Thông tin sách

Nghiên Cứu Sự Sống Ma-Thi-Ơ

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Life-Study of Matthew
ISBN: 0-7363-0332-4
Mua sách tại:

Đang đọc: Bài 1

Untitled Document

NGHIÊN CỨU SỰ SỐNG TRONG MA-THI-Ơ

BÀI MỘT

TỔ TIÊN VÀ ĐỊA VỊ CỦA VUA (1)

LỜI GIỚI THIỆU

Kinh Thánh là lời phán của Đức Chúa Trời. Kinh Thánh có hai phần. Trong phần thứ nhất, là Cựu Ước, Đức Chúa Trời phán bởi các tiên tri, và trong phần thứ hai, là Tân Ước, Ngài phán trong Con Ngài (trong Thân Vị của Con, Hê 1:1-2). Phần này gồm có bốn sách Phúc Âm, sách Công-vụ, Các Thư tín, và sách Khải-thị. Khi còn ở trong xác thịt, Con bắt đầu nói trong bốn sách Phúc Âm. Sau khi phục sinh, Ngài là Linh tiếp tục nói qua các Sứ Đồ (xin xem Giăng 16:12-14). Do đó, Tân Ước chính là Con nói với chúng ta, Ngài cung ứng chính Ngài là sự sống và mọi sự để chúng ta có thể trở nên Thân Thể Ngài, sự bày tỏ Ngài, tức là hội-thánh.

Kinh Thánh là một quyển sách sự sống. Sự sống này không là gì kém hơn Thân Vị sống động của Đấng Christ. Trong Cựu Ước Đấng Christ được trình bày là Đấng sẽ đến. Trong Tân Ước, Đấng được báo trước sẽ đến thì đã đến. Do đó, Tân Ước là sự ứng nghiệm của Cựu Ước. Au gus tine từng nói Tân Ước được chứa đựng trong Cựu Ước, và Cựu Ước được bày tỏ trong Tân Ước. Tân Ước và Cựu Ước thật sự là một, khải thị một Thân Vị là sự sống của chúng ta.

LỜI MỞ ĐẦU CỦA TÂN ƯỚC

Hầu hết tất cả các Cơ-đốc-nhân đều bị trang đầu của Tân Ước làm cho bối rối. Trang này có nhiều tên khó phát âm. Nhưng trang này là phần đầu của Tân Ước. Lời mở đầu lẫn lời kết luận của bất cứ bài viết nào cũng đều quan trọng. Khi đến với Tân Ước, nhiều Cơ-đốc-nhân bỏ qua phần đầu chương một của Ma-thi-ơ và bắt đầu đọc từ câu 18. Dường như Tân Ước của họ không có phân đoạn Ma-thi-ơ 1:1-17. Nhưng tạ ơn Đức Chúa Trời về khúc Kinh Thánh phong phú này! Gia phả này của Đấng Christ là phần tóm tắt cả Cựu Ước. Phần này bao gồm tất cả ngoại trừ mười chương rưỡi đầu của Sáng-thế Ký. Nếu muốn biết ý nghĩa của gia phả này, chúng ta cần biết toàn bộ Cựu Ước.

BỨC TRANH SỐNG ĐỘNG VỀ ĐẤNG CHRIST

Chúng tôi cần nói đôi lời về Tân Ước. Tân Ước đơn giản là bức tranh sống động về một Thân Vị. Thân Vị này quá tuyệt diệu. Ngài vừa là Đức Chúa Trời, vừa là con người. Ngài là sự hòa lẫn Đức Chúa Trời với con người, vì trong Ngài, bản chất thần thượng và bản chất con người được hòa lẫn với nhau. Ngài là Vua, và Ngài là một nô lệ. Ngài thật tuyệt diệu!

Không một con người nào từng nói những lời như Ngài đã nói, những lời rất sâu xa, nhưng thật rõ ràng. Chẳng hạn như Giê-su nói: “Ta là bánh sự sống” (Giăng 6:35), và: “Ta là ánh sáng của thế gian” (Giăng 8:12). Plato và Khổng Tử là hai triết gia vĩ đại mà lời nói của họ được mọi người quí trọng, nhưng cả hai người ấy đều không thể nói: “Ta là ánh sáng của thế gian”. Không một ai khác có thể nói: “Ta là sự sống” hay: “Ta là đường đi”, hoặc “Ta là thực tại” (Giăng 14:6). Đó là những câu đơn giản và ngắn gọn — “Ta là”, “Ta là Đấng Ta là”, và “Ta là Ta là” — nhưng những câu này vĩ đại và sâu xa. Có ai trong chúng ta có thể nói mình là ánh sáng của thế gian hay mình là sự sống không? Nếu có, chắc chắn chúng ta sẽ được gửi đến bệnh viện tâm thần. Nhưng Giê-su có thể nói những lời này. Ngài vĩ đại biết bao!

BỐN TIỂU SỬ CỦA MỘT CON NGƯỜI

Giê-su bao hàm tất cả. Có nhiều phương diện về Ngài. Không ai có thể dùng ngôn ngữ dò thấu Ngài là ai và Ngài là gì. Có ai khác trong lịch sử có bốn tiểu sử độc đáo viết về mình không? Mặc dầu Tân Ước là một quyển sách ngắn gọn, nhưng Tân Ước được bắt đầu bằng bốn tiểu sử về một Thân Vị, tức bốn sách cho chúng ta biết cuộc đời của Đấng Christ.

Mỗi chúng ta có [thể được nhìn từ] bốn hướng: phía trước, phía sau, bên phải, và bên trái. Nếu anh em nhìn tôi từ phía trước, anh em có thể thấy bảy cái lỗ trên mặt tôi. Nhưng nếu tôi xoay lưng về phía anh em, tất cả các lỗ đều biến mất. Bên phải tôi, anh em có thể thấy một cái lỗ nhỏ, và bên trái tôi, lại có một lỗ nhỏ khác. Nếu anh em muốn sao lại hình ảnh tôi cách chính xác, anh em cần chụp mỗi phía một tấm hình. Đó chính là điều đã được thực hiện trong Tân Ước.

Tại sao chúng ta có bốn sách Phúc Âm? Vì Đấng Christ có ít nhất bốn phương diện chính yếu. Đấng Christ thật vĩ đại! Vì Ngài bao hàm tất cả và phong phú không thể dò thấu được, nên Ngài cần vài tiểu sử. Ma-thi-ơ, Mác, Lu-ca và Giăng trình bày những khía cạnh khác nhau về Đấng Christ vì mỗi người viết là một loại người khác nhau. Chẳng hạn như Ma-thi-ơ là người thâu thuế. Vào thời xưa, người thâu thuế là người bị khinh miệt giữa vòng người Do-thái. Tuy nhiên, Ma-thi-ơ đã viết tiểu sử đầu tiên về Đấng Christ. Mác là một người thường, Lu-ca là thầy thuốc và là người Ngoại bang. Ban đầu Giăng là một người đánh cá tầm thường, nhưng cuối cùng ông trở nên một sứ đồ lớn tuổi, nhiều kinh nghiệm. Mỗi người viết một tiểu sử khác nhau về cùng một Đấng Christ. Thân Vị sống động này cần nhiều tiểu sử.

SỰ MỞ RỘNG CỦA ĐẤNG CHRIST

Sách Công-vụ là sự mở rộng của Thân Vị kỳ diệu này. Đó là sự khai triển của Đấng Christ bao-hàm-tất-cả. Đó là Đấng Christ đã mở rộng từ một Người thành muôn ngàn người. Ngài từng là một Đấng Christ cá thể, nhưng trong sách Công-vụ Ngài đã trở thành một Đấng Christ tập thể. Sau sách Công-vụ, chúng ta có các Thư tín, những Thư tín ấy cho chúng ta một định nghĩa đầy đủ về Con Người kỳ diệu, phổ thông, vĩ đại này. Đấng Christ là Đầu, và hội-thánh là Thân Thể: đó là Con Người có tính hoàn vũ, tức Đấng Christ và hội-thánh. Cuối cùng, chúng ta có sách Khải-thị, là tổng kết của Tân Ước. Sách này cho chúng ta một bức tranh đầy đủ về Christ-Thân Thể, tức cá nhân Đấng Christ hòa lẫn hiệp nhất với tất cả các chi thể Ngài để trở nên Giê-ru-sa-lem Mới.

THỨ TỰ CỦA BỐN SÁCH PHÚC ÂM

Chúng ta hãy trở lại với bốn sách Phúc Âm. Nếu tôi được sắp xếp bốn sách Phúc Âm, tôi sẽ xếp Phúc Âm Giăng ra trước. Khi đọc Kinh Thánh, nhiều Cơ-đốc-nhân bắt đầu đọc sách Giăng và sau đó tiếp tục đọc Lu-ca, Mác, và Ma-thi-ơ. Quan niệm con người hoàn toàn trái ngược với quan niệm thần thượng. Quan niệm thần thượng bắt đầu với Ma-thi-ơ và tiến đến sách Giăng. Quan niệm của con người bắt đầu với Giăng và trở lui lại Ma-thi-ơ. Nhiều người trong chúng ta bắt đầu đọc Tân Ước với sách Giăng vì sách Giăng rất kỳ diệu. Đó là sách sự sống. Sau Giăng, chúng ta muốn đọc Lu-ca vì Lu-ca là sách nói về Đấng Cứu Rỗi, cho chúng ta biết nhiều trường hợp [cụ thể] về sự cứu rỗi. Dĩ nhiên sau đó chúng ta đến sách Mác vì sách Mác ngắn gọn và đơn sơ. Người ta đọc Ma-thi-ơ sau cùng vì sách Ma-thi-ơ quá khó, quá huyền bí. Không những chương một khó hiểu; các ẩn dụ trong chương mười ba và những lời tiên tri trong chương hai mươi bốn, hai mươi lăm cũng khó hiểu nữa. Các chương năm, sáu và bảy, tức Bài Giảng Trên Núi, thì khó đặc biệt. Không ai có thể thực hành! Anh em đánh tôi nơi má bên phải và tôi đưa má bên trái cho anh em. Anh em bắt buộc tôi đi bộ một dặm, và tôi đi hai dặm. Anh em lấy áo ngoài của tôi, và tôi cho anh em cả áo trong. Như vậy là [đòi hỏi] quá mức! Chỉ có Giê-su mới làm được điều đó! Do đó, nhiều người đặt sách Ma-thi-ơ sau cùng. Sách Giăng thì thân thiết và quí báu. Trong sách Giăng, Giê-su là mọi sự, và chúng ta không cần làm gì cả. Vì vậy chúng ta thích sách Giăng, mà không thích sách Ma-thi-ơ. Có lẽ chúng ta không nói thẳng ra như vậy, nhưng chúng ta có cảm giác ấy trong lòng. Tuy nhiên, thứ tự thần thượng là tốt nhất. Đức Chúa Trời đặt Ma-thi-ơ lên đầu.

PHẦN SƠ LƯỢC

Chúng ta cần phần sơ lược cho mỗi một sách trong Kinh Thánh. Phần sơ lược của Ma-thi-ơ là:

Đấng Christ là Giê-hô-va Đức Chúa Trời nhập thể làm Đấng Cứu Rỗi-Nhà Vua, đến để thiết lập vương quốc thiên thượng (sự cai trị thiên thượng) bằng cách cứu rỗi dân Ngài khỏi tội (tội nổi loạn) nhờ sự chết và sự phục sinh của Ngài.

Ý CHÍNH

Chúng ta cũng cần tìm ra ý chính của mỗi sách trong Kinh Thánh. Ý chính của Ma-thi-ơ là: Đấng Christ, là Giê-su (Giê-hô-va Đấng Cứu Rỗi) và Em-ma-nu-ên (Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta), là Vua, Đấng Làm Báp-têm, ánh sáng, Thầy Giáo, Đấng Chữa Bịnh, Đấng Tha Thứ, Chú Rể, Người Chăn, Bạn Hữu, sự khôn ngoan, sự an nghỉ, đền thờ lớn hơn, Đa-vít thật, Chúa của ngày Sa-bát, Giô-na lớn hơn, Sa-lô-môn lớn hơn, Người Gieo, hạt giống, Người Nuôi, bánh, những mảnh vụn dưới bàn, Đấng Christ, Con Đức Chúa Trời hằng sống, vầng đá cho hội-thánh, Đấng Xây Dựng hội-thánh, Người Sáng Lập vương quốc, Môi-se hiện tại, Ê-li hiện tại, [Đá] Đầu góc, Chúa, Đấng phục sinh, Đấng có uy quyền, và Đấng luôn luôn hiện diện với dân Ngài trong sự phục sinh.

Đấng Christ trong sách Ma-thi-ơ phong phú biết bao, thậm chí phong phú hơn trong sách Giăng. Là Giê-su và Em-ma-nu-ên, Ngài là ba mươi ba điều khác nhau đối với chúng ta. Chúng ta phải vui hưởng Ngài và ăn uống Ngài. Chúng ta cần kinh nghiệm Ngài qua tất cả các khía cạnh này trong sự phục sinh, chứ không phải trong tình trạng thiên nhiên. Ngài là Đấng luôn luôn hiện diện. Ma-thi-ơ bắt đầu bằng “Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta” và kết thúc bằng “Và nầy, Ta hằng ngày ở cùng các ngươi cho đến kỳ chung kết đời”. Điều này kỳ diệu biết bao!

TỔ TIÊN VÀ ĐỊA VỊ CỦA VUA

I. GIA PHẢ CỦA NGÀI

Trong bốn sách Phúc Âm chỉ có Ma-thi-ơ và Lu-ca là hai sách có gia phả. Ma-thi-ơ cho chúng ta biết Giê-su là hậu duệ đích thực của hoàng gia, Ngài là người thừa kế ngai vua hợp pháp. Một người như vậy chắc chắn cần gia phả cho biết nguồn gốc và dòng dõi của Ngài. Lu-ca trình bày Giê-su là một người đúng đắn, bình thường. Để bày tỏ Giê-su là một người đúng đắn cũng cần có gia phả. Trong sách Mác, Giê-su được mô tả như một nô lệ trong xiềng xích, người bị bán làm nô lệ.

Nô lệ trong xiềng xích không cần có gia phả. Vì vậy sách Mác không có gia phả. Giăng cho chúng ta biết Giê-su là Đức Chúa Trời. “Ban đầu có Lời...và Lời là Đức Chúa Trời” (RcV). Với Ngài không có lúc bắt đầu, không có dòng dõi. Ngài là đời đời, không có lúc khởi đầu đời sống, hay lúc kết thúc đời sống (Hê 7:3). Ban đầu có Đức Chúa Trời! Nếu sách Giăng nói về gia phả của Ngài thì thật là vô lý.

Đối với ai khác, dầu người đó là ai hay người ta viết bao nhiêu tiểu sử về người ấy, gia phả vẫn giống y như nhau. Nhưng Giê-su có hai gia phả. Về sau chúng ta sẽ thấy thế nào hai gia phả này cuối cùng trở nên một. Một lần nữa chúng ta thấy Ngài thật kỳ diệu. Ngài quá kỳ diệu trong mọi phương diện.

A. Sự Sinh Ra Đấng Christ

Bây giờ chúng ta đến gia phả của Giê-su trong Phúc Âm Ma-thi-ơ. Chúng ta cần nhận biết Giê-su là ai. Ai là Giê-su? Chúng ta có thể trả lời Ngài là Con Đức Chúa Trời, nhưng gia phả này không có một từ ngữ nào như vậy. Trái lại gia phả này gọi Ngài là con Đa-vít và con Áp-ra-ham. Vì Giê-su rất kỳ diệu nên khó nói Ngài là ai. Giê-su là sự hòa lẫn Đức Chúa Trời với con người, sự hòa lẫn thần tính với nhân tính. Đó là sự sinh ra Giê-su. Sự sinh ra Giê-su có nghĩa là Ngài là sự hòa lẫn, sự hòa lẫn kỳ diệu. Trong sự sinh ra này, chúng ta có sự hòa lẫn của Hữu Thể thần thượng với rất nhiều người, mọi loại người. Chúng ta không nên nghĩ rằng Ma-thi-ơ 1:1-17 chỉ là một bảng liệt kê tên họ nữa.

Sự sinh ra Đấng Christ bao gồm:

1. Các Tổ Phụ

Đó là các tổ phụ, những con người vĩ đại. Tất cả tạo nên mười bốn thế hệ (1:2-6a).

2. Các Vua

Đó là các vua, là hoàng tộc, cũng tạo nên mười bốn thế hệ (1:6b-10).

3. Thường Dân (Những Người Bị Bắt Lưu Đày Và Những Người Được Khôi Phục)

Gia phả Đấng Christ không những bao gồm những người thuộc giới thượng lưu, mà còn có những thường dân, những con người không quan trọng, như Ma-ri và Giô-sép. Những người nghèo, những người nhỏ bé cũng được bao gồm trong sự sinh ra của Đấng Christ. Đấng Christ được xếp chung không những với các tổ phụ và các vua, mà còn với một nhóm thường dân. Ngài không những thuộc về những con người vĩ đại, thuộc hoàng tộc, mà còn thuộc về những người nhỏ bé. Qua bức tranh về sự sinh ra Đấng Christ, chúng ta có thể thấy sự sinh ra này bao hàm mọi loại người.

Sự sinh ra này bao gồm cả những người được kêu gọi, như Áp-ra-ham, và những người bị lưu đày. Trong bản ký thuật ngắn gọn này chúng ta có những từ ngữ “bị lưu đày” (c. 17). Áp-ra-ham được kêu gọi ra khỏi Ba-bên, là nguồn gốc của Ba-by-lôn. Sự sinh ra Đấng Christ không những bao gồm những người được kêu gọi, mà cả những người thối lui. Có lẽ cách đây năm năm anh em là một người được kêu gọi, nhưng hôm nay anh em là một người thối lui. Đừng thất vọng. Sự sinh ra Đấng Christ bao gồm anh em. Sự sinh ra này bao hàm Giê-cô-nia, là vị vua bị truất phế và đem đi Ba-by-lôn như một tên tù. Anh em có bao giờ bị hạ bệ chưa? Đừng nghĩ là chưa. Trong đời sống Cơ-đốc của mình, thỉnh thoảng anh em bị hạ bệ. Anh em từng làm vua, nhưng anh em mất vương quyền và trở nên một người thối lui. Tổ phụ Áp-ra-ham của chúng ta đến từ Ba-by-lôn; nhưng anh em đi trở về Ba-by-lôn, không phải tình nguyện, mà bị bắt làm phu tù. Ngợi khen Chúa vì sự sinh ra Ngài bao gồm cả những người sa ngã.

Sau thời kỳ lưu đày, có sự khôi phục. Vì vậy chúng ta có một tên khác, là Giê-ru-ba-bên, tên của sự khôi phục. Nhiều người bị lưu đày trở về với Giê-ru-ba-bên. Sự sinh ra Đấng Christ bao gồm mọi loại người: người tốt, người xấu, người được kêu gọi, người sa ngã và người được khôi phục. Nếu tôi hỏi anh em là loại người nào, có lẽ anh em nói trước hết anh em là người được kêu gọi, sau đó là người sa ngã, và cuối cùng là người được khôi phục. Anh em là một Áp-ra-ham, anh em trở nên một Giê-cô-nia, nhưng ngày nay anh em là Giê-ru-ba-bên. Tất cả chúng ta đều là Giê-ru-ba-bên. Chúng ta là những người được kêu gọi, sa ngã và được khôi phục.

4. Bốn Người Đàn Bà Tái Giá

Theo phong tục Do-thái, người viết gia phả không bao giờ đưa tên một người nữ vào, mà chỉ đưa tên những người nam vào mà thôi. Nhưng trong gia phả ngắn gọn này, năm phụ nữ được nhắc đến. Năm người nữ này giống như các ngón tay của bàn tay tôi: bốn ngón hình thành nhóm thứ nhất và một ngón kia đứng một mình. Bốn trong số năm người nữ này đã tái giá, và một trong bốn người ấy là một kỵ nữ. Dường như bản ký thuật thần thượng này không muốn đề cập đến những người tốt, chẳng hạn như Sa-ra hay Rê-be-ca, nhưng đề cập đến những người xấu. Xin hãy nghe bản tường thuật thần thượng: “Đa-vít với vợ của U-ri sanh Sa-lô-môn” (1:6). Bản tường thuật thậm chí không cho biết tên của bà, mà chỉ cho biết lịch sử của bà để nhắc chúng ta nhớ bà là loại người nào.

Anh em có biết lịch sử của Ta-ma không? Bà là con dâu của Giu-đa. Giu-đa do con dâu của mình mà sinh hai đứa con sinh đôi (Sáng 38:24-30). Thật là kinh khủng! Người nữ thứ hai được nêu tên là Ra-háp, kỵ nữ thành Giê-ri-cô, và thứ ba là Ru-tơ, một người Mô-áp. Người Mô-áp không được phép vào hội chúng của Chúa thậm chí đến đời thứ mười (Phục 23:3). Người Mô-áp là dòng dõi của Mô-áp, do Lót và con gái mình sinh ra. Người nữ thứ tư là Bát-sê-ba, vợ của một người Ca-na-an tên U-ri mà Đa-vít đã ám sát. Đa-vít lấy bà làm vợ, và sinh ra Sa-lô-môn.

Tại sao bản tường thuật ngắn gọn này lại nhắc đến tất cả những người nữ này? Bởi vì họ là bốn người đại diện cho chúng ta. Anh em đừng nghĩ rằng mình tinh sạch lắm, tinh sạch hơn những người nữ này. Hãy truy nguyên nguồn gốc của chính mình. Nếu làm như vậy, anh em sẽ khám phá bằng cách nào và do ai mà ông nội mình đã ra đời, bằng cách nào và do ai mà cha mình đã ra đời, và bằng cách nào và do ai mà anh em đã ra đời. Chúng ta là những người tệ hơn. Nhưng những người tệ nhất được bao gồm trong sự sinh ra Đấng Christ! Ngợi khen Chúa! Ngài thật là Đấng cứu rỗi tội nhân.

Số bốn tượng trưng cho tất cả các tạo vật, bao hàm toàn thể nhân loại. Nhân loại này dơ bẩn, không một ai tinh sạch. Nhưng tạ ơn Chúa, tất cả chúng ta đều có liên hệ với Đấng Christ. Chúng ta là một phần trong sự sinh ra Đấng Christ.

Nếu chúng ta phải viết tiểu sử của Đấng Christ và không có bản tiểu sử nào của Ngài trong Kinh Thánh, chúng ta sẽ không dám viết như vậy. Chúng ta sẽ giấu tất cả những bà cố bất khiết và nêu tên những bà cố tốt đẹp mà thôi, chẳng hạn như Sa-ra và Rê-be-ca. Nhưng Thánh Linh không nhắc đến Sa-ra, Rê-be-ca và tất cả những người tốt lành; tuy nhiên, Ngài lại cố ý đưa những người bất khiết này vào. Nếu bản ký thuật thần thượng này liệt kê tên của những người nữ tốt mà không có tên của những người bất khiết, tôi sẽ nghi ngại về hiện trạng của hội-thánh. Tôi sẽ nói: “Hãy xem tình trạng hiện nay của hội-thánh. Không được bao nhiêu người tinh sạch”. Anh em đừng nghĩ mình rất thuần khiết, tinh sạch. Chúng ta không tinh sạch. Tuy nhiên, sự sinh ra Đấng Christ bao gồm cả người tốt lẫn người xấu, thật ra là bao gồm nhiều người xấu hơn người tốt.

5. Một Trinh Nữ

Ngoài bốn người nữ tái giá, có một trinh nữ nổi bật là Ma-ri, mẹ của Giê-su. Ma-ri tốt lành, thuần khiết và tinh sạch. Điều này bày tỏ mọi người được nói đến trong gia phả này đều là tội nhân ngoại trừ Giê-su. Trừ trường hợp ngoại lệ là Chúa Giê-su ra, mọi người đều bất khiết.

B. Con Của Đa-vít

Đấng Christ là con của Đa-vít (Math. 22:42, 45; Khải 22:16). Sa-lô-môn, con của Đa-vít, là biểu tượng của Đấng Christ theo ba phương diện chính. Trước hết, ông tượng trưng cho Đấng Christ thừa kế vương quốc (2 Sa 7:12b, 13; Giê 23:5; Lu 1:32-33). Thứ hai, Sa-lô-môn có sự khôn ngoan và nói ra lời khôn ngoan. Trong Ma-thi-ơ chương 12 chúng ta thấy Đấng Christ cũng có sự khôn ngoan và nói ra lời khôn ngoan. Trong chương này Đấng Christ nói về chính Ngài là Sa-lô-môn lớn hơn (c. 42). Đấng lớn hơn Sa-lô-môn có mặt tại đó, và Ngài nói ra lời khôn ngoan. Không lời người nào khôn ngoan như lời của Đấng Christ. Thứ ba, Sa-lô-môn xây dựng đền thờ của Đức Chúa Trời (2 Sa 7:13). Là con của Đa-vít, Đấng Christ xây dựng đền thờ của Đức Chúa Trời, tức hội-thánh.

C. Con Của Áp-ra-ham

Đấng Christ cũng là con của Áp-ra-ham. Gia phả này chỉ nói Đấng Christ là con của Đa-vít và con của Áp-ra-ham, không phải con của một người nào khác. Trong Cựu Ước có một lời tiên tri rõ ràng [cho biết] Đấng Christ sẽ là con của Áp-ra-ham. Y-sác là biểu tượng của Đấng Christ. Cũng có ba phương diện chính về Y-sác là biểu tượng của Đấng Christ. Thứ nhất, Y-sác đem phước hạnh đến cho mọi dân tộc, cả người Do-thái lẫn người Ngoại bang (Sáng 22:18a; Ga 3:16, 14). Thứ hai, ông được dâng lên Đức Chúa Trời cho đến chết và được làm cho sống lại (Sáng 22:1-12; Hê 11:17, 19). Thứ ba, ông nhận được cô dâu (Sáng 24:67). Đó là biểu tượng về Đấng Christ là Đấng đã được hứa, Đấng đem phước hạnh đến cho mọi dân tộc, Đấng đã được dâng lên cho đến chết, được sống lại, và sau khi phục sinh sẽ nhận được Cô Dâu của Ngài (Giăng 3:29; Khải 19:7). Một ngày kia, Thánh Linh, là Đấng được tượng trưng bởi người đầy tớ của Áp-ra-ham, sẽ đem Rê-be-ca thuộc linh, thần thượng, thiên thượng đến cho Y-sác thiên thượng của nàng. Con của Áp-ra-ham nhận được cô dâu, và con của Đa-vít xây dựng đền thờ. Với Đấng Christ, Cô Dâu là đền thờ, và đền thờ là Cô Dâu. Đó là lý do vì sao Kinh Thánh nói Đấng Christ là con của Áp-ra-ham và con của Đa-vít. Ngài dâng chính mình cho đến chết và được phục sinh, bây giờ Ngài đang xây dựng đền thờ của Đức Chúa Trời, và trong tương lai Ngài sẽ nhận được Cô Dâu. Đấng Christ cũng nói ra sự khôn ngoan và đem phước hạnh của Đức Chúa Trời đến cho mọi dân tộc. Ngài là Đấng hoàn thành mọi điều này. Trong bốn sách Phúc Âm, chúng ta có thể tìm thấy mỗi một phương diện trong sáu phương diện này. Các sách Phúc Âm bày tỏ Đấng Christ đến để thừa kế vương quốc, Ngài dâng chính mình cho đến chết và được phục sinh, Ngài nói ra lời khôn ngoan, Ngài đem phước hạnh đến cho mọi người, Ngài đang xây dựng nhà của Đức Chúa Trời, và Ngài sẽ đến để nhận Cô Dâu. Đấng Christ chắc chắn là Y-sác thật và Sa-lô-môn thật.

Là con của Đa-vít, Giê-su là phước hạnh lớn lao cho người Do-thái. Nhưng là con của Áp-ra-ham, Ngài đem phước hạnh đến cho mọi người Ngoại bang. Là con của Đa-vít, Ngài vì người Do-thái; là con của Áp-ra-ham, Ngài vì tất cả chúng ta. Nếu Giê-su chỉ là con của Đa-vít mà thôi, Ngài không liên hệ gì đến tôi. Ngợi khen Chúa vì Ngài cũng là con của Áp-ra-ham! Mọi dân tộc được phước trong dòng dõi của Áp-ra-ham, tức là Đấng Christ. Phước hạnh này là sự dự phần trong Đức Chúa Trời Tam-Nhất. Phước hạnh Đức Chúa Trời hứa với Áp-ra-ham là Linh (Ga 3:14), và Linh là sự thực tại hóa sau cùng của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Nhờ Đấng Christ là con của Áp-ra-ham, chúng ta có Linh, và chúng ta dự phần trong Đức Chúa Trời Tam Nhất. Ha-lê-lu-gia!