Thông tin sách

Nghiên Cứu Sự Sống Sách Giăng

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Life-Study of John
ISBN: 0-7363-0957-8
Mua sách tại:

Đang đọc: Bài 50

Untitled Document

BÀI NĂM MƯƠI

LỜI KẾT LUẬN SAU CÙNG

Mặc dầu đã hoàn tất việc nghiên cứu sự sống của Phúc Âm Giăng, chúng ta vẫn cần nhìn thấy thêm nữa để kết luận cho tất cả các chương này. Sứ đồ Giăng không những viết Phúc Âm Giăng mà còn viết các Thư tín và sách Khải Thị. Những gì ông viết gồm ba loại quan trọng. Phúc Âm Giăng để truyền sự sống, các Thư tín của ông để tương giao trong sự sống vì sự xây dựng của Đức Chúa Trời, và sách Khải Thị là để hoàn thành sự xây dựng của Đức Chúa Trời. Do đó, có ba giai đoạn về những vấn đề thuộc linh trong các sách của ông. Giai đoạn thứ nhất là truyền sự sống, giai đoạn thứ hai là tăng trưởng thuộc linh và xây dựng, và giai đoạn cuối cùng là trưởng thành và hoàn tất việc xây dựng của Đức Chúa Trời. Vì vậy, sau khi nghiên cứu Phúc Âm Giăng, là phúc âm liên quan đến giai đoạn một của những vấn đề thuộc linh, ít nhất chúng ta phải đề cập đến một điều gì đó về giai đoạn hai, là giai đoạn tăng trưởng thuộc linh và về giai đoạn ba, là giai đoạn trưởng thành và kết thúc. Khải Thị không phải là một sách dễ [hiểu], nhưng chúng ta cũng có thể nhận được một điều gì đó về sự kết thúc sau cùng, hay sự hoàn tất cuối cùng của những sự xử lý của Đức Chúa Trời suốt các thế hệ.

SỰ ĐẾN VÀ SỰ RA ĐI CỦA NGÀI

Chúng ta đã thấy Phúc Âm Giăng được chia làm hai phần: từ chương một đến chương mười ba và từ chương mười bốn đến chương hai mươi mốt. Như chúng tôi đã nêu lên, trong phần đầu, Chúa là Con Đức Chúa Trời đã đến để đem Đức Chúa Trời đến với con người, và trong phần hai, Ngài đi để đem con người đến với Đức Chúa Trời. Nói cách khác, phần đầu cho thấy Chúa là sự bày tỏ Đức Chúa Trời, Chúa là Đấng đến với con người, đem Đức Chúa Trời đến với con người, và hòa lẫn Đức Chúa Trời với con người. Con người nhỏ bé tên Jesus là sự hòa lẫn chính Đức Chúa Trời với con người; Ngài là sự hiệp nhất của Đức Chúa Trời với con người. Trong Ngài và qua Ngài, Đức Chúa Trời làm một với con người. Trong con người nhỏ bé tên Jesus, chúng ta thấy Đức Chúa Trời (Đức Chúa Trời ở với Ngài), và chúng ta thấy con người (con người ở với Đức Chúa Trời). Trong Ma-thi-ơ 1:23 Jesus được nói đến là Em-ma-nu-ên, có nghĩa là Đức Chúa Trời ở với chúng ta, hay Đức Chúa Trời ở với con người. Bởi sự nhục hóa của Ngài, Đức Chúa Trời đã hòa lẫn chính Ngài với con người. Điều này chỉ về sự đến của Chúa.

Phần hai của Phúc Âm này nói đến việc Chúa ra đi. Trước hết, Ngài từ Đức Chúa Trời đến với con người. Sau đó, Ngài đi từ con người đến với Đức Chúa Trời và đem con người vào trong Đức Chúa Trời. Sự chết và sự phục sinh của Ngài chuẩn bị con đường để con người được đem vào trong Đức Chúa Trời. Con người sa ngã bị phân cách với Đức Chúa Trời và ở rất xa Ngài, nhưng bởi sự chết Chúa đã hủy bỏ khoảng cách ấy và mọi sự ngăn trở phân rẽ con người với Đức Chúa Trời. Bây giờ, qua sự chết của Đấng Christ và huyết Ngài, con người được đem vào sự hiện diện của Đức Chúa Trời – không những vào trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời, mà còn vào trong chính Đức Chúa Trời. Bởi sự chết và sự phục sinh của Ngài, không những Chúa từ con người trở về với Đức Chúa Trời, mà Ngài cũng cùng con người đến với Đức Chúa Trời và đem con người vào trong Đức Chúa Trời. Vì vậy, bởi sự đến của Ngài, Đức Chúa Trời được hòa lẫn với con người, và bởi sự ra đi của Ngài, con người được đem vào trong Đức Chúa Trời. Bởi sự đến và ra đi của Chúa, Đức Chúa Trời và con người, con người và Đức Chúa Trời, được hòa lẫn với nhau làm một.

ĐỨC CHÚA TRỜI TRONG CON NGƯỜI

Chúng ta có thể nhìn Phúc âm này một cách khác: Phúc âm này có thể được chia làm ba phần. Phần đầu gồm mười bảy chương đầu, cho thấy Đức Chúa Trời được bày tỏ trong con người. Mười bảy chương đầu này trình bày một bức tranh cho thấy chính Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Trời toàn năng, vô tận, vô hạn, và đời đời, đã được bày tỏ trong một con người. Những chương này là lịch sử về một con người, con người thật bằng thịt và huyết, một con người tên Jesus đã sống trên đất và bày tỏ Đức Chúa Trời. Khi Chúa Jesus sống trên đất làm một con người, Ngài không sống bởi sự sống của con người; Ngài sống bởi một sự sống khác, sự sống của Đức Chúa Trời. Trong mười bảy chương này chúng ta không thấy sự sống con người được sống bày tỏ qua con người này; trái lại chúng ta thấy sự sống thần thượng được sống bày tỏ qua Ngài. Do đó, Đức Chúa Trời vô hạn và vô tận đã được bày tỏ qua con người nhỏ bé này. Đó là lý do vì sao nhiều lần Chúa nói với dân chúng Ngài không nói tự mình nhưng nói bởi Cha (12:49). Bất cứ điều gì Ngài nói là của Cha, vì đó là Cha nói trong Ngài. Hơn nữa, bất cứ điều gì Ngài làm cũng không tự Ngài (5:30). Ngài làm mọi sự trong Cha và bởi Cha, vì Cha đang làm việc trong Ngài. Vì Ngài sống không bởi sự sống con người, nhưng bởi sự sống của Đức Chúa Trời, nên Đức Chúa Trời được bày tỏ trong Ngài và qua Ngài.

SỰ SỐNG TRONG SỰ CHẾT

Nếu chúng ta chia Phúc âm này làm ba phần, phần thứ hai từ chương mười tám đến chương mười chín. Trong hai chương này, chúng ta thấy bức tranh thế nào Chúa đã bị bắt, đem đi xét xử, kết án tử hình, và bị đóng đinh trên thập tự giá. Nhưng chúng ta phải nhận biết rằng bức tranh này là sự khải thị về sự sống được bày tỏ qua sự chết. Trong phần đầu của Phúc âm này, Đức Chúa Trời được bày tỏ trong con người; trong phần hai, sự sống được bày tỏ trong sự chết. Mọi sự xảy đến cho Chúa Jesus trong các chương mười tám và mười chín là một phương diện của sự chết. Sự việc Giu-đa phản Chúa, đem lính đến bắt Ngài, sự xét xử trước mặt thầy tế lễ thượng phẩm và Phi-lát, sự đối xử tàn bạo với Chúa, bản án giả dối buộc tội Ngài, và sự việc Ngài bị đóng đinh vào thập tự giá – tất cả đều là những phương diện của sự chết. Dầu vậy, mọi sự xảy đến cho Chúa trong những chương này không giết chết Ngài. Nếu nói Chúa bị giết chết, chúng ta sai lầm. Chúa đã tự nguyện đi vào sự chết. Y như Ngài là Đức Chúa Trời đến với loài người, bây giờ Ngài là sự sống đi vào trong sự chết. Như Ngài là Đức Chúa Trời đã được bày tỏ trong con người, ở đây Ngài là sự sống được bày tỏ trong sự chết.

Trong cả vũ trụ, ngoài Đức Chúa Trời, không có điều gì mạnh hơn sự chết (Nhã. 8:6). Sự chết mạnh đến nỗi không ai có thể chống cự lại nó. Chỉ có Đức Chúa Trời của sự phục sinh mới đắc thắng sự chết. Bất cứ khi nào sự chết đến với một người, nó luôn luôn không thương xót, mạnh mẽ và tàn bạo. Sự chết không quan tâm đến vợ, con hay gia đình của anh em. Vì vậy, mọi người đều sợ sự chết và không ai muốn tự nguyện đi vào sự chết. Ai muốn phó chính mình cho sự chết thăm viếng? Nhưng trong hai chương này, chúng ta thấy Chúa Jesus bằng lòng đi vào sự chết. Ngài quyết định đi vào vườn để nộp mình trong tay người ta. Biết những người tìm bắt Ngài sẽ đến khu vườn ấy để bắt Ngài, Ngài vẫn tự nguyện đến đó để bị bắt. Khi làm như vậy, Ngài cho thấy Ngài là sự sống. Cách duy nhất để sự sống được bày tỏ ra là đi vào sự chết. Trong sự chết và bởi sự chết, sự sống thật được bày tỏ ra. Trong Giăng 12:24 Chúa nói đến chính Ngài như một hạt lúa mì. Làm sao chúng ta biết trong hạt lúa mì có sự sống? Chúng ta biết bằng cách “giết chết” hạt lúa mì ấy. Bằng cách chôn hạt lúa mì xuống đất, tức là chôn nó trong sự chết, chúng ta thấy sự sống hiện ra. Do đó, sự sống trong hạt lúa mì được bày tỏ ra qua sự chết. Nếu anh em chôn một hạt cát xuống đất, không có gì sẽ mọc lên vì không có sự sống trong nó. Như vậy, sự chết là phương tiện qua đó sự sống được bày tỏ ra.

Như chúng tôi đã nêu lên, mọi sự Chúa Jesus kinh nghiệm trong hai chương này là một phương diện của sự chết. Nhưng vì Chúa là sự sống nên Ngài không sợ chết. Ngài không bao giờ bị sự chết làm cho sợ hãi hay bối rối. Trái lại, Ngài đối diện với mỗi sự đe dọa và tấn công của sự chết cách chiến thắng. Thậm chí khi các môn đồ cố gắng giải cứu Ngài, Ngài bảo họ đừng chống cự, Ngài nói: “Hãy nạp gươm vào vỏ; chén mà Cha đã ban cho Ta, Ta há chẳng uống sao?” (18:11). Khi Chúa Jesus hỏi những người đến bắt Ngài xem họ tìm ai và họ trả lời: “Jesus người Na-xa-rét”, Ngài nói: “Chính Ta đây” (18:5-6). Khi Ngài nói: “Chính Ta đây”, những kẻ bắt Ngài sợ hãi trước lời Ngài, và “lui lại, té xuống đất” (18:6). Điều này chứng tỏ nếu Chúa không muốn nộp mình cho họ, họ không bao giờ bắt Ngài được. Hơn nữa, khi những tên lính đang bắt Chúa, Ngài chăm sóc các môn đồ cách nhẹ nhàng và bình tĩnh, Ngài nói: “Nếu các ngươi tìm Ta, thì hãy để cho những kẻ nầy đi” (18:8). Tất cả những sự kiện này cho thấy Chúa là sự sống được bày tỏ trong sự chết và sự chết không thể làm gì Ngài được.

SỰ PHỤC SINH TRONG LINH

Từ chương một đến chương mười bảy cho thấy Chúa là Đức Chúa Trời trong con người, từ chương mười tám đến chương mười chín bày tỏ Chúa là sự sống trong sự chết, và bây giờ từ chương hai mươi đến chương hai mươi mốt tiết lộ Chúa trong sự phục sinh là Linh. Chúa là Đức Chúa Trời, Chúa là sự sống, và Chúa là sự phục sinh. Ngài là Đức Chúa Trời được bày tỏ trong con người. Ngài là sự sống được bày tỏ trong sự chết, và Ngài là sự phục sinh được bày tỏ là Linh. Qua con người, Đức Chúa Trời được bày tỏ ra; qua sự chết, sự sống được bày tỏ ra; qua Thánh Linh, sự phục sinh được bày tỏ ra. Trong ba phần của Phúc Âm Giăng, chúng ta có Chúa là Đức Chúa Trời trong phần đầu, Chúa là sự sống trong phần thứ hai, và Chúa là sự phục sinh trong phần cuối cùng. Như vậy, Ngài là Đức Chúa Trời, sự sống và sự phục sinh. Trong mười bảy chương đầu, Chúa là Đức Chúa Trời ở trong con người; trong hai chương tiếp theo, Chúa là sự sống ở trong sự chết; và trong hai chương cuối, Chúa là Linh là sự phục sinh. Đó là Chúa trong ba giai đoạn.

Linh là thực tại sự phục sinh của Chúa. Sau khi phục sinh Chúa là ai? Ngài là Linh, và là Linh, Ngài là sự phục sinh. Trong Giăng 11:25, Chúa nói rõ với Ma-thê: “Ta là sự sống lại và sự sống”. Không những Ngài là sự sống, mà còn là sự phục sinh. Anh em thích Chúa là Đức Chúa Trời, Chúa là sự sống hay Chúa là sự phục sinh? Tôi thích Chúa là sự phục sinh vì trong sự phục sinh, Đức Chúa Trời làm một với chúng ta và chúng ta có thể kinh nghiệm Ngài. Chỉ trong sự phục sinh của Chúa mà chúng ta có thể có một mối quan hệ với Chúa trong kinh nghiệm mình. Chỉ nhờ sự phục sinh chúng ta mới có thể ở trong Đức Chúa Trời. Nếu Đức Chúa Trời chỉ là Đức Chúa Trời, Ngài không thể là sự sống và không thể có liên hệ gì với con người. Đức Chúa Trời là sự sống thì tốt hơn rất nhiều so với sự kiện Ngài chỉ là Đức Chúa Trời. Nhưng nếu Đức Chúa Trời chỉ là sự sống, thì chúng ta vẫn khó có mối liên hệ của sự tương giao với Ngài. Tuy nhiên, trong sự phục sinh, Đức Chúa Trời có thể làm một với chúng ta và chúng ta có thể kinh nghiệm Ngài một cách rất chủ quan. Anh em có bao giờ nhận biết Đức Chúa Trời đã ở cách mình bao xa không? Và anh em có biết ngày nay Ngài ở gần chúng ta như thế nào không? Khi Ngài chỉ là Đức Chúa Trời, Ngài ở rất xa chúng ta. Nhưng bây giờ Ngài ở trong sự phục sinh, Ngài rất gần với chúng ta, vì Ngài đã đến trong chúng ta.

Sau khi phục sinh, Chúa vào trong các môn đồ và thở vào trong họ, Ngài nói: “Hãy nhận lãnh Thánh Linh” (20:22). Thánh Linh là gì? Linh là chính Đức Chúa Trời đến với con người. Đức Chúa Cha là nguồn, Đức Chúa Con là sự giải bày, và Đức Chúa Linh là Đức Chúa Trời vào trong con người. Linh là Đức Chúa Trời vào trong chúng ta để chúng ta vui hưởng Ngài. Nếu Đức Chúa Trời chỉ là Cha và không là Con và Linh, chúng ta không bao giờ có thể kinh nghiệm Ngài được. Nhưng Đức Chúa Trời ở trong Con là sự sống, và Đức Chúa Trời là Linh, là sự phục sinh. Bởi sự phục sinh, Đức Chúa Trời phóng thích chính Ngài và truyền chính Ngài vào trong chúng ta. Vì vậy, Chúa bảo các môn đồ hãy nhận lãnh Thánh Linh. Nhận lãnh Thánh Linh là nhận lãnh chính Đức Chúa Trời. Chỉ trong sự phục sinh và bởi sự phục sinh mà Đức Chúa Trời mới có thể ở trong chúng ta và làm một với chúng ta.

Anh em có nhận biết rằng Đức Chúa Trời không những là sự sống, mà còn là sự phục sinh không? Đó là một sự thật và một thực tại cho anh em, hay chỉ là sự dạy dỗ và giáo lý? Bởi sự chết và sự phục sinh của Đấng Christ, Đức Chúa Trời là sự phục sinh đang sống trong chúng ta. Điều này không nên chỉ là giáo lý đối với chúng ta. Đấng mạnh hơn và quyền năng hơn tất cả đang sống trong chúng ta. Đấng này là chính Đức Chúa Trời đã trở nên sự sống, và sự sống này bây giờ là sự phục sinh trong chúng ta. Thánh Linh cư-ngụ-bên-trong là thực tại của sự phục sinh này. Vì vậy, Ngài và chúng ta, chúng ta và Ngài, đã trở nên một. Sự phục sinh có nghĩa là sự hòa lẫn kỳ diệu của Đức Chúa Trời và con người trong Linh. Trong sự phục sinh, Đức Chúa Trời và con người được hòa lẫn với nhau. Con người trở nên nơi ở của Đức Chúa Trời, và Đức Chúa Trời trở nên nơi ở của con người. Vì vậy, con người và Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời và con người, có thể ở trong nhau cách hỗ tương.

SỰ TIẾP TỤC Ở HỖ TƯƠNG TRONG THƯ CỦA GIĂNG

Sự thật về việc tiếp tục ở được đề cập đến trong các Thư tín trong Tân Ước. Sau Phúc Âm Giăng, có các Thư tín của Giăng. Trong Thư tín thứ nhất của mình, Giăng bàn đến sự tiếp tục ở hỗ tương này. Chúng ta tiếp tục ở trong Đức Chúa Trời và Đức Chúa Trời tiếp tục ở trong chúng ta (1 Gi. 4:15). Làm thế nào chúng ta biết Đức Chúa Trời tiếp tục ở trong chúng ta và chúng ta tiếp tục ở trong Ngài? Chúng ta biết Đức Chúa Trời tiếp tục ở trong chúng ta bởi Linh (1 Gi. 3:24), và chúng ta biết mình tiếp tục ở trong Ngài bởi sự xức dầu (1 Gi. 2:27). Ngày nay, điều quan trọng nhất là Đức Chúa Trời tiếp tục ở trong chúng ta và chúng ta tiếp tục ở trong Ngài. Đức Chúa Trời tiếp tục ở trong chúng ta bởi Thánh Linh, và chúng ta tiếp tục ở trong Ngài bởi sự xức dầu của Thánh Linh.

SỰ XÂY DỰNG TRONG SÁCH KHẢI THỊ

Kết quả của sự tiếp tục ở hỗ tương này là gì? Theo sách cuối cùng của Giăng, tức Khải Thị, kết quả là các Hội thánh, đền thờ, và thành phố. Sách Khải Thị đề cập đến các Hội thánh (1:11, 20), đền thờ (3:12; 7:15), và thành phố (21:2, 10), đó là những phương diện khác nhau trong sự xây dựng của Đức Chúa Trời. Sự xây dựng phát xuất từ sự tiếp tục ở hỗ tương. Khi chúng ta tiếp tục ở trong Đức Chúa Trời và Đức Chúa Trời tiếp tục ở trong chúng ta, chúng ta được xây dựng trong sự sống thần thượng. Trong sự sống phục sinh của Ngài, một mặt Chúa ở trên trời, mặt khác Ngài ở trong chúng ta. Hai phương diện này được thấy trong những gì Giăng viết. Chẳng hạn, trong Giăng 21:22 khi chỉ về sứ đồ Giăng, Chúa nói với Phi-e-rơ: “Nếu Ta muốn người đợi cho tới khi Ta đến, thì can gì với ngươi?” Nếu có mặt ở đó, chắc hẳn tôi đã nói: “Thưa Chúa, Ngài không đang ở đây sao? Vì Ngài đã ở đây rồi, sao Ngài lại nói Ngài sẽ đến?” Để trả lời câu hỏi này, chúng ta phải thấy hai phương diện của Chúa. Một mặt, Chúa ở trên trời; mặt khác, Ngài ở với chúng ta và ở trong chúng ta. Sách Khải Thị tiết lộ cả hai phương diện, bày tỏ rằng Chúa ở giữa bảy Hội thánh (1:13) và Ngài cũng ngự trên ngai trên trời (4:2). Nếu muốn nhận biết sự hiện diện của Chúa, chúng ta phải thấy không những Ngài ngự trên trời mà còn ở giữa bảy Hội thánh nữa.

Trong Khải Thị 3:12, chúng ta được biết nếu nhận biết sự hiện diện của Chúa, chúng ta sẽ là những người đắc thắng và những trụ cột trong đền thờ của Đức Chúa Trời. Cột trụ là một điều gì đó mà đền thờ nương dựa vào. Đền thờ đơn giản chỉ về sự hiện diện của Đức Chúa Trời. Như vậy, sự hiện diện của Đức Chúa Trời tùy thuộc vào kinh nghiệm của chúng ta là cột trụ. Nói cách khác, chúng ta phải là cột trụ vì sự hiện diện của Đức Chúa Trời. Nơi nào có cột trụ, nơi đó có đền thờ của Đức Chúa Trời. Điều này có nghĩa là nơi nào anh em ở, nơi đó có sự hiện diện của Chúa. Nếu anh em là cột trụ của đền thờ, sự hiện diện của Đức Chúa Trời tùy thuộc vào anh em.

Ba danh xưng viết trên cột trụ như được đề cập đến trong Khải Thị 3:12 là: danh của Đức Chúa Trời, danh của Giê-ru-sa-lem Mới và danh mới của Chúa. Điều này có nghĩa cột trụ là người đắc thắng trở nên chính sự giải bày và bày tỏ Đức Chúa Trời. Vì người ấy là sự bày tỏ Đức Chúa Trời nên danh Đức Chúa Trời được viết trên người; vì người đã trở thành một phần trọng yếu của Giê-ru-sa-lem Mới nên danh của Giê-ru-sa-lem Mới được viết trên người; và vì người trở thành sự bày tỏ mới về Chúa nên danh mới của Chúa được viết trên người. Danh Đức Chúa Trời được viết trên cột trụ vì cột trụ đã trở thành sự bày tỏ Đức Chúa Trời. Tại sao danh của Giê-ru-sa-lem Mới cũng được viết trên đó? Vì cột trụ đã trở thành một phần của Giê-ru-sa-lem Mới. Cũng vậy, danh mới của Chúa được viết trên cột trụ này vì nó đã trở thành sự bày tỏ mới về chính Chúa.

Trong văn phẩm cuối cùng của Giăng, tức sách Khải Thị, có các Hội thánh, đền thờ, và thành phố. Đền thờ tùy thuộc vào cột trụ, có nghĩa là sự hiện diện của Đức Chúa Trời tùy thuộc vào những người chiến thắng. Họ ở đâu, thì ở đó có sự hiện diện của Đức Chúa Trời và ở đó có Giê-ru-sa-lem Mới, hay có sự xây dựng của Đức Chúa Trời. Giê-ru-sa-lem Mới là sự bày tỏ sau cùng của sự hòa lẫn Đức Chúa Trời với con người.

KINH NGHIỆM THỰC TẾ

Bây giờ chúng ta cần phải thấy làm thế nào để thực hành kinh nghiệm này. Chúng ta đã thấy phương cách trong hai chương cuối của Phúc Âm Giăng. Nếu muốn kinh nghiệm Đức Chúa Trời trong sự phục sinh, nếu muốn kinh nghiệm Đức Chúa Trời là Linh, nếu muốn kinh nghiệm Đức Chúa Trời theo cách Đức Chúa Trời và chúng ta hòa lẫn với nhau, nếu muốn kinh nghiệm làm cột trụ cho sự hiện diện của Chúa, nếu muốn kinh nghiệm danh mới của Đức Chúa Trời, danh của Giê-ru-sa-lem Mới và danh của Chúa được viết trên mình, thì giống như Ma-ri Ma-đơ-len, chúng ta phải tìm kiếm Chúa. Ma-ri đã tìm kiếm Ngài lúc sáng sớm. Cùng với việc tìm kiếm Ngài, chúng ta phải tin rằng Chúa đã phục sinh và bây giờ Ngài đang ở với chúng ta, nhận biết sự hiện diện của Ngài bằng cách tin, chứ không phải bằng cách thấy. Đừng giống như anh Thô-ma là người nói: “Nếu tôi không thấy dấu đinh trong tay Ngài, đặt ngón tay tôi vào dấu đinh và đặt bàn tay tôi vào hông Ngài, tôi không thể tin” (20:25). Chúng ta phải tin vào Chúa dầu không thấy, cảm nhận hay rờ đụng Ngài. Hơn nữa, chúng ta phải tham dự các buổi nhóm của Hội thánh. Đừng bỏ qua các buổi nhóm. Vào buổi sáng, chúng ta nên tìm kiếm Chúa cách riêng tư trong giờ thức canh buổi sáng, nhưng vào buổi tối, chúng ta phải tham dự các buổi nhóm của Hội thánh.

Khi tìm kiếm Chúa, chúng ta không nên bối rối vì những vấn đề thực tế của cuộc sống mình. Ngoài việc tìm kiếm Chúa, tin vào Ngài và tham dự các buổi nhóm của Hội thánh, chúng ta cũng phải phó thác cuộc sống mình cho Chúa. Hãy nhớ lời hứa của Chúa: “Trước hết hãy tìm kiếm vương quốc Đức Chúa Trời và sự công chính của Ngài, thì mọi điều ấy sẽ được thêm cho các ngươi” (Mat. 6:33, RcV). Nếu chúng ta tìm kiếm vương quốc Đức Chúa Trời và sự công chính của Ngài, thì chắc chắn Đức Chúa Trời sẽ chăm lo cho cuộc sống của chúng ta. Đừng tự đi đánh cá. Nếu cố gắng tự mình kiếm sống, anh em sẽ có kinh nghiệm thất bại và cuối cùng sẽ không nhận được gì cả. Hãy nhớ Giăng chương 21 bày tỏ rằng Chúa có thể chuẩn bị cá thậm chí trên đất liền là nơi không có cá. Chúa sẽ ban cho chúng ta cá đã nấu sẵn.

Sau cùng, chúng ta phải học bài học của cuộc đời Phi-e-rơ và có kinh nghiệm được phá vỡ. Đừng nghĩ mình mạnh mẽ. Anh em có thể mạnh mẽ trong sự sống thiên nhiên, nhưng sức mạnh này phải bị phá vỡ. Chúa muốn tấm lòng của anh em, chứ không muốn sức mạnh của anh em. Bản ngã của chúng ta phải bị xử lý cho đến khi chúng ta yêu Chúa với cả tấm lòng mình. Chúng ta phải yêu Chúa bằng cách từ bỏ sức mạnh của mình. Như chúng ta đã thấy, Phi-e-rơ có hai thất bại lớn: chối Chúa ba lần trong sự hiện diện của Ngài, từ bỏ sứ mạng Ngài giao và đi đánh cá. Phi-e-rơ chối Chúa, và sau đó dẫn đầu trong việc đi vào thế gian để kiếm sống. Nhưng Chúa gặp ông và hỏi: “Si-môn, con của Giăng ơi, ngươi có thương yêu Ta hơn những kẻ nầy chăng?” (21:15). Trong chương hai mươi mốt chúng ta thấy Phi-e-rơ đã học được bài này và trở nên một người bị phá vỡ. Sau đó, dường như Chúa nói với ông: “Phi-e-rơ, ngươi phải theo Ta, công tác cho Ta, nuôi và chăn chiên Ta, và xây dựng Hội thánh”.

Nguyện tất cả chúng ta đều nhớ năm điều chúng ta cần kinh nghiệm: tìm kiếm Chúa, tin vào Chúa, đến các buổi nhóm, tin cậy Chúa cho cuộc sống mình và được phá vỡ trong con người thiên nhiên. Dầu con người thiên nhiên của chúng ta mạnh mẽ, mưu trí và khôn ngoan đến đâu, nó phải bị phá vỡ. Chúng ta phải từ bỏ sức mạnh thiên nhiên, mưu trí và sự khôn ngoan thiên nhiên. Chúa muốn tấm lòng của chúng ta, Ngài không muốn sức mạnh của chúng ta. Khi nghĩ mình mạnh mẽ, chúng ta sẽ thất bại. Tại sao chúng ta phải học bài học từ bỏ sức mạnh thiên nhiên, mưu trí thiên nhiên và sự khôn ngoan thiên nhiên? Vì chính Chúa phải là sự sống, sức mạnh, sự khôn ngoan của chúng ta và là mọi sự của chúng ta. Chúa cần tấm lòng của chúng ta yêu Ngài để chúng ta có thể hợp tác với Ngài và cho Ngài có cơ hội làm sự sống của chúng ta. Mặc dầu Chúa không cần sức mạnh, sự khôn ngoan và mưu trí của chúng ta, Ngài thật cần sự hợp tác của chúng ta. Nếu yêu Ngài, chúng ta sẽ hợp tác với Ngài và cho Ngài có cơ hội sống trong chúng ta. Sau đó, chúng ta sẽ giống như Ngài khi Ngài sống trên đất. Như Ngài sống bởi sự sống của Đức Chúa Trời, chúng ta cũng sống bởi sự sống của Đấng Christ. Khi ấy chúng ta sẽ kinh nghiệm được sự phục sinh. Chúng ta sẽ kinh nghiệm Chúa không những là Đức Chúa Trời trong con người mà cũng là sự sống trong sự chết và sự phục sinh trong Linh. Nếu tìm kiếm Ngài, tin vào Ngài, nhóm họp với các thánh đồ, quên đi vấn đề cuộc sống của mình, và học bài học từ chối con người thiên nhiên, thì chúng ta sẽ kinh nghiệm Đấng Christ là sự phục sinh trong Linh. Nếu chúng ta làm tất cả những điều ấy, Chúa sẽ là thực tại của chúng ta. Đó là ý nghĩa làm cột trụ để bày tỏ Đức Chúa Trời, là một phần của Giê-ru-sa-lem Mới, và sự bày tỏ mới về Đấng Christ.