Thông tin sách

Huyền Nhiệm Của Đấng Christ

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Mystery of Christ
ISBN: 1-57593-954-1
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 8

Untitled Document

CHƯƠNG TÁM

THỨ TỰ CỦA THÂN THỂ

Kinh Thánh: La. 12:3-8; Êph. 4:9-16; Côl. 2:19; 1 Cô. 11:29

CHỨC VỤ CỦA CÁC CHI THỂ

1 Cô-rin-tô 12:18 nói: “Nhưng nay Đức Chúa Trời tùy ý Ngài đã sắp đặt mỗi một chi thể ở trên thân”. Điều này cho thấy mỗi chi thể đều có một chỗ đứng nhất định, nhiệm vụ nhất định và vị trí nhất định. Mỗi chi thể đều có một phần đặc biệt để phục vụ Thân Thể Đấng Christ. Mắt thấy, tai nghe, và mũi ngửi. Mỗi cơ quan đều có chức năng của nó, và đều có phần của nó. Mắt phục vụ thân thể bằng cách nhìn. Tai phục vụ thân thể bằng cách nghe. Mũi phục vụ thân thể bằng cách ngửi. Mỗi cơ quan đều có phận sự của riêng nó, và không cơ quan nào có thể thay thế một cơ quan khác. Chi thể A không thể là chi thể B, và chi thể B không thể là chi thể C. Mỗi chi thể đều có đặc điểm riêng của nó, và đều có khả năng riêng của nó. Những đặc điểm và khả năng ấy tạo thành chỗ đứng, vị trí hay chức vụ của mỗi chi thể.

Các đặc điểm của một chi thể là chức vụ của chi thể ấy, đó là điều chi thể ấy cung ứng cho Thân Thể. Chức vụ của một chi thể quyết định chỗ đứng và vị trí của chi thể ấy trong Thân Thể. Phần của mỗi chi thể trong Thân Thể không phải dành cho chính chi thể ấy, mà cho toàn Thân Thể. Sự phục vụ của chúng ta trong Thân Thể Đấng Christ căn cứ vào điều chúng ta đặc biệt nhận được từ Chúa. Kiến thức và kinh nghiệm đặc biệt chúng ta đã nhận được từ Chúa trở nên điều chúng ta cung ứng cho Thân Thể. Nhưng nhiều Cơ Đốc nhân chỉ có lau sậy — chung quy không là gì cả ngoại trừ kiến thức họ đã nghe và các giáo lý họ nghiên cứu. Đó là những khí giới bằng lau sậy, chứ không phải là gươm của Linh, và sẽ tỏ ra vô dụng khi cần. Một nhà thần học khinh thường vợ mình vì người vợ không hiểu biết Kinh Thánh, nhưng khi đứa con bị bệnh, người ấy không thể bình tĩnh. Người vợ hiểu biết Đức Chúa Trời sâu xa hơn nhiều lại tin cậy, bình an và kiên định trong đức tin của bà hơn. Các giáo lý có được bằng cách nghiên cứu thì không có ích gì mấy. Chỉ sự sống phát xuất từ Chúa mới có giá trị, và chỉ điều đó mới cung ứng cho Thân Thể.

THI HÀNH CHỨC NĂNG TRONG TRẬT TỰ

Chúng ta cung ứng cho Thân Thể sự sống chúng ta đã nhận được từ Đấng Christ là Đầu. Nhưng khi thi hành chức năng, chúng ta phải đúng đắn và có trật tự. Đối với sự tăng trưởng và chức vụ, trật tự trong Thân Thể thật thiết yếu. Trong thân thể vật lý, bất cứ sự tăng trưởng nào của các chi thể mà sai khớp và thiếu cân xứng đều cản trở sự thi hành chức năng của thân thể. Đối với Thân Thể Đấng Christ cũng vậy. Trong buổi nhóm, không ai ngăn chặn anh em nói cả. Nhưng anh em phải nói theo lượng đức tin và theo sự hướng dẫn của Linh. Anh em phải nhận biết rằng khi nói, anh em có nói quá trớn và quá lâu hay không. Nhiều tín đồ khao khát trở nên những Cơ Đốc nhân và người làm công tác cho Chúa nổi bật, nhưng nếu một số người phát triển quá độ thì những người khác sẽ kém phát triển. Kết quả sẽ không phải là Thân Thể mà là một quái vật; trật tự của Đức Chúa Trời trong hội thánh sẽ bị hủy hoại. Khi chúng ta thật sự đến dưới uy quyền của Đầu, Ngài đặt chúng ta vào vị trí đặt biệt của mình trong Thân Thể và chỉ định cho chúng ta chức năng đặc biệt của mình.

Trong các tổ chức thuộc giáo phái, những người lãnh đạo được chọn theo lai lịch, địa vị xã hội, nền học vấn, kiến thức, trí tuệ, khẩu tài hoặc tài năng. Nhưng có thể họ không có khải thị, đức tin hay kinh nghiệm nào trong Chúa cả. Họ chỉ có thể đem những điều thiên nhiên đến cho hội thánh. Họ sẽ không cung ứng cho Thân Thể; ngược lại, họ sẽ đem sự chết chóc đến cho Thân Thể. Chức vụ của Thân Thể không định đoạt bằng những điều thiên nhiên. Một chi thể thi hành chức năng trong Thân Thể theo điều chi thể ấy đã nhận được từ Chúa. Điều này phù hợp với “lượng đức tin” (La. 12:3, 6). Đồng thời, điều này cũng phù hợp với trật tự đã được Đức Chúa Trời ấn định. Vì vậy, chúng ta phải tìm kiếm khải thị và kinh nghiệm từ Đấng Christ để có thể có điều gì đó cung ứng cho Thân Thể, và chúng ta phải biết đến trật tự của Thân Thể, tức khuôn mẫu được Đức Chúa Trời ấn định. Chúng ta phải sẵn lòng bị giới hạn trong mức lượng của mình. Hễ vượt quá mức lượng ấy, chúng ta vượt quá uy quyền của Đầu và ra khỏi ơn xức dầu. Khi vượt quá mức lượng của mình, chúng ta phá rối trật tự của Thân Thể. Thân Thể Đấng Christ là một sự sống hữu cơ; nó hoạt động mà không cần đến sự sắp xếp của con người. Mọi chi thể phải nhận được sự sống từ Đầu và thi hành chức năng trong trật tự thích đáng. Nếu mối liên hệ của chúng ta với Đầu là đúng đắn, tự phát chúng ta sẽ giữ chỗ đứng của mình trong Thân Thể.

CÁC SỨ ĐỒ, TIÊN TRI, NGƯỜI GIẢNG PHÚC ÂM, NGƯỜI CHĂN VÀ GIÁO SƯ

Ê-phê-sô 4:11 nói đến một nhóm người dành cho Thân Thể; họ là ân ban của Đức Chúa Trời dành cho hội thánh, cung ứng Đấng Christ để xây dựng Thân Thể. Chúng ta phải lưu ý đặc biệt đến nhóm chi thể này.

Các sứ đồ là ân ban đầu tiên Đức Chúa Trời đã chỉ định trong Thân Thể Đấng Christ. Họ được Đức Chúa Trời sai đến để đại diện cho uy quyền của Đầu và để thi hành ý chỉ của Đức Chúa Trời trên đất. Vậy, trong một hội thánh là chứng cớ đúng đắn của Thân Thể, mọi tín đồ cần phải thuận phục uy quyền đại diện. Trong Cựu Ước, Môi-se đã không tranh luận khi Cô-rê và những người theo ông ta không chịu chấp nhận uy quyền của Môi-se là tiên tri của Đức Chúa Trời. Thay vào đó, ông giao vấn đề cho Đức Chúa Trời, là Đấng làm sáng tỏ rằng đụng chạm đến người được Chúa xức dầu cũng như đụng chạm đến chính Chúa, và không chịu chấp nhận uy quyền của tiên tri Ngài cũng như không chịu chấp nhận uy quyền của Ngài. Kết quả của sự đụng chạm và khước từ ấy là sự chết giáng trên những người phạm tội. Đức Chúa Trời đòi hỏi chúng ta không những trực tiếp ở dưới uy quyền của Chúa mà còn trực tiếp ở dưới uy quyền của những người đại diện cho uy quyền của Ngài trong Thân Thể. Khi đầu ra lệnh cho cánh tay chuyển động, ngón tay nhỏ phải cùng chuyển động với cánh tay. Cánh tay minh họa uy quyền đại diện. Chúng ta phải giữ vị trí của mình trong Thân Thể dưới quyền làm đầu của Đấng Christ và dưới uy quyền của những người mà trong Thân Thể Ngài đã ban cho uy quyền trong sự tể trị của Ngài. Cúi mình trước uy quyền trực tiếp dễ hơn nhiều so với việc cúi mình trước uy quyền của những người đại diện cho Ngài trong Thân Thể. Cúi xuống trước uy quyền của người đại diện Ngài cần đến tính nhu mì và lòng khiêm nhường. Chúng ta không thể coi thường trật tự của Đức Chúa Trời mà không bị trừng phạt, như chúng ta thấy trong bức thư Phao-lô gởi đến Cô-rin-tô (1 Cô. 11:29-30). Trong Thân Thể Đấng Christ không có chỗ cho ý tưởng hay hoạt động cá nhân. Thân Thể chuyển động dưới sự điều khiển của Đầu. Không tuân theo qui luật của Thân Thể có nghĩa là yếu đuối và chết chóc.

Các tiên tri không những nói trước những sự kiện tương lai mà còn nói ra tâm trí của Đức Chúa Trời. Họ là những người được Đức Chúa Trời sai đến dân Ngài để truyền đạt tâm trí của Ngài. Tiên tri vĩ đại nhất trong Cựu Ước là Ê-li chứ không phải là Ê-sai, vì hầu hết những lời của Ê-sai đều là những lời báo trước, trong khi Ê-li chủ yếu truyền đạt tâm trí của Đức Chúa Trời. Khi một tiên tri nhận được khải thị từ Chúa, ông truyền đạt tâm trí của Đức Chúa Trời cho dân Ngài. Một tiên tri là người biết và công bố tâm trí của Đức Chúa Trời, trong khi một người tiên đoán chỉ nói trước các sự kiện tương lai. Trong Thân Thể có một nhóm người phụng sự đặc biệt biết tâm trí của Đức Chúa Trời và bày tỏ điều đó cho Thân Thể. Những người ấy cũng là uy quyền đại diện của Đầu.

Người giảng phúc âm bày tỏ sự nhân từ của Đức Chúa Trời trong Đấng Christ, trong khi người chăn và giáo sư thì bày tỏ sự phong phú của Đức Chúa Trời trong Đấng Christ và ban cho những người khác sự cung ứng qua sự phong phú ấy. Mỗi người phụng sự này là một “khớp của sự cung ứng phong phú” (Êph. 4:16). Họ nhận được sự sống từ Đức Chúa Trời và truyền đạt sự sống ấy cho toàn Thân Thể. Nhiều Cơ Đốc nhân nói: “Tôi ở trong sự thông công trực tiếp với Nguồn cung ứng; tôi có thể nhận được mọi sự cho chính mình từ Đầu”. Một thái độ như vậy là khước từ uy quyền của Chúa, là Đấng trong sự tể trị của Ngài đã ấn định các chi thể không những phụ thuộc vào Ngài mà còn phụ thuộc lẫn nhau.

Làm thế nào “những khớp của sự cung ứng phong phú” ấy phục vụ Thân Thể? Họ phải là những người đã trải qua sự huấn luyện đặc biệt dưới bàn tay của Chúa và đã đặc biệt được uốn nắn do môi trường được Linh sắp đặt; họ từng trải trong việc nhận biết Đấng Christ. Họ được Đấng Christ thử nghiệm và chỉ dẫn, họ đủ tư cách để truyền đạt những giá trị thuộc linh. Họ âm thầm từng trải trong khổ nạn, và thập tự giá đã tôi luyện những điều họ cung ứng cho Thân Thể vào trong họ.

CÁC TRƯỞNG LÃO

Thêm vào đó, trong hội thánh địa phương còn có các chi thể được quyền thi hành uy quyền. Họ không chỉ được ban cho uy quyền, mà họ có uy quyền. Đó là những người giữ chức vụ trưởng lão. Họ ở vị trí ấy không phải vì họ được lập nên làm các trưởng lão mà vì họ là các trưởng lão. Các trưởng lão được phát lộ một cách tự nhiên bởi Thánh Linh; điều duy nhất con người có thể làm là nhận biết và xác nhận. Trong một hội thánh thuộc linh, các chi thể thuộc linh nhất giữ chức vụ trưởng lão; trong một hội thánh thuộc xác thịt, chức vụ ấy được giao cho những người có những điều kiện thiên nhiên trổi nhất. Khi một người thành hôn và có con, người ấy trở nên một người cha. Không ai có thể được chỉ định giữ chức vụ một người cha. Hoặc một người là người cha hoặc không phải là người cha; người ấy không thể được lập lên làm một người cha. Cũng vậy, không ai có thể được lập lên làm một trưởng lão. Người ấy hoặc là trưởng lão hoặc không phải là trưởng lão. Các trưởng lão không được tuyển chọn qua những cuộc vận động hay bầu cử; họ được lộ ra một cách tự phát qua sự trưởng thành trong sự sống. Họ cần phải là những người có lòng thuần khiết hơn, tìm kiếm những điều thuộc linh và tăng trưởng trong những điều thuộc linh. Bổn phận của họ là giúp đỡ những người khác vâng phục Đầu. Nếu một người là trưởng lão, điều duy nhất hội thánh phải làm là thừa nhận người ấy là trưởng lão và để người ấy thi hành chức năng một cách thích hợp.

NGƯỜI NAM LÀ ĐẦU CỦA NGƯỜI NỮ

Trong sự sắp đặt của Đức Chúa Trời, người nam là đầu của người nữ. Vì vậy, các chị em không có quyền quản lý trong hội thánh. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là người nam nào cũng có thể là “đầu” của một người nữ; chỉ những người nam nào ở dưới Đấng Christ mới có thể là đầu của các chị em. Sự trùm đầu của các chị em cho thấy họ giữ thứ tự trong Thân Thể, họ thuận phục Đấng Christ cũng như thuận phục uy quyền của Thân Thể.

Nói một cách chính xác thì không có uy quyền trong Thân Thể; mọi uy quyền đều ở nơi Đầu. Nhược điểm của cái mệnh danh là hội thánh ngày nay ấy là uy quyền đã trở nên vấn đề địa vị chứ không phải là vấn đề sự sống. Trong Thân Thể Đấng Christ, uy quyền là vấn đề sự sống chứ không phải là vấn đề địa vị. Nếu một chi thể có uy quyền, đó là vì uy quyền đã được tôi luyện vào trong người ấy rồi. Người ấy đã trải qua sự xử lý của Đức Chúa Trời, và uy quyền đã trở nên sự sống trong người ấy. Đức Chúa Trời không đặt để cá nhân nào đó đóng vai trò mắt, tai, miệng, tay, v.v... Ngài làm cho họ thành những điều ấy bởi sự hành động của thập tự giá. Khi họ là những cơ quan ấy, họ tự nhiên thi hành chức năng trong khả năng ấy. Toàn bộ vấn đề nằm nơi sự sống. Hễ chúng ta vâng phục sự sống của Thân Thể, là sự sống tuôn chảy, trong khi Thân Thể duy trì vị trí dưới uy quyền tuyệt đối của Đầu, thì sẽ có một sự tăng trưởng liên tục và hoàn toàn cân xứng. Nếu chúng ta không thật sự ở trong nếp sống Thân Thể, thì không thể có được sự gia tăng tầm vóc của Đấng Christ.

Các sứ đồ và trưởng lão tự họ không có uy quyền gì cả; họ chỉ có uy quyền khi họ đứng dưới uy quyền của Chúa. Họ thi hành uy quyền trong Thân Thể bằng cách đại diện cho uy quyền của Đầu. Nếu các sứ đồ và trưởng lão có tâm trí của Đức Chúa Trời, thì họ có uy quyền của Đức Chúa Trời, vì Ngài chỉ nâng đỡ điều gì đại diện cho chính Ngài. Bất cứ điều gì Ngài ủy quyền, Ngài cũng nâng đỡ [điều ấy] bằng uy quyền của mình.

Nếp sống Thân Thể bắt buộc phải có những xử lý quyết liệt đối với sự sống thiên nhiên. Có được phá vỡ thì chúng ta mới thuận phục uy quyền đại diện trong Thân Thể, sẵn lòng cung ứng và được cung ứng để đạt đến chỗ đã được ấn định cho mình trong sự tể trị của Chúa. Đức Chúa Trời không thể cho phép sự vô luật pháp bước vào hội thánh của Ngài, vì điều đó làm cho Thân Thể không thể phát triển được. Ngài không thể để “cái đầu” nào của con người tự dấy lên, vì điều ấy cũng cản trở sự phát triển của Thân Thể và khước từ quyền làm đầu của Đấng Christ. Về phần người tín đồ, bất cứ nỗi khao khát thi hành uy quyền nào cũng đều trái ngược với nếp sống Thân Thể. Duy Đấng Christ mới là Đầu, và chúng ta đều là các chi thể của nhau. Nếu ai tuyên bố có khải thị về Thân Thể mà không phục tùng uy quyền của Thân Thể hay không liên hệ với các chi thể khác một cách đúng đắn, thì lời tuyên bố ấy là giả dối. Ngay khi thật sự nhìn thấy Thân Thể, chúng ta cũng sẽ thấy cần sự vâng phục và mối liên hệ hỗ tương. Thuận phục là đặc tính nổi bật của những người quen thuộc với nếp sống Thân Thể.

Đức Chúa Trời đã lập nên những sự sắp đặt nhất định và ấn định thứ tự trong Thân Thể Đấng Christ. Chúng ta phải cẩn thận biện biệt Thân Thể, như 1 Cô-rin-tô 11:29 truyền bảo chúng ta làm. Chúng ta không thể bất cẩn trong Thân Thể và nêu ra những đề nghị một cách không nghiêm túc hay tự tiện đi quá trớn. Mỗi chi thể phải ở trong thứ tự thích hợp và bước đi một cách có trật tự. Uy quyền được Chúa ấn định; tự mình không ai có thể làm uy quyền, và không ai có thể tuyển chọn những người khác để làm uy quyền. Uy quyền phát xuất từ sự sắp đặt của Chúa và dành cho nếp sống Thân Thể. Chúng ta cần phải sáng tỏ về vị trí của mình trong Thân Thể và duy trì vị trí ấy. Trong nếp sống Thân Thể, tất cả chúng ta phải bước đi theo thứ tự trong Thân Thể.