Thông tin sách

Nghiên Cứu Sự Sống Sách Giăng

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Life-Study of John
ISBN: 0-7363-0957-8
Mua sách tại:

Đang đọc: Bài 39

Untitled Document

BÀI BA MƯƠI CHÍN

LỜI CẦU NGUYỆN CỦA SỰ SỐNG (2)

Trong bài vừa rồi chúng ta bàn đến đề tài, ý tưởng chủ yếu của lời Chúa cầu nguyện trong Giăng chương 17. Ở bài này chúng ta đến phần thứ hai của lời cầu nguyện ấy. Phần đầu tiên, từ câu 1 đến câu 5, cho chúng ta đề tài của lời cầu nguyện, và phần thứ hai, từ câu 6 đến câu 24 bàn đến sự hiệp một. Mục đích của sự hiệp một là làm vinh hiển Con, để Con làm vinh hiển Cha. Những người trong sự hiệp một này bao gồm tất cả các môn đồ, tức tất cả những người mà Đức Chúa Trời đã chọn lựa và ban cho Chúa Jesus, tất cả những người mà Chúa đã ban cho sự sống đời đời.

II. CÁC TÍN ĐỒ ĐƯỢC XÂY DỰNG LÀM MỘT

Để có sự hiệp một, cần phải có sự xây dựng. Không có sự xây dựng thì không có sự hiệp một. Anh em đừng nghĩ rằng một đống vật liệu là sự hiệp một. Không, đó không phải là sự hiệp một. Hãy xem một ngôi nhà. Có sự hiệp một thật giữa tất cả các vật liệu trong ngôi nhà, sự hiệp một ấy là sự xây dựng. Mỗi một miếng vật liệu đã được ráp với nhau cách khít khao. Đó là sự hiệp một. Sự hiệp một nhiều Cơ Đốc nhân đang nói đến ngày nay chỉ là một đống vật liệu. Nhưng đôi khi thậm chí cũng không phải là một đống vật liệu, mà là người này tránh xa người kia và nói “Chúng ta là một”. Anh Nee mô tả loại hiệp một này là bắt tay qua hàng rào. Nhưng sự hiệp một ngày nay ngay cả không phải là bắt tay qua hàng rào, mà là sự nài nỉ của những người xa cách nhau. Một người ở bờ biển phía đông nài nỉ một người ở bờ biển phía tây hiệp một với mình rằng: “Anh thân mến, tôi hiệp một với anh”. Có thể người ở bờ biển phía tây trả lời: “Vâng, tôi hiệp một với anh”, nhưng người ấy tự nhủ trong lòng: “Nếu không giữ một khoảng cách an toàn ở giữa, chúng ta sẽ gây tổn thương cho nhau”.

Nếu đó là sự hiệp một thật, thì Thân thể ở đâu? Tình trạng ngày nay là cái vai sợ cái cổ, muốn giữ một khoảng cách an toàn với cái cổ. Mắt cũng sợ mũi, nói rằng: “Anh mũi ơi, anh mạnh mẽ quá. Tôi không dám ở với anh. Tôi muốn lịch sự với anh và tử tế với anh, nhưng tôi phải giữ một khoảng cách an toàn với anh”. Hầu hết những người công tác cho Chúa không muốn hiệp một với những người khác. Tình trạng đó không phải là sự hiệp một. Sự hiệp một thật là sự xây dựng. Hãy nhìn vào sự hiệp một của thân thể vật lý chúng ta: sự hiệp một ấy là vấn đề xây dựng. Tất cả chúng ta phải thấy rằng sự hiệp một này là những gì Chúa cần ngày nay. Cách đây hai ngàn năm, Chúa nói: “Ta đến mau chóng” (Khải. 22:20). Hai ngàn năm đã trôi qua, mà Ngài vẫn chưa đến. Tại sao? Vì Ngài đến mà không có sự xây dựng thật thì là một điều xấu hổ. Cần phải có một số ít dân sót lại đáp ứng lòng Chúa và bằng lòng mất đặc tính riêng của mình để được xây dựng với nhau làm một. Đó sẽ là một điều xấu hổ cho kẻ thù. Kẻ thù là Sa-tan ghét sự xây dựng này. Vì vậy, trong Giăng chương 17, Chúa cầu nguyện cho điều đó.

Trong các câu từ 6 đến 24 Chúa cầu nguyện cho các tín đồ để họ được xây dựng làm một. Sự hiệp một này có ba giai đoạn: trong danh Cha bởi sự sống đời đời (cc. 6-13); trong Đức Chúa Trời Tam Nhất nhờ sự thánh hóa bởi lời thánh (cc. 14-21); và trong vinh quang thần thượng vì sự bày tỏ Đức Chúa Trời Tam Nhất (cc. 22-24).

A. Trong Danh Cha Bởi Sự Sống Đời Đời

Sự hiệp một thật, tức sự xây dựng các tín đồ, thì ở trong danh Cha bởi sự sống đời đời. Sự sống đời đời là thực tại của danh Cha. Danh Cha là chính Cha, và thực tại của Cha là sự sống thần thượng. Điều này thậm chí cũng đúng đối với cha đẻ của chúng ta, vì thực tại của người cha thuộc thể chúng ta là sự sống của ông. Nếu cha chúng ta không có sự sống để truyền vào trong chúng ta, ông sẽ chẳng bao giờ làm cha chúng ta được. Cha tôi là cha tôi trong thực tế vì ông có sự sống truyền cho tôi. Chính sự sống mà ông đã truyền cho tôi là thực tại của sự kiện ông là cha tôi. Từ ngữ Cha không thể nào chỉ là danh hiệu, mà phải có thực tại. Sự sống thần thượng, tức sự sống đời đời, là thực tại của danh hiệu Cha.

1. Cha

a. Nguồn Sự Sống

Cha là nguồn sự sống. Điều này được lời Chúa tỏ ra trong Giăng 5:26: “Cha có sự sống trong chính Ngài”. Trong toàn bộ Kinh Thánh, đặc biệt trong Phúc Âm Giăng, Cha chỉ về nguồn sự sống. Thậm chí trong gia đình loài người, cha là nguồn sự sống của gia đình ấy. Như người cha trong một gia đình chính là nguồn gốc của sự sống, thì danh hiệu Cha bày tỏ Cha là nguồn sự sống.

b. Để Lan Truyền Sự Sống Và Sinh Sôi Nảy Nở Sự Sống

Cha, tức nguồn sự sống, là sự lan truyền sự sống và sinh sôi nảy nở sự sống. Người cha của một gia đình loài người, tức nguồn sự sống của gia đình ấy, là để lan truyền sự sống. Mặc dầu một thanh niên có thể còn trẻ, nhưng khi anh ấy trở nên một người cha với nguồn sự sống, thì anh ấy sẽ lan truyền đến một mức độ nào đó. Ban đầu, anh ấy chỉ có một mình, nhưng về sau, anh ấy có bốn đứa con nhỏ. Sau khi lập gia đình, sự sống của anh ấy, tức sự sống của người cha là nguồn cội của một gia đình, bắt đầu lan truyền. Khi sự lan truyền sự sống diễn ra, thì cũng có sự sinh sôi nảy nở sự sống. Sự sống của Cha là để lan truyền và sinh sôi nảy nở.

c. Nhiều Con Đã Được Sinh Ra Từ Ngài Để Bày Tỏ Ngài

Từ Cha là nguồn sự sống và là Đấng lan truyền sự sống và sinh sôi nảy nở sự sống, nhiều con đã được sinh ra để bày tỏ Cha (1:12-13). Vì vậy, chúng ta có sự lan truyền, sinh sôi nảy nở và bày tỏ. Chúng ta đã thấy lời cầu nguyện kết thúc này là sự khẳng định và củng cố sứ điệp đi trước trong các chương từ mười bốn đến mười sáu. Trong sứ điệp ấy chúng ta thấy sự lan truyền sự sống và sự sinh sôi nảy nở sự sống để bày tỏ Đức Chúa Trời Tam Nhất. Bây giờ chúng ta có những điểm tương tự trong lời cầu nguyện kết thúc này: Cha đang làm lan truyền sự sống, sinh ra nhiều con để bày tỏ Ngài.

d. Danh Hiệu “Cha” Liên Hệ Đến Sự Sống Thần Thượng

Danh hiệu Cha liên hệ mật thiết đến sự sống thần thượng. Không có sự sống thần thượng, Đức Chúa Trời không bao giờ có thể làm Cha. Làm thế nào một người có thể làm cha? Chỉ bởi sự sống của người ấy. Nếu anh em không có sự sống, anh em không thể làm cha. Cha là “người sản xuất”. Người cha không sản xuất bằng cách chế tạo, mà bằng cách sản sinh. Người cha có sự sống sản sinh. Không có sự sống ấy, không ai có thể thực sự làm cha. Ghi nhớ rằng Cha có sự sống thần thượng để sinh sản, lan truyền, sinh sôi nảy nở và sinh ra nhiều con sẽ giúp chúng ta hiểu Phúc Âm Giăng hơn nhiều. Nếu một người không thể sinh con, người ấy không phải là một người cha. Điều kiện để làm cha tùy thuộc vào việc có con cái. Càng có nhiều con, anh em càng vĩ đại hơn trong việc làm cha. Giả sử một người có thể có một trăm đứa con. Chắc chắn người ấy sẽ là người cha vĩ đại nhất trên đất, vì người ấy có một sự sống phong phú như vậy để sinh sản. Hãy xem Cha chúng ta có bao nhiêu con. Ngài không chỉ có hàng trăm đứa con, mà có đến hàng triệu đứa con. Ngài thật là một người cha vĩ đại biết bao! Trong Ngài có khả năng lan truyền sự sống lạ lùng biết bao.

Bất cứ khi nào gọi Ngài là Cha, chúng ta phải hiểu rằng danh hiệu này trở thành hiện thực bởi sự sống thần thượng. Không có sự sống thần thượng của Ngài, danh hiệu Cha chỉ là một từ ngữ trống rỗng, không có nội dung hay thực tại. Vì thực tại của danh hiệu Cha là sự sống thần thượng, nên nói rằng chúng ta là một trong danh Cha có nghĩa là chúng ta là một trong sự sống thần thượng.

2. Danh Cha

a. Các Danh “Đức Chúa Trời” Và “Giê-hô-va” Được Khải Thị Cách Đầy Đủ Trong Cựu Ước

Trong câu 6 Chúa nói với Cha: “Con đã bày tỏ danh Cha cho những người Cha ban cho Con ra từ thế giới” (RcV). Danh được nhắc đến ở đây chính là danh Cha. Các danh Đức Chúa Trời và Giê-hô-va được khải thị cách đầy đủ cho con người trong thời Cựu Ước, nhưng danh Cha thì không. Vào thời Cựu Ước, dân của Đức Chúa Trời chính yếu biết Đức Chúa Trời là Ê-lô-him, tức là Đức Chúa Trời, và Giê-hô-va, là Đấng hằng hữu, nhưng họ không biết nhiều về danh Cha. Đức Chúa Trời là danh Ngài dành cho sự sáng tạo, và Giê-hô-va là danh Ngài dành cho mối liên hệ giữa chính Ngài với con người. Chương đầu của Sáng Thế Ký bày tỏ danh Đức Chúa Trời, nhưng không tiết lộ danh Giê-hô-va. Mãi đến chương hai của Sáng Thế Ký, khi Đức Chúa Trời sắp thiết lập mối liên hệ với con người, thì Ngài bày tỏ danh Giê-hô-va.

b. Danh “Cha” Được Đề Cập Sơ Qua Trong Cựu Ước

Trong khi các danh Đức Chúa Trời và Giê-hô-va được khải thị cách đầy đủ trong Cựu Ước, danh Cha thì không, mà chỉ được đề cập sơ qua trong những chỗ như Ê-sai 9:6; 63:16; và 64:8. Đằng sau danh Cha có sự khải thị gì? Cha là danh dành cho mối liên hệ thuộc sự sống. Khi tôi nói “Cha tôi”, tôi có ý nói tôi có sự sống của ông và ông sinh tôi ra. Cựu Ước không tiết lộ khải thị về Đức Chúa Trời, là một người Cha sinh thành, sẽ tái sinh vô số con người. Trong Tân Ước, Chúa bày tỏ Đức Chúa Trời là Cha, Đấng tái sinh nhiều con. Ngài là nguồn sự sống; vì vậy, Ngài là Cha. Ngài có ý định sinh ra vô số con cái bằng cách tái sinh họ với sự sống của Ngài. Đức Chúa Trời là Cha vì Ngài sinh ra nhiều người với sự sống của Ngài, làm cho họ thành con cái và con trai Ngài. Trong sách Ma-thi-ơ, Chúa dạy các môn đồ gọi Đức Chúa Trời là Cha: “Cha chúng con ở trên trời” (Mat. 6:9). Khi gọi Đức Chúa Trời là Cha, chúng ta phải nhận thức Ngài là Cha thật của mình. Ngài không phải là cha sinh ra vợ hay chồng chúng ta, và chúng ta không phải là con nuôi của Ngài. Cha chúng ta là Cha trong sự sống, Cha thật của chúng ta. Chúng ta gọi Ngài là Cha vì chúng ta do Ngài sinh ra và chúng ta có sự sống của Ngài.

Thật ngọt ngào biết bao khi gọi Đức Chúa Trời là Cha mình! Cả La Mã 8:15 lẫn Ga-la-ti 4:6 đều nói về việc kêu lên: “A-ba, Cha”. Khắp thế giới, trẻ con đều dùng danh hiệu gồm hai tiếng chẳng hạn như Pa-pa hay Ma-ma khi chỉ về cha mẹ chúng. Nói Pa hay Ma thì không thân mật lắm. Nhưng nếu nói Pa-pa hay Ma-ma thì thân mật hơn. Giữa vòng mọi chủng tộc, những đứa trẻ gọi cha mình là pa-pa, ba-ba hoặc tiếng gì đó tương tự. Nếu tôi không do cha tôi sinh ra, mà phải gọi ông là ba, thì thật ngượng miệng. Ngay cả việc gọi bố vợ hay bố chồng của anh chị em là ba cũng là điều ngượng nghịu, và không được ngọt ngào.

Ngày kia một người mới được cứu đến hỏi anh Nee tại sao La Mã 8:15 và 16 nói rằng kêu lên: “A-ba, Cha” là lời chứng chúng ta là con cái Đức Chúa Trời. Anh Nee liền hỏi anh em trẻ tuổi ấy xem anh lập gia đình chưa. Khi anh ấy đáp anh đã lập gia đình, anh Nee nói: “Sau đám cưới, khi anh đến thăm cha mẹ vợ lần đầu, anh gọi cha vợ anh là gì?” Anh em trẻ tuổi ấy đáp: “Tôi gọi ông là ‘ba’ một cách rất ngượng ngùng”. Rồi anh Nee hỏi: “Khi gọi cha anh là ba, anh có ngượng ngùng như vậy không?” Người anh em ấy nói: “Tất nhiên là không. Khi gọi cha mình, tôi cảm thấy rất ngọt ngào”. Anh Nee hỏi tại sao anh lại ngượng ngùng khi gọi cha vợ là “ba”, anh nói: “Vì ông không phải là cha tôi”. Rồi anh Nee nói: “Đúng vậy. Ông không phải là cha anh cho nên thật khó gọi ông là ‘ba’. Đức Chúa Trời không phải là cha vợ của anh; Ngài là Cha anh, là Cha của anh trong sự sống”. Vì Đức Chúa Trời là Cha trong sự sống của chúng ta, nên thật ngọt ngào khi chúng ta kêu Ngài là “A-ba, Cha”. Khi cảm nhận được sự ngọt ngào, anh em biết mình là con Ngài và Ngài thật là Cha mình trong sự sống.

c. Con Đã Đến Và Làm Việc Trong Danh Cha

Đấng Christ đã đến với tư cách là Con Đức Chúa Trời trong danh Cha (5:43) và làm việc trong danh Cha (10:25). “Trong danh Cha” có nghĩa là trong thực tại của Cha. Như Con làm một với Cha (10:30), Ngài đã đến và làm việc trong danh Cha, tức là, trong thực tại của Cha.

d. Con Bày Tỏ Cha Cho Các Tín Đồ

Vì Con là một với Cha, nên khi Con ở với những người tin vào mình, Ngài bày tỏ Cha cho họ trong những gì Cha là. Khi họ thấy Ngài, họ thấy Cha (14:9). Cha được bày tỏ trong Ngài.

e. Bày Tỏ Danh Cha Cho Các Tín Đồ

Trong Giăng 17:26 Chúa nói: “Con đã bày tỏ danh Cha cho họ và sẽ còn bày tỏ nữa”. Con bày tỏ danh Cha cho các tín đồ bằng cách nào? Không phải bằng sự dạy dỗ nhưng bằng cách truyền sự sống vào trong họ. Cách tốt nhất để làm cho một đứa bé nhận biết cha mình là truyền sự sống của người cha vào trong đứa bé ấy. Một đứa con nhận biết cha nuôi khó hơn nhiều so với việc nhận biết cha đẻ của mình. Chúng ta có sự sống của Cha. Vì chúng ta có cùng một sự sống và bản chất với Cha, nên chúng ta dễ nhận biết Ngài. Là Con của Cha, Chúa Jesus đến để truyền sự sống vào trong chúng ta. Vì sự sống của Cha đã được truyền vào trong chúng ta, tự phát Cha được bày tỏ cho chúng ta bởi sự sống, chứ không phải bởi sự dạy dỗ. Chúng ta nhận biết Cha trong sự sống.

3. Lời Cha Và Những Lời Cha

Câu 6 nói: “Họ đã giữ lời Cha”, và câu 8 nói: “Con đã ban cho họ lời Cha đã ban cho Con, họ đã nhận lấy”. Trong tiếng Hi Lạp, chúng ta thấy trong những câu này Cha có hai loại lời: lo gos là lời cố định trong câu 6, và rhema là lời tức thì trong câu 8. Cả lời lo gos và lời rhema đều được Chúa dùng để truyền sự sống đời đời cho các tín đồ. Lo gos, tức lời cố định thì luôn luôn y nguyên. Lời thành văn trong Kinh Thánh là lo gos. Nhưng khi anh em đọc lo gos, Linh sẽ dùng một câu, một nhóm chữ, hoặc ngay cả một chữ duy nhất để cảm động anh em, và lời ấy trở nên lời rhema. Chẳng hạn như Giăng 3:16 là lo gos. Một ngày kia khi anh em đọc câu này, lời thành văn trở nên lời tức thì. Thình lình những từ ngữ “Đức Chúa Trời yêu thương thế gian” nổi bật lên và anh em nói: “Ôi, Đức Chúa Trời yêu thương tôi!” Qua đó chúng ta thấy thế nào lời cố định trở thành lời tức thì, thế nào lo gos trở thành rhema.

Cả lời cố định và lời tức thì, lo gos và rhema, đều để truyền sự sống đời đời vào trong các tín đồ là người nhận những lời này. Những lời của Cha không phải để dạy dỗ hay giáo huấn, mà chính yếu để truyền sự sống vào các tín đồ. Khi những chữ: “Đức Chúa Trời yêu thương thế gian”, nổi bật lên đối với anh em và anh em được cảm động nói: “Ngợi khen Đức Chúa Trời, Ngài yêu con”, lập tức sự sống được truyền vào trong anh em. Anh em nhận được sự sống của Cha. Sự sống của Cha là thực tại của Cha. Khi có sự sống của Cha, chúng ta cũng có Cha và vui hưởng Cha. Cha ở đâu? Cha ở trong sự sống Ngài, vì sự sống thần thượng của Ngài là thực tại của danh Cha.

Khi tiếp nhận lời Đức Chúa Trời, chúng ta được tái sinh bởi lời ấy (1 Phi. 1:23) và trở nên các con của Đức Chúa Trời. Bằng cách này, Đức Chúa Trời trở nên Cha chúng ta và chúng ta trở nên con của Ngài. Chúa đến để bày tỏ cho các môn đồ Ngài rằng Đức Chúa Trời là Cha, là nguồn sự sống, Đấng dự định sinh ra vô số con cái. Vì vậy, Chúa đem lời của Đức Chúa Trời đến cho các môn đồ Ngài, là những người do tiếp nhận lời đã trở nên các con được tái sinh của Đức Chúa Trời. Họ trở nên con cái Đức Chúa Trời, và Đức Chúa Trời trở nên Cha họ. Kết quả là họ có danh Cha. Bây giờ họ có thể gọi Đức Chúa Trời là Cha mình vì họ có sự sống của Đức Chúa Trời, là sự sống làm cho họ nên con cái Ngài.

4. Được Gìn Giữ Trong Danh Cha

a. Bởi Sự Sống Của Cha

Trong câu 11 Chúa nói: “Con không còn ở trong thế gian, nhưng họ ở trong thế gian và Con đến cùng Cha. Cha thánh ơi, xin gìn giữ họ trong danh Cha mà Cha đã ban cho Con, để họ được hiệp một như chúng ta”. Được gìn giữ trong danh Cha là được gìn giữ bởi sự sống Ngài, vì chỉ có những ai được sinh bởi Cha và có sự sống của Cha mới tham dự vào danh Cha được. Con đã ban sự sống của Cha cho những người Cha ban cho Ngài (c. 2). Họ cùng hưởng danh Cha bằng cách được gìn giữ trong danh ấy, và họ là một trong danh ấy. Vì vậy, phương diện đầu tiên của sự hiệp một là sự hiệp một trong danh Cha bởi sự sống thần thượng của Ngài.

b. Trong Thế Gian

Những người tin vào Con vẫn ở trong thế gian. Họ cần được gìn giữ, tức là được phân rẽ với thế gian để họ được thánh hóa, được làm cho thánh khiết. Trong câu 11 Con cầu nguyện để Cha, là Đấng thánh, sẽ làm điều này.

c. Bởi Cha Thánh

Trong câu 11 Chúa gọi Cha là “Cha Thánh”. Sự sống của Cha là sự sống thánh khiết, là sự sống phân rẽ với thế gian. Mặc dầu chúng ta có sự sống này, nếu chúng ta xa cách Cha Thánh, chúng ta sẽ có nan đề. Tất cả chúng ta đều cần được gìn giữ trong danh Cha bởi sự sống của Cha Thánh.

5. Hiệp Một Trong Danh Cha

a. Như Ba Thân Vị Trong Đức Chúa Trời Tam Nhất Là Một

Cả Ba trong Đức Chúa Trời Tam Nhất là một. Đó là sự hiệp một thật và đó phải là kiểu mẫu cho sự hiệp một của chúng ta. Ba thân vị trong Đức Chúa Trời Tam Nhất là một trong sự sống thần thượng, trong bản chất thần thượng, và trong vinh quang thần thượng. Là nhiều con của Đức Chúa Trời, chúng ta cũng phải là một trong sự sống thần thượng, trong bản chất thần thượng và trong vinh quang thần thượng. Chúng ta phải là một y như Ba thân vị trong Đức Chúa Trời Tam Nhất là một.

b. Bởi Sự Sống Đời Đời

Các tín đồ là một trong danh Cha bởi sự sống đời đời. Làm một trong danh Cha không phải là được gìn giữ trong sự hiệp một nhờ danh hiệu. Giả sử có năm anh em ruột kia. Họ đều do một cha sinh ra và có cùng một sự sống. Sự sống mà họ đã nhận lãnh từ cha mình là thực tại của cha họ. Cha họ là thật đối với họ vì họ có sự sống của ông. Có thể các anh em này không vui với nhau và khinh thường nhau. Vậy họ nên làm gì? Họ có nên xa lánh nhau và chia rẽ nhau không? Không, dầu không vui với nhau và dầu có thể khinh thường nhau, sâu xa trong họ có một điều gì đó giữ họ lại với nhau khiến họ nói: “Anh em ơi, chúng ta có một cha, chúng ta không nên chia rẽ. Chúng ta phải hiệp một với nhau”. Bằng cách đó họ được gìn giữ trong sự hiệp một trong danh cha mình. Tuy nhiên, thật ra họ được gìn giữ bởi sự sống của cha mình. Mặc dầu có thể họ không vui với nhau và muốn phân rẽ nhau, sự sống của cha giữa họ liên kết họ với nhau. Sâu thẳm trong lòng, họ yêu thương nhau. Khi một ai trong họ bị tấn công, những người kia đứng lên như một để chống lại kẻ tấn công ấy. Cũng vậy, danh Cha, là thực tại của sự sống Cha, gìn giữ các con làm một.

Tuy nhiên, nếu các con của Cha để cho tâm trí mình thắng hơn và che mờ sự sống bên trong, họ sẽ chia rẽ nhau. Sự sống của Cha liên kết họ lại với nhau và giữ họ trong sự hiệp nhất ấy, nhưng tâm trí họ chia rẽ họ. Cơ Đốc nhân ngày nay chia rẽ nhau vì tâm trí to lớn của họ. Trong khi tâm trí họ phát triển quá mức, tầm vóc sự sống của họ lại thấp bé. Tâm trí anh em càng phát triển, anh em càng thấp bé về phương diện sự sống. Sự phát triển của tâm trí này là nguyên nhân gây chia rẽ. Nếu để cho sự sống bề trong phát triển, tất cả chúng ta sẽ được liên kết trong sự sống của Cha. Nếu cứ ở trong sự sống của Cha, tất cả chúng ta sẽ là một.

Trong một Hội thánh địa phương, bất cứ ai tự cho mình là người có tâm trí minh mẫn đều sẽ là nguyên nhân chính gây nên sự chia rẽ. Đừng bao giờ tự cho mình có tâm trí minh mẫn. Anh em phải sợ tâm trí minh mẫn của mình y như sợ nọc rắn độc. Ôi chúng ta cần được gìn giữ trong danh Cha biết bao! Nhiều anh em trong xác thịt yêu thương nhau, không theo tình trạng bề ngoài, nhưng theo huyết thống bề trong của họ. Tôi có bốn anh em. Mặc dầu thỉnh thoảng chúng tôi cãi nhau, nhưng khi bị một người nào tìm cách làm hại, chúng tôi liền liên kết lại với nhau vì chúng tôi có cùng một huyết thống. Cũng vậy, là thực tại của sự hiệp một thật, sự sống của Cha liên kết chúng ta với nhau. Đừng quan tâm đến những gì anh em thích hay không thích. Cảm xúc của anh em có thể gây cho anh em không vui với tôi. Nhưng chúng ta phải quên những điều ấy đi và quan tâm đến sự sống bề trong. Sâu thẳm bên trong, anh em có sự sống của Cha, và tôi cũng có sự sống ấy. Tất cả chúng ta đều có sự sống của Cha, và chúng ta là một bởi sự sống đời đời của Cha mình.

c. Vui Hưởng Danh Cha, Là Chính Cha

Chúng ta là một trong danh Cha bằng cách vui hưởng chính Cha. Là con cái của Đức Chúa Trời, tất cả chúng ta đều có cùng một Cha. Nhưng khi không hiệp với nhau, chúng ta không cảm nhận mình đang vui hưởng Cha. Càng là một bởi sự sống Cha, chúng ta càng cảm nhận Cha thật đáng vui hưởng. Khi chúng ta cùng nhau kêu lên: “Cha ơi”, thì thật là ngọt ngào. Nhưng giả sử chúng ta cãi nhau và chia rẽ làm nhiều nhóm. Trong tình trạng đó, khi cố kêu lên: “Cha ơi”, chúng ta mất cảm nhận ngọt ngào của danh Cha. Hương vị ngọt ngào của danh Cha tùy thuộc vào sự hiệp một của con cái Ngài. Khi làm một, chúng ta vui hưởng Cha.

d. Phương Diện Đầu Tiên Của Sự Hiệp Một

Phương diện đầu tiên của sự hiệp một, tức sự xây dựng các tín đồ, là sự hiệp một trong danh Cha bởi sự sống thần thượng của Ngài. Trong phương diện hiệp một này, các tín đồ là những người sinh bởi sự sống của Cha vui hưởng danh Cha, tức chính Cha, là nhân tố sự hiệp một của họ. Chúng ta là một vì chúng ta có một Cha. Không những chúng ta có một Đức Chúa Trời nhưng có một Cha. Danh ngọt ngào A-ba Cha này, đã được bày tỏ cách đầy trọn trong kinh nghiệm của chúng ta vì chúng ta có sự sống của Ngài. Bây giờ chúng ta là một trong Ngài bởi sự sống Ngài.

Nền tảng và lý do đầu tiên cho sự hiệp một của chúng ta là tất cả chúng ta đều là con cái Đức Chúa Trời, cùng có sự sống thần thượng và Đức Chúa Trời là Cha của tất cả chúng ta. Vì Đức Chúa Trời là Cha của anh em và tôi, chúng ta thuộc cùng một gia đình, tức gia đình của Đức Chúa Trời. Anh em là người Mỹ, tôi là người Hoa, nhưng chúng ta có thể gọi nhau là anh em. Điều này thật thân thương và gần gũi. Thật ra, tôi không cảm nhận được sự thân mật ấy với chính anh em ruột của tôi. Chúa có thể làm chứng điều này cho tôi. Tại sao điều này là thật? Vì chúng ta đều được cùng một Cha sinh ra, có cùng một sự sống và là anh em trong sự sống ấy. Anh em đây không phải là anh rể em vợ, mà là anh em trong sự sống. Ngợi khen Chúa vì chúng ta là anh em trong sự sống của Cha! Vì lý do đó, chúng ta phải là một. Chúng ta không có lý do gì để không là một với nhau, vì chúng ta là một gia đình, có cùng một Cha và cùng một sự sống. Như thế, chúng ta có tình anh em thật trong sự sống. Trong sự sống này, chúng ta phải là một và có thể là một.

e. Đầy Dẫy Sự Vui Mừng

Trong câu 13 Chúa nói với Cha: “Bây giờ Con về cùng Cha, nhưng Con nói những điều đó, hầu cho sự vui mừng của Con được đầy đủ ở trong họ”. Sự vui mừng đầy trọn là ở trong sự hiệp một thật. Khi là một trong danh Cha bởi sự sống của Cha, cùng vui hưởng Cha với nhau, chúng ta sẽ có sự vui mừng của Chúa đầy trọn trong mình. Đó là lý do khi thật sự hiệp một, chúng ta được đầy dẫy lời ngợi khen Cha. Sự ngợi khen này đơn giản là sự tuôn tràn của niềm vui bên trong. Chúng ta vui mừng trong sự hiệp một với niềm vui tuôn tràn.