Thông tin sách

Đức Chúa Trời Của Áp-Ra-Ham, Y-Sác Và Gia-Cốp

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: The God of Abraham, Isaac, and Jacob
ISBN: 0-87083-932-2
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 1

Untitled Document

CHƯƠNG MỘT

PHẦN GIỚI THIỆU

Kinh Thánh: Xuất. 3:6, 15-16; Mat. 22:31-32

MỘT

1 Cô-rin-tô 10:11 chép: “Bây giờ, những điều này đã xảy ra cho họ như một tấm gương...” Kinh Thánh ghi lại lịch sử dân Israel để nêu gương cho chúng ta, nhằm mục đích gây dựng chúng ta. Mặc dầu có sự khác biệt bên ngoài giữa công tác của Đức Chúa Trời trong Cựu Ước và Tân Ước, nhưng về nguyên tắc, cả hai đều giống như nhau. Nguyên tắc công tác của Đức Chúa Trời ngày nay cũng giống như trong quá khứ.

Đức Chúa Trời lựa chọn dân Israel làm dân Ngài, và Ngài cũng lựa chọn những con người giữa vòng dân ngoại làm dân Ngài (Công. 15:14). Kinh Thánh nói rằng chúng ta là người đồng quốc và là người nhà của Đức Chúa Trời (Êph. 2:19). Kinh Thánh cũng nói chúng ta là người Do Thái thật (La. 2:29). Như vậy, lịch sử của dân Israel là một kiểu mẫu cho chúng ta. Trong sách này, chúng ta sẽ xem xét cách Đức Chúa Trời đối xử với dân Ngài, hay nói cách khác, cách Đức Chúa Trời gây dựng dân Ngài. Nói cách khác, sách này bày tỏ những kinh nghiệm nào chúng ta cần phải đạt được trước khi có thể trở nên dân của Đức Chúa Trời. Chúng ta sẽ thảo luận đề tài này qua việc xem xét lịch sử của Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp, vì trong ba người này, mỗi người đều chiếm một chỗ đặc biệt trong Kinh Thánh.

HAI

Kinh Thánh cho chúng ta thấy dân của Đức Chúa Trời có hai sự khởi đầu. Sự khởi đầu thứ nhất là với Áp-ra-ham vì sự tuyển chọn và kêu gọi của Đức Chúa Trời khởi đầu với Áp-ra-ham. Sự khởi đầu thứ hai là với quốc gia Israel. Đức Chúa Trời bảo dân Israel rằng họ sẽ làm một dân tộc cho Ngài giữa mọi quốc gia. Họ sẽ là một vương quốc các thầy tế lễ và một quốc gia thánh (Xuất. 19:5-6). Vì vậy, Áp-ra-ham là một sự khởi đầu rõ rệt cho dân của Đức Chúa Trời, và quốc gia Israel cũng là một bước khởi đầu rõ rệt cho dân của Đức Chúa Trời. Giữa hai sự khởi đầu này, Đức Chúa Trời đã chiếm được ba con người, là Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp. Trước hết có Áp-ra-ham, sau đó có Y-sác, rồi đến Gia-cốp, và kế tiếp là quốc gia Israel. Từ đó về sau, quốc gia Israel trở nên dân của Đức Chúa Trời, và Đức Chúa Trời có một dân tộc của riêng Ngài. Như vậy, chúng ta có thể nói Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp là nền móng của quốc gia Israel. Không có Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp, sẽ không có quốc gia Israel, và không có Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp, sẽ không có dân của Đức Chúa Trời. Dân của Đức Chúa Trời đã trở nên dân của Ngài qua kinh nghiệm của Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp.

BA

Thật thú vị khi chúng ta thấy Đức Chúa Trời phán: “Ta là… Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, Đức Chúa Trời của Y-sác, và Đức Chúa Trời của Gia-cốp” (Xuất. 3:6). Ngài nói điều này trong Cựu Ước, và Chúa Jesus trích dẫn lời này trong Tân Ước. “Ta là Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, Đức Chúa Trời của Y-sác và Đức Chúa Trời của Gia-cốp” được trích dẫn trong các sách Phúc-âm của Ma-thi-ơ, Mác, và Lu-ca (Mat. 22:32; Mác 12:26; Lu. 20:37). Hơn nữa, Chúa Jesus phán rằng chúng ta sẽ thấy “Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp... trong vương quốc Đức Chúa Trời” (Lu. 13:28), và “sẽ có nhiều người từ đông, tây đến mà ngồi đồng bàn với Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp trong vương quốc của các từng trời” (Mat. 8:11). Ở đây, Ngài không đề cập tên của một ai khác, mà chỉ nói đến tên của Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp. Điều này cho thấy Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp đều chiếm một vị trí đặc biệt trong Kinh Thánh.

BỐN

Vì sao Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp lại chiếm một vị trí đặc biệt như vậy trong Kinh Thánh? Ấy là vì Đức Chúa Trời muốn tuyển chọn một nhóm người đến ở dưới danh Ngài và Ngài muốn làm cho họ trở nên dân Ngài. Với Áp-ra-ham, Đức Chúa Trời bắt đầu có được một dân tộc. Đức Chúa Trời có một khởi đầu thuộc linh với Áp-ra-ham, và Ngài làm một điều gì đó trong Áp-ra-ham với mục đích bày tỏ cho chúng ta kinh nghiệm cần thiết mà dân của Đức Chúa Trời phải trải qua. Toàn thể dân của Đức Chúa Trời đều phải trải qua cùng một loại kinh nghiệm. Trước hết Ngài làm một điều gì đó trong Áp-ra-ham, ban cho ông những kinh nghiệm đặc biệt, và qua ông, Ngài chuyển những kinh nghiệm này cho toàn thể dân Ngài. Quốc gia Israel lập nền trên Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp. Như vậy, Đức Chúa Trời không những đã hành động trên Áp-ra-ham, mà còn hành động trong Y-sác, ban cho ông những kinh nghiệm đặc biệt, và qua ông, Ngài cũng chuyển những kinh nghiệm này cho toàn thể dân Ngài. Tương tự như vậy, Đức Chúa Trời cũng hành động một số điều trong Gia-cốp, ban cho ông những kinh nghiệm đặc biệt, và qua ông chuyển đạt các kinh nghiệm ấy cho toàn thể dân Ngài. Những cách đối xử mà ba người này nhận được trước mặt Đức Chúa Trời và các kinh nghiệm mà họ trải qua cuối cùng đã dẫn đến một dân tộc của Đức Chúa Trời. Như vậy, toàn bộ kinh nghiệm của Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp là những kinh nghiệm mà toàn thể dân của Đức Chúa Trời nên có. Những gì ba người này đạt được là những điều mà toàn thể dân của Đức Chúa Trời nên đạt được. Nếu chúng ta chỉ có kinh nghiệm của Áp-ra-ham thì điều đó không đủ làm cho chúng ta trở nên dân của Đức Chúa Trời. Nếu chúng ta chỉ có kinh nghiệm của Y-sác thì điều đó cũng không đủ làm cho chúng ta trở nên dân của Đức Chúa Trời, và nếu chúng ta chỉ có kinh nghiệm của Gia-cốp thì điều đó cũng không đủ làm cho chúng ta trở nên dân của Đức Chúa Trời. Chúng ta phải có những thành tựu của Áp-ra-ham cộng với của Y-sác, cộng với của Gia-cốp trước khi chúng ta có thể trở nên dân của Đức Chúa Trời.

Đức Chúa Trời phán cùng Y-sác: “Ta là Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, cha ngươi... Ta ở cùng ngươi, sẽ ban phước và gia tăng dòng dõi ngươi bội phần, vì cớ Áp-ra-ham là tôi tớ Ta” (Sáng. 26:24). Ngài phán với Gia-cốp: “Ta là Chúa, Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, tổ phụ ngươi, và Đức Chúa Trời của Y-sác: Ta sẽ cho ngươi và dòng dõi ngươi đất mà ngươi đang nằm đây” (Sáng. 28:13). Ngài cũng bảo dân Israel: “Ta sẽ đem các ngươi vào xứ mà Ta đã thề ban cho Áp-ra-ham, cho Y-sác, cho Gia-cốp; và Ta sẽ ban cho các ngươi xứ đó làm cơ nghiệp” (Xuất. 6:8). Điều này cho thấy dân Israel bước vào trong cơ nghiệp của ba người – Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp. Họ không có cơ nghiệp riêng của mình. Thay vào đó, họ đã bước vào trong cơ nghiệp của ba người này – Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp. Mỗi người trong ba nhân vật này chiếm một vị trí đặc biệt trước mặt Đức Chúa Trời. Những kinh nghiệm thuộc linh khác nhau của họ tượng trưng cho ba loại nguyên tắc thuộc linh khác nhau. Nói cách khác, toàn thể dân của Đức Chúa Trời nên có yếu tố của Áp-ra-ham, yếu tố của Y-sác và yếu tố của Gia-cốp trong họ. Không có những yếu tố này, chúng ta không thể trở nên dân của Đức Chúa Trời. Dân của Đức Chúa Trời phải có yếu tố của Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp. Mọi người Israel thật và tất cả những người thật sự thuộc về Đức Chúa Trời phải nói rằng Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp là tổ phụ của họ. Nói rằng Áp-ra-ham là tổ phụ của chúng ta thì chưa đủ, vì Ích-ma-ên và dòng dõi của ông cũng có thể nói tổ phụ của họ là Áp-ra-ham. Nói rằng cả Áp-ra-ham lẫn Y-sác đều là tổ phụ của chúng ta vẫn không đủ, vì Ê-sau và dòng dõi của ông cũng có thể nói như vậy. Dân của Đức Chúa Trời phải nói rằng tổ phụ của mình là Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp. Gia-cốp phải được bao hàm để chúng ta hội đủ điều kiện. Phải có đủ cả ba trước khi chúng ta có thể làm dân của Đức Chúa Trời một cách chính đáng.

NĂM

Áp-ra-ham vốn tên là Áp-ram. Về sau Đức Chúa Trời đổi tên ông thành ra Áp-ra-ham (Sáng. 17:5). Cả hai tên này đều có gốc chữ Abra, trong nguyên ngữ có nghĩa là “cha”. Chính Áp-ra-ham là cha, và bài học ông đã học là nhận biết Đức Chúa Trời là Cha. Suốt cả cuộc đời mình, ông học một bài này, ấy là nhận biết Đức Chúa Trời là Cha.

Nhận biết Đức Chúa Trời là Cha có nghĩa là gì? Có nghĩa là mọi sự đến từ Đức Chúa Trời. Chúa Jesus phán: “Cha Ta làm việc cho đến bây giờ, và Ta cũng đang làm việc” (Gi. 5:17). Ngài không nói: “Đức Chúa Trời của Ta làm việc cho đến bây giờ”, nhưng nói: “Cha Ta làm việc cho đến bây giờ”. Vì Đức Chúa Trời là Cha nghĩa là Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa, là Đấng Khởi Đầu duy nhất. Con được sai đến từ Cha. “Con chẳng có thể tự mình làm gì được, duy làm điều Con thấy Cha làm, vì bất cứ điều gì Đấng ấy làm, Con cũng làm những điều như vậy” (c. 19). Đây phải là kinh nghiệm của chúng ta. Chúng ta phải nhận lãnh ân điển từ Đức Chúa Trời để nhận thức rằng mình không thể khởi Đầu điều gì cả. Chúng ta không xứng đáng để khởi Đầu một điều nào. Sáng Thế Ký chương một bắt đầu với lời này: “Ban đầu, Đức Chúa Trời...” Ban đầu không phải chúng ta mà là Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời là Cha, và mọi sự bắt nguồn từ Ngài.

Ngày Đức Chúa Trời bày tỏ cho anh em Ngài là Cha sẽ là một ngày phước hạnh. Vào ngày ấy, anh em sẽ nhận biết mình không thể làm gì được và mình là bất lực. Anh em không cần phải cố gắng giữ mình đừng làm điều này, điều nọ. Thay vào đó, anh em sẽ hỏi: “Đức Chúa Trời có khởi đầu điều này không?” Đó là kinh nghiệm của Áp-ra-ham. Kinh nghiệm của ông cho chúng ta thấy ông không có ý tưởng gì về việc trở nên dân của Đức Chúa Trời. Áp-ra-ham không bắt đầu điều gì cả. Đức Chúa Trời mới là Đấng Khởi Đầu. Đức Chúa Trời là Đấng đem ông từ bên kia bờ sông Ơ-phơ-rát (Sáng. 12:1-5). Đức Chúa Trời cần ông và Ngài gọi ông ra. Áp-ra-ham không bao giờ nghĩ đến điều đó. Ha-lê-lu-gia! Đức Chúa Trời cần ông, và Đức Chúa Trời thực hiện công tác.

Đức Chúa Trời là Cha. Áp-ra-ham không tình nguyện đi đến miền đất đượm sữa và mật. Đức Chúa Trời phán điều này trước, rồi sau đó Áp-ra-ham ra đi, chiếm hữu miền đất ấy. Trước đó, ông không biết gì về điều này cả. Khi được kêu gọi ra khỏi, ông không biết mình đang đi đâu (Hê. 11:8). Ông lìa khỏi quê hương của cha mình mà không biết mình đi đâu. Đó là Áp-ra-ham. Đức Chúa Trời là Đấng Khởi Đầu mọi sự cho ông; ông không liên hệ gì đến điều đó cả. Nếu nhận biết Đức Chúa Trời là Cha, anh em sẽ không tự tin như vậy và sẽ không nói rằng mình có thể làm bất cứ điều gì mình muốn. Anh em sẽ chỉ nói: “Nếu Chúa muốn, tôi sẽ làm điều này, điều kia. Bất cứ điều gì Chúa muốn, tôi sẽ làm”. Điều này không có nghĩa là anh em sẽ trở nên người bất nhất, mà có nghĩa là anh em thật sự không biết mình phải làm gì, và anh em chỉ biết sau khi Cha đã bày tỏ ý muốn của Ngài.

Như vậy chưa phải là hết. Áp-ra-ham không biết rằng mình sẽ sinh một đứa con trai. Thậm chí ông phải nhận lấy con của mình từ Đức Chúa Trời. Áp-ra-ham không thể khởi đầu điều gì cả. Ông được Đức Chúa Trời ban cho đứa con trai của mình. Đó là Áp-ra-ham.

Áp-ra-ham biết Đức Chúa Trời là Cha. Loại hiểu biết này không phải là hiểu biết thuộc giáo lý. Đó là sự hiểu biết mà trong đó một người được đem đến chỗ thừa nhận rằng : “Đức Chúa Trời ôi, con không phải là nguồn. Ngài là nguồn mọi sự, và Ngài là nguồn của con. Không có Ngài, con không thể bắt đầu điều gì cả”. Đó là Áp-ra-ham. Nếu không có nhận thức của Áp-ra-ham, chúng ta không thể làm dân của Đức Chúa Trời. Bài học đầu tiên chúng ta phải học là nhận biết mình không thể làm gì cả và mọi sự đều tùy thuộc vào Đức Chúa Trời. Ngài là Cha và là Đấng Khởi Đầu mọi sự.

SÁU

Chúng ta học được gì từ Y-sác? Ga-la-ti chương 4 nói rằng Y-sác là con của lời hứa (c. 23). Trong Y-sác, chúng ta thấy mọi sự đều đến từ Cha. Lịch sử của Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp trong Sáng Thế Ký chương 11 đến chương 50 cho thấy Y-sác là một con người bình thường và không có gì ngoại lệ. Ông không giống Áp-ra-ham, cũng không giống Gia-cốp. Áp-ra-ham đến từ phía bên kia dòng sông lớn; ông là người tiên phong. Y-sác không giống như vậy. Y-sác cũng không giống Gia-cốp là người có một cuộc đời đầy dẫy những khó khăn và là người chịu đựng nhiều sự xử lý. Cả cuộc đời Y-sác là một chuỗi ngày vui hưởng cơ nghiệp của cha mình. Đúng là Y-sác có đào một vài giếng nước. Nhưng thậm chí những giếng ấy cũng do cha ông đã đào trước kia. “Và Y-sác đào lại mấy cái giếng người ta đã đào trong thời Áp-ra-ham, cha mình, vì dân Phi-li-tin lấp đất lại khi Áp-ra-ham qua đời, và đặt tên mấy giếng đó như tên của cha mình đã đặt” (Sáng. 26:18). Bài học Y-sác dạy chúng ta là chúng ta không có gì khác hơn những điều mình thừa hưởng từ Cha. Phao-lô hỏi chúng ta: “Anh em có điều gì mà đã không nhận lãnh?” (1 Cô. 4:7). Nói cách khác, không một điều gì chúng ta có mà không do nhận lãnh. Mọi sự chúng ta có đều đến từ Cha. Đó là Y-sác.

Nhiều người không thể ở trong địa vị của Áp-ra-ham vì họ không thể ở trong địa vị của Y-sác. Nhiều người không thể trở thành Áp-ra-ham vì họ không trở nên Y-sác được. Không thể nào có kinh nghiệm của Áp-ra-ham mà thiếu kinh nghiệm của Y-sác. Chúng ta cũng không thể có kinh nghiệm của Y-sác mà thiếu kinh nghiệm của Áp-ra-ham. Chúng ta phải thấy rằng Đức Chúa Trời là Cha và mọi sự ra từ Ngài. Chúng ta cũng phải thấy mình là các con của Ngài và mọi sự chúng ta có đều đến từ Ngài. Theo mắt Đức Chúa Trời, chúng ta chỉ là những người nhận lãnh. Chúng ta nhận lãnh sự cứu rỗi, nhận lãnh sự đắc thắng, nhận lãnh sự xưng công chính, nhận lãnh sự thánh hóa, nhận lãnh sự tha thứ, và nhận lãnh sự tự do. Nguyên tắc nhận lãnh là nguyên tắc của Y-sác. Chúng ta phải nói Ha-lê-lu-gia! Ha-lê-lu-gia! Mọi sự chúng ta có đều đến từ Đức Chúa Trời. Qua Lời Đức Chúa Trời, chúng ta thấy mọi sự Ngài hứa ban cho Áp-ra-ham, Ngài cũng hứa với Y-sác. Đức Chúa Trời không ban thêm một điều nào cho Y-sác; Ngài ban cho Y-sác những gì Ngài ban cho cha của ông. Đó là sự cứu rỗi của chúng ta, đó là sự tự do của chúng ta.

BẢY

Bây giờ chúng ta đến với Gia-cốp. Nhiều Cơ Đốc nhân thấy Đức Chúa Trời là nguồn của mọi sự. Họ cũng thấy rằng mọi sự họ có đều do nhận lãnh. Nhưng có một nan đề: Nhiều Cơ Đốc nhân không nhận lãnh. Chúng ta biết mọi sự mình có đều do nhận lãnh, và nếu không nhận lãnh, chúng ta sẽ cứ ở trong tình trạng hư không và trống rỗng. Nhưng chúng ta vẫn không nhận lãnh, và vẫn cố gắng tự mình làm nhiều điều. Vì sao? Chúng ta không đắc thắng bởi luật sự sống; thay vào đó, chúng ta cố gắng đắc thắng bởi ý chí của mình. Vì sao? Lý do duy nhất là vì nguyên tắc Gia-cốp vẫn còn ở trong chúng ta. Hoạt động của xác thịt vẫn hiện diện, quyền lực của hồn vẫn hiện diện và sự sống thiên nhiên vẫn hiện diện. Về mặt giáo lý, chúng ta biết Đức Chúa Trời là Đấng Khởi Đầu mọi sự, tuy nhiên trên thực tế chúng ta là người khởi đầu nhiều điều. Chúng ta ghi nhớ một giáo lý nào đó trong vòng hai tuần, nhưng đến tuần thứ ba, chúng ta quên mất. Sau đó, chúng ta cố gắng bắt đầu lại. Chúng ta làm như vậy vì Gia-cốp vẫn hiện diện trong mình. Nếu giáo lý về sự đắc thắng hay sự dạy dỗ về sự thánh hóa cho chúng ta biết mọi sự đến từ Đức Chúa Trời và mọi sự đều do nhận lãnh, mà không cho chúng ta biết rằng sự sống thiên nhiên cần được xử-lý, thì giáo lý về sự đắc thắng và sự dạy dỗ về sự thánh hóa ấy không đầy đủ và không thực tế. Nếu một sự dạy dỗ không đụng chạm đến sự sống của hồn, nó chỉ làm cho chúng ta vui vẻ vài ngày. Sau đó mọi sự sẽ qua đi. Chúng ta phải thấy Đức Chúa Trời là Đầu của mọi sự. Chúng ta phải thấy mình là những người nhận lãnh. Đồng thời, chúng ta phải thấy sự sống thiên nhiên của mình cần được kiểm chế. Chỉ khi ấy, chúng ta mới thấy sự tốt lành của Con và con đường đầu phục Cha. Chúng ta có nhận được lời hứa của Con, và nhận lấy đường lối của Cha hay không tùy thuộc vào việc chúng ta có chấp nhận kỷ luật của Thánh Linh hay không, và có bằng lòng để sự sống thiên nhiên của mình bị đụng đến hay không. Chúng ta có thể thấy điều này qua cuộc đời của Gia-cốp.

Cấu tạo thiên nhiên của Gia-cốp có một đặc tính nổi bật, đó là mưu trí của ông. Ông là một con người mưu trí khác thường. Ông có thể lừa gạt bất cứ ai. Ông lừa anh mình, cha mình, cậu mình. Ông có thể nghĩ ra mọi sự, làm mọi sự và đạt được mọi sự. Ông không giống cha mình, tức người vốn chỉ là một đứa con. Ông ra đi đến nhà cậu mình với hai bàn tay trắng và trở về với hai tay đầy dẫy. Đó là Gia-cốp.

Chúng ta học được bài học gì nơi Gia-cốp? Áp-ra-ham nói cho chúng ta về Cha, Y-sác nói cho chúng ta về Con, và Gia-cốp nói cho chúng ta về Thánh Linh. Điều ấy không có nghĩa là Gia-cốp tượng trưng cho Thánh Linh, nhưng kinh nghiệm của ông tượng trưng cho công tác của Thánh Linh. Lịch sử của Gia-cốp tượng trưng cho kỷ luật của Thánh Linh. Chúng ta thấy một con người gian xảo, đầy dẫy mưu kế và sự lừa dối. Nhưng đồng thời, chúng ta thấy một con người bị Thánh Linh kỷ luật từng bước một. Ông nắm gót của anh mình, nhưng cuối cùng ông cũng vẫn là em. Ông chiếm chỗ của anh với món canh đậu và chiếm đoạt quyền trưởng nam, nhưng rồi cuối cùng chính ông, chứ không phải anh của ông, đã phải chạy trốn khỏi nhà. Ông nhận được phước hạnh của cha, nhưng ông, chứ không phải anh của ông, đã trở nên một kẻ lang thang. Khi đến ở nhà cậu mình, ông muốn cưới Ra-chên, nhưng La-ban lại trao cho ông Lê-a, chứ không phải Ra-chên trước. Suốt hai mươi năm, ban ngày nắng hạn thiêu đốt, ban đêm sương giá làm kiệt sức ông (Sáng. 31:40). Thật vậy, ông sống một cuộc đời vất vả và nhọc nhằn. Tất cả những kinh nghiệm này là kỷ luật của Thánh Linh; đó là những thử nghiệm mà một con người mưu trí phải trải qua. Những người lắm mưu mô và giỏi xoay xở sẽ thấy bàn tay của Đức Chúa Trời ở trên mình. Sự sống thiên nhiên phải bị vắt sạch. Lịch sử của Gia-cốp là một bức tranh về kỷ luật của Thánh Linh.

Một số anh chị em mưu trí khác thường, họ rất sâu sắc, lanh lợi, tính toán, tháo vát và giỏi xoay xở. Nhưng chúng ta phải nhớ rằng mình không bước đi trong sự khôn ngoan của xác thịt nhưng trong ân điển của Đức Chúa Trời (2 Cô. 1:12). Gia-cốp liên tục kinh nghiệm kỷ luật của Thánh Linh. Kết quả là mưu trí của ông không bao giờ có thể giải quyết được gì cả. Trong đêm tại Phê-ni-ên, Gia-cốp học bài học lớn lao nhất; đó thật sự là đêm tốt nhất của cuộc đời ông! Ông nghĩ rằng mình có thể có cách giải quyết với bất cứ ai, và tương tự như vậy, ông có thể có cách giải quyết với Đức Chúa Trời. Nhưng khi Gia-cốp đến đối diện với Đức Chúa Trời, Ngài chạm vào chỗ trũng của bắp vế ông, và ông trở nên một người què (Sáng. 32:25). Gân chỗ trũng bắp vế của Gia-cốp là gân mạnh nhất trong toàn cơ thể. Đức Chúa Trời chạm đến chỗ ấy của Gia-cốp nghĩa là Đức Chúa Trời đã chạm vào phần mạnh nhất của sự sống thiên nhiên của ông. Từ đó về sau, ông bị què! Trước khi bị què, ông là Gia-cốp. Sau khi ông bị què, Israel xuất hiện (c. 28)! Từ ngày đó về sau, ông không còn là một người chiếm chỗ nhưng ông là người bị chiếm chỗ. Trước đó, ông lừa gạt cha mình. Sau ngày đó, ông bị các con mình lừa gạt (37:28-35). Gia-cốp mưu trí trước đây lẽ ra không bao giờ bị cuốn theo sự lừa dối của các con mình, vì chính ông là một người lừa gạt; lẽ ra ông không bao giờ tin người khác. Người nào càng lừa dối sẽ càng không tin người khác, vì người ấy “suy bụng ta ra bụng người”. Nhưng bây giờ sự việc khác hẳn. Gia-cốp sau này đã khác với Gia-cốp trước đây. Ông không còn tin cậy vào mưu trí của mình. Đó là lý do vì sao các con ông có thể lừa dối ông. Ông đổ biết bao nhiêu là nước mắt, và Đức Chúa Trời đã xử lý và tước mất năng lực thiên nhiên của ông. Đó là loại kinh nghiệm làm cho chúng ta trở nên dân của Đức Chúa Trời. Một ngày kia Đức Chúa Trời soi sáng trên anh em và sẽ cho anh em thấy mình xấu xa, gian ác và quỉ quyệt dường nào. Khi Đức Chúa Trời bày tỏ cho anh em thấy mình là ai, anh em không thể nào ngước đầu lên được. Ánh sáng của Đức Chúa Trời kết liễu anh em và buộc anh em thừa nhận rằng mình đã bị chấm dứt. Anh em sẽ nhận thấy mình không dám hầu việc Đức Chúa Trời nữa và mình không còn xứng đáng hầu việc Ngài! Từ đó về sau, anh em không còn tin cậy chính mình. Đó là kỷ luật của Thánh Linh.

TÁM

Tóm lại, Áp-ra-ham cho chúng ta thấy mọi sự thuộc về Đức Chúa Trời; chúng ta không thể tự mình có gì được. Y-sác cho chúng ta thấy mọi sự đến từ Đức Chúa Trời, và vị trí của chúng ta là nhận lãnh. Nhưng nếu chúng ta chỉ nhận lãnh mà không có kỷ luật của Thánh Linh thì sẽ có điều gì đó sai trật. Đó là những gì Gia-cốp bày tỏ cho chúng ta. Một ngày kia Chúa sẽ đến với chúng ta, chạm vào chúng ta và bẻ vặn trũng của bắp vế chúng ta; Ngài sẽ xử-lý sự sống thiên nhiên của chúng ta. Khi ấy chúng ta sẽ khiêm nhường và sợ sệt, run rẩy đi theo Chúa. Khi ấy chúng ta sẽ không còn cẩu thả và không còn hấp tấp đề nghị nữa. Chúng ta dễ đề nghị biết bao, và chúng ta rất dễ hành động mà không cầu nguyện. Chúng ta dễ phát triển một lòng tin tách rời khỏi Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời phải đụng đến sự sống thiên nhiên của chúng ta một cách mãnh liệt; Ngài phải bẻ rời sự sống thiên nhiên của chúng ta ra và cho chúng ta thấy mình không thể tự làm gì được. Từ ngày đó về sau, chúng ta sẽ là những người què. Bị què không có nghĩa là không đi được; trái lại, điều ấy có nghĩa là mỗi khi bước đi, chúng ta nhận biết sự yếu đuối và què quặt của mình. Đó là đặc điểm chung của tất cả những người biết Đức Chúa Trời. Trước khi Đức Chúa Trời đem một người đến chỗ đó, người ấy không có kinh nghiệm về Phê-ni-ên. Tất cả những ai vẫn còn giỏi xoay xở, tự tin, và đầy năng lực đều chưa kinh nghiệm kỷ luật của Thánh Linh.

Nguyện Đức Chúa Trời mở mắt chúng ta để thấy mối liên hệ giữa ba loại kinh nghiệm này. Cả ba kinh nghiệm này đều là những kinh nghiệm đặc thù, tuy nhiên trong sự thành tựu cả ba đều liên quan đến nhau. Chúng ta không thể chỉ có một hoặc hai trong số ba kinh nghiệm này. Chúng ta phải sáng tỏ về cả ba kinh nghiệm này trước khi có thể tiến tới trên con đường của Chúa.