Thông tin sách

Nghiên Cứu Sự Sống Sách Giăng

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Life-Study of John
ISBN: 0-7363-0957-8
Mua sách tại:

Đang đọc: Bài 46

Untitled Document

BÀI BỐN MƯƠI SÁU

SỰ SỐNG TRONG SỰ PHỤC SINH (1)

Chúng ta đã thấy Phúc Âm Giăng gồm hai phần chính. Phần đầu bao gồm các chương từ một đến mười ba, cho thấy Lời đời đời nhục hóa đến để đem Đức Chúa Trời vào trong con người. Phần hai bao gồm các chương từ mười bốn đến hai mươi mốt, khải thị Jesus bị đóng đinh và Đấng Christ phục sinh ra đi sửa soạn một con đường để đem con người vào trong Đức Chúa Trời, và Ngài là Linh đến tiếp tục ở và sống trong các tín đồ để xây dựng chỗ ở của Đức Chúa Trời. Trong phần thứ hai này, có bốn phần phụ: sự cư ngụ bên trong của sự sống để xây dựng nơi ở của Đức Chúa Trời (14:1–16:33); lời cầu nguyện của sự sống (17:1-26); sự sống trải qua một tiến trình để gia tăng bội phần (18:1–20:13, 17); và sự sống trong sự phục sinh (20:14–21:25). Trong Giăng chương 14, 15 và 16, Chúa trình bày chi tiết cách Ngài đến trong chúng ta để làm sự sống của chúng ta và để hòa lẫn và xây dựng với chúng ta hầu có được một chỗ ở hỗ tương cho Đức Chúa Trời và con người. Sự hòa lẫn của thần tính với nhân tính này chính là một cơ cấu hữu cơ trong đó Đức Chúa Trời Tam Nhất phát triển và bày tỏ chính Ngài. Trình bày chi tiết vấn đề này xong, Chúa cầu nguyện cho điều đó trong chương mười bảy. Sau khi cầu nguyện, Ngài trải qua tiến trình bị tra xét, chết và sống lại. Đã trải qua tiến trình ấy và ra khỏi sự chết, bây giờ Ngài là sự sống trong sự phục sinh. Khi ở trong sự phục sinh, Ngài là sự sống tức là Linh, vì Ngài là Linh trong sự phục sinh. Trong bài này, chúng ta cần nhìn thấy thế nào sự sống này bây giờ là Linh trong sự phục sinh.

I. HIỆN RA CHO NGƯỜI TÌM KIẾM NGÀI

Là sự sống trong sự phục sinh, trước hết Chúa hiện ra cho người tìm kiếm Ngài (20:14-18). Đó là lần hiện ra đầu tiên của Chúa sau khi Ngài phục sinh. Tuy nhiên, Ma-ri chỉ có thể thấy Ngài, chứ không thể rờ đến Ngài vì Ngài để dành sự tươi mới của sự phục sinh Ngài cho Cha. Trong khi hiện ra cho Ma-ri, Chúa bày tỏ khải thị về kết quả đến từ sự phục sinh của Ngài, ấy là các “anh em” và “Cha” (20:17). Đó là sự khải thị về quan hệ anh em và quan hệ Cha con. Trong sự phục sinh của Ngài, tất cả các môn đồ Ngài đã trở thành anh em của Ngài, và Cha Ngài trở thành Cha của họ.

II. LÊN ĐẾN CHA

Trong Giăng 20:17 Chúa Jesus nói với Ma-ri: “Chớ rờ đến Ta, vì Ta chưa lên cùng Cha”. Sau khi hiện ra trong sự phục sinh cho người tìm kiếm Ngài, Chúa bí mật lên đến Cha vào ngày phục sinh. Nhiều Cơ Đốc nhân chưa bao giờ thấy vấn đề về sự thăng thiên bí mật này của Chúa. Trước khi Chúa thăng thiên công khai trước mắt các môn đồ bốn mươi ngày sau đó (Công. 1:9-11), Ngài đã thăng thiên lên đến Cha cách bí mật vào sáng sớm ngày Ngài phục sinh để Cha vui hưởng và thỏa lòng.

Chúa dâng chính mình cho Cha như “bó lúa đầu mùa gặt” để làm “của lễ đưa qua đưa lại” (Lê. 23:10-11, 15). Theo Cựu Ước, vụ mùa được đưa vào kho lúa, nhưng trái đầu mùa luôn luôn được đem vào đền thờ làm của lễ đưa qua đưa lại (Xuất. 23:19; Lê. 23:10-11). Như chúng ta đã thấy, của lễ đưa qua đưa lại là của lễ được dâng với động tác tới lui, tượng trưng cho sự phục sinh, và của lễ dâng giơ lên, là của lễ được dâng với động tác đưa lên đưa xuống, tượng trưng cho sự thăng thiên. Trái đầu mùa được đưa vào trong đền thờ và được dâng trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời như của lễ đưa qua đưa lại, tượng trưng cho Đấng Christ đến trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời để làm Ngài thỏa lòng vào sáng sớm ngày Ngài phục sinh.

Anh em có bao giờ lưu ý đến Lê-vi Ký 23:11 nói về “bó lúa” không? Một bó lúa không chỉ là một cây lúa của mùa gặt, mà là nhiều cây lúa bó lại với nhau. Điều này có ý nghĩa gì? Ma-thi-ơ 27:52 và 53 nói sau khi Chúa Jesus chết, “mồ mả mở ra; nhiều thi thể của các thánh đồ đã ngủ sống lại, bước ra khỏi mồ sau khi Ngài phục sinh, và đi vào thành thánh, hiện ra cho nhiều người”. Như vậy, những trái đầu mùa của sự phục sinh không những là một mình Chúa, mà còn là những người khác, tức những người đã từ người chết sống lại. Chúa và họ cùng nhau làm một bó lúa.

Sự thăng thiên bí mật của Chúa làm ứng nghiệm điều được nói trước trong Giăng 16:7, là câu Chúa nói: “Ta đi là ích lợi cho các ngươi, nếu Ta không đi, Đấng An Ủi sẽ không đến với các ngươi, nhưng nếu Ta đi, Ta sẽ sai Ngài đến với các ngươi”. Giăng 16:7 không được ứng nghiệm trong Công vụ các Sứ đồ chương 2, nhưng trong Giăng chương 20. Hầu hết các Cơ Đốc nhân nghĩ câu này được ứng nghiệm trong Công vụ các Sứ đồ chương 2, nhưng thật ra câu này được ứng nghiệm trong Giăng chương 20.

III. ĐẾN VỚI TƯ CÁCH LÀ LINH ĐỂ ĐƯỢC THỞ VÀO TRONG CÁC TÍN ĐỒ

A. Với Thân Thể Phục Sinh

Đấng Christ thăng thiên lên các từng trời với một thân thể phục sinh, và bây giờ trong Giăng chương 20, Ngài trở lại với các môn đồ cũng với một thân thể phục sinh (Lu. 24:37-40; 1 Cô. 15:44). Với một thân thể phục sinh, Chúa đã vào trong căn phòng nơi các môn đồ đang ở, với “những cửa... đều đóng lại” (20:19). Vì các cửa đều đóng, làm thế nào Ngài vào với một thân thể bằng xương, bằng thịt? Tâm trí giới hạn của chúng ta không thể hiểu điều đó, nhưng đó là một sự thật, và chúng ta phải tiếp nhận sự thật này theo khải thị thần thượng. Theo Lu-ca 24:37-40, Chúa cho các môn đồ thấy thân thể vật lý của Ngài, và theo 1 Cô-rin-tô 15:44, thân thể này là thân thể phục sinh. Xin hãy xem hình ảnh minh họa của một hạt giống hoa cẩm chướng. Một hạt giống hoa cẩm chướng có một thân thể nhỏ xíu, tròn trịa. Nhưng khi được gieo và mọc lên khỏi mặt đất, nó có cuống hoa và một đóa hoa. Không phải đó cũng là một thân thể sao? Trước khi hạt giống cẩm chướng được gieo xuống đất, nó có một thân thể nhỏ bé. Sau khi mọc lên khỏi mặt đất, nó có một thân thể khác. Đây chính là điều Phao-lô đã đề cập trong 1 Cô-rin-tô 15:44: “Gieo ra là thể thiên nhiên, sống lại là thể thuộc linh” (RcV). Thân thể được gieo với một hình thể khác và sống lại từ đất với một hình thể khác. Điều được gieo là thân thể thiên nhiên nguyên thủy, và điều mọc lên là thân thể phục sinh. Sau khi sống lại, Đấng Christ có thân thể phục sinh; nhưng đó là thân thể vật lý và vẫn có thể chạm đến được. Mặc dầu cửa đóng, Đấng Christ vào phòng với thân thể của Ngài.

Mặc dầu Chúa có một thân thể phục sinh, dấu đinh vẫn ở trên tay và chân Ngài (20:20, 27; Lu. 24:40). Tại sao sự phục sinh không chữa lành các dấu đinh và tại sao hông Ngài vẫn còn lủng? Chúng ta không hiểu điều đó, nhưng chúng ta biết như vậy. Đừng tìm cách biết quá nhiều điều bằng tâm trí anh em. Đừng tin cậy khả năng hiểu biết giới hạn của mình, vì có rất nhiều điều huyền nhiệm trong vũ trụ này. Ngay cả chính chúng ta cũng là một điều huyền nhiệm. Xin cho tôi biết, lương tâm và hồn của anh em ở đâu? Anh em có thể xác định vị trí của linh mình không? Nhiều khoa học gia không chịu tin những gì họ không thể thấy hay không hiểu. Đó là một điều vô lý. Tôi muốn hỏi các khoa học gia có bao giờ họ thấy lương tâm hay sự sống vật lý của họ chưa. Mặc dầu chúng ta có sự sống vật lý, chúng ta chưa bao giờ trông thấy nó. Nếu không thể hiểu chính mình, làm sao chúng ta hiểu Đức Chúa Trời Tam Nhất, là Đấng thần thượng?

B. Thực Hiện Lời Hứa Gặp Gỡ Các Môn Đồ Để Họ Được Vui Mừng

Sau khi Chúa cho họ xem tay và hông Ngài, các môn đồ “thấy Chúa thì vui mừng” (20:20). Đó là sự thực hiện lời hứa trong Giăng 16:19 và 22, là những câu Chúa nói: “Cũng vậy, các ngươi hiện nay có sự buồn rầu, nhưng Ta sẽ lại thấy các ngươi, thì lòng các ngươi sẽ vui mừng, và sự vui mừng của các ngươi chẳng ai đoạt lấy được”. Bây giờ các môn đồ thấy “đứa bé” mới sinh (16:21), là Chúa phục sinh ra đời trong sự phục sinh là Con Đức Chúa Trời (Công. 13:33). Bây giờ như chúng ta sẽ thấy, do Chúa trở lại với các môn đồ mà điều này đã ứng nghiệm, đem lại cho họ năm phước hạnh: Sự hiện diện của Ngài, sự bình an của Ngài, sự ủy nhiệm của Ngài, Thánh Linh, và uy quyền để đại diện cho Ngài (c. 23).

C. Đem Sự Bình An Đến Cho Các Môn Đồ

Trong cả hai câu Giăng 20:19 và 21 Chúa nói với các môn đồ: “Bình an cho các ngươi”. Điều này xảy ra trong buổi nhóm đầu tiên của Chúa với các môn đồ sau khi Ngài phục sinh. Bình an thường đến với chúng ta trong các buổi nhóm. Nhiều khi chúng ta cần đến nhóm rồi mới có sự bình an. Chúa đem sự bình an đến cho Hội thánh. Vì vậy, chúng ta phải tham dự các buổi nhóm, vì trong các buổi nhóm, chúng ta được vui hưởng sự bình an.

D. Ủy Nhiệm Các Môn Đồ

Sau khi nói: “Bình an cho các ngươi”. Chúa nói với các môn đồ Ngài: “Cha đã sai Ta thể nào, Ta cũng sai các ngươi thể ấy” (20:21). Chúa nói Cha đã sai Ngài thế nào thì Ngài cũng sai chúng ta thế ấy. Chúa sai phái cũng giống như Cha sai phái. Cha sai Ngài và Ngài cũng sẽ sai chúng ta. Cha sai Chúa bằng cách nào? Chỉ bằng cách Cha ở trong Con. Cha sai Con bằng cách ở trong Con. Sự sống, bản chất, sự hiện diện của Cha và chính Cha đến với Con. Chúa sai phái các môn đồ với chính Ngài là sự sống và mọi sự cho họ. Cũng theo cách ấy, bây giờ Con sai chúng ta đi. Ngài sai chúng ta với sự sống, bản chất, và sự hiện diện của Ngài. Như Cha đã sai Con bằng cách làm một với Con và bằng cách ở trong Con, thì cũng theo cách ấy, Con sai chúng ta bằng cách làm một với chúng ta và bằng cách ở trong chúng ta.

Chúa sai chúng ta đi bằng cách thở Thánh Linh vào trong chúng ta (20:22). Đó là lý do vì sao ngay sau khi nói: “Ta cũng sai các ngươi”, Ngài thở Thánh Linh vào trong họ. Qua việc thở như vậy, Ngài là Linh vào trong các môn đồ để tiếp tục ở trong họ mãi mãi (14:16). Như vậy, nơi nào các môn đồ được sai đi, Ngài luôn luôn ở với họ. Ngài làm một với họ. Như chúng ta sẽ thấy, thở Thánh Linh vào trong chúng ta có nghĩa là Chúa thở chính Ngài vào trong chúng ta. Chúa sai chúng ta bằng cách ở trong chúng ta. Cách duy nhất Chúa có thể làm một với chúng ta và ở trong chúng ta là thở chính Ngài vào trong chúng ta. Vì vậy chúng ta phải nhận lãnh Linh, là thực tại của Đấng Christ. Nếu đã nhận lãnh Linh Đấng Christ, chúng ta đã nhận lãnh thực tại của Đấng Christ. Nói cách khác, điều này đơn giản có nghĩa là chúng ta đã nhận lãnh chính Đấng Christ. Qua điều này chúng ta thấy Chúa sai chúng ta bằng cách thở chính Ngài vào trong chúng ta.

E. Thở Thánh Linh Vào Trong Các Môn Đồ

Câu 22 chép: “Ngài phán điều đó rồi, thì hà hơi trên họ mà rằng: Hãy nhận lãnh Thánh Linh”. Chúa là Lời, tức Đức Chúa Trời đời đời (1:1). Trong Phúc Âm Giăng, Lời trải qua một tiến trình dài và cuối cùng trở thành hơi thở, là “pneuma”, để Ngài có thể vào trong các tín đồ. Để hoàn thành mục đích đời đời của Đức Chúa Trời, Ngài thực hiện hai bước. Trước hết, Ngài thực hiện bước nhục hóa để trở nên một con người trong xác thịt (1:14), để làm “Chiên Con của Đức Chúa Trời” hầu hoàn thành sự cứu chuộc cho loài người (1:29), để giải bày Đức Chúa Trời cho con người (1:18), và để bày tỏ Cha cho các tín đồ Ngài (14:9-11). Ngài thực hiện bước thứ hai là chết và phục sinh để biến hóa thành ra Linh hầu Ngài có thể truyền chính Ngài vào trong các tín đồ làm sự sống và mọi sự cho họ, để Ngài có thể sinh ra nhiều con của Đức Chúa Trời, nhiều anh em của Ngài, vì mục đích xây dựng Thân thể Ngài, là Hội thánh, tức nơi ở của Đức Chúa Trời, để bày tỏ Đức Chúa Trời Tam Nhất cho đến đời đời. Ban đầu Ngài là Lời đời đời. Qua sự nhục hóa, sau đó Ngài trở nên xác thịt để hoàn thành sự cứu chuộc của Đức Chúa Trời, và qua sự chết và sự phục sinh Ngài trở nên Linh để là mọi sự và làm mọi sự hầu hoàn thành sự xây dựng của Đức Chúa Trời.

Xin đừng bao giờ quên rằng Lời đời đời thực hiện hai bước: bước trở nên xác thịt (1:14) và bước trở nên Linh ban-sự-sống (1 Cô. 15:45). Chúng ta cần phải nhớ hai “sự trở nên” này – trở nên xác thịt và trở nên Linh ban-sự-sống. Lời đời đời trước hết đã trở nên xác thịt và sau đó, là A-đam sau hết, Ngài trở nên Linh ban-sự-sống. Bước thứ nhất là bước nhục hóa, và bước thứ hai là bước phục sinh. Bước thứ nhất là để cứu chuộc, bước thứ hai để truyền sự sống. Sau khi trở nên xác thịt để làm Chiên Con của Đức Chúa Trời nhằm đổ huyết Ngài ra cứu chuộc chúng ta, Ngài đã trở nên Linh ban-sự-sống vì mục đích truyền chính Ngài là sự sống vào trong chúng ta. Không bao nhiêu Cơ Đốc nhân thấy rõ điều này. Hầu hết các Cơ Đốc nhân chỉ nhận biết Đấng Christ thực hiện bước nhục hóa để hoàn thành sự cứu chuộc. Họ không thấy bước thứ hai – ấy là trong sự phục sinh, A-đam sau hết trong xác thịt đã trở nên Linh ban-sự-sống để Ngài có thể đến trong chúng ta mà trở nên sự sống của chúng ta. Nhưng Phúc Âm Giăng rõ ràng bày tỏ cả hai bước. Trong chương một, Lời đời đời đã trở nên xác thịt để làm Chiên Con của Đức Chúa Trời. Trong chương hai mươi, Đấng kỳ diệu này thực hiện một bước khác, là bước phục sinh, để trở nên Linh ban-sự-sống. Do đó, vào tối ngày Chúa phục sinh, Ngài đến thở chính Ngài là Linh vào trong các môn đồ.

Phúc âm này làm chứng rằng Chúa là Đức Chúa Trời (1:1-2; 5:17-18; 10:30-33; 14:9-11; 20:28), sự sống (1:4; 10:10; 11:25; 14:6), và sự phục sinh (11:25). Các chương từ một đến mười bảy minh chứng Ngài là Đức Chúa Trời ở giữa loài người. Loài người tương phản với Ngài là Đức Chúa Trời. Chương mười tám và mười chín chứng minh Ngài là sự sống trong môi trường của sự chết. Sự chết hay môi trường của sự chết tương phản với Ngài là sự sống. Chương hai mươi và hai mươi mốt chứng minh Ngài là sự phục sinh ở giữa cõi sáng tạo cũ, tức sự sống thiên nhiên. Cõi sáng tạo cũ, tức sự sống thiên nhiên, trái với Ngài là sự phục sinh, mà Linh là thực tại của sự phục sinh. Là sự phục sinh, Ngài chỉ có thể được thực tại hóa trong Linh. Như vậy, Ngài là Linh trong sự phục sinh. Ngài là Đức Chúa Trời ở giữa loài người (các chương 1–7), Ngài là sự sống trong sự chết (các chương 18–19), và Ngài là Linh trong sự phục sinh (các chương 20–21).

1. Lời Hứa Của Ngài Được Thực Hiện

Thánh Linh trong câu 22 là Linh được mong đợi trong Giăng 7:39 và được hứa trong Giăng 14:16-17, 26; 15:26 và 16:7-8, 13. Do đó, Chúa thở Thánh Linh vào trong các môn đồ là Ngài thực hiện lời hứa ban Thánh Linh tức Đấng An Ủi. Như chúng ta sẽ thấy, sự thực hiện này khác với sự thực hiện trong Công vụ các Sứ đồ 2:1-4. Trong chương mười bốn Chúa hứa Ngài sẽ xin Cha sai một Đấng An Ủi khác. Ở đây trong chương hai mươi, Ngài đem Đấng An Ủi khác đến cho các môn đồ, là Linh thực tại. Bây giờ Linh thực tại đã đến trong các môn đồ Ngài để ở trong họ; bây giờ các môn đồ biết rằng Chúa ở trong Cha và Cha ở trong Chúa; bây giờ họ ở trong Chúa và Chúa ở trong họ. Họ nhận biết họ là một với Đức Chúa Trời Tam Nhất. Vì vậy, tất cả những gì Chúa đã nói với họ trong các chương mười bốn, mười lăm và mười sáu được thực hiện ngay giờ phút ấy. Chúng ta phải đọc ba chương ấy để hiểu điều gì đang xảy ra tại đó. Sự thực hiện ở đây chính là bởi sự chết và sự phục sinh, Chúa ra đi và bây giờ Ngài đến với các môn đồ với tư cách là Linh, đến với tư cách là Đấng An Ủi thứ hai để làm thực tại của họ hầu họ có thể làm một với Đức Chúa Trời Tam Nhất. Vào lúc ấy các môn đồ vui mừng sung sướng. Chúa đã nói họ sẽ không thấy Ngài ít lâu (16:16). Bây giờ, sau ít lâu, các môn đồ lại thấy Chúa, những gì Ngài nói trong các chương từ mười bốn đến mười sáu đã được thực hiện.

2. Khác Với Điều Ngài Thực Hiện Trong Công Vụ Các Sứ Đồ Chương 2

Điều Ngài thực hiện trong Giăng 20:22 thì khác với điều Ngài thực hiện trong Công vụ các Sứ đồ 2:1-4. Tuy nhiên, hầu hết các Cơ Đốc nhân nghĩ rằng lời Chúa hứa trong Giăng chương 14, 15 và 16 đã được thực hiện trong Công vụ các Sứ đồ chương 2 vào ngày lễ Ngũ tuần, tức họ nghĩ rằng Đấng An Ủi đã đến vào ngày lễ Ngũ tuần. Lời hứa được thực hiện trong Công vụ các Sứ đồ 2:1-4 là sự thực hiện lời Cha hứa trong Giô-ên 2:28-32 và được Chúa nhắc đến trong Lu-ca 24:49 qua câu nói: “Và nầy, Ta sai Đấng Cha Ta đã hứa giáng trên các ngươi; còn các ngươi hãy cứ ở trong thành cho đến khi được mặc lấy quyền năng từ trên cao”. Chúa nhắc các môn đồ về lời Cha đã hứa sau khi Ngài phục sinh, gần thời điểm Ngài thăng thiên công khai. Mọi người đều đồng ý rằng lời Cha hứa về việc “được mặc lấy quyền phép từ trên cao” đã được ứng nghiệm trong Công vụ các Sứ đồ chương 2. Tuy nhiên, lời hứa trong Giăng chương 14, 15 và 16 không phải là lời Cha hứa về quyền năng, mà là lời Con hứa về Đấng An Ủi. Lời hứa về Đấng An Ủi được thực hiện vào ngày Chúa phục sinh. Trước khi Ngài nhắc các môn đồ về lời Cha hứa, lời hứa về Đấng An Ủi nói đến trong Giăng đã được thực hiện rồi. Sau khi Ngài phục sinh, gần thời điểm Ngài thăng thiên công khai, Chúa nhắc các môn đồ chờ đợi lời Cha hứa về quyền năng.

Lời hứa được thực hiện vào ngày phục sinh là lời hứa về Thánh Linh như sự sống và lẽ thật, tức là thực tại. Lời hứa được thực hiện vào ngày lễ Ngũ tuần là lời hứa về Thánh Linh như quyền năng. Có hai phương diện về Thánh Linh. Vào ngày phục sinh, các môn đồ nhận Linh sự sống như thực tại của Đấng Christ, và năm mươi ngày sau, vào ngày lễ Ngũ tuần, họ tiếp nhận Linh quyền năng. Ngũ tuần có nghĩa là năm mươi ngày. Vào ngày thứ tám đầu tiên (tượng trưng cho sự phục sinh), Thánh Linh được tiếp nhận làm sự sống và thực tại của Đấng Christ; vào ngày thứ tám thứ tám (nghĩa là sự phục sinh trong sự phục sinh), tức là vào ngày đầu tiên của tuần thứ tám, Thánh Linh được nhận lãnh như quyền năng và sự trang bị cho công tác của họ.

Phúc âm Lu-ca và Công vụ các Sứ đồ đều do Lu-ca viết. Đường hướng của Lu-ca là đường hướng quyền năng cho công tác, và đường hướng của Giăng là đường hướng sự sống cho đời sống. Nếu đọc Kinh Thánh cách cẩn thận, chúng ta sẽ thấy trước hết Linh là Linh sự sống và thứ hai Linh là Linh quyền năng. Theo đường hướng của Lu-ca, Linh quyền năng được ví sánh như y phục chúng ta mặc. Theo đường hướng của Giăng, Linh được ví sánh như nước chúng ta uống vào. Y phục ở bên ngoài để che phủ chúng ta, và thức uống ở bên trong để đầy dẫy chúng ta. Theo đường hướng của Lu-ca, khi Linh đến, Linh đến trên chúng ta (Công. 1:8). Nhưng trái lại, theo đường hướng của Giăng, Linh đến trong chúng ta, vì Linh của thực tại cư ngụ trong chúng ta (14:17). Do đó, đường hướng của Giăng là vì sự sống trong chúng ta, và đường hướng của Lu-ca là vì quyền năng trên chúng ta. Hơn nữa, nếu đọc cẩn thận Công vụ các Sứ đồ chương 4, chúng ta sẽ thấy lý do tại sao quyền năng lại được ví sánh như áo choàng, như bộ đồng phục. Bộ đồng phục của một nhân viên cảnh sát làm cho ông có uy quyền. Cũng vậy, Thánh Linh đến trên Phi-e-rơ và các môn đồ khác như quyền năng để làm bộ đồng phục của họ. Nhưng vào ngày phục sinh, Linh được thở vào trong họ. Điều này không vì y phục bề ngoài, nhưng vì sự đầy dẫy bên trong. Theo đường hướng của Lu-ca, Linh quyền năng được ví sánh như “gió lốc thổi ào ào” (Công. 2:2). Gió là vì quyền năng. Theo đường hướng của Giăng, Linh sự sống được ví sánh như hơi thở. Hơi thở không vì quyền năng, mà vì sự sống. Trong Giăng 20:22 Linh là hơi thở được thở như sự sống vào trong các môn đồ vì sự sống của họ. Bằng cách thở Linh vào trong các môn đồ, Chúa truyền chính Ngài là sự sống và là mọi sự vào trong họ. Như vậy, tất cả những gì Ngài nói trong các chương mười bốn đến mười sáu đều đã được ứng nghiệm.

Như việc gieo xuống đất chết đi và việc mọc lên khỏi mặt đất đã biến đổi hạt lúa mì thành một hình thể mới và sống động, sự chết và sự phục sinh của Chúa đã biến hóa Ngài từ xác thịt thành ra Linh. Là “A-đam sau hết” trong xác thịt, qua tiến trình chết và phục sinh, Ngài “trở nên Linh ban-sự-sống” (1 Cô. 15:45). Như Ngài là hiện thân của Cha, Linh cũng là sự thực tại hóa, là thực tại của Ngài. Là Linh, Ngài được thở vào trong các môn đồ. Là Linh, Ngài được tiếp nhận vào trong các môn đồ và từ họ tuôn chảy ra như “những sông nước sự sống” (7:38-39). Qua sự chết và sự phục sinh của Ngài, Ngài là Linh đã trở lại với các môn đồ, vào trong họ như Đấng An Ủi, và bắt đầu ở trong họ (14:16-17). Là Linh, Ngài có thể sống trong các môn đồ và họ có thể sống bởi Ngài và với Ngài (14:19). Là Linh, Ngài có thể cư ngụ trong các môn đồ và họ có thể cư ngụ trong Ngài (14:20; 15:4-5). Là Linh, Ngài có thể cùng với Cha đến với người Ngài yêu thương và “lập chỗ ở với người” (14:23). Là Linh, Ngài có thể làm cho các môn đồ nhận biết cách đầy đủ về tất cả những gì Ngài là và tất cả những gì Ngài có được (16:13-16). Là Linh Ngài đã đến gặp “anh em Ngài”, là “Hội thánh” để tuyên bố danh Cha cho họ và ngợi khen Cha ở giữa họ (Hê. 2:11-12). Là Linh, Ngài có thể sai các môn đồ ra đi với sự ủy nhiệm của Ngài, với chính Ngài là sự sống và mọi sự đối với họ, theo y như cách Cha đã sai Ngài (20:21). Như vậy, các môn đồ đủ điều kiện để đại diện cho Ngài với uy quyền của Ngài trong mối tương giao của Thân thể Ngài (20:23).