Thông tin sách

Nghiên Cứu Sự Sống Sách Giăng

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Life-Study of John
ISBN: 0-7363-0957-8
Mua sách tại:

Đang đọc: Bài 1

Untitled Document

BÀI MỘT

LỜI NÓI ĐẦU

Bài này là lời nói đầu cho loạt bài nghiên cứu sự sống trong Phúc Âm Giăng. Chúng ta cần có một cái nhìn tổng quát về toàn bộ Kinh Thánh. Trong quá khứ, nhiều lần chúng tôi đã nhấn mạnh rằng Kinh Thánh bao hàm hai vấn đề chính – Đấng Christ và Hội thánh. Tuy nhiên, xét dưới góc độ khác, Kinh Thánh là một cuốn sách về sự sống và sự xây dựng. Đấng Christ là sự sống, và Hội thánh là một công trình xây dựng. Khi nói về Đấng Christ và sự sống, chúng ta phải nhận biết rằng Đấng Christ là sự sống và Hội thánh là một công trình xây dựng. Nếu không nhận biết rằng Đấng Christ là sự sống và Hội thánh là một công trình xây dựng, thì khi anh em nói lên những từ ngữ này, chúng chỉ là các thuật ngữ có tính cách giáo lý. Đấng Christ là gì? Đấng Christ là sự sống của chúng ta (Côl. 3:4). Hội thánh là gì? Hội thánh là công trình xây dựng của Đức Chúa Trời.

Kinh Thánh rất nhất quán. Nếu đọc Kinh Thánh với sự thông hiểu và khải tượng thiên thượng, anh em sẽ khám phá ra rằng Kinh Thánh bắt đầu với sự sống và sự xây dựng. Chúng ta thấy sự sống và sự xây dựng trong Sáng Thế Ký chương 2. Sự sống được giới thiệu ngay sau khi tạo dựng con người. Sau khi Chúa [là] Đức Chúa Trời tạo dựng con người, Ngài đặt con người vào một khu vườn, trước cây sự sống (Sáng. 2:7-9). Sau khi cây sự sống được đề cập, chúng ta thấy dòng sông tuôn chảy và ba vật liệu quí là vàng, ngọc trai và mã não, tức đá quí. Theo sự khải thị sâu xa hơn của Kinh Thánh, đặc biệt là Khải Thị chương 21, những vật liệu quí này dành cho công trình xây dựng của Đức Chúa Trời. Trong Sáng Thế Ký 2:22 chúng ta thấy sự xây dựng được đề cập đến cách cụ thể. “Chúa [là] Đức Chúa Trời dùng xương sườn đã lấy từ người nam, mà dựng nên một người nữ, rồi đem đến cho người nam” (RcV). Đức Chúa Trời lấy một xương sườn từ hông A-đam và dùng nó dựng nên một người vợ cho ông. Như vậy, người nam được sáng tạo, nhưng người nữ được dựng nên. Trong Sáng Thế Ký chương 2 chúng ta thấy sự sống, các vật liệu ra từ dòng sự sống, và sự việc dựng nên một người vợ. Vì vậy, trong Sáng Thế Ký chương 2 chúng ta có sự sống và sự xây dựng.

Sách Khải Thị cũng nói về sự sống. Khải Thị 2:7 chép: “Ai có tai, hãy nghe điều Thánh Linh phán cùng các Hội thánh. Kẻ đắc thắng, Ta sẽ cho ăn trái cây sự sống ở trong pa-ra-đi của Đức Chúa Trời”. Điều này chắc chắn liên quan đến cây sự sống trong Sáng Thế Ký chương 2. Khải Thị 2:17 chép: “Kẻ đắc thắng, Ta sẽ cho ma-na giấu kín, cũng sẽ cho người một viên đá trắng”. Câu này nói về một viên đá, mà theo Kinh Thánh, viên đá ấy không nhằm mục đích nào khác hơn là để xây dựng. Trong hai chương cuối của sách Khải Thị, cũng là hai chương cuối của Kinh Thánh, chúng ta thấy sự xây dựng Giê-ru-sa-lem Mới. Trong Giê-ru-sa-lem Mới, dòng sông sự sống tuôn chảy và cây sự sống mọc lên từ những dòng nước của sông sự sống (Khải. 22:1-2). Như vậy, rõ ràng phần kết thúc của Kinh Thánh giống như phần mở đầu, với sự sống và sự xây dựng.

Giữa Sáng Thế Ký và Khải Thị, là phần đầu và phần cuối của Kinh Thánh, có một khoảng trống lớn, một khoảng cách lớn. Đâu là cây cầu bắc ngang qua khoảng trống này? Chiếc cầu ấy là Phúc Âm Giăng. Sách Giăng mở đầu với lời này: “Ban đầu”. Tuy nhiên, nếu đọc Phúc Âm này cách cẩn thận, anh em sẽ khám phá lịch sử được ghi lại trong sách này không có kết thúc. Vì vậy, sách Giăng bắt đầu từ khởi nguyên trong cõi đời đời quá khứ và tiếp diễn bất tận trong tương lai. Do đó, sách này là cây cầu nối liền Sáng Thế Ký và Khải Thị.

Chúng ta đã thấy Kinh Thánh bắt đầu và chấm dứt bằng sự sống và sự xây dựng. Phúc Âm Giăng, là cây cầu nối giữa hai đầu của Kinh Thánh, cũng là một sách về sự sống và sự xây dựng. Một vài từ ngữ trong chương đầu tiên của sách Giăng thuyết phục chúng ta về sự thật này. “Ban đầu có Lời... Trong Ngài có sự sống” (1:1, 4). Phúc Âm Giăng không nói: “Ban đầu có giáo lý, và trong đó có kiến thức”. Không, sách Giăng nói rằng ban đầu có Lời, Lời là Đức Chúa Trời, và trong Đấng này, tức trong Lời là Đức Chúa Trời, thì có sự sống. Vì vậy, chúng ta tìm thấy sự sống trong chương đầu của sách Giăng. Hơn nữa, cũng trong chương ấy câu 42 nói về một viên đá. Khi Si-môn được em mình là Anh-rê dẫn đến gặp Chúa, Ngài đặt cho ông một tên mới là Sê-pha, nghĩa là một viên đá. Trong cùng một chương, chúng ta được biết trong Chúa có sự sống và một trong những môn đồ của Ngài trở thành một viên đá. Điều này có ý nghĩa gì? Ấy là sự sống không những làm cho sống lại, sống động và tái sinh, nhưng cũng biến đổi nữa. Sự sống sẽ biến đổi người tín đồ thành một viên đá.

Mục đích và chức năng của đá được bày tỏ trong câu 1:51. Chúa nói với Na-tha-na-ên: “Quả thật, quả thật, Ta nói cùng các ngươi, các ngươi sẽ thấy trời mở ra, và thiên sứ của Đức Chúa Trời lên xuống trên Con [Loài] Người”. Người Do-thái ngày xưa biết ý nghĩa của lời này. Đó là sự ứng nghiệm giấc mơ của Gia-cốp được ghi lại trong Sáng Thế Ký 28:10-22. Trong giấc mơ ấy Gia-cốp thấy một cái thang dựng trên đất, đầu thang đụng trời và các thiên sứ của Đức Chúa Trời lên xuống trên đó (Sáng. 28:12). Gia-cốp đặt cho nơi mình đã nằm mơ là Bê-tên (Sáng. 28:19), nghĩa là “nhà của Đức Chúa Trời”. Trong đêm Gia-cốp ngủ tại đó, ông dùng một tảng đá làm gối. Sáng sớm hôm sau ông thức giấc, đổ dầu lên tảng đá, và đặt tên cho nơi ấy là Bê-tên. Chúa Jesus đang liên hệ đến giấc mơ của Gia-cốp khi Ngài nói chuyện với Na-tha-na-ên. Vì vậy, trong ánh sáng của tất cả những câu này trong Giăng chương 1, chúng ta có thể thấy Phúc Âm này liên quan đến sự sống và sự xây dựng.

Chúng ta đã thấy Sáng Thế Ký 2:22 nói về việc dựng nên một người vợ, một cô dâu cho A-đam. Giăng cũng đề cập đến cô dâu. “Ai có cô dâu là chú rể” (Gi. 3:29, RcV). Ai là cô dâu? Theo Giăng chương 3, tất cả những người được tái sinh cùng nhau hình thành một cô dâu.

Hơn nữa, Giăng 14:2 chép: “Trong nhà Cha Ta có nhiều chỗ ở; bằng chẳng vậy, Ta đã nói cho các ngươi rồi. Ta đi để sắm sẵn cho các ngươi một chỗ”. Câu này nói rằng Chúa đi để chuẩn bị một chỗ trong số nhiều chỗ ở trong nhà Cha. Nếu chúng ta yêu Chúa, Ngài cùng với Cha sẽ đến và lập chỗ ở với chúng ta (14:23). Khi nghiên cứu chương 14 của sách Giăng, chúng ta sẽ thấy điều này chỉ về sự xây dựng nơi ở đời đời của Đức Chúa Trời, là một “kiến ốc” có nhiều chỗ ở. Như vậy, Phúc Âm theo Giăng hoàn toàn là một Phúc Âm về sự sống và sự xây dựng. Nếu muốn biết ý nghĩa của Kinh Thánh, anh em không thể bỏ qua Phúc Âm Giăng. Chìa khóa của cả Kinh Thánh nằm trong sách này.

Chúng ta đã thấy Đấng Christ là sự sống và Hội thánh là một công trình xây dựng. Nhưng sự sống là gì? Nói rằng sự sống là Đấng Christ và Đấng Christ là sự sống thì đúng. Tuy nhiên, chúng ta phải nhận biết rằng sự sống là Đấng Christ tức Đức Chúa Trời được ban phát vào trong bản thể chúng ta. Mặc dầu nhiều Cơ Đốc nhân nói về Đấng Christ là sự sống, nhưng không phải tất cả đều có kinh nghiệm về Đấng Christ là sự sống. Kinh nghiệm thật về Đấng Christ là sự sống nằm trong nhận thức rằng Đấng Christ là chính Đức Chúa Trời được ban phát vào trong bản thể chúng ta. Đó là sự sống. Nếu thiếu nhận thức này, từ ngữ sự sống vẫn chỉ là một từ ngữ suông đối với anh em. Sự sống là Đức Chúa Trời Tam Nhất được ban phát và được đem vào trong bản thể chúng ta.

Dầu tôi không uống rượu, chúng ta có thể dùng việc uống một ly rượu làm hình ảnh minh họa. Nếu tôi phải uống một ly rượu lớn, chẳng mấy chốc da tôi sẽ ửng đỏ vì tác động của rượu trên hệ tuần hoàn và thần kinh của mình. Tôi sẽ bạo dạn, hoan hỉ, và vui sướng. Đó là ảnh hưởng của rượu khi nó trở thành sự sống đối cho tôi. Nhưng nếu tôi chỉ học ý nghĩa của chữ rượu, thảo luận về nó ngày đêm và thu thập rất nhiều kiến thức về nó, tôi sẽ không kinh nghiệm được gì cả. Rượu không liên quan gì đến tôi. Trái lại, nếu anh em bỏ việc thảo luận về rượu qua một bên và mỗi ngày uống một ly rượu lớn, anh em sẽ biết rượu là gì, vì nó sẽ được truyền vào trong anh em, làm cho anh em vui mừng, phấn khởi. Dầu ví dụ này có thể không được hay, nhưng nó minh họa rất tốt.

Đừng nói về sự sống mà không có thực tại của sự sống. Sự thực tại hóa sự sống nghĩa là gì? Đó là Đức Chúa Trời Tam Nhất sống động được đem vào trong chúng ta. Chúa Jesus không bao giờ bảo chúng ta hãy nói về sự sống. Ngài nói Ngài là bánh sự sống và chúng ta phải ăn Ngài (Gi. 6:57). Ngài cũng bảo rằng Ngài ban cho chúng ta nước sống và chúng ta phải uống nước ấy (Gi. 4:10, 14). Khi anh em ăn bánh, nó sẽ được đem vào trong anh em, và khi anh em uống nước, nó sẽ được truyền vào trong anh em. Anh em sẽ không chỉ có bánh và nước, mà sẽ có sự sống. Anh em sẽ có Đấng Christ là Đức Chúa Trời Tam Nhất được ban phát và đem vào trong bản thể mình. Đừng thoa phấn nhân tạo trên mặt mình, nhưng hãy uống rượu thiên thượng thì anh em sẽ có nước da hồng hào. Đừng giả vờ vui mừng khi anh em đầy dẫy sự buồn rầu bên trong. Nếu nhận biết Đức Chúa Trời Tam Nhất đã được ban phát vào trong mình, anh em sẽ vui mừng và sự vui mừng của anh em sẽ được đầy trọn. Đó là sự sống.

Sự xây dựng là gì? Nhiều người trong anh em quen thuộc với thuật ngữ xây dựng. Nhiều lần các thanh niên nói với tôi: “Anh ơi, ít có sự xây dựng trong nhà ở tập thể của các anh em”. Thỉnh thoảng tôi hỏi họ muốn nói gì, họ đáp: “Chúng tôi rất độc lập. Giữa vòng chúng tôi thiếu sự xây dựng”. Vậy, tôi xin hỏi anh em sự xây dựng là gì? Có lẽ không ai đọc bài này có thể cho một định nghĩa đầy đủ. Theo anh em hiểu, chữ xây dựng có nghĩa là gì? Có lẽ vài người rất dễ cho một câu trả lời theo giáo lý, họ có thể trích một nhóm chữ trong Ê-phê-sô hay một sách khác trong Kinh Thánh, nhưng trả lời cách thực tiễn là điều khó.

Sự xây dựng thật sự là sự mở rộng Đức Chúa Trời. Sự xây dựng là mở rộng Đức Chúa Trời để bày tỏ Ngài một cách tập thể. Chúng ta đã thấy sự sống là chính Đức Chúa Trời được đem vào trong chúng ta. Nếu Đức Chúa Trời Tam Nhất thật sự được đem vào trong chúng ta, kết quả sẽ là sự mở rộng và phát triển chính Đức Chúa Trời. Như tôi đã đề cập trước đây trong bài này, Đức Chúa Trời không sáng tạo một cặp vợ chồng; Ngài chỉ sáng tạo một người nam. Người vợ ra từ người chồng, trở nên sự mở rộng của chồng mình. Đó là sự xây dựng. Ê-va, vợ của A-đam, là sự xây dựng của Đức Chúa Trời, và sự xây dựng ấy là sự mở rộng của A-đam. A-đam là hình ảnh tượng trưng và biểu tượng của việc Đức Chúa Trời trở nên một con người, và Ê-va là hình ảnh tượng trưng và biểu tượng của sự xây dựng của Đức Chúa Trời. Vì sự xây dựng này là một phần của A-đam, nên chắc chắn đó là sự mở rộng và sự phát triển chính ông.

Chúng ta cần đọc Kinh Thánh cách cẩn thận. Trong Sáng Thế Ký chương 1, Đức Chúa Trời chỉ có một mình. Vào cuối sách Khải Thị, Đức Chúa Trời ở trung tâm của thành thánh, là Giê-ru-sa-lem Mới, tức là sự mở rộng của Ngài. Ban đầu chúng ta thấy chính Đức Chúa Trời không có một sự phát triển hay mở rộng nào cả. Tuy nhiên qua các thời đại và các thế hệ, Đức Chúa Trời đã hành động để đem chính Ngài vào trong tuyển dân Ngài. Cuối cùng tất cả chúng ta sẽ trở thành sự xây dựng của Ngài, một sự xây dựng là sự mở rộng chính Đức Chúa Trời. Như vậy, sự xây dựng này sẽ trở nên sự phát triển chính Đức Chúa Trời, và sự phát triển này sẽ bày tỏ Đức Chúa Trời cách tập thể. Đó là sự xây dựng của Đức Chúa Trời. Sự xây dựng không đơn giản là tôi lệ thuộc anh, hay anh lệ thuộc tôi, các anh chị em lệ thuộc nhau. Đó không phải là sự hiểu biết đầy đủ về sự xây dựng. Sự xây dựng đúng đắn là sự mở rộng Đức Chúa Trời, sự phát triển Đức Chúa Trời Tam Nhất, để Đức Chúa Trời có thể bày tỏ chính Ngài cách tập thể. Điều này chính xác là khải thị của Phúc Âm Giăng. Phúc Âm Giăng khải thị rằng Đức Chúa Trời Tam Nhất đang ban phát chính Ngài vào trong những tín đồ của Ngài và kết quả của việc truyền Đức Chúa Trời Tam Nhất vào trong họ là tất cả các tín đồ của Ngài trở nên sự mở rộng Ngài. Sự mở rộng Đức Chúa Trời Tam Nhất là sự phát triển, sự xây dựng và sự bày tỏ Đức Chúa Trời. Đó là khải thị của Phúc Âm Giăng. Do đó, khi nói về sự xây dựng của Đức Chúa Trời, chúng tôi có ý nói rằng Đức Chúa Trời Tam Nhất là sự sống được liên tục đem vào trong chúng ta, và qua việc truyền chính Ngài, chúng ta trở thành một biểu hiện của Ngài. Sự biểu hiện này là sự mở rộng và sự phát triển chính Ngài. Nguyện tư tưởng này được ghi khắc vào lòng chúng ta.

I. TƯ TƯỞNG CHỦ YẾU CỦA KINH THÁNH – SỰ SỐNG VÀ SỰ XÂY DỰNG

A. Sự Sống

Sự sáng tạo của Đức Chúa Trời tập trung vào sự sống. Điều này được khai mở trong Sáng Thế Ký chương 1. Nếu đọc các bài nghiên cứu sự sống trong Sáng Thế Ký chương 1, anh em sẽ thấy sự sáng tạo của Đức Chúa Trời tập trung vào sự sống.

Sau khi tạo dựng con người, Đức Chúa Trời đặt người ấy trước cây sự sống; sự kiện ấy cho thấy Ngài muốn con người nhận lãnh Ngài vào như sự sống. Điều này được bày tỏ trong Sáng Thế Ký 2:8-9.

Các thánh đồ thời Cựu Ước vui hưởng Đức Chúa Trời là sự sống của họ. Ngay cả tác giả Thi thiên cũng vui hưởng Ngài theo cách ấy. Thi Thiên 36:8-9 chép: “Họ nhờ sự dư dật của nhà Chúa mà được thỏa nguyện; Chúa sẽ cho họ uống nước sông phước lạc của Chúa. Vì nguồn sự sống ở nơi Chúa; trong ánh sáng Chúa chúng tôi thấy sự sáng”.

Trong thời Tân Ước, Đức Chúa Trời đến trong Thân vị của Con để trở nên sự sống cho loài người. Điều này được khải thị cách đầy đủ trong Phúc Âm Giăng, đặc biệt như chúng ta đã thấy, trong câu 1:4, và cũng trong câu 10:10, chép rằng: “Ta đã đến hầu cho chiên được sự sống và được càng dư dật”. Cuối cùng, Đấng Christ là sự sống cho những tín đồ Tân Ước (Côl. 3:4). Chúng ta đều có Đấng Christ là sự sống của mình.

Trong cõi đời đời, cây sự sống và dòng sông sự sống sẽ ở trong Giê-ru-sa-lem Mới, cho thấy Đức Chúa Trời Tam Nhất sẽ đời đời là nguồn cung ứng sự sống cho mọi người được cứu chuộc của Ngài (Khải. 22:1-2, 14, 17).

B. Sự Xây Dựng

Như chúng ta đã thấy, dòng sông từ Ê-đen chảy ra đem lại vàng, ngọc trai và mã não, là những vật liệu dành cho sự xây dựng của Đức Chúa Trời (Sáng. 2:10-12).

Đức Chúa Trời dùng một xương sườn của A-đam để dựng nên một cô dâu cho ông (Sáng. 2:22), đó là biểu tượng về sự xây dựng Hội thánh và cuối cùng là sự xây dựng Giê-ru-sa-lem Mới.

Ý định của Đức Chúa Trời là con người trở nên cô dâu của Ngài. Cô dâu này được tượng trưng bằng một thành phố, vì trong Kinh Thánh, một thành phố luôn luôn được xem như một người nữ. Như vậy, thành phố tượng trưng cho một người vợ tập thể.

Sự Xây Dựng Thành Phố Ê-nót

Nhưng trước khi Đức Chúa Trời xây dựng người vợ tập thể của Ngài trên đất, Sa-tan đã xây cất thành phố giả mạo đầu tiên của hắn, là thành phố Ê-nót, lấy tên của con trai Ca-in (Sáng. 4:16-24). Thành Ê-nót là sự giả mạo quỉ quái do Sa-tan thai dựng để ngăn trở mục đích của Đức Chúa Trời.

Việc Đóng Tàu Của Nô-ê

Thành phố Ê-nót sản sinh ra một nền văn hóa làm bại hoại cả nhân loại, và sự bại hoại ấy đem lại sự phán xét của trận lụt. Trước khi cơn lụt đến, Đức Chúa Trời ra lệnh cho Nô-ê đóng một chiếc tàu (Sáng. 6:11-21). Theo 1 Phi-e-rơ 3:20-21, chiếc tàu tượng trưng cho Đấng Christ. Việc đóng tàu đối kháng với sự giả mạo của Sa-tan, tức thành phố Ê-nót. Mọi người thế gian vào thời ấy đều bao gồm trong thành phố Ê-nót, nhưng Nô-ê đứng riêng ra, đóng một chiếc tàu dành cho [mục đích] cứu rỗi của Đức Chúa Trời.

Sự Xây Dựng Bàn Thờ Và Lều Tạm Của Nô-ê

Sau trận lụt, Nô-ê xây dựng một bàn thờ và dựng lều (Sáng. 8:20; 9:21). Bàn thờ là để thờ phượng Đức Chúa Trời, và lều trại là vì cuộc sống của ông. Hai điều này là sự xây dựng của Nô-ê. Lều trại và bàn thờ của ông là những mô hình nhỏ của lều trại và bàn thờ mà con cái Israel về sau xây dựng để thờ phượng Đức Chúa Trời.

Sự Xây Dựng Tháp Và Thành Ba-bên

Con cháu Nô-ê xây tháp và thành Ba-bên (Sáng. 11:1-9). Tháp này nghịch với bàn thờ của Nô-ê và thành này nghịch với lều trại của ông. Sự xây dựng này là sự giả mạo thứ hai của Sa-tan, địch thủ của sự xây dựng của Đức Chúa Trời.

Sự Xây Dựng Bàn Thờ Và Lều Trại Của Áp-ra-ham

Từ trong dòng dõi phản loạn của Nô-ê, Đức Chúa Trời kêu gọi Áp-ra-ham. Đối kháng với tháp và thành Ba-bên, Áp-ra-ham xây dựng bàn thờ và lều trại (Sáng. 12:7-8; 18:1, 6, 9). Bàn thờ và lều trại của Nô-ê đối kháng với thành Ê-nót; còn bàn thờ và lều trại của Áp-ra-ham đối kháng với tháp và thành Ba-bên. Tại Ba-bên có một cái tháp, nhưng với Áp-ra-ham thì có một bàn thờ; tại Ba-bên có một thành phố, nhưng với Áp-ra-ham thì có một lều trại. Như vậy, sự xây dựng của Đức Chúa Trời với Áp-ra-ham thì đối kháng với sự xây dựng giả mạo của Sa-tan tại Ba-bên.

Sự Xây Dựng Sô-đôm

Đang khi Áp-ra-ham sống trong lều trại, người cháu trai của ông sa vào thành Sô-đôm, là một sự xây dựng giả mạo khác của Sa-tan (Sáng. 13:12-13; 18-20; 19:1). Theo lịch sử, Ba-bên là thành phố thờ hình tượng, và Sô-đôm là thành phố tội lỗi.

Sự Xây Dựng Trong Giấc Mơ Của Gia-cốp – Bê-tên

Với Ba-bên và Sô-đôm là bối cảnh, Đức Chúa Trời đã viếng thăm Gia-cốp, “kẻ chiếm đoạt” theo sự lựa chọn của Ngài. Gia-cốp không biết gì về sự lựa chọn của Đức Chúa Trời; ông chỉ biết mưu mô. Tuy nhiên, Đức Chúa Trời tể trị, bắt buộc ông lìa nhà cha mẹ mình. Đang khi đi lang thang, ông ngủ một đêm ngoài trời. Đêm ấy ông nằm mơ thấy một cái thang dựng từ đất lên các từng trời (Sáng. 28:10-22). Các thiên sứ của Đức Chúa Trời đang lên xuống trên thang ấy. Khi Gia-cốp thức dậy, ông nói: “Chốn nầy đáng kinh khủng thay! Đây thật là đền Đức Chúa Trời, thật là cửa của trời!” Như chúng tôi đã nêu lên, Bê-tên có nghĩa là nhà của Đức Chúa Trời. Sáng Thế Ký 28:18-19 thuật lại rằng Gia-cốp “lấy hòn đá của mình dùng gối đầu, dựng đứng lên làm cây trụ, đổ dầu lên trên chót trụ đó; rồi đặt tên chốn nầy là Bê-tên”. Nói theo Kinh Thánh, đá tượng trưng cho con người được biến đổi. Theo Kinh Thánh, dầu tượng trưng cho Thánh Linh, là Thân vị thứ ba của Đức Chúa Trời Tam Nhất, đến với loài người. Bất cứ khi nào Đức Chúa Trời Tam Nhất đến với một người nào qua Thân vị Thánh Linh, người ấy sẽ trở nên một phần của Bê-tên, là nhà của Đức Chúa Trời. Tất cả chúng ta đều là đá đã được xức dầu. Do đó, chúng ta là Bê-tên. Dầu tôi không biết Gia-cốp lấy dầu ở đâu ra, nhưng ông đã xức dầu lên tảng đá và gọi đá ấy là Bê-tên.

Sự Xây Dựng Các Thành Phố Kho Tàng Của Pha-ra-ôn

Tuy nhiên, con cháu của Gia-cốp không ở trong đất hứa, mà đi xuống Ai Cập là nơi họ bị bắt buộc phải xây dựng các thành phố kho tàng của Pha-ra-ôn (Xuất. 1:11-14), là sự giả mạo sâu xa hơn của Sa-tan. Anh em có lưu ý thấy sự luân phiên thay đổi giữa điều tích cực và tiêu cực, giữa sự xây dựng của Đức Chúa Trời và sự giả mạo của Sa-tan không? Điều đó cũng giống như sự luân phiên thay đổi giữa ngày và đêm. Sau mỗi đêm chúng ta có ngày, và sau mỗi ngày, chúng ta có đêm. Sau giấc mơ tích cực của Gia-cốp, chúng ta có sự xây dựng các thành phố kho tàng cho Pha-ra-ôn, là các thành phố đầy dẫy sự vui thú thế gian.

Sự Xây Dựng Đền Tạm

Sau “đêm” của các thành phố kho tàng của Pha-ra-ôn, chúng ta có “ngày” của sự xây dựng đền tạm (Xuất. 25:1-9). Giữa tất cả các thành phố thuộc phương diện tiêu cực, chúng ta có sự xây dựng đền tạm của Đức Chúa Trời về phương diện tích cực. Con cháu của Gia-cốp được giải cứu khỏi Ai Cập và được đem đến núi Si-na-i. Sau khi được giải thoát khỏi ách nô lệ của Pha-ra-ôn, họ trở nên dân tự do của Đức Chúa Trời, được làm cho trở thành “vương quốc của các thầy tế lễ” nhờ sự thương xót và ân điển của Đức Chúa Trời (Xuất. 19:6). Sau đó Đức Chúa Trời ra lịnh cho họ xây một đền tạm là nơi Ngài cư ngụ giữa họ trên đất, Ngài chỉ cho họ kiểu mẫu thiên thượng để họ xây dựng đền tạm ấy theo kế hoạch và thiết kế của Ngài. Và họ đã làm theo. Từ thời điểm đó, có một kiến ốc thật sự và thực tiễn của Đức Chúa Trời làm nơi ở của Ngài trên đất. Đền tạm ấy cùng với bàn thờ là sự mở rộng của lều trại và bàn thờ của Nô-ê và Áp-ra-ham. Đó không chỉ là nơi ở của Đức Chúa Trời, nhưng cũng là nơi để các thầy tế lễ của Đức Chúa Trời ở với Ngài. Đó không những là biểu tượng đầy trọn về Đấng Christ, nhưng cũng là tiền ảnh về Hội thánh, là sự mở rộng của Đấng Christ. Mọi vật dụng bên trong đền tạm đều tượng trưng cho những phương diện khác nhau của Đấng Christ, là nội dung của Hội thánh. Về phương diện biểu tượng, đền tạm hoàn thành kế hoạch của Đức Chúa Trời, diễn tả lòng ao ước của Đức Chúa Trời, và làm cho Ngài thỏa mãn. Do đó, sau khi được xây dựng, đền tạm đầy dẫy vinh quang của Đức Chúa Trời (Xuất. 40:17, 34).

Sự Xây Dựng Đền Thờ

Sau khi được xây dựng, đền tạm được khiêng đi qua đồng vắng và được đem vào đất hứa của Đức Chúa Trời, tiếp tục làm nơi cư ngụ của Đức Chúa Trời trên đất cho đến khi đền thờ được xây dựng (1 Vua. 6:1-10). Lịch sử của đền tạm kéo dài khoảng năm trăm năm, khoảng từ năm 1500 đến năm 1000 trước Chúa, và được ghi lại từ sách Xuất Ai Cập Ký đến sách Các Vua thứ nhất. Đền thờ rộng lớn và vững chắc hơn đền tạm, nhưng mục đích và chức năng của cả hai giống nhau. Đó là biểu tượng của cả Đấng Christ lẫn Hội thánh một cách đầy trọn. Với sự xây dựng đền thờ, giấc mơ Gia-cốp đã trở thành sự thật, ít nhất là đến một mức độ nào đó. Đã có nhà của Đức Chúa Trời ở trên đất, được xây dựng bằng đá trên một nền móng vững chắc. Về hình thức, đền thờ vững chắc hơn đền tạm rất nhiều. Lịch sử của đền thờ kéo dài khoảng bốn trăm năm, từ khoảng năm 1000 trước Chúa cho đến khi bị quân Ba-by-lôn phá hủy vào khoảng năm 600 trước Chúa, và được ghi lại từ sách Các Vua thứ nhất đến sách Ê-xơ-ra.

Sự Xây Dựng Ba-by-lôn

Đối kháng với đền thờ và thành của đền thờ, tức Giê-ru-sa-lem, Sa-tan đã xây thành Ba-by-lôn (Đa. 4:28-30), là một sự lừa dối lớn hơn. Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, cùng với quân đội ông đã hủy phá đền thờ Đức Chúa Trời và đem các vật dụng của đền thờ về Ba-by-lôn, đặt trong đền thờ thần tượng của mình (2 Sử. 36:7, 18-19). Qua đó chúng ta có thể thấy thế nào Sa-tan liên tục ngăn cản và phá hoại sự xây dựng nơi ở của Đức Chúa Trời trên đất.

Sự Tái Thiết Đền Thờ Và Thành Giê-ru-sa-lem

Bảy mươi năm sau khi đền thờ bị hủy phá, một vài người Do thái lưu đày trở về và tái thiết đền thờ (Exr. 1:2-5). Việc tái thiết đền thờ là sự khôi phục kiến ốc của Đức Chúa Trời. Sau sự tái thiết đền thờ là sự tái thiết Giê-ru-sa-lem (Nê. 2:17-18). Đền thờ này vẫn tồn tại cho tới khi Chúa Jesus đến.

Sự Xây Dựng Hội Thánh

Trong Ma-thi-ơ 16:18, Chúa nói tiên tri rằng Ngài sẽ xây Hội thánh, là sự hoàn thành cả đền tạm và đền thờ làm nơi ở trên đất của Đức Chúa Trời. Sau khi Chúa làm trọn sự cứu chuộc, từ cõi chết sống lại, ngự lên trên các từng trời và sai Linh xuống, sự xây dựng Hội thánh bắt đầu. Sự xây dựng này kéo dài trên mười chín thế kỷ và sẽ còn kéo dài cho đến khi Chúa tái lâm.

Sự Xây Dựng Các Hội Thánh Địa Phương

Để hoàn thành việc xây dựng Hội thánh, Chúa đã xây dựng các Hội thánh địa phương (Công. 14:23; Tít 1:5). Sự xây dựng Hội thánh thật sự trở thành hiện thực qua việc xây dựng các Hội thánh địa phương. Sự xây dựng các hội thánh địa phương thì thực tiễn. Dầu Hội thánh trong cả hoàn vũ chỉ là một, nhưng có nhiều hội thánh địa phương, là sự diễn tả Hội thánh hoàn vũ duy nhất ấy. Việc xây dựng Hội thánh phổ thông bắt đầu bằng sự xây dựng các Hội thánh địa phương. Điều này đã được tiến hành và sẽ còn tiếp tục như vậy cho đến khi hoàn tất.

Sự Xây Dựng Ba-by-lôn Tôn Giáo Và Chính Trị

Để chống lại và ngăn trở sự xây dựng Hội thánh của Đức Chúa Trời, Sa-tan xây dựng Ba-by-lôn lớn, về cả phương diện tôn giáo lẫn phương diện chính trị (Khải. 17:5; 18:2, 21), là sự giả mạo sau cùng của hắn. Ba-by-lôn tôn giáo được phơi bày trong Khải Thị chương 17, và Ba-by-lôn chính trị trong Khải Thị chương 18. Hai phương diện này của Ba-by-lôn là sự giả mạo lớn nhất, chung kết và sau cùng của Sa-tan trong việc ngăn trở sự xây dựng của Đức Chúa Trời, chống lại kiến ốc sau cùng của Đức Chúa Trời, là Giê-ru-sa-lem Mới.

Sự Xây Dựng Giê-ru-sa-lem Mới

Sự xây dựng của Đức Chúa Trời, chính yếu là sự xây dựng Hội thánh, sẽ hoàn thành trong Giê-ru-sa-lem Mới, là kiến ốc sau cùng của Ngài (Hê. 11:10, 16; 12:22; Khải. 21:2, 10–22:2). Sự xây dựng của Sa-tan sẽ hoàn thành nơi Ba-by-lôn lớn; sự xây dựng của Đức Chúa Trời sẽ hoàn thành trong Giê-ru-sa-lem Mới, là điều mà cuối cùng sẽ thực hiện mục đích đời đời của Ngài, diễn tả Đức Chúa Trời, và làm cho Ngài được hoàn toàn thỏa mãn cho đến đời đời. Do đó, trước mặt chúng ta có một bản phác họa tóm tắt toàn bộ Kinh Thánh cho thấy hai đường hướng về sự sống và sự xây dựng.

II. VỊ TRÍ NHỮNG VĂN PHẨM CỦA GIĂNG
TRONG KINH THÁNH

A. Chức Vụ Của Giăng, Chức Vụ “Vá Lưới”
Bằng Sự Sống

Chức vụ của Giăng là chức vụ “vá lưới”. Khi Phi-e-rơ được Chúa kêu gọi, ông đang đánh cá, nhưng khi Giăng được Chúa kêu gọi, ông đang vá lưới (Mat. 4:21). Phi-e-rơ đánh được rất nhiều cá, đem nhiều người vào. Nhưng Giăng vá lưới thuộc linh, vì chức vụ “vá lưới” của ông là chức vụ “vá lưới” bởi sự sống. Chỉ có sự sống mới có thể đắp vá, bao phủ mọi lỗ thủng của lưới thuộc linh. Ngày nay cần điều này biết bao! Lưới Cơ Đốc có rất nhiều lỗ thủng. Điều gì có thể vá chúng lại? Không điều gì ngoại trừ sự sống. Đó là lý do chúng ta luôn nặng lòng về vấn đề sự sống. Một số người cười nhạo chúng ta, họ nói: “Các anh không biết gì ngoài một chữ sự sống sao?” Vâng, theo một ý nghĩa nào đó, chúng ta chỉ biết sự sống và không có gì khác. Chúng ta không biết gì khác vì chúng ta không cần gì khác. Sự sống là nhu cầu duy nhất của chúng ta. Anh chị em ơi, anh chị em cần sự sống. Những điều khác làm cho các lỗ thủng càng rộng ra; sự sống sẽ làm mọi chỗ rách khép lại. Chúng ta cần chức vụ của Giăng. Chức vụ của Giăng là chức vụ sau cùng trong Kinh Thánh và Kinh Thánh kết thúc với chức vụ ấy, chức vụ “vá lưới” bằng sự sống.

B. Những Gì Giăng Viết Là Những Lời Sau Cùng Của
Khải Thị Thần Thượng

Mọi điều Giăng viết là những lời sau cùng của sự khải thị thần thượng trong Kinh Thánh. Lời sau cùng luôn luôn là lời có tính cách quyết định. Dầu có thể có nhiều lời được nói ra, sự quyết định tùy thuộc vào lời sau cùng. Phúc Âm Giăng là Phúc Âm sau cùng trong bốn sách Phúc Âm, các Thư tín của ông thuộc trong số những Thư tín sau cùng, và sách Khải Thị của ông là sách sau cùng của Tân Ước và toàn bộ Kinh Thánh. Vì vậy, những gì ông viết là lời sau cùng của khải thị thần thượng.

III. NỘI DUNG CỦA PHÚC ÂM GIĂNG

A. Phần Cô Đọng Của Toàn Bộ Kinh Thánh

Chúng ta đã thấy Kinh Thánh là sách của sự sống và sự xây dựng, và Phúc Âm Giăng cũng tập trung vào sự sống và sự xây dựng.

1. Sự Sống

Phúc Âm Giăng bày tỏ rằng trong Đấng Christ, tức Lời của Đức Chúa Trời, có sự sống (1:4); rằng Ngài đến để con người có sự sống (10:10b); và chính Ngài là sự sống (11:25; 14:6). Hơn nữa, Phúc Âm này cho thấy Đấng Christ là bánh sự sống (6:35); Ngài có nước sự sống (4:14); Ngài ban sự sống cho con người (5:21); ngay cả Ngài sống trong con người như sự sống (14:19).

2 Sự Xây Dựng

Phúc Âm Giăng bày tỏ sự xây dựng. Trong chương 1 câu 14 chúng ta thấy Đấng Christ trong xác thịt là đền tạm để làm nơi ở của Đức Chúa Trời trên đất. “Lời đã trở nên xác thịt, đóng trại giữa chúng ta”. Cũng vậy, thân thể của Đấng Christ là đền thờ trước khi Ngài chết và sau khi Ngài phục sinh (2:19-22). Trước khi Ngài chết, thân thể Ngài trong xác thịt là đền thờ, và sau khi Ngài sống lại, thân thể phục sinh của Ngài cũng vẫn là đền thờ của Đức Chúa Trời. Đó là sự xây dựng. Hơn nữa, Phúc Âm này khải thị rằng các tín đồ phải được xây dựng thành nơi ở của Đức Chúa Trời Tam Nhất (14:2, 23). Điều đó được bày tỏ cách đầy đủ và trọn vẹn trong Giăng chương 14. Theo chương ấy, mọi tín đồ sẽ được xây dựng lại với nhau thành nơi ở đời đời của Đức Chúa Trời với rất nhiều chỗ ở. Do đó, như lời cầu nguyện sau cùng của Chúa được thấy trong Giăng chương 17 đã bày tỏ, mọi tín đồ của Ngài phải được xây dựng làm một (cc. 11, 21-23).

B. Hai Phần

1. Phần Một: Chúa Đến

Phần đầu của Phúc Âm Giăng, gồm mười ba chương đầu, bàn về việc Chúa Jesus đến để đem Đức Chúa Trời vào trong con người và giải bày Đức Chúa Trời cho con người. Phần này cho biết thế nào Chúa là Lời của Đức Chúa Trời, tức là chính Đức Chúa Trời, đến qua sự nhập thể để đem Đức Chúa Trời vào trong con người và giải bày Đức Chúa Trời cho con người. Trước khi nhập thể, Ngài tách rời với con người. Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời, và con người là con người. Tuy nhiên, qua sự nhập thể, Ngài đem Đức Chúa Trời vào trong con người. Đức Chúa Trời trở nên một với con người tên Jesus, là người vừa là Đức Chúa Trời, vừa là người. Dầu chưa từng có ai thấy Đức Chúa Trời, nhưng qua sự nhập thể, Con độc sinh của Đức Chúa Trời đã giải bày Đức Chúa Trời cho con người trong sự sống, sự sáng, ân điển và thực tại. Chúng ta sẽ thấy rõ điều này hơn trong các bài tiếp theo. Bây giờ chúng ta chỉ cần nhớ rằng trong phần đầu của sách Giăng, chúng ta thấy thế nào Đức Chúa Trời được đem vào trong con người và được giải bày cho con người.

2. Phần Hai: Chúa Ra Đi Trong Sự Chết
Và Trở Lại Trong Sự Phục Sinh

Phần hai, gồm tám chương cuối, nói về việc Chúa ra đi trong sự chết và trở lại trong sự phục sinh để đem con người vào trong Đức Chúa Trời, để ở trong và ở với con người hầu xây dựng [kiến ốc] của Đức Chúa Trời. Trong phần đầu, Ngài đem Đức Chúa Trời vào trong con người; trong phần hai, Ngài trải qua sự chết và sự phục sinh để đem con người vào trong Đức Chúa Trời. Do đó, Ngài có thể vào trong con người, ở trong và ở với con người để xây dựng [kiến ốc] của Đức Chúa Trời.

Dầu ngôn ngữ của Phúc Âm Giăng đơn sơ và ngắn gọn, nhưng sách này rất sâu xa. Ngôn ngữ của sách này đơn giản đến nỗi ngay cả một em học sinh lớp một cũng có thể đọc hầu hết. “Ban đầu có Lời”; “Ta là sự sáng”; “Ta là sự sống” – tuy những lời tuyên bố ấy rất đơn sơ, nhưng ý nghĩa lại sâu nhiệm. “Lời” có nghĩa là gì? Anh em hãy cố gắng định nghĩa thử. “Trong Ngài có sự sống” có nghĩa là gì? Ai có thể nói sự sống là gì? Thật là sâu nhiệm, vượt quá sự hiểu biết của chúng ta. Vậy, Phúc Âm này dùng nhiều ẩn dụ và hình ảnh tượng trưng với một văn thể ngắn gọn và đơn giản. Trong Giăng chương 1, chúng ta có Lời. Chúng ta biết Lời này là Đấng Christ. Tuy nhiên, đừng nghĩ rằng Đấng Christ là một “lời” gồm ba mẫu tự; Lời ở đây là ẩn dụ, là hình ảnh tượng trưng, mô tả Đấng Christ là gì đối với Đức Chúa Trời. Trong chương 1 câu 14 chúng ta có đền tạm, cũng là Đấng Christ. Hơn nữa, trong chương 1 câu 29 Đấng Christ được gọi là Chiên Con của Đức Chúa Trời, mặc dầu Ngài không thật sự là chiên con có bốn chân. Chúng ta đã thấy Đấng Christ gọi Phi-e-rơ là một viên đá (1:42), nhưng “đá” này có ý nghĩa thuộc linh. Vì vậy, chúng ta đừng cố gắng hiểu Phúc Âm Giăng theo văn tự suông; chúng ta cần ẩn dụ hóa sách này cách đúng đắn theo khải thị của toàn bộ Kinh Thánh.

Hầu như mỗi chương của Phúc Âm Giăng đều chứa đựng một vài hình ảnh tượng trưng. Trong chương một chúng ta có Lời, ánh sáng, đền tạm, chiên con, đá, và chiếc thang thiên thượng; trong chương hai có sáu bình đựng nước, rượu, đền thờ, và nhà Cha; trong chương ba có con rắn trên cây sào; trong chương bốn có giếng Gia-cốp và nước sự sống; trong chương sáu có bánh sự sống; trong chương bảy có những dòng sông nước sự sống; trong chương chín có nước bọt và đất sét; trong chương mười có cánh cửa, chuồng, bầy, đồng cỏ và người chăn; trong chương mười hai có hạt lúa mì; trong chương mười ba có sự rửa chân; trong chương mười lăm có cây nho và các nhánh; trong chương mười sáu có người đàn bà và đứa bé; trong chương mười chín có xương, huyết và nước; trong chương hai mươi có hơi thở; và chương hai mươi mốt có chiên và những chiên con. Chúng ta không thể hiểu Phúc Âm này cách đúng đắn nếu không ẩn dụ hóa mọi hình ảnh tượng trưng của sách này.

Vì những vấn đề về sự sống rất trừu tượng, sâu xa và thâm thúy, nên mô tả và diễn tả những vấn đề ấy bằng ngôn ngữ thông thường của loài người là điều vô cùng khó khăn. Vì vậy, Phúc Âm này sử dụng nhiều hình ảnh tượng trưng khác nhau để chỉ về những điều thuộc linh, những vấn đề về sự sống và sự xây dựng vô cùng sâu nhiệm. Do đó, chúng ta cần đọc Phúc Âm Giăng cách cẩn thận, và cầu nguyện để có được một sự hiểu biết đích thực về các ẩn dụ. Để giúp anh em trong phương diện này, chúng tôi đề nghị anh em đọc sách Giăng trong Bản Kinh Thánh Khôi Phục, và chú ý kỹ đến tất cả các chú thích. Nếu đọc bản văn Kinh Thánh và phần chú thích, anh em sẽ nhận được nhiều điều ích lợi.