Thông tin sách

Phá Vỡ Con Người Bề Ngoài Để Giải Phóng Linh

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Breaking of the Outer Man and the Release of the Spirit
ISBN: 978-1-57593-955-1
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 6

Untitled Document

CHƯƠNG SÁU

SỰ PHÁ VỠ VÀ SỰ SỬA TRỊ

SỰ DÂNG MÌNH VÀ SỰ SỬA TRỊ

Để người bề ngoài của chúng ta được phá vỡ, chúng ta cần dâng mình cho Chúa. Tuy nhiên, sự dâng mình không giải quyết mọi nan đề. Đó chỉ là một sự bày tỏ ý định bằng lòng dâng chính mình cho Đức Chúa Trời cách vô điều kiện, không giữ lại chút nào, và không lập lờ. Chúng ta có thể dâng mình cho Đức Chúa Trời chỉ trong vài phút. Sự bằng lòng dâng mình cho Chúa mà không giữ lại chút nào chỉ tạo nên bước đầu trong cuộc hành trình thuộc linh của chúng ta. Điều này không có nghĩa Đức Chúa Trời đã hoàn thành mọi công tác của Ngài với bước dâng mình [của chúng ta]. Đức Chúa Trời có thể sử dụng một người hay không là điều không chỉ tùy thuộc vào sự dâng mình mà thôi. Sau khi dâng mình, vẫn còn cần sự sửa trị của Thánh Linh. Điều này rất quan trọng, chúng ta có trở nên ích lợi cho Đức Chúa Trời hay không tùy thuộc rất nhiều vào điều này. Sự sửa trị của Thánh Linh phải được thêm vào sự dâng mình của chúng ta trước khi chúng ta có thể trở nên một chiếc bình hữu ích cho Chúa. Không có sự dâng mình, thường khó có thể tiến lên với sự sửa trị của Thánh Linh. Tuy nhiên, sự dâng mình mà thôi không thể thay thế sự sửa trị của Thánh Linh. Vì vậy, chúng ta phải chú ý đến vấn đề sửa trị của Thánh Linh.

Khi dâng mình, chúng ta dâng chính mình cho Đức Chúa Trời theo ánh sáng mình nhận được. Khi sửa trị chúng ta, Thánh Linh đối xử với chúng ta theo ánh sáng Ngài ban cho chúng ta. Chúng ta chỉ có thể dâng mình theo những gì mình biết. Chúng ta chỉ có thể dâng mình theo những gì mình thấy với mắt thuộc linh của mình. Trên thực tế, ngay cả chúng ta cũng không biết sự dâng mình của mình bao hàm những gì. Lượng ánh sáng chúng ta nhận được không phải là vô hạn, ánh sáng của chúng ta rất giới hạn. Ngay cả khi chúng ta nghĩ rằng mình đã nhận được ánh sáng lớn hơn hết, mắt Đức Chúa Trời có thể vẫn thấy chúng ta còn ở trong tối tăm. Những gì chúng ta dâng cho Đức Chúa Trời theo ánh sáng chúng ta nhận biết sẽ không bao giờ thỏa mãn sự đòi hỏi của Ngài. Nói cách khác, những đòi hỏi của Đức Chúa Trời luôn luôn cao hơn những gì chúng ta có thể dâng. Sự dâng mình của chúng ta không thể thỏa mãn lòng Đức Chúa Trời vì sự hiểu biết của chúng ta có giới hạn và ánh sáng của chúng ta cũng giới hạn. Nhưng sự sửa trị của Thánh Linh thì hoàn toàn khác. Sự sửa trị của Thánh Linh đánh giá nhu cầu của chúng ta theo ánh sáng của Đức Chúa Trời. Đó không phải những gì chúng ta thấy, mà là những gì Đức Chúa Trời thấy. Ngài biết chúng ta có một số nhu cầu nào đó, và Ngài hành động qua Linh Ngài trong mỗi hoàn cảnh để chúng ta kinh nghiệm những điều ấy, mục đích của những điều ấy là phá vỡ con người bề ngoài của chúng ta. Vì vậy, công tác sửa trị của Thánh Linh vượt xa hơn sự dâng mình của chúng ta. Công tác ấy lớn lao hơn sự dâng mình của chúng ta rất nhiều. Ở đây có một sự khác biệt lớn lao.

Công tác của Thánh Linh dựa trên ánh sáng của Đức Chúa Trời. Linh hành động theo những gì Đức Chúa Trời thấy. Vì vậy, chỉ có sự sửa trị của Thánh Linh là triệt để và trọn vẹn. Chúng ta thường không hiểu biết về chính mình; chúng ta không biết mình cần trải qua những gì. Thậm chí những sự lựa chọn khôn ngoan nhất của chúng ta cũng đầy dẫy lỗi lầm. Những gì chúng ta nghĩ mình cần thường không phải là những gì chúng ta thật sự cần theo mắt Đức Chúa Trời. Những gì chúng ta nhìn thấy từ phía của mình có thể chỉ là một phần nhỏ của toàn thể bức tranh. Tuy nhiên, Thánh Linh chỉ định nhiều điều cho chúng ta theo ánh sáng của Đức Chúa Trời. Sự sửa trị của Thánh Linh vượt xa những gì tâm trí chúng ta có thể dò được. Chúng ta thường không chuẩn bị tiếp nhận một sự sửa trị nào đó, và chúng ta nghĩ rằng mình không cần phải bị sửa trị. Khi sự sửa trị của Thánh Linh đến trên chúng ta, chúng ta rất ngạc nhiên. Những gì Thánh Linh đã sắp đặt cho chúng ta trong hoàn cảnh không phải là điều chúng ta mong đợi. Nhiều lúc Thánh Linh kỷ luật chúng ta mà Đức Chúa Trời không báo trước. Thình lình chúng ta bị một “cú đánh” nặng nề. Chúng ta có thể nghĩ mình đang sống dưới ánh sáng của Đức Chúa Trời, nhưng đối với Đức Chúa Trời, ánh sáng này có thể là một tia sáng rất yếu ớt. Thậm chí Ngài không cho đó là ánh sáng gì cả. Tuy nhiên, Thánh Linh đối xử với chúng ta theo ánh sáng của Đức Chúa Trời. Chúng ta nghĩ rằng mình biết tình trạng của mình, nhưng thật ra chúng ta không biết. Chỉ có Đức Chúa Trời mới biết chúng ta. Từ khi chúng ta tiếp nhận Ngài, Ngài đã và đang sắp đặt hoàn cảnh của chúng ta. Mọi sự Ngài sắp đặt đều vì lợi ích lớn lao nhất của chúng ta vì Ngài biết chúng ta và nhu cầu của chúng ta.

Công tác của Thánh Linh trong chúng ta có phương diện tích cực và cũng có phương diện tiêu cực. Có phương diện xây dựng và cũng có phương diện phá đổ. Sau khi chúng ta được tái sinh, Thánh Linh sống trong chúng ta, nhưng người bề ngoài của chúng ta giới hạn sự tự do của Ngài. Điều này giống như một người mang giày mới mà đôi giày quá cứng và chật nên người ấy khó đi đứng bằng đôi giày ấy. Người bề ngoài làm cho người bề trong gặp khó khăn. Người bề trong không thể điều khiển người bề ngoài. Đó là lý do vì sao Đức Chúa Trời đang xử lý người bề ngoài của chúng ta và phá vỡ nó từ ngày chúng ta được cứu. Đức Chúa Trời không xử lý người bề ngoài của chúng ta theo nhu cầu chúng ta nhận biết, nhưng theo nhu cầu mà Ngài nhìn thấy. Ngài thấy những gì ngoan cố trong chúng ta và những gì vượt quá sự điều khiển của người bên trong, và Ngài đối xử với chúng ta theo những gì Ngài biết.

Thánh Linh không xử lý người bề ngoài của chúng ta bằng cách làm cho người bề trong mạnh mẽ. Ngài không xử lý người bề ngoài bằng cách ban cho người bề trong chúng ta thêm ân điển. Điều này không có nghĩa là người bề trong không cần được làm cho mạnh mẽ, mà có nghĩa là Đức Chúa Trời có một phương cách khác để xử lý người bề ngoài. Thánh Linh làm suy giảm người bề ngoài bằng phương tiện là những điều bề ngoài. Không dễ gì chận người bề ngoài lại bằng người bên trong, vì chúng có bản chất khác nhau. Người bên trong khó đánh bầm hay đập vỡ người bề ngoài. Bản chất của người bề ngoài tương ứng với những gì ở bên ngoài, người bề ngoài dễ bị ảnh hưởng bởi những gì bên ngoài. Những điều bề ngoài có thể đập vỡ, gây đau đớn, và đánh bầm người bề ngoài tốt hơn nhiều so với những gì người bên trong có thể làm. Vì vậy, Đức Chúa Trời xử lý người bề ngoài của chúng ta bằng những điều ở bên ngoài.

Ma-thi-ơ 10:29 nói: “Hai con chim sẻ chẳng từng bán một đồng xu sao?” Lu-ca 12:6 nói: “Năm con chim sẻ chẳng từng bán hai đồng xu sao?” Một đồng xu mua được hai con chim sẻ, và hai đồng xu mua được năm con. Thật là rẻ. Con thứ năm được cho thêm. Con thứ năm miễn phí. Tuy nhiên, “thế mà ngoài Cha các ngươi, không một con nào rơi xuống đất” (Mat. 10:29). Kinh Thánh cũng nói: “Nhưng thậm chí tóc trên đầu các ngươi cũng đã được đếm cả rồi” (c. 30). Không những tất cả tóc đều đã được đếm, chúng còn được đánh số. Điều này dẫn chúng ta đến chỗ nhận thức rằng mọi sự xảy đến cho một Cơ Đốc nhân đều ở dưới sự sắp đặt của Đức Chúa Trời. Không có hoàn cảnh nào tình cờ xảy đến cho chúng ta. Đức Chúa Trời muốn chúng ta nhìn thấy rằng mọi sự đều ở dưới sự sắp đặt do quyền tể trị của Ngài.

Đức Chúa Trời sắp đặt mọi điều này theo nhu cầu của chúng ta như Ngài nhìn thấy. Ngài biết những gì tốt nhất cho người bên trong của chúng ta và làm thế nào để phá vỡ và lột bỏ người bề ngoài cách tốt nhất. Ngài biết rằng một số điều nào đó sẽ phá vỡ người bề ngoài của chúng ta, và Ngài sắp đặt điều đó đến với chúng ta một lần, hai lần và nhiều lần. Chúng ta phải thấy rằng mọi sự chúng ta gặp phải trong năm hoặc mười năm qua đều ở dưới sự sắp đặt của Đức Chúa Trời và đều nhằm dạy dỗ chúng ta. Nếu lằm bằm nghịch lại bất cứ một người nào, chúng ta thật sự không nhìn biết bàn tay của Đức Chúa Trời. Nếu nghĩ rằng đó là một chuỗi những chuyện không may, thì chúng ta không biết sự sửa trị của Thánh Linh là gì. Chúng ta phải nhớ rằng tất cả những gì xảy đến với chúng ta đều được bàn tay của Đức Chúa Trời đo lường. Tất cả những điều này đều vì ích lợi cho chúng ta. Có thể chúng ta không biết để chọn lựa chúng, nhưng Đức Chúa Trời biết rằng chúng ích lợi cho chúng ta. Tôi không chắc có điều khổ sở nào chúng ta gặp phải mà không phải là sự sửa trị từ Đức Chúa Trời. Những điều được sắp đặt như vậy làm cho chúng ta thuần khiết, chúng gìn giữ chúng ta trong đường lối của Đức Chúa Trời. Chúng là những điều tốt nhất cho chúng ta. Đức Chúa Trời không thể cho chúng ta điều gì tốt hơn. Nhiều người không thể đầu phục. Môi miệng họ lằm bằm và lòng họ phẫn uất. Điều đó thật là khờ dại. Chúng ta phải nhớ rằng mọi sự đều được Thánh Linh đo lường cho chúng ta và là điều tốt nhất có thể có được.

Ngay khi một người được cứu, Thánh Linh bắt đầu công tác này. Nhưng phải mất một thời gian trước khi Ngài có thể giành được tự do hoàn toàn qua công tác này. Khi nào Thánh Linh được tự do hoàn toàn? Đó là khi chúng ta dâng mình. Ngày một người được cứu là ngày Thánh Linh bắt đầu công tác sửa trị, và ngày người ấy dâng mình là ngày Thánh Linh có trọn quyền tự do thực hiện công tác này. Sau khi một người được cứu và trước khi dâng mình, người ấy vẫn yêu thương chính mình tha thiết và rất ít yêu Chúa. Một người không thể nói hiện giờ Thánh Linh không sửa trị mình; Ngài sắp đặt nhiều điều để đưa người ấy đến với Đức Chúa Trời và phá vỡ người bề ngoài của người ấy. Nhưng với một người không dâng mình, Ngài không có trọn quyền tự do để làm công tác này. Sau khi một người được Đức Chúa Trời soi sáng và đã dâng mình cho Ngài, Thánh Linh sẽ có quyền tự do để làm công tác của Ngài. Vào một thời điểm nào đó, người ấy sẽ cảm thấy mình không còn sống tự mình hay cho chính mình nữa. Dưới ánh sáng yếu ớt mà mình hiểu được, người ấy sẽ đến với Đức Chúa Trời và thưa rằng: “Con dâng mình cho Ngài. Dầu kết quả là sống hay chết, con cũng dâng chính mình con cho Ngài”.

Khi điều này xảy ra, công tác Thánh Linh trong người ấy sẽ gia tăng. Sự dâng mình rất quan trọng. Qua sự dâng mình, chúng ta để cho Thánh Linh có quyền tự do trọn vẹn và vô điều kiện để thực hiện công tác của Ngài. Chúng ta không nên ngạc nhiên khi nhiều điều đến với mình cách bất ngờ sau khi chúng ta dâng mình. Lý do duy nhất khiến những điều đó xảy đến cho chúng ta là vì chúng ta đã dâng mình cách vô điều kiện cho Chúa. Chúng ta đã nói: “Chúa ôi, xin hoàn thành trong con những gì ích lợi nhất theo mắt Ngài!” Vì chúng ta dâng mình như vậy, Thánh Linh tự do làm công tác Ngài trong chúng ta mà không ngại sự chống đối từ phía chúng ta. Hoặc chúng ta không theo con đường của Chúa, còn nếu bước theo, chúng ta phải hết sức chú ý đến công tác sửa trị của Thánh Linh.

PHƯƠNG TIỆN LỚN LAO NHẤT ĐỂ NHẬN ĐƯỢC ÂN ĐIỂN

Từ ngày một người được cứu, Đức Chúa Trời không ngừng gây dựng người ấy qua việc truyền ân điển vào người ấy. Một người có thể nhận được ân điển của Đức Chúa Trời bằng nhiều cách. Chúng ta gọi những phương cách này là phương tiện nhận lãnh ân điển. Chẳng hạn, cầu nguyện là một phương tiện nhận lãnh ân điển vì chúng ta có thể đến với Đức Chúa Trời để nhận lãnh ân điển qua sự cầu nguyện. Nghe giảng cũng có thể là một phương tiện nhận lãnh ân điển vì chúng ta có thể đến với Đức Chúa Trời và nhận lãnh ân điển qua việc nghe giảng. Nhóm chữ “phương tiện nhận lãnh ân điển” hay nói đơn giản là “phương tiện ân điển” là một cách diễn đạt tốt. Hội thánh đã dùng cách nói này hàng trăm năm. Chúng ta nhận lãnh ân điển qua phương tiện ân điển. Từ ngày trở nên Cơ Đốc nhân, đời sống hằng ngày của chúng ta là một đời sống nhận lãnh hết phương tiện ân điển này đến phương tiện ân điển khác. Những buổi nhóm họp, nghe giảng, cầu nguyện và nhiều điều khác chúng ta làm là phương tiện nhờ đó chúng ta nhận lãnh ân điển. Ở đây chúng tôi muốn nêu lên một điều: phương tiện lớn lao nhất để nhận lãnh ân điển, là điều chúng ta đừng bao giờ bỏ qua, ấy là sự sửa trị của Thánh Linh. Phương tiện chính yếu để nhận lãnh ân điển trong đời sống Cơ Đốc là sự sửa trị của Thánh Linh. Không có phương tiện ân điển nào khác, chẳng hạn như cầu nguyện, đọc Kinh Thánh, nhóm họp, nghe giảng, chờ đợi, suy gẫm, hay ngợi khen có thể sánh với phương tiện ân điển này, tức là sự sửa trị của Thánh Linh. Trong số tất cả các phương tiện ân điển chúng ta nhận được từ Đức Chúa Trời, không có điều nào quan trọng hơn điều này. Sự sửa trị của Thánh Linh là phương tiện lớn lao nhất để nhận lãnh ân điển.

Khi nhìn lại và xem xét kinh nghiệm của mình về những phương tiện ân điển khác nhau, chúng ta sẽ có khái niệm về việc mình đã đi với Đức Chúa Trời được bao xa. Nếu sự tiến bộ thuộc linh của chúng ta nhờ vào sự cầu nguyện, nghe giảng, và đọc Kinh Thánh mà thôi, thì chúng ta đã bỏ qua phương tiện chính yếu để nhận lãnh ân điển. Tất cả những gì xảy đến với chúng ta hằng ngày trong gia đình, tại trường học, ở nơi làm việc, hay thậm chí ngoài đường phố đều được Thánh Linh sắp đặt vì ích lợi lớn lao nhất cho chúng ta. Nếu chúng ta chưa nhận được ích lợi từ những điều ấy, vẫn không biết và khép kín đối với phương tiện ân điển lớn lao nhất này, chúng ta sẽ phải chịu mất mát nhiều nhất. Sự sửa trị của Thánh Linh quá quan trọng, đó là phương tiện chính yếu để Cơ Đốc nhân nhận lãnh ân điển suốt cuộc đời mình. Việc đọc Kinh Thánh của chúng ta không thể thay thế sự sửa trị của Thánh Linh. Sự cầu nguyện của chúng ta không thể thay thế sự sửa trị của Thánh Linh. Các buổi nhóm của chúng ta không thể thay thế sự sửa trị của Thánh Linh. Không một phương tiện ân điển nào khác có thể thay thế sự sửa trị của Thánh Linh. Chúng ta cần cầu nguyện, học Kinh Thánh, nghe giảng và có đủ mọi phương tiện ân điển. Tất cả đều quí báu, nhưng không một điều nào có thể thay thế sự sửa trị của Thánh Linh. Nếu chưa học những bài học đúng đắn về sự sửa trị của Thánh Linh, chúng ta không thể là những Cơ Đốc nhân đúng đắn được và không bao giờ có thể hầu việc Đức Chúa Trời. Nghe giảng có thể nuôi dưỡng người bên trong của chúng ta. Cầu nguyện có thể làm chúng ta sống lại ở bên trong. Đọc Lời Đức Chúa Trời có thể làm tươi mới người bên trong của chúng ta. Giúp đỡ người khác có thể giải phóng linh chúng ta. Tuy nhiên, nếu người bề ngoài vẫn còn mạnh mẽ, người khác sẽ bắt gặp một sự pha trộn khi họ đối diện chúng ta, họ sẽ nhận thức rằng chúng ta không thuần khiết. Một mặt, họ sẽ cảm thấy chúng ta rất nhiệt thành, mặt khác, họ sẽ cảm nhận sự pha trộn của chúng ta. Một mặt, họ sẽ thấy chúng ta yêu Chúa, mặt khác, họ cũng biết chúng ta yêu mình. Một mặt, họ có thể nói đây là một anh em quí báu, mặt khác, họ phải nói rằng đây là một anh em cố chấp. Người bề ngoài chưa được phá vỡ. Chúng ta được gây dựng không những khi cầu nguyện, nghe giảng và học Kinh Thánh. Chúng ta được gây dựng nhiều nhất do ở dưới sự sửa trị của Thánh Linh.

Về phía mình, chúng ta cần dâng mình tuyệt đối. Nhưng chúng ta đừng bao giờ cho rằng sự dâng mình có thể thay thế sự sửa trị của Thánh Linh. Sự dâng mình tạo cho Thánh Linh cơ hội để hành động trong chúng ta cách tự do. Chúng ta nên nói: “Chúa ôi, con phó thác chính mình vào tay Ngài. Con để Ngài tự do hành động. Chúa ôi, xin ban cho con những gì Ngài nghĩ là con cần”. Nếu đầu phục sự sắp đặt của Thánh Linh, chúng ta sẽ gặt hái được nhiều điều ích lợi. Chính hành động đầu phục sẽ đem đến cho chúng ta lợi ích. Nhưng nếu không đầu phục, thay vào đó, lại tranh luận với Đức Chúa Trời và bước đi theo ý riêng, cuối cùng dầu chúng ta có chọn con đường nào chăng nữa, đó vẫn sẽ là một con đường không bằng phẳng. Vấn đề cơ bản là chúng ta có dâng mình cho Đức Chúa Trời cách vô điều kiện, không giữ lại chút nào và thật rõ ràng để Ngài đối xử với chúng ta cách tự do hay không. Nếu nhận biết rằng mọi sự sắp đặt của Đức Chúa Trời đều vì ích lợi lớn lao nhất cho chúng ta, kể cả những điều làm chúng ta bối rối, và nếu bằng lòng dâng mình cho Đức Chúa Trời như vậy, chúng ta sẽ thấy Thánh Linh xử lý chúng ta trong nhiều điều.

MỌI CÁCH XỬ LÝ

Một số người đặc biệt bị cột trói bởi những điều nào đó. Chúa xử lý họ trong những điều đặc biệt ấy. Ngài xử lý họ từng điều một, kể cả những chi tiết nhỏ nhặt như thức ăn và quần áo. Đức Chúa Trời sẽ không bỏ qua những điều đó. Thánh Linh tinh tế biết bao! Ngài không bỏ qua một điều nào cả. Chúng ta có thể yêu thích một điều nào đó mà chính mình không nhận biết. Nhưng Đức Chúa Trời biết và Ngài xử lý chúng ta một cách rất chi tiết. Khi mọi sự được cất đi, chúng ta sẽ hoàn toàn tự do. Thánh Linh xử lý nhiều người bằng cách đụng đến một số điều. Ngài theo đuổi những điều họ ấp ủ một cách không nhân nhượng. Qua những sự xử lý như vậy, chúng ta bắt đầu quí trọng cách Thánh Linh chăm sóc đến mọi chi tiết. Ngay cả những điều chúng ta có thể bỏ sót và lãng quên, Chúa cũng nắm lấy. Ngài không bao giờ quên một điều gì. Công tác của Đức Chúa Trời thật hoàn hảo. Ngài không thỏa lòng cho đến khi Ngài đạt đến tình trạng hoàn hảo. Đôi khi Đức Chúa Trời xử lý chúng ta qua con người. Ngài đặt những con người quanh chúng ta, là những người chúng ta ghét bỏ, ganh tị hay khinh chê, và dùng họ xử lý chúng ta. Ngài cũng đặt những con người đáng yêu quanh chúng ta để xử lý chúng ta. Trước khi trải qua sự xử lý, chúng ta không nhận biết mình ô uế và không thuần khiết như thế nào. Sau khi trải qua sự xử lý của Ngài, chúng ta sẽ thấy mình không thuần khiết ra sao. Chúng ta nghĩ mình hoàn toàn dâng mình cho Chúa. Nhưng sau khi trải qua sự sửa trị của Thánh Linh, chúng ta sẽ nhận thức những điều bề ngoài ảnh hưởng đến chúng ta nhiều biết bao.

Đôi khi Đức Chúa Trời đụng đến tư tưởng của chúng ta. Tư tưởng của chúng ta lộn xộn, ngông cuồng, tự tung tự tác và vô kỷ luật. Chúng ta nghĩ mình thông minh, biết hết mọi điều, và có thể nghĩ đến những điều người khác không thể nghĩ đến. Vì vậy, Chúa cho phép chúng ta phạm lỗi lầm và vấp ngã nhiều lần để chúng ta cảnh giác về tư tưởng của mình. Nếu tìm được ân điển lớn lao nơi Chúa, chúng ta sẽ tránh xa tư tưởng của mình như tránh xa lửa. Ngay khi tay chúng ta đụng đến lửa, nó rụt lại. Cũng vậy, ngay khi đụng đến tư tưởng của mình, chúng ta quay lại và tự nhủ: “Đây không phải là điều tôi nên suy nghĩ. Tôi sợ chính tư tưởng của mình”. Thỉnh thoảng Đức Chúa Trời xử lý tình cảm của chúng ta qua việc sắp đặt những hoàn cảnh khác nhau cho chúng ta đối diện. Một số người quá mạnh mẽ về mặt cảm xúc. Khi vui, họ không thể ngưng phấn khởi. Khi nản lòng, họ không chịu ai an ủi mình. Cả cuộc đời họ xoay quanh cảm xúc của mình. Nếu họ buồn, không ai có thể làm cho họ hát. Nếu họ vui, không ai có thể làm họ nghiêm trang. Sự vui vẻ xua tan mọi vẻ nghiêm trang của họ, và nỗi buồn đưa họ đến chỗ thụ động. Họ hoàn toàn bị tình cảm điều khiển. Vì họ sống trong cảm xúc như vậy, thậm chí họ cho rằng những cảm xúc của mình là đúng. Vì lý do ấy, Đức Chúa Trời phải xử lý tình cảm của họ qua mọi loại hoàn cảnh. Họ cần phải bị xử lý đến nỗi không dám buồn hay vui nữa, họ chỉ có thể sống bởi ân điển và sự thương xót của Đức Chúa Trời, chứ không bởi tình cảm của mình nữa.

Sự yếu đuối của một số người liên quan đến tư tưởng của họ, trong khi sự yếu đuối của những người khác liên quan đến tình cảm của mình. Tuy nhiên, những tư tưởng và tình cảm bất thường không phổ biến đối với mọi người (mặc dầu số người có tư tưởng và tình cảm bất thường không phải là ít). Sự yếu đuối trầm trọng nhất và phổ biến nhất liên quan đến ý chí. Vì ý chí chúng ta chưa được đụng đến, tình cảm của chúng ta trở thành nan đề của mình. Gốc rễ nằm ở ý chí. Chúng ta dễ nói: “Không theo ý con, nhưng theo ý Cha”. Nhưng khi trải qua các kinh nghiệm, bao nhiêu lần chúng ta thật sự có Ngài là Chúa? Càng ít biết mình, người ta càng dễ nói như vậy. Càng ít được Đức Chúa Trời soi sáng, người ta càng dễ nghĩ rằng mình không có vấn đề gì trong việc vâng lời Đức Chúa Trời. Một người càng mau tuyên bố, càng chứng tỏ rằng mình chẳng bao giờ trả một giá nào cả. Những ai nói những lời giả vờ thân mật với Đức Chúa Trời có thể là những người cách xa Ngài nhất. Khi không có ánh sáng, người ta dễ tuyên bố mình thân thiết với Đức Chúa Trời. Thật ra những người như vậy cách xa Ngài. Một người phải trải qua những sự xử lý của Đức Chúa Trời trước khi khám phá ra mình cố chấp và bướng bỉnh dường nào. Người ấy luôn luôn tin cậy mình và cho những ý kiến, cảm nhận, phương pháp và quan điểm của mình là đúng. Phao-lô tìm được ân điển nơi Đức Chúa Trời theo nhiều cách, mà tôi tin rằng cách chính yếu nằm trong lời ông nói trong Phi-líp 3:3: “Không tin cậy xác thịt”. Điều này có nghĩa là ông không còn tin cậy nơi xác thịt mình. Chúng ta cũng cần phải được Đức Chúa Trời dẫn dắt để nhận thức rằng mình không dám tin cậy vào sự phán đoán riêng. Đức Chúa Trời cho phép chúng ta phạm những lỗi lầm nhiều lần cho đến khi chúng ta bắt buộc phải thừa nhận rằng mình sai lầm trong quá khứ và mình sẽ lại sai lầm trong tương lai. Chúng ta sẽ thừa nhận mình cần ân điển của Chúa. Chúa thường cho phép sự phán đoán của chúng ta dẫn đến những hậu quả trầm trọng. Chúng ta phán đoán điều gì đó, và cuối cùng sự phán đoán của chúng ta bị sai lầm. Chúng ta lại phán đoán những điều khác, và chúng lại sai lầm trầm trọng đến nỗi không thể cứu vãn được. Chúng ta bị Chúa đánh đập nhiều lần, cho đến lúc khi cần phán đoán, chúng ta nói: “Con sợ sự phán đoán riêng của mình như sợ lửa địa ngục. Con e rằng sự phán đoán của mình sai lầm. Con e rằng quan điểm và phương pháp của con sai lầm. Chúa ôi! Con có khuynh hướng phạm những lỗi lầm. Con chỉ là một người lầm lỗi! Chúa ôi, nếu Ngài không thương xót, giữ con và bảo vệ con trong tay Ngài, con sẽ rơi vào những lỗi lầm!” Khi chúng ta cầu nguyện như vậy, người bề ngoài của chúng ta bắt đầu tan vỡ. Chúng ta không còn dám tin cậy chính mình nữa. Chúng ta thường phán đoán vội vàng, quan niệm của chúng ta quá đơn sơ. Nhưng sau khi một người được Đức Chúa Trời xử lý và phá vỡ nhiều lần, sau khi trải qua mọi loại thất bại, người ấy sẽ khiêm nhường nói rằng: “Đức Chúa Trời ôi, con không dám suy nghĩ, không dám quyết định”. Đức Chúa Trời xử lý chúng ta theo nhiều cách với mọi loại sự việc và con người. Đó là sự sửa trị của Thánh Linh.

Sự sửa trị của Thánh Linh là bài học không bao giờ thiếu vắng trong đời sống chúng ta. Đôi khi chúng ta thiếu chức vụ lời hay những phương tiện ân điển khác. Nhưng phương tiện để nhận lãnh ân điển này, tức sự sửa trị của Thánh Linh, không bao giờ thiếu. Sự cung ứng lời có thể thay đổi tùy theo sự hạn chế của hoàn cảnh. Nhưng sự sửa trị của Thánh Linh không bị giới hạn bởi bất cứ hoàn cảnh nào. Thật ra, sự sửa trị của Thánh Linh càng bày tỏ trong những hoàn cảnh bị giới hạn. Đôi khi chúng ta có thể nói mình không có cơ hội nghe giảng, nhưng không bao giờ chúng ta có thể nói mình không có cơ hội để vâng theo sự sửa trị của Thánh Linh. Chúng ta có thể nói mình không có cơ hội nhận lãnh chức vụ lời, nhưng không thể nói mình không có cơ hội nhận lãnh sự dạy dỗ của Thánh Linh. Hằng ngày Thánh Linh đang sắp đặt nhiều điều và cung ứng nhiều cơ hội cho chúng ta để học tập những bài học của mình.

Nếu có thể đầu phục Đức Chúa Trời, chúng ta sẽ thấy sự sửa trị của Thánh Linh là một phương tiện rất thích hợp cho chúng ta hơn cả chức vụ lời. Chúng ta phải sáng tỏ về phương cách này. Chúng ta đừng bao giờ nhầm lẫn nghĩ rằng sự cung ứng lời là phương tiện duy nhất để nhận lãnh ân điển. Đừng quên rằng phương tiện lớn lao nhất để nhận lãnh ân điển là sự sửa trị của Thánh Linh. Đó là phương tiện chính yếu giữa mọi phương tiện để nhận lãnh ân điển. Phương tiện này không chỉ sẵn dành cho những người trí thức, thông minh và tài năng, nhưng cũng dành cho những người thất học, kém thông minh và thiếu tài năng nữa. Sự sửa trị của Thánh Linh không dành ân huệ đặc biệt cho ai cả. Hễ một người là con của Đức Chúa Trời, người ấy có thể phó thác chính mình cho Ngài cách vô điều kiện, cho dầu người ấy là ai cũng được kinh nghiệm sự sửa trị của Thánh Linh. Qua sự sửa trị của Thánh Linh, một người học được nhiều bài học thực tế. Có lẽ một số người nghĩ rằng họ có chức vụ lời, nhận được ân điển trong sự cầu nguyện, được tương giao với các tín đồ khác và có những phương tiện ân điển khác là đủ rồi. Nhưng họ không nhận biết rằng không có phương tiện ân điển nào có thể thay thế sự sửa trị của Thánh Linh. Cầu nguyện không thể thay thế sự sửa trị của Thánh Linh; cũng không có chức vụ lời, sự học hỏi Kinh Thánh, hay sự suy gẫm nào có thể thay thế cho sự sửa trị của Thánh Linh được. Lý do là vì chúng ta không những cần sự xây dựng, nhưng cũng cần sự phá đổ. Có quá nhiều điều trong chúng ta không thể đi vào cõi đời đời, và những điều này cần phải bị giật sập.

THẬP TỰ GIÁ TRONG THỰC TẾ

Thập tự giá không chỉ là giáo lý, mà cần phải được thực hiện trong thực tế. Thập tự giá phải được trở thành hiện thực trong chúng ta, tất cả những điều thuộc về chúng ta phải bị hủy phá. Khi bị đánh đập một lần, hai lần, nhiều lần, sẽ đến lúc chúng ta tự phát trở nên tỉnh táo, không còn kiêu ngạo nữa. Phương cách không phải là nhờ từ bỏ tánh kiêu ngạo của mình mỗi khi được trí nhớ nhắc nhở mình. Loại từ bỏ ấy sẽ biến mất trong vòng năm phút. Chỉ sau khi một người trải qua sự sửa phạt của Đức Chúa Trời, sự kiêu ngạo của người ấy mới được lột bỏ mãi mãi. Một người lúc đầu có thể kiêu ngạo, nhưng sau khi bị Đức Chúa Trời đánh đập một lần, hai lần và nhiều lần, người ấy bắt đầu hạ mình xuống và sự kiêu ngạo sẽ bắt đầu bị xoi mòn đi. Không có sự dạy dỗ, giáo lý hay việc học thuộc lòng nào có thể phá hủy người bề ngoài. Chỉ có sự sửa phạt của Đức Chúa Trời và sự sửa trị của Linh mới hủy diệt nó mà thôi. Khi một người được Đức Chúa Trời xử lý, tự phát người ấy không còn dám kiêu ngạo nữa. Người ấy không phải bắt buộc chính mình nhớ lại bài học đó. Người ấy không hành động như vậy vì đã nghe một bài giảng cách đó vài ngày về điều ấy. Người ấy không hành động theo sự dạy dỗ. Sự kiêu ngạo của người ấy bị hạ xuống và cất bỏ đi. Người ấy ghét những phương pháp và quan niệm của mình như ghét lửa; người ấy sợ bị phỏng. Chúng ta sống bởi ân điển của Đức Chúa Trời, không phải bởi trí nhớ. Đức Chúa Trời phải đánh đập chúng ta đến mức dầu chúng ta có nhớ hành động theo cách đó hay không, chúng ta vẫn không thay đổi. Công tác ấy đáng tin cậy và vững bền. Khi Chúa hoàn tất một công tác như vậy trong chúng ta, không những chúng ta nhận được ân điển và trở nên mạnh mẽ nơi người bề trong, mà người bề ngoài trước đây vốn là một chướng ngại vật và sự ngăn trở cho lời Chúa, cho mục đích và sự hiện diện của Ngài, lúc ấy cũng bị phá vỡ. Trước đây, người bề ngoài và người bề trong không thể liên kết với nhau. Bây giờ người bề ngoài sợ hãi và run rẩy mà phủ phục, nó đã đầu phục Đức Chúa Trời và không còn xung đột với người bề trong.

Tất cả chúng ta đều cần trải qua những sự xử lý từ nơi Chúa. Khi nhìn lại, chúng ta thấy Chúa xử lý mình từng điều một. Ngài liên tục phá vỡ vỏ cứng bề ngoài của chúng ta và đánh hạ sự độc lập, kiêu ngạo và ích kỷ bề ngoài của mình. Khi nhìn lại tất cả những gì đã xảy ra trong quá khứ, chúng ta phải thừa nhận rằng mọi điều Chúa đã làm đều đầy ý nghĩa.

Tôi hi vọng rằng các con cái của Đức Chúa Trời sẽ thấy ý nghĩa sự sửa trị của Thánh Linh. Đức Chúa Trời muốn chúng ta thấy rằng mình nghèo nàn, đã chống nghịch lại Ngài, đã thất bại, sống trong tối tăm, tự mình bước đi, kiêu ngạo và tự phụ một thời gian dài. Bây giờ chúng ta biết bàn tay của Chúa đang đặt trên chúng ta là để phá vỡ chúng ta. Chúng ta hãy giao phó mình vào tay Ngài cách vô điều kiện, không giữ lại một điều gì, và cầu xin rằng công tác phá vỡ này sẽ được hoàn thành trong chúng ta. Anh chị em ơi, người bề ngoài phải được phá vỡ! Đừng cố gắng cứu nó khỏi bị phá đổ trong khi hi vọng xây dựng người bề trong. Khi chú ý đến công tác phá vỡ, tự phát chúng ta sẽ nhìn thấy công tác xây dựng.