Thông tin sách

Nghiên Cứu Sự Sống Sách Giăng

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Life-Study of John
ISBN: 0-7363-0957-8
Mua sách tại:

Đang đọc: Bài 36

Untitled Document

BÀI BA MƯƠI SÁU

CÔNG TÁC CỦA LINH DẪN ĐẾN SỰ HÒA LẪN THẦN TÍNH VỚI NHÂN TÍNH (1)

Nếu sáng tỏ về Giăng chương 14 và 15, chúng ta sẽ dễ dàng hiểu chương 16. Về cơ bản, không có gì mới trong chương này. Trong hai chương trước, Chúa đã bàn đến những nguyên tắc chính. Khi đọc và so sánh ba chương này, chúng ta thấy dường như Chúa đang lặp đi lặp lại. Mặc dầu lời Ngài nói có thay đổi nhưng những nguyên tắc cơ bản vẫn y nguyên. Do đó, khi đến chương mười sáu, chúng ta phải nhớ những nguyên tắc chính mà Chúa đã bàn đến trong các chương trước. Trước khi đến chương mười sáu, chúng ta hãy ôn lại những nguyên tắc ấy.

Nguyên tắc chính đầu tiên là Chúa phải ra đi, có nghĩa là Ngài phải chết và phục sinh. Việc Ngài ra đi không có nghĩa là Ngài lìa khỏi các môn đồ. Ngài ra đi nghĩa là Ngài đến. Ngài đến gần thêm một bước nữa. Qua sự ra đi để chết và phục sinh, Ngài bước thêm một bước để đến gần. Bước đầu tiên Chúa đến là bởi sự nhục hóa để Ngài có thể ở với chúng ta và ở giữa chúng ta. Nhưng lúc ấy Ngài vẫn không thể đến trong chúng ta. Bước đầu nhục hóa là phương tiện bởi đó Đức Chúa Trời đời đời trở nên con người để tiếp xúc với chúng ta. Nhưng bước thứ hai là cần thiết trước khi Ngài có thể đến trong chúng ta và được hòa quyện với chúng ta. Bước ấy là Ngài chết và phục sinh. Bởi sự chết và sự phục sinh mà Ngài đã được biến hóa từ xác thịt thành ra Linh. Xác thịt Ngài là hình thức nhờ đó Ngài đã đến với chúng ta và ở giữa chúng ta, nhưng Linh là hình thức khác của Ngài, nhờ đó Ngài đến trong chúng ta và hòa quyện với chúng ta. Đó là điểm chính đầu tiên mà Chúa bàn đến trong các chương mười bốn và mười lăm.

Nguyên tắc chính thứ hai là Chúa ra đi bằng sự chết để Ngài có thể trở lại trong sự phục sinh là Linh thực tại. Tất cả những gì Chúa “là” có thể được thực tại hóa bởi Linh. Nếu chỉ có những sự dạy dỗ, giáo lý, và văn tự về Chúa mà không có Linh, chúng ta không có thực tại. Sự dạy dỗ có tính cách giáo lý về Chúa không phải là thực tại. Thực tại của Chúa là Thánh Linh, và Thánh Linh là thực tại của Chúa. Thí dụ như chúng ta biết rằng Chúa là sự sống. Nhưng nếu không có Thánh Linh, chúng ta không bao giờ có thể có sự sống. Vì Thánh Linh là thực tại của Đấng Christ nên chúng ta có được thực tại của Đấng Christ nhờ có Thánh Linh. Khi ấy chúng ta có sự sống. Hơn nữa, chúng ta biết rằng Chúa là sự sáng. Có Thánh Linh là có sự sáng. Nếu không có Thánh Linh, chúng ta không có sự sáng. Chúa cũng là con đường. Nếu có Thánh Linh, chúng ta có con đường và biết cách làm mọi sự. Tuy nhiên, nếu không có Thánh Linh mà chỉ có những sự dạy dỗ giáo lý, chúng ta không có con đường thật. Thực tại của Đấng Christ là Thánh Linh, và Thánh Linh là Linh thực tại. Linh thực tại đến nghĩa là thực tại của Đấng Christ đến.

Nguyên tắc cơ bản thứ ba trong Giăng chương 14 và 15 là nơi cư ngụ hỗ tương. Khi Đấng Christ là Linh thực tại đến, Ngài sẽ tiếp tục ở trong chúng ta và chúng ta tiếp tục ở trong Ngài. Ngài và chúng ta, chúng ta và Ngài sẽ trở thành một nơi cư ngụ hỗ tương. Chúng ta sẽ là nơi cư ngụ cho Cha trong Con là Linh, và Đức Chúa Trời Tam Nhất sẽ là nơi cư ngụ cho chúng ta. Chúng ta có thể tiếp tục ở trong Đức Chúa Trời Tam Nhất, và Đức Chúa Trời Tam Nhất tiếp tục ở trong chúng ta. Bằng cách đó Đức Chúa Trời Tam Nhất sẽ hòa quyện chính Ngài với chúng ta. Nhân tính và thần tính, thần tính và nhân tính, được hòa quyện với nhau làm một. Đó là tư tưởng trung tâm của hai chương này. Thật ra, đó là tư tưởng chính yếu, nguyên tắc cơ bản của ý định thần thượng. Đó là huyền nhiệm của cả vũ trụ.

Nhiều anh chị em khó có thể nhìn thấy vấn đề hòa quyện thần tính với nhân tính. Thỉnh thoảng, tôi cầu nguyện và ngưỡng trông Chúa để Ngài bày tỏ vấn đề này cho các thánh đồ. Quan niệm về sự hòa quyện Đức Chúa Trời với con người trái với quan niệm của loài người. Cần có khải thị và khải tượng thiên thượng trước khi mắt của linh, lòng và tâm trí chúng ta được mở ra để thấy được huyền nhiệm này. Huyền nhiệm về Đức Chúa Trời hòa quyện chính Ngài với nhân tính thì thực hữu hơn là chính anh em. Đó là tư tưởng chính yếu, cơ bản trong các chương từ 14 đến 16 của sách Giăng. Trong ba chương ấy, Chúa chính yếu bàn đến một vấn đề: Cha ở trong Con là Linh đã đến trong chúng ta để hòa quyện chính Ngài với chúng ta và làm cho chúng ta thành nơi cư ngụ cho Ngài và Ngài thành nơi cư ngụ cho chúng ta.

Khi mới được Chúa bày tỏ điều này, tôi rất phấn khởi vì nhận thức rằng tôi đã nhận được Đức Chúa Trời Tam Nhất và Ngài đã hòa quyện với tôi. Đó là gia tể của Đức Chúa Trời. Đó không phải là tôn giáo hay sự dạy dỗ có tính cách giáo lý; đó là Đức Chúa Trời Tam Nhất hòa quyện với nhân loại. Ba chương này của Phúc Âm Giăng đơn giản bày tỏ gia tể của Đức Chúa Trời thật sự là gì đối với chúng ta: Cha ở trong Con là Linh đến trong chúng ta và hòa quyện chính Ngài với chúng ta. Nguyên tắc cơ bản này cần phải được lặp đi lặp lại cho đến khi chúng ta có một ấn tượng sâu đậm.

I. CON RA ĐI ĐỂ LINH ĐẾN

Trong câu 7 Chúa nói: “Ta đi là có ích cho các ngươi, vì nếu Ta không đi, thì Đấng An Ủi không đến cùng các ngươi; song nếu Ta đi, thì Ta sẽ sai Ngài đến”. Con ra đi để Linh đến. Ngài nói nếu Ngài không đi, Linh sẽ không đến. Sự ra đi của Chúa được đề cập trong câu này cuối cùng đã được ứng nghiệm với sự thăng thiên trong Giăng 20:17.

A. Con Ra Đi Trong Xác Thịt

Khi Con nói những lời này, Ngài vẫn còn trong xác thịt. Sau đó Ngài đã đi vào sự chết trong xác thịt để có thể được biến hóa thành ra Linh trong sự phục sinh.

B. Con Đến Với Tư Cách Là Linh Để Làm Đấng An Ủi Khác

Con đã đi vào sự chết trong xác thịt, nhưng Ngài trở lại trong sự phục sinh với tư cách là Linh (1 Cô. 15:45). Ngài đến với tư cách là Linh để làm Đấng An Ủi khác. Ngài đã đi qua sự chết với tư cách là Đấng Cứu Chuộc để hoàn thành sự cứu chuộc cho chúng ta; tuy nhiên, Ngài đã đến trong sự phục sinh với tư cách là Linh để truyền chính Ngài là sự sống cho chúng ta.

C. Con Sai Đấng An Ủi Đến Là Con Đến Với Tư Cách Là Đấng An Ủi

Con sai Đấng An Ủi đến là Con đến với tư cách là Đấng An Ủi. Sự sai phái của Ngài là sự đến của Ngài. Nói cách khác, Ngài sai chính Ngài đến dưới một hình thái khác để đến làm Đấng An Ủi khác. Điều này thật tuyệt hảo, kỳ diệu, nhưng cũng thật huyền nhiệm. Một số bạn Cơ Đốc thân mến chống đối điều này, hỏi làm thế nào tôi có thể nói Chúa sai chính Ngài. Để trả lời, tôi xin anh em đọc Xa-cha-ri 2:8-11. Nếu đọc phân đoạn Kinh Thánh này, xin anh em hết sức cố gắng hiểu ai là Đấng sai đi và ai là Đấng được sai đi, cuối cùng anh em sẽ cúi đầu nói: “Chúa ôi, Ngài là cả hai. Ngài là Đấng sai đi cũng như là Đấng được sai đi”. Hoàn toàn chỉ là một Chúa vạn quân. Một Chúa của vạn quân vừa là Đấng Sai Phái vừa là Đấng Được Sai phái.

II. CÔNG TÁC CỦA LINH

Điểm chính yếu của Giăng chương 16 là công tác của Linh. Theo chương này, công tác của Linh thuộc ba loại: cáo trách thế gian; tôn vinh Con bằng cách bày tỏ Ngài với sự đầy trọn của Cha cho các tín đồ; và tiết lộ những điều sắp đến. Những gì Giăng viết cũng thuộc ba loại: Phúc Âm, các Thư tín, và Khải Thị. Phúc Âm Giăng chính yếu là rao giảng phúc âm và cáo trách thế gian, các Thư tín của ông chính yếu bày tỏ Con với sự đầy đủ của Cha, và sách Khải Thị của ông tiết lộ mọi điều sẽ xảy đến trong tương lai.

A. Cáo Trách Thế Gian

Trong câu 8 Chúa nói về Linh rằng “Ngài sẽ cáo trách thế gian về tội, về sự công chính và về sự phán xét” (RcV). Mỗi một điều trong ba điều này – tội, sự công chính và sự phán xét – đều có liên quan đến một thân vị. Ngoài Đức Chúa Trời, là thân vị thần thượng, trong vũ trụ có ba nhân vật chính yếu: A-đam, Đấng Christ và Sa-tan. Tội liên hệ đến A-đam, sự công chính liên hệ đến Đấng Christ và sự phán xét liên hệ đến Sa-tan.

Tội thì liên hệ đến A-đam, vì qua A-đam tội đã vào trong dòng giống loài người (La. 5:12). Trong A-đam chúng ta sinh ra từ tội. Nếu anh em ra đời trong A-đam, thì bẩm sinh anh em là tội nhân.

Sự công chính liên hệ đến Đấng Christ vì sự công chính đến từ Đấng Christ và thậm chí là chính Đấng Christ phục sinh (c. 10; 1 Cô. 1:30). A-đam là tội, và Đấng Christ là sự công chính. Trong A-đam chúng ta tội lỗi và bị kết án; trong Đấng Christ chúng ta công chính và được xưng công chính. Trong A-đam chúng ta thừa kế tội; trong Đấng Christ chúng ta được truyền cho sự công chính. Chúng ta không cần phải suy xét mình nên hành động hay cư xử thế nào, vì hễ ở trong A-đam thì chúng ta tội lỗi, và hễ ở trong Đấng Christ thì chúng ta công chính. Đó không phải là vấn đề hành vi hay cách cư xử; mà vấn đề là chúng ta ở đâu. Trong Đấng Christ chúng ta công chính và trong A-đam chúng ta tội lỗi. Trong A-đam chúng ta bị định tội, nhưng trong Đấng Christ chúng ta được xưng công chính. Cách duy nhất để thoát khỏi tội là tin vào Đấng Christ, là Con Đức Chúa Trời (c. 9). Nếu chúng ta tin vào Ngài, Ngài là sự công chính cho chúng ta, và chúng ta được xưng công chính trong Ngài (La. 3:24; 4:25).

Sự phán xét thì liên hệ đến Sa-tan. Sự phán xét dành cho Sa-tan. Bởi tin vào Đấng Christ chúng ta được dời ra khỏi A-đam mà vào trong Đấng Christ. Tuy nhiên, nếu không tin vào Đấng Christ mà còn ở lại trong A-đam, chúng ta sẽ cùng chịu sự phán xét với Sa-tan. Nói đúng ra, sự phán xét của Đức Chúa Trời là dành cho Sa-tan. Đức Chúa Trời không muốn thấy anh em hay tôi hoặc bất cứ người nào phải chịu phán xét. Nhưng nếu tiếp tục ở trong A-đam, kết cuộc anh em sẽ bị phán xét chung với Sa-tan, cùng chịu sự phán xét với Sa-tan. Điều này có nghĩa là anh em muốn yêu Sa-tan, tiếp tục làm bạn với hắn và giúp hắn chịu sự phán xét kinh khủng. Đừng cảm thông với Sa-tan hay thương hại hắn. Đừng ở lại trong A-đam để giúp Sa-tan chịu sự phán xét. Nếu không ăn năn về tội trong A-đam và tin vào Đấng Christ, tức Con Đức Chúa Trời, chúng ta sẽ tiếp tục ở trong tội và cùng chịu sự phán xét của Sa-tan cho đến đời đời (Mat. 25:41).

Đó là những điểm chính của phúc âm. Linh cáo trách thế gian về những điểm này. Chúng ta không thể tránh nói đến ba thân vị là A-đam, Đấng Christ và Sa-tan khi rao giảng phúc âm. Mỗi khi rao giảng phúc âm chúng ta sẽ xoay quanh ba thân vị này. Toàn thể nhân loại sinh trong A-đam, nhưng mọi người có thể được dời ra khỏi A-đam mà vào trong Đấng Christ. Tuy nhiên, nếu tiếp tục ở trong A-đam, anh em sẽ cùng chịu sự phán xét của Sa-tan.

1. Về Tội

Bây giờ chúng ta hãy xem xét mỗi điểm chính này cách chi tiết hơn, bắt đầu với vấn đề cáo trách thế gian về tội.

a. Nguồn Gốc Của Tội

Nguồn gốc của tội là ma quỉ. Chúng ta thấy trong Giăng 8:44, Chúa nói với người Pha-ri-si: “Các ngươi ra từ cha các ngươi là ma quỉ, và các ngươi muốn làm theo tư dục của cha các ngươi. Từ ban đầu nó là kẻ giết người, chẳng đứng trong lẽ thật, vì trong nó không có lẽ thật đâu. Khi nó nói dối, thì tự mình nó nói, vì nó vốn là kẻ nói dối, cũng là cha của sự ấy”. Vì ma quỉ là cha của những kẻ nói dối, hắn là cội nguồn của tội. Yếu tố gian ác của ma quỉ, là yếu tố hành động với tư cách là tội qua sự chết và sự tối tăm trong con người, bắt con người làm nô lệ cho tội. Bản chất của hắn là sự nói dối, đem đến sự chết và sự tối tăm.

b. Mọi Người Đều Do Ma Quỉ, Tức Con Rắn Xưa, Sinh Ra

Tất cả chúng ta đều do ma quỉ, tức con rắn xưa, sinh ra (8:44; Khải. 12:9). Ma quỉ là cha của tội nhân. Vì ma quỉ là cha của tội nhân nên tội nhân là “con cái của ma quỉ” (1 Gi. 3:10). Ma quỉ là con rắn xưa (Khải. 12:9; 20:2), và các tội nhân cũng là rắn, dòng dõi rắn độc (Mat. 23:33; 3:7).

c. Mọi Người Đều Sinh Ra Với Nọc Rắn Độc

Mọi tội nhân bẩm sinh đều là con cái của ma quỉ với nọc rắn độc (3:14). Ma quỉ là rắn có nọc độc. Mọi tội nhân đều do ma quỉ với nọc độc của hắn sinh ra. Trong bản chất sa ngã của chúng ta có chất độc của con rắn xưa, là ma quỉ.

d. Mọi Người Đều Ra Đời Trong Tội Trong A-đam

Mọi tội nhân đều ra đời trong tội trong A-đam (9:34). Ngày nay người ta thường nói họ ra đời tại một nước nào đó, nhưng họ cũng phải nhận biết rằng mình ra đời trong tội. Vì ra đời trong tội, bẩm sinh chúng ta là những tội nhân. Chúng ta không cần phải phạm tội mới là tội nhân vì bẩm sinh chúng ta đã là tội nhân. Thật ra chúng ta là tội nhân đã sáu ngàn năm rồi. Là con người, có thể anh em chỉ mới hai mươi hai tuổi, nhưng là tội nhân, anh em đã sáu ngàn tuổi. Tất cả chúng ta đều rất già vì bẩm sinh chúng ta là những tội nhân trong A-đam. Không có tội nhân trẻ tuổi. Mọi tội nhân đều rất già, già bằng A-đam.

e. Mọi Người Sinh Ra Đều Đã Bị Định Tội

Vì đều ra đời trong tội trong A-đam, tất cả chúng ta sinh ra đã bị kết án rồi (3:18). Trước khi ra đời, chúng ta đã bị kết án trong A-đam. Khi A-đam bị kết án cách đây sáu ngàn năm, chúng ta đều đã bị kết án trong ông. Vì bị kết án trước khi ra đời, chúng ta sinh ra trong tình trạng bị kết án.

f. Mọi Người Đều Sinh Ra Để Chết Trong Tội

Tất cả chúng ta đều ra đời để chết trong tội (8:21). Nhân loại ra đời không phải để sống, mà là để chết. Càng sống bao lâu, người ta càng sắp chết bấy nhiêu.

g. Mọi Người Đều Ở Dưới Ách Nô Lệ Của Tội

Trong 8:31 chúng ta thấy mọi người đều ở dưới ách nô lệ của tội. Đó không phải là hậu quả sự lựa chọn của chúng ta, mà là hậu quả sự sa ngã của A-đam. A-đam sa ngã đã đem chúng ta vào ách nô lệ của tội. Vì tất cả chúng ta đều sinh trong A-đam, cho nên tất cả chúng ta đều ở dưới ách nô lệ của tội.

h. Tin Vào Con Là Cách Duy Nhất Để Thoát Khỏi Tội

Chúng ta đều ở dưới ách nô lệ của tội, vậy chúng ta phải làm gì? Ngoài Đấng Christ chúng ta không có lối thoát. Đấng Christ là con đường, là lối thoát duy nhất của chúng ta. Cách duy nhất để thoát khỏi tội là tin vào Con (8:24, 36; 3:15-17). Tin vào Con đem đến sự chuyển dời từ A-đam vào trong Đấng Christ. Điều này thật tuyệt diệu. Chỉ trong nửa giây, tội nhân hoàn toàn được dời khỏi tình trạng tội lỗi trong A-đam mà vào trong Đấng Christ.

i. Không Tin Vào Con Là Tội Duy Nhất Dẫn Đến Sự Diệt Vong

Trong câu 9 Chúa nói rằng Linh sẽ cáo trách thế gian về tội “vì họ không tin Ta”. Ở đây chúng ta thấy tội duy nhất dẫn đến sự diệt vong là không tin vào Con (3:16). Tội ở đây là không muốn được dời khỏi A-đam để vào trong Đấng Christ. Nếu người ta muốn ở lại trong A-đam, thì đó có nghĩa là họ muốn ở lại trong lãnh vực cũ kỹ mà không dời vào trong lãnh vực mới, tức là Đấng Christ. Anh em không cần phạm tội mới bị diệt vong. Nếu chỉ không tin vào Chúa Jesus, anh em cũng đã đủ điều kiện bị diệt vong rồi. Anh em không cần phải cướp ngân hàng, lừa gạt vợ con, nói dối cha mẹ. Có lẽ anh em là người đàng hoàng, nhưng hễ không tin vào Chúa Jesus, số phận của anh em là sự diệt vong. Cách duy nhất để thoát khỏi tình trạng tội lỗi của anh em là tin vào Chúa, và tội duy nhất làm cho anh em đủ điều kiện bị diệt vong là không tin vào Ngài. Vì vậy, ngày nay vấn đề then chốt là chúng ta có tin hay không. Nếu tin, chúng ta sẽ được dời khỏi A-đam, vào trong Đấng Christ. Nhưng nếu không tin, chúng ta sẽ bị diệt vong.

2. Về Sự Công Chính

a. Con Đã Đến Và Chết Để Thỏa Đáp Những Đòi Hỏi Công Chính Của Đức Chúa Trời

Con đã đến và chết để thỏa đáp những đòi hỏi công chính của Đức Chúa Trời (3:14). Ngài đến trong xác thịt và thậm chí đã chết dưới dạng một con rắn trên thập tự giá để thỏa đáp những đòi hỏi công chính của Đức Chúa Trời.

b. Con Đã Sống Lại Và Đến Cùng Cha Là Bằng Cớ Cha Thỏa Lòng

Trong câu 10 Chúa nói rằng Linh sẽ thuyết phục thế gian “về sự công chính, vì Ta đi đến Cha”. Điều này có nghĩa là Cha đã hoàn toàn thỏa mãn với cái chết cứu chuộc của Chúa trên thập tự giá và đã chấp nhận Ngài trong sự phục sinh. Bằng cớ Cha thỏa lòng với sự cứu chuộc của Đấng Christ là Cha làm cho Ngài phục sinh từ giữa những người chết và tôn cao Ngài lên bên hữu Cha. Sự phục sinh và sự thăng thiên của Đấng Christ là những bằng cớ chứng tỏ sự cứu chuộc của Ngài đã làm thỏa lòng Cha và đã đáp ứng mọi đòi hỏi và yêu cầu của Cha. Vì vậy, Ngài được buông tha khỏi sự chết để được tôn cao lên các tầng trời ở bên hữu Đức Chúa Trời. Bây giờ sự công chính của Đức Chúa Trời được bày tỏ ra trong việc Ngài xưng công chính những người tin vào Đấng Christ (La. 3:26). Nếu các tội nhân tin vào Đấng Christ, Đức Chúa Trời sẽ xưng họ công chính, vì chính Đấng Christ sẽ trở thành sự công chính của họ. Đó là điều thứ hai mà Linh sẽ cáo trách thế gian.

Ở đây tôi xin hỏi anh em một câu: chúng ta được xưng công chính bởi sự chết hay sự phục sinh của Đấng Christ? Chúng ta được xưng công chính bởi sự phục sinh của Ngài. Điều này được minh chứng bởi La Mã 4:25 và 10:9. La Mã 4:25 chép: “Đấng đã bị nộp vì sự quá phạm của chúng ta, và sống lại vì sự xưng công chính của chúng ta”, và 10:9 chép: “Vậy, nếu miệng ngươi nhận Jesus là Chúa và lòng ngươi tin Đức Chúa Trời đã khiến Ngài từ kẻ chết sống lại, thì ngươi sẽ được cứu”. Anh em có tin rằng Chúa chết cho mình, hay tin Đức Chúa Trời đã làm cho Ngài sống lại từ người chết không? Dĩ nhiên, anh em tin cả hai, nhưng có thể anh em ngạc nhiên khi biết không một lời nào trong Kinh Thánh tuyên bố rằng chúng ta nên tin Chúa đã chết cho mình. Trái lại, chúng ta phải tin Đức Chúa Trời đã làm cho Ngài từ người chết sống lại; vì có thể chúng ta tin Chúa đã chết nhưng không tin Ngài đã được làm cho sống lại từ người chết. Nếu anh em tin Chúa đã từ người chết sống lại, chắc chắn điều này ngụ ý anh em tin sự chết của Ngài. Mọi người tin rằng Chúa đã chết, nhưng cần có sự khải thị để tin Chúa đã phục sinh. Trong Ngài là Đấng phục sinh, chúng ta được chấp nhận trước mặt Đức Chúa Trời. Hơn nữa, là Đấng phục sinh, Ngài cũng ở trong chúng ta để vì chúng ta mà sống cuộc đời được Đức Chúa Trời xưng công chính và luôn luôn được Đức Chúa Trời chấp nhận. Vì vậy, La Mã 4:25 nói Ngài được làm cho sống lại vì sự xưng công chính chúng ta. Xưng công chính bao hàm sự kiện Đức Chúa Trời đã làm cho Đấng Christ phục sinh, đã chấp nhận Ngài và thỏa lòng với sự chết cứu chuộc của Ngài.

c. Con Là Sự Công Chính Được Ban Cho Các Tín Đồ

Bây giờ Con là sự xưng công chính được ban cho các tín đồ. Con làm thỏa lòng, Con được chấp nhận, là Đấng đã làm thỏa lòng Cha và được Ngài chấp nhận, đã được ban cho các tín đồ Ngài như sự công chính của họ. Chính Con bây giờ là sự công chính của chúng ta. Vì chính Ngài đã trở nên sự công chính của chúng ta (1 Cô. 1:30), Giê-rê-mi 23:6 nói rằng Ngài sẽ được gọi là “Chúa, là sự công chính của chúng ta”.

d. Các Tín Đồ Được Xưng Công Chính Trong Con

Các tín đồ được xưng công chính trong Con và với Con là sự công chính của họ. Vì Con đã được ban cho các tín đồ làm sự công chính của họ, nên họ được xưng công chính trong Ngài trước mặt Đức Chúa Trời. Chỉ trong Con là sự công chính của chúng ta, chúng ta mới được Đức Chúa Trời xưng công chính.

e. Các Tín Đồ Được Giải Thoát Khỏi Cội Nguồn Của Tội, Là Ma Quỉ

Các tín đồ được giải thoát khỏi cội nguồn của tội, là ma quỉ. Ma quỉ là nguồn tội, và Con trong xác thịt đã hủy diệt ma quỉ trên thập tự giá (Hê. 2:14). Bởi tin vào Con, chúng ta được giải thoát khỏi cội nguồn của tội.

3. Về Sự Phán Xét

a. Sự Phán Xét Dành Cho Ma Quỉ, Là Tác Giả Của Tội, Là Cội Nguồn Sự Chết, Cha Của Mọi Tội Nhân, Và Kẻ Cai Trị Thế Gian

Trong câu 11 Chúa nói rằng Linh sẽ cáo trách thế gian “về sự phán xét, vì kẻ cai trị thế gian này đã bị phán xét”. Chúng ta đã thấy sự phán xét liên hệ đến ma quỉ. Sa-tan, tức ma quỉ, là tác giả của tội, là cội nguồn sự chết, là cha của mọi tội nhân, và kẻ cai trị thế gian. Như vậy, sự phán xét đã được chuẩn bị cho hắn. Chúng ta phải nhận biết sự phán xét không dành cho con người, nhưng dành cho Sa-tan. Đức Chúa Trời không có ý định phán xét con người, vì sự phán xét của Ngài dành cho Sa-tan. Hồ lửa đã được chuẩn bị để Đức Chúa Trời phán xét Sa-tan; hồ lửa không bao giờ được dự định dành cho con người. Những câu Kinh Thánh nào chứng minh hồ lửa đã được chuẩn bị cho Sa-tan? Sách Khải Thị không nói rõ điều ấy, nhưng sách Ma-thi-ơ nói rõ. Trong Ma-thi-ơ 15:41, Chúa nói Vua sẽ nói với một số người: “Ớ kẻ bị nguyền rủa, hãy lìa khỏi Ta mà vào lửa đời đời, là nơi đã sắm sẵn cho ma quỉ cùng các sứ giả nó”. Lửa đời đời có được chuẩn bị cho con người không? Không, lửa ấy được chuẩn bị cho Sa-tan, tức ma quỉ và các sứ giả của hắn, tức là những kẻ theo hắn. Nhưng nếu anh em từ chối ra khỏi A-đam vào trong Đấng Christ, anh em sẽ cùng chịu sự phán xét dành cho Sa-tan, vì anh em muốn tiếp tục làm một trong những kẻ theo hắn.

b. Kẻ Cai Trị Này Bị Phán Xét Trong Xác Thịt Của Đấng Christ Trên Thập Tự Giá

Sa-tan, kẻ cai trị thế giới, đã bị phán xét trong xác thịt của Đấng Christ trên thập tự giá (12:31-33; 3:14). Trên thập tự giá, Chúa là Con Loài Người đã bị treo lên trong hình dạng một con rắn (3:14), tức là “trong hình dạng giống như xác thịt của tội” (La. 8:3). Sa-tan, kẻ cai trị thế gian này, là “con rắn xưa” (Khải. 12:9; 20:2) đã tiêm chính hắn vào trong xác thịt loài người. Qua sự chết của Ngài trên thập tự giá “trong hình dạng của xác thịt của tội”, Chúa đã hủy diệt Sa-tan là kẻ ở trong xác thịt (Hê. 2:14). Bằng cách phán xét Sa-tan (16:11) như vậy, thế gian kết cấu chặt chẽ với Sa-tan cũng bị phán xét. Do đó việc Chúa bị treo lên đã phán xét thế gian và ném kẻ cai trị thế gian, là Sa-tan ra.

c. Bất Cứ Tội Nhân Nào Không Tin Vào Con Thì Vẫn Còn Ở Trong Ma Quỉ Và Bị Phán Xét Chung Với Hắn

Chúng ta đã thấy hồ lửa không dành cho loài người nhưng cho Sa-tan. Bất cứ tội nhân nào không tin vào Con thì vẫn còn ở trong ma quỉ và chịu sự phán xét dành cho hắn. Nếu anh em thuận ý với Sa-tan và còn là một trong những bạn đồng hành của hắn, anh em sẽ ở với hắn trong hồ lửa. Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, Ngài không định cho một người nào bị ném vào hồ lửa. Sự phán xét ấy được định cho ma quỉ. Tuy nhiên, nếu ai cứ tiếp tục làm bạn với Sa-tan, thì Đức Chúa Trời không có cách nào khác hơn là để cho người ấy chịu sự phán xét dành cho Sa-tan.

Ba điều này: tội, sự công chính và sự phán xét là bản tóm tắt của phúc âm. Phúc Âm ấy là tội nhân chúng ta ở trong A-đam, nhưng có thể công chính và được xưng công chính trong Đấng Christ. Nếu không muốn được dời từ A-đam vào trong Đấng Christ, chúng ta bị cảnh cáo là sẽ bị phán xét chung với Sa-tan. Nói cách khác, anh em sinh trong A-đam, nhưng Đức Chúa Trời có ý định đem anh em ra khỏi A-đam và dời anh em vào trong Đấng Christ. Nếu không đồng ý với ý định ấy của Đức Chúa Trời, anh em phải ở trong A-đam và cùng chịu sự phán xét với Sa-tan. Tội thuộc về A-đam, sự công chính thuộc về Đấng Christ, và sự phán xét dành cho Sa-tan. Nếu muốn được dời từ A-đam vào trong Đấng Christ, anh em sẽ được cứu rỗi, không còn liên hệ gì đến sự phán xét nữa. Công tác của Thánh Linh bao hàm ba yếu tố này, và mỗi khi rao giảng phúc âm chúng ta cần phải nói cho người ta biết ba điều ấy. Đó là phúc âm bởi đó Thánh Linh thuyết phục tội nhân ăn năn và tin vào Chúa Jesus để được cứu rỗi.

Vào năm 1933, tôi được mời ở lại Thượng Hải với anh Nee và những anh em đồng công dẫn dắt. Một ngày kia trong khi đọc Giăng chương 16, tôi thấy tội, sự công chính và sự phán xét có liên quan đến ba thân vị là A-đam, Đấng Christ và Sa-tan. Ít lâu sau, Hội thánh tại Thượng Hải có một buổi nhóm rao giảng phúc âm và tôi được mời giảng. Về sau tôi biết lời mời ấy là một sự thử nghiệm nho nhỏ của anh Nee để xem lập trường của tôi trong việc rao giảng phúc âm. Trong buổi nhóm ấy, tôi có gánh nặng rao giảng về ba điều có liên quan đến ba thân vị này. Khi nhìn quanh phòng nhóm, tôi không thấy anh Nee. Sau đó khá lâu, tôi được biết anh đứng sau cửa phòng nhóm lắng nghe tôi giảng. Khi giảng, tôi rất phấn khởi với ba điểm này và nói với mọi người: “Là con người, quí vị sinh trong A-đam. Ngày nay tên của quí vị là A-đam. Trong A-đam quí vị đã phạm tội và đã bị kết án. Nhưng có một thân vị khác, là Đấng Christ. Quí vị có cách để ra khỏi A-đam và vào trong Đấng Christ hầu được Đức Chúa Trời xưng công chính. Nếu tin vào Đấng Christ quí vị sẽ vào trong Ngài. Quí vị được dời khỏi thân vị thứ nhất, vào trong thân vị thứ hai. Nhưng nếu không tin vào Đấng Christ, quí vị vẫn đang ở trong thân vị thứ nhất, và cuối cùng, số phận của quí vị sẽ là kết cuộc của thân vị thứ ba, tức Sa-tan. Sự phán xét đã được chuẩn bị sẵn cho Sa-tan. Quí vị có muốn giúp hắn không? Quí vị có tội nghiệp cho hắn không? Quí vị có muốn giúp đỡ hắn chịu sự phán xét đời đời không?” Đó là bài tôi đã giảng ngay sau khi thấy ánh sáng về những vấn đề này trong Giăng chương 16. Khi giảng bài ấy, chính tôi được nuôi dưỡng no nê. Ít lâu sau, anh Nee nói chuyện với tôi về bài giảng ấy, anh bảo: “Anh Witness à, bài giảng ấy thật tốt”. Khi tôi hỏi anh bài giảng nào, anh nói bài về A-đam, Đấng Christ và Sa-tan. Rồi anh Nee nói với tôi: “Anh Witness, hiếm ai thấy rằng trong Giăng 16:8-11 tội liên quan đến A-đam, sự công chính liên quan đến Đấng Christ, và sự phán xét liên quan đến Sa-tan”. Đó là phúc âm. Tôi hi vọng Hội thánh đi đến đâu thì rao giảng điều này đến đó.