Thông tin sách

Nghiên Cứu Sự Sống Sách Giăng

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Life-Study of John
ISBN: 0-7363-0957-8
Mua sách tại:

Đang đọc: Bài 35

Untitled Document

BÀI BA MƯƠI LĂM

CƠ CẤU HỮU CƠ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI TAM NHẤT TRONG SỰ BAN PHÁT THẦN THƯỢNG (3)

II. CÁC NHÁNH THƯƠNG YÊU NHAU ĐỂ BÀY TỎ SỰ SỐNG THẦN THƯỢNG QUA VIỆC KẾT TRÁI

Chúng ta đã bàn đến phần đầu của chương 15, từ câu 1 đến 11, là những câu cho chúng ta thấy mối quan hệ giữa chúng ta và Chúa. Phần thứ hai, các câu 12 đến 17, bày tỏ mối quan hệ giữa chúng ta với nhau. Trong phần này của chương 15, chúng ta thấy các nhánh phải yêu thương lẫn nhau để bày tỏ sự sống thần thượng qua việc kết trái. Những câu ấy bày tỏ rằng sự kết trái liên quan rất nhiều đến việc chúng ta yêu thương nhau. Chúng ta phải giữ một mối quan hệ đúng đắn với nhau trong sự sống, tức là trong tình yêu bởi sự sống. Chúng ta cần phải giữ mối quan hệ trong tình yêu và yêu thương nhau bởi sự sống trong chúng ta. Sự sống này là chính Chúa. Yêu thương nhau là nếp sống Hội thánh, là sự sống của Thân thể. Sự sống của Thân thể là sự sống của tình yêu và sự sống trong tình yêu. Chúng ta không nên yêu thương nhau bằng tình yêu của loài người, nhưng trong sự sống thần thượng và bằng tình yêu thần thượng.

Chúng ta không phải là các nhánh của những cây riêng rẽ; chúng ta là các nhánh của cùng một cây. Vì thế, chúng ta cần duy trì mối quan hệ tốt với tất cả các nhánh khác cũng như với cây. Đó là lý do vì sao trong chương này Chúa cũng bảo chúng ta yêu thương nhau (cc. 12, 17). Nếu không yêu thương nhau, chúng ta sẽ rất khó kết trái. Nếu không yêu thương nhau, có nghĩa là mối quan hệ của chúng ta với cây nho đã bị gián đoạn. Vì vậy, chúng ta không cách nào kết trái. Để có thể kết trái, chúng ta phải yêu thương nhau.

Sự sống bên trong tất cả chúng ta là một. Sự sống trong anh em chính là sự sống trong tôi. Điều này giống như máu tuần hoàn trong thân thể vật lý của chúng ta. Máu trong thân thể chúng ta lưu thông qua mỗi một chi thể của thân thể chúng ta. Tương tự như vậy, sự sống bề trong của tất cả các nhánh là một. Sự sống này cần liên tục lưu thông qua tất cả các nhánh. Khi ấy tất cả các nhánh sẽ rất sống động và đầy dẫy sự phong phú của sự sống để kết trái.

A. Các Nhánh Là Một

Mặc dầu có nhiều nhánh, nhưng chúng là một. Chúng là một với cây nho và với nhau. Tất cả các nhánh cùng với cây nho là một hữu thể, một cơ cấu hữu cơ.

B. Các Nhánh Ở Trong Mối Liên Hệ Mật Thiết Với Cây Nho

Các nhánh ở trong mối liên hệ mật thiết với cây nho (cc. 13-15). Các nhánh không phải là nô lệ của Chúa, mà là bạn của Ngài. Vì là bạn của Chúa, các nhánh có thể biết Cha muốn Ngài được bày tỏ ra trong một Thân thể tập thể.

C. Các Nhánh Được Lựa Chọn Và Chỉ Định Để Mang Những Trái Được Đậu Lại

Các nhánh đã được chọn lựa và chỉ định để mang lấy trái được đậu lại. Trong câu 16 Chúa nói: “Các ngươi không lựa chọn Ta, nhưng Ta đã lựa chọn các ngươi và đã chỉ định các ngươi để các ngươi ra đi và kết trái, và trái của các ngươi còn đậu lại, để bất cứ điều gì các ngươi cầu xin Cha trong danh Ta, thì Ngài ban cho các ngươi” (RcV). Bản Kinh Thánh King James dùng từ ngữ phong chức thay vì chỉ định. Tôi thích từ ngữ phong chức. Tất cả chúng ta đều được thụ phong. Được thụ phong nghĩa là được chỉ định. Được thụ phong là từ ngữ cổ của từ ngữ hiện đại “được chỉ định”. Tất cả các chị em, kể cả những chị em trẻ tuổi, phải nhận biết rằng mình đã được thụ phong. Anh em có biết mình đã được thụ phong không? Chúng ta đều đã được thụ phong để kết trái. Đừng nói mình còn quá trẻ không nhận điều này được. Dầu anh em trẻ bao nhiêu chăng nữa, anh em đã được lựa chọn và “thụ phong” để mang những trái được đậu lại.

Trong chương này có bốn cách nói về trái (quả): kết trái (c. 2), nhiều trái (c. 8), trái nhiều hơn (c. 2), và trái còn đậu lại (c. 16). Trái còn đậu lại được bao nhiêu sẽ tùy thuộc vào lượng sự sống mà chúng ta truyền cho. Tất cả đều tùy thuộc vào lượng sự sống mà chúng ta truyền vào những người mới theo Chúa. Điều này sẽ quyết định trái được tồn tại bao lâu. Thường khi đem người ta đến với Chúa, chúng ta truyền cho họ chỉ một lượng sự sống ít oi. Vì vậy, hiếm khi nào họ còn lại. Họ khó có thể tồn tại lâu dài.

1. Qua Sự Cầu Nguyện Trong Danh Con

Các nhánh đã được chọn lựa để mang những quả còn lại nhờ cầu nguyện trong danh Con. Khi cầu nguyện để kết quả, chúng ta phải cầu nguyện trong danh Con. Cầu xin trong danh Con đòi hỏi chúng ta phải cứ ở trong Chúa, để Ngài và lời Ngài cứ ở trong chúng ta hầu cho chúng ta thật sự làm một với Ngài. Khi ấy sự cầu xin của chúng ta sẽ là sự cầu xin của Ngài. Sự cầu xin này liên quan đến việc kết trái và chắc chắn sẽ được Cha đáp lời. Khi cầu nguyện như vậy, chúng ta phải công bố mình làm một với Con. Chúng ta không nên nài nỉ nhưng trái lại công bố mình làm một với Ngài. Tất cả những gì Con là và có đều thuộc về chúng ta, và chúng ta ở trong danh Ngài. Anh em hãy cầu nguyện như vậy.

2. Bằng Cách Làm Một Với Con, Sống Bởi Ngài, Và Để Ngài Sống Trong Họ

Không những chúng ta cần phải cầu nguyện trong danh Con mà còn phải làm một với Ngài, sống bởi Ngài và để Ngài sống trong chúng ta. Điều này rất quan trọng. Lời cầu nguyện của chúng ta tùy thuộc đời sống của mình. Chúng ta phải làm một với Chúa trong đời sống mình. Khi ấy chúng ta mới có thể làm một với Ngài trong lời cầu nguyện và cầu nguyện trong danh Ngài. Nhờ sống và cầu nguyện như vậy mà chúng ta có thể kết được trái lâu bền.

D. Các Nhánh Yêu Thương Nhau

Các nhánh cần phải yêu thương nhau trong sự sống của Con, trong tình yêu của Con, và trong sự ủy nhiệm của Con để kết trái hầu tôn vinh Cha. Chúng ta cần yêu thương nhau trong sự sống của Chúa là sự sống thần thượng, trong tình yêu của Chúa, và trong sứ mạng kết trái mà Chúa giao phó. Sự sống là nguồn, tình yêu là điều kiện và kết trái là mục tiêu. Nếu tất cả chúng ta đều sống bởi nguồn sự sống của Chúa, trong môi trường tình yêu của Chúa, và vì mục tiêu kết trái, thì chắc chắn chúng ta sẽ yêu thương nhau. Nếu khác nhau về nguồn sự sống, về môi trường, hay về mục tiêu thì những điều ấy sẽ ngăn trở chúng ta yêu thương nhau.

Các Cơ Đốc nhân thích nói về việc yêu thương lẫn nhau. Nếu chúng ta yêu thương nhau bằng sự sống loài người, điều đó sẽ đem đến sự chết. Nếu chúng ta yêu thương nhau theo cảm xúc hay vì mục đích riêng của mình, điều đó cũng đưa đến sự chết. Chúng ta phải yêu thương nhau trong sự sống của Đấng Christ, trong tình yêu của Đấng Christ, và trong sứ mạng Ngài giao phó. Chúng ta đừng yêu thương nhau theo sự sống thiên nhiên, bằng cảm xúc của mình, hay vì mục đích riêng của mình. Chúng ta phải yêu thương nhau trong sự sống thần thượng, bằng tình yêu thần thượng, và vì mục đích kết nhiều trái để Cha được tôn vinh (c. 8).

III. CÂY NHO VÀ CÁC NHÁNH PHÂN RẼ KHỎI THẾ GIAN BỊ THẾ GIỚI TÔN GIÁO GHÉT VÀ BẮT BỚ

Giăng chương 15 có ba phần. Phần thứ nhất từ câu 1 đến 11, nói về mối liên hệ giữa cây nho và các nhánh; phần hai từ câu 12 đến 17, nói về mối liên hệ giữa các nhánh; và phần ba từ câu 18 đến 27, nói về sự phân rẽ giữa các nhánh và thế gian. Là các nhánh, chúng ta đã được phân rẽ khỏi thế gian. Chúng ta không có gì liên quan với thế gian, vì chúng ta đã được hoàn toàn gắn bó với cây nho.

A. Thế Gian Ở Đây Chính Yếu Chỉ Về Thế Giới Tôn Giáo

Trong phần này của Phúc Âm Giăng, từ ngữ thế gian chính yếu chỉ về thế giới tôn giáo (15:18; 16:2). Nói cách khác, thế gian trong chương 15 chỉ là tôn giáo, đặc biệt là Do Thái giáo. Đối với các môn đồ của Chúa Jesus vào thời ấy, thế gian là Do Thái giáo. Họ đã phân rẽ khỏi Do Thái giáo và vào trong Đấng Christ là cây nho.

B. Là Một Phần Hệ Thống Thế Gian Thuộc Sa-tan, Tôn Giáo Ghét Các Nhánh Của Cơ Cấu Hữu Cơ Thần Thượng Là Cơ Cấu Bày Tỏ Đức Chúa Trời Tam Nhất

Là một phần hệ thống thế gian thuộc Sa-tan, tôn giáo ghét các nhánh của cơ cấu hữu cơ thần thượng, là cơ cấu bày tỏ Đức Chúa Trời Tam Nhất (15:18). Nhiều con người thuộc tôn giáo không xem tôn giáo là một phần hệ thống thế gian thuộc Sa-tan. Nhưng theo cái nhìn của Đức Chúa Trời, tôn giáo là một bộ phận của thế gian thuộc Sa-tan. Khi đến chương 16, chúng ta sẽ thấy Chúa bảo các môn đồ rằng những con người thuộc tôn giáo xem việc giết các môn đồ của Chúa là một sự hầu việc dâng lên cho Đức Chúa Trời. Dầu những người thuộc tôn giáo hầu việc Đức Chúa Trời trên danh nghĩa, nhưng thật ra họ phục vụ Sa-tan. Vì vậy, cái được mệnh danh là tôn giáo thật là một bộ phận của hệ thống Sa-tan, là thế gian.

Chúng ta phải được phân rẽ khỏi thế gian vì thế gian chống lại Hội thánh. Là hệ thống của Sa-tan, thế gian nghịch lại Thân thể Đấng Christ. Thế gian ghét Thân thể, ghét các nhánh và ghét Hội thánh. Hội thánh là Thân thể, cơ cấu hữu cơ của Đức Chúa Trời Tam Nhất, nhưng thế gian là hệ thống của Sa-tan. Hệ thống của Sa-tan luôn luôn chống đối và bắt bớ cơ cấu hữu cơ của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Chúng ta phải nhận thức cách sâu xa rằng Hội thánh, các nhánh, tức Thân thể, là cơ cấu hữu cơ của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Đức Chúa Trời Tam Nhất đang sống bên trong và bày tỏ chính Ngài qua cơ cấu hữu cơ này. Thân thể của anh em là một cơ cấu hữu cơ mà trong đó chính bản thể của anh em đang sống và qua đó bản thể anh em được bày tỏ ra. Cũng vậy, Đức Chúa Trời Tam Nhất cũng cần một cơ cấu hữu cơ như Hội thánh, là Thân thể Đấng Christ. Đức Chúa Trời Tam Nhất muốn sống bên trong và bày tỏ chính Ngài qua một cơ cấu hữu cơ như vậy. Nhưng Sa-tan, tức kẻ thù của Ngài đã tổ chức một hệ thống được gọi là cos mos. Thế gian cos mos này là tổ chức được kẻ thù của Đức Chúa Trời hệ thống hóa. Mục đích đằng sau hệ thống thế gian của kẻ thù Đức Chúa Trời là chống đối Hội thánh, là cơ cấu hữu cơ của Đức Chúa Trời Tam Nhất, tức Thân thể Đấng Christ. Vì vậy, chúng ta đừng liên hệ gì với thế gian này. Chúng ta đã ra khỏi thế gian, đã phân rẽ để trở thành cơ cấu hữu cơ của Đức Chúa Trời Tam Nhất.

C. Các Nhánh Được Chọn Lựa, Không Thuộc Về Thế Gian, Không Liên Hệ Gì Với Hệ Thống Tôn Giáo Của Sa-tan

Là các nhánh đã được lựa chọn ra khỏi thế gian, chúng ta không nên liên hệ gì đến hệ thống tôn giáo của Sa-tan (c. 19). Tuy nhiên, có một sự pha trộn giữa vòng hầu hết các Cơ Đốc nhân. Nhờ sự thương xót của Chúa, chúng ta muốn đứng riêng ra khỏi hệ thống của các tôn giáo và đứng với Hội thánh cách thuần khiết, không pha trộn gì cả. Hệ thống của bất cứ tôn giáo nào cũng đều bắt nguồn từ Sa-tan nhằm mục đích ngăn cản và phá hoại nếp sống Hội thánh đúng đắn. Để Hội thánh được làm một cơ cấu hữu cơ bày tỏ Đức Chúa Trời Tam Nhất, chúng ta phải phân rẽ khỏi mọi tôn giáo.

D. Thế Giới Tôn Giáo Đã Bắt Bớ Cây Nho Thì Cũng Bắt Bớ Các Nhánh

Chúa bảo các môn đồ rằng nếu họ muốn theo Ngài trên con đường sự sống, họ phải sẵn sàng chịu sự bắt bớ (15:20-25). Nếu chúng ta muốn kinh nghiệm Đức Chúa Trời Tam Nhất là sự sống của mình, được hòa quyện với Đức Chúa Trời Tam Nhất, và được làm nơi cư ngụ hỗ tương với Đức Chúa Trời Tam Nhất, chúng ta phải chuẩn bị chịu bắt bớ từ phía tôn giáo. Sự bắt bớ các môn đồ không đến từ cái gọi là thế gian phàm tục, nhưng từ các tôn giáo thờ phượng Đức Chúa Trời và có vẻ như yêu Ngài. Chúa nói với các môn đồ rằng vì Ngài mà những con người thuộc tôn giáo sẽ bắt bớ và thậm chí giết họ đi. Chúng ta đã thấy là những nhánh nho, các môn đồ là Thân thể Đấng Christ, tức một cơ cấu hữu cơ để kinh nghiệm sự sống của Đức Chúa Trời Tam Nhất và bày tỏ Ngài. Còn thế gian, tức hệ thống cos mos, là hệ thống có tổ chức của Sa-tan. Theo cái nhìn của Chúa, hệ thống tôn giáo là một phần của hệ thống Sa-tan, tức thế gian, sẽ ghét các môn đồ.

Thế giới tôn giáo bắt bớ những người theo Chúa trong sự sống vì họ là những nhánh của cây nho thật, họ làm một với Chúa, họ hành động và thực hiện nhiều điều trong danh Chúa. Vì những con người thuộc tôn giáo không biết Cha là nguồn của Chúa, họ ghét những người thật theo Chúa. Vì những người tôn giáo ghét Cha trong Con (15:23), nên họ cũng ghét những môn đồ của Con. Theo cái nhìn của Đức Chúa Trời, sự căm ghét và bắt bớ này là tội của họ (15:22, 24). Qua tất cả những điều đó chúng ta có thể thấy tôn giáo gian ác như thế nào, thậm chí tôn giáo hình thành theo Lời Thánh của Đức Chúa Trời. Ở đây chúng ta thấy sự quỉ quyệt của kẻ thù trong tôn giáo.

E. Đấng An Ủi Làm Chứng

1. Là Linh Thực Tại

Câu 26 chép: “Nhưng khi Đấng An Ủi đến, là Đấng Ta sẽ sai đến các ngươi từ Cha, là Linh thực tại, là Đấng ra từ Cha, Đấng ấy sẽ làm chứng về Ta” (RcV). Tôn giáo bắt bớ, nhưng Linh thực tại làm chứng. Thánh Linh là thực tại của mọi sự, và chúng ta phải là chứng nhân của Linh thực tại ấy.

2. Được Con Sai đến

Trong câu này Chúa phán rằng Ngài sẽ sai Linh thực tại đến với các môn đồ. Nhưng trong Giăng 14:26 Chúa nói Cha sẽ sai Đấng An Ủi, là Thánh Linh đến trong danh Con. Giăng nói về cùng một điều nhưng theo hai cách. Trước hết, trong 14:26, ông nói Cha sẽ sai Linh đến; bây giờ trong 15:26, ông nói chính Chúa sẽ sai Linh đến. Như vậy ai sai Linh đến – Cha hay Con? Chúng ta phải nói rằng Linh được sai đến bởi Cha và Con. Cha và Con là một. Cha sai phái là Con sai phái và Con sai phái là Cha sai phái. Hai là một. Dầu là ai sai phái Linh chăng nữa, thì Linh luôn luôn được sai phái với Cha và trong danh Con. Một lần nữa, chúng ta thấy Đức Chúa Trời Tam Nhất. Khi Linh đến, Ngài đến với Cha và trong danh Con. Vì thế, cả ba Đấng trong Đức Chúa Trời Tam Nhất đều có ở đây.

3. Không Những Từ Cha Nhưng Cũng Với Cha

Trong câu 26 Chúa nói Ngài sẽ sai Đấng An Ủi đến từ Cha. Như chúng tôi đã nêu ra trong bài ba mươi hai, giới từ được dịch là từ trong tiếng Hi Lạp là para. Ý nghĩa của giới từ này trong tiếng Hi Lạp ở đây là “từ và với”. Linh thực tại được Con sai đến, không phải chỉ đến từ Cha nhưng cũng đến với Cha. Đấng An Ủi đến từ Cha và với Cha. Cha là nguồn. Khi Linh đến từ nguồn, không có nghĩa là Ngài rời khỏi nguồn nhưng là nguồn cùng đến với Ngài. Linh này do Con sai đến cùng với Cha, Linh ấy sẽ làm chứng về Con. Vì vậy, lời chứng của Ngài về Con là vấn đề của Đức Chúa Trời Tam Nhất.

4. Làm Chứng

Linh thực tại làm chứng về Con là cây nho. Linh này làm chứng trước tôn giáo bắt bớ. Hơn nữa, Linh làm chứng với các nhánh và qua các nhánh làm chứng cho thế gian. Tôn giáo có thể bắt bớ, nhưng Linh thực tại làm chứng rằng Con là cây nho. Qua các tín đồ là các nhánh, chứng cớ này sẽ lan tràn khắp thế gian. Ngày nay chứng cớ ấy vẫn còn tiếp tục lan tràn.

F. Sự Bắt Bớ Của Tôn Giáo Đã Được Báo Trước

Trong Giăng 16:1-4, sự việc tôn giáo bắt bớ cây nho và các nhánh đã được báo trước. Trước hết, tôn giáo sẽ dứt phép thông công các nhánh của cơ cấu hữu cơ (cây nho) ra khỏi tổ chức (tức nhà hội, c. 2). Trong câu 2, Chúa nói: “Giờ đến, hễ ai giết các ngươi tưởng rằng thế là phụng sự Đức Chúa Trời”. Tôn giáo nghĩ rằng giết chết các nhánh thuộc cơ cấu hữu cơ của Đức Chúa Trời là phục vụ Đức Chúa Trời. Như chúng ta đã thấy, trong sách Phúc Âm này, tôn giáo được phơi bày là kẻ thù của sự sống. Trong các Phúc Âm, Do Thái giáo chống đối và bắt bớ Chúa Jesus. Trong sách Công vụ các Sứ đồ, Do Thái giáo tiếp tục chống đối và bắt bớ các sứ đồ (Công. 4:1-3; 5:17-18; 40; 6:11-14; 7:57-59; 26:9-12; Ga. 1:13). Theo lịch sử sau đó, Công giáo bắt bớ các môn đồ của Chúa. Mọi tôn giáo có tổ chức đều bắt bớ những người tìm kiếm và theo Chúa trong sự sống. Tất cả các tôn giáo đều xem sự bắt bớ này là phục vụ Đức Chúa Trời. Trước hết tôn giáo bắt bớ, sau đó tôn giáo giết chết. Tôn giáo không biết Cha là nguồn, cũng không biết Con là sự giải bày Cha (c. 3). Như Chúa đã nói: “Họ sẽ làm điều đó vì họ chẳng từng biết Cha, cũng không biết Ta nữa”.

Chúa nói cho các môn đồ biết trước để họ không bị tổn thương và vấp ngã và để họ không bối rối khi sự bắt bớ đến. Vào lúc bị bắt bớ, các môn đồ dễ tự nhủ: “Những con người thuộc tôn giáo này thờ phượng Đức Chúa Trời. Nhưng vì chúng ta lấy chính Đức Chúa Trời này làm sự sống và nơi cư ngụ của mình, và làm cho mình thành nơi cư ngụ của Đức Chúa Trời nên những con người thuộc tôn giáo này đe dọa giết chúng ta. Không những họ đuổi chúng ta ra khỏi nhà hội mà thậm chí họ còn muốn giết chúng ta nữa. Có lẽ chúng ta có gì sai lầm chăng”. Chúa nói trước về sự bắt bớ để các môn đồ không nghĩ là mình sai. Nếu sự bắt bớ này xảy đến với anh em, anh em đừng nghĩ mình sai lầm. Trái lại, sự bắt bớ ấy chứng tỏ anh em đúng. Nếu những người thuộc tôn giáo không bắt bớ anh em, thì anh em có thể sai lầm. Nếu Giáo hội Công giáo La Mã và các giáo phái không bắt bớ anh em, thì anh em phải nhận biết mình sai lầm. Nhưng nếu anh em lấy Chúa làm sự sống của mình, anh em kinh nghiệm Ngài làm nơi cư ngụ của mình và làm cho chính mình thành nơi cư ngụ của Ngài, thì anh em phải chuẩn bị chịu bắt bớ từ thế giới tôn giáo.

Là hệ thống có tổ chức thuộc Sa-tan, thế gian đã bắt bớ Thân thể Đấng Christ trong ba thời kỳ chính: thời kỳ Do Thái giáo, thời kỳ Đế quốc La Mã, và thời kỳ triết học Hi Lạp. Đó là ba thời kỳ thế gian bắt bớ Hội thánh. Trong Phúc Âm Giăng, Chúa phán vài lần về thế gian, qua đó cụ thể Ngài muốn nói đến thế giới tôn giáo. Nếu chúng ta thật sự trung tín theo Chúa trên con đường sự sống và trong linh, lấy Đức Chúa Trời Tam Nhất làm nơi ở của mình và làm chính mình thành nơi ở cho Đức Chúa Trời Tam Nhất thì thế giới tôn giáo sẽ bắt bớ chúng ta. Xin cho tôi biết ai giết John Huss trên giàn hỏa? Đó là Công giáo La Mã. Ai bỏ tù John Bun­yan, tác giả quyển Hành Trình Của Lữ Khách? Đó là Anh quốc giáo. Ai bỏ tù Madame Guyon? Đó là Giáo hội Công giáo La Mã. Lời này của Chúa đã được ứng nghiệm suốt các thế hệ. Khi một người hay một nhóm người theo Chúa qua cách đã được bày tỏ trong Giăng chương 14 và 15, họ sẽ bị thế giới tôn giáo bắt bớ. Thế giới tôn giáo sẽ tiếp tục bắt bớ những người theo Đấng Christ trên con đường sự sống.