Thông tin sách

Nghiên Cứu Sự Sống Sách Ga-La-Ti

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Nghiên cứu sự sống sách Ga-la-ti
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 2

Untitled Document

NGHIÊN CỨU SỰ SỐNG SÁCH GA-LA-TI

BÀI HAI

PHÚC ÂM CỦA VỊ SỨ ĐỒ

Kinh Thánh: Ga 1:6-12

Trong bài này chúng ta bàn đến Ga-la-ti 1:6-12. Điều chính yếu được bày tỏ trong những câu này là phúc âm sứ đồ Phao-lô rao giảng.

Nhiều Cơ Đốc nhân nghĩ rằng phúc âm chỉ có một khía cạnh. Theo quan niệm ấy, thông điệp phúc âm là chúng ta là những tội nhân, và Jesus Christ, Con Đức Chúa Trời đã nhục hóa, chết trên thập tự giá vì tội lỗi của chúng ta để chúng ta được tha thứ và được cứu rỗi. Quan niệm ấy tuy không sai, nhưng chắc chắn chưa bao hàm mọi khía cạnh của phúc âm như được thấy trong Tân Ước. Trong Ma-thi-ơ, Mác, Lu-ca và Giăng, chúng ta có những khía cạnh khác nhau của phúc âm. Trong Công-vụ, chúng ta không thấy một khía cạnh đặc biệt nào, mà chỉ thấy những câu nhắc đến các khía cạnh của phúc âm được trình bày trong Ma-thi-ơ, Mác, Lu-ca và Giăng. Tuy nhiên, trong tất cả các Thư tín Phao-lô đã viết, từ La Mã đến Hê-bơ-rơ, chúng ta thấy một khía cạnh đặc biệt của phúc âm. Chúng ta có thể gọi các Thư tín này là Phúc Âm theo Phao-lô, hay Phúc Âm thứ năm.

Bây giờ, hãy xem xét những khía cạnh khác nhau của năm Phúc Âm trong Tân Ước. Ma-thi-ơ bày tỏ rằng Đấng Christ, Con của Đa-vít, đến với tư cách là Vua để thành lập vương quốc thiên thượng trên đất. Do đó, trong Ma-thi-ơ cụm từ “phúc âm của vương quốc” được sử dụng. Vì vậy, khía cạnh phúc âm được nhấn mạnh trong Ma-thi-ơ là vương quốc. Mục tiêu của khía cạnh này của phúc âm là đem người ta vào trong vương quốc.

Phúc Âm Giăng nhấn mạnh đến sự sống đời đời. Trong Phúc Âm này chúng ta thấy rằng từ cõi đời đời, Đấng Christ chính là Lời của Đức Chúa Trời, thậm chí là chính Đức Chúa Trời. Một ngày nọ, Lời nhục hóa (1:14). Hơn nữa, Ngài đã chết trên thập tự giá không những để cứu chuộc chúng ta khỏi tội, mà còn để giải phóng sự sống thần thượng hầu Ngài có thể truyền chính Ngài là sự sống đời đời vào trong chúng ta. Trong Phúc Âm này, Giăng đem chúng ta đến chỗ nhận thức đầy đủ về sự sống thần thượng. Vì lý do đó, Phúc Âm Giăng có thể được gọi là phúc âm của sự sống.

Phương diện của phúc âm được nhấn mạnh trong sách Lu-ca là tha thứ tội lỗi. Ở đây chúng ta thấy ghi lại rằng Đấng Christ đã đến như một con người để làm Cứu Chúa, Ngài đã chết trên thập tự giá để hoàn thành sự cứu chuộc và giải quyết nan đề tội hầu chúng ta được tha thứ là như thế nào. Theo Lu-ca 24:47, sự ăn năn và sự tha thứ tội lỗi cần được rao giảng trong danh của Đấng Christ giữa mọi dân tộc.

Chúng tôi đã nêu lên rằng Ma-thi-ơ là phúc âm của vương quốc, Giăng là phúc âm của sự sống, và Lu-ca là phúc âm của sự tha thứ. Nhưng khía cạnh nào của phúc âm được nhấn mạnh trong sách Mác? Mác là phúc âm của sự phục vụ. Theo Phúc Âm này, Đấng Christ đến như một nô lệ để phục vụ Đức Chúa Trời bằng cách chăm sóc dân của Đức Chúa Trời. Đấng Christ đến, không phải để được cung ứng, nhưng để cung ứng, để phục vụ (10:45). Không những Ngài đến với tư cách là Vua để thành lập vương quốc, là Đấng đời đời để truyền sự sống, và là Cứu Chúa để tha thứ tội lỗi của những ai tin Ngài, mà Ngài còn đến làm nô lệ để hầu việc Đức Chúa Trời bằng cách cung ứng cho những người được cứu chuộc của Ngài. Do đó, Mác nhấn mạnh đến sự phục vụ.

Phúc âm của Phao-lô bao gồm mọi phương diện của bốn Phúc Âm đầu. Trong các bài viết của mình, Phao-lô đề cập đến vương quốc, sự sống, sự tha thứ và sự phục vụ. Ngoài ra, ông còn đề cập đến nhiều điều hơn nữa. Trong Cô-lô-se 1:25, Phao-lô nói ông trở nên người phụng sự theo chức vụ quản gia của Đức Chúa Trời để làm trọn vẹn lời của Đức Chúa Trời. Vì vậy, phúc âm của Phao-lô là phúc âm làm trọn vẹn. Không có phúc âm của Phao-lô, sự khải thị về phúc âm trong Tân Ước sẽ không trọn vẹn.

Nhiều khía cạnh quan trọng của phúc âm chỉ được tìm thấy trong các bài viết của Phao-lô. Chẳng hạn, trong Cô-lô-se 1:27, Phao-lô nói Đấng Christ ở trong chúng ta là hi vọng về vinh hiển. Một lời như vậy không thể tìm thấy trong bốn sách Phúc Âm, cũng không thấy trong các Thư tín do Phi-e-rơ hay Giăng viết. Mác có thể được kể là con thuộc linh của Phi-e-rơ (1 Phi. 5:13), và từ Phi-e-rơ như nguồn, ông rút ra nhiều tài liệu để viết Phúc Âm của mình.Tuy nhiên, Mác không nói gì về Đấng Christ nội cư là hi vọng về vinh hiển của chúng ta. Qua phúc âm của Phao-lô, chúng ta học biết Linh của Đấng Christ là dấu ấn và của đặt cọc (Êph. 1:13-14). Mặc dầu Giăng nói về Linh, nhưng ông không dùng từ như Phao-lô. Trong Ga-la-ti 1:15 và 16, Phao-lô nói rằng Đức Chúa Trời vui lòng bày tỏ Con Ngài trong ông. Chúng ta không tìm thấy một lời như vậy trong Ma-thi-ơ, Mác, Lu-ca hay Giăng. Phao-lô cũng nói về Đấng Christ sống trong chúng ta (2:20), Đấng Christ thành hình trong chúng ta (4:19), và Đấng Christ lập nhà của Ngài trong chúng ta (Êph. 3:17). Những lời tuyên bố như vậy không có trong bốn sách Phúc Âm. Hơn nữa, trong Ê-phê-sô 3:19, Phao-lô nói về tình trạng được đổ đầy để đạt đến sự đầy đủ của Đức Chúa Trời. Ma-thi-ơ, Mác, Lu-ca và Giăng không nói gì về điều này.

Trong các Thư tín, Phao-lô bảo rằng chúng ta là các chi thể của Thân thể Đấng Christ. Ông nói về Đấng Christ là Đầu và Hội thánh là Thân thể. Những từ như vậy không thấy trong các bài viết của Phi-e-rơ hay Giăng. Nếu chúng ta có thể nói với Phi-e-rơ rằng Hội thánh là Thân thể của Đấng Christ, có lẽ ông trả lời: “Anh em nghe điều đó ở đâu? Tôi ở gần Chúa Jesus suốt ba năm rưỡi, mà chưa bao giờ nghe Ngài nói lời nào như vậy. Tôi nghe về thập tự giá và về việc nuôi chiên con của Chúa. Trong Thư tín đầu tiên của tôi, thậm chí tôi truyền dạy các trưởng lão hãy chăn bầy của Đức Chúa Trời. Nhưng tôi chưa bao giờ nghe về Thân thể của Đấng Christ”. Chúng ta phải thừa nhận rằng về vấn đề Đầu và Thân thể, khải tượng của Phao-lô cao hơn khải tượng của Phi-e-rơ. Mặc dầu Giăng cho biết Đấng Christ là cây nho và chúng ta là nhánh, nhưng ông không nói Đấng Christ là Đầu và chúng ta là Thân thể. Đó là một dấu hiệu nữa cho thấy rằng không có phúc âm của Phao-lô, khải thị trong Tân Ước sẽ không trọn vẹn.

Khi Cơ Đốc giáo đến Trung Quốc cách đây hàng trăm năm, tất cả những gì được thực hiện cho người Hoa là một bản dịch kém cỏi về bốn sách Phúc Âm. Người Hoa đã không may chỉ được nghe về các khía cạnh của phúc âm tìm thấy trong sách Ma-thi-ơ, Mác, Lu-ca và Giăng. Mặc dầu họ có thể hiểu phần nào về sự tha thứ tội lỗi, nhưng tôi e rằng họ không hiểu biết đúng đắn về vương quốc thiên thượng trong Ma-thi-ơ hay sự sống đời đời trong sách Giăng. Chắc chắn họ không có cơ hội nghe phúc âm công bố rằng tín đồ có Đấng Christ trong họ là hi vọng về vinh hiển, và họ là các chi thể của Thân thể Đấng Christ. Họ không thể biết Đấng Christ là Đầu của Thân thể mà họ là những chi thể của Thân thể ấy. Không có phúc âm của Phao-lô thật là một điều mất mát!

Điều quan trọng là chúng ta cần thấy chức vụ của Phao-lô là một chức vụ làm trọn vẹn, chức vụ làm trọn vẹn khải thị thần thượng. Phúc âm của Phao-lô là phúc âm làm trọn vẹn. Vì vậy, nếu không có các bài viết của Phao-lô, chúng ta sẽ thiếu một phần quan trọng trong khải thị của Đức Chúa Trời. Các Thư tín của Phao-lô không những làm trọn vẹn khải thị thần thượng, mà còn hình thành phần chủ yếu của khải thị của Đức Chúa Trời trong Tân Ước. Do đó, phúc âm của Phao-lô không những là phúc âm trọn vẹn, mà còn là trung tâm của khải thị Tân Ước. Vì lý do đó, phúc âm của Phao-lô là phúc âm cơ bản.

Trong sự khôi phục của Chúa, chúng ta cần thấy rõ về phúc âm theo Phao-lô. Trọng điểm của phúc âm theo Phao-lô là Con của Đức Chúa Trời, Đấng chịu xức dầu của Đức Chúa Trời, đã vào trong bản thể chúng ta để làm sự sống của chúng ta ngày nay và làm sự vinh hiển của chúng ta trong tương lai hầu chúng ta có thể làm chi thể của Thân Ngài. Là sự đầy đủ của Đấng làm đầy dẫy tất cả trong tất cả, Thân thể này là con người mới, là gia tộc của Đức Chúa Trời, gia tộc của đức tin, là Israel thật của Đức Chúa Trời. Trong phúc âm của Phao-lô có nhiều vấn đề huyền nhiệm mà Ma-thi-ơ, Mác, Lu-ca và Giăng không bàn đến. Trong bốn sách Phúc Âm chúng ta không biết Đấng Christ là huyền nhiệm của Đức Chúa Trời (Côl. 2:2), cũng không biết tất cả sự đầy đủ của Đấng Tam Nhất cư ngụ trong Ngài cách có hình thể (Côl. 2:9). Thật ra, bốn sách Phúc Âm thậm chí không cho chúng ta một lời rõ ràng về sự xưng công chính bởi đức tin. Trong La Mã và Ga-la-ti sự xưng công chính bởi đức tin mới được bàn đến cách rõ ràng.

Hiển nhiên Ma-thi-ơ nói về vương quốc cách rõ ràng và mạnh mẽ; vương quốc là vấn đề quản trị. Tuy nhiên, theo khải thị đã được ban cho Phao-lô, phúc âm không tập trung vào sự quản trị của Đức Chúa Trời, mà tập trung vào vấn đề Đức Chúa Trời Tam Nhất là sự sống của chúng ta để làm một với chúng ta và chúng ta làm một với Ngài, hầu chúng ta có thể là Thân thể của Đấng Christ nhằm bày tỏ Đức Chúa Trời cách tập thể. Trọng điểm của phúc âm không phải là sự quản trị của Đức Chúa Trời, mà là chính Đức Chúa Trời trong tính Tam Nhất của Ngài trở nên Linh bao-hàm-tất-cả đã-trải-qua-tiến-trình để làm sự sống và mọi sự cho chúng ta vui hưởng, hầu Ngài và chúng ta có thể hiệp một nhằm bày tỏ Ngài đời đời. Một ý tưởng sâu nhiệm như vậy không thể tìm thấy trong bốn sách Phúc Âm. Tôi e rằng Mác không sáng tỏ về một khải thị như vậy về gia tể của Đức Chúa Trời khi viết Phúc Âm của ông.

Ngày nay, nhiều Cơ Đốc nhân cũng không sáng tỏ về vấn đề này. Họ có thể quen thuộc với những công đồng, các tín điều và những sự dạy dỗ về Hội thánh lịch sử, nhưng không biết khải thị của Phao-lô về Đức Chúa Trời Tam Nhất đã-trải-qua-tiến-trình để trở nên Linh bao-hàm-tất-cả. Điều này cho thấy ít Cơ Đốc nhân biết đầy đủ phúc âm theo Phao-lô.

Những khía cạnh quan trọng của phúc âm theo Phao-lô được tìm thấy trong sách Ga-la-ti. Chúng ta đã thấy rằng trong Ga-la-ti 1:15 và 16, Phao-lô nói Đức Chúa Trời vui lòng bày tỏ Con Ngài trong ông. Thật là một lời kỳ diệu! Tuy nhiên, hàng triệu Cơ Đốc nhân không nhận biết Đấng Christ ở trong họ.Trong 2:20, Phao-lô nói tiếp về Đấng Christ sống trong chúng ta, và trong 4:19, ông nói về Đấng Christ thành hình trong chúng ta. Trong chương sáu, ông đề cập đến mười bốn điều quan trọng: nhân linh (cc. 1, 18), luật của Đấng Christ (luật sự sống, c. 2), Linh (c. 8), sự sống đời đời (c. 8), gia tộc (c. 10), đức tin (c. 10), thập tự giá của Đấng Christ (c. 14), thế giới tôn giáo đối với Phao-lô đã bị đóng đinh và Phao-lô đối với thế giới ấy cũng vậy (c. 14), sáng tạo mới (c. 15), sự bình an (c. 16), sự thương xót (c. 16), Israel của Đức Chúa Trời (c. 16), dấu vết của Jesus (c. 17), và ân điển của Đấng Christ (c. 18).Nhiều điều trong những điểm này chỉ có thể tìm thấy trong các bài viết của Phao-lô, chứ không thấy có trong bốn sách Phúc Âm.

Tuy nhiên, chúng tôi hoàn toàn không coi thường bốn sách Phúc Âm. Chúng tôi đã đặc biệt dành nhiều thì giờ để nghiên cứu Ma-thi-ơ và Giăng. Mục đích của tôi ở đây là nhấn mạnh đến nhu cầu hiểu biết Phúc Âm thứ năm, Phúc Âm của Phao-lô. Một số Cơ Đốc nhân khoe khoang rằng họ chấp nhận tất cả chức vụ, nhưng thật ra họ không hoàn toàn chấp nhận chức vụ của Phao-lô. Điều đó cho thấy họ chấp nhận bốn sách Phúc Âm, nhưng không hoàn toàn tiếp nhận sách Phúc Âm thứ năm.

Sự hiểu biết theo truyền thống về phúc âm trong Cơ Đốc giáo rất hạn hẹp, không bao hàm toàn bộ phúc âm được khải thị trong Tân Ước. Khi còn trẻ, quan điểm của tôi về phúc âm còn bị giới hạn. Tôi chỉ thấy Jesus yêu chúng ta và chết cho chúng ta để tội lỗi chúng ta được tha thứ. Tôi không biết gì về những phương diện kỳ diệu của phúc âm được bày tỏ trong các Thư tín của Phao-lô. Thậm chí một số mục sư ngày nay cũng không biết đầy đủ phúc âm của Phao-lô được bày tỏ qua một trăm chương trong các Thư tín của ông.

I. PHÚC ÂM ÂN ĐIỂN

Phúc âm của Phao-lô là phúc âm ân điển (1:6). Ân điển là Đức Chúa Trời Tam Nhất, Cha, Con và Linh, đã trải qua một tiến trình để trở nên sự vui hưởng của chúng ta. Theo 1:6, chúng ta đã được kêu gọi trong ân điển của Đấng Christ. Nhờ Đấng Christ, chúng ta vui hưởng Đức Chúa Trời Tam Nhất bao-hàm-tất-cả đã-trải-qua-tiến-trình. Phúc âm ân điển đối kháng với luật pháp Môi-se. Giăng 1:17 chép: “Vì luật pháp đã ban bố bởi Môi-se, còn ân điển và lẽ thật thì bởi Jesus Christ mà đến”. Trong Giăng 1:16, chúng ta được biết: “Bởi từ trong sự đầy dẫy của Ngài mà chúng ta đều nhận được cả, và ân điển gia trên ân điển”. Nhận được ân điển gia trên ân điển là liên tục nhận được Đức Chúa Trời Tam Nhất đã-trải-qua-tiến-trình để chúng ta vui hưởng.

II. PHÚC ÂM DUY NHẤT

Phúc âm sứ đồ Phao-lô rao giảng là phúc âm duy nhất. Đó là phúc âm của Đấng Christ (Ga. 1:7). Những ai rao giảng cái được mệnh danh là phúc âm mà khác với phúc âm duy nhất là làm hỏng và bóp méo phúc âm của Đấng Christ, và đáng bị rủa sả (1:7-9).

III. KHÔNG THEO LOÀI NGƯỜI

Trong 1:11, Phao-lô nói: “Hỡi anh em, tôi tỏ cho anh em biết rằng, tin lành (hay: phúc âm) mà tôi đã giảng chẳng phải theo ý loài người đâu”. Phao-lô nhận được một khải thị kỳ diệu về phúc âm trực tiếp từ chính Chúa. Vì vậy, phúc âm ông rao giảng không theo loài người.

IV. KHÔNG NHẬN TỪ NGƯỜI NÀO

Trong câu 12, Phao-lô nói tiếp: “Vì tôi không nhận tin lành (hay: phúc âm) ấy nơi người nào”. Về phúc âm, Phao-lô không nhận gì nơi Phi-e-rơ, Giăng, hay Gia-cơ.

V. KHÔNG DO LOÀI NGƯỜI DẠY DỖ

Trong câu 12, Phao-lô cũng nói không ai dạy cho ông phúc âm ấy. Ông nhấn mạnh nhiều lần đến sự kiện phúc âm của ông không bắt nguồn từ con người. Ông không nhận phúc âm từ sự dạy dỗ của con người.

VI. NHẬN ĐƯỢC BỞI SỰ KHẢI THỊ VỀ JESUS CHRIST

Phao-lô kết luận câu 12 với những lời như sau: “nhưng [tôi] đã nhận được bởi sự khải thị của Jesus Christ”. Lời này chỉ về sự khải thị mà Chúa Jesus Christ đã ban cho Phao-lô về phúc âm. Chúng ta không biết phúc âm đã được khải thị cho Phao-lô bằng cách nào. Có lẽ Phao-lô đã nhận được khải thị này trong khi ở tại Ả-rập.

Những gì Phao-lô viết chứng minh sự kiện ông đã nhận được khải thị trực tiếp từ Đấng Christ. Trong các Thư tín của ông có nhiều lối diễn đạt kỳ diệu mà nếu không bởi sự khải thị thần thượng thì không ai có thể nghĩ đến. Một số triết gia cổ xưa, chẳng hạn như Khổng Tử, có vài trước tác được cho là quan trọng. Những bài viết tốt nhất trong các trước tác ấy không thể sánh với các Thư tín của sứ đồ Phao-lô. Là người quen thuộc với các trước tác của Khổng Tử, tôi có thể làm chứng rằng đem so sánh những gì Khổng Tử viết với các Thư tín của Phao-lô cũng giống như so sánh đất sét với vàng. Nếu Phao-lô không nhận được khải thị từ Đấng Christ, làm sao ông có thể viết như ông đã viết? Đó là điều không thể có được. Những gì ông viết chứng minh rằng phúc âm của ông không theo con người, không nhận lãnh từ con người, không do con người dạy dỗ, mà là nhận lãnh bởi khải thị về Jesus Christ.Những lời diễn đạt Phao-lô dùng quá kỳ diệu cho nên chắc hẳn phải bắt nguồn từ khải thị trực tiếp đến từ Chúa Jesus Christ.

VII. RAO GIẢNG PHÚC ÂM NÀY NHƯ MỘT NÔ LỆ CỦA ĐẤNG CHRIST

Trong câu 10, Phao-lô nói: “Còn bây giờ tôi há lo hoặc được lòng người ta hoặc được lòng Đức Chúa Trời ư? Hay là tôi tìm cách đẹp lòng người ta chăng? Ví bằng tôi còn làm đẹp lòng người ta, thì tôi chẳng phải là đầy tớ (nguyên văn: nô lệ) của Christ”. Phao-lô không tìm cách để được loài người tán đồng, cũng không tìm cách nhượng bộ hay làm hài lòng loài người. Là nô lệ của Đấng Christ, ông rao giảng phúc âm theo khải thị mình nhận được, không làm hài lòng loài người nhưng làm hài lòng Đức Chúa Trời.