Thông tin sách

Nghiên Cứu Sự Sống Sách Giăng

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Life-Study of John
ISBN: 0-7363-0957-8
Mua sách tại:

Đang đọc: Bài 32

Untitled Document

BÀI BA MƯƠI HAI

SỰ BAN PHÁT ĐỨC CHÚA TRỜI TAM NHẤT ĐỂ SINH RA NƠI CƯ NGỤ CỦA NGÀI (4)

Giăng chương 14 chính yếu bày tỏ cách Đức Chúa Trời Tam Nhất đang ban phát chính Ngài vào trong chúng ta hầu cho Ngài và chúng ta, chúng ta và Ngài, có thể được xây dựng với nhau trong sự hòa quyện thần tính với nhân tính. Chương này bày tỏ rằng Đức Chúa Trời Tam Nhất, là Cha, Con và Linh, đang ban phát chính Ngài vào trong các tín đồ trong Jesus Christ; rằng chính Đức Chúa Trời và các tín đồ đang được xây dựng lại với nhau, một sự xây dựng thần tính với nhân tính; rằng cuối cùng sự xây dựng này trở thành một nơi ở hỗ tương; và rằng Đức Chúa Trời ở trong con người và con người ở trong Đức Chúa Trời. Đó là nền tảng cho lời Chúa nói trong 15:4: “Hãy cứ ở (hay: tiếp tục ở) trong Ta, và Ta cũng ở trong các ngươi”. Đó là sự cư ngụ hỗ tương vì chúng ta ở trong Ngài và Ngài ở trong chúng ta. Vì sự cư ngụ hỗ tương này, mà có một nơi ở hỗ tương. Làm sao có thể cư ngụ nếu không có một chỗ ở? Mặc dầu sự cư ngụ hỗ tương được bày tỏ rõ ràng trong chương mười lăm, nhưng nơi cư ngụ hỗ tương ở đâu? Nơi cư ngụ ấy được đề cập trong chương mười bốn.

Trong chương mười lăm chúng ta có từ ngữ cứ ở và trong chương mười bốn chúng ta có từ ngữ nơi ở. Tôi thích hai từ ngữ này. Trong tiếng Hi Lạp, cũng như trong tiếng Anh, hình thức danh từ của động từ cứ ở là nơi ở. Trong tiếng Hi Lạp, chúng ta có danh từ nơi ở trong chương mười bốn và động từ cứ ở trong chương mười lăm. Từ ngữ Hi Lạp tương tự có nghĩa là nơi ở được tìm thấy trong chương mười bốn dưới hình thức cả số ít lẫn số nhiều. Hình thức số ít được tìm thấy trong câu 23, là câu cho chúng ta biết Cha và Con sẽ đến và lập nơi cư ngụ với người yêu thương Chúa Jesus. Hình thức số nhiều được tìm thấy trong câu 2, là câu Chúa bảo chúng ta rằng trong nhà Cha Ngài có nhiều chỗ ở. Bản Kinh Thánh King James dịch từ ngữ Hi Lạp trong câu 2 là những lâu đài (mansions) thay vì những chỗ ở. Dịch như vậy gây nên lắm nan đề. Xin ghi nhớ rằng “chỗ ở” được tìm thấy trong chương mười bốn và “sự cứ ở” được tìm thấy trong chương mười lăm. Trước hết, chúng ta cần một chỗ ở. Rồi chúng ta có sự cứ ở, hay tiếp tục cư ngụ.

Hầu như tất cả các Cơ Đốc nhân nói về sự cứ ở trong Giăng 15 mà không nhận biết chỗ ở là nơi nào, đến từ đâu, hay được hình thành như thế nào. Mặc dầu có lời sáng tỏ trong Giăng 15:4 nói rằng: “Hãy cứ ở trong Ta, và Ta cũng ở trong các ngươi”, nhưng chỗ ở là nơi nào và được hình thành như thế nào? Chỗ ở được tìm thấy trong chương trước, là chương mười bốn, và được hình thành bởi Đức Chúa Trời Tam Nhất ban phát chính Ngài vào trong các tín đồ. Bằng cách đó Ngài và các tín đồ, thần tính và nhân tính, được xây dựng với nhau làm một.

Như chúng ta đã thấy, Giăng 14:1-6 cho chúng ta biết Chúa Jesus đi để chuẩn bị một chỗ cho chúng ta. Bây giờ chúng ta hiểu rằng Ngài không đi để chuẩn bị một lâu đài trên trời. Không, Ngài đi để dọn đường và chuẩn bị chỗ đứng cho chúng ta vào trong Đức Chúa Trời. Chúng ta phải rất sáng tỏ về điều này. Trong câu 6 Chúa Jesus nói Ngài là con đường và Cha là nơi đến. Ngài nói Ngài là con đường để chúng ta đến với Cha. Vì thế, con đường là một thân vị sống động và nơi đến cũng phải là một thân vị sống động. Con là con đường để đem chúng ta đến với Cha là nơi đến.

Bắt đầu với Giăng 14:7, Chúa Jesus tiếp tục nói với chúng ta cách chúng ta có thể vào trong Cha. Để vào trong Cha, chúng ta cần vào trong Con vì Ngài ở trong Cha. Một khi chúng ta vào trong Ngài, tự phát chúng ta ở trong Cha. Chúa phán rằng Ngài đi để chuẩn bị một chỗ cho chúng ta để Ngài ở đâu chúng ta cũng ở đó. Ngài ở đâu? Ngài ở trong Cha. Nhưng khi Ngài nói những lời này, chúng ta không ở trong Cha. Vì vậy, Ngài đi để làm mọi điều cần thiết hầu đem chúng ta đến chính nơi Ngài có mặt. Đó không phải là một nơi chốn vật lý; mà là một thân vị, là Cha. Ngài ở trong Cha và Ngài đi để đem chúng ta vào trong chính Ngài. Vì Ngài ở trong Cha, nên khi chúng ta vào trong Ngài thì chúng ta cũng sẽ ở trong Cha. Như thế, cuối cùng Ngài ở đâu thì chúng ta cũng ở đó. Bây giờ chúng ta có thể hiểu Giăng 14:20, là câu nói rằng: “Ngày đó các ngươi sẽ biết Ta ở trong Cha Ta, các ngươi ở trong Ta, và Ta ở trong các ngươi”. Đó là sự hòa quyện thần tính với nhân tính. Sự hòa quyện thần tính với nhân tính này là nơi cư ngụ hỗ tương. Đức Chúa Trời cư ngụ trong con người và con người cư ngụ trong Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời ở trong con người và con người ở trong Đức Chúa Trời. Đó là nơi ở chung, là sự cư ngụ hỗ tương. Đó là tư tưởng chính yếu của Giăng chương 14.

Như chúng ta đã thấy trong Giăng chương 14, Cha là nguồn gốc, căn nguyên, thể yếu và yếu tố. Con là sự giải bày, sự bày tỏ, và hiện thân của tất cả những gì Cha là. Không có Con, không ai thấy Cha, nhưng với Con, Cha được hiện thân, bày tỏ, diễn tả và được nhìn thấy giữa vòng loài người. Loài người có thể thấy Con. Hễ họ thấy Con, họ thấy Cha, vì Cha được hiện thân trong Con. Nhưng trước khi Ngài chết và phục sinh, Con vẫn không thể vào trong con người. Ngài có thể ở giữa họ và được họ nhìn thấy, nhưng Ngài không thể vào trong con người. Vì vậy, Con phải lên thập tự giá và trải qua một tiến trình chết và sống lại. Do trải qua tiến trình chết và sống lại như vậy, hình thức của Con được biến hóa. Ngài đã được biến hóa từ hình thức xác thịt thành ra thể Linh.

Điều này giống như biến đổi một trái dưa lớn thành ra nước dưa qua tiến trình cắt và ép. Kết quả của tiến trình này là nước dưa có thể vào trong mọi người cách dễ dàng. Trước khi Chúa trải qua tiến trình này, thì Linh chưa “sẵn sàng” (7:39), nhưng sau tiến trình này, thì Linh sự sống hiện hữu. Cũng vậy, trước khi trái dưa trải qua một tiến trình, nước dưa “chưa sẵn sàng”. Chỉ có một trái dưa thật lớn. Nhưng sau tiến trình ấy, chúng ta có nước dưa để uống.

Linh là gì? Ấy là thực tại, sự thực tại hóa, của tất cả những gì Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con là. Tất cả những gì Cha và Con là đều được thực tại hóa trong Linh. Linh này đến với chúng ta, vào trong chúng ta, và cứ ở trong chúng ta. Bằng cách đó Đức Chúa Trời Tam Nhất được ban phát vào trong chúng ta. Nhờ sự ban phát này tất cả chúng ta có thể biết rằng Con ở trong Cha, chúng ta ở trong Con, và Con ở trong chúng ta. Ngài và chúng ta, chúng ta và Ngài, trở nên một thực thể hòa quyện. Thực thể hòa quyện này là chỗ cư ngụ hỗ tương của thần tính và nhân tính. Có sự cư ngụ hỗ tương tại nơi cư ngụ hỗ tương này. Chúng ta tiếp tục ở trong Ngài và Ngài tiếp tục ở trong chúng ta. Đó là sự ban phát của Đức Chúa Trời.

III. ĐỨC CHÚA TRỜI TAM NHẤT LẬP NƠI CƯ NGỤ CỦA NGÀI VỚI CÁC TÍN ĐỒ

Bây giờ chúng ta cần xem xét sự kiện Đức Chúa Trời Tam Nhất lập nơi cư ngụ của Ngài với các tín đồ. Điều này được bàn đến trong các câu từ 21 đến 24. Tuy nhiên, trước khi xét đến điều này, chúng ta cần xem một vài điểm khác.

A. Con Đã Đến Và Sống Bởi Cha,
Và Đã Làm Nhiều Điều Trong Danh Cha

Con đã đến và sống bởi Cha (5:43; 6:57), và Ngài đã làm nhiều điều trong danh Cha (10:25). Cha đã hành động trong Ngài (14:10) để Cha được tôn vinh trong Con (14:13). Khi Con nói, thì Cha hành động. Tôi đề cập điều này để bày tỏ cho anh em thấy Cha là nguồn gốc và Con là sự bày tỏ. Con đến trong danh Cha và Cha hành động qua Con. Con là sự bày tỏ Cha, còn Cha là nguồn gốc.

B. Các Tín Đồ Sống Bởi Con Và Làm Những Việc Lớn Hơn Trong Danh Con

Bây giờ các tín đồ cần sống bởi Con (6:57). Trong 6:57 Chúa Jesus nói: “Kẻ nào ăn Ta sẽ sống bởi Ta vậy”. Chúng ta cần ăn Jesus. Từ ngữ Hi Lạp dịch là ăn có nghĩa là nhai. Chúng ta không được ăn Jesus cách bình thường; chúng ta phải ăn Ngài cách đặc biệt bằng cách “nhai Ngài”. Đừng ăn Jesus cách cẩu thả – hãy “nhai Ngài” cách chậm rãi.

Trong Giăng 14:12 Chúa nói những ai tin Ngài sẽ làm việc lớn hơn việc Ngài làm. Trong các câu 13 và 14 Ngài nói nếu chúng ta xin điều gì trong danh Ngài, Ngài sẽ làm cho. Ở trong danh Chúa là làm một với Chúa, sống bởi Chúa, và để Chúa sống trong chúng ta. Chúa đến và làm nhiều điều trong danh Cha, có nghĩa là Ngài làm một với Cha (10:30), sống bởi Cha, và Cha hành động trong Ngài. Trong các sách Phúc Âm, Chúa là sự giải bày Cha, đã làm nhiều điều trong danh Cha. Trong sách Công vụ các Sứ đồ, các môn đồ là sự giải bày Chúa, thậm chí họ đã làm những việc lớn hơn trong danh Ngài. Họ cần có Con sống trong họ (14:19) để Con được bày tỏ như là Linh.

C. Con Sống Và Phát Ngôn Trong Các Tín Đồ

Con sống và phát ngôn trong các tín đồ. Đó là điểm chủ yếu. Đấng Christ sống động ở trong chúng ta thì phát ngôn thường xuyên. Ngài không bao giờ ngừng nói. Vì chúng ta vẫn đang ở trong một tình trạng có rất nhiều điều tiêu cực, nên hầu như Đấng Christ sống động này luôn luôn chỉ nói một lời là “không”. Từ sáng đến tối, và từ tối đến sáng, hầu như điều duy nhất mà Ngài nói với chúng ta là không. Một chị em có thể nói: “Tôi sẽ đi đến cửa hàng bách hóa để mua một đôi giày”, và Chúa nói: “Không”. Có lẽ một anh em muốn nói chuyện với một người nào đó, và Đấng Christ nội cư nói: “Không”. Đó không phải là kinh nghiệm của anh em sao? Tôi biết rằng Đấng Christ nội cư hầu như luôn luôn nói lời này với anh em.

D. Các Tín Đồ Yêu Thương Con, Giữ Mạng Lệnh
Của Con, Được Cha Và Con Yêu Thương,
Và Có Sự Bày Tỏ Của Con

Nếu yêu Chúa, chúng ta sẽ giữ mạng lệnh của Ngài (14:15, 21, 23). Trong Giăng 14:21 Chúa nói: “Ai có các điều răn của Ta và giữ lấy, ấy là kẻ thương yêu Ta; còn ai thương yêu Ta sẽ được Cha Ta thương yêu lại, Ta cũng thương yêu người, và tỏ chính mình Ta cho người”. Nếu giữ các mạng lệnh của Chúa, chúng ta sẽ được Cha và Con yêu thương, và Con sẽ bày tỏ chính Ngài cho chúng ta. Theo kinh nghiệm của anh em, xin nói cho tôi biết khi Chúa nói “không” với anh em và anh em vâng lời Ngài, kết quả sẽ ra sao? Ngay lập tức anh em thấy mình ở trong sự hiện diện của Chúa. Nhưng nếu không quan tâm đến tiếng “không” nhỏ nhẹ ấy, chúng ta sẽ mất sự hiện diện của Ngài. Mỗi khi nghe Ngài nói và giữ mạng lệnh Ngài, sự hiện diện của Ngài ngay lập tức trở nên rõ rệt hơn và rất ngọt ngào, quí báu, tưới mát, làm chúng ta mạnh mẽ, soi sáng và nuôi dưỡng chúng ta. Đó là Đấng Christ nội cư được bày tỏ ra.

Nói rằng Đấng Christ nội cư sẽ được bày tỏ ra nghe có vẻ phi lý phải không? Có lẽ anh em hỏi: “Vì Ngài ở trong tôi, Ngài đã có mặt ở đó sẵn rồi. Tại sao anh nói Ngài sẽ bày tỏ chính Ngài ra?” Vì Đấng Christ nội cư rất thường biến mất. Dầu Ngài cư ngụ trong anh em, nhưng Ngài xuất hiện hay biến mất khỏi cảm nhận của anh em là điều tùy thuộc vào việc anh em có lắng nghe lời Ngài hay không. Dầu già hay trẻ, tất cả các anh chị em đều có chút ít kinh nghiệm về điều này. Một lần kia, khi cảm thấy hơi cô đơn, tôi tự nhủ: “Tôi muốn đến gặp anh John và nói chuyện với anh”. Nhưng Đấng Christ nội cư nói “không”. Rồi tôi nói: “Nếu tôi đi gặp anh Francis thì thế nào?” Khi Đấng cư ngụ bên trong lại nói “không”, tôi hỏi: “Con nên làm gì?” Chúa nói: “Hãy ở đây với Ta”. “Ta” ở đây là ai? Ngài là Đấng Christ nội cư. Nếu lúc ấy tôi nói: “Thưa Chúa A-men”, thì sự hiện diện của Chúa nội cư sẽ chiếu sáng, sẽ rất ngọt ngào và ban sức mạnh. Ngài sẽ đem đến thật nhiều ánh sáng. Nhưng nếu khi Ngài nói “không” mà tôi lại không quan tâm đến lời Ngài nhưng vẫn đi gặp các anh em thì sự hiện diện của Ngài sẽ biến mất; bóng tối trong tôi sẽ thắng hơn, tôi sẽ mất phương hướng, và không được bình an.

Tất cả chúng ta đều phải học một điều: vâng theo mạng lệnh của Chúa thì tùy thuộc vào tình yêu của chúng ta đối với Ngài. Nếu yêu Chúa, anh em sẽ nói a-men khi Ngài bảo không. Nếu thật lòng nói “a-men”, anh em sẽ có sự bày tỏ về Ngài. Chúa sẽ bày tỏ chính Ngài cho ai yêu thương Ngài và giữ mạng lệnh Ngài. Điều này không có nghĩa là trước khi Chúa bày tỏ chính Ngài cho chúng ta, thì Ngài ở tầng trời thứ ba. Không, Ngài ở trong chúng ta, nhưng vì sự bất phục của chúng ta, nên sự hiện diện của Ngài biến mất, ánh sáng trở nên bóng tối, sức mạnh trở nên sự yếu đuối, và sự sống trở nên sự chết.

Trong cả Phúc Âm Giăng chỉ có hai đòi hỏi: thứ nhất là tin Ngài và thứ hai là yêu Ngài. Tin Ngài là tiếp nhận Ngài, và yêu Ngài là vui hưởng Ngài. Tất cả chúng ta đã tin vào Ngài. Điều đó có nghĩa là tất cả chúng ta đều đã tiếp nhận Ngài. Nhưng ngày nay nan đề nằm ở chỗ chúng ta có yêu Ngài không. Dầu anh em đã tiếp nhận Chúa Jesus và bây giờ Ngài đang ở trong anh em, nhưng có thể anh em không yêu Ngài. Chúng ta cần phải là một người yêu Chúa Jesus suốt cả ngày. Đó là lý do vì sao phương diện quan trọng nhất của mô hình thu nhỏ về nếp sống Hội thánh trong chương mười hai là tình yêu đã đổ dầu trên Chúa. Tất cả chúng ta phải yêu Ngài. Sự hiện diện của Ngài luôn luôn liên quan đến tình yêu của chúng ta đối với Ngài. Càng yêu Ngài, chúng ta càng vui hưởng sự hiện diện của Ngài. Sự hiện diện của Ngài là gì? Ấy chỉ là vui hưởng chính Ngài. Hễ chúng ta có sự hiện diện của Ngài, thì chúng ta vui hưởng Ngài. Càng yêu Ngài, chúng ta càng có sự hiện diện của Ngài. Càng ở trong sự hiện diện của Ngài, chúng ta càng vui hưởng tất cả những gì Ngài “là” đối với chúng ta. Chúng ta chỉ cần yêu Ngài. Hiểu biết chẳng là gì cả; chỉ có tình yêu mới đáng kể. Tất cả chúng ta cần phải yêu Ngài biết bao! Tôi yêu Ngài đã năm mươi năm và hôm nay tôi cảm thấy Ngài đáng yêu hơn bao giờ hết. Không ai đáng yêu như Ngài. Nhã Ca nói rằng Ngài hoàn toàn đáng yêu (5:16, RcV). Sự khôi phục của Chúa là sự khôi phục tình yêu đối với Chúa Jesus. Nếu không yêu Ngài, chúng ta chấm dứt đối với sự khôi phục của Ngài.

E. Cha Và Con Là Linh Đến Với Các Tín Đồ

Cha và Con là Linh đến với các tín đồ. Có lẽ anh em hỏi: “Không phải Cha và Con đã ở đây rồi sao?” Phải, Cha và Con đã có đây nhưng chưa xuất hiện. Sự đến của Cha và Con là sự xuất hiện của Cha và Con. Khi Chúa nói Cha và Con sẽ đến với tín đồ, điều đó không có nghĩa là Cha và Con ở cách xa người yêu thương Chúa Jesus. Cha và Con đã ở với người yêu thương Chúa Jesus rồi, nhưng chưa hiện ra. Sự đến của Cha và Con là sự hiện ra của Cha và Con.

F. Đức Chúa Trời Tam Nhất
Lập Nơi Cư Ngụ Hỗ Tương Với Các Tín Đồ

Đức Chúa Trời Tam Nhất lập một nơi cư ngụ hỗ tương với các tín đồ. Trong câu 23, Chúa Jesus không nói: “Cha và Ta sẽ ở với người”, nhưng Ngài nói: “Chúng ta đều đến cùng người và lập cư với người”. Có một sự khác biệt giữa hai cách diễn tả ở với và lập nơi cư ngụ với. Sự khác biệt này sâu xa hơn là cách diễn đạt của ngôn ngữ. Nói rằng: “Cha và Ta sẽ đến để ở với người” thì đúng về mặt ngôn ngữ. Nhưng nói: “Cha và Ta đều đến với người và lập cư với người” thì có ý nghĩa hơn. Ý nghĩa hơn như thế nào? Ấy là Cha và Con sẽ làm cho người yêu thương Chúa Jesus thành nơi cư ngụ của mình và người tín đồ ấy sẽ là nơi cư ngụ cho Cha và Con. Dường như Chúa muốn nói: “Chúng Ta sẽ lập nơi cư ngụ với người rồi người và Chúng Ta sẽ có một nơi cư ngụ. Người ấy sẽ là nơi cư ngụ của Chúng Ta và Chúng Ta sẽ là nơi cư ngụ của người ấy”.

Câu này là nền tảng cho Giăng 15:4-5 – “Hãy cứ ở trong Ta, Ta cũng ở trong các ngươi”. Hầu hết các Cơ Đốc nhân không nhận ra nền tảng của Giăng 15:4-5 là Giăng 14:23, tức câu cho chúng ta thấy nơi cư ngụ hỗ tương được lập nên do sự xuất hiện của Cha và Con với tư cách là Linh đến với người tín đồ yêu thương Ngài. Nói cách khác, nơi cư ngụ này được chuẩn bị bởi sự viếng thăm của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Khi Đức Chúa Trời Tam Nhất đến thăm anh em, sự thăm viếng của Ngài làm cho anh em thành nơi cư ngụ của Ngài và làm cho Ngài thành nơi cư ngụ của anh em. Cuối cùng, anh em và Ngài, Ngài và anh em, trở nên một nơi cư ngụ hỗ tương. Anh em sẽ ở trong Ngài, và Ngài sẽ ở trong anh em. Điều này thật kỳ diệu. Ngài không những là Đấng ở trong anh em, mà Ngài cũng sẽ là nơi cư ngụ của anh em. Dầu có Ngài ở trong chúng ta là điều kỳ diệu, nhưng tôi muốn có Ngài làm nơi cư ngụ của mình hơn. Chúng ta có thể tiếp tục ở trong Ngài, và Ngài có thể tiếp tục ở trong chúng ta. Trong tình trạng ấy không còn chỗ cho tội, thế gian, Sa-tan, con người cũ, hay xác thịt. Tất cả những điều ấy đều bị đuổi chạy xa.

Tôi xin anh em hãy thành thật xem xét kinh nghiệm trước kia của mình. Anh em chưa có kinh nghiệm này trong quá khứ sao? Sâu xa trong lòng, anh em cảm thấy biết ơn Chúa Jesus cách ngọt ngào nên anh em thưa: “Chúa ơi, con yêu Ngài”. Rồi Chúa đáp: “Vì con yêu Ta, Ta truyền cho con đừng làm điều này, điều kia”. Anh em nói: “A-men, thưa Chúa Jesus”. Có lẽ anh em nói A-men mà ứa nước mắt. Ngay lập tức anh em cảm nhận Ngài hiện ra bên trong mình. Anh em được ở sâu trong sự hiện diện Ngài. Lúc ấy anh em có cảm nhận Ngài đang đầy dẫy anh em bằng chính mình Ngài và anh em đang được kéo đến với Ngài. Anh em đang ở trong Ngài và Ngài đang ở trong anh em. Anh em là chỗ ở của Ngài và Ngài là chỗ ở của anh em. Tôi tin rằng tất cả chúng ta đều có kinh nghiệm này, hoặc một cách sâu xa, hoặc một cách cạn cợt, hoặc suốt một thời gian dài, hoặc chỉ trong vài phút. Chúng ta cần có kinh nghiệm này suốt ngày.

G. Nơi Cư Ngụ Này Là Một Trong Nhiều Chỗ Ở

Nơi cư ngụ hỗ tương này chỉ là một trong nhiều chỗ ở như vậy. Nơi cư ngụ được đề cập đến trong câu 23 là một trong số nhiều chỗ ở được tìm thấy trong câu 2. Đừng quên rằng anh em là một trong số nhiều chỗ ở.

H. Điều Này Là Để Xây Dựng Nơi Cư Ngụ Của Đức Chúa Trời

Đức Chúa Trời Tam Nhất đang lập nơi cư ngụ của Ngài với các tín đồ là để xây dựng nơi cư ngụ của Ngài. Khi nào anh em có cảm nhận ngọt ngào rằng mình đang ở trong sự hiện diện của Chúa và Chúa đang cư ngụ bên trong anh em ở mức độ đầy trọn nhất, thì anh em cũng có cảm nhận mình yêu tất cả các tín đồ. Theo nhận thức lúc ấy, anh em không có nan đề với tín đồ nào cả và sẵn sàng tha thứ lỗi lầm của mọi anh chị em. Tình trạng như vậy là gì? Đó là ao ước được làm một với các tín đồ vì sự xây dựng của Đức Chúa Trời. Khi nào anh em ở trong một tình trạng như vậy với Chúa, thì anh em sẽ mong muốn được hòa quyện với các thánh đồ. Anh em sẽ không muốn ở một mình. Sự xây dựng nơi ở của Đức Chúa Trời giữa loài người trên đất ngày nay hoàn toàn tùy thuộc vào kinh nghiệm này. Có lẽ hai anh em nọ có nan đề với nhau. Điều gì có thể giải quyết nan đề ấy? Đó không phải là chuyện dễ. Một ngày kia, cả hai đều bắt đầu yêu quí Chúa và biết ơn Ngài cách sâu xa, ngọt ngào. Chúa ban cho họ một mạng lệnh và họ tiếp nhận. Ngay lập tức cả hai đều ở trong sự hiện diện của Chúa và nan đề chấm dứt. Đó là cách Chúa làm công tác xây dựng thần thượng giữa vòng chúng ta. Đó không phải là vấn đề tổ chức, luật lệ hay sự dạy dỗ bề ngoài mà tuyệt đối là vấn đề chúng ta yêu quí Chúa, và kinh nghiệm được sự hiện ra và sự cư ngụ của Ngài trong chúng ta.

IV. ĐẤNG AN ỦI NHẮC NHỞ
VÀ SỰ BÌNH AN CỦA SỰ SỐNG

A. Đấng An Ủi, Tức Thánh Linh,
Được Cha Sai Đến Trong Danh Con

Trong câu 26 Chúa nói: “Nhưng Đấng An Ủi, tức là Thánh Linh, mà Cha sẽ nhơn danh Ta sai đến, Đấng ấy sẽ dạy dỗ các ngươi mọi sự, nhắc lại cho các ngươi nhớ mọi điều Ta đã phán cùng các ngươi”. Ở đây chúng ta thấy Đấng An Ủi, tức Thánh Linh, được Cha sai đến trong danh Con. Thánh Linh không những được sai đến “bởi Cha” mà còn “từ và với Cha” (15:26). Trong tiếng Hi Lạp, giới từ được dịch là từ trong câu 15:26 là para. Từ ngữ này có nghĩa là “ở bên cạnh” và thường có ý nghĩa là “từ và với”. Điều này được thấy ở những chỗ khác trong Phúc Âm Giăng. Chẳng hạn như lời Chúa trong Giăng 6:46: “Ấy chẳng phải rằng có ai đã thấy Cha đâu, trừ ra Đấng từ Đức Chúa Trời đến”. Từ ngữ từ trong câu này là para trong tiếng Hi Lạp. Ý nghĩa ở đây là “từ và với”. Chúa không những từ Đức Chúa Trời mà cũng với Đức Chúa Trời. Trong khi Ngài từ Đức Chúa Trời, Ngài vẫn ở với Đức Chúa Trời (8:16; 29; 16:27). Chúng ta tìm thấy một ví dụ khác về ý nghĩa của chữ para này trong Giăng 17:8, là câu Chúa nói với Cha về các môn đồ Ngài rằng họ “thật biết rằng Con đến từ Cha”. Ở đây một lần nữa, ý nghĩa của giới từ này là “từ và với”. Cũng vậy, Đấng An Ủi, là Thánh Linh, được sai đến “từ và với” Cha. Điều này có nghĩa là Linh không những đến từ Cha mà cũng cùng với Cha mà đến. Khi Cha sai Linh đến, Ngài cùng đến với Linh. Đấng An Ủi đến từ Cha và với Cha. Cha là nguồn. Khi Linh đến từ nguồn, không có nghĩa là Ngài lìa khỏi nguồn, mà là Ngài cùng đến với nguồn.

Đấng An Ủi, là Thánh Linh, được Cha sai đến trong danh Con. Như vậy, Thánh Linh đến trong danh Con để làm thực tại của danh ấy. “Trong danh Ta” có ý nghĩa gì? Danh là chính Con, và Linh là thân vị, là bản thể của Con. Khi kêu cầu danh Con, chúng ta nhận được Linh (1 Cô. 12:3). Con đến trong danh Cha (5:43) vì Con và Cha là một (10:30). Bây giờ Linh sẽ đến trong danh Con vì Linh và Con cũng là một (2 Cô. 3:17). Đó là Đức Chúa Trời Tam Nhất – Cha, Con và Linh – cuối cùng đến với chúng ta với tư cách là Linh.

Linh đến trong danh Con. Khi anh em kêu cầu danh Jesus, thì Linh đến. Danh của Con là Jesus, và thân vị của Ngài là Linh. Đức Chúa Cha sai Linh và Linh đến trong danh của Con. Cuối cùng, đó là Đức Chúa Trời Tam Nhất đến. Khi Linh đến với chúng ta, Cha cũng đến. Con cũng ở đây vì Linh cùng với Cha đến trong danh Con. Cha sai Linh từ và với chính Ngài và Linh đến trong danh Con. Linh đến với tư cách là Con. Ngài là Con đến, và Con này đến từ và với Cha. Vì vậy, khi một thân vị đến, cả ba đều có mặt.

Tôi xin nhắc lại. Cha sai Linh cùng với chính Ngài đến. Vì Linh cùng với Cha đến, nên Cha cùng với Linh đến. Linh đến trong danh Con và với tư cách là Con. Khi Linh đến, ấy là Con đến. Do đó, khi Linh đến, cả ba thân vị đều có mặt.

Linh đến sau khi Chúa phục sinh để nhắc nhở các môn đồ về mọi điều Chúa đã nói với họ trước khi Ngài chịu đóng đinh. Đó là sự nhắc nhở của Linh là Đấng đã được sai đến từ và với Cha, và là Đấng đã đến với tư cách là Con trong danh Con. Danh Con là chính Con, và Linh là bản thể, thân vị của Con. Khi các môn đồ kêu cầu danh Con, họ nhận được Linh là Đấng nhắc nhở họ về những gì Con đã nói với họ trước khi Ngài chết.

B. Sự Bình An Của Sự Sống

1. Khác Với Sự Bình An Của Thế Gian

Trong câu 27 Chúa phán: “Ta để sự bình an lại cho các ngươi; Ta ban sự bình an Ta cho các ngươi, Ta cho các ngươi chẳng phải như thế gian cho. Lòng các ngươi chớ bối rối, cũng đừng sợ sệt”. Ở đây chúng ta thấy sự bình an của sự sống khác với sự bình an của thế gian.

2. Đắc Thắng Mọi Bối Rối Và Sợ Hãi

Sự bình an của sự sống đắc thắng mọi bối rối, sợ hãi. Tất cả những bối rối, sợ hãi trong phân đoạn Kinh Thánh này đều do tôn giáo bắt bớ gây nên. Lúc ấy, theo Chúa Jesus không phải là việc nhỏ. Các môn đồ theo Ngài là liều mạng sống mình, hay ít nhất cũng phải mất sinh kế. Vì các môn đồ sợ bị tôn giáo chống đối và bắt bớ nên Chúa bảo rằng trong Ngài họ có sự bình an. Ngài để lại sự bình an cho họ. Sự bình an này là chính Chúa. Bất kể chống đối, bắt bớ, lời đồn, và tiếng xấu tôn giáo gán cho chúng ta, Chúa Jesus ở trong chúng ta là sự sống và sự bình an của chúng ta. Bây giờ chúng ta có thể vui hưởng Chúa là sự sống của mình, nơi cư ngụ và sự bình an của mình. Ngợi khen Chúa vì Ngài là mọi sự cho chúng ta. Ngài là sự sống, nơi cư ngụ và sự bình an của chúng ta.

3. Kẻ Cai Trị Thế Gian Không Có Gì Trong Đấng Ban Sự Bình An Này

Kẻ cai trị thế gian không có gì cả trong Đấng ban sự bình an (14:30). Trong câu ấy, Chúa nói: “Kẻ cai trị thế gian này sắp đến, hắn không có gì trong Ta cả” (RcV). Kẻ cai trị thế gian là Sa-tan. Sẽ đến giờ hắn tấn công Chúa, nhưng Chúa nói Sa-tan không có gì trong Ngài cả. Trong câu tiếp theo Chúa nói: “để cho thế gian biết Ta thương yêu Cha, và Cha truyền cho Ta thể nào, thì Ta làm thể ấy”. Ở đây mạng lệnh của Cha là Ngài phải chết vì mục đích đem chúng ta vào trong Đức Chúa Trời. Chúa thực hiện mạng lệnh này để bày tỏ cho thế gian biết Ngài yêu Cha. Chúa không vào trong sự chết để bày tỏ rằng Sa-tan đã thất bại, không thắng Ngài được, hay Sa-tan không có gì trong Ngài. Trái lại, Chúa đi vào sự chết vì Ngài sẽ bày tỏ với thế gian Ngài rất yêu thương Cha.

Tôi tin rằng đến đây chúng ta đã được sáng tỏ về ý nghĩa của chương này. Chúa sắp chết để phục sinh, và biến hóa thành Linh là hình thức khác của Ngài, tức Đấng An Ủi khác, hầu cho Ngài có thể đến trong chúng ta và đem chúng ta vào trong Đức Chúa Trời. Bởi sự sống phục sinh, chúng ta được liên kết làm một với Đức Chúa Trời. Chỉ bởi sự chết và sự phục sinh của Chúa chúng ta mới có thể liên kết với Đức Chúa Trời và được đem vào trong Ngài. Bởi sự chết, Chúa đã cất bỏ tội, những tội lỗi, bản ngã, con người cũ, xác thịt, thế gian, bá chủ thế gian, và sự chết. Chúa đã cất bỏ mọi khoảng cách này nhờ sự chết của Ngài. Bởi sự phục sinh bây giờ Ngài là Linh, và là Linh, Ngài vào bên trong chúng ta, đem chúng ta vào trong sự liên hiệp với Đức Chúa Trời. Bây giờ Ngài ở trong Cha, chúng ta ở trong Ngài, và Ngài ở trong chúng ta. Kết quả là chúng ta cũng ở trong Cha. Nếu chúng ta yêu Ngài và hợp tác với Ngài, Ngài sẽ bày tỏ chính Ngài cho chúng ta càng ngày càng hơn. Chúng ta càng yêu Chúa, Đức Chúa Trời Tam Nhất càng đến trong chúng ta, lập nơi cư ngụ của Ngài với chúng ta, và lập một nơi cư ngụ hỗ tương với chúng ta. Nơi cư ngụ hỗ tương này là Đức Chúa Trời hòa quyện với con người. Sự hiệp một của sự hòa quyện này là nơi cư ngụ thuộc linh, nơi cư ngụ thần thượng, nơi cư ngụ hỗ tương. Chúng ta là nơi cư ngụ cho Đức Chúa Trời, và Đức Chúa Trời là nơi cư ngụ cho chúng ta. Đó là sự xây dựng thật. Đó là ý nghĩa đúng đắn và đích thật của lời Chúa được tìm thấy trong chương này.