Thông tin sách

Huyền Nhiệm Của Đấng Christ

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Mystery of Christ
ISBN: 1-57593-954-1
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 7

Untitled Document

CHƯƠNG BẢY

SỰ XỨC DẦU CỦA THÂN THỂ

Kinh Thánh: 1 Gi. 2:27; Lu. 3:22; 4:18; Êph. 4:1-10, 30-32; Thi. 133

Kinh Thánh cho chúng ta thấy rằng sự xức dầu của Đức Chúa Trời chỉ dành cho Đấng đã hoàn toàn làm thỏa lòng Đức Chúa Trời, đó là Con Ngài, tức Đấng Christ. Nếu như vậy thì tại sao Thân Thể lại nhận được sự xức dầu? Thi Thiên 133 cho thấy rằng dầu tinh ròng đổ ra trên đầu A-rôn và chảy xuống râu ông đến viền áo ông. Khi một người được xức dầu, dầu đổ ra trên đầu người ấy chứ không phải đổ trên toàn thân thể. Tuy nhiên, sau khi dầu đổ ra, nó chảy xuống và sau cùng tuôn chảy đến toàn thân thể. Vì Đầu là Đấng Christ, tức Đấng được xức dầu, nên Thân Thể cũng là Đấng Christ. Đấng Christ là Đấng được xức dầu của Đức Chúa Trời. Hội thánh là Thân Thể của Ngài. Khi Đấng Christ được xức dầu, toàn Thân Thể cùng được xức dầu với Ngài. Đấng Christ là Đấng vĩ đại được xức dầu, trong khi các chi thể là những người bé nhỏ được xức dầu. Tuy vậy, không phải chúng ta được xức dầu một cách riêng rẽ; chúng ta được xức dầu trong Thân Thể Ngài, tức ở trong Đấng Christ, khi Ngài được xức dầu. Chúng ta không thể nào được xức dầu trong chính mình, vì Kinh Thánh nói: “Đừng nên đổ [dầu] trên xác thịt loài người” (Xuất. 30:32). Chúng ta được xức dầu trong Đấng Christ.

ĐIỀU KIỆN ĐỂ ĐƯỢC XỨC DẦU LÀ CHÔN NGƯỜI THIÊN NHIÊN

Lu-ca 3:22 cho chúng ta biết điều xảy ra sau khi Chúa được báp-têm dưới sông Giô-đanh. “Thánh Linh lấy hình thể ngự xuống trên Ngài như chim bồ câu, có tiếng từ trên trời phán rằng: Ngươi là Con Ta, Con Yêu Dấu, Ta đã tìm được niềm vui thỏa trong Con”. Lu-ca 4:18 nói: “Linh của Chúa ngự trên Ta, vì Ngài đã xức dầu cho Ta để loan báo phúc-âm cho người nghèo”. Từ các câu [Kinh Thánh] trên, chúng ta nhận thấy rằng Chúa được xức dầu bằng Thánh Linh khi Ngài ra khỏi dòng nước báp-têm dưới sông Giô-đanh. Sáng-thế Ký chương 8 chép rằng sau trận lụt, Nô-ê mở cửa sổ tàu và thả ra một chim bồ câu. Nhưng chim bồ câu ấy không thể tìm được nơi nào để đậu vì khắp đất đều bị ngập nước, và nó đã trở về tàu. (Việc chiếc tàu Nô-ê vượt qua cơn lụt là biểu tượng về báp-têm). Vào lúc Đấng Christ được báp-têm, Linh của Đức Chúa Trời ngự xuống trên Ngài như một chim bồ câu. Điều này cho thấy rằng vào lúc Đấng Christ báp-têm, Ngài nhận được sự xức dầu của Thánh Linh. Cũng vậy, khi chúng ta được báp-têm, chúng ta cũng nhận được sự xức dầu của Linh.

Báp-têm biểu thị mọi sự thuộc về người cũ, thiên nhiên đều được chôn. Sự xức dầu theo sau báp-têm có nghĩa là nếu chúng ta muốn nhận được sự xức dầu của Thánh Linh, trước hết xác thịt chúng ta phải được chôn. Chỉ những gì thuộc về Chúa mới có thể chỗi dậy sau khi được báp-têm vì điều nào thuộc về chính các tín đồ chỉ đáng bị chôn. Bất cứ điều gì có thể chỗi dậy sau khi bị chôn phải là điều gì đó trong sự phục sinh. Điều ấy có thể chỗi dậy vì Đấng Christ ở trong đó. Khi được báp-têm trong Đấng Christ, chúng ta trải qua sự chết, chôn và sống lại với Ngài. Vậy, khi Ngài được xức dầu, chúng ta cũng được xức dầu. Chúng ta cùng được đóng đinh, chôn, sống lại và xức dầu với Ngài.

CHỨC NĂNG CỦA SỰ XỨC DẦU

Sự xức dầu rất quý báu vì nhờ sự xức dầu, ân điển tuôn chảy từ Đầu đến với Thân Thể. Chức năng của sự xức dầu là duy trì mối liên kết giữa Đầu và Thân Thể, cũng như duy trì mối liên kết giữa tất cả các chi thể. Sự xức dầu là sự hành động của Thánh Linh bên trong con người. Mối liên hệ giữa Thánh Linh, Đấng Christ và Hội thánh có thể được so sánh với các dây thần kinh trong thân thể con người. Các dây thần kinh điều khiển và phối hợp tất cả các chi thể của thân thể. Đầu liên lạc và điều khiển tất cả các chi thể nhờ những dây thần kinh, và nhờ các dây thần kinh, tất cả các chi thể cũng được liên hệ với nhau. Mọi chi thể trong thân thể chuyển động theo sự điểu khiển của những dây thần kinh. Thuận phục những dây thần kinh là thuận phục đầu. Cũng vậy, trong Thân Thể thuộc linh, Thánh Linh mang những ý tưởng của Đầu đến với mọi chi thể. Là các chi thể của Thân Thể Đấng Christ, chúng ta phải chiều theo uy quyền của Thánh Linh. Khi chiều theo uy quyền của Thánh Linh, chúng ta chiều theo Đầu. Khi làm buồn Linh, chúng ta gây trở ngại cho mối tương giao của chúng ta với Đầu. Chúng ta bám chặt lấy Đầu chỉ bởi chiều theo Linh.

SỰ DẠY DỖ CỦA SỰ XỨC DẦU

Trong Kinh Thánh, Thánh Linh được tượng trưng bởi nhiều điều, như gió, nước sống và lửa. Đồng thời, Thánh Linh cũng là sự sống, quyền năng, v.v... Tuy nhiên, 1 Giăng 2:27 đặc biệt dịu ngọt trong việc mô tả Thánh Linh là sự xức dầu. Đó là sự dạy dỗ của Thánh Linh. Thánh Linh dạy dỗ qua sự xức dầu. Chúng ta không hiểu biết ý chỉ của Đức Chúa Trời bằng cách nghiên cứu và cân nhắc mặt trái hay phải của một vấn đề nào đó. Chúng ta nhận biết ý chỉ của Đức Chúa Trời nhờ sự xức dầu dạy dỗ. Thánh Linh truyền đạt tâm trí của Đấng Christ cho chúng ta. Không cần phải liên tục hỏi: “Đây có phải là ý chỉ của Đức Chúa Trời không?” “Chúng ta có tâm trí của Đấng Christ” (1 Cô. 2:16). Khi Đầu muốn một chi thể của Thân Thể chuyển động, Ngài cho biết điều đó qua sự xức dầu, và khi chúng ta chiều theo sự xức dầu, sự sống tự do tuôn chảy từ Đầu. Nếu chúng ta chống lại sự xức dầu, mối liên hệ với Đầu bị cản trở và dòng chảy sự sống ngưng lại. Nhiều tín đồ thiếu sự hướng dẫn của Chúa vì họ không ở dưới Đầu. Sự xức dầu không trực tiếp đến trên Thân Thể mà đến trên Đầu. Các tín đồ có thể nhận được sự xức dầu tuôn chảy từ Đầu đến với Thân Thể chỉ khi nào họ trực tiếp ở dưới Đầu.

Sự xức dầu là điều rất tinh tế và êm dịu. Sự dạy dỗ của Thánh Linh không phải là điều gì thô bạo hay cuồng nhiệt. Sự xức dầu không thổi trên chúng ta như gió hay đốt cháy chúng ta như lửa, mà xức chúng ta như dầu. Đó là cách Thánh Linh dạy dỗ chúng ta. Nơi nào có dầu thì ở đó có công tác của Đức Chúa Trời. Công tác của Ngài không tùy thuộc vào lời nói, những sự giải thích Kinh Thánh, những lý luận, những phán đoán đúng sai, v.v... Công tác và sự dẫn dắt của Đức Chúa Trời bên trong chúng ta đến nhờ một loại cảm nhận về sự sống ở bên trong. Cảm nhận sự sống ấy là sự xức dầu của Linh. Đầu không dùng phương tiện ở bên ngoài để điều khiển Thân Thể. “Sự sống là sự sáng của loài người” (Gi. 1:4). Trong việc tìm kiếm để nhận biết ý chỉ của Đức Chúa Trời, chúng ta không thể đạt đến đó bằng cách hỏi rằng: “Điều này đúng hay sai?” Trái lại, chúng ta nên hỏi: “Về điều này, tôi có sự sống không?” Nếu chúng ta cảm thấy chết chóc ở bên trong thì không có sự xức dầu, và nếu hành động mà thiếu sự xức dầu thì chúng ta hành động thiếu uy quyền của Đầu. Chẳng hạn, đôi khi chúng ta có thể muốn đi thăm một người nào đó, nhưng chúng ta cảm thấy lạnh lẽo và lãnh đạm ở bên trong. Nói về giáo lý, tình người hay nguyên tắc Kinh Thánh, chúng ta nên thăm viếng người ấy. Nhưng càng quyết tâm đi, chúng ta càng trở nên lạnh lẽo. Điều này có nghĩa là Linh bảo chúng ta đừng đi. Một lần khác, chúng ta có thể thăm viếng một người nào đó và cảm thấy như chúng ta đang ở dưới loại xức dầu dịu ngọt nào đó; mọi sự đều êm dịu và dễ chịu. Đó là sự dạy dỗ phát xuất từ sự xức dầu của Linh. Càng đồng đi với sự xức dầu ấy, chúng ta sẽ càng mạnh mẽ, và ở bên trong sẽ càng có sự “a-men”.

Sự dạy dỗ của sự xức dầu của Linh không liên quan gì đến đúng hay sai, điều nào nên thực hiện hay không nên thực hiện, hoặc điều nào thật hay giả. Đó là cảm nhận ở bên trong về sự sống. Nhiều người vẫn đang công tác theo nguyên tắc của cây kiến thức về thiện và ác, tức cây A-đam đã ăn. Đó là bước đi theo nguyên tắc đúng sai; tuy nhiên, công tác của Đức Chúa Trời trong Đấng Christ là vấn đề sự sống. Đó là vấn đề thuộc về sự xức dầu của Linh. Sự xức dầu ở đâu thì sự sống ở đó. Hễ một người có sự xức dầu và sự sống, mọi sự đều đúng đắn và phù hợp với sự mong muốn của Đức Chúa Trời. Những người khôn khéo và quen thuộc với các giáo lý Kinh Thánh không nhất thiết quen thuộc hơn với công tác của Đức Chúa Trời. Đôi khi, một anh chị em ở nông thôn nhận biết công tác của Đức Chúa Trời hơn. Họ không có kiến thức, nhưng có sự sống. Nếu đường lối của Đức Chúa Trời không phải như vậy, thì Ngài thật bất công. Người nông thôn thất học sẽ chịu thiệt thòi vì họ không có kiến thức thuộc trí tuệ và không thể hiểu biết ý chỉ của Đức Chúa Trời. Nhưng Đức Chúa Trời chúng ta không tây vị ai hết. Dầu chúng ta có kiến thức thuộc trí tuệ hay không và dầu chúng ta lanh lợi hay chậm chạp, sự dạy dỗ của sự xức dầu vẫn cứ ở trong chúng ta. Hễ bước đi theo sự xức dầu của Linh ở bên trong thì chúng ta sẽ biết ý chỉ của Đức Chúa Trời và quen thuộc với công tác của Đức Chúa Trời.

SỰ XỨC DẦU VÀ LUẬT PHÁP

Trong Cựu Ước, con người có lời Đức Chúa Trời — tức luật pháp. Trong Tân Ước, con người cũng có lời Đức Chúa Trời. Nhưng nếu lời ấy không có sự xức dầu ở đằng sau, thì đó cũng là một luật pháp. Chúa Giê-su trình bày lời Đức Chúa Trời, nhưng lời ấy là linh và sự sống. Các sứ đồ cũng trình bày lời Đức Chúa Trời, và lời ấy cũng là linh và sự sống. Nhưng khi những người Pha-ri-si trình bày lời Đức Chúa Trời thì không có sự xức dầu của Linh, và lời ấy trở nên những luật lệ chết. Nhiều người làm báp-têm, đặt tay và trùm đầu chỉ để tuân theo những lời chỉ dẫn trong Kinh Thánh. Đối với họ, những điều đó là luật pháp. Nếu một người hành động chỉ theo văn tự trong Kinh Thánh, người ấy là một môn đồ của Môi-se chứ không phải là một Cơ Đốc nhân. Một Cơ Đốc nhân có sự xức dầu của Chúa trên mình. Trong Thân Thể Đấng Christ không có luật pháp, mà chỉ có sự xức dầu của Chúa. Vậy, để sống trong Thân Thể Đấng Christ, chúng ta phải bước đi theo sự xức dầu của Linh, chứ không theo văn tự của luật pháp. Chúng ta phải làm mọi sự theo sự xức dầu của Linh. Đó là bước đi theo sự dạy dỗ của Linh.

CÁCH ĐỂ ĐƯỢC XỨC DẦU

Làm thế nào chúng ta nhận được sự xức dầu? Thi Thiên 133 là phân đoạn then chốt trong Cựu Ước liên quan đến sự xức dầu. Chúng ta cần phải nhận thức rằng Thi Thiên từ 120 đến 134 là những bài ca đi lên. Đó là những bài ca dân Israel hát mỗi năm ba lần khi từ những miền khác nhau họ đi lên gặp Chúa tại Si-ôn ở Giê-ru-sa-lem, nơi cư ngụ của Đức Chúa Trời. Mặc dầu tất cả những bài ca ấy đều khác biệt, chúng có một điểm giống nhau là tất cả đều là những bài ca đi lên. Dân chúng không nói về kinh tế, giáo dục, chiến tranh hay chính trị. Lòng họ hướng về Si-ôn, hướng về Đức Chúa Trời, và họ đi lên. Thi Thiên 133:1 nói: “Kìa, anh em ăn ở hòa thuận nhau, thật tốt đẹp và vui thích thay!” Việc ăn ở trong sự hiệp nhất này có tính cách tập thể; không có sự ngăn cách hay chia rẽ. Họ loại bỏ sự bất đồng, ganh tị và thù hằn của mình. Điều này cũng như dầu tinh ròng đổ ra trên đầu A-rôn chảy xuống râu đến viền áo của ông. Trong điều kiện này, họ nhận được sự xức dầu của Đức Chúa Trời. Khi dầu chảy xuống, những người ở dưới đầu sẽ tự phát nhận được dầu. Thi Thiên 133 tương đương với Ê-phê-sô chương 4. Khi ở trong Thân Thể và chuyên cần gìn giữ sự hiệp một của Linh, chúng ta có sự xức dầu của Linh. Chúng ta phải đến dưới Đầu, và phải sống trong Thân Thể trước khi chúng ta có thể nhận được sự xức dầu. Nhiều người không nhận được sự hướng dẫn nào cả vì họ chưa đứng ở vị trí đúng đắn. Họ không ở dưới Đầu và chưa thuận phục uy quyền của Đầu. Họ cũng không ở trong Thân Thể. Để nhận được sự xức dầu, chúng ta phải thuận phục Đầu và sống trong Thân Thể.

Sự tương giao của các tín đồ đặt nền tảng trên Đấng Christ. Chúng ta có thể tương giao với nhau vì Đấng Christ là sự sống của Thân Thể và là Đầu của Thân Thể. Đồng thời, điều [chúng ta] vui hưởng trong sự tương giao này là Thánh Linh. Càng sống trong sự tương giao của Thân Thể, chúng ta càng vui hưởng sự xức dầu của Linh. Nhưng điều này có một điều kiện là chúng ta phải để thập tự giá xử lý xác thịt và sự sống thiên nhiên của mình một cách triệt để. Một tín đồ có thể vui hưởng sự tương giao ấy hay không thì tùy thuộc vào việc người ấy đã xử lý sự sống thiên nhiên của mình chưa. Xác thịt thiên nhiên của chúng ta chỉ đáng chết; nó chỉ đáng trở thành ra tro bụi, chỉ đáng ở trên thập tự giá. Chúng ta không thể tự mình suy nghĩ; tự mình chúng ta không xứng đáng đề nghị điều gì cả. Chúng ta phải để Đấng Christ có quyền tể trị tuyệt đối trên mọi sự. Chúng ta phải để Ngài làm Chúa một cách tuyệt đối. Nếu sự sống thiên nhiên của chúng ta được thập tự giá xử lý và nếu chúng ta thuận phục quyền làm đầu của Đấng Christ và sống nếp sống Thân Thể, chúng ta sẽ có sự xức dầu của Linh và vui hưởng sự tương giao của Thân Thể.