Thông tin sách

Sự Chính Thống Của Hội Thánh

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Orthodoxy of the Church
ISBN: 0-87083-007-4
Mua sách tại:

Đang đọc: Lời Tựa

Tiếng ViệtTải về
Untitled Document

LỜI TỰA

Tôi chưa từng gặp một đầy tớ nào của Chúa quân bình như anh Watchman Nee (Nghê Thác Thanh). Anh có sự sống phong phú và cũng giàu tri thức. Anh hiểu biết Chúa và yêu Ngài cũng như hiểu biết và yêu mến Kinh Thánh. Anh biết Đấng Christ và cũng biết về hội thánh. Anh [sống] vì Christ và vì hội thánh. Vì thế, chức vụ của anh luôn luôn quân bình trong cả hai phương diện: thuộc linh và thực tiễn. Những tác phẩm như “Nếp Sống Cơ Đốc Bình Thường”, “Ngồi, Đi, Đứng”, “Người Này Sẽ Làm Gì?”, “Người Thuộc Linh”, “Sự Giải Phóng Linh”, “Nhã Ca”, “Đừng Yêu Thế Gian”, “Đức Chúa Trời Của Áp-ra-ham, Y-sác Và Gia-cốp”, “Hội thánh Vinh Hiển”, và nhiều sách khác chưa được dịch sang tiếng Anh, bao gồm những sứ điệp do anh rao giảng về phương diện thuộc linh. Về phương diện thực tiễn thì có Đời Sống Nhóm Họp (những sứ điệp được giảng và xuất bản năm 1934), Nếp Sống Hội thánh Cơ Đốc Bình Thường (những sứ điệp được giảng năm 1937 và xuất bản năm 1938), Sự Chính Thống Của Hội thánh (được giảng và xuất bản năm 1945), Bàn Sâu Hơn Về Nếp Sống Hội thánh (những sứ điệp được giảng và xuất bản trong khoảng thời gian 1948-1951), Những Công Việc Của Hội thánh (sứ điệp được giảng năm 1948 và xuất bản năm 1949, 1950). Các sứ điệp về phương diện thuộc linh chủ yếu bàn đến những vấn đề thuộc về sự sống thuộc linh, trong khi các sứ điệp về phương diện thực tiễn hoàn toàn nói đến sự thực hành nếp sống hội thánh; tức là đường lối để thực hành nếp sống hội thánh. Tất nhiên sự sống thuộc linh rất quan trọng nhưng chúng ta cũng cần có sự thực hành nếp sống hội thánh. Hầu hết các Cơ Đốc nhân đều chú ý nhiều về sự sống thuộc linh, nhưng lại bỏ qua sự thực hành của hội thánh. Một số giáo sư Cơ Đốc rất chú trọng đến sự sống thuộc linh nhưng lại chống đối việc thực hành nếp sống hội thánh. Tuy nhiên, anh Nee lại rất quân bình trong cả hai phương diện trên. Anh không chỉ nhận lãnh sứ mạng [rao giảng] về sự sống thuộc linh mà còn mang gánh nặng về sự thực hành nếp sống hội thánh. Trong cả hai vấn đề, anh đều có khải tượng rõ ràng. Anh trung tín với Chúa [khi rao giảng] về sự sống thuộc linh cũng như chân thật với dân Ngài trong [khi rao giảng] về việc thực hành nếp sống hội thánh. Anh nhận thức rằng cho dù chúng ta có sự sống thuộc linh phong phú đến đâu mà không có sự thực hành đúng đắn về nếp sống hội thánh thì vẫn còn thiếu sót đối với mục đích của Đức Chúa Trời. Vì vậy, anh nhấn mạnh đến cả hai vấn đề này. Mong rằng chúng ta cũng có sự quân bình và lưu ý đúng mức đến cả hai phương diện trên.

Những sứ điệp trong sách này đã được rao giảng và xuất bản vào năm 1945 tại Trùng Khánh. Các sứ điệp ấy hết sức sáng tỏ và rõ ràng. Bên cạnh nhiều điểm khác, có hai vấn đề chính được đề cập: quay trở về với sự chính thống của hội thánh và giữ lập trường (hay: chỗ đứng) địa phương, đây là chỗ đứng duy nhất của sự hiệp một đúng đắn.

Một số người cho rằng lập trường địa phương là một điều gì đó do sự dạy dỗ của Hội Anh Em mà ra, và chúng ta đã tiếp nhận sự dạy dỗ này từ Hội Anh Em. Thực ra, Hội Anh Em chưa từng thấy chỗ đứng địa phương và cũng chưa bao giờ dùng từ liệu lập trường của sự hiệp nhất. Trong chương bảy sách này, anh Nee nói:

Hội Anh Em đã không nhìn thấy chỗ đứng “địa phương” và ranh giới của hội thánh... [Họ] đã không nhận ra sự hiệp nhất của mỗi một hội thánh địa phương tại mỗi một địa phương như đã được chép trong Kinh Thánh. Và anh lại nói:

Hội Anh Em không chú ý đầy đủ đến một sự kiện là hội thánh lấy địa phương làm ranh giới của mình... “Hội Anh Em độc quyền” (Exclusive Brethren) thì vượt quá ranh giới của địa phương còn “Hội Anh em cởi mở” (Open Brethren) thì lại nhỏ hơn ranh giới của địa phương. Họ quên rằng trong Kinh Thánh có một và chỉ một hội thánh tại mỗi địa phương.

Anh nói thêm:

Điều khó khăn của Hội Anh Em... là họ chưa đủ sáng tỏ về sự dạy dỗ của Kinh Thánh về địa phương... Vì họ không nhận ra tầm quan trọng của các sự dạy dỗ trong Kinh Thánh về địa phương nên đã dẫn đến những sự chia rẽ.

Anh Nee còn nói nhiều hơn nữa về vấn đề này nhưng tôi không trích ra đây.

Lập trường địa phương đã không được chúng tôi khám phá mãi cho đến năm 1937; và sự khám phá đó là qua anh Nee. Ngay cả đến năm 1934, anh Nee cũng chỉ mới khám phá ra ranh giới của một hội thánh địa phương, là ranh giới của địa phương mà tại đó có một hội thánh. Do sự lộn xộn giữa vòng các Hội Anh Em (tức là, tại một thành phố có nhiều hội chúng “Anh Em”), là điều anh đã nhìn thấy vào năm 1933, nên anh đã tra cứu Tân Ước một lần nữa để tìm hiểu cho chắc chắn về ranh giới của một hội thánh địa phương. Cuối cùng, anh khám phá ra rằng Tân Ước bày tỏ rõ ràng ranh giới của một hội thánh địa phương là ranh giới của địa phương đó (tức thành phố), là nơi đang có hội thánh địa phương. Ngay sau khám phá mới mẻ của mình, anh đã giảng một loạt sứ điệp về vấn đề này vào tháng Giêng năm 1934 tại Thượng Hải, và cũng trong năm ấy, các sứ điệp này đã được xuất bản, đó là quyển sách Đời Sống Nhóm Họp. Như vậy, kể từ thời điểm đó, trong các sứ điệp và ấn phẩm của mình, anh bắt đầu sử dụng nhóm chữ ranh giới địa phương, nhưng từ liệu lập trường địa phương vẫn chưa được dùng đến.

Sau đó, dựa trên ranh giới của địa phương, Anh Nee đã tiến đến chỗ nhìn thấy lập trường địa phương. Vì ranh giới của hội thánh địa phương là ranh giới của địa phương mà tại đó có hội thánh, nên chỗ đứng của hội thánh phải là lập trường của địa phương mà trên đó một hội thánh địa phương được xây dựng. Đây là lập trường duy nhất giữ sự hiệp nhất đúng đắn của hội thánh. Bất cứ lập trường nào khác hơn lập trường ấy là chia rẽ. Sau khi nhận ra điều này, anh Nee đã triệu tập một hội đồng cho các công tác viên Cơ Đốc vào tháng Giêng năm 1937 tại Thượng Hải để truyền đạt cho các đồng công của mình khải tượng rõ ràng về lập trường hội thánh đúng đắn này. Cũng loạt sứ điệp đó lại được chia sẻ cho các đồng công vào mùa thu năm ấy tại Hán Khẩu và năm 1938 được xuất bản thành sách với tựa đề là Nếp Sống Hội thánh Cơ Đốc Bình Thường. Như vậy, vào năm 1937, chỗ đứng địa phương đã được bày tỏ cho chúng tôi và từ liệu lập trường địa phương bắt đầu được dùng giữa vòng chúng tôi.

Tôi kể lại một vài điều về lịch sử để làm sáng tỏ rằng lập trường địa phương là một khám phá mới, đó là một yếu tố khác nữa trong sự khôi phục của Chúa vào những ngày sau rốt qua anh Nee, chứ không phải điều gì đó được khôi phục qua Hội Anh Em.

Chúng tôi không chỉ chú tâm đến giáo lý. Chúng tôi quan tâm đến sự khôi phục của Chúa và đường lối của Ngài. Nguyện ân điển của Chúa đưa chúng ta theo kịp sự khôi phục của Ngài! Ước mong chúng ta thấy được chỗ đứng đúng đắn của hội thánh, là lập trường địa phương, lập trường duy nhất của sự hiệp một đích thực để có đường lối đúng đắn mà thực hành nếp sống hội thánh. Nguyện chúng ta thấy khải tượng được bày tỏ trong bảy Thư Tín sau cùng của Chúa cho hội thánh của Ngài và nghe được điều Linh phán cùng các hội thánh để không gia nhập Thi-a-ti-rơ Công Giáo, hay ở trong Sạt-đe Cải Chánh hoặc rơi vào Lao-đi-xê Anh Em, nhưng cứ tuyệt đối ở lại trong Phi-la-đen-phi tình-thương-yêu-anh-em, là hội thánh đã quay về với sự chính thống của hội thánh thời các sứ đồ. Điều cấp thiết cho chúng ta hôm nay là trở về với sự chính thống ban đầu và đứng vững trên lập trường địa phương. Thời giờ ngắn ngủi! Chúa sắp đến! Nguyện chúng ta biết sửa soạn chính mình để gặp Ngài trong và qua nếp sống hội thánh đúng đắn! A-men!

Witness Lee

Los Angeles, California, U.S.A

Ngày 5 tháng 11 năm 1969