Thông tin sách

Nghiên Cứu Sự Sống Sách Giăng

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Life-Study of John
ISBN: 0-7363-0957-8
Mua sách tại:

Đang đọc: Bài 47

Untitled Document

BÀI BỐN MƯƠI BẢY

SỰ SỐNG TRONG SỰ PHỤC SINH (2)

Bài này là phần tiếp theo bài trước.

3. Đấng An Ủi

Linh được thở vào trong các tín đồ là Đấng An Ủi (14:16, 26; 15:26; 16:7). Đấng An Ủi này là “Paraclete”, Đấng ở bên cạnh chúng ta để chăm lo cho trường hợp của chúng ta và công việc của chúng ta. Từ ngữ Hi Lạp được dịch là Đấng An Ủi cũng được dịch là Đấng Biện Hộ trong 1 Giăng 2:1. Nếu đặt 1 Giăng 2:1 chung với Giăng 14:6, chúng ta thấy ngày nay Chúa Jesus là Đấng Biện Hộ của chúng ta ở bên tay hữu Đức Chúa Trời trên trời, và đồng thời Ngài cũng là Đấng An Ủi trong linh chúng ta. Trên trời, Ngài là Đấng Biện Hộ với Cha; trong linh chúng ta Ngài là Đấng An Ủi. Đó là lý do vì sao Ngài là chiếc thang mà các thiên sứ của Đức Chúa Trời lên xuống trên thang ấy (1:51). Là Chúa thăng thiên, Ngài là Đấng Paraclete với Cha, chăm lo cho trường hợp của chúng ta trên các từng trời. Là Linh cư ngụ bên trong, Ngài là “Đấng Paraclete ở với chúng ta” (14:16-17), Đấng ở bên cạnh chúng ta, chăm lo cho chúng ta. Tôi quí trọng Ngài là Đấng An Ủi biết bao! Ngài vừa ở đây đồng thời vừa ở đó.

4. Linh Thực Tại

Linh là Linh thực tại (14:17; 15:26; 16:13). Con là hiện thân của Cha với sự đầy trọn của Ngài (Côl. 2:9), và Linh là sự thực tại hóa, là thực tại, của Con với sự đầy trọn của Ngài (16:13-15; 1:16). Cha với tất cả sự đầy trọn của Ngài được hiện thân và bày tỏ ra trong Con. Tách rời khỏi Con, không ai có thể thấy và tiếp xúc với Cha. Con với tất cả sự đầy trọn của Ngài được bày tỏ và nhận thức là Linh. Ngoài Linh, không ai có thể tiếp nhận hay kinh nghiệm Con. Linh là thực tại của Đức Chúa Trời Tam Nhất để chúng ta kinh nghiệm.

5. Linh Jesus Đã Vinh Hóa

Linh được thở vào trong các môn đồ cũng là Linh Jesus đã vinh hóa (7:39). Trước khi Đấng Christ phục sinh, Linh chỉ là Linh Đức Chúa Trời và chỉ có yếu tố thần thượng. Nhưng sau khi Ngài phục sinh, Linh trở nên Linh của con người Jesus đã được vinh hóa, vừa có yếu tố thần thượng, vừa có yếu tố con người. Linh Đức Chúa Trời do đó trở thành một Linh bao-hàm-tất-cả.

Ngày nay Đức Chúa Trời của chúng ta là Đức Chúa Trời “đã-trải-qua-tiến-trình”; Ngài không còn giống như trước. Trước sự nhục hóa, Ngài chỉ là Đức Chúa Trời với thần tính. Bằng cách trải qua các bước nhục hóa, đóng đinh, và phục sinh, Ngài đã trở nên Đức Chúa Trời “đã-trải-qua-tiến-trình”. Xin đừng khước từ quan niệm này hay cố gắng tranh luận. Trong cõi đời đời quá khứ, Ngài là Đức Chúa Trời. Một ngày kia, Ngài nhục hóa làm người và sống trên đất ba mươi ba năm rưỡi, trải qua những kinh nghiệm của đời người. Đó không phải là một tiến trình sao? Sau đó Ngài bị giết chết bằng cách bị đóng đinh vào thập tự giá. Ngài đi vào sự chết, thăm viếng nó, trải qua sự chết và cuối cùng bước ra khỏi đó. Không phải đó cũng là một tiến trình sao? Chắc chắn là phải. Xin hãy xem tiến trình chiên con lễ Vượt qua trải qua. Là Chiên Con lễ Vượt qua thật, Đấng Christ cũng đã trải qua một tiến trình. Qua sự nhục hóa, cuộc sống làm người, sự đóng đinh, sự phục sinh và sự thăng thiên, chính Đức Chúa Trời bây giờ khác với Ngài trước khi Ngài nhục hóa. Ngài không còn giống như hồi Ngài sáng tạo thế giới nữa. Trong sự sáng tạo, Ngài chỉ là Đức Chúa Trời, Đấng Thần Thượng. Nhưng sau khi trải qua tiến trình nhục hóa, cuộc sống làm người, sự đóng đinh, sự phục sinh và sự thăng thiên, Ngài đã trở thành một Đức Chúa Trời tuyệt diệu biết bao! Bây giờ Ngài là Đức Chúa Trời không những có thần tính mà cũng có nhân tính, cuộc sống làm người, sự đóng đinh bao-hàm-tất-cả, sự phục sinh và thăng thiên. Bây giờ Ngài thật là một thân vị kỳ diệu với thần tính, nhân tính, và rất nhiều mỹ đức, thuộc tính và thành quả. Đó là Đức Chúa Trời của chúng ta ngày nay, là Đấng đến với chúng ta và vào trong chúng ta là Linh bao-hàm-tất-cả. Đó là Đức Chúa Trời đã-trải-qua-tiến-trình để chúng ta vui hưởng. Ngày nay chúng ta đang vui hưởng một Đức Chúa Trời đã-trải-qua-tiến-trình như vậy. Mặc dầu một vài Cơ Đốc nhân có thể phê phán tôi vì sử dụng từ ngữ “đã-trải-qua-tiến-trình”, họ càng viết sách phê phán từ ngữ ấy, họ sẽ càng thấy ánh sáng. Lẽ thật là lẽ thật. Chúng ta đang vui hưởng Đức Chúa Trời “đã-trải-qua-tiến-trình”, và ngày nay Đức Chúa Trời “đã-trải-qua-tiến-trình” này là sự sống trong sự phục sinh. Chính thực tại của sự phục sinh này là Linh ban-sự-sống. Như vậy, Linh ban-sự-sống là sự sống trong sự phục sinh. Ngợi khen Ngài vì sau sự phục sinh, Ngài đã trở nên sự sống trong sự phục sinh, tức là Linh Jesus đã vinh hóa.

6. “Linh Jesus”, “Linh Đấng Christ”, “Linh Jesus Christ”

Linh này cũng là Linh Jesus, Linh Đấng Christ, và Linh Jesus Christ. Linh Jesus chính yếu chỉ về Linh Chúa là một con người sống trên đất và trải qua mọi sự khổ sở của con người để hoàn thành sự cứu chuộc chúng ta (Công. 16:7). Linh Đấng Christ chính yếu chỉ về Linh Chúa đã phục sinh là thân vị thần thượng cùng với nhân tính được nâng cao, là Đấng cư ngụ trong linh chúng ta làm sự sống của chúng ta (La. 8:9). Linh Jesus Christ cho thấy Linh ngày nay là Linh bao-hàm-tất-cả của Chúa là Đức Chúa Trời và là con người, bao hàm thần tính, nhân tính, cuộc sống làm người, sự đóng đinh, sự phục sinh, sự thăng thiên của Ngài với tất cả thuộc tính thần thượng, mỹ đức con người, và những gì Ngài đạt đến qua các thành quả của Ngài. Như vậy, Linh bao-hàm-tất-cả này có “sự cung ứng dồi dào” (Phil. 1:19). Bất kể chúng ta đang ở trong tình cảnh nào và có nhu cầu nào, Linh bao-hàm-tất-cả này, là Linh Jesus Christ, có thể ban sự cung ứng đúng mức để đáp ứng nhu cầu của chúng ta. Trong khi sứ đồ Phao-lô viết Phi-líp 1:19, ông đang bị cầm tù. Trong một hoàn cảnh như vậy, ông kinh nghiệm sự cung ứng dồi dào từ Linh bao-hàm-tất-cả của Jesus là Đấng chịu khổ và Đấng Christ phục sinh.

7. “A-đam Sau Hết” Trở Nên “Linh Ban-Sự-Sống”

Như chúng ta đã thấy, 1 Cô-rin-tô 15:45 nói rằng “A-đam sau hết” đã trở nên “Linh ban-sự-sống”. Hình thái đầu tiên của Ngài là xác thịt (1:14), và hình thái thứ hai của Ngài là Linh. Vì vậy, bây giờ Chúa là Linh (2 Cô. 3:17). Chúa đã thực hiện hai bước để trở nên kinh nghiệm của chúng ta. Trong bước thứ nhất là bước nhục hóa, Ngài lấy hình thái của xác thịt với huyết để hoàn thành sự cứu chuộc cho chúng ta. Trong bước thứ hai, là bước phục sinh, Ngài được biến hóa thành ra hình thái Linh để truyền chính Ngài vào trong chúng ta làm sự sống của chúng ta. Qua mọi điều này, chúng ta đã được cứu chuộc và tái sinh để nhận lãnh Ngài làm sự sống và mọi sự của mình.

8. Linh Sự Sống

La Mã 8:2 nói Linh là Linh sự sống. Linh sự sống là hơi thở sự sống được thở vào trong và tiếp tục ở trong các môn đồ (14:16-17). Sự kiện ấy là vì sự sống theo đường hướng của Giăng. Vì quyền năng theo đường hướng của Lu-ca, Linh được ví sánh với cơn gió mạnh mẽ (Công. 2:2-4) thổi trên các môn đồ. Theo đường hướng của Giăng, Linh được ví sánh như hơi thở sự sống thở vào trong các môn đồ (20:22) và tiếp tục ở trong họ làm sự sống của họ. Linh sự sống không gì kém hơn là Đấng Christ phục sinh, Đấng ấy bây giờ là Linh ban-sự-sống.

F. Ban Uy Quyền Cho Các Môn Đồ

Sau khi thở vào trong các môn đồ, Chúa nói với họ: “Hễ các ngươi tha tội ai, thì tội nấy được tha; còn hễ các ngươi cầm tội ai lại, thì tội nấy bị cầm lại” (20:23). Ở đây chúng ta thấy Chúa đã ban cho các môn đồ uy quyền để đại diện Ngài mà tha thứ cho người ta, ban cho họ uy quyền cột trói và tháo mở. Đó là uy quyền tha tội cho người ta hay giữ họ dưới sự định tội. Dầu các môn đồ có uy quyền đó, nhưng uy quyền đó không được thi hành trong chính họ, mà trong Thánh Linh. Khi ở trong Thánh Linh, và đầy dẫy Thánh Linh, chúng ta có uy quyền để quyết định một người được Đức Chúa Trời tha hay không. Nếu chúng ta nói người ấy được tha, việc sẽ xảy ra như vậy. Nhưng uy quyền này chỉ có thể sử dụng khi chúng ta ở trong Thánh Linh và đầy dẫy Thánh Linh. Hơn nữa, uy quyền này phải ở trong sự tương giao với Thân thể và vì sự tương giao của Thân thể. Trong sự tương giao của Thân thể, chúng ta có uy quyền đại diện cho Chúa để tha thứ người ta. Cũng vì Thân thể mà khi đại diện cho Chúa, chúng ta có thể tiếp nhận những người được Đức Chúa Trời tha thứ vào trong Hội thánh, là Thân thể Ngài.

G. Buổi Nhóm Đầu Tiên Của Hội Thánh
Trước Lễ Ngũ tuần

Trong Giăng 20:19, sự nhóm lại của các môn đồ vào buổi tối ngày Chúa phục sinh có thể được xem là buổi nhóm đầu tiên của Hội thánh trước lễ Ngũ tuần. Buổi nhóm này làm ứng nghiệm Thi Thiên 22:22 phù hợp với Hê-bơ-rơ 2:10-12 để Con tuyên bố danh Cha và ngợi khen Cha trong Hội thánh. Tuyên bố danh Cha là làm cho các môn đồ biết danh Cha là nguồn sự sống để họ nhận lãnh bản chất thần thượng của Ngài. Ngợi khen Cha trong Hội thánh là ngợi khen Cha trong sự ngợi khen của các tín đồ Ngài trong các buổi nhóm của Hội thánh. Theo Thi Thiên 22:22 và Hê-bơ-rơ 2:10-12, Chúa phục sinh đã làm cả hai điều này trong buổi nhóm đầu tiên của Hội thánh vào ngày Ngài phục sinh.

Sau khi phục sinh, Chúa đến nhóm với các môn đồ Ngài, bắt đầu từ buổi tối ngày đầu tiên. Như thế, trong sự phục sinh của Chúa, vấn đề nhóm họp với các thánh đồ là điều rất quan trọng. Ma-ri Ma-đơ-len gặp Chúa cách cá nhân vào buổi sáng và nhận được ơn phước (20:16-18), tuy vậy cô vẫn cần có mặt trong buổi nhóm với các thánh đồ vào buổi tối để gặp Chúa cách tập thể hầu nhận thêm những ơn phước lớn hơn (20:19-23). Trong buổi nhóm đầu tiên của Chúa với các môn đồ sau khi Ngài phục sinh, chúng ta có sự hiện diện, sự bình an của Chúa, sự sai phái, hơi thở và uy quyền của Ngài để cột trói và tháo mở. Đó là những ơn phước mà Chúa đem đến cho các môn đồ trong buổi nhóm ấy của Hội thánh. Dầu sự tương giao của Ma-ri với Chúa trong giờ thức canh buổi sáng có tốt đẹp đến đâu chăng nữa, cô vẫn cần đến buổi nhóm tối để nhận được tất cả những ơn phước ấy. Những ơn phước này lớn hơn và quan trọng hơn. Chúng ta có thể nhận được một điều gì đó từ nơi Chúa và thậm chí nhận được điều gì thuộc về Chúa trong giờ thức canh buổi sáng, nhưng đó là những gì chúng ta cần cách cá nhân và riêng lẻ. Chúng ta cũng cần phải đến các buổi nhóm để nhận được những điều quan trọng hơn. Giờ thức canh buổi sáng và các buổi nhóm của Hội thánh là hai phương diện. Chúng ta cần ơn phước cá nhân của phương diện thứ nhất và ơn phước tập thể của phương diện thứ hai.

Thô-ma hụt mất buổi nhóm đầu tiên khi Chúa nhóm với các môn đồ sau khi Ngài phục sinh. Tuy nhiên, ông được bù đắp lại những gì mình đã mất trong buổi nhóm ấy bằng cách tham dự buổi nhóm thứ hai (20:25-28). Ôi, chúng ta không được bỏ qua bất cứ buổi nhóm nào của Hội thánh! Chúng ta không nên nói buổi nhóm ấy không quan trọng và ở nhà nghỉ ngơi. Nếu Chúa đến, chúng ta có thể hụt mất Ngài giống như Thô-ma. Thô-ma hụt mất sự hiện ra của Chúa. Vì ông vắng mặt trong buổi nhóm của Hội thánh, ông thật đã thiếu hụt một điều gì đó. Chương này đầy dẫy khải thị, nhưng Thô-ma hụt mất tất cả. Ông mất khải thị, không khám phá, và kinh nghiệm được sự phục sinh của Chúa vì ông bỏ qua giờ thức canh buổi sáng và buổi nhóm của Hội thánh. Ông mất khải thị về các môn đồ là anh em của Chúa và các con của Đức Chúa Trời. Ông mất sự bình an, sự thở vào của Thánh Linh, sự ủy nhiệm thần thượng và uy quyền. Ông đã được cứu và là một anh em, nhưng vì không tham dự buổi nhóm ấy, ông mất rất nhiều.

Vào buổi sáng chúng ta nên có giờ thức canh cá nhân và riêng tư, nhưng vào buổi tối chúng ta phải đến những buổi nhóm của Hội thánh. Chúng ta cần nhóm lại với các anh em, chị em khác biết bao! Rồi Chúa sẽ đến và đem theo một điều gì hơn nữa, một điều gì khác biệt, và một điều gì lớn lao hơn. Đừng hãnh diện về những kinh nghiệm kỳ diệu của mình trong giờ thức canh buổi sáng, và đừng nói rằng giờ thức canh buổi sáng tự nó đã tốt đủ rồi. Anh em cũng cần đến các buổi nhóm của Hội thánh và gặp gỡ các thánh đồ. Một số người trong chúng ta hụt mất giờ thức canh buổi sáng và một số người khác bỏ qua buổi nhóm tối. Nhưng chúng ta phải có giờ thức canh buổi sáng cũng như tham dự buổi nhóm tập thể vào buổi tối. Giờ thức canh buổi sáng không thể thay thế buổi nhóm tối, và buổi nhóm tối không thể thay thế giờ thức canh buổi sáng. Chúng ta cần cả hai. Với Đức Chúa Trời, mọi sự đều có hai phương diện. Ngay cả trong việc tiếp xúc với Chúa cũng có hai phương diện, phương diện cá nhân và phương diện tập thể. Về vấn đề này, có giờ thức canh buổi sáng và cũng có giờ nhóm tối. Vì thế, chúng ta không được xao lãng giờ thức canh buổi sáng cũng như các buổi nhóm tối. Ma-ri nhận được một điều gì đó mới mẻ, tươi mát và trực tiếp vào buổi sáng, và không gì có thể thay thế điều ấy. Tuy nhiên, cô vẫn cần một điều gì khác, đó là sự bình an, sự sai phái, sự thở vào, và sự ủy nhiệm. Những điều ấy chỉ có thể nhận được trong các buổi nhóm của Hội thánh. Sự ủy nhiệm từ nơi Chúa thì dành cho Hội thánh, không dành cho cá nhân. Do đó chúng ta phải ở trong Hội thánh trước khi được sai đi. Sự ủy nhiệm là vấn đề của Thân thể. Vì vậy chúng ta phải được Chúa sai đi trong Hội thánh và qua Hội thánh.

Thật kỳ lạ vì chương này không bao giờ nói rằng Chúa từ giã, không hề nói Ngài lìa khỏi các môn đồ. Thật rất lạ vì với một thân thể vật lý đụng chạm được, Chúa lại đi vào phòng qua một cánh cửa đóng. Điều này có nghĩa là sau khi phục sinh, Chúa là Linh. Vì Chúa phục sinh bây giờ là Linh, nên Ngài có thể ở với các môn đồ bất cứ lúc nào và ở khắp mọi nơi. Từ khi phục sinh, Chúa không có nan đề gì với thời gian hay không gian. Bây giờ Chúa có thể ở với chúng ta trong bất cứ hoàn cảnh nào. Mặc dầu có thể chúng ta đóng cửa, Ngài vẫn ở với chúng ta. Theo chương này, chúng ta không biết Ngài từ đâu đến hay khi nào Ngài đến và đi. Tôi đã đọc chương này nhiều lần mà vẫn không thể tìm được manh mối cho biết Chúa đi đâu. Điều này có nghĩa là sau sự phục sinh, Chúa là Linh và Ngài ở với chúng ta với tư cách là Linh trong mọi lúc, tại mọi nơi và trong mọi hoàn cảnh. Chúa luôn luôn ở với chúng ta; sự khác biệt duy nhất là có lúc chúng ta cảm nhận được sự hiện diện của Ngài và có lúc thì không. Thậm chí khi chúng ta không cảm nhận được sự hiện diện của Ngài, Ngài vẫn ở đó. Đối với chúng ta hôm nay, vấn đề không phải là Ngài đến hay đi, mà là Ngài hiện hay ẩn. Khi Ngài đến, có nghĩa là Ngài hiện ra; khi Ngài đi, có nghĩa là Ngài ẩn mình. Nhưng thật ra, Ngài vẫn ở đây luôn luôn. Dầu chúng ta cảm nhận Ngài hiện diện hay vắng mặt, Chúa vẫn ở đây. Bây giờ không có vấn đề Chúa đến hay đi. Bây giờ chỉ có sự khác biệt là Ngài hiện hay ẩn. Vì Ngài đã hoàn thành mọi sự, Ngài làm cho chính mình nên một với các môn đồ, và bây giờ họ là một với Ngài.

IV. NHÓM HỌP VỚI CÁC TÍN ĐỒ

A. “Sau Tám Ngày”

Giăng 20:26 chép: “Sau tám ngày, môn đồ lại cũng ở trong nhà, có Thô-ma ở với họ, cửa đang đóng, Jesus bèn đến, đứng ở giữa họ, mà phán rằng: ‘Bình an cho các ngươi!’ ”. Sự nhóm họp của các môn đồ ở đây có thể được kể là buổi nhóm thứ hai của Hội thánh nhóm lại trong sự hiện diện của Chúa trước lễ Ngũ tuần. Theo nhóm chữ “sau tám ngày” cho thấy, sự nhóm họp này là vào ngày đầu tiên thứ hai của tuần lễ, tức là Chúa Nhật thứ hai sau khi Chúa phục sinh. Ngợi khen Chúa vì không chỉ có một Chúa Nhật, mà còn có Chúa Nhật thứ hai. Vào Chúa nhật thứ hai, Thô-ma có tại đó. Như chúng ta sẽ thấy, Chúa đến lần này là vì Thô-ma, Ngài đi thẳng đến gặp ông và nói chuyện với ông.

Sau khi phục sinh, trước hết Chúa hiện ra cho người tìm kiếm Ngài là Ma-ri Ma-đơ-len. Rồi Ngài âm thầm thăng thiên đến với Cha, dâng trình sự tươi mới của sự phục sinh Ngài cho Cha để làm Cha thỏa lòng. Sau đó, Ngài trở lại là Linh để thở chính Ngài vào trong các môn đồ Ngài và để nhóm họp với anh em của Ngài. Bây giờ trong câu 26, chúng ta thấy Ngài tiếp tục nhóm với các anh em. Đừng bao giờ xem việc nhóm họp với các tín đồ là điều nhỏ mọn. Đó là điều lớn lao mà chúng ta không nên bỏ qua. Tôi quí những gì Ma-ri đã kinh nghiệm lúc sáng sớm vào ngày Chúa phục sinh. Chắc chắn cô đã thức canh tốt hơn tất cả. Sự thức canh ấy đã làm cho cô đến dự buổi nhóm tối.

B. Sự Đến Của Ngài Là Sự Hiện Ra

Sau khi Chúa đến trong câu 19, tám ngày trước đó, trong bản ghi chép của Giăng không có lời nào hay sự ngụ ý nào bày tỏ Chúa lìa khỏi các môn đồ, vì thật ra Ngài vẫn ở với họ, dầu họ không nhận biết sự hiện diện của Ngài. Sau khi Chúa thở chính Ngài vào trong các môn đồ, Ngài tiếp tục ở trong họ và ở lại với họ. Vì các môn đồ không luôn luôn ý thức được sự hiện diện của Ngài, nên Ngài cần phải hiện ra. Việc Ngài đến trong câu này không phải là sự Ngài đến thật sự, mà là sự hiện diện của Ngài được lộ ra. Trước khi Ngài chết, sự hiện diện của Chúa có thể thấy được trong xác thịt. Sau khi Ngài phục sinh, sự hiện diện của Chúa ở trong Linh, mắt không thấy được. Những sự phát lộ hay hiện ra của Ngài sau khi phục sinh là nhằm huấn luyện các môn đồ để họ nhận biết, vui hưởng, và thực hành sự hiện diện không trông thấy được của Ngài, là sự hiện diện luôn luôn có, thắng thế, quí báu, phong phú và thật hơn sự hiện diện mắt thấy được. Sự hiện diện thân yêu này của Ngài chính là Linh trong sự phục sinh, là Đấng mà Ngài đã thở vào trong các môn đồ và là Đấng sẽ ở với họ luôn luôn.

C. Xử Lý Sự Vô Tín Của Môn Đồ Ấy Bằng Những Dấu Vết Của Sự Chết Vẫn Còn Lại Trên Thân Thể Phục Sinh Của Ngài

Trong Giăng 20:27 Chúa nói với Thô-ma: “Đoạn, Ngài nói cùng Thô-ma rằng: Hãy giơ ngón tay ngươi ra đây, xem tay Ta; hãy giơ tay ngươi ra mà rờ vào sườn Ta, chớ nghi, song hãy tin”. Vì Thô-ma đã hụt mất buổi nhóm đầu tiên với Chúa trong sự phục sinh, nên ông bị bỏ lại đằng sau. Bây giờ Chúa hiện ra để giúp đỡ môn đồ vô tín ấy bằng cách chỉ vào những dấu vết của sự chết còn để lại trên thân thể phục sinh của Ngài. Như đã đề cập, tôi không biết thế nào những dấu vết của sự chết lại có thể tồn tại trên thân thể phục sinh của Ngài. Mặc dầu Thô-ma bị bỏ lại tuốt đằng sau, nhưng sau buổi nhóm thứ hai của Hội thánh, ông đã trở nên người dẫn đầu, vì ông là người nói: “Chúa tôi và Đức Chúa Trời tôi!” (20:28). Thô-ma là người đầu tiên nhận biết Con Loài Người là Chúa (Công. 2:36; 10:36; La. 14:9; 10:12-13; 1 Cô. 12:3; 2 Cô. 4:5; Phil. 2:11) và là Đức Chúa Trời (Gi. 1:1-2; 5:17-18; 10:30-33; La. 9:5; Phil. 2:6; 1 Gi. 5:20). Thô-ma không những là người đầu tiên nhận biết Con Loài Người là Chúa và Đức Chúa Trời, ông cũng là người đầu tiên tuyên bố Chúa Jesus là Chúa và là chính Đức Chúa Trời.

D. Huấn Luyện Các Môn Đồ

Trong Giăng 20:29 Chúa nói với Thô-ma: “Vì ngươi đã thấy Ta nên đã tin. Phước cho kẻ chẳng từng thấy mà lại đã tin”. Không những Chúa hiện ra để xử lý sự vô tín của Thô-ma nhưng cũng để huấn luyện các môn đồ hầu họ tin cho dầu không thấy. Chúa đang huấn luyện họ thực hành sự hiện diện không thấy được của Ngài. Vì sự hiện diện của Chúa trong sự phục sinh ngày nay không phải là một sự hiện diện thấy được, nhưng là sự hiện diện không thấy được, nên chúng ta phải tin cho dầu không thấy. Nếu muốn thấy trước rồi mới tin, thì chúng ta sai lầm. Chúng ta phải thực hành tin mà không thấy vì sự hiện diện của Chúa bây giờ không giống như khi Ngài ở trong xác thịt. Lúc ấy sự hiện diện của Ngài có thể thấy được. Bây giờ sự hiện diện của Ngài không thấy được, chúng ta phải sử dụng đức tin để nhận biết. Mặc dầu không thể thấy Ngài, chúng ta biết chắc Ngài ở với chúng ta. Theo Công vụ các Sứ đồ 1:3-4, Chúa ở với các môn đồ bốn mươi ngày để huấn luyện họ nhận biết và thực hành sự hiện diện không thấy được của Ngài.

E. Mục Đích Của Phúc Âm Giăng

Các câu 30 và 31 chép: “Vả, có nhiều dấu lạ khác Jesus đã làm trước mặt môn đồ, mà không chép trong sách nầy; nhưng các điều nầy đã chép hầu các ngươi tin rằng Jesus là Đấng Christ, Con Đức Chúa Trời, và nhơn sự tin thì được sự sống trong danh Ngài”. Những câu này cho thấy mục đích của Phúc Âm Giăng là làm chứng rằng Chúa Jesus là Đấng Christ (1:41; 4:25, 29; 7:41-42; Mat. 16:16; Lu. 2:11) và Con Đức Chúa Trời (1:34, 49; 9:35; 10:36; Mat. 16:16; Lu. 1:35). Cùng với 21:25, những câu trên khẳng định Phúc âm này là lời ghi chép những sự kiện chọn lọc nhằm mục đích làm chứng cho vấn đề sự sống và sự xây dựng.

Đấng Christ là danh hiệu của Chúa theo chức vụ của Ngài, sứ mạng của Ngài. Con Đức Chúa Trời là danh hiệu của Ngài theo thân vị của Ngài. Thân vị của Ngài là vấn đề sự sống của Đức Chúa Trời, và sứ mạng của Ngài là vấn đề công tác của Đức Chúa Trời. Ngài là Con Đức Chúa Trời để làm Đấng Christ của Đức Chúa Trời. Ngài công tác cho Đức Chúa Trời bởi sự sống của Đức Chúa Trời để do tin nơi Ngài mà loài người cũng có sự sống của Đức Chúa Trời hầu trở nên nhiều con của Đức Chúa Trời và công tác bởi sự sống của Đức Chúa Trời mà xây dựng một Đấng Christ tập thể (1 Cô. 12:12), do đó hoàn thành mục đích của Đức Chúa Trời về sự xây dựng đời đời của Ngài.