Thông tin sách

Phá Vỡ Con Người Bề Ngoài Để Giải Phóng Linh

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Breaking of the Outer Man and the Release of the Spirit
ISBN: 978-1-57593-955-1
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 9

Untitled Document

CHƯƠNG CHÍN

SỰ MỀM MẠI SAU KHI BỊ PHÁ VỠ

SỰ MỀM MẠI VÀ SỰ PHÁ VỠ Ý CHÍ

Đức Chúa Trời dùng nhiều cách để phá vỡ người bề ngoài của chúng ta và những phương cách ấy thay đổi từ người này sang người khác. Đó là lý do vì sao Thánh Linh nhắm đến những loại sửa trị khác nhau cho những con người khác nhau. Đối với một số người, Đức Chúa Trời xử lý lòng yêu mình của họ cách đặc biệt. Nhiều lần Đức Chúa Trời sắp đặt hoàn cảnh để xử lý lòng yêu mình của họ. Đối với những người khác, Đức Chúa Trời xử lý tánh kiêu ngạo của họ. Nhiều lần Đức Chúa Trời sắp đặt hoàn cảnh để xử lý tánh kiêu ngạo của họ. Với những người khác nữa, Đức Chúa Trời xử lý sự khôn ngoan của họ. Ngài phá đổ lòng tin cậy nơi cách bước đi bắt nguồn từ sự khôn ngoan riêng của họ. Ngài cho phép họ phạm những sai lầm ngớ ngẩn và thất bại trong tất cả những gì họ nắm lấy quanh mình. Đức Chúa Trời cho phép họ thất bại nhiều lần để họ không còn tin cậy vào sự khôn ngoan của mình, cho đến khi họ nói rằng: “Tôi không sống nhờ sự khôn ngoan của con người, nhưng nhờ sự thương xót của Đức Chúa Trời”. Đối với một số người, Thánh Linh có thể sắp đặt một loại kỷ luật khác; Ngài có thể dùng hoàn cảnh để đập tan tính chủ quan của họ. Nhiều người rất ngoan cố. Họ đầy dẫy ý kiến và phương pháp. Kinh Thánh nói: “Ta là Giê-hô-va... có điều gì quá khó cho Ta chăng?” (Giê. 32:27). Đối với một số anh em, dường như không có gì quá khó cho họ. Họ không bao giờ thấy có điều nào bắt họ phải cúi xuống và thừa nhận sự ngu dốt cùng bất năng của mình. Linh của Chúa phải xử lý họ qua mọi loại hoàn cảnh. Ngài phải “đánh đập” họ nhiều lần. Những người này sẽ thấy rằng dầu khoe khoang về mọi điều, họ chẳng hoàn thành được điều nào cả. Những gì họ cho là dễ lại trở nên nguyên nhân gây ra những thất bại và xấu hổ. Thánh Linh quyết định làm cho họ khiêm nhường bằng cách ấy. Nói cách đơn giản, Linh “đánh đập” những con người khác nhau ở những điểm khác nhau.

Linh cũng xử lý mỗi người với một tốc độ khác nhau. Đối với một số người, roi của Chúa “thăm viếng” họ liên tục một cách nhanh chóng, không nhân nhượng. Đối với những người khác, Chúa xử lý họ một thời gian và sau đó cho họ một giai đoạn nghỉ ngơi. Nhưng có một điều không thay đổi: Ngài luôn luôn đánh đòn những người Ngài thương yêu. Chúng ta sẽ thấy có nhiều “vết bầm” giữa vòng con cái Đức Chúa Trời. Đó là kết quả của công tác Thánh Linh. Khi sự sửa phạt đến, roi vọt có thể đánh vào những điểm khác nhau, nhưng mục tiêu vẫn giống nhau. Dầu hình thức sửa phạt bên ngoài như thế nào chăng nữa, nó vẫn luôn luôn gây thương tích bên trong người bị phạt. Đức Chúa Trời có thể quyết định xử lý lòng yêu mình, sự khôn ngoan hay tính chủ quan của chúng ta. Dầu Ngài đụng đến bất cứ điểm nào, kết quả của mỗi một sự xử lý vẫn là làm cho chúng ta yếu hơn trước. Ngài xử lý chúng ta nhiều lần cho đến khi bản ngã chúng ta bị thương và chúng ta bị yếu đi. Một số người được Ngài đụng đến tình cảm một cách đặc biệt. Những người khác được Ngài đặc biệt đụng đến tâm trí. Dầu một người được Ngài đụng đến bất cứ lãnh vực nào, kết quả sau cùng vẫn là sự phá vỡ ý chí. Một người có thể được đụng đến ở một lãnh vực nào đó, nhưng sự phá vỡ luôn luôn áp dụng cho bản ngã và ý chí. Tất cả chúng ta đều ương ngạnh. Ý chí chúng ta cứng cỏi. Ý chí ương ngạnh của chúng ta được tâm trí, những đề nghị, lòng yêu mình, tình cảm và sự khôn ngoan của chúng ta hỗ trợ cho. Những điều duy trì ý chí ương ngạnh của chúng ta có thể khác nhau, nhưng trong mọi trường hợp đều có sự cứng cỏi của ý chí. Công tác đánh đập, xử lý và phá vỡ của Thánh Linh có thể khác nhau, nhưng công tác cắt tỉa sau cùng và nội tại thì vẫn giống nhau, đó là xử lý bản ngã và đánh vào ý chí.

Vì vậy, tất cả những ai chịu khuất phục, dầu nhờ sự khải thị hay nhờ sự sửa trị, cũng bày tỏ một tính chất, đó là sự mềm mại. Sự mềm mại là dấu hiệu của một người đã tan vỡ. Những ai đã được Đức Chúa Trời làm cho tan vỡ đều mềm mại trước mặt Ngài. Vỏ bề ngoài của chúng ta cứng cỏi và khép kín vì có nhiều điều hỗ trợ cho những điều cứng cỏi trong chúng ta. Chúng ta giống như một căn nhà có nhiều cột chống đỡ. Những cột này giữ cho căn nhà khỏi sụp đổ. Khi Đức Chúa Trời lần lượt cất bỏ những cây cột ấy, căn nhà sụp xuống. Một khi cấu trúc hỗ trợ ở bên ngoài bị lấy đi, bản ngã bên trong sụp đổ. Chúng ta không nên nghĩ rằng những ai nói năng nhỏ nhẹ không có một ý chí cứng cỏi. Chúng ta không nên nghĩ rằng những ai hạ giọng tỏ vẻ chịu khuất phục là những người có ý chí mềm mại. Nhiều người nói năng nhỏ nhẹ lại rất cứng cỏi bên trong. Sự cứng cỏi liên quan đến bản chất của chúng ta, không liên quan đến giọng nói của chúng ta. Nhiều người bề ngoài có vẻ mềm mại hơn người khác, họ tỏ ra không hấp tấp và ăn to nói lớn như người khác. Nhưng trước mặt Đức Chúa Trời, họ cũng ương ngạnh, cứng cỏi, ích kỷ và tự tin y như vậy. Những yếu tố hỗ trợ khích lệ cho cấu trúc bên trong của chúng ta có thể khác nhau, nhưng cấu trúc bên trong ấy giống nhau. Bản ngã, ý chí cũng mạnh mẽ y như nhau. Chúa phải lần lượt cất những yếu tố hỗ trợ ấy đi. Ngài phải phá vỡ chúng từng điều một. Đó là lý do vì sao Ngài xử lý chúng ta một lần, hai lần và nhiều lần. Bởi ân điển của Đức Chúa Trời, một điều gì đó sẽ bị đánh hạ khỏi chúng ta qua những sự xử lý lặp đi lặp lại này. Một sự sửa trị nghiêm khắc như vậy sẽ tạo nên một sự sợ hãi trong chúng ta khi chúng ta lại muốn làm những điều tương tự. Chúng ta sẽ biết rằng nếu mình làm những điều giống như vậy, Chúa lại sẽ đánh đập mình. Nếu chúng ta nói những điều tương tự, Chúa sẽ lại sửa trị mình. Chúng ta không còn tự do để hành động. Dường như Đức Chúa Trời chỉ đụng đến những điều bề ngoài. Nhưng thật ra, chính con người của chúng ta đã trở nên mềm mại, chúng ta không còn có thể đứng trong lãnh vực mình đã bị đụng đến. Ít nhất trong lãnh vực đặc biệt ấy, chúng ta không dám trái lời Chúa hay khăng khăng giữ ý kiến của mình nữa. Vì sợ Chúa sửa trị, chúng ta không còn dám chuyển động. Chúng ta kính sợ Đức Chúa Trời và trở nên mềm mại trong lãnh vực đặc biệt ấy. Càng kinh nghiệm sự xử lý của Đức Chúa Trời, chúng ta càng trở nên mềm mại. Đức Chúa Trời càng thực hiện công tác phá vỡ trong chúng ta, và phạm vi của sự phá vỡ này càng rộng lớn, chúng ta sẽ càng nhanh mềm mại. Sự mềm mại là kết quả của sự phá vỡ.

Khi tiếp xúc với một số anh em, chúng ta có thể nói họ rất có tài, nhưng chúng ta có cảm nhận họ chưa được phá vỡ. Đó là tình trạng của nhiều người: Họ có tài, nhưng chưa được phá vỡ. Những người khác có thể cảm nhận được điều đó. Ngay khi tiếp xúc với những người ấy, chúng ta có thể cảm thấy sự cứng cỏi của họ. Một khi bị phá vỡ, họ trở nên mềm mại. Nếu một người chưa bao giờ bị phá vỡ, chắc chắn người ấy vẫn cứng cỏi. Một người kinh nghiệm sự sửa trị của Đức Chúa Trời trong bất cứ lãnh vực nào, người ấy sẽ được tẩy sạch sự khoe khoang, kiêu ngạo, cẩu thả và bất pháp trong chính lãnh vực đó. Người ấy sẽ kính sợ Đức Chúa Trời và sẽ trở nên mềm mại trong lãnh vực đó.

Kinh Thánh dùng nhiều biểu hiệu tượng trưng cho Thánh Linh. Linh được tượng trưng bằng lửa cũng như bằng nước. Lửa chỉ về quyền năng của Linh, trong khi nước chỉ về sự thuần khiết của Ngài. Chim bồ câu được dùng để tượng trưng cho bản chất của Linh. Bản chất của Linh là bản chất của chim bồ câu, mềm mại, hòa bình và nhu mì. Bản chất của chim bồ câu không cứng cỏi. Khi Linh của Đức Chúa Trời hành động để đem bản chất Ngài vào trong chúng ta từng bước một, chúng ta sẽ có được bản chất của chim bồ câu. Sự mềm mại là kết quả của sự kính sợ Đức Chúa Trời là dấu hiệu công tác phá vỡ của Linh.

NHỮNG BIỂU HIỆN KHÁC NHAU CỦA SỰ MỀM MẠI

Khi một người được Thánh Linh phá vỡ, anh ấy sẽ bày tỏ một sự mềm mại đến từ sự kính sợ Đức Chúa Trời. Khi những người khác tiếp xúc với anh, họ không còn thấy anh cứng cỏi, hung dữ và nghiêm khắc như trước. Sau khi được Chúa xử lý, giọng nói anh trở nên thuận phục và thái độ của anh trở nên mềm mại. Anh bắt đầu kính sợ Chúa ở bên trong, và sự kính sợ này tự động tuôn ra trong thái độ và lời nói của anh. Tự phát, anh trở nên một người mềm mại.

Dễ Được Xử Lý

Người mềm mại là người như thế nào? Người mềm mại là người dễ được xử lý. Anh dễ nói với người khác và dễ hỏi ý người khác. Khi được phá vỡ trước mặt Đức Chúa Trời, một người thậm chí dễ xưng tội và dễ khóc. Một số người rất khó khóc. Điều này không có nghĩa là khóc lóc tự nó có công đức gì. Nhưng điều này thật có nghĩa là khi một người đã trải qua sự xử lý của Đức Chúa Trời, tính tình bề ngoài, tư tưởng, tình cảm và ý chí bị vỡ nát, anh dễ thấy lỗi của mình và thừa nhận. Người khác không khó nói chuyện với anh. Vỏ của anh đã bị phá vỡ, tình cảm và tâm trí anh có khả năng tiếp nhận ý kiến của người khác, để cho người khác nói chuyện với mình và dạy dỗ mình. Anh sẽ được đưa vào trong một lãnh vực mới, và sẽ có thể tiếp nhận sự giúp đỡ bất cứ lúc nào và bất cứ nơi nào.

Dễ Có Cảm Nhận

Một người mềm mại là người có những cảm nhận nhạy bén. Vì người bề ngoài được phá vỡ, nên linh của anh dễ tuôn tràn, và anh ta dễ chạm đến linh của các anh chị em khác. Ngay khi linh họ chuyển động, anh có thể cảm nhận được điều đó. Cảm nhận của anh trở nên rất nhạy bén. Anh biết ngay một điều là đúng hay sai. Ngay khi linh của những người khác chuyển động, anh sẽ đáp ứng. Anh sẽ không làm gì khờ dại hay thiếu nhạy bén, và anh sẽ không làm gì gây tổn thương cảm xúc của những người khác. Chúng ta thường tiếp tục làm những điều mà linh của những người khác không tán đồng. Chúng ta cư xử như vậy vì người bề ngoài của mình chưa được phá vỡ. Linh của những người khác nhạy bén về những gì chúng ta đang làm, nhưng chúng ta không cảm nhận được gì cả. Một số anh chị em thường cầu nguyện những lời nhàm chán trong buổi nhóm đến nỗi những người khác ao ước họ dừng lại, nhưng họ cứ tiếp tục. Linh của những người khác lên tiếng nài nỉ họ dừng lại, nhưng họ không cảm nhận được gì cả trong chính mình. Cảm xúc của những người khác không tạo nên một sự đáp ứng nào trong họ. Lý do là vì người bề ngoài của họ chưa được phá vỡ. Nếu một người đã được phá vỡ, linh anh dễ chạm đến linh của những người khác, và anh dễ cảm thấy những gì người khác cảm thấy. Anh không hành động như một người thiếu nhạy bén, không biết đến những gì người khác đã thấy rõ ràng.

Chỉ có những ai mà người bề ngoài đã bị phá vỡ mới biết ý nghĩa Thân Thể của Đấng Christ. Chỉ có họ mới đụng chạm được linh của Thân Thể, chạm đến cảm nhận của những chi thể khác. Họ sẽ không còn hành động hay cảm nhận cách độc lập. Nếu một người không cảm nhận được gì cả, người ấy giống như một cánh tay nhân tạo, có lẽ là một cánh tay máy trong một thân thể. Một cánh tay máy có thể chuyển động với thân thể, nhưng nó thiếu một điều là cảm xúc. Một số người là những chi thể không có cảm giác. Toàn Thân Thể cảm nhận một điều nào đó, nhưng họ không cảm thấy gì cả. Một khi người bề ngoài được phá vỡ, họ sẽ chạm đến lương tâm và cảm nhận của Hội thánh. Linh họ sẽ mở ra, Hội thánh dễ chạm đến linh họ và dễ truyền thông những cảm nhận của Hội thánh với linh họ. Đó là một điều quí báu. Mỗi khi chúng ta sai lầm, chúng ta sẽ biết mình sai lầm. Tuy nhiên, sự phá vỡ con người bề ngoài không bảo đảm chúng ta không còn sai lầm nữa. Sự phá vỡ con người bề ngoài chỉ cung ứng cho chúng ta một khả năng báo cho chúng ta biết lúc mình sai lầm. Các anh chị em có thể nhận biết rằng chúng ta sai lầm mà không mở miệng để chỉ ra điều này. Nhưng ngay khi tiếp xúc với họ, chúng ta nhận biết mình sai lầm. Ngay khi chạm đến linh họ, chúng ta nhận biết họ đồng ý hay không đồng ý vấn đề đang được đặt ra. Đó là đòi hỏi cơ bản của nếp sống Thân Thể. Không có điều này, không thể có nếp sống Thân Thể. Thân Thể của Đấng Christ không đi đến sự thống nhất ý kiến qua việc thảo luận hay tranh luận, cũng như không cần có sự thảo luận trong chính thân thể của chúng ta. Mỗi một chi thể tự phát cảm nhận cùng một điều. Cảm nhận chung nhất này là ý muốn của Thân Thể, đó cũng là ý muốn của Đầu. Ý muốn của Đầu được bày tỏ qua ý muốn của Thân Thể. Khi người bề ngoài của chúng ta bị phá vỡ, chúng ta sẽ dễ được điều chỉnh, và dễ có được cảm nhận của Thân Thể.

Dễ Được Gây Dựng

Sự giúp đỡ lớn lao nhất mà chúng ta có thể nhận được không đơn giản đến từ sự điều chỉnh lỗi lầm. Sự giúp đỡ lớn lao nhất sẽ đến khi người bề ngoài của chúng ta bị phá vỡ và linh chúng ta mở ra và được tự do. Khi điều này xảy ra, chúng ta sẽ nhận được sự cung ứng từ linh của những người khác. Linh chúng ta không những được giải phóng, nó cũng sẽ nhận được sự giúp đỡ thuộc linh bất cứ nơi nào chúng ta đi đến. Nếu người bề ngoài của chúng ta không được phá vỡ, chúng ta rất khó nhận được sự giúp đỡ của bất cứ người nào. Giả sử người bề ngoài của một anh em chưa được phá vỡ vì tâm trí anh quá cứng cỏi. Khi anh em này đến buổi nhóm, anh sẽ khó được gây dựng. Trừ phi một người cứng đầu đối diện với một tâm trí cứng cỏi khác, anh sẽ không nhận được một sự giúp đỡ nào từ bất cứ ai. Trong khi những anh em khác đang nói, anh sẽ xem thường những ý tưởng khác nhau, cho rằng những ý tưởng ấy tẻ nhạt và khô khan. Những người khác không thể giúp gì cho anh cả. Anh có thể tiếp tục bước đi như vậy suốt một tháng, hai tháng, một năm hoặc hai năm mà không nhận được một sự giúp đỡ nào cả. Anh có một cái vỏ trong tâm trí, chỉ có thể nhận được sự giúp đỡ trong lãnh vực tâm trí mà thôi; anh không thể nhận được sự gây dựng thuộc linh. Nhưng nếu Chúa bước vào tình huống của anh và hành động trên anh nhiều lần suốt một, hai hoặc vài năm, cái vỏ tâm trí của anh sẽ bị phá vỡ. Anh sẽ nhận biết sự vô dụng của tâm trí mình. Anh sẽ trở nên như một đứa trẻ, và dễ dàng lắng nghe người khác. Anh không còn dám khinh dể họ. Khi lắng nghe một anh em khác, anh không còn tìm cách bắt lỗi về cách phát âm, lỗi lầm trong sự giảng dạy, hay những điều mà ý nghĩa không rõ ràng. Thay vào đó, anh sẽ đụng chạm linh của người nói bằng chính linh mình. Ngay khi Chúa chuyển động một ít trong người nói và linh người ấy được sống động, thì linh của anh em đó được sống lại và anh được gây dựng. Nếu linh của một người được phá vỡ, bất cứ khi nào những người khác tuôn đổ linh họ, anh sẽ được gây dựng. Anh không nhận sự gây dựng trong giáo lý mà thôi, điều đó hoàn toàn là một vấn đề khác. Linh của một người càng nhận được nhiều sự xử lý từ Đức Chúa Trời, sự phá vỡ con người bề ngoài của người ấy càng triệt để, người ấy sẽ càng nhận được nhiều sự giúp đỡ. Bất cứ khi nào Linh của Đức Chúa Trời chuyển động trong một anh em hay một chị em, anh sẽ được giúp đỡ. Anh không còn phê phán người khác theo giáo lý hay đo lường họ theo văn tự. Anh sẽ không chú ý bài giảng có văn hoa không, lời nói có hùng biện không, hay lời giải nghĩa có đúng đắn không. Thái độ của anh hoàn toàn thay đổi. Mức độ chúng ta được người khác giúp đỡ tùy thuộc vào tình trạng của linh mình. Người ta thường đi ngang qua chúng ta, nhưng chúng ta không thể chạm đến linh họ và không thể nhận được sự gây dựng nào từ họ vì vỏ của chúng ta quá dày.

Gây dựng là gì? Đó không phải là gia thêm tư tưởng, ý kiến hay giáo lý. Gây dựng là khi linh chúng ta đụng chạm Linh của Đức Chúa Trời. Linh của Đức Chúa Trời có thể ra từ bất cứ người nào. Dầu trong một buổi nhóm hay trong sự tương giao riêng, chúng ta sẽ kinh nghiệm mình được nuôi dưỡng và phục hưng ngay khi Linh của Đức Chúa Trời hành động trong người khác. Linh của chúng ta giống như một tấm gương. Mỗi khi chúng ta được gây dựng thì giống như một người nào đó đánh bóng linh chúng ta một chút và làm cho nó chiếu sáng hơn. Ý nghĩa của sự gây dựng không có gì khác hơn linh của chúng ta được linh của những người khác hay Thánh Linh chạm đến. Khi Thánh Linh chạm đến linh chúng ta qua linh của những người khác, thì chúng ta được gây dựng. Những gì ra từ linh làm chúng ta bốc cháy ngay khi chúng ta chạm đến linh ấy. Chúng ta giống như một bóng đèn điện chiếu sáng ngay khi điện đi ngang qua nó, không cần biết chụp đèn màu đỏ hay xanh, hoặc dây điện đen hay trắng. Chúng ta không cần biết “chụp đèn” ra sao, chúng ta chỉ chú ý đến “điện” tuôn ra và việc chúng ta được phục hưng, được nuôi dưỡng trước mặt Đức Chúa Trời. Cảm tạ Đức Chúa Trời! Nếu có thể làm như vậy, chúng ta sẽ trở nên những con người có thể dễ dàng nhận được sự giúp đỡ. Nhiều người rất khó nhận sự giúp đỡ. Nếu muốn giúp họ, chúng ta phải nỗ lực nhiều để cầu nguyện và tác động đến họ rồi họ mới cho phép chúng ta làm một điều gì giúp họ. Một người cứng cỏi không dễ gì nhận sự giúp đỡ. Chỉ có những ai mềm mại mới nhận sự giúp đỡ cách dễ dàng.

Có hai phương cách hoàn toàn khác nhau dẫn đến sự gây dựng. Một phương cách bề ngoài, liên quan đến tư tưởng, giáo lý và sự giảng giải Kinh Thánh. Một số người có thể tuyên bố rằng họ được giúp đỡ theo cách này. Cách thứ hai hoàn toàn khác, liên quan đến sự đụng chạm từ linh đến linh. Khi các linh chạm đến nhau, thì có sự giúp đỡ thuộc linh. Chúng ta chỉ chạm đến Cơ Đốc giáo chân chính khi tiếp xúc với phương cách thứ hai. Đó là sự gây dựng thật. Nếu tất cả những gì chúng ta biết là nghe giảng, thì hôm nay chúng ta có thể nghe một bài giảng tốt. Nếu tình cờ nghe cùng một anh em giảng về cùng một đề tài vào Chúa Nhật tuần tới, chúng ta sẽ chán và muốn ra về. Chúng ta nghĩ mình chỉ cần nghe mỗi bài giảng một lần. Theo chúng ta, đạo Đấng Christ bao hàm các giáo lý. Chúng ta cất giữ giáo lý trong đầu mình. Tuy nhiên, chúng ta phải nhận biết rằng sự gây dựng không liên hệ gì đến giáo lý, mà liên hệ đến linh. Nếu một anh em giảng lần đầu với linh được giải phóng, anh sẽ chạm đến và thay đổi toàn bản thể chúng ta, chúng ta sẽ được rửa sạch và được phục hưng. Nếu chúng ta nghe anh giảng lần thứ hai và anh lại tuôn đổ linh mình, chúng ta lại được giúp đỡ một lần nữa. Đề tài có thể cũ và giáo lý có thể giống như trước, nhưng chúng ta sẽ nhận được sự tẩy rửa mỗi khi linh anh được giải phóng. Chúng ta phải nhớ rằng sự gây dựng là linh tiếp xúc với linh, chứ không phải là sự gia thêm tư tưởng. Sự gây dựng là sự trao đổi giữa các linh. Sự gây dựng không liên quan gì đến việc nhận lãnh giáo lý và sự dạy dỗ từ người bề ngoài. Điều tốt nhất chúng ta có thể nói về giáo lý và các sự dạy dỗ không liên kết với linh cách sống động là những điều chết chóc.

Sau khi người bề ngoài của chúng ta bị phá vỡ, chúng ta sẽ dễ nhận được sự gây dựng; thật ra, chúng ta sẽ được gây dựng nhiều. Khi những người khác hỏi chúng ta một câu, chúng ta sẽ được gây dựng qua sự việc họ hỏi mình. Khi một tội nhân đến với chúng ta để tìm kiếm Chúa, chúng ta được gây dựng khi cầu nguyện với họ. Một anh em có thể phạm lỗi nặng, và Chúa muốn chúng ta nói một lời mạnh mẽ với anh em này. Khi chạm đến linh anh ấy, một lần nữa chúng ta sẽ lại được gây dựng. Chúng ta có thể được gây dựng và được cung ứng từ nhiều hướng. Chúng ta sẽ cảm thấy toàn Thân Thể đang cung ứng cho mình. Bất cứ chi thể nào, dầu người ấy là ai, cũng có thể cung ứng cho chúng ta. Chúng ta luôn luôn nhận được sự giúp đỡ, và chúng ta sẽ là những người giỏi nhận lãnh. Cả Hội thánh sẽ trở nên nguồn cung ứng cho chúng ta. Chúng ta sẽ tìm được sự phong phú là dường nào! Chúng ta thật sự có thể nói sự phong phú của Đức Chúa Trời bây giờ trở nên sự phong phú của Thân Thể và sự phong phú của Thân Thể bây giờ trở nên sự phong phú của chúng ta. Điều này khác với sự tài bồi tư tưởng và giáo lý biết bao! Sự khác biệt quá lớn lao.

Một người càng nhận được sự giúp đỡ và càng nhận lãnh sự cung ứng từ một phạm vi rộng lớn hơn, chúng ta càng có thể nói người ấy tan vỡ. Ai khó nhận được sự giúp đỡ từ những người khác không phải là người khôn ngoan hơn họ. Điều đó chỉ chứng tỏ vỏ bề ngoài của anh cứng hơn lớp vỏ của người khác và không điều gì có thể thức tỉnh anh. Nếu Chúa thương xót anh và xử lý anh bằng những phương cách mạnh mẽ, đa dạng, anh sẽ nhận được sự cung ứng từ toàn thể Hội thánh. Chúng ta phải kiểm tra chính mình: Tôi có nhận được sự giúp đỡ từ người khác không? Nếu có vỏ cứng quanh mình, chúng ta sẽ không cảm nhận được linh dầu khi Thánh Linh tuôn đổ qua những anh em khác. Tuy nhiên, nếu được Đức Chúa Trời phá vỡ, chúng ta sẽ nhận được sự giúp đỡ mỗi khi linh của những người khác chuyển động. Mặc dầu sự chuyển động có thể rất nhỏ, điều quan trọng không phải là sự chuyển động lớn hay nhỏ, mà là chúng ta có chạm đến linh hay không. Ngay khi chạm đến linh, chúng ta được phục hưng và được gây dựng. Anh chị em ơi, nguyện tất cả chúng ta nhận biết sự phá vỡ người bề ngoài liên hệ rất nhiều đến việc nhận sự giúp đỡ và gây dựng từ Đức Chúa Trời. Đó là điều kiện cơ bản để công tác cho Đức Chúa Trời.

Sự Tương Giao Trong Linh

Sự tương giao không phải là sự thông công của tâm trí với tâm trí hay một sự trao đổi tư tưởng. Đó là sự tiếp xúc giữa linh với linh. Khi linh chúng ta chạm đến linh của một anh em khác, sự tiếp xúc của linh là sự tương giao. Chỉ khi chúng ta nhận được sự thương xót từ Chúa để phá vỡ vỏ bề ngoài và phá đổ người bề ngoài, linh của chúng ta mới tuôn đổ ra. Chỉ khi ấy chúng ta mới chạm đến linh của các anh chị em, và chỉ khi ấy chúng ta mới hiểu ý nghĩa của sự tương giao với các thánh đồ. Từ đó về sau, chúng ta sẽ hiểu Kinh Thánh muốn nói gì khi nói về sự tương giao của linh. Chúng ta sẽ nhận biết rằng sự tương giao là vấn đề được thực hiện trong linh, đó không phải là một sự tương giao về các ý kiến. Khi có sự tương giao trong linh, thì có sự đồng lòng cầu nguyện. Nhiều người cầu nguyện bằng tâm trí mình. Họ khó tìm được những người bạn cùng tâm trí, vì họ không thể tìm được một tâm trí tương xứng với tâm trí của mình cho dầu có tìm khắp cả thế giới. Thật ra, sự tương giao được thực hiện trong linh. Tất cả những ai được tái sinh và có Thánh Linh bên trong đều có thể tương giao với chúng ta. Nếu Đức Chúa Trời cất bỏ những hàng rào và lột bỏ người bề ngoài, linh của chúng ta sẽ mở ra cho mọi người. Linh của chúng ta sẽ mở ra để đón nhận linh của tất cả các anh em, linh chúng ta sẽ đụng chạm và được chạm đến bởi linh của tất cả các anh em. Chúng ta sẽ chạm đến Thân Thể của Đấng Christ. Chúng ta sẽ là Thân Thể của Đấng Christ; linh của chúng ta sẽ là Thân Thể của Đấng Christ. Thi Thiên 42:7 nói: “Vực gọi vực”. “Vực” thật sự gọi “vực”. Điều “sâu thẳm” bên trong chúng ta đang kêu gọi và khao khát chạm đến điều “sâu thẳm” bên trong những người khác, và “vực” trong chúng ta đang kêu gọi và ao ước chạm đến “vực” của toàn thể Hội thánh. Đó là sự tương giao giữa vực với vực. Đó là sự kêu gọi và đáp ứng giữa vực và vực. Nếu người bề ngoài của chúng ta được phá vỡ và người bên trong được giải phóng, chúng ta sẽ chạm đến linh của Hội thánh và sẽ hữu dụng hơn cho Chúa.

KHÔNG PHẢI BẮT CHƯỚC

Sự phá vỡ con người bề ngoài mà chúng tôi nói đến chỉ có thể do Thánh Linh thực hiện. Con người không thể bắt chước điều này. Không một sự bắt chước nào là có hiệu quả. Khi chúng ta nói người bề ngoài phải nhu mì, chúng ta không có ý nói mọi người phải cố gắng nhu mì vào ngày hôm sau. Nếu ai cố gắng làm điều này, cuối cùng sẽ thấy thậm chí sự nhu mì nhân tạo của mình cũng cần bị phá đổ. Sự nhu mì nhân tạo không có giá trị gì cả. Sự nhu mì duy nhất hữu hiệu đến từ công tác của Thánh Linh. Kinh nghiệm bản thân cho chúng ta biết không có thành tựu nào là do chúng ta, mà là nhờ Thánh Linh. Chỉ Thánh Linh mới biết nhu cầu của chúng ta. Ngài sắp đặt cho chúng ta trải qua những kinh nghiệm trong hoàn cảnh của mình. Ngài thực hiện công tác phá vỡ.

Trách nhiệm của chúng ta là xin một chút ánh sáng từ Đức Chúa Trời để chúng ta nhìn biết và chấp nhận bàn tay Ngài. Chúng ta muốn được hạ mình xuống dưới bàn tay mạnh mẽ của Đức Chúa Trời để thừa nhận rằng mọi điều Ngài làm đều đúng. Chúng ta không nên làm một con lừa vô tri. Trái lại, chúng ta nên phó thác chính mình cho Ngài phá vỡ. Chúng ta nên chấp nhận công tác của Ngài. Khi giao nộp chính mình vào bàn tay mạnh mẽ của Ngài, chúng ta sẽ thấy công tác này lẽ ra nên được bắt đầu năm hay mười năm về trước. Nhưng không có gì thành tựu trong suốt năm hay mười năm qua. Ngày nay chúng ta nên giao phó chính mình vào trong bàn tay Ngài và thưa rằng: “Chúa ôi, con đã mù lòa. Con không nhận biết Ngài đã dẫn dắt con từ đâu và Ngài đang dẫn dắt con đến đâu. Nhưng bây giờ con biết rằng Ngài muốn phá vỡ con, con xin dâng chính mình cho Ngài”. Có lẽ hôm nay tình trạng không kết quả của năm hay mười năm qua sẽ chấm dứt và chúng ta trở nên có nhiều kết quả. Chúa sẽ phá đổ nhiều điều trong chúng ta mà trước đây mình không nhận biết. Một khi những điều này bị phá đổ, chúng ta không còn kiêu ngạo, yêu mình hay tự tôn. Sự phá đổ này sẽ giải phóng, làm cho linh chúng ta tự do và hữu hiệu cho Chúa. Khi ấy chúng ta sẽ sử dụng được linh mình.

Tại đây, chúng ta phải nêu lên hai vấn đề. Trước hết, chúng ta phải biết sự phá vỡ con người bề ngoài là công tác của Thánh Linh. Không cần bản ngã phải bắt chước. Nhưng nếu nhận biết một hoạt động của xác thịt, chúng ta có nên tự mình chận đứng nó không, hay nên chờ đợi Thánh Linh phá vỡ nó? Chúng ta có nên chờ đợi một ánh sáng lớn đến và không cố gắng kềm hãm nó gì cả không?

Câu trả lời của chúng tôi cho vấn đề trên là: Chúng ta nên chấm dứt mọi hoạt động của xác thịt. Điều này khác với sự giả vờ. Nếu tôi có khuynh hướng trở nên kiêu ngạo, tôi nên từ bỏ sự kiêu ngạo của mình. Tuy nhiên, tôi không nên giả vờ khiêm nhường. Nếu tôi sắp nổi nóng với một người nào, tôi nên từ chối tính nóng nảy của mình. Nhưng tôi không nên giả bộ nhu mì. Ngưng không làm một điều gì là một sự ngăn cản có tính tiêu cực, trong khi giả bộ hành động theo một cách nào đó là một chuyển động tích cực. Kiêu ngạo là một điều tiêu cực, chúng ta nên xử lý. Khiêm nhường là một điều tích cực, chúng ta không thể bắt chước. Giả sử chúng ta rất ương ngạnh với giọng nói gay gắt và thái độ bất phục. Chúng ta phải từ chối sự gay gắt này, nhưng chúng ta không nên giả bộ nhu mì. Chúng ta phải chấm dứt mọi hoạt động và công việc của xác thịt mà mình biết được. Nhưng chúng ta không nên bắt chước những mỹ đức tích cực. Chúng ta nên trao chính mình cho Chúa và thưa rằng: “Chúa ôi, con sẽ không cố gắng bắt chước một điều gì cả. Con sẽ ngưỡng trông Ngài để chờ đợi Ngài làm việc”. Nếu làm như vậy, chúng ta sẽ thấy Đức Chúa Trời phá vỡ và xây dựng chúng ta.

Tất cả những sự bắt chước bề ngoài đều không phải là công việc của Đức Chúa Trời, chúng là công việc của con người. Vì vậy, mọi người có lòng tìm kiếm [Chúa] nên học những bài học về bề trong, không phải sự bắt chước bề ngoài. Họ nên để Đức Chúa Trời thực hiện một điều gì đó trong mình. Nhờ công tác ấy, họ có thể có được những biểu hiện bên ngoài của mình. Bất cứ điều gì một người làm cách bề ngoài đều không thật. Mọi điều xây dựng nhân tạo đều cần được phá đổ. Khi một người xây dựng điều gì giả tạo, người ấy không những lừa gạt người khác, mà cũng lừa gạt chính mình. Khi đưa mình vào những điều bắt chước giả tạo, dần dần chúng ta sẽ bị dẫn đến chỗ tin rằng mình “là” những gì mình giả bộ. Dầu người khác chỉ ra chúng ta không có gì là thật và cần phải loại bỏ nó, chúng ta vẫn thắc mắc không biết lời nói của họ có đúng không. Chúng ta không nên bắt chước bất cứ điều gì theo bề ngoài. Thay vào đó, tốt hơn chúng ta nên tự nhiên trong cách cư xử và để Đức Chúa Trời xây dựng một điều gì đó bên trong mình. Chúng ta nên sống cách đơn sơ, không giả tạo. Chúng ta không nên bắt chước hay mô phỏng bề ngoài, trái lại, nên ngưỡng trông Chúa để Ngài hằng ngày thêm vào những mỹ đức chúng ta cần.

Vấn đề thứ hai là một số người có một số mỹ đức trong lãnh vực thiên nhiên. Chẳng hạn như một vài người rất nhu mì theo thiên nhiên. Sự nhu mì thiên nhiên và sự nhu mì là kết quả của sự sửa trị có gì khác nhau?

Chúng ta nên nêu lên hai điều liên quan đến câu hỏi này.

Trước hết, mọi sự thiên nhiên đều độc lập, không cần liên kết với linh. Bất cứ điều gì ra từ sự sửa trị của Thánh Linh đều được linh điều khiển. Khi linh chuyển động, điều đó chuyển động. Khi linh không chuyển động, điều đó cũng không chuyển động. Sự nhu mì thiên nhiên đôi khi là một sự cản trở đối với linh, và bất cứ điều gì cản trở linh đều ương ngạnh trong bản chất. Nói cách khác, thậm chí sự nhu mì thiên nhiên của chúng ta có thể trở thành một loại ương ngạnh. Nếu một người nhu mì cách thiên nhiên, sự nhu mì của anh độc lập, anh tự mình nhu mì. Nếu Chúa muốn anh đứng lên nói vài lời nghiêm khắc, sự nhu mì thiên nhiên sẽ cản trở anh. Anh sẽ nói: “Ô, tôi không thể làm điều này. Tôi chưa bao giờ nói một điều như vậy trong đời. Tôi phải để người khác nói lời ấy. Tôi không thể nói như vậy được”. Trong trường hợp đó, sự nhu mì thiên nhiên của anh không đầu phục sự cai trị của linh. Bất cứ điều gì ra từ lãnh vực thiên nhiên đều do ý riêng thúc đẩy. Nó rất ương ngạnh và theo ao ước riêng. Linh hoàn toàn không thể sử dụng nó. Tuy nhiên, sự nhu mì đến từ sự phá vỡ thì hoàn toàn khác, nó rất ích lợi cho linh. Nó không chống đối, kháng cự hay có ý kiến gì, nhưng hoàn toàn ở dưới sự điều khiển của linh.

Thứ hai, một người nhu mì cách thiên nhiên sẽ nhu mì khi ý muốn của mình dẫn đầu. Nhưng khi người ta yêu cầu anh làm một điều anh không muốn, hoặc khi một điều gì đó thử thách sự bất hợp tác của anh, anh không còn nhu mì nữa. Vì vậy, mọi mỹ đức thiên nhiên không dẫn đến sự từ chối mình. Tất cả những mỹ đức thiên nhiên của con người chỉ được con người sử dụng để xây đắp cho chính mình. Không riêng tính nhu mì, nhưng mọi mỹ đức thiên nhiên đều được con người sử dụng để xây đắp chính mình. Vì lý do ấy, bất cứ khi nào chính bản ngã của người đó bị đe dọa, mọi mỹ đức đều biến mất. Ngay khi chúng ta đụng chạm bản ngã sâu thẳm nhất của một người nhu mì thiên nhiên, sự nhu mì ấy biến mất. Ngay khi gặp phải điều gì anh không muốn làm, sự khiêm nhường của anh ra đi và sự nhu mì cũng ra đi, mọi điều anh có đều ra đi. Các mỹ đức là kết quả của sự sửa trị thì khác hẳn. Những mỹ đức này chỉ được tạo nên khi nào bản ngã tan vỡ. Bất cứ khi nào Đức Chúa Trời hủy diệt bản ngã, những mỹ đức này mới lộ ra. Bản ngã càng bị thương, con người càng trở nên nhu mì. Có một sự khác biệt cơ bản giữa các mỹ đức thiên nhiên và bông trái của Linh.

HÃY MẠNH MẼ

Người bề ngoài phải bị phá vỡ. Chúng ta không thể giả bộ và không thể thay thế điều đó bằng một điều nào khác. Chúng ta phải khiêm nhường hạ mình xuống dưới tay mạnh mẽ của Đức Chúa Trời và chấp nhận sự xử lý của Ngài. Ngay khi người bề ngoài bị phá vỡ, người bề trong trở nên mạnh mẽ. Tuy nhiên, một vài người không mạnh mẽ nơi người bề trong dầu người bề ngoài đã bị phá vỡ rồi. Nhưng người bề trong cần phải mạnh mẽ. Nếu người bề trong không mạnh mẽ khi người bề ngoài bị phá vỡ, chúng ta không nên cầu xin sức mạnh. Thay vào đó, chúng ta nên nói: “Hãy mạnh mẽ”. Kinh Thánh ra lệnh cho chúng ta hãy mạnh mẽ. Điều kỳ diệu là khi người bề ngoài bị phá vỡ, chúng ta có thể mạnh mẽ khi muốn mạnh mẽ. Chúng ta có thể mạnh mẽ khi phải mạnh mẽ và quyết định mạnh mẽ. Anh em hãy thử điều ấy. Khi chúng ta nói mình sẽ làm điều đó thì điều đó được thực hiện. Ngay khi nan đề về người bề ngoài được giải quyết, vấn đề trở nên mạnh mẽ cũng được giải quyết. Chúng ta có thể và sẽ mạnh mẽ bất cứ khi nào mình muốn. Từ ngày đó về sau, không ai có thể ngăn trở chúng ta. Chúng ta chỉ cần nói rằng mình sẽ làm một điều gì đó hay chúng ta quyết định làm một điều gì đó. Một chút ý chí và quyết định sẽ đem lại những điều kỳ diệu. Chúa phán: “Hãy mạnh mẽ”. Khi chúng ta nói mình sẽ mạnh mẽ trong Chúa, chúng ta sẽ trở nên mạnh mẽ.

Người bề ngoài phải được phá vỡ trước khi người bên trong có thể được tự do. Đó là con đường cơ bản mà một đầy tớ của Chúa phải học tập bước đi.