Thông tin sách

Huyền Nhiệm Của Đấng Christ

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Mystery of Christ
ISBN: 1-57593-954-1
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 5

Untitled Document

CHƯƠNG NĂM

SỰ BẢO VỆ, GIỚI HẠN VÀ CHỨC VỤ CỦA THÂN THỂ

Kinh Thánh: Êph. 3:3-6; 2:15

SỰ BẢO VỆ CỦA THÂN THỂ

Chúng ta đã thấy hội thánh là Thân Thể Đấng Christ. Thân Thể này cung ứng cho mọi chi thể của Thân Thể. Hơn nữa, Thân Thể này cũng bảo vệ mỗi chi thể. Đối với vấn đề chiến tranh thuộc linh, điều này đặc biệt quan trọng. Ê-phê-sô là một sách đặc biệt bàn về Thân Thể Đấng Christ. Trong chương sáu, chúng ta nhìn thấy chiến tranh thuộc linh là điều gì đó liên quan đến hội thánh chứ không liên quan đến các cá nhân. Anh em ở thể số nhiều phải mặc vào cả khí giáp của Đức Chúa Trời, chứ không phải anh em ở thể số ít. Sa-tan không sợ những cá nhân, mà sợ hội thánh. “Ta sẽ lập hội thánh Ta trên vầng đá này, cửa Âm-phủ không thắng được hội thánh ấy” (Mat. 16:18). Chúng ta phải đương đầu với ma quỉ trên nền tảng Thân Thể. Ngay cả khi cầu nguyện một mình, chúng ta cũng cần phải đứng bởi đức tin trên nền tảng Thân Thể. Nhiều Cơ Đốc nhân sa ngã trước mặt kẻ thù vì họ đứng một mình. Thật ra, nếu đứng một mình, chúng ta mời gọi sự tấn công của Sa-tan.

Chúng ta phải ghi nhớ rằng khí giáp thuộc linh dành cho hội thánh chứ không dành cho các cá nhân. Thân Thể Đấng Christ mặc vào toàn bộ khí giáp của Đức Chúa Trời. Trong Thân Thể, mỗi chi thể đều có một vai trò đặc biệt, và tất cả những vai trò ấy liên kết với nhau tạo thành toàn bộ khí giáp của Đức Chúa Trời. Nếu một anh em có đức tin thì anh em ấy có thuẫn đức tin. Nếu một anh em khác có lời Đức Chúa Trời thì anh em ấy có gươm của Linh. Toàn bộ khí giáp của Đức Chúa Trời là tổng hợp tất cả các vai trò đặc biệt của các chi thể. Vậy, toàn bộ khí giáp dành cho hội thánh chứ không phải dành cho các cá nhân. Chiến tranh thuộc linh là một cuộc chiến hợp lực của tất cả những chi thể; đó không phải là cuộc chiến đơn độc của những cá nhân. Một cây đơn độc có thể bị [bão] thổi ngã một cách dễ dàng, nhưng không dễ gì thổi ngã cả một khu rừng. Sa-tan thích chọn những người không được bao phủ làm mục tiêu cho những cuộc tấn công của hắn. Hắn tìm kiếm những người đơn độc và cô lập. Những người ở dưới sự bảo vệ của Thân Thể đều được che chở. Một chức năng của Thân Thể Đấng Christ là bảo vệ mọi chi thể. Chúng ta cần sự bao phủ của Thân Thể; nếu không, chúng ta sẽ bị liên tục phơi ra cho kẻ thù. Một cá nhân cô lập cũng dễ bị lừa gạt, nên chúng ta cũng cần sự bao phủ của Thân Thể cho điều này nữa. Chúng ta cần phải liên tục thảo luận với những người cùng đức tin. Không những chúng ta phải thừa nhận mình cần Thân Thể một cách chung chung, mà chúng ta cũng phải đến với các anh chị em của chúng ta một cách cụ thể và xin giúp đỡ.

Thân Thể Đấng Christ là một thực tại, chứ không phải là một giáo lý hay một lý thuyết. Sự bảo vệ của Thân Thể cũng là một thực tại chứ không phải là một giáo lý. Ngay sau khi được cứu, tôi đọc trong Kinh Thánh về việc vác thập tự giá. Tôi nghĩ rằng nếu ghi nhớ những câu [Kinh Thánh] về đề tài ấy thì tôi vác thập tự giá, và nếu quên đi những câu [Kinh Thánh] đó thì tôi không vác thập tự giá. Về sau, tôi nhận thấy rằng việc vác thập tự giá không liên hệ gì đến trí nhớ của chúng ta cả. Trí nhớ của chúng ta chỉ giữ lại giáo lý. Nếu lời Chúa là sự sống đối với chúng ta, không gì sẽ ảnh hưởng đến việc chúng ta vác thập tự giá. Chúng ta có ghi nhớ lời hay không cũng không thành vấn đề, vì nếu lời là sự sống đối với chúng ta thì điều đó đã trở nên luật sự sống trong chúng ta rồi và không còn là một qui định có tính cách pháp luật đối với chúng ta nữa. Đối với Thân Thể Đấng Christ cũng vậy — đó là luật sự sống. Một khi kinh nghiệm được sự sống này, chúng ta ở dưới sự hành động của luật sự sống, và sẽ khám phá ra rằng sự bảo vệ của Thân Thể là một thực tại chứ không phải là luật ở bên ngoài.

Trong chiến tranh thuộc thể, người lính ẩn nấp trong các chiến hào để được che chở. Họ không phơi đầu mình ra; làm như thế thật nguy hiểm. Đối với chiến tranh thuộc linh cũng vậy. Không chi thể nào nên ở một mình, và không chi thể nào nên phơi đầu mình ra. Chúng ta chỉ là các chi thể trong Thân Thể, và chúng ta cần sự bảo vệ của các anh chị em. Khi Môi-se giơ tay mình lên cầu nguyện cho dân Israel, ông đã cần sự giúp đỡ của A-rôn và Hu-rơ. Nhờ sự giúp đỡ của họ, dân Israel đã thắng dân A-ma-léc. Nếu một người mạnh mẽ như Môi-se còn cần anh em mình giúp đỡ, thì chúng ta càng cần anh em mình giúp đỡ hơn đến mức nào? Nhiều người làm việc mà không thảo luận và cầu nguyện với các anh chị em khác. Họ không biết đến sự bảo vệ của Thân Thể, và kết quả không gì khác hơn là thất bại. Tất cả chúng ta phải nhìn thấy thực tại sự bảo vệ của Thân Thể, nấp dưới sự bảo vệ ấy, và chấp nhận sự che chở ấy.

Đây là sự khác biệt giữa người có khải thị về Thân Thể và người không có: Một người chỉ biết đến Thân Thể như là một lẽ thật thì có thể tìm kiếm một lời khuyên và sự bảo bọc của Thân Thể, nhưng người ấy sẽ làm điều đó như một thủ tục chứ không phải là vấn đề sự sống. Khi nghĩ về điều đó, người ấy sẽ làm, nhưng người ấy cũng có thể quên. Một người đã nhìn thấy Thân Thể là một thực tại, và trong kinh nghiệm đã bước vào lãnh vực của Thân Thể thì không thể nào quên được. Người ấy hành động theo nguyên tắc Thân Thể là một điều tự nhiên vì đó là sự sống của người ấy.

GIỚI HẠN CỦA THÂN THỂ

Nếu chỉ là một tín đồ, anh em có thể hành động [thế nào] tùy thích, nhưng nếu là một chi thể của Thân Thể, thì anh em phải để những chi thể khác giới hạn chính mình. Tại đây, chúng ta nhận thấy sự cần thiết của thập tự giá. Thập tự giá dẫn đến Thân Thể, và thập tự giá hành động trong lãnh vực của Thân Thể. Nếu tôi mau lẹ và người khác chậm chạp, thì tôi không nên nhất định phải đòi duy trì tốc độ của mình; tôi phải để chi thể chậm chạp giới hạn mình. Nếu là một tiên tri thì tôi phải nhường chỗ cho người giảng phúc-âm khi đến vấn đề rao giảng cho những người chưa được cứu. Tôi không nên cảm thấy mình cần phải rao giảng chỉ vì tôi có ân tứ nói tiên tri. “Nhưng đã ban ân điển cho mỗi một người trong chúng ta theo lượng sự ban tứ của Đấng Christ” (Êph. 4:7). Điều thiết yếu đối với sự phát triển Thân Thể là mỗi chúng ta nhận ra mức lượng của mình và không vượt quá mức lượng ấy. Đây là một điều kiện cơ bản để Thân Thể tăng trưởng.

Thân Thể Đấng Christ không những bảo vệ các chi thể mà còn giới hạn mọi chi thể. Mỗi Cơ Đốc nhân không gì khác hơn là một chi thể trong Thân Thể Đấng Christ và phải chấp nhận sự giới hạn của Thân Thể. Chúng ta không nên cho phép chính mình đi theo con đường riêng, mà cần phải học tập hòa lẫn với các anh chị em khác. Bản tính cá nhân và các nét đặc thù cá nhân không có chỗ trong hội thánh. Mỗi chi thể nên tôn trọng ta-lâng của những người khác và trung tín đối với ta-lâng của mình. Hơn nữa, mỗi chi thể nên biết khả năng của chính mình và đừng nên coi mình cao quá đáng. Nếu mọi người đều làm như vậy, thì sẽ không còn đố kỵ, tham vọng hay ham muốn làm những điều người khác có thể làm. Trong 2 Cô-rin-tô 10:14, Phao-lô nói: “Vì chúng tôi không đang vượt quá giới hạn của mình, như thể chúng tôi đã không đến cùng anh em”. Nhưng nhiều người chưa nhận thấy khả năng của chính mình. Kết quả là họ vượt quá ranh giới của mình. Những người vượt quá ranh giới của mình giày đạp những người khác dưới chân họ; họ đá những người khác, đè lên những người khác và tiếm đoạt phần của các chi thể khác. Nếu các chi thể cư xử như vậy trong hội thánh, một số người sẽ bắt đầu chiếm độc quyền trong khi những người khác sẽ rút lui, và kết quả hội thánh sẽ bị tổn thất. Chúng ta không nên cư xử như vậy. Chúng ta nên trở về và nhận lấy chỗ của mình trong Thân Thể và được Thân Thể giới hạn. Nếu chúng ta làm như vậy, Thân Thể sẽ tránh khỏi bị tổn hại.

CHỨC VỤ CỦA THÂN THỂ

Sự tương giao trong Thân Thể không những bao hàm việc nhận sự giúp đỡ từ các chi thể khác mà còn bao hàm việc giúp đỡ các chi thể khác. Thân Thể thi hành chức năng cách hỗ tương. Sự hỗ tương là nét đặc trưng của Thân Thể. Thậm chí khi có chức vụ từ tòa giảng, chức vụ ấy đừng bao giờ nên một chiều. Tòa giảng cần sự giúp đỡ từ hội chúng cũng như hội chúng cần sự giúp đỡ từ tòa giảng. Chỉ làm một thính giả hay một khán giả là trái ngược với sự sống của Thân Thể. Mỗi Cơ Đốc nhân nên góp phần trong buổi nhóm và cung ứng cho các chi thể khác. Loại cung ứng này là chức vụ của các chi thể và là chức năng của các chi thể. Đó cũng là sự tương giao của sự sống. Không chi thể nào nên tách rời chính mình khỏi sự tương giao ấy. Nếu anh em chận đứng sự tương giao ấy, sự sống sẽ ngưng chảy, và anh em sẽ trở nên một gánh nặng cho Thân Thể. Nếu một người nghĩ rằng mình không cần phải nói gì cả, và cứ tiếp nhận từ những người khác một cách đơn sơ, im lặng và lễ phép thì mình sẽ được chấp nhận và không gây ra rắc rối, thì người ấy chưa biết Thân Thể Đấng Christ là gì. Mỗi chi thể đều phải cung ứng cho Thân Thể, tương giao và thi hành chức năng trong Thân Thể. Đó là qui luật của Thân Thể. Trong thân thể vật lý, không chi thể nào có thể ngưng hoạt động mà không gây mất mát cho toàn bộ thân thể. Đối với Thân Thể Đấng Christ cũng vậy.

Trong buổi nhóm hội thánh, mỗi chi thể nên thi hành chức năng theo sự hướng dẫn của Thánh Linh. 1 Cô-rin-tô 14:26 nói: “Anh em ơi, vậy hễ khi nào đến với nhau, mỗi người có một thi thiên, có một sự dạy dỗ, có một sự khải thị,... hãy làm mọi sự để gây dựng”. Mặc dầu như vậy, nhiều người đến các buổi nhóm với tư cách là những quan sát viên. Họ là gánh nặng cho Thân Thể. Chúa nói với người Pha-ri-si rằng nếu các môn đồ Ngài không vui mừng và ngợi khen Đức Chúa Trời với lời reo hò vang dội, thì những tảng đá sẽ lên tiếng. Không thi hành chức năng trong buổi nhóm là điều bất thường, và điều đó không làm Chúa vui lòng. Mỗi khi đến một buổi nhóm, anh em cần phải bước vào sự tương giao. Đối với mỗi tín đồ cần phải có dòng chảy sự sống. Nếu không tương giao, anh em sẽ cản trở sự sống của Đức Chúa Trời và giết chết buổi nhóm. Tôi thường hỏi những người đến buổi nhóm bẻ bánh rằng họ đến để quan sát hay đến để tương giao. Người nào cản trở sự sống của Đức Chúa Trời không những đem sự chết đến buổi nhóm mà còn mang sự chết trên chính mình. Khi hội thánh nhóm họp với nhau, anh em đóng góp gì cho các chi thể trong cùng một Thân Thể?

Nếu một chi thể không thi hành chức năng, không những các chi thể khác phải chịu mất mát, mà chính chi thể ấy cũng bị nghèo nàn. Tôi được làm cho phong phú thêm nhờ cung cấp cho những người khác. Khi tôi làm cho những người khác hết khát, cơn khát của tôi cũng được thỏa mãn. Điều này cũng giống như kinh nghiệm của Chúa với người phụ nữ trong Giăng chương 4. Chúa đã khát nước, nhưng Ngài hết khát khi Ngài giải quyết cơn khát thuộc linh của phụ nữ ấy. Khi các môn đồ Ngài đem thức ăn đến cho Ngài, Ngài nói: “Ta có thức ăn để ăn mà các ngươi không biết” (c. 32). Ngài được cung ứng bằng cách cung ứng cho người khác. Mỗi khi cố gắng làm cho mình thỏa lòng, chúng ta rồi sẽ bị đói. Nhưng mỗi khi làm những người khác thỏa lòng, chúng ta lại được nuôi dưỡng. Khi chúng ta mang gánh nặng của những người khác, gánh nặng của chính chúng ta cũng trở nên nhẹ nhàng.

Nhiều người phàn nàn buổi nhóm này hay buổi nhóm kia không được tốt. Họ không nhận thấy mình đã đem đến buổi nhóm thái độ như thế nào. Mỗi khi ngưng thi hành chức năng, chúng ta ngăn trở sự sống của Đức Chúa Trời. Khi đến buổi nhóm, chúng ta phải mở miệng mình ra, tuôn đổ sự sống và dự phần vào chức vụ Thân Thể. Có lần, tôi rao giảng tại một nơi kia, và buổi nhóm rất chết chóc. Nhưng trong vòng các chị em đó có một người đã giúp đỡ rất nhiều bằng cách hưởng ứng những lời tôi chia sẻ. Chị cứ nói “a-men” với lời giảng của tôi và hưởng ứng với nhiều biểu cảm trên khuôn mặt của chị, chứng tỏ chị đang tiếp nhận lời của tôi. Nhờ sự hưởng ứng của chị, tôi được giải thoát và lời Đức Chúa Trời cũng được tuôn đổ ra.

Nguyện Chúa cho chúng ta thấy rằng tất cả chúng ta đều có phần trong buổi nhóm. Chúng ta nói về Thân Thể không thì chưa đủ; chúng ta phải bày tỏ Thân Thể trong cuộc sống của mình. Thân Thể Đấng Christ không phải là một giáo lý, mà là một thực tại trong sự sống. Đức Chúa Trời muốn chúng ta bước vào nếp sống Thân Thể chứ không phải có giáo lý về Thân Thể. Chúng ta đã nhận được sự sống của Thân Thể chứ không phải giáo lý về Thân Thể. Mar tin Lu ther đã không nhận được giáo lý về sự xưng công chính nhờ đức tin mà là sự sống của sự xưng công chính nhờ đức tin. Kết quả là chức vụ của ông đầy quyền năng. Sự xưng công chính mà ông đã nói đến không phải là một giáo lý nhưng là một thực tại trong sự sống. Ngày nay, tất cả chúng ta phải nhận được khải thị về thực tại của Thân Thể và bước vào nếp sống của Thân Thể. Khi ấy, chúng ta sẽ nhận thấy rằng mình là các chi thể của Thân Thể Đấng Christ, chúng ta cần sự bảo vệ và giới hạn của Thân Thể, chúng ta cần thi hành chức năng trong Thân Thể và cung ứng cho các chi thể khác để sự sống của Thân Thể tuôn chảy một cách thông suốt.