên tục hành động trong chúng ta và kỷ luật chúng ta, vì sự có mặt của sự sống thiên nhiên chúng ta. Lời Đức Chúa Trời phán: “Vì có con nào mà cha không sửa trị chăng?” (Hê. 12:7). Cha chúng ta tiếp nhận chúng ta cũng như kỷ luật chúng ta như những người con. Y-sác bày tỏ rằng chúng ta được ân điển của Đức Chúa Trời tiếp nhận như các con, trong khi Gia-cốp bày tỏ rằng chúng ta được Ngài kỷ luật như các con. Một mặt, Đức Chúa Trời bày tỏ đời sống của chúng ta giống như Y-sác, trọn vẹn, êm ả, và mọi sự trong Chúa trở thành của chúng ta. Mọi sự Áp-ra-ham có đều thuộc về Y-sác. Mọi sự Cha chúng ta có đều là của chúng ta. Mặt khác, Ngài dẫn dắt chúng ta đến chỗ dự phần sự thánh khiết của Ngài để Đấng Christ có thể thành hình trong chúng ta và Thánh Linh có thể kết quả qua chúng ta.

Khi đọc tiểu sử Gia-cốp, chúng ta có thái độ bàng quan xét đoán Gia-cốp là không xứng đáng được Đức Chúa Trời dùng và đáng bị kết án, đặc biệt là nếu chúng ta chưa bao giờ được Chúa xử lý và không biết xác thịt mình. Chúng ta thấy tiểu sử Áp-ra-ham thật thú vị, nhưng lại thấy tiểu sử Gia-cốp không thích đáng. Tuy nhiên, nếu chúng ta được Đức Chúa Trời soi sáng, nhận biết sự sống thiên nhiên là gì và năng lực của xác thịt là gì, chúng ta sẽ tự phát thấy khía cạnh Gia-cốp ở trong mình. Chúng ta sẽ nhận thức không phải chỉ có một khía cạnh của Gia-cốp ở trong mình. Khi đọc tiểu sử Gia-cốp vào lúc tuổi già của ông, chúng ta thấy mười bảy năm ở tại Ai-cập là những năm phong phú nhất của ông. Khi đọc về lời nói, việc làm, thái độ và hành động của ông, chúng ta không thể không cúi đầu và nói: “Ô, Đức Chúa Trời, ân điển của Ngài có thể làm cho một người như Gia-cốp đạt đến một tình trạng như vậy!” Khi đọc đến cuối tiểu sử của Gia-cốp, chúng ta không thể không kêu lên trong nước mắt: “Ô, Đức Chúa Trời, ân điển của Ngài thật đã biến đổi một con người vô vọng thành ra một chiếc bình hữu dụng!”

Chúng ta hãy xem xét cách Đức Chúa Trời hoàn thành công tác Ngài trong Gia-cốp – thế nào Ngài kỷ luật ông, xử lý sự sống thiên nhiên của ông, làm cho ông thành ra yếu đuối, thế nào Đức Chúa Trời làm cho Đấng Christ thành hình trong ông qua sự cấu tạo của Thánh Linh và thế nào ông đã kết trái của Thánh Linh.

Kỷ luật của Thánh Linh là gì và cấu tạo của Thánh Linh là gì? Kỷ luật và cấu tạo của Thánh Linh là một công tác, chứ không phải là hai công tác riêng biệt. Chúng ta được cấu thành bởi kỷ luật của Thánh Linh. Chúng ta được nắn đúc bởi công tác đẽo gọt của Thánh Linh. Khi sự sống thiên nhiên của chúng ta được xử lý, bản chất của Đấng Christ được cấu thành trong chúng ta. Trong khi Gia-cốp được Đức Chúa Trời xử lý, ông bắt đầu kết trái bình an. Ở giữa những kỷ luật, trái bình an mới đậu được. Trái bình an không đến sau công tác kỷ luật. Trong khi Đức Chúa Trời đang đụng đến sự sống thiên nhiên của ông, trái bình an nẩy sinh. Đó là nguyên tắc mà bởi đó Đức Chúa Trời bày tỏ chính Ngài qua Gia-cốp. Một mặt, chúng ta phải quan sát cách Đức Chúa Trời đẽo gọt ông và làm cho ông trở nên yếu đuối. Mặt khác, chúng ta phải quan sát cách Đức Chúa Trời hành động để đem bản chất của Đấng Christ vào trong ông bởi Thánh Linh. Công tác này làm cho bản chất Đấng Christ trở nên bản chất của ông.

Lịch sử về sự dẫn dắt của Đức Chúa Trời trong cuộc đời Gia-cốp có thể được chia làm bốn phần. Phần đầu mô tả bản chất của Gia-cốp (Sáng 25 – 27). Bắt đầu là sự ra đời của ông và kéo dài cho đến khi nhờ lừa gạt ông nhận được sự chúc phước của cha. Phần này cho chúng ta biết Gia-cốp thuộc loại người nào. Phần thứ hai mô tả kỷ luật mà Gia-cốp kinh nghiệm (Sáng 28 – 30). Phần này bắt đầu từ lúc ông lìa gia đình và kéo dài cho đến Pha-đan-a-ram. Trong giai đoạn này, ông chịu đựng thử thách và kỷ luật. Phần thứ ba mô tả việc lột bỏ sự sống thiên nhiên của Gia-cốp (Sáng 31 – 35). Giai đoạn này bắt đầu từ lúc ông lìa nhà cha vợ tại Pha-đan-a-ram, đi đến Phê-ni-ên, Si-chem và Bê-tên, cho tới khi ông đến Hếp-rôn. Trong giai đoạn này, sự sống thiên nhiên của Gia-cốp được Đức Chúa Trời đụng đến. Phần thứ tư mô tả sự trưởng thành của Gia-cốp (Sáng 37 – 49), tức là giai đoạn tuổi già của ông. Giai đoạn này bắt đầu từ lúc Giô-sép bị bán cho đến lúc Gia-cốp chết.

BẢN CHẤT GIA-CỐP

Chúng ta hãy bắt đầu với giai đoạn đầu tiên của tiểu sử Gia-cốp. Bản chất của Gia-cốp như thế nào? Ông là loại người gì? Chúng ta có thể biết được bản chất của Gia-cốp qua Sáng Thế Ký chương 25 đến 27.

Vật Lộn Trong Lòng Mẹ

Gia-cốp đã ra đời như thế nào? “Và hai đứa trẻ vật lộn nhau trong nàng” (Sáng. 25:22). Đó là Gia-cốp. Đó là bản chất của ông. Lời Đức Chúa Trời cho chúng ta thấy Gia-cốp hoàn toàn khác với Y-sác. Y-sác là một con người bình thường. Đối với ông, mọi sự đến theo lối vui hưởng, ông thừa hưởng mọi sự. Nhưng Gia-cốp là một con người gian ác và xảo quyệt. Ông tính toán và khéo léo. Ông có thể làm và muốn làm bất cứ điều gì. Ông có cả tài trí lẫn khả năng. Đó là Gia-cốp. Nhưng Đức Chúa Trời có thể làm cho Gia-cốp trở nên một chiếc bình của Ngài để hoàn thành mục tiêu của Ngài. Y-sác bày tỏ thế nào một người vui hưởng ân điển của Đức Chúa Trời, trong khi Gia-cốp bày tỏ thế nào một người chịu đựng công tác đẽo gọt của Ngài.

Lời Đức Chúa Trời bày tỏ rằng Gia-cốp không những sai lầm trong những gì ông làm, mà ông sai lầm trong chính loại người của mình. Không những ông sỉ nhục danh Đức Chúa Trời trong những gì ông làm, nhưng là một con người như vậy ông đã đem sự sỉ nhục đến cho danh Đức Chúa Trời. Ông là một nan đề ngay từ khi còn trong lòng mẹ. Ông trở nên một nan đề trước khi mắt ông nhìn thấy tia sáng ban mai đầu tiên. Sự gian ác của ông bắt đầu từ trong lòng mẹ. Rê-bê-ca cầu nguyện và hỏi Đức Chúa Trời điều gì đang xảy ra trong bụng mình. Đức Chúa Trời phán với bà: “Hai nước hiện ở trong bụng ngươi, và hai thứ dân sẽ do lòng ngươi mà ra; dân này mạnh hơn dân kia và đứa lớn phải phục đứa nhỏ” (c. 23). Khi Rê-bê-ca sinh nở, bà thật đã sinh đôi. Đứa thứ nhất sinh ra là Ê-sau, và em trai nó theo sau, nắm gót anh mình. Vì vậy, nó tên là Gia-cốp, có nghĩa là người chiếm chỗ. Gia-cốp không muốn Ê-sau làm lớn, ông ước phải chi Ê-sau chờ một chút. Vì vậy, ông nắm gót Ê-sau. Từ ban đầu, Gia-cốp là loại người đó.

Theo mắt loài người, Ê-sau là một người chân thật. Gia-cốp chiếm chỗ anh mình theo cách đó thật là quá quắt. Một con người như vậy thì dùng vào việc gì được? Đó là Gia-cốp nhìn từ quan điểm thiên nhiên. Tuy nhiên, theo Rô-ma chương 9, chúng ta thấy kết quả thật sự giữa Ê-sau và Gia-cốp là sự lựa chọn của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời phán: “Ta yêu Gia-cốp và ghét Ê-sau” (c. 13). Đức Chúa Trời đã chọn lựa Gia-cốp làm chiếc bình của Ngài.

Vì vậy, chúng ta phải học tập tin cậy sự lựa chọn của Đức Chúa Trời. Chúng ta phải học tập tin rằng Đức Chúa Trời có thể đem chúng ta đến sự trọn vẹn. Đức Chúa Trời không bao giờ bỏ cuộc giữa chừng với bất cứ điều gì. Ngài là An-pha và Ngài là Ô-mê-ga. Ngài là đầu tiên và cuối cùng. Vì Ngài đã chọn lựa và khởi xướng, Ngài không hoàn thành công tác của Ngài sao? Nếu Đức Chúa Trời đã chọn lựa chúng ta, chúng ta phải học tập tin cậy Ngài và phó thác chính mình vào tay Ngài. Theo thời điểm tốt lành của Đức Chúa Trời, Ngài sẽ đem chúng ta đến sự trọn vẹn. Đó là trường hợp của Gia-cốp. Đức Chúa Trời chọn lựa một con người như Gia-cốp.

Nhiều anh chị em đã nói: “Tôi là một người rất khó bị xử lý!” Những người nói như vậy cần Đức Chúa Trời của Gia-cốp. Có thể chúng ta khó bị xử lý, nhưng nếu Đức Chúa Trời có thể xử lý Gia-cốp, thì Ngài có thể xử lý chúng ta. Hơn nữa, chúng ta cần phải nhận thức rằng Gia-cốp không tìm kiếm Đức Chúa Trời, trái lại, Đức Chúa Trời tìm kiếm Gia-cốp. Trong khi Gia-cốp còn trong lòng mẹ, Đức Chúa Trời đã lựa chọn ông. Vì vậy, nếu biết sự lựa chọn của Đức Chúa Trời, chúng ta có thể đặt chính mình vào trong lòng Ngài; chúng ta có thể gieo mình nơi Ngài và tin cậy rằng Ngài sẽ đem chúng ta đến chỗ chúng ta sẽ làm hài lòng Ngài.

Đổi Quyền Trưởng Nam Lấy Bát Canh Đậu

Một ngày kia sau khi đi săn ngoài đồng, Ê-sau trở về mệt lả. Ông nói với Gia-cốp: “Em hãy cho anh ăn canh gì đo đỏ đó với”. Gia-cốp đáp: “Anh hãy bán quyền trưởng nam cho tôi đi”. Lúc ấy, Ê-sau rất mệt mỏi và trả lời cách bất cẩn rằng: “Anh gần chết, quyền trưởng nam để cho anh dùng làm chi?” Kết quả là Ê-sau đã bán quyền trưởng nam cho Gia-cốp (Sáng. 25:29-34). Biến cố này bày tỏ bản chất xảo quyệt của Gia-cốp. Gia-cốp quí trọng quyền trưởng nam, điều đó chứng tỏ rằng ông quí trọng lời hứa của Đức Chúa Trời. Đó là điều tốt, nhưng giành lấy quyền trưởng nam bằng một sự lừa gạt như vậy thì không tốt. Điều này bày tỏ Gia-cốp dùng năng lực riêng để chiếm hữu những gì Đức Chúa Trời muốn ban cho ông.

Nhận Lấy Sự Chúc Phước Của Cha Bằng Cách Lừa Gạt

Gia-cốp âm mưu với mẹ để lừa cha. Cha ông bảo Ê-sau: “Hãy ra đồng săn thịt rừng cho cha, dọn một món ngon tùy theo sở thích của cha, rồi dâng lên cho cha ăn, để hồn cha chúc phước cho con trước khi cha chết” (27:3-4). Nhưng Gia-cốp, theo sự hướng dẫn của mẹ, lợi dụng sự làng mắt và yếu đuối của cha trong tuổi già. Ông mặc y phục của Ê-sau, quấn lấy da dê con, nấu thịt ngon và nhận phước lành, như vậy, ông đã lừa gạt cha mình (cc. 6-29). Một lần nữa, điều này cho thấy sự xảo quyệt và gian ác của tính nết Gia-cốp. Có thể vài người sẽ hỏi: “Nếu Ê-sau nhận được phước lành, thì đứa lớn sẽ không phục vụ đứa nhỏ. Như vậy sẽ không khiến cho lời hứa của Đức Chúa Trời gặp hiểm họa là sẽ không ứng nghiệm sao? Đức Chúa Trời hứa ban phước cho Gia-cốp. Khi làm như vậy, Gia-cốp đã hoàn thành lời hứa của Đức Chúa Trời. Điều đó không phải là rất tốt sao?” Tuy nhiên, chúng ta phải nhận biết rằng lời hứa của Đức Chúa Trời không cần tay người ta làm hoàn thành. Ngai của Đức Chúa Trời sẽ bị rúng động và cần bàn tay người ta nâng đỡ mà làm cho vững chắc sao? Đó là tư tưởng loài người!

Gia-cốp là người chiếm chỗ trong lòng mẹ. Khi còn trẻ, ông lừa anh. Sau đó ông lừa cha bằng sự gian dối. Những sự việc này bộc lộ bản chất Gia-cốp. Ông rất lanh lợi và thủ đoạn! Đó là tính tình thiên nhiên của Gia-cốp. Đó là sự sống thiên nhiên của ông.

GIA-CỐP BỊ KỶ LUẬT

Đức Chúa Trời phải xử lý một người như Gia-cốp. Sau khi nhận được phước hạnh nhờ lừa gạt, ông không còn ở nhà được nữa. Ông biết rằng anh mình sẽ giết mình đi, và ông không thể làm gì khác hơn là chạy trốn. Ông chạy trốn như một người lánh nạn.

Xa Nhà

Ông lừa anh để được phước. Tuy nhiên, cuối cùng ông nhận được bàn tay kỷ luật của Đức Chúa Trời. Kết quả hành vi xác thịt của ông là kỷ luật. Đức Chúa Trời thi hành kỷ luật nhiều hơn trên những người lanh lợi, tài năng, khôn khéo, tháo vát. Tuy nhiên, chúng ta phải cảm tạ Chúa vì nhờ kỷ luật của Ngài, Gia-cốp đã nhận được ơn phước. Từ đó về sau, Đức Chúa Trời tiếp tục kỷ luật ông để ông được phước nhờ kỷ luật. Ông bị bắt buộc phải lìa nhà cha. Ông lìa cha mẹ và bắt đầu cuộc hành trình cô đơn đến Pha-đan-a-ram.

Đóng Trại Tại Bê-tên

Sáng Thế Ký 28:10-11 chép: “Gia-cốp từ Bê-e-sê-ba đi đến Cha-ran, tới một chỗ kia, mặt trời đã khuất, thì qua đêm tại đó. Người lấy các tảng đá ở nơi đó gối đầu, và nằm ngủ tại đó”. Ông cắm trại ở đồng vắng và lấy đá làm gối. Cuộc đời bị kỷ luật của ông bắt đầu. Các câu từ 12 đến 14 chép: “Và ông chiêm bao, thấy một cái thang bắc từ dưới đất, đầu đến tận trời, các thiên sứ của Đức Chúa Trời đi lên xuống trên thang đó. Nầy, Chúa ngự trên đầu thang phán rằng: Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, tổ phụ ngươi, và là Đức Chúa Trời của Y-sác. Ta sẽ cho ngươi và dòng dõi ngươi đất mà ngươi đương nằm ngủ đây. Dòng dõi ngươi sẽ đông như cát bụi trên mặt đất, tràn ra đến đông, tây, nam, bắc, và các gia tộc trên đất sẽ nhờ ngươi và dòng dõi ngươi mà được phước”. Đó là những lời chúng ta đã đọc trong Sáng Thế Ký chương 12. Bây giờ Đức Chúa Trời ban cho Gia-cốp lời hứa mà Ngài đã ban cho Áp-ra-ham. Đức Chúa Trời ban những lời hứa này cho Gia- cốp vào thời điểm nào? Ngài ban cho ông khi ông vẫn còn là kẻ chiếm chỗ và trước khi sự sống xác thịt và thiên nhiên của ông bị xử lý. Đức Chúa Trời có thể phán những lời này với ông vì Ngài có lòng tin chắc. Ngài biết rằng Gia-cốp không thể chạy khỏi bàn tay Ngài. Một ngày kia Đức Chúa Trời sẽ hoàn thành công tác làm cho ông trở thành một chiếc bình dành cho chương trình đời đời của Ngài. Đức Chúa Trời của chúng ta là một Đức Chúa Trời đầy lòng tin; Ngài có thể đạt được mục tiêu của mình. Nếu một con người làm điều này, chắc chắn người ấy rất lo lắng. Gia-cốp là một người không đáng tin cậy. Điều gì sẽ xảy ra nếu ông vướng vào một vấn đề rắc rối nào đó? Nhưng Đức Chúa Trời quả quyết hoàn toàn. Ngài có thể nói như vầy: “Các gia tộc trên đất sẽ nhờ ngươi và dòng dõi ngươi mà được phước”. Đức Chúa Trời đã quyết định. Hi vọng của chúng ta nằm nơi tính đáng tin cậy của Đức Chúa Trời, chứ không nằm ở tính đáng tin cậy của chúng ta. Sự hữu dụng của chúng ta tùy thuộc nơi ý muốn của Đức Chúa Trời, không nơi sức mạnh của ý chí chúng ta. Các anh chị em ơi, chúng ta phải học nhận biết Ngài là Đức Chúa Trời không bao giờ thất bại.

Tại Bê-tên, Gia-cốp nghe Đức Chúa Trời phán với mình trong một giấc chiêm bao. Đức Chúa Trời không quở trách ông. Ngài không nói: “Hãy nhìn lại chính mình. Mấy hôm nay ngươi đã làm gì ở nhà vậy?” Nếu là chúng ta, hẳn chúng ta đã quở trách Gia-cốp. Nhưng Đức Chúa Trời biết Gia-cốp. Ngài biết Gia-cốp là một người lanh lợi, thủ đoạn, chiếm chỗ. Ngài biết ông có năng lực hơn người và tánh khí mạnh mẽ hơn người. Đối với một người như vậy, quở trách và khuyên lơn sẽ không hiệu quả bao nhiêu. Đức Chúa Trời nắm lấy Gia-cốp trong tay Ngài. Nhờ hành động trong hoàn cảnh của Gia-cốp, Đức Chúa Trời đẽo gọt hết góc cạnh này đến góc cạnh kia. Ngài cắt bỏ một chút ở đây, một chút ở đó. Nếu không thể làm xong công việc Ngài trong một năm, Ngài sẽ làm trong hai năm. Nếu không thể hoàn tất trong vòng mười năm, Ngài sẽ hoàn tất trong hai mươi năm. Đức Chúa Trời luôn luôn hoàn thành công việc của Ngài. Hai mươi năm sau, khi Đức Chúa Trời đem Gia-cốp trở lại Bê-tên, ông đã thay đổi.

Lời hứa Đức Chúa Trời dành cho Gia-cốp thật vượt trổi lời hứa Ngài dành cho Áp-ra-ham, cũng vượt trổi lời hứa dành cho Y-sác. Gia-cốp nhận được một điều gì đó từ Chúa mà Áp-ra-ham và Y-sác không nhận được. Đức Chúa Trời tiếp tục nói với Gia-cốp: “Nầy, Ta ở cùng ngươi, ngươi đi đâu, [Ta] sẽ theo gìn giữ đó, và đem ngươi về xứ này; vì Ta không bao giờ bỏ ngươi cho đến khi Ta làm xong những điều Ta đã hứa cùng ngươi” (28:15). Ha-lê-lu-gia, ngợi khen Chúa! Lời hứa Đức Chúa Trời ban cho Gia-cốp là vô điều kiện. Ngài không nói: “Nếu người chọn Ta làm Đức Chúa Trời, Ta sẽ lập ngươi làm dân Ta. Nếu ngươi giữ các điều kiện và điều răn Ta, ngươi sẽ nhận được lời hứa của Ta”. Một lời hứa vô điều kiện có nghĩa là Đức Chúa Trời sẽ luôn luôn có cách đối xử với Gia-cốp cho dầu ông tốt hay xấu, thành thật hay gian dối. Đức Chúa Trời biết rằng một ngày kia Ngài sẽ hoàn thành “điều Ta đã phán cùng ngươi”. Đức Chúa Trời chúng ta là một Đức Chúa Trời không thể thất bại. Chúng ta không thể ngăn trở Ngài và chúng ta không thể làm cho Ngài phải dừng lại giữa chừng. Nếu Đức Chúa Trời đã chọn lựa chúng ta, Ngài chắc chắn sẽ hoàn thành lời hứa của Ngài trong chúng ta

Sau đó: “Gia-cốp thức giấc, nói rằng: Thật Đức Giê-hô-va hiện có tại nơi đây mà tôi không biết. Người sợ hãi và nói: Chốn này đáng kinh khủng thay! Đây không gì khác hơn là nhà của Đức Chúa Trời, thật là cửa của trời” (cc. 16-17). Ông quên lời Đức Chúa Trời phán với mình. Ông không suy nghĩ về lời hứa của Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham và Đức Chúa Trời của Y-sác. Ông chỉ trở nên sợ hãi vì đó là cửa của trời. Bê-tên thật là một nơi đáng sợ theo mắt con người thuộc xác thịt. Chúng ta biết Bê-tên là nhà của Đức Chúa Trời. Nhà của Đức Chúa Trời thật là một nơi đáng sợ cho những ai mà xác thịt chưa được xử lý. Trong nhà của Đức Chúa Trời có uy quyền và và có sự quản trị. Trong nhà của Đức Chúa Trời, có sự ban phát (gia tể), có vinh quang, sự thánh khiết và sự công chính của Đức Chúa Trời. Nếu xác thịt chưa được xử lý, nhà Đức Chúa Trời thật là một nơi đáng sợ.

“Gia-cốp dậy sớm, lấy tảng đá mình dùng gối đầu, dựng đứng lên làm cây trụ, đổ dầu lên trên chót trụ đó” (c. 18). Điều này có nghĩa là ông thánh hóa tảng đá. “Rồi ông đặt tên chốn này là Bê-tên, trước kia vốn tên là Lu-xơ” (c. 19). Sau đó, Gia-cốp thề: “Nếu Đức Chúa Trời ở cùng tôi, gìn giữ tôi trong lúc đi đường, cho bánh ăn, áo mặc, và nếu tôi trở về bình an đến nhà cha tôi, thì Đức Giê-hô-va sẽ là Đức Chúa Trời tôi: tảng đá đã dựng làm trụ đây sẽ là nhà Đức Chúa Trời: tôi sẽ nộp lại cho Ngài một phần mười mọi của cải mà Ngài sẽ cho tôi” (cc. 20-22). Đó là lời Gia-cốp đáp lại với Đức Chúa Trời. Đó là mức độ hiểu biết của Gia-cốp về Đức Chúa Trời.

Đức Chúa Trời phán với ông: “Nầy, Ta ở cùng ngươi”, và Gia-cốp nói với Ngài: “Nếu Đức Chúa Trời ở cùng tôi”. Đức Chúa Trời phán: “Ngươi đi đâu, [Ta] sẽ theo gìn giữ đó”, và Gia-cốp nói: “Nếu Đức Chúa Trời... gìn giữ tôi trong lúc đi đường”. Đó là sự hiểu biết của Gia-cốp về Đức Chúa Trời.

Chúng ta hãy xem xét lời khẩn cầu của Gia-cốp. Lời khẩn cầu của ông bày tỏ điều ông theo đuổi. Ông nói: “Nếu Đức Chúa Trời... cho [tôi] bánh ăn, áo mặc...” Ông quan tâm đến những điều liên hệ đến cái ăn cái mặc. Ông không thấy chương trình của Đức Chúa Trời. Lời này cũng cho chúng ta thấy loại kỷ luật ông đã nhận lãnh từ cha mẹ ông. Ông là một đứa con hư trong gia đình. Ông lìa gia đình chỉ vì kỷ luật của Đức Chúa Trời. Đó là đêm đầu tiên trong đời ông cắm trại ngoài trời, và lấy đá gối đầu. Từ nay trở đi, ông không biết thức ăn và áo quần của mình đến từ đâu. Vì vậy, ông suy nghĩ đến thức ăn và y phục. Ông bị kỷ luật trong vấn đề thức ăn và y phục. Ông thấy rằng trong khi cố gắng giành lấy ơn phước bằng cách lừa gạt, rốt cuộc ông không có cơm ăn áo mặc, và ông mất nhà cha mình. Vì vậy, ông nói: “Nếu Đức Chúa Trời ở cùng tôi, gìn giữ tôi trong lúc đi đường, cho bánh ăn, áo mặc, và nếu tôi trở về bình an đến nhà cha tôi...” Ông hi vọng có cơm ăn, áo mặc và có thể trở về nhà cha. Nếu Đức Chúa Trời làm những điều này cho ông, ông sẽ làm những điều sau: “Tảng đá đã dựng làm trụ đây sẽ là nhà Đức Chúa Trời: và tôi sẽ nộp lại cho Ngài một phần mười mọi của cải mà Ngài sẽ cho tôi”. Đó là Gia-cốp. Đó là mức độ Gia-cốp hiểu biết Đức Chúa Trời lúc đầu. Bất cứ điều gì Đức Chúa Trời ban cho ông, ông sẽ cho lại Ngài một phần mười. Ý tưởng của ông có tính cách rất thương mại. Sự trò chuyện của ông với Chúa là một loại mặc cả. Nếu Đức Chúa Trời ở với ông, gìn giữ ông, ban cho ông thức ăn, áo mặc, và hướng dẫn ông an toàn trở về nhà cha ông trong sự bình an, ông sẽ thưởng cho Ngài một phần mười tài sản ông có được.

Đó là lần đầu tiên Gia-cốp gặp Đức Chúa Trời. Bê-tên là nơi Đức Chúa Trời nói chuyện với Gia-cốp lần đầu. Từ đó về sau, khi Đức Chúa Trời nói chuyện với Gia-cốp, Ngài luôn luôn nói: “Ta là Đức Chúa Trời của Bê-tên” (31:13). Mặc dầu Gia-cốp không biết rõ Đức Chúa Trời lúc ấy, Ngài đã để một ấn tượng sâu đậm trong ông tại Bê-tên. Đó là lần đầu tiên Đức Chúa Trời đối xử với ông. Hai mươi năm sau, sau nhiều kỷ luật, ông đã trở nên một con người hữu dụng.

Kỷ Luật Gia-cốp Kinh Nghiệm tại Cha-ran

Sáng Thế Ký chương 29 cho chúng ta biết Gia-cốp đi đến đất của người phương đông và thấy những người chăn chiên đến từ Cha-ran. “Đang lúc người còn nói chuyện cùng bọn đó, thì Ra-chên dắt bầy chiên của cha nàng đến, vì nàng vốn là người chăn chiên. Khi vừa thấy Ra-chên, con gái La-ban, cậu mình, và bầy chiên của La-ban, cậu mình, thì người liền lại gần lăn hòn đá ra khỏi miệng giếng, cho bầy chiên của La-ban, cậu mình, uống nước. Gia-cốp hôn Ra-chên và cất tiếng lên khóc” (cc. 9-11). Khi ông gặp Đức Chúa Trời trên đường, ông lo lắng về cơm ăn, áo mặc. Khi đến miền đất ở phương đông và gặp bà con mình, điều đầu tiên ông làm là khóc. Sự việc Gia-cốp khóc cho chúng ta thấy những gì ông kinh nghiệm trên đường đi và những gì ông biết trước phải đối diện trong tương lai. Một con người mưu mô và tính toán thường không khóc. Ông chỉ khóc khi thấy mình không thể làm gì được nữa. Lúc ấy Gia-cốp đã khóc.

Đức Chúa Trời cũng đã bắt đầu một công tác khác trong ông. Khi ông đến nhà La-ban, cậu mình, cậu ông nói: “Thật vậy, cháu là cốt nhục của cậu”, và Gia-cốp ở với cậu một tháng (c. 14). Sau khi làm khách của cậu một tháng, cậu La-ban nói có vẻ tử tế: “Vì cháu là bà con của cậu, cháu giúp công không cho cậu thôi sao? Tiền công bao nhiêu, hãy nói cho cậu biết?” (c. 15). Qua lời này chúng ta thấy đầu óc của La-ban cũng là đầu óc của một thương gia. Thì ra ông và Gia-cốp cũng cùng là một hạng người! Khi Ê-sau ở với Gia-cốp, ông không thể đối phó với Gia-cốp. Nhưng khi Gia-cốp gặp La-ban, Gia-cốp khám phá ra rằng không dễ gì đương đầu với La-ban. Người nóng nảy có lẽ thường gặp phải người nóng nảy. Người keo kiệt có lẽ thường gặp phải người keo kiệt. Người kiêu ngạo có lẽ thường gặp phải một người kiêu ngạo. Một người thích lợi dụng người khác có lẽ thường gặp phải một người thích lợi dụng người khác y như mình. Đó là những thử thách đầy chông gai. Đó là điều Gia-cốp phải đối diện lúc ấy. Kỷ luật của Đức Chúa Trời đã đặt ông trước một người như La-ban. “Vì cháu là bà con của cậu, cháu giúp công không cho cậu thôi sao? Tiền công bao nhiêu hãy nói cho cậu biết?” Rõ ràng lời này nghe có vẻ tử tế. Thật ra, La-ban đang nói rằng Gia-cốp không nên ăn dưng của ông ta, mà nên làm việc một ít, và sẽ được cho chút tiền. La-ban chỉ diễn tả ý đó một cách tử tế. Trong quá khứ, Gia-cốp là con trong gia đình. Bây giờ ông là một người làm mướn! Đó là kỷ luật của Đức Chúa Trời qua hoàn cảnh.

Ông đã phục vụ La-ban, và tiền công ông muốn nhận là Ra-chên. Vì Ra-chên, ông phục vụ La-ban bảy năm. Cuối cùng ông bị La-ban lừa gạt và trao cho ông Lê-a thay vì Ra-chên. Trước đây, ông đã lừa gạt người khác, bây giờ ông bị lừa gạt! Vì vậy ông phục vụ La-ban thêm bảy năm nữa vì cớ Ra-chên. Suốt mười bốn năm ấy, ông phục vụ La-ban vì hai con gái của cậu mình. Ông đã phục vụ người cậu tổng cộng hai mươi năm. Trong thời gian này, cậu ông lừa gạt ông và mười lần thay đổi tiền công. Ban đầu họ thỏa thuận ông sẽ nhận được một số tiền nào đó sau khi ông hoàn tất công việc. Nhưng sau khi làm xong công việc, người ta bảo ông rằng có điều gì đó trục trặc, và tiền công của ông bị thay đổi. La-ban thay đổi tiền công của Gia-cốp mười lần. Trung bình, cứ mỗi hai năm thì tiền công của ông bị thay đổi một lần. Gia-cốp thật bị thử thách.

Nhưng tạ ơn Chúa vì đó là bàn tay Đức Chúa Trời trên đời sống ông. Tại Bê-tên, Đức Chúa Trời phán Ngài sẽ đem ông trở về xứ. Đức Chúa Trời hứa rằng ông sẽ trở về. Tuy nhiên, trước khi đem ông về, Ngài muốn ông biết nhà của Đức Chúa Trời trước đã. Đức Chúa Trời đang nắm giữ Gia-cốp. Ngài đặt ông trong nhà La-ban, một con người xảo quyệt, mưu trí và khôn lanh y như Gia-cốp, để Gia-cốp được xử lý. Trong thời gian này, Gia-cốp bắt đầu học tập đầu phục dưới tay quyền năng của Đức Chúa Trời. Nhưng điều này không có nghĩa Gia-cốp là một người đã thay đổi. Ông vẫn nghĩ ra những phương pháp để làm cho chiên con có đốm, có vết để chúng thuộc về mình. Gia-cốp vẫn là Gia-cốp cũ kỹ. Ngay cả La-ban cũng không thể đối phó với ông. Mặc dầu La-ban thay đổi tiền công của ông mười lần, Gia-cốp vẫn có cách qua mặt La-ban.

Đức Chúa Trời có mục đích nơi Gia-cốp. Để hoàn thành mục đích này, Ngài kỷ luật ông nhiều cách. Ngài muốn xử lý những điểm mạnh mẽ trong Gia-cốp. Đó là công tác của Đức Chúa Trời mà Ngài muốn đạt được nơi Gia-cốp. Ngài xử lý Gia-cốp từng bước một. Trong hai mươi năm, Gia-cốp bị thương nhiều lần và phải khổ sở nhiều lần. Một mặt, Đức Chúa Trời đang hành động trong ông để kỷ luật ông. Mặt khác, xác thịt của ông vẫn hiện hữu, ông vẫn xảo quyệt và mánh khóe như trước. Tuy nhiên, Đức Chúa Trời không bỏ cuộc mà tiếp tục hành động nơi Gia-cốp. Qua tất cả những nghịch cảnh, cuối cùng ông đến chỗ nhận biết bàn tay của Đức Chúa Trời.

Sau khi Ra-chên sanh Giô-sép, Gia-cốp nghĩ đến việc trở về nhà. Nhưng những ngày tháng kỷ luật của ông chưa hoàn tất, ông vẫn phải đầu phục dưới tay La-ban. Ông không thể ra đi sớm hơn một ngày.

Chúng ta nên tin rằng mọi sự trải qua dưới bàn tay của Đức Chúa Trời đều tốt lành. Hoàn cảnh của chúng ta được Đức Chúa Trời sắp đặt và chúng có ở đó để chúng ta được ích lợi. Mỗi một sự sắp đặt trong hoàn cảnh đều vì lợi ích của chúng ta, để xử lý những điểm mạnh mẽ trong sự sống thiên nhiên của chúng ta. Chúng ta hi vọng rằng Đức Chúa Trời không cần phải dùng đến hai mươi năm để xử lý chúng ta. Nhưng tiếc thay, sau hai mươi năm, một số người vẫn không học được bài học. Mặc dầu đã bị thử nghiệm và kỷ luật, họ không bao giờ tiến bộ. Thật đáng thương khi xác thịt của họ không bao giờ bị đụng đến hay bị suy yếu, chúng vẫn mưu mô và chiếm chỗ. Các anh chị em ơi, chúng ta không nên phàn nàn sao bàn tay của Đức Chúa Trời quá nặng nề. Đức Chúa Trời biết điều Ngài đang làm. Ban đầu, Gia-cốp là một người không thương xót, nhưng sau khi bị Đức Chúa Trời kỷ luật, lúc về già ông trở nên một người nhân từ và yêu thương. Nguyện chúng ta thấy rằng tất cả những kinh nghiệm trong hoàn cảnh của chúng ta đã được Thánh Linh cân nhắc từng điều một theo nhu cầu của mình. Không một kinh nghiệm nào tình cờ đến với chúng ta. Tất cả những kinh nghiệm chúng ta gặp phải đều được Thánh Linh sắp đặt để gây dựng chúng ta. Trong khi trải qua những kỷ luật và thử thách này, có thể chúng ta không cảm thấy vui mừng hay thoải mái, nhưng chúng đều là một phần của công tác Đức Chúa Trời trong chúng ta. Về sau, chúng ta sẽ nhận thức rằng tất cả những kinh nghiệm này đều ích lợi cho chúng ta.