Thông tin sách

Nghiên Cứu Sự Sống Sách Giăng

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Life-Study of John
ISBN: 0-7363-0957-8
Mua sách tại:

Đang đọc: Bài 34

Untitled Document

BÀI BA MƯƠI BỐN

CƠ CẤU HỮU CƠ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI TAM NHẤT TRONG SỰ BAN PHÁT THẦN THƯỢNG (2)

H. Tình Trạng Tiếp Tục Ở

1. Nhìn Thấy Sự Kiện Chúng Ta Là Các Nhánh Trong Cây Nho

Như chúng tôi đã nêu trong bài trước, nếu muốn tiếp tục ở trong cây nho, chúng ta cần phải nhìn thấy sự kiện mình là các nhánh trong cây nho (c. 5). Việc chúng ta tiếp tục ở trong Đấng Christ tùy thuộc vào khải tượng sáng tỏ cho biết chúng ta là các nhánh trong cây nho. Nếu chúng ta thấy mình đã ở trong Ngài, thì chúng ta sẽ có thể tiếp tục ở trong Ngài. Chúng ta sẽ không muốn ở xa Ngài.

2. Tiếp Tục Ở, Lưu Lại Trong Con

Một khi nhìn thấy sự kiện mình là các nhánh trong cây nho, chúng ta cần duy trì mối tương giao giữa mình và cây nho. Bất kỳ một sự ngăn cách nào cũng sẽ phân rẽ chúng ta khỏi nguồn cung ứng của cây nho. Một chút không vâng phục, một tội lỗi, hoặc ngay cả một tư tưởng tội lỗi cũng có thể ngăn cách chúng ta khỏi sự phong phú của cây nho. Nếu chúng ta không lên án những điều như vậy mà cứ bám lấy chúng, chúng sẽ ngăn cách chúng ta khỏi sự phong phú của cây nho. Trước hết chúng ta phải thấy mình là các nhánh. Kế đến chúng ta cần duy trì mối tương giao giữa mình và Chúa. Không điều gì được xen vào giữa Ngài và chúng ta. Có một bài thánh ca trong quyển thánh ca của chúng ta bắt đầu bằng những lời như sau: “Giữa Chúa với tôi chẳng chi xen vào”. Theo kinh nghiệm, chúng ta biết ngay cả một điều nhỏ nhặt cũng có thể ngăn cách chúng ta khỏi nguồn cung ứng phong phú của cây nho. Chúng ta cần cầu nguyện với Chúa: “Chúa ơi, nguyện không một điều nào xen vào giữa Ngài và con, phân rẽ con khỏi nguồn cung ứng phong phú của Ngài”.

3. Để Con Tiếp Tục Ở Trong Chúng Ta

Chúng ta cần để Con tiếp tục ở trong mình (cc. 4-5). Điều này rất ý nghĩa. Chúng ta tiếp tục ở trong Ngài và Ngài tiếp tục ở trong chúng ta. Nhưng nhiều lúc chúng ta không nhường chỗ, khoảng trống cho Ngài để Ngài tiếp tục ở trong chúng ta. Chúa mong muốn mở rộng sự cư ngụ của Ngài trong chúng ta. Nhưng chúng ta lại thích thu hẹp sự cư ngụ của Ngài. Chúng ta giới hạn Ngài. Có một sự tranh chiến không ngừng nghỉ giữa Đấng Christ cư ngụ trong chúng ta và chính chúng ta. Đang khi sự cư ngụ của Đấng Christ dần dần lan ra trong chúng ta thì có một điều gì đó bên trong giới hạn Đấng ấy. Đấng Christ cư ngụ ấy muốn dần dần chiếm thêm chỗ, thậm chí thêm từng phân một. Nhưng thỉnh thoảng lại có một cuộc tranh chiến chống lại việc Ngài chiếm thêm chỉ một phân. Đấng Christ muốn chiếm thêm một phân nữa, nhưng chúng ta giới hạn không cho Ngài làm như vậy. Kết quả là chúng ta mặc cả với Ngài. Nếu không mặc cả với Chúa, anh em phải là một Cơ Đốc nhân ở tầng trời thứ ba. Có lẽ thậm chí hôm nay nhiều người trong chúng ta đã mặc cả với Ngài. Dầu chúng ta đã kêu la: “Ngài đã làm tan nát chúng con rồi”, nhưng có lẽ trong lòng chúng ta vẫn nói: “Chúa Jesus ơi, con chỉ cho Ngài chừng này, con không thể nhường chỗ cho Ngài hơn nữa. Chúa ơi, xin thương xót con. Xin kiên nhẫn cho đến khi con sẵn lòng cho Ngài thêm nửa phân nữa. Trong khi chờ đợi, Chúa ơi, xin cứ giữ nguyên vị trí của Ngài”. Mặc dầu chúng ta không nói thành lời thành tiếng như vậy, nhưng nhiều lúc chúng ta ấp ủ tư tưởng này sâu trong lòng mình. Có lẽ Chúa nói: “Ta muốn chiếm thêm năm phân nữa”. Khi ấy anh em bắt đầu mặc cả với Ngài một lần nữa. Sau đó, Ngài vẫn yên lặng, quay mặt đi. Ngài không chịu nói chuyện với anh em nữa, và anh em mất sự hiện diện của Ngài. Mặc dầu anh em chiếm được chỗ, tức chiếm được năm phân mà Chúa muốn, nhưng anh em mất sự hiện diện của Ngài. Ôi, chúng ta cần giữ mối tương giao với Ngài và chịu để Ngài chiếm nhiều chỗ hơn và lan rộng ra trong chúng ta! Nguyện chúng ta cho phép Chúa lan rộng chính Ngài trong chúng ta, chiếm nhiều chỗ theo ý Ngài muốn. Nếu làm như vậy, chúng ta sẽ tăng trưởng trong sự sống thật sự. Chúng ta sẽ thấy sự sống bên trong lớn lên.

Tại sao rất nhiều Cơ Đốc nhân lại rất ít tăng trưởng trong sự sống? Đơn giản là vì họ không để Chúa lan rộng ra bên trong họ. Có thể không có sự phân cách, nhưng có quá nhiều giới hạn. Vấn đề “tiếp tục ở” rất tinh tế và mong manh. Xin hãy ghi nhớ chúng ta phải quan tâm đến hai điều – đừng có gì ngăn cách và đừng giới hạn. Loại bỏ sự ngăn cách thì dễ hơn là cất bỏ giới hạn. Tôi e rằng thậm chí đang khi đọc bài này, có thể anh em cũng không sẵn lòng cất bỏ mọi giới hạn. Ngợi khen Chúa vì Ngài kiên nhẫn và nhân từ. Ngài sẽ không bao giờ lìa khỏi anh em. Ngài đang chờ đợi. Cùng lắm là Ngài quay mặt đi chỗ khác. Đó là tất cả những gì Ngài sẽ làm. Nhưng Ngài vẫn ở đó. Nguyện chúng ta nhìn xem Ngài để được thương xót và nhận được ân điển để chúng ta có thể luôn luôn nhường chỗ hầu Ngài lan rộng ra trong chúng ta, cho phép Ngài lan rộng đến mọi ngõ ngách, mọi lối đi của bản thể bề trong của chúng ta. Đó là phương cách tăng trưởng trong sự sống.

4. Lìa Khỏi Con,
Chúng Ta Không Thể Làm Gì Được

Lìa khỏi Con chúng ta không thể làm gì được (c. 5). Nhánh nho không thể tự mình sống được, vì nó sẽ khô héo và chết khi tách rời khỏi cây nho. Sự liên hệ giữa các nhánh và cây nho mô tả mối quan hệ giữa chúng ta và Chúa. Chúng ta không là gì cả, chúng ta không có gì cả, và chúng ta không thể làm gì nếu lìa khỏi Ngài. Những gì chúng ta là, những gì chúng ta có, và những gì chúng ta làm đều phải ở trong Chúa và bởi Chúa trong chúng ta. Chúng ta tiếp tục ở trong Chúa và Ngài tiếp tục ở trong chúng ta là điều rất quan trọng. Nếu không, chúng ta sẽ bị kết liễu và không là gì cả. Ngoài Ngài, chúng ta không là gì cả, không có gì cả, và không thể làm gì cả. Vì chúng ta là các nhánh đối với Chúa và Chúa là cây nho đối với chúng ta, chúng ta phải tiếp tục ở trong Ngài và để Ngài tiếp tục ở trong chúng ta.

5 Để Lời Tức Thì Của Con Tiếp Tục Ở Trong Chúng Ta

Khi chúng ta tiếp tục ở trong Chúa, chúng ta phải để lời Ngài tiếp tục ở trong chúng ta (c .7). Từ ngữ được dịch là lời trong tiếng Hi Lạp là rhema, có nghĩa là lời phán tức thì và trong hiện tại. Để lời tức thì của Chúa tiếp tục ở trong chúng ta là điều thật cần thiết. Con mong muốn mở rộng sự cư ngụ của Ngài trong chúng ta. Khi Ngài tiếp tục ở trong chúng ta, Ngài luôn luôn phát ngôn. Lời phát ngôn này của Ngài là rhema, lời tức thì. Chính yếu Ngài thường nói một chữ với chúng ta, chữ ấy là “không”. Tuy nhiên, đôi khi lời phán của Ngài là một yêu cầu hay một lệnh truyền. Chúng ta cần yêu Ngài và giữ lời tức thì của Ngài biết bao! Khi Ngài phán lời tức thì rhema, chúng ta phải lắng nghe và giữ lời ấy. Chúng ta cần yêu Ngài và giữ lời hiện tại của Ngài biết bao! Khi Ngài phán lời rhema tức thì, chúng ta phải lắng nghe và tuân theo. Nếu không giữ lời tức thì, ngay lập tức chúng ta bị cắt đứt khỏi mối tương giao. Nhưng nếu tuân giữ lời ấy, chúng ta sẽ hấp thụ được mọi sự phong phú của sự đầy trọn Ngài, của sự sống Ngài, và có dòng chảy sự sống để kết trái.

Trong các câu 4 và 5 Chúa bảo chúng ta rằng Ngài tiếp tục ở trong chúng ta, nhưng trong câu 7 Ngài thay đổi cách diễn đạt một chút và nói rằng lời Ngài tiếp tục ở trong chúng ta. Thay vì chính Đấng Christ tiếp tục ở trong chúng ta, bây giờ là các lời Ngài tiếp tục ở trong chúng ta. Tại sao Chúa đổi: “Hãy cứ ở trong Ta và Ta ở trong các ngươi” thành “Hãy tiếp tục ở trong Ta và lời Ta tiếp tục ở trong các ngươi”? Bởi vì sự tiếp tục ở của Chúa tự nó quá huyền nhiệm và khách quan. Chỉ nói rằng Chúa tiếp tục ở trong chúng ta thì quá xa xôi đối với chúng ta. Chẳng hạn như khi Chúa nói với người Do Thái rằng Ngài là thức ăn, là bánh sự sống và người ta có thể ăn uống Ngài như thức ăn sống động và bánh sống động, người Do Thái lấy làm lạ và ngạc nhiên, họ không thể hiểu được điều đó. Họ tự hỏi ăn và nuôi mình bằng chính Ngài nghĩa là gì. Sau đó Chúa Jesus bảo họ rằng thịt Ngài là thức ăn thật và huyết Ngài là thức uống thật (6:55). Đơn giản Chúa có ý nói Ngài phải chết, vì huyết Ngài phải tách rời khỏi thịt Ngài. Ngài phải chết để có thể truyền chính Ngài vào trong chúng ta nhờ sự chết và sự phục sinh. Chúa phán mọi điều này với cái nhìn về bối cảnh lễ Vượt qua của người Do Thái. Trong lễ Vượt qua, người Do Thái luôn luôn giết chiên con, rảy huyết nó lên trụ cửa, và ăn thịt nó. Vì biết người Do Thái có một bối cảnh như vậy, Chúa định ý rằng họ hiểu những gì Ngài nói. Vì vậy, Chúa nói thịt Ngài ăn được và huyết Ngài uống được. Dầu vậy, họ không thể hiểu và hỏi nhau làm thế nào người này cho họ thịt để họ ăn. Sau đó, Chúa chỉ cho họ thấy xác thịt không ích gì, mà Linh mới ban sự sống (6:63). Thậm chí Chúa bảo những lời Ngài nói là linh và sự sống.

Qua điều này chúng ta có thể thấy Chúa ở đâu và Ngài là gì. Anh em có thể nói Chúa ở trên các tầng trời, Ngài là Linh và sự sống. Anh em nói đúng, nhưng ngay cả điều đó cũng quá thuộc linh, huyền nhiệm và khách quan. Nan đề là làm thế nào để điều đó trở nên một sự thật đối với chúng ta, làm thế nào để điều đó trở nên kinh nghiệm và sẵn sàng cho chúng ta. Điều đó cần có thực chất thay vì thuộc linh, sẵn sàng thay vì huyền nhiệm, ích lợi thay vì chỉ là giáo lý. Vâng, chúng ta biết Chúa là cây nho, chúng ta là nhánh; nếu tiếp tục ở trong Ngài, chắc chắn Ngài sẽ tiếp tục ở trong chúng ta. Nhưng nan đề là ngày nay Chúa ở đâu và Ngài là gì. Nói cách khác, làm thế nào Ngài có thể sẵn sàng cách thực tế cho chúng ta?

Để Chúa tiếp tục ở trong chúng ta, cần phải để các lời Ngài tiếp tục ở trong chúng ta. Cách duy nhất để Chúa có thể trở nên thực tế đối với chúng ta là bởi lời Ngài. Nhờ phương tiện nào chúng ta nghe phúc âm và tiếp nhận Chúa làm Đấng Cứu Rỗi mình? Ấy là bởi lời Ngài. Khi tiếp nhận lời Ngài, chúng ta thật sự tiếp nhận chính Chúa vì Chúa ở trong lời Ngài và chính Ngài là Lời. Cũng theo nguyên tắc ấy, nếu chúng ta muốn để Chúa tiếp tục ở trong mình, chúng ta phải để lời Ngài tiếp tục ở trong chúng ta. Như vậy, vì chúng ta đã có Kinh Thánh trong tay là quyển sách đầy dẫy lời Chúa nên chúng ta đừng nói rằng Chúa ở xa xôi quá hay Ngài vẫn bí ẩn hoặc thuộc linh quá chứ không thực tế. Ngợi khen Chúa vì chúng ta có một điều gì đó rất có thực chất, gần gũi và thực tế trong tay mình. Chúng ta có Lời. Chúng ta có thể đọc Lời và tiếp nhận lời bằng tấm lòng và linh mình. Chúng ta có thể tiếp xúc với lời Chúa trong linh mình hằng ngày và từng giây phút. Hễ chúng ta tiếp xúc với lời Chúa, ấy là chúng ta tiếp xúc với chính Chúa.

Như chúng tôi đã nêu lên, trong tiếng Hi Lạp, từ ngữ lời trong câu 7 là rhema, chứ không phải logos. Logos là lời thành văn, nhưng rhema là lời hiện tại, lời Chúa phán với anh em cho một mục đích cụ thể vào ngay giây phút ấy. Theo kinh nghiệm của chúng ta, nếu giữ mình trong mối tương giao với Chúa, chúng ta sẽ có rhema từ Chúa ở bên trong mình luôn luôn. Logos là lời bên ngoài như một sứ điệp được viết hay nói ra; rhema là lời hiện tại, lời bên trong. Chúng ta có logos trong tay, nhưng có rhema trong linh mình. Logos là lời thành văn như sự bày tỏ Đấng Christ hằng sống; rhema là lời mà Linh của Đấng Christ phán trong chúng ta vào lúc chúng ta cần. Giả dụ, có lẽ đang khi anh em tương giao với một anh em khác, một điều gì đó trong anh em bảo anh em hãy ngừng nói. Đó là rhema. Có lẽ anh em đang suy nghĩ về một vấn đề mà mình muốn làm ngày hôm nay, nhưng một lần nữa, điều gì đó trong anh em bảo anh em đừng làm việc ấy. Đó cũng là rhema.

Chúng ta không nên nói cách mơ hồ rằng mình tiếp tục ở trong Christ và Christ tiếp tục ở trong mình. Chúng ta phải chính xác hơn và nhận biết rằng mình phải tiếp xúc với hai loại lời – lời bên ngoài và lời bên trong, tức là lời chép trong Kinh Thánh ở bên ngoài chúng ta và lời trong linh là lời ở bên trong chúng ta. Nếu chúng ta nói mình sẽ ở trong Christ và để Christ ở trong mình, chắc chắn chúng ta phải tiếp xúc với hai loại lời này. Nếu không hiểu hai loại lời khác nhau ấy, chúng ta không thể liên tục tiếp xúc với Chúa, và tuyệt đối chúng ta không thể giữ mình tiếp tục ở trong Chúa và Chúa tiếp tục ở trong chúng ta. Do đó, chúng ta phải tiếp xúc với lời thành văn bên ngoài và lời sống động ở bên trong, vì nhờ lời thành văn bên ngoài mà chúng ta có sự giải thích, định nghĩa, và bày tỏ Chúa huyền nhiệm và nhờ lời sống động bên trong mà chúng ta kinh nghiệm về Đấng Christ tiếp tục ở trong và kinh nghiệm sự hiện diện của Chúa thực hữu.

Chúa rất huyền nhiệm. Vì lý do đó chúng ta không bao giờ có thể hiểu Ngài bằng sự tưởng tượng của mình. Trái lại chúng ta phải đọc sáu mươi sáu sách của Kinh Thánh. Chúng ta cần phải đọc sáu mươi sáu sách đó từng lời một vì tất cả những lời ấy bày tỏ, giải thích, và định nghĩa Chúa huyền nhiệm của mình. Nếu muốn biết Ngài, chúng ta phải biết Lời Ngài và cách ứng xử với Lời ấy. Nhưng mặt khác, Linh ở trong chúng ta, ban cho chúng ta vài lời sống động đúng lúc để đáp ứng nhu cầu của mình. Vào ngay thời điểm có nhu cầu, Linh bên trong chúng ta ban cho chúng ta lời đúng lúc cho một trường hợp cụ thể của mình. Lời rhema bên trong luôn luôn tương ứng với lời logos bên ngoài. Linh phán lời rhema bên trong không bao giờ phán khác với lời logos thành văn. Lời logos bên ngoài và lời rhema bên trong luôn luôn phù hợp với nhau, và nhiều lần rhema bên trong giải thích logos bên ngoài. Có lẽ anh em đọc lời logos thành văn sáng hôm nay nhưng không hiểu lời ấy hay không áp dụng cho mình cách sống động. Nhưng trong khi anh em làm việc, Linh xức dầu cho anh em bên trong bằng lời ấy, ban cho anh em ý nghĩa đúng đắn và ngay cả với một sự nhấn mạnh đúng đắn. Anh em cảm nhận được rhema sống động với sự nhấn mạnh sống động bởi Linh. Kết quả là không những anh em hiểu lời ấy trong tâm trí mình mà còn hiểu lời ấy trong linh mình. Bây giờ lời thành văn bề ngoài trở nên lời sống động trong linh anh em. Anh em có thể kinh nghiệm lời ấy và áp dụng cho đời sống mình. Theo cách đó logos trở nên rhema; lời bên ngoài trở nên lời bên trong. Chúng ta cần chú ý đến lời rhema sống động bên trong, để cho lời ấy tự do hành động trong chúng ta. Để lời sống động có thể tự do hành động trong chúng ta, chúng ta phải cùng đi với lời ấy. Nói cách khác, chúng ta cần phải rất đầu phục và vâng theo lời rhema sống động bên trong là lời hiện đang phán bên trong chúng ta. Tập trung vào lời rhema bên trong sẽ làm cho Chúa sống động trở nên rất thực hữu đối với chúng ta trong linh mình, làm cho Đấng Christ rất gần gũi và thực tế. Chúng ta sẽ cảm nhận được sự chuyển động và sự hành động của Chúa, là Đấng ban sinh lực bề trong cho chúng ta.

6. Cầu Nguyện Cho Việc Kết Nhiều Trái Để Cha Được Tôn Vinh

Đang khi Chúa chuyển động, hành động, thúc giục và ban sinh lực bên trong chúng ta, chúng ta sẽ làm gì? Chúng ta có nên giữ miệng mình khép lại không? Không. Chắc chắn chúng ta sẽ cảm thấy mình buộc phải nói lên một điều gì đó. Chắc chắn chúng ta sẽ bày tỏ những gì mình cảm thấy ở bề trong. Đó là lời cầu nguyện thuộc linh, lời cầu nguyện trong linh. Lời cầu nguyện thuộc linh bày tỏ chuyển động của Đấng Christ bên trong chúng ta. Đấng Christ trong Lời, nhờ Lời và là Lời đang chuyển động, hành động, thúc giục và ban sinh lực bên trong chúng ta. Khi điều này xảy ra, chúng ta không thể im lặng. Tôi tin tất cả chúng ta đều kinh nghiệm điều này. Thỉnh thoảng vào ban đêm tôi không ngủ được mà phải chỗi dậy vì một điều gì đó đang chuyển động và ban sinh lực cho tôi. Tôi phải chỗi dậy nói: “Chúa ơi, con đây. Con ngợi khen Ngài”. Loại cầu nguyện này có phải chỉ là sự bày tỏ ý kiến, tư tưởng, cảm xúc hay sự tưởng tượng của chúng ta không? Không, chúng ta đang diễn tả việc Chúa chuyển động và ban sinh lực bên trong. Chúng ta trở nên phát ngôn viên cho Chúa để nói ra những gì ở trong mình vào giây phút ấy.

Trong câu 7 Chúa nói: “Ví bằng các ngươi cứ ở trong Ta, và lời Ta cứ ở trong các ngươi, hễ điều gì các ngươi muốn, hãy xin, thì Ta sẽ làm điều đó cho các ngươi”. Khi chúng ta tiếp tục ở trong Chúa và để các lời Ngài tiếp tục ở trong chúng ta, chúng ta thật sự làm một với Ngài, và Ngài đang hành động trong chúng ta. Khi ấy, dầu chúng ta xin bất cứ điều gì, thì không những chúng ta đang cầu nguyện mà Ngài cũng đang cầu nguyện trong lời cầu nguyện của chúng ta. Loại cầu nguyện này có liên quan đến việc kết trái (c. 8) và chắc chắn sẽ được ứng nghiệm. Chúng ta không thể tự mình có sự cầu nguyện này. Lời cầu nguyện trong linh này đến từ Đấng Christ cư ngụ bên trong, qua Linh, và bởi lời Ngài. Nếu chúng ta tiếp tục ở trong Chúa, luôn luôn giữ mình tiếp xúc và tương giao với Chúa, để Chúa với lời Ngài sống, chuyển động, giục giã, và ban sinh lực bên trong thì chúng ta sẽ không thể câm nín. Chúng ta sẽ phải nói lên một điều gì đó. Những gì chúng ta nói sẽ là lời cầu nguyện thật trong linh. Đó là lời diễn đạt của Đấng Christ ngự-bên-trong là Linh phán ra lời Ngài.

Khi lời Chúa tiếp tục ở trong chúng ta, sự truyền thông và diễn đạt của Ngài sẽ tiếp tục ở trong chúng ta. Vì vậy, chúng ta có thể “xin bất cứ điều gì mình muốn”. Bằng cách cầu nguyện, chúng ta diễn tả những gì mình đã nhận lãnh nơi Chúa, và điều đó sẽ được thực hiện cho chúng ta. Lời cầu nguyện này không phải lời cầu nguyện thiên nhiên của loài người; đó là lời cầu nguyện thần thượng, lời diễn đạt sự tương giao thần thượng. Đang khi Chúa ở trong chúng ta diễn tả tư tưởng, ao ước, ý định và ý muốn Ngài, thì chúng ta lấy lời Ngài và diễn tả ra bằng phương tiện là lời cầu nguyện của mình. Lời cầu nguyện này thật thần thượng, vì đó là lời phát ngôn và diễn đạt ý muốn, ao ước và tâm trí của Đấng tiếp tục ở trong chúng ta và truyền thông chính Ngài cho chúng ta.

Câu 8 chép: “Cha Ta được tôn vinh trong điều này, ấy là các ngươi kết nhiều trái và như vậy các ngươi sẽ trở nên môn đồ Ta” (RcV). Lời cầu nguyện trong câu 7 liên quan đến việc kết trái và sự tôn vinh Cha được đề cập trong câu 8. Chúng ta cần cầu nguyện cho việc kết trái nhiều để Cha được tôn vinh, tức là được bày tỏ ra trong Con. Trong việc kết trái, sự sống thần thượng của Cha được bày tỏ và như vậy Ngài được tôn vinh. Chỉ khi nào Cha được bày tỏ ra thì Ngài mới được tôn vinh. Điện minh họa ý nghĩa của sự tôn vinh. Điện mà không được bày tỏ ra là điện không được “tôn vinh”. Chỉ khi nào điện được bày tỏ ra thì nó mới được “tôn vinh”. Điện trong bóng đèn được “tôn vinh” vì nó được bày tỏ ra. Cũng vậy, khi sự sống thần thượng của Cha được bày tỏ ra qua sự kết trái của cơ cấu hữu cơ bao gồm cây nho và các nhánh, thì Ngài được tôn vinh.

Những lời cầu nguyện chân chính phải được sự sống và bước đi của chúng ta kèm theo. Đời sống, bước đi và sinh hoạt của chúng ta cần phải luôn luôn đi theo lời cầu nguyện của mình. Chúng ta cần phải hành động, sống, làm việc phù họp với cách mình cầu nguyện. Điều này rất sâu xa. Đang khi Chúa tiếp tục ở trong chúng ta, Ngài bày tỏ chính Ngài, tư tưởng, ao ước, và ý định của Ngài cho chúng ta. Khi chúng ta nói lên những điều ấy trong lời cầu nguyện và chúng ta hành động, sống, bước đi theo những gì mình cầu nguyện, thì Đức Chúa Trời sẽ được bày tỏ và được tôn vinh.

Để tiếp tục ở trong Ngài, chúng ta cần phải chăm lo đến lời Chúa theo hai phương diện – lời bên trong và lời bên ngoài. Chúng ta phải tiếp xúc với Chúa qua lời bên ngoài để lời ấy trở thành lời bên trong cho mình. Lời bên ngoài mà chúng ta tiếp xúc dưới hình thức văn viết sẽ trở nên lời bên trong sống động ở trong linh chúng ta. Khi ấy Chúa sẽ bày tỏ chính Ngài qua lời sống động của Ngài, và chúng ta sẽ biết được ý muốn, ý định, ao ước và tư tưởng của Ngài. Chúng ta cũng sẽ làm một với Chúa để nói lên tư tưởng của Chúa trong lời cầu nguyện của mình. Lời chúng ta cầu nguyện cũng sẽ là cuộc sống mà mình sống, bước đi và công tác. Những lời cầu nguyện ấy sẽ là sự bày tỏ, sự biểu lộ đầy đủ về Đức Chúa Cha. Đức Chúa Cha sẽ được bày tỏ ra và được tôn vinh qua chúng ta.

Trước khi tiếp tục, tôi cần nói vài lời về việc đọc Kinh Thánh. Chúng ta thường khuyên các tín đồ mới đọc Lời Chúa càng nhiều càng tốt. Tuy nhiên, đối với một số người, đọc Kinh Thánh quá nhiều không phải là tốt vì như vậy giống như tự nhồi nhét quá nhiều thức ăn cho mình. Nhiều Cơ Đốc nhân tích chứa quá nhiều Lời Chúa nhưng lại tiêu hóa Lời ấy rất ít. Chúng ta cần cầu nguyện bằng Lời Chúa và cầu nguyện dựa trên Lời ấy từng câu một, từng mệnh đề một, từng nhóm chữ một, và ngay cả từng từ ngữ, để tiêu hóa những gì mình đọc. Nếu chúng ta cầu nguyện dựa trên Lời mình đọc thì sẽ có sự nuôi dưỡng thuộc linh, chúng ta sẽ được nuôi dưỡng và mạnh mẽ trong linh.

7. Giữ Mạng Lệnh Của Con Bằng Cách Vâng Theo Lời Tức Thì Để Chúng Ta Được Tiếp Tục Ở Trong Tình Yêu Ngài

Chúng ta cần giữ các mạng lệnh của Con bằng cách vâng theo lời tức thì của Ngài để chúng ta tiếp tục ở trong tình yêu Ngài (cc. 10-11). Trước hết, chúng ta tiếp tục ở trong Ngài và Ngài tiếp tục ở trong chúng ta. Khi ấy, lời Chúa sẽ tiếp tục ở trong chúng ta, chúng ta sẽ tiếp tục ở trong tình yêu Ngài. Chúng ta tiếp tục ở trong Ngài và rồi tiếp tục ở trong tình yêu Ngài. Một mặt, chúng ta phải ở trong chính Chúa; mặt khác, chúng ta phải ở trong tình yêu Ngài. Như chúng ta phải để lời Chúa tiếp tục ở trong mình hầu cho Chúa tiếp tục ở trong chúng ta, thì theo nguyên tắc ấy, chúng ta phải tiếp tục ở trong tình yêu của Chúa hầu cho chúng ta tiếp tục ở trong Chúa liên tục. Nếu anh em không cảm nhận được sự tươi mới, ngọt ngào và mềm mại của tình yêu Chúa, tôi sợ rằng mặc dầu cố gắng tiếp tục ở trong Ngài, anh em sẽ thất bại. Vấn đề liên tục ở trong Chúa là vấn đề của tình yêu. Chúng ta cần phải cảm nhận tình yêu của Ngài thật là tươi mới và ngọt ngào. Chúng ta cần tiếp tục ở trong tình yêu Ngài để duy trì tình trạng tiếp tục ở trong Ngài. Thí dụ, nếu hai anh em không cảm thấy yêu thương nhau, làm thế nào họ duy trì được sự tương giao thân mật? Cũng vậy, chúng ta cần tiếp tục ở trong tình yêu của Chúa và cảm nhận tình yêu của Ngài để có thể tiếp tục ở trong sự tương giao với Ngài. Khi đọc điều này có lẽ anh em nói: “Anh ơi, tôi không cảm nhận được tình yêu của Ngài”. Nếu đó là tình trạng của mình, anh em nên cầu nguyện như thế này: “Chúa ơi, xin thương xót con. Tại sao mấy hôm nay con không cảm nhận được tình yêu của Ngài? Chúa ơi, tại sao?” Nếu anh em cầu nguyện như vậy, tôi tin anh em sẽ kinh nghiệm tình yêu tươi mới của Chúa. Tình yêu Ngài sẽ rất tươi mới đối với anh em. Khi ấy anh em sẽ tiếp tục ở trong tình yêu Ngài. Điều ấy sẽ giữ anh em tiếp tục ở trong chính Ngài.

Nếu muốn tiếp tục ở trong tình yêu của Chúa, chúng ta phải giữ các mạng lệnh Ngài. Khi chúng ta tiếp tục ở trong Chúa, Ngài sẽ phán lời tức thì bên trong chúng ta. Các lời ấy là những mạng lệnh mà Ngài dành cho chúng ta. Nếu chúng ta giữ những lời ấy, thì đó có nghĩa là chúng ta yêu Ngài. Nhờ đó chúng ta sẽ tiếp tục ở trong tình yêu Ngài. Trước hết, Chúa tiếp tục ở trong chúng ta. Kế đến, lời Ngài tiếp tục ở trong chúng ta. Trước hết, Ngài tiếp xúc với chúng ta bằng chính Ngài. Kế đến, Ngài tiếp xúc với chúng ta bằng lời Ngài và tình yêu Ngài. Điều này thật đầy ý nghĩa. Trước hết Ngài tiếp tục ở trong chúng ta và rồi lời Ngài tiếp tục ở trong chúng ta. Trước hết chúng ta tiếp tục ở trong Ngài và rồi chúng ta tiếp tục ở trong tình yêu Ngài. Chúng ta lấy hai người bạn làm ví dụ. Trong tình bạn, người này phải quan tâm đến lời nói của người kia. Không những chính người bạn ấy là vấn đề mà còn là lời của người ấy nữa. Nếu người này không quan tâm gì đến lời người kia nói, người ấy sẽ mất tình bạn. Nhưng nếu quan tâm đến lời bạn mình nói, người ấy sẽ dần dần thấy mình ở trong tình thương của người kia. Điều đó sẽ làm cho tình bạn được sâu xa hơn, thân mật hơn và mạnh mẽ hơn. Nhưng nếu không quan tâm đến những gì người kia nói ra, người ấy sẽ không được ở trong tình cảm thân mật với người kia, và cuối cùng tình bạn sẽ bị rạn nứt.

Ban đầu chúng ta tiếp tục ở trong Chúa và Ngài tiếp tục ở trong chúng ta. Trong khi tiếp tục ở trong chúng ta, Ngài phán lời tức thì cho chúng ta. Chúng ta cần phải giữ lời ấy. Khi chúng ta giữ lời Ngài, có nghĩa là chúng ta để cho lời Ngài tiếp tục ở trong chúng ta. Rồi không những chính Ngài tiếp tục ở trong chúng ta mà lời Ngài cũng tiếp tục ở trong chúng ta nữa. Khi giữ lời Ngài và để lời ấy tiếp tục ở trong mình, ngay lập tức chúng ta vào trong tình yêu Ngài và tiếp tục ở trong tình yêu ấy. Không những chúng ta tiếp tục ở trong Ngài mà còn tiếp tục ở trong tình yêu Ngài nữa. Sự tiếp tục ở này càng trở nên thân mật, sâu xa và mạnh mẽ hơn. Nếu không tiếp tục ở trong Ngài cách thân mật như vậy, dần dần chúng ta sẽ hoàn toàn rơi khỏi tình trạng “tiếp tục ở”. Chúa luôn luôn phán. Nếu anh em để Ngài tiếp tục ở trong mình, Ngài sẽ tiếp tục phán với anh em. Khi Ngài phán, anh em cần phải nói: “A-men, thưa Chúa, con yêu Ngài”. Khi anh em nói a-men và giữ những lời Ngài, anh em vào trong tình yêu Ngài, có cảm nhận ngọt ngào rằng Ngài rất thân mến, quí báu và đáng yêu đối với mình. Khi ấy không những anh em tiếp tục ở trong Ngài mà còn ở trong tình yêu Ngài.

Nếu chúng ta tiếp tục ở trong Chúa bằng cách tiếp tục ở trong tình yêu Ngài, và nếu Chúa tiếp tục ở trong chúng ta bởi lời Ngài ở trong chúng ta, khi ấy chúng ta sẽ tương giao thân mật với Chúa. Từ mối tương giao ấy chúng ta sẽ có lời cầu nguyện trong linh; lời cầu nguyện ấy là sự bày tỏ Chúa sống động cư ngụ trong chúng ta. Bằng cách cầu nguyện như vậy chúng ta sẽ biết rằng Cha được bày tỏ ra và được tôn vinh. Chúng ta luôn luôn nói về tôn vinh Đức Chúa Trời, nhưng làm thế nào chúng ta tôn vinh Ngài? Bằng cách tiếp tục ở trong tình yêu của Chúa và để lời Chúa tiếp tục ở trong chúng ta. Khi ấy Đức Chúa Cha sẽ được bày tỏ ra qua chúng ta và được tôn vinh trong Con. Những chùm nho sẽ được sinh ra từ tình trạng tiếp tục ở cách thân mật, mãnh liệt này vì chúng ta đã được đầy dẫy mọi sự phong phú của sự sống Chúa. Sự sống dư dật này sẽ tuôn đổ mạnh mẽ đến nỗi sẽ đậu trái, và Đức Chúa Cha trong Con sẽ được bày tỏ ra và được tôn vinh.

8. Với Sự Vui Mừng Đầy Trọn

Nếu chúng ta tiếp tục ở trong Chúa và cứ tiếp tục ở trong Ngài bằng cách tiếp tục ở trong tình yêu Ngài để được kết trái nhiều hầu bày tỏ sự sống phong phú của Ngài mà tôn vinh Cha thì chúng ta sẽ được đầy dẫy vui mừng. Sự vui mừng của chúng ta luôn luôn đến từ tình trạng chúng ta tiếp tục ở trong Chúa, tiếp tục ở trong tình yêu Ngài, kết trái trong sự sống phong phú của Ngài, và từ tình trạng bày tỏ và tôn vinh Cha. Trong sự sống ấy, chúng ta đầy dẫy sự vui mừng.

Chúng ta đã thấy tình trạng tiếp tục ở trong Giăng chương 15. La Mã chương 8 là sự nối tiếp của Giăng chương 15. Không có La Mã chương 8, chúng ta sẽ khó duy trì tình trạng tiếp tục ở trong Chúa cách liên tục. Cách duy trì tình trạng tiếp tục ở trong Chúa thường xuyên là đặt tâm trí chúng ta vào linh (La. 8:6). Đặt tâm trí vào linh trong La Mã chương 8 là sự phát triển của tình trạng tiếp tục ở trong Chúa trong Giăng chương 15. Nếu chỉ có Giăng chương 15 mà thiếu La Mã chương 8, chúng ta vẫn không có phương cách nào để tiếp tục ở trong Chúa cách liên tục. Trong La Mã chương 8 chúng ta có Đấng Christ là Linh sự sống (La. 8:2) và là Linh cư trú trong linh chúng ta với sự sống. Cách tiếp tục ở trong Chúa là đặt tâm trí, tức phần chính của hồn mình, vào linh để có thể kinh nghiệm Chúa là Linh ban-sự-sống cư ngụ trong linh chúng ta.