Thông tin sách

Huyền Nhiệm Của Đấng Christ

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Mystery of Christ
ISBN: 1-57593-954-1
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 6

Untitled Document

CHƯƠNG SÁU

UY QUYỀN TRONG THÂN THỂ

Kinh Thánh: Êph. 1:22; 2:15; 3:3-6; 4:15-16; Côl. 2:19; 3:10-11

UY QUYỀN CỦA THÂN THỂ ĐẶT TẠI ĐẦU

Kinh Thánh nhấn mạnh với chúng ta rằng Đấng Christ là Đầu. Một ngày kia, Đức Chúa Trời sẽ tổng hiệp mọi sự trong vũ trụ dưới Đấng Christ. Ngày nay vũ trụ chưa đến dưới quyền làm đầu của Đấng Christ, và mọi sự đang ở trong tình trạng hỗn độn. Nhưng một ngày kia, Đức Chúa Trời sẽ tổng hiệp mọi sự dưới quyền làm đầu của Đấng Christ. Đức Chúa Trời chỉ định Đấng Christ cần phải vận dụng quyền làm đầu trên mọi sự, nhưng ngày nay, quyền làm đầu trước hết phải được thi hành trong Hội thánh, rồi qua Hội thánh quyền làm đầu sẽ được thi hành trên mọi sự. Ngày nay, Đấng Christ là Đầu của Hội thánh. Sau cùng, Ngài sẽ là Đầu trên mọi sự. Hội thánh là phương tiện của Đức Chúa Trời để mở rộng Đấng Christ, và sự mở rộng ấy sẽ tiếp tục cho đến khi Ngài làm đầy dẫy toàn vũ trụ. Hội thánh là “sự đầy trọn của Đấng làm đầy dẫy tất cả trong tất cả” (Êph. 1:23). Nếu quyền làm đầu của Đấng Christ không được thiết lập trong Hội thánh, quyền ấy sẽ không được thiết lập trong vũ trụ.

Đấng Christ là Đầu của Hội thánh và Hội thánh là Thân Thể của Đấng Christ có nghĩa là gì? Điều đó có nghĩa là mọi uy quyền đều ở trong Ngài. Mọi uy quyền ở trong Ngài vì mọi sự sống đều ở trong Ngài. Toàn bộ Thân Thể được tổng kết trong Ngài; Ngài là đầu nguồn sự sống của Thân Thể. Thân Thể không có sự sống riêng của nó. “Đức Chúa Trời đã ban sự sống đời đời cho chúng ta, và sự sống ấy ở trong Con Ngài” (1 Gi. 5:11). Thậm chí sau khi sự sống đời đời được ban cho chúng ta, sự sống ấy vẫn nằm ở trong Con Ngài. Con không xa lìa sự sống ấy, mà vẫn sở hữu sự sống ấy trong chính Ngài. “Ai có Con thì có sự sống” (c. 12). Câu này không nói: “Ai có sự sống thì có sự sống”. Chúng ta không sở hữu sự sống là sự sống; chỉ nhờ sở hữu Con mà chúng ta có sự sống. Một Cơ Đốc nhân nhận được sự sống của mình từ Chúa. Tuy nhiên, sự sống ấy không bao giờ tách khỏi Chúa. Một tín đồ không chỉ liên hệ đến sự sống. Nhờ liên hệ với sự sống ấy, một tín đồ được liên hệ đến Con Đức Chúa Trời. Sự sống ấy làm cho chúng ta trở nên các chi thể của Thân Thể Đấng Christ. Mối liên hệ sự sống này loại trừ khả năng tách khỏi Đầu, vì sự sống của chúng ta nhận được từ Đầu. Dòng chảy sự sống trong chúng ta liên tục phụ thuộc vào mối liên hệ của chúng ta với Con. Ngay khi có sự ngăn trở nào trong mối tương giao của chúng ta với Ngài, lập tức sự sống trong chúng ta bị tắc nghẽn. Ngài là Đầu của Thân Thể, và sự sống có thể được tự do tuôn chảy đến với chúng ta chỉ khi Ngài nắm trọn quyền kiểm soát.

VỊ TRÍ CỦA CÁC CHI THỂ LÀ THUẬN PHỤC UY QUYỀN CỦA ĐẦU

Năng lực để chúng ta tồn tại ra từ Đấng Christ. Đó là lý do tại sao chúng ta không thể làm bất cứ điều gì một cách độc lập. Chỉ Chúa mới là Đầu, và chỉ Ngài mới có uy quyền chi phối các chuyển động của các chi thể trong Thân Thể Ngài. Trong thời đại bất pháp này, đề nghị nào liên quan đến việc cần uy quyền đều không được vui lòng tiếp nhận; nhưng nếu chúng ta hiểu và bước vào nếp sống của Thân Thể, chúng ta phải biết đến uy quyền của Đầu. Không có sự điều khiển của đầu, bàn tay tôi không thể làm gì cả. Nếu muốn các chi thể chuyển động thì đầu phải ra lệnh. Đấng Christ là sự sống của Thân Thể, và Đấng Christ cũng là uy quyền trong Thân Thể. Mọi chuyển động của các chi thể trong Thân Thể Ngài phải ở dưới sự điều khiển của Đầu. Đấng Christ là Đầu có nghĩa là Ngài có uy quyền trong Thân Thể. Chúng ta không phải là đầu, và không có uy quyền. Điều duy nhất chúng ta cần phải làm là thuận phục uy quyền của Chúa. Nếu chúng ta tìm kiếm muốn biết nếp sống của Thân Thể, lập tức một câu hỏi sẽ nảy sinh: Chúng ta có phủ phục trước uy quyền tuyệt đối của Chúa không? Ngay từ đầu, chúng ta sẽ được quyền làm đầu của Đấng Christ thử thách. Chúng ta không thể nói: “Nhưng...” Chúng ta không thể nói: “Tôi nghĩ...” Chúng ta chỉ có thể phủ phục trước quyền tể trị của Ngài. Chúng ta cần nhận thức rằng nếu muốn làm các chi thể của Thân Thể thì chúng ta không thể làm Đầu. Chúng ta không thể sai khiến, lựa chọn hay thậm chí mong muốn. Kinh Thánh nói chúng ta phải đi theo Chúa. Đi theo Chúa có nghĩa là gì? Đi theo có nghĩa là đi sau. Chúa là Đấng quyết định con đường của chúng ta. Chúng ta không có nền tảng nào để lựa chọn cả. Trách nhiệm duy nhất của Thân Thể đối với Đầu là vâng lời và thuận phục mà không có ý kiến, ý tưởng hay đề nghị nào cả. Trong Thân Thể Đấng Christ, không ý tưởng hay đề nghị của cá nhân nào có giá trị; tất cả những điều đó phải được loại bỏ. Chúng ta chỉ nên thuận phục uy quyền của Đầu. Chúng ta chỉ nên nghe mạng lệnh của Ngài và làm [điều] Ngài phán.

Tiếp nhận Đấng Christ làm Đầu bao hàm việc bác bỏ tất cả những đầu khác. Chỉ duy Đấng Christ mới là Đầu của Thân Thể; không ai khác có thể làm đầu cả. Anh em không thể làm đầu, bất cứ ai khác trong Hội thánh cũng không thể làm đầu, vì trong Thân Thể chỉ có thể có một Đầu; không thể có hai đầu. Duy Đấng Christ mới là Đầu. Vì vậy, tất cả chúng ta phải vâng phục Đấng Christ. Ngày nay, chúng ta nhìn thấy nhiều phương cách và qui định thuộc con người ở trong Hội thánh. Điều này sai lầm biết bao! Những kế hoạch và quyết định thuộc con người chống lại quyền làm đầu của Đấng Christ. Nếu Đấng Christ là Đầu của tôi, thì tôi không dám làm vui lòng chính mình hay những người khác; tôi phải cố gắng chỉ làm vui lòng một mình Ngài. “Đức Chúa Trời đã lập Ngài lên làm Chúa và Christ” (Công. 2:36). Xin chú ý rằng Đức Chúa Trời đã không lập Đấng Christ lên làm Cứu Chúa nhưng làm Chúa. Trước hết Phao-lô nhìn biết Đấng Christ là Chúa rồi mới là Cứu Chúa. Khi Phao-lô được [Chúa] bắt lấy trên đường đến Đa-mách, câu hỏi đầu tiên của ông là: “Thưa Chúa, Ngài là ai?” (9:5). Duy Đấng Christ là Đầu trong Hội thánh; không có đầu nào khác cả. Nếu mong muốn sống trong Thân Thể Đấng Christ, chúng ta phải học tập thuận phục uy quyền của Chúa Giê-su chúng ta.

Người nào không thể thuận phục, luôn luôn bày tỏ ý kiến và đề nghị của mình và khăng khăng đòi làm đầu thì người ấy chưa từng nhìn thấy Thân Thể. Khi một người nhận thức mình là một chi thể trong Thân Thể, trong người ấy chắc chắn sẽ có một cảm giác thuận phục vì sự thuận phục là một qui luật của Thân Thể.

BÁM CHẶT LẤY ĐẦU

Phao-lô nói đến việc “bám chặt lấy Đầu, mà từ Đầu ấy cả thân thể được cung ứng dồi dào và liên kết với nhau nhờ các khớp và dây gân được lớn lên bởi sự lớn lên của Đức Chúa Trời” (Côl. 2:19). Vì Đấng Christ là Đầu của Thân Thể, chúng ta phải bám chặt lấy Đầu. Bám chặt lấy Đầu là thừa nhận rằng chỉ Đấng Christ mới là Đầu; ấy là tuyệt đối đến dưới uy quyền của Ngài. Chúng ta có thể được kết hiệp với các anh chị em chỉ khi nào chúng ta bám chặt lấy Đầu. Các chi thể của Thân Thể ăn khớp với nhau và có thể sống nếp sống Thân Thể do bám chặt lấy Đầu. Mối liên hệ của chúng ta với Đầu định đoạt mối quan hệ của chúng ta với các chi thể khác. Mọi thắc mắc liên quan đến mối liên hệ của chúng ta với các anh chị em khác chỉ có thể được giải quyết khi chúng ta đến dưới uy quyền tuyệt đối của Chúa. Trừ khi thừa nhận quyền làm đầu của Đấng Christ trong Thân Thể, chúng ta sẽ không bao giờ có mối tương giao hoàn hảo với các chi thể khác, vì mối liên hệ chung của chúng ta với Ngài làm cho chúng ta được liên kết với nhau. Nhìn bên ngoài dường như chúng ta khác biệt, nhưng Đấng Christ bên trong chúng ta thì như nhau. Đây là lý do tại sao chúng ta có thể tương giao với nhau và hiệp một với nhau. Ở ngoài Đấng Christ, chúng ta không có phương tiện tương giao. Khi chúng ta không bám chặt lấy Đầu, mối tương giao của chúng ta trở nên vô hiệu. Nền tảng của mối tương giao của chúng ta là chúng ta cùng bám chặt Đầu. Khi tất cả chúng ta bám chặt lấy đầu, chúng ta sẽ bám chặt nhau, và mối liên hệ của chúng ta với Thân Thể sẽ trở nên đúng đắn.

Nếu bám chặt Đầu, chúng ta không thể có một mối liên hệ, cảm xúc hay mối tương giao đặc biệt nào với bất kỳ cá nhân hay nhóm người nào. Trong Thân Thể không có chỗ cho ý thích riêng của chúng ta. Chúng ta không có mối thông công trực tiếp với nhau, mà tất cả đều qua Đầu. Chẳng hạn, khi bàn tay trái của tôi bị đau, lập tức bàn tay phải đến giúp bàn tay ấy. Bàn tay phải làm như vậy vì cả bàn tay trái lẫn bàn tay phải đều ở dưới sự hướng dẫn của Đầu. Mối liên hệ chung của các chi thể đi qua Đầu trước hết. Lập nên những phe phái có nghĩa là gì? Lập nên những phe phái có nghĩa là một số Cơ Đốc nhân có mối liên hệ trực tiếp với nhau và bị tách khỏi uy quyền của Đầu. Họ trực tiếp liên lạc với nhau, nhưng sự liên lạc của họ chưa đi qua Đầu. Họ có một mối liên hệ đặc biệt với nhau, nhưng mối liên hệ của họ chưa đi qua Đầu.

Chúng ta đừng chuyển động theo một chi thể khác ngoại trừ dưới sự hướng dẫn của Chúa. Nếu Ngài yêu cầu chúng ta làm một điều gì đó cho một chi thể cùng Thân Thể và chi thể ấy không tán thưởng về điều đó, thì chúng ta không cần lo ngại vì mọi giao tiếp của chúng ta là với Đầu. Nếu chúng ta bám chặt lấy Đầu, nhận mọi sự chỉ dẫn của chúng ta từ Ngài và thực hiện mọi sự cho Ngài, chúng ta không cần lo ngại về hậu quả.

Nếu bám chặt lấy Đầu, chúng ta không thể có những sự giải thích Kinh Thánh khác biệt. Những khác biệt phát sinh khi một người nào đó không bám chặt lấy Đầu, vì Ngài không thể nói một điều cho chi thể này rồi nói một điều khác hẳn cho chi thể kia. Nếu những khác biệt phát sinh, chúng ta không cần phải cố gắng giải quyết những khác biệt ấy bằng cách thảo luận, mà chúng ta chỉ nên thừa nhận Đấng Christ là Đầu. Trong Hội thánh, tất cả chúng ta phải bám chặt lấy Đầu, dầu điều đó liên quan đến việc hiểu biết lẽ thật, quản lý công việc hay bất cứ vấn đề nào khác. Đấng Christ là uy quyền duy nhất trong Thân Thể. Địa vị của mọi chi thể là bám chặt lấy Đầu và thừa nhận Ngài là uy quyền duy nhất và tối thượng trong mọi sự. Nếu để thập tự giá xử lý sự sống thiên nhiên của mình, chúng ta sẽ nhận thấy không có gì khó khăn trong mối liên hệ với các chi thể trong cùng Thân Thể.