Thông tin sách

Nghiên Cứu Sự Sống Sách Giăng

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Life-Study of John
ISBN: 0-7363-0957-8
Mua sách tại:

Đang đọc: Bài 51

Untitled Document

BÀI NĂM MƯƠI MỐT

KẾT TRÁI BẰNG SỰ TUÔN ĐỔ SỰ SỐNG BỀ TRONG

Từ khi được cứu và bắt đầu yêu Chúa và Kinh Thánh, tôi được Giăng chương 15 thu hút; trong chương đó chúng ta thấy hình ảnh minh họa về cây nho. Hơn năm mươi năm qua, tôi luôn luôn suy gẫm về hình ảnh minh họa này.

LÀ CÁC PHẦN CỦA CHRIST

Christ là cây nho và chúng ta là các nhánh (15:5). Sự kiện Christ là cây nho và chúng ta là các nhánh của cây nho ấy rõ ràng bày tỏ chúng ta là một phần của Christ. Đây thật là một điều trọng đại biết bao! Giăng chương 15 không chỉ là một ẩn dụ, đó là một hình ảnh minh họa cho chúng ta thấy thế nào bây giờ chúng ta là một phần của Christ. Chúng ta không chỉ là những người được cứu chuộc, tha thứ, xưng công chính, giải hòa và được cứu rỗi. Chúng ta thật sự là một phần của Christ! Nếu nhìn hình ảnh minh họa này từ góc cạnh ấy, chúng ta sẽ nhận thấy hình ảnh này sâu xa là dường nào. Christ chính là hiện thân của Đức Chúa Trời, còn chúng ta là những tội nhân đáng thương, bại hoại, sa ngã, và thậm chí quỉ quái. Làm thế nào những tội nhân như vậy lại có thể trở nên một phần của Christ? Tuy nhiên, hình ảnh này sâu xa thế nào thì chúng ta thật sự là một phần của Ngài thế ấy.

CƠ CẤU HỮU CƠ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI TAM NHẤT TRONG SỰ BAN PHÁT THẦN THƯỢNG

Cây nho với các nhánh là cơ cấu hữu cơ của Đức Chúa Trời Tam Nhất trong sự ban phát thần thượng. Một ngày kia, Chúa cho tôi thấy rõ cây nho này là cơ cấu hữu cơ duy nhất trong vũ trụ. Cây nho trong chương mười lăm không phải là một cơ cấu hữu cơ nhỏ bé, thuộc địa phương, có tính cách cá nhân; nhưng đó là một cơ cấu hữu cơ vĩ đại, tập thể, có tính hoàn vũ, là cơ cấu hữu cơ của Đức Chúa Trời Tam Nhất.

ĐỨC CHÚA TRỜI TAM NHẤT TRONG PHÚC ÂM GIĂNG

Không sách nào khác trong Kinh Thánh bày tỏ Đấng Tam Nhất cách đầy đủ như Phúc Âm Giăng. Toàn thể sách này quan tâm đến Đấng Tam Nhất. Trong các sách khác không sách nào khải thị Cha, Con và Linh một cách thực tiễn như ở đây. Toàn bộ Phúc Âm Giăng là một sách về Con với Cha và với Linh. Như vậy, cơ cấu hữu cơ trong chương mười lăm không phải chỉ là cơ cấu hữu cơ của Đấng Christ, mà là của Đức Chúa Trời Tam Nhất.

Trong lời mở đầu chương này, Chúa Jesus là Con nói: “Ta là cây nho thật, Cha Ta là người vun trồng”. Có lẽ anh em thắc mắc Linh ở đâu trong chương này. Linh là nhựa cây, là nước trái cây sự sống trong cây nho. Vì vậy chúng ta thấy Đấng Tam Nhất tạo thành cơ cấu hữu cơ này, là cơ cấu bao gồm chúng ta. Cơ cấu hữu cơ của cây nho được cấu tạo không những với thần tính mà còn với nhân tính. Ngợi khen Chúa vì cơ cấu hữu cơ có tính hoàn vũ này gồm có Đức Chúa Trời Tam Nhất và chúng ta! Thật ra, chúng ta là phần trọng yếu của cơ cấu hữu cơ này. Đó là vấn đề rất có ý nghĩa.

ĐỨC CHÚA TRỜI LÀ SỰ SỐNG TĂNG TRƯỞNG TRONG THÂN THỂ HỮU CƠ

Cơ cấu hữu cơ của cây nho trong Giăng chương 15 là trọng tâm của toàn bộ Kinh Thánh. Một cơ cấu hữu cơ là thân thể hữu cơ chứa đựng sự sống và có các cơ quan. Nhiều Cơ Đốc nhân nghĩ Giăng chương 15 chỉ là một ẩn dụ Chúa dùng để mô tả mối liên hệ của chúng ta với Ngài. Nhưng đó không những là một ẩn dụ, mà còn là thực tại bày tỏ trọng tâm ý định của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời là sự sống, và sự sống cần thân thể hữu cơ để tăng trưởng trong đó và bày tỏ mình ra. Ngay cả yếu tố sự sống bên trong một hạt giống của cây hoa cũng cần một thân thể hữu cơ. Hạt giống là thân thể hữu cơ nhờ đó sự sống bên trong có thể lớn lên và được bày tỏ ra cách đầy trọn. Đức Chúa Trời mong muốn tăng trưởng trong một thân thể hữu cơ và bày tỏ chính Ngài ra qua phương tiện là thân thể hữu cơ ấy. Thân thể ấy là cơ cấu hữu cơ của Đấng Christ và Hội thánh.

Trọng tâm của Kinh Thánh là Đức Chúa Trời ấy là sự sống tăng trưởng trong một thân thể hữu cơ. Điều này có nghĩa Đức Chúa Trời là sự sống tăng trưởng và sự sống tăng trưởng cần một cơ cấu hữu cơ, một thân thể hữu cơ, trong đó Đức Chúa Trời có thể tăng trưởng và qua đó Ngài có thể bày tỏ chính Ngài. Chúng ta được biết Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa, là đối tượng chúng ta thờ phượng, và chúng ta là các tạo vật phải thờ phượng Ngài. Mặc dầu điều này không sai, nhưng đó là sự hiểu biết rất nông cạn về khải thị của Kinh Thánh. Đó chắc chắn không phải là nội dung bề trong của trọng tâm sự khải thị của Đức Chúa Trời.

Nội dung bề trong của trọng tâm thần thượng ấy là Đức Chúa Trời không những là Đấng Tạo Hóa của chúng ta và đối tượng chúng ta thờ phượng, mà Ngài còn là sự sống. Sự sống không đòi hỏi sự thờ phượng. Thật khờ dại nếu đặt một hạt giống hoa cẩm chướng lên bàn và thờ phượng nó! Nếu anh em làm như vậy, và nếu hạt giống cẩm chướng biết nói, nó sẽ bảo: “Hỡi con người ngu dại! Các anh làm gì vậy? Các anh càng thờ phượng tôi, tôi càng khổ sở. Thay vì thờ phượng tôi, xin hãy gieo tôi xuống đất, như vậy thì tôi sẽ vui mừng”. Chính yếu Đức Chúa Trời không phải là đối tượng để chúng ta thờ phượng; Ngài là sự sống và Ngài mong muốn tăng trưởng trong một thân thể hữu cơ để Ngài được bày tỏ ra.

CÁC BƯỚC CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI ĐỂ SINH RA CƠ CẤU HỮU CƠ

Đức Chúa Trời đã thực hiện nhiều bước để sinh ra thân thể hữu cơ này. Qua sự sáng tạo, Ngài hình thành một linh bên trong con người (Xa. 12:1). Vì có linh, nên chúng ta có thể nhận lãnh Đức Chúa Trời vào trong mình. Đức Chúa Trời cũng đã hoàn thành công tác cứu chuộc, và cuối cùng, Ngài trở nên Linh ban-sự-sống (1 Cô. 15:45). Bây giờ Ngài không những là Đấng Tạo Hóa và Đấng Cứu Chuộc – Ngài là chính pneuma, là Linh ban-sự-sống để chúng ta tiếp xúc với Ngài. Giây phút chúng ta tiếp xúc với Ngài, Ngài đến thẳng trong linh chúng ta. Linh này đến trong linh chúng ta làm cho chúng ta thành một phần của thân thể hữu cơ của Ngài. Bây giờ Đức Chúa Trời đang tăng trưởng trong chúng ta để Ngài được bày tỏ ra. Đó là điều Chúa mong muốn ngày nay.

Nếu chúng ta thấy mình là một phần của cơ cấu hữu cơ thần thượng này mà trong đó Đức Chúa Trời đang tăng trưởng và qua đó Ngài được bày tỏ ra, thì rất nhiều điều sẽ lu mờ đi. Mọi ý niệm tôn giáo của chúng ta liên quan đến sự thờ phượng sẽ biến mất. Đức Chúa Trời không quan tâm đến các ý niệm của chúng ta; Ngài muốn làm sự sống tăng trưởng trong chúng ta để Ngài được bày tỏ ra qua chúng ta. Đó là cơ cấu hữu cơ được khải thị trong Giăng chương 15.

BỨC TRANH BAO-HÀM-TẤT-CẢ VỀ PHÚC ÂM GIĂNG

Chúng ta đã thấy theo Giăng chương 15, việc rao giảng phúc âm là sự tuôn đổ sự sống để kết quả. Tuy nhiên, đây không phải là vấn đề đơn giản; trái lại, điều này rất cao sâu, cao hơn nhiều so với những gì thường được xem là đời sống Cơ Đốc. Nếu muốn hiểu phần nào ý nghĩa của việc kết quả bởi sự sống tuôn chảy, chúng ta cần thấy bức tranh bao-hàm-tất-cả về Phúc Âm Giăng.

Phúc âm này bắt đầu bằng những chữ: “Ban đầu có Lời, Lời ở với Đức Chúa Trời và Lời là Đức Chúa Trời” (RcV). Một ngày kia, Lời đã trở nên xác thịt (1:14), và xác thịt này là Chiên Con của Đức Chúa Trời (1:29). Khi Chúa bị đóng đinh, không những Ngài là Chiên Con hoàn thành sự cứu chuộc, mà Ngài còn mang hình dạng một con rắn (3:14). Ngài bị treo lên trên thập tự giá để Ngài xử lý Sa-tan, là con rắn xưa. Trong sự chết của Ngài, không những Ngài ở dưới dạng Chiên Con và con rắn, mà Ngài còn ở dưới dạng một hạt lúa mì (12:24). Là một hạt lúa mì, Ngài chết để sinh ra nhiều hạt, nhiều hạt ấy bao gồm tất cả chúng ta. Giăng 1:4 chép: “Trong Ngài có sự sống, sự sống là sự sáng của loài người”. Sự sống này là ánh sáng của sự sống (8:12). Khi Lời trở nên xác thịt, Ngài đầy dẫy ân điển và thực tại tức là lẽ thật.

Như vậy, chúng ta có mười từ ngữ quan trọng: Lời, Đức Chúa Trời, xác thịt, Chiên Con, con rắn, hạt lúa mì, sự sống, sự sáng, ân điển và lẽ thật. Đấng Christ là Lời, tức là Đức Chúa Trời, và là Đấng trở nên xác thịt. Xác thịt này là Chiên Con bị đóng đinh để cứu chuộc chúng ta. Trong sự đóng đinh của Ngài, Đấng Christ ở dưới dạng con rắn để hủy diệt Ma quỉ, và trong sự chết của mình, Ngài rơi xuống đất như một hạt lúa mì để sinh ra nhiều hạt. Nhiều hạt lúa mì này bây giờ có sự sống của Ngài. Sự sống này đã trở nên sự sáng cho các hạt ấy. Đối với những hạt ấy, sự sống này là ân điển, và sự sáng này đem thực tại đến cho các hạt ấy.

SỰ KIỆN ĐẤNG CHRIST CƯ NGỤ BÊN TRONG LÀM CHO CHÚNG TA THÀNH MỘT PHẦN THUỘC VỀ CƠ CẤU HỮU CƠ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI TAM NHẤT

Sau khi Chúa Jesus chết, phục sinh và âm thầm thăng thiên đến với Cha, Ngài trở lại vào cùng ngày, và với một thân thể vật lý, Ngài bước vào cách huyền nhiệm trong căn phòng đóng kín (20:19). Không khoa học gia hay học giả nào có thể giải thích làm thế nào Đấng Christ có thể vào trong căn phòng ấy. Theo Giăng 20:22, “Ngài thở vào trong họ và nói với họ: Hãy nhận lãnh Thánh Linh” (RcV). Hiển nhiên đó là kết luận của Phúc Âm Giăng; tuy nhiên, thật ra Phúc âm này chưa hoàn tất. Việc Chúa thở vào trong các môn đồ cho thấy Đấng huyền nhiệm này, là Đấng bao-hàm-tất-cả đã đến trong họ. Giăng chương 20 không ghi lại Chúa lìa khỏi các môn đồ. Ngài đến, nhưng Ngài không đi khỏi. Sau khi thở vào trong họ, Ngài không nói: “Tạm biệt. Ta sẽ lại đến thăm các ngươi vào một ngày khác”. Hồi còn trẻ, khi đọc đến chương này, tôi bối rối trước sự kiện chương này không ghi lại cho chúng ta biết Chúa đi khỏi các môn đồ. Về sau tôi mới nhận biết khi Chúa thở vào trong họ, ấy là Ngài đã vào trong họ. Ngài không còn ở bên ngoài các môn đồ nữa; Ngài đã ở bên trong họ.

Ban đầu, tức là trong cõi đời đời quá khứ, Đấng Christ xa cách chúng ta về cả không gian lẫn thời gian. Ngài tồn tại là Lời, là sự giải bày Đức Chúa Trời. Nhưng vào cuối Phúc Âm Giăng, Ngài đã đến trong chúng ta cách huyền nhiệm. Không ai có thể định nghĩa hay giải thích làm thế nào Đấng có một thân thể vật lý mà người ta có thể rờ đến được và nhìn thấy được lại có thể vào trong một căn phòng đóng kín, thì cũng giống như vậy, không ai có thể giải thích được làm thế nào Đấng Christ có thể cư ngụ trong chúng ta. Hai trường hợp này có cùng nguyên tắc. Đấng Christ cư ngụ bên trong thì huyền nhiệm. Vào đầu sách này, Đấng Christ ở xa chúng ta, nhưng bây giờ Ngài ở trong chúng ta. Theo không gian và thời gian, không còn một khoảng cách nào giữa Ngài và chúng ta. Ngài và chúng ta là một. Hơn nữa, Đấng Christ đã làm cho chúng ta thành một phần của chính Ngài. Sự hiệp một này là cơ cấu hữu cơ được minh họa bằng cây nho, là cơ cấu hữu cơ của Đức Chúa Trời Tam Nhất cùng với nhân tính trong sự ban phát thần thượng. Ngày nay, chúng ta ở trong cơ cấu hữu cơ ấy. Tất cả chúng ta đều cần có khải tượng rõ ràng về điều ấy.

LỐI VÀO CƠ CẤU HỮU CƠ

Anh em có thể thắc mắc làm thế nào mình có thể kinh nghiệm được cơ cấu hữu cơ này. Cơ cấu hữu cơ này giống như một tòa nhà với một lối vào. Trong Phúc Âm Giăng, chúng ta vừa có cổng qua đó chúng ta có thể đi vào cơ cấu hữu cơ và vừa có phương cách để kinh nghiệm cơ cấu hữu cơ này. Cổng ấy ở trong Giăng 3:3 và 5. Chúa Jesus nói với một tội nhân tên Ni-cơ-đem: “Nếu người nào chẳng được tái sanh, thì không thể thấy được vương quốc của Đức Chúa Trời”, và “Nếu người nào chẳng bởi nước và Thánh Linh mà sanh, thì không thể vào vương quốc Đức Chúa Trời được”. Cơ cấu hữu cơ là vương quốc và vương quốc là cơ cấu hữu cơ. Chúa có ý nói với Ni-cơ-đem là ông phải sinh bởi Linh. Chúng ta vào trong vương quốc này, cơ cấu hữu cơ này, bằng cách được sinh ra trong linh mình bởi Linh thần thượng. Do đó, sự tái sinh là lối vào cơ cấu hữu cơ của Đức Chúa Trời Tam Nhất.

PHƯƠNG CÁCH KINH NGHIỆM CƠ CẤU HỮU CƠ

Phương cách này bắt đầu trong chương bốn. Trong câu 24, Chúa nói: “Đức Chúa Trời là Linh, nên ai thờ lạy Ngài thì cần phải lấy tâm linh và lẽ thật mà thờ lạy”. Thờ phượng Đức Chúa Trời là tiếp xúc với Ngài, vui hưởng Ngài, và nhận lãnh tất cả những gì Ngài là. Thờ phượng Đức Chúa Trời là vấn đề nhận Đức Chúa Trời vào trong chúng ta. Điều đó không chỉ có tính cách khách quan, mà còn có tính cách chủ quan. Điều này được chứng minh bằng sự kiện là một mặt, trong chương này Chúa nói về sự thờ phượng, và mặt khác, Ngài nói về việc uống nước sống động (c. 14). Nếu đặt câu 14 và 24 lại với nhau, chúng ta sẽ thấy uống nước sống động là thờ phượng Đức Chúa Trời. Hơn nữa, thờ phượng Đức Chúa Trời bằng linh chúng ta và trong linh chúng ta là thật sự uống nước sống động, tức là chính Đức Chúa Trời. Chính Đức Chúa Trời là Linh, và Linh này là nước sống động. Chúng ta uống nước sống động này bằng cách thờ phượng Đức Chúa Trời. Vì vậy, uống Đức Chúa Trời và thờ phượng Ngài là đồng nghĩa với nhau. Tất cả chúng ta phải uống chính Đức Chúa Trời là nước sống động, tức là Linh.

Một khía cạnh khác của phương cách được bày tỏ trong chương sáu. Trong câu 48, Chúa nói: “Ta là bánh của sự sống”, và trong câu 57, Ngài nói: “Kẻ nào ăn Ta sẽ sống bởi Ta vậy”. Phương cách không những là uống Đức Chúa Trời như nước sống động, mà còn là ăn Christ, là hiện thân của Đức Chúa Trời, như bánh hằng sống. Lời Chúa về việc ăn Ngài làm cho những người tôn giáo thấy khó chịu, và họ không thể chịu nổi lời ấy (c. 60). Trong câu 63, Chúa nói với các môn đồ: “Ấy là Linh ban sự sống; xác thịt không ích lợi gì; những lời Ta nói với các ngươi đều là linh và là sự sống” (RcV). Dường như Chúa muốn nói: “Ta là bánh sự sống. Nhưng Ta chỉ được ban phát vào trong các ngươi như nguồn cung ứng sự sống cho các ngươi qua Lời hằng sống. Lời hằng sống này là Linh”. Như thế, chúng ta không được tiếp xúc với Lời hằng sống như chữ nghĩa trên giấy trắng mực đen, mà phải tiếp xúc với Lời hằng sống như Linh sống động bằng cách sử dụng linh mình. Vậy, cách thức để kinh nghiệm cơ cấu hữu cơ là tiếp xúc với chính Đức Chúa Trời, là Linh, và ăn uống Ngài.

SỰ TUÔN CHẢY

Nếu thật sự tiếp xúc với Chúa và ăn uống Ngài, chúng ta sẽ có sự tuôn chảy như được nói đến trong Giăng 7:37 và 38. Vào ngày cuối cùng của kỳ lễ Lều Tạm, Jesus đứng lên và kêu lớn tiếng rằng: “Nếu người nào khát, hãy đến cùng Ta mà uống. Kẻ nào tin Ta thì sông nước hằng sống sẽ chảy từ trong lòng người ấy, y như Kinh Thánh đã chép vậy”. Thật là một sự tuôn chảy lạ lùng! Ai tin vào Ngài sẽ có các sông nước sống động tuôn chảy. Nước của Đấng Christ mà các tín đồ nhận lãnh vào trong mình sẽ trở thành những dòng sông tuôn chảy. Đó là sự tuôn chảy chúng tôi đang nói đến trong bài này.

Sự tuôn chảy của sự sống ở trong chương bảy, chứ không ở trong chương mười lăm. Nhưng sự tuôn chảy trong chương bảy là vì việc kết quả trong chương mười lăm. Bằng cách tiếp xúc với Đức Chúa Trời và ăn uống Ngài, chúng ta có sự tuôn chảy như vậy. Sự tuôn chảy này không gì kém hơn là Đức Chúa Trời Tam Nhất, Ngài là chất cấu thành cơ cấu hữu cơ và đang sống bày tỏ chính Ngài qua chúng ta. Vì vậy, sự tuôn chảy của sự sống là Đức Chúa Trời Tam Nhất sống bày tỏ chính Ngài ra qua chúng ta.

SỰ TUÔN CHẢY CỦA SỰ SỐNG LÀ SỰ KẾT TRÁI CỦA CHÚNG TA

Bây giờ chúng ta có thể hiểu kết trái bởi sự tuôn chảy sự sống nghĩa là gì. Chúng ta cần thấy khải tượng ấy. Nếu thấy khải tượng ấy, chúng ta sẽ nói: “Tôi là một phần thuộc về cơ cấu hữu cơ của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Hằng ngày tôi tiếp xúc với Đức Chúa Trời, uống Ngài, ăn Ngài, và sống bởi Ngài. Bây giờ, tự phát chính Đức Chúa Trời đang tuôn chảy ra từ tôi”. Sự tuôn chảy sự sống này là sự kết trái của chúng ta. Việc kết trái của chúng ta là Đức Chúa Trời được sống bày tỏ ra qua chúng ta. Khi sống với bà con, hàng xóm, đồng nghiệp và bạn bè, chúng ta phải có cuộc sống như vậy và là con người như vậy. Gần đây có một chị em chia sẻ về việc chị gặp một phụ nữ ở phi trường và chị tự phát làm chứng với người ấy về sự cung ứng phong phú mà chị có trong Đấng Christ. Phụ nữ ấy chắc hẳn có ấn tượng sâu xa về lời chứng của chị em chúng ta. Điều chị nói ra từ môi miệng mình không phải là sự rao giảng suông, mà là Đức Chúa Trời Tam Nhất được sống bày tỏ qua chị. Nếu chúng ta có chứng cớ như vậy với bà con, bạn bè của mình, họ sẽ có ấn tượng về sự sống tuôn chảy, và dòng chảy này chắc chắn sẽ vào trong vài người giữa vòng họ. Họ được dòng chảy dầm thấm và sẽ trở nên một trái do cơ cấu hữu cơ này sinh ra. Đó là việc kết trái bởi sự tuôn chảy sự sống bề trong.

Nếu có dòng chảy như vậy, anh em có thể nào không yêu Chúa? Có thể nào anh em vẫn sống trong tội và tiếp tục yêu thế gian? Không thể nào như vậy được. Chúng ta không cần nỗ lực đắc thắng tội và thế gian. Thậm chí cũng không cần cố gắng yêu Chúa. Thật ra, chúng ta không cần làm gì cả. Vì chúng ta nhận biết mình là một phần của cơ cấu hữu cơ này, nhận biết rằng Đức Chúa Trời Tam Nhất đã được đem vào trong bản thể chúng ta, và chúng ta đã được cấu tạo bằng sự phong phú của Ngài và trở nên những phần tử của Ngài, một điều gì đó tự nhiên và tự phát sẽ tuôn chảy ra từ trong chúng ta.

Chúng ta là các nhánh của cây nho thần thượng; chúng ta là một phần thuộc về cơ cấu hữu cơ của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Chúng ta giống như Ngài trong sự sống, trong bản chất và trong địa vị. Ha-lê-lu-gia! Hằng ngày chúng ta tiếp xúc với Đức Chúa Trời của mình. Ngài không chỉ là đối tượng chúng ta thờ phượng, mà là Linh bên trong chúng ta như nước sống động. Khi uống và ăn Ngài, chúng ta có dòng chảy sự sống. Dòng chảy này là sự kết trái của chúng ta trong cuộc sống hằng ngày. Những người chúng ta tiếp xúc có nhận được dòng chảy này hay không là tùy sự lựa chọn của Đức Chúa Trời. Nhưng chúng ta có thể biết chắc những người được lựa chọn sẽ nhận được dòng chảy này và trở nên trái mà cơ cấu hữu cơ thần thượng sinh ra. Đó là cách phát triển cơ cấu hữu cơ, và làm lan rộng vương quốc của Đức Chúa Trời. Đó là ý nghĩa của việc kết trái bởi sự tuôn chảy sự sống bề trong.