Thông tin sách

Của Lễ Thiêu Hằng Dâng-Một Sinh Tế Sống

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Của lễ thiêu hằng dâng-một sinh tế sống
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Dàn bài

Untitled Document

TUẦN 3 – DÀN BÀI

Của lễ thiêu hằng dâng – một sinh tế sống

Đọc Kinh văn: Lê. 1:3-4, 8-9; 6:9, 12a, 13; Hê. 12:29; La.12:1

I. Của lễ thiêu hình bóng cho Christ không chủ yếu trong việc Ngài cứu chuộc con người khỏi tội mà trong việc Ngài sống một đời sống tuyệt đối cho Đức Chúa Trời và trong việc Ngài là sự sống làm cho dân của Đức Chúa Trời có thể có một nếp sống như vậy (Lê. 1:3; Gi. 5:19, 30; 6:38; 7:18; 2 Cô. 5:15; Ga. 2:19-20):

A. Trong Lê-vi Kí, của lễ đầu tiên được đề cập không phải là Của lễ chuộc tội hay Của lễ chuộc lỗi mà là Của lễ thiêu (1:3):

1. Chúng ta trước hết cần Christ là Của lễ thiêu vì tình trạng đầu tiên của chúng ta trước mặt Đức Chúa Trời, tức nan đề đầu tiên của chúng ta liên quan đến Đức Chúa Trời, không phải là vấn đề phạm lỗi mà là vấn đề chúng ta không vì Đức Chúa Trời:

a. Đức Chúa Trời tạo dựng chúng ta để biểu lộ Ngài và đại diện Ngài (Sáng. 1:26).
b. Đức Chúa Trời tạo dựng chúng ta để chúng ta được dành cho Ngài; Ngài không tạo dựng chúng ta cho chính chúng ta, nhưng vì sa ngã nên chúng ta sống cho chính mình chứ không cho Ngài.

2. Của lễ thiêu có nghĩa là: Là những người được Đức Chúa Trời tạo dựng vì mục đích biểu lộ và đại diện Ngài, chúng ta không được dành cho điều gì khác hơn Đức Chúa Trời (cc. 27-28; đc. Thi. 73:25; Mác 12:30).

3. Chúng ta cần nhận thức rằng mình không tuyệt đối cho Đức Chúa Trời, và rằng trong chính mình, chúng ta không thể tuyệt đối cho Đức Chúa Trời; vì vậy, chúng ta cần nhận Christ làm Của lễ thiêu của chúng ta (Lê. 1:3-4):

a. Là Của lễ thiêu của chúng ta, Christ hoàn toàn vì Đức Chúa Trời, tuyệt đối cho Đức Chúa Trời (Gi. 4:34; 5:30; Hê. 10:8-10).
b. Bất cứ điều gì Chúa Jesus là, bất cứ điều gì Ngài phát ngôn và bất cứ điều gì Ngài hành động, đều tuyệt đối vì Đức Chúa Trời (Gi. 6:38; 5:17, 36, 43; 8:28; 10:25; 12:49-50).

B. Giăng chương 7 khải thị rằng Christ có đủ phẩm chất để làm Của lễ thiêu:

1. Là Đấng đã sống một đời sống chịu hạn chế – một đời sống chịu hạn chế để không làm những việc cho chính mình – Chúa tìm kiếm vinh hiển của Đức Chúa Trời vì sự thỏa mãn của Đức Chúa Trời (cc. 3-9, 18).

2. Trong các câu từ 16 đến 18, chúng ta thấy Chúa Jesus không tìm kiếm vinh hiển riêng qua việc Ngài không phát ngôn từ chính mình; Ngài tìm kiếm vinh hiển của Đấng sai phái Ngài.

3. Giăng chương 7 khải thị rằng Chúa Jesus là người chịu để cho Đức Chúa Trời hạn chế, Ngài thuộc Đức Chúa Trời, Ngài được sai phái bởi Đức Chúa Trời và Ngài đến từ Đức Chúa Trời, Ngài không nói lời riêng của Ngài nhưng nói Đức Chúa Trời (c. 18; 12:49-50).

4. Khi Chúa nói lời của Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời được biểu lộ qua sự phát ngôn của Ngài; Đức Chúa Trời từ Ngài lộ ra qua sự phát ngôn của Ngài (7:17-18).

5. Trong Giăng chương 7, chúng ta thấy Chúa Jesus là thực tại của Của lễ thiêu vì Ngài đã sống một đời sống chịu Đức Chúa Trời hạn chế và hoàn toàn dành cho Đức Chúa Trời.

II. Đấng Tam Nhất Thần thượng được khải thị trong hình bóng Của lễ thiêu (Lê. 1:3, 8-9):

A. Những điểm trọng yếu khải thị về Đấng Tam Nhất Thần Thượng trong các câu 3, 8 và 9 là Của lễ thiêu, Trại nhóm họp, Đức Giê-hô-va, thầy tế lễ, lửa và nước.

B. Của lễ thiêu hình bóng cho Christ là thực phẩm vì sự thỏa mãn của Đức Chúa Trời (c. 3).

C. Trại nhóm họp hình bóng cho Christ, Con, là nơi dâng của lễ (cc. 1, 3):

1. Các của lễ đều được dâng tại cửa Trại nhóm họp; để một của lễ trở nên hợp lệ, của lễ ấy không thể được dâng ở bất cứ nơi nào khác.

2. Để dâng bất cứ điều gì lên Đức Chúa Trời, chúng ta phải nhận Christ là nền tảng cho của lễ của mình.

D. Trong Lê-vi Kí chương 1, vì Christ, Con, được dâng cho Đức Giê-hô-va nên Đức Giê-hô-va chỉ về Cha là Đấng nhận của lễ (c. 3).

E. Trong các câu 8 và 9, thầy tế lễ phụng sự việc dâng của lễ hình bóng cho Christ, Con, là Đấng phụng sự, tức Thầy tế lễ Thượng phẩm lớn của chúng ta và Thầy tế lễ mãi mãi theo thứ bậc Mên-chi-xê-đéc (Hê. 4:14-15; 5:5-6; 7:17).

F. Như được hình bóng bởi Của lễ thiêu, Trại nhóm họp và thầy tế lễ, Christ, Con, đồng thời là của lễ, nơi dâng của lễ và Đấng phụng sự việc dâng của lễ (Lê. 1:3, 8).

G. Lửa tượng trưng cho Đức Chúa Trời là Đấng chấp nhận của lễ (cc. 8-9):

1. Lửa thiêu rụi và thiêu hủy; Đức Chúa Trời chấp nhận của lễ bằng cách thiêu đốt của lễ ấy.

2. Lửa thiêu đốt Của lễ thiêu là chính Đức Chúa Trời; đó là miệng của Đức Chúa Trời (Hê. 12:29).

3. Việc thiêu đốt Của lễ thiêu là hành động ăn thần thượng (Dân. 28:2).

H. Nước rửa bộ lòng và các chân của Của lễ thiêu tượng trưng cho Linh là chất tẩy rửa; lòng dạ của Christ và bước đi hằng ngày của Ngài liên tục được rửa sạch bởi Thánh Linh để giữ Ngài khỏi bị ô uế do tiếp xúc với những điều thuộc đất (Lê. 1:9; Gi. 7:38-39).

I. Trong Lê-vi Kí 1:3, 8 và 9, chúng ta thấy toàn bộ Đấng Tam Nhất Thần thượng đều có liên quan đến Của lễ thiêu.

III. Ngày nay, trong đời sống Cơ Đốc và nếp sống Hội thánh của chúng ta, cần phải có Của lễ thiêu hằng dâng (cc. 3-4, 8-9; 6:9, 12a và 13):

A. Dân của Đức Chúa Trời được đòi hỏi phải dâng Của lễ thiêu mỗi ngày, không những vào buổi sáng mà còn vào buổi tối; vào mỗi ngày Sa-bát, vào bắt đầu mỗi tháng và suốt mỗi kì lễ, đòi hỏi phải có những Của lễ thiêu đặc biệt (Dân. 28:3–29:40).

B. Do những đòi hỏi về Của lễ thiêu nên bàn thờ bằng đồng được đặc biệt gọi là “bàn thờ dâng Của lễ thiêu” (Xuất. 30:28; 38:1).

C. Của lễ thiêu là của lễ hằng dâng, còn lửa cho Của lễ thiêu phải cháy không dứt; lửa này phải cháy cả ngày lẫn đêm (Lê. 6:9, 12a, 13):

1. “Của lễ thiêu phải ở ngay tâm lò trên bàn thờ trọn đêm cho đến sáng, và lửa của bàn thờ sẽ phải giữ cho cháy luôn” (c. 9):

a. “Lửa trên bàn thờ phải cháy luôn luôn, không được tắt” (c. 12a).
b. “Lửa phải được giữ cho cháy liên tục trên bàn thờ, không được tắt” (c. 13).

2. Trọn đêm cho đến sáng hàm ý rằng Của lễ thiêu phải được duy trì trong nơi thiêu đốt trải suốt đêm tối của thời đại này cho đến sáng, tức là đến khi Chúa Jesus trở lại (c. 9; 2 Phi. 1:19; Mal. 4:2).

3. Sự thiêu đốt liên tục của lửa trên bàn thờ hàm ý rằng: là lửa thánh trong vũ trụ, Đức Chúa Trời luôn sẵn sàng nhận (thiêu đốt) những gì dâng cho Ngài để làm thức ăn, và rằng Ngài khao khát tiếp nhận những gì được dâng lên cho Ngài không hề ngưng lại (Lê. 6:9b, 12a, 13; Hê. 12:29).

D. Hình bóng về Của lễ thiêu cho thấy chúng ta cần có một đời sống là Của lễ thiêu hằng dâng, một đời sống có lửa thiêu đốt trên bàn thờ trọn cả ngày (Lê. 6:12a, 13).

IV. Sống đời sống Của lễ thiêu hằng dâng là trở nên một sinh tế sống (La. 12:1):

A. Của lễ thiêu là hình bóng về sự dâng mình của chúng ta, về việc chúng ta dâng chính mình cho Đức Chúa Trời như một sinh tế sống; ý nghĩa của sự dâng mình là dâng chính chúng ta lên cho Đức Chúa Trời như một sinh tế sống (Lê. 1:3-4, 8-9; 6:9, 12a, 13; La. 12:1).

B. Của lễ thiêu hằng ngày trong Cựu Ước hình bóng rằng trong Tân Ước, chúng ta là những người thuộc về Đức Chúa Trời nên dâng chính mình cho Đức Chúa Trời hằng ngày (Dân. 28:3-8).

C. Sinh tế trong La Mã 12:1 là sinh tế sống vì sinh tế ấy có sự sống qua sự phục sinh (6:4-5):

1. Là sinh tế sống nghĩa là chúng ta liên tục dâng chính mình cho Chúa.

2. Chúng ta dâng chính mình cho Chúa cách liên tục và Chúa có thể sử dụng chúng ta cách liên tục.

D. Sinh tế này là thánh vì về vị trí, bởi huyết của Christ, sinh tế ấy đã được biệt ra khỏi thế giới, khỏi mọi người, mọi nan đề, mọi điều, để dành riêng cho Đức Chúa Trời; và vì về tính khí, sự sống thiên nhiên và sáng tạo cũ đã được Thánh Linh thánh hóa và biến đổi bởi sự sống của Đức Chúa Trời và bản chất thánh của Đức Chúa Trời hầu Đức Chúa Trời được thỏa mãn; do đó, sinh tế này rất đẹp lòng Đức Chúa Trời (12:1).

E. Trong câu 1, chữ thân thể là số nhiều nhưng sinh tế thì số ít:

1. Dù nhiều thân thể được trình dâng nhưng chỉ trở nên một sinh tế, ngụ ý rằng chúng ta tuy nhiều nhưng sự phụng sự của chúng ta trong Thân thể Đấng Christ không nên là các sự phụng sự cá thể, riêng biệt và không liên hệ với nhau.

2. Mọi sự phụng sự của chúng ta nên cấu thành một phụng sự chung nhất, và sự phụng sự này phải là duy nhất vì đây là sự phụng sự của một Thân thể trong Christ (cc. 4-5).

3. Toàn thể nếp sống Hội thánh là một Của lễ thiêu để làm thỏa mãn Đức Chúa Trời.

4. Tín đồ sống trong Thân thể Đấng Christ bằng cách trình dâng thân thể của họ làm một sinh tế sống; để có nếp sống Thân thể, chúng ta cần trình dâng thân thể mình cho Chúa và cho Thân thể Ngài (cc. 1, 4-5).

V. Mọi phụng sự của chúng ta cho Đức Chúa Trời phải dựa trên lửa từ bàn thờ dâng Của lễ thiêu (c. 11; Lê. 9:24; 16:12-13; 6:13; đc. 10:1-2):

A. Đức Chúa Trời muốn sự phụng sự của con cái Israel phải dựa trên lửa này (6:13).

B. Sự phụng sự mà chúng ta dâng cho Đức Chúa Trời trong nếp sống Hội thánh phải bắt nguồn từ lửa trên bàn thờ Của lễ thiêu, và sự phụng sự của chúng ta phải ra từ sự thiêu đốt của lửa của Đức Chúa Trời và là kết quả của lửa này (Xuất. 3:2, 4, 6; La. 12:1, 11).