Thông tin sách

Phá Vỡ Con Người Bề Ngoài Để Giải Phóng Linh

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Breaking of the Outer Man and the Release of the Spirit
ISBN: 978-1-57593-955-1
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 8

Untitled Document

CHƯƠNG TÁM

ẤN TƯỢNG VÀ TÌNH TRẠNG CỦA LINH SỰ PHÁ VỠ VÀ ẤN TƯỢNG

Chúng ta có là công nhân của Chúa hay không thì không tùy thuộc vào những gì chúng ta nói hay làm nhưng tùy thuộc vào những gì ra từ chúng ta. Nếu chúng ta nói hay làm một điều, nhưng những gì ra từ chúng ta là một điều khác thì những người khác sẽ không nhận được sự giúp đỡ. Những gì ra từ chúng ta là điều rất quan trọng.

Thỉnh thoảng chúng ta nói mình có ấn tượng tốt về một người nào đó, hay có ấn tượng xấu về một người khác. Ấn tượng này đến từ đâu? Ấn tượng không đến từ lời nói của một người. Nếu ấn tượng đến từ lời nói của người ta, chúng ta sẽ nói một người tốt nếu lời nói của người ấy tốt và người ấy xấu nếu lời nói của người ấy xấu; như vậy, không có gì cần phải bàn về ấn tượng. Nhưng trên thực tế, có một điều gì đó không giải thích được đã đem đến cho chúng ta những ấn tượng. Ấn tượng chúng ta nhận được từ một người là một điều tách biệt với lời nói và việc làm của người ấy. Khi người ấy đang nói hoặc hành động, một điều gì khác ra từ bản thể người ấy, đó là điều gây ấn tượng nơi chúng ta.

Điều gây ấn tượng nơi người khác là những điều mạnh mẽ nhất trong chúng ta. Nếu tư tưởng của chúng ta chưa bao giờ bị phá vỡ, bất pháp và phóng túng, khi chúng ta gặp các anh chị em, tự phát họ sẽ chạm đến tư tưởng của chúng ta. Điều này sẽ là tất cả những gì gây ấn tượng trong họ. Có thể chúng ta có tình cảm bất thường, nồng nhiệt hay lạnh lẽo khác người. Nếu tình cảm của chúng ta chưa bao giờ bị Chúa phá vỡ, nó sẽ tự động phát ra từ chúng ta khi chúng ta tiếp xúc với những người khác. Ấn tượng những người khác ghi nhận được sẽ thuộc về tình cảm của chúng ta. Điều mạnh mẽ của chúng ta sẽ ra từ chúng ta và đó là ấn tượng người khác ghi nhận. Chúng ta có thể kiểm chế lời nói và hành động của mình, nhưng không thể kiểm chế những gì tuôn ra từ mình. Bất cứ điều gì chúng ta có sẽ tự phát tuôn ra từ chúng ta.

2 Các Vua chương 4 ghi lại về việc người đàn bà Su-nem đón tiếp Ê-li-sê. Kinh Thánh nói rằng: “Một ngày kia, Ê-li-sê đi ngang qua đất Su-nem. Tại đó có một người đàn bà giàu có, giữ người lại dùng bữa. Từ ngày ấy, mỗi khi người đi ngang qua đó, thì vào nhà người đàn bà này mà dùng bữa. Người ấy nói với chồng mình rằng: Tôi biết rằng người hay đến nhà chúng ta đây là một người thánh của Đức Chúa Trời” (cc. 8-9). Ê-li-sê đi ngang qua Su-nem. Ông không giảng hay làm một phép lạ nào. Mỗi khi đi ngang qua, ông ghé lại và dùng bữa tại đó. Bà nhận ra ông là người của Đức Chúa Trời qua cách ông dùng bữa. Đó là ấn tượng Ê-li-sê đã để lại trong người khác.

Ngày nay, chúng ta phải tự hỏi: Chúng ta để lại trong người khác ấn tượng gì? Điều gì ra từ chúng ta? Chúng tôi đã nhắc đi nhắc lại nhiều lần rằng người bề ngoài phải bị phá vỡ. Nếu người bề ngoài không bị phá vỡ, ấn tượng người khác ghi nhận từ chúng ta không gì khác hơn là người bề ngoài. Mỗi khi tiếp xúc với người khác, chúng ta có thể tạo cho họ một cảm giác không được dễ chịu rằng chúng ta yêu mình, cứng cỏi và kiêu ngạo. Hay chúng ta có thể gây cho họ một ấn tượng là mình thông minh và nói năng rất lưu loát. Có lẽ chúng ta tạo cho họ cái gọi là ấn tượng tốt. Nhưng ấn tượng ấy có làm hài lòng Đức Chúa Trời không? Ấn tượng ấy có đáp ứng nhu cầu của Hội thánh không? Đức Chúa Trời không thỏa lòng và Hội thánh không cần cái gọi là ấn tượng tốt ấy.

Anh em ơi, Đức Chúa Trời đòi hỏi linh phải được giải phóng, và Hội thánh cũng đòi hỏi linh chúng ta phải được giải phóng. Chúng ta có một nhu cầu rất lớn lao và rất quan trọng, đó là người bề ngoài phải bị phá vỡ. Nếu người bề ngoài không bị phá vỡ, thì linh chúng ta không được giải phóng, và ấn tượng chúng ta để lại nơi người khác không phải là ấn tượng của linh.

Một anh em từng nói về đề tài Thánh Linh, nhưng tất cả lời nói, thái độ và các câu chuyện của anh phơi bày anh là một người đầy dẫy bản ngã. Trong khi lắng nghe anh, người ta rất khó chịu. Thánh Linh ở nơi môi miệng anh, nhưng bản ngã ở nơi bản thể của anh. Lời anh nói về Thánh Linh, nhưng ấn tượng anh để lại nơi người khác là bản ngã của mình. Điều ấy là để cho mục đích gì? Chúng ta không được chỉ chú ý đến giáo lý. Vấn đề quan trọng là điều ra từ chúng ta. Nếu những gì ra từ chúng ta là bản ngã, người khác sẽ chỉ chạm đến bản ngã. Mặc dầu đề tài có thể rất tuyệt vời và bài giảng của chúng ta xuất sắc, nhưng nó đem lại ích lợi gì? Đức Chúa Trời không có ý định là chúng ta chỉ tiến bộ về một giáo lý mà thôi. Ngài phải xử lý con người. Nếu con người của chúng ta không được xử lý, chúng ta sẽ rất ít hữu dụng cho công việc của Đức Chúa Trời. Chúng ta chỉ có thể trao cho người khác những sự dạy dỗ thuộc linh, chứ không thể gây cho họ những ấn tượng thuộc linh. Thật là một điều đáng thương nếu sự dạy dỗ của chúng ta thì thuộc linh nhưng ấn tượng chúng ta để lại nơi họ lại thuộc bản ngã! Đó là lý do chúng tôi nhiều lần nói rằng Đức Chúa Trời cần phá vỡ con người bề ngoài của chúng ta.

Nhiều lần Đức Chúa Trời đã sắp đặt hoàn cảnh của chúng ta để phá vỡ điểm mạnh mẽ nơi chúng ta. Nó có thể mạnh đến nỗi một cú đấm không đủ để cất bỏ nó đi. Vì vậy, phải có cú đấm thứ hai. Nếu điều mạnh mẽ trong chúng ta không đầu hàng, sẽ có cú đấm thứ ba. Đức Chúa Trời không để chúng ta yên. Ngài phải phá vỡ điểm mạnh mẽ của chúng ta. Ngài sẽ không bao giờ dừng công việc mình.

Những gì Thánh Linh hoàn thành trong chúng ta qua công tác sửa trị của Ngài khác với những gì chúng ta nhận lãnh qua sự dạy dỗ bình thường. Khi tiếp nhận một bài giảng, chúng ta thường hiểu giáo lý trong tâm trí và rồi chờ đợi nhiều tháng, thậm chí nhiều năm trước khi Đức Chúa Trời dẫn chúng ta vào kinh nghiệm ấy cách chủ quan. Chúng ta tiếp nhận lời giảng, và sau đó bước vào lẽ thật. Nhưng sự sửa trị của Thánh Linh hành động cách khác. Đặc điểm sự sửa trị của Thánh Linh là ngay khi thấy lẽ thật, chúng ta nhận được nội dung của lẽ thật ấy. Hai điều này xảy ra cùng một lúc. Chúng ta không thấy giáo lý rồi sau đó nhận được nội dung. Chúng ta là những người khờ dại; chúng ta hiểu giáo lý nhanh chóng, nhưng học tập qua sự sửa trị cách chậm chạp. Chúng ta có thể nhớ nhiều sự dạy dỗ sau khi nghe qua chỉ một lần. Nhưng sự sửa trị của Thánh Linh có thể đến với chúng ta mười lần, mà chúng ta vẫn hoang mang và ngạc nhiên không biết mình bị sửa trị để làm gì. Nếu Chúa không thể phá vỡ chúng ta bằng một cú đấm, Ngài sẽ lặp đi lặp lại nhiều lần. Khi chúng ta kinh nghiệm sự sửa trị của Thánh Linh một lần, hai lần, mười lần hay thậm chí hàng trăm lần, Chúa sẽ hành động để đem một điều gì đó vào trong chúng ta, và trong giây phút đó chúng ta sẽ thấy lẽ thật. Giây phút chúng ta thấy lẽ thật là giây phút chúng ta nhận được lẽ thật. Vì vậy, sự sửa trị của Thánh Linh tương đương với cả sự phá đổ lẫn sự xây dựng của Thánh Linh. Đó là công tác của Thánh Linh. Sau khi một người trải qua sự sửa trị của Thánh Linh, người ấy được soi sáng cũng như thấy lẽ thật; người ấy được xây dựng cũng như bị phá đổ. Khi kinh nghiệm thật nhiều sự sửa trị của Thánh Linh, người ấy sẽ thấy và đụng chạm một điều gì thật ở trước mặt Chúa và sẽ thưa rằng: “Cảm tạ Chúa. Bây giờ con biết Ngài đã dùng năm, mười năm qua để xử lý con chỉ vì mục đích loại bỏ một điều này”. Cảm tạ Chúa vì Ngài lấy đi những chướng ngại vật qua sự xử lý lặp đi lặp lại nhiều lần.

SOI SÁNG VÀ GIẾT CHẾT

Soi sáng là một công tác khác của Thánh Linh. Linh xử lý người bề ngoài bằng hai phương tiện: sửa trị và soi sáng. Đôi khi Ngài hành động bằng hai phương tiện ấy cùng một lúc và vào những lúc khác thì Ngài sử dụng chúng nối tiếp nhau. Thỉnh thoảng, Thánh Linh sửa trị chúng ta qua hoàn cảnh để đánh gục những điểm mạnh trong chúng ta. Vào những lúc khác, Ngài ban cho chúng ta ân điển đặc biệt bằng cách soi sáng chúng ta một cách đặc biệt. Chúng ta phải sáng tỏ rằng xác thịt chỉ có thể ẩn núp trong bóng tối. Khi bóng tối ra đi, xác thịt không còn chỗ nào trốn nữa. Nhiều hành động của xác thịt vẫn còn lại vì chúng ta không nhận biết chúng là xác thịt. Ngay khi ánh sáng đến và chúng ta thấy chúng là xác thịt, chúng ta sợ hãi không dám hành động như trước.

Khi Hội thánh phong phú, khi Lời Đức Chúa Trời được giải phóng, khi chức vụ lời mạnh mẽ, và khi việc nói tiên tri trở nên phổ biến, ánh sáng thường xuyên [chiếu rọi] và đắc thắng. Một khi ánh sáng chiếu soi, chúng ta nhận biết kiêu ngạo là gì. Chúng ta bắt đầu biết chính điều mà mình đã nói đến trong quá khứ. Trước đây khi chúng ta nói về sự kiêu ngạo, đó là chúng ta khoe khoang về một điều gì. Nhưng khi nhìn thấy sự kiêu ngạo trong ánh sáng, chúng ta chỉ có thể kêu lên: “Chúa ôi! Đây là sự kiêu ngạo. Bây giờ con mới biết tính kiêu ngạo thật là gian ác và ô uế!” Sự kiêu ngạo chúng ta thấy trong ánh sáng của sự khải thị hoàn toàn khác với sự kiêu ngạo chúng ta nói trên môi miệng mình. Sự kiêu ngạo chúng ta huyên thuyên nói đến không có vẻ gì gớm ghiếc và ô uế đối với chúng ta. Thậm chí trong khi đang nói về sự kiêu ngạo, chúng ta rất ít cảm xúc về điều ấy. Nhưng khi chúng ta được soi sáng, mọi sự trở nên khác biệt. Ánh sáng phơi bày tình trạng thật của chúng ta. Bản ngã mà chúng ta thấy ngày nay gian ác và ô uế hàng ngàn lần hơn bản ngã chúng ta nói đến trong quá khứ. Trong những hoàn cảnh như vậy, sự kiêu ngạo, bản ngã và xác thịt sẽ tàn héo. Chúng bị cất bỏ đi và không còn tồn tại được nữa.

Điều kỳ diệu là bất cứ điều gì chúng ta thấy trong ánh sáng đều bị ánh sáng giết chết. Sự nhìn thấy và giết chết không xảy ra nối tiếp nhau. Chúng ta không thấy những khuyết điểm của mình và sau đó mới dần dần loại bỏ chúng. Khi nhìn thấy khuyết điểm của mình dưới sự soi sáng, những khuyết điểm chấm dứt ngay lập tức, chúng liền bị giết chết. Ánh sáng giết chết, đây là điều kỳ diệu nhất trong kinh nghiệm của Cơ Đốc nhân. Khi Thánh Linh soi sáng chúng ta, chúng ta được xử lý. Vì vậy, sự khải thị bao hàm sự nhìn thấy và sự giết chết. Qua việc chúng ta nhìn thấy, xác thịt bị tàn héo. Sự khải thị là phương cách hành động của Đức Chúa Trời. Thật ra, sự khải thị chính là hành động của Đức Chúa Trời. Ngay khi ánh sáng bày tỏ, nó cũng giết chết. Khi ánh sáng soi sáng, chúng ta nhìn thấy, và sự nhìn thấy của chúng ta giết chết mọi sự. Một khi chúng ta thấy một điều gì đó ô uế và gian ác như thế nào và nhìn thấy sự kết án của Đức Chúa Trời, thì điều đó không còn tồn tại được nữa.

Điều lớn lao nhất trong kinh nghiệm của Cơ Đốc nhân là sự giết chết của ánh sáng. Phao-lô không nhận lãnh sự soi sáng rồi vội vàng quì xuống bên đường, nhưng ngay giây phút được soi sáng, ông ngã xuống. Trước đó, ông có thể hoạch định mọi sự, và tự tin trong mọi sự. Tuy nhiên, phản ứng đầu tiên của ông khi ánh sáng đến là ngã xuống. Ông trở nên khờ dại và dốt nát. Ánh sáng hạ ông xuống. Chúng ta nên lưu ý rằng hai điều này xảy ra như một bước, chứ không phải hai bước. Điều này không xảy ra theo cách chúng ta nghĩ. Đức Chúa Trời không chiếu sáng trên chúng ta và làm cho chúng ta hiểu, rồi sau đó chúng ta thực hiện điều Ngài đã bày tỏ cho mình. Đức Chúa Trời không soi sáng chúng ta về những khuyết điểm của mình, rồi chúng ta bắt đầu sửa đổi những khuyết điểm ấy. Không, Đức Chúa Trời không hành động như vậy. Ngài phô bày chúng ta là gian ác, ô uế và thiếu hụt ra sao, và ngay khi thấy như vậy, chúng ta kêu lên: “Ôi! Tôi là người ô uế và gian ác dường nào!” Ngay khi Đức Chúa Trời bày tỏ tình trạng thật của chúng ta, chúng ta ngã xuống. Chúng ta tàn héo và không thể nào đứng dậy được nữa. Một khi người kiêu ngạo được soi sáng, người ấy không còn có thể kiêu ngạo được cho dầu có cố gắng chăng nữa. Một khi chúng ta thấy tình trạng thật của mình trong ánh sáng của Đức Chúa Trời và một khi chúng ta thấy sự kiêu ngạo của mình là gì, ấn tượng ấy sẽ không bao giờ lìa khỏi chúng ta. Một điều gì đó còn lại trong chúng ta làm cho chúng ta đau đớn, làm cho chúng ta cảm thấy mình vô dụng và chúng ta không thể kiêu ngạo được nữa.

Khi Đức Chúa Trời chiếu sáng trên chúng ta, đó là lúc chúng ta tin và phủ phục, chứ không phải là lúc cầu khẩn. Nhiều anh chị em bận rộn cầu nguyện khi Đức Chúa Trời phán với họ. Kết quả là họ không thấy ánh sáng gì cả. Nguyên tắc đem chúng ta đến sự cứu rỗi ban đầu vẫn đúng cho mọi công tác sau đó của Đức Chúa Trời. Khi được soi sáng để nhận sự cứu rỗi, chúng ta chỉ làm một điều là quì xuống và cầu nguyện: “Chúa ôi, con tiếp nhận Ngài làm Cứu Chúa mình”. Tiếp theo, một điều gì đó đã xảy ra. Nếu sau khi nghe phúc âm, một người cầu nguyện: “Chúa ôi, con nài xin Ngài hãy làm Cứu Chúa của con”, thì người ấy có thể cầu nguyện như vậy suốt mấy ngày mà vẫn không cảm thấy Chúa đã cứu mình. Ngay khi được Chúa soi sáng, chúng ta phải ngã xuống dưới ánh sáng của Ngài và thưa rằng: “Chúa ôi, con chấp nhận sự phán xét của Ngài. Con chấp nhận quan điểm của Ngài”. Nếu chúng ta làm như vậy, Đức Chúa Trời sẽ ban cho chúng ta nhiều ánh sáng hơn và bày tỏ cho chúng ta thấy mình ô uế là dường nào.

Vào ngày Đức Chúa Trời chiếu rọi ánh sáng của Ngài trên chúng ta, nhiều điều sẽ thay đổi trước mắt chúng ta. Chúng ta từng nghĩ mình đã làm nhiều điều trong danh Chúa và vì cớ tình yêu. Nhưng bây giờ bức tranh đã thay đổi. Chúng ta khám phá ra rằng ẩn sâu bên dưới các mục tiêu cao cả nhất của mình là những động cơ thấp hèn và xấu xa. Chúng ta nghĩ mình tuyệt đối vì Đức Chúa Trời. Bây giờ chúng ta khám phá thấy mình đầy dẫy những kế hoạch cho chính mình. Thật ra chúng ta đầy dẫy những điều này đến nỗi chỉ còn biết té sấp mặt xuống. Bản ngã con người len vào mọi ngõ ngách, thậm chí nó còn muốn chiếm đoạt vinh quang của Đức Chúa Trời. “Có điều gì mà con người không thể làm?” Khi Đức Chúa Trời soi sáng, chúng ta thấy mình là loại người nào. Ngay khi sự khải thị của Đức Chúa Trời đến, tình trạng của chúng ta bị phơi bày và vạch trần. Ngài phơi bày chúng ta và chúng ta thấy chính mình. Trước đây, chỉ có Chúa biết chúng ta. Chúng ta đã trần trụi và bị phơi ra trước mắt Ngài, chứ không phải trước mắt mình; chúng ta vẫn không biết chính mình. Nhưng khi Đức Chúa Trời phơi bày mọi tư tưởng và ý định của lòng chúng ta, chúng ta bị vạch trần không những trước mắt Ngài, mà còn trước mắt chúng ta nữa. Khi trần trụi và bị phơi bày trước chính mình, chúng ta không còn dám ngước đầu lên. Trước khi bị phơi bày, chúng ta không biết chính mình, và có thể dễ dàng chấp nhận mình. Nhưng khi thấy chính mình trong ánh sáng của Đức Chúa Trời, chúng ta xấu hổ đến nỗi không có nơi nào đủ kín đáo để chúng ta ẩn nấp. Bây giờ chúng ta biết mình là loại người nào! Bây giờ chúng ta biết mình đã khoe khoang như thế nào! Chúng ta từng nghĩ mình tốt hơn những người khác. Bây giờ chúng ta biết mình là loại người nào! Chúng ta không thể tìm được những từ ngữ phù hợp hơn trước mặt Chúa để mô tả chính mình, mà chỉ có thể nói mình ô uế và gian ác. Chúng ta thừa nhận rằng mắt mình đã mù lòa nhiều năm, không thấy gì cả. Càng thấy sự ô uế của mình, chúng ta càng xấu hổ. Dường như mọi sự xấu hổ trên thế giới đều đổ trên chúng ta. Chúng ta phủ phục trước mặt Chúa và ăn năn rằng: “Con ăn năn về chính mình. Con ghét chính mình. Con thừa nhận rằng con là một người vô phương chữa trị”.

Sự soi sáng, ăn năn, xấu hổ, gớm ghiếc và phủ phục này sẽ rũ bỏ những gì chúng ta không thể rũ bỏ trong nhiều năm tháng. Sự cứu rỗi con người đến từ sự soi sáng tức khắc này. Nhìn thấy và dứt bỏ là một công tác, cả hai điều này kết hợp với nhau. Khi Chúa soi sáng, Ngài cũng cứu rỗi. Sự soi sáng là sự cứu rỗi, và nhìn thấy là được giải cứu. Chúng ta cần nhìn thấy như vậy trước mặt Chúa. Chỉ có sự soi sáng này mới cất bỏ sự kiêu ngạo của chúng ta, chỉ có ánh sáng này mới chận đứng những hoạt động xác thịt của chúng ta và phá vỡ lớp vỏ bề ngoài của chúng ta.

SO SÁNH KỶ LUẬT VÀ SỰ KHẢI THỊ

Chúng ta có hai điều chính yếu trước mắt mình: sự sửa trị của Linh và sự soi sáng của Đức Chúa Trời, hay chúng ta có thể nói đó là sự khải thị của Linh. Chúng ta hãy so sánh hai điều này. Sự sửa trị của Thánh Linh nói chung là một tiến trình chậm chạp, đến với chúng ta cách chậm rãi, tiệm tiến. Đôi khi phải mất vài năm để Ngài xử lý chúng ta về một điều nào đó. Hơn nữa, sự sửa trị này không nhất thiết đến qua chức vụ lời. Nhiều lúc không có chức vụ lời, nhưng Linh vẫn thi hành kỷ luật của Ngài. Nhưng sự khải thị của Thánh Linh thì khác. Sự khải thị thường đến cách nhanh chóng, có thể trong vài ngày hay vài phút. Ánh sáng của Đức Chúa Trời có thể chiếu trên một người trong vòng vài phút hay vài ngày. Dưới ánh sáng này, người ấy thấy mình bị kết liễu, hoàn toàn vô dụng, và mọi sự kiêu ngạo trước đây bây giờ là sự xấu hổ của mình. Sự khải thị này của Thánh Linh thường đến qua chức vụ lời. Đó là lý do sự khải thị của Thánh Linh xảy ra thường xuyên hơn khi Hội thánh mạnh mẽ và chức vụ lời phong phú. Nhưng thậm chí khi không có chức vụ lời, và do đó có ít sự khải thị từ Linh, không ai có thể ở trong sự hiện diện của Chúa mà vẫn duy trì người bề ngoài của mình. Lời và sự khải thị có thể thiếu, nhưng vẫn có sự sửa trị của Thánh Linh. Mặc dầu một người chưa tiếp xúc với những tín đồ khác suốt nhiều năm, Thánh Linh vẫn thực hiện công tác sửa trị trên người đó, và người ấy vẫn học và đụng chạm một điều gì đó thật cao ở trước mặt Chúa. Một số người không có chức vụ lời vì Hội thánh yếu đuối. Một số thậm chí nghĩ rằng họ đã mất sự sửa trị của Thánh Linh do sự ngu dại của mình. Điều này không có nghĩa là không còn sự sửa trị của Thánh Linh. Trái lại, điều này có nghĩa là Thánh Linh đã và đang sửa trị nhiều năm nhưng không sinh ra điều gì cả hay đạt đến một kết quả nào. Có thể Chúa đã đánh một lần và có thể chúng ta không biết ý nghĩa của sự đánh đập ấy. Ngài lại đánh nữa, và có thể chúng ta vẫn không biết điều đó có ý nghĩa gì. Ngài có thể đánh đập mười năm, trong khi chúng ta hành động như một con lừa không có lý trí, không biết ý định của Ngài. Đó là một điều đáng thương. Sự sửa trị không bao giờ thiếu nơi chúng ta, điều thiếu hụt là chúng ta không nhìn biết bàn tay của Chúa ở trên mình.

Chúa thường sửa trị chúng ta, nhưng chúng ta lại chú ý đến loài người và chọn con đường sai lầm. Thái độ của chúng ta trước mặt Chúa nên giống như điều tác giả Thi Thiên đã nói: “Tôi câm, không mở miệng ra, vì Chúa đã làm điều ấy” (Thi. 39:9). Chúng ta phải nhớ rằng đó không phải anh em, chị em, bạn bè và họ hàng của mình hay bất cứ một người nào khác đang đối xử với chúng ta. Đó là Đức Chúa Trời đang xử lý chúng ta. Chúng ta phải nhìn thấy điều này. Chúng ta phải nhận thức rằng Chúa đang sửa trị mình và xử lý mình suốt những năm tháng này. Vì sự dốt nát của mình, chúng ta đổ lỗi cho người khác hoặc ngay cả cho số mệnh. Như vậy là chúng ta hoàn toàn không nhận biết bàn tay của Đức Chúa Trời và điều đó là sai lầm. Chúng ta phải nhớ rằng mọi sự đều được Đức Chúa Trời đo lường cho chúng ta. Số lượng, thời lượng và mức độ những gì xảy đến cho chúng ta đều được Ngài đo lường. Ngài ra lệnh cho mọi sự quanh chúng ta, mục đích duy nhất của điều đó là phá vỡ những điểm cứng cỏi, chậm hiểu, dễ nhận thấy nhất của chúng ta. Nguyện Chúa nhân từ đối với chúng ta và bày tỏ cho chúng ta ý nghĩa của công tác Ngài trong chúng ta. Nguyện Ngài ban cho chúng ta nhiều ánh sáng để phơi bày chúng ta và làm cho chúng ta khiêm nhường. Nếu Chúa phá vỡ người bề ngoài của chúng ta, chúng ta sẽ không còn bày tỏ cho những người khác bản ngã mạnh mẽ của mình khi tiếp xúc với họ. Thay vào đó, linh chúng ta sẽ tuôn tràn mỗi khi tiếp xúc với họ.

Chúng ta cầu nguyện để Hội thánh đi đến chỗ biết Đức Chúa Trời hơn bao giờ hết. Chúng ta cũng cầu nguyện để con cái của Đức Chúa Trời nhận được ơn phước chưa từng có từ nơi Ngài. Chúa cần phải điều chỉnh con người chúng ta cho đến khi chúng ta trở nên đúng đắn. Không những phúc âm cần phải đúng đắn, mà người rao giảng phúc âm cũng phải đúng đắn. Không những sự dạy dỗ cần phải đúng đắn, mà người dạy dỗ cũng phải đúng đắn. Vấn đề là Đức Chúa Trời có tuôn đổ qua linh chúng ta hay không. Khi linh được giải phóng, nhiều người trên thế giới này đang cần đến linh sẽ được chạm đến. Không có công tác nào quan trọng hơn hay cơ bản hơn công tác này, và không có công việc nào có thể thay thế công việc này. Chúa không chú tâm đến giáo lý, sự dạy dỗ hay bài giảng của chúng ta. Ngài đang hỏi chúng ta để lại ấn tượng gì nơi người khác? Điều gì ra từ chúng ta? Chúng ta đang kéo người khác đến với mình hay đến với Chúa? Họ tiếp xúc với giáo lý hay tiếp xúc với Chúa qua chúng ta? Đó là vấn đề rất nghiêm trọng. Nếu vấn đề này không được giải quyết, mọi công lao và công việc của chúng ta sẽ không có giá trị bao nhiêu.

Anh em ơi, Chúa quan tâm đến điều gì ra từ chúng ta hơn là những gì chúng ta nói trên môi miệng. Mỗi khi chúng ta tiếp xúc với một người nào, luôn luôn có một điều gì đó ra từ chúng ta. Hoặc bản ngã chúng ta tuôn ra hay Đức Chúa Trời ra từ chúng ta. Hoặc người bề ngoài tuôn ra hay linh tuôn đổ ra. Anh em ơi, tôi xin nhắc lại câu hỏi này: “Khi chúng ta đứng trước mọi người, điều gì ra từ chúng ta?” Đó là vấn đề cơ bản cần được giải quyết. Nguyện Đức Chúa Trời ban phước cho chúng ta và nguyện chúng ta nhìn thấy ánh sáng.