Thông tin sách

Huyền Nhiệm Của Đấng Christ

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Mystery of Christ
ISBN: 1-57593-954-1
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 4

Untitled Document

CHƯƠNG BỐN

SỰ CUNG ỨNG CỦA THÂN THỂ

Kinh Thánh: Êph. 3:3-6; 2:15; Côl. 3:10-11; 1 Cô. 12:20-21; La. 12:3-6

CẦN SỰ CUNG ỨNG CỦA THÂN THỂ

Mỗi Cơ Đốc nhân cần phải biết rằng mình chỉ là một chi thể. Nếu không có các chi thể khác, thì người ấy sẽ không “sống sót”. Trong Thân Thể, tất cả các chi thể phải được kết hiệp với nhau thì họ mới có thể trở nên Thân Thể. Tất cả các chi thể trong Thân Thể đều liên hệ với nhau, và không thể tách khỏi nhau. Giữa các chi thể phải có một sự cung ứng và mối liên hệ hỗ tương. Chỉ khi ấy các chi thể mới tồn tại. Nếu một Cơ Đốc nhân sống một cuộc sống độc lập, sớm muộn gì người ấy cũng sẽ bị suy yếu và khô hạn. Nếu tôi là cái tai, tôi không thể nhìn thấy và cũng không nên mong đợi tự mình có thể nhìn thấy. Toàn bộ thân thể tùy thuộc vào cặp mắt để nhìn, và dầu cầu nguyện thế nào đi nữa các chi thể khác vẫn không thể nhìn thấy. Giả như tôi là cái tai, thì tôi phải làm gì nếu muốn thấy một điều gì đó? Tôi phải đến với cặp mắt — tức một anh em hay chị em thấy được — và xin giúp đỡ. Để tiến lên với Chúa, chúng ta phải nhận thấy sự cung ứng cho chúng ta trong Thân Thể và sử dụng sự cung ứng ấy. Toàn bộ Thân Thể được xây dựng nhờ phụ thuộc lẫn nhau giữa vòng các chi thể.

Khi đến thăm vùng Đông Nam Á, tôi nói chuyện với vài anh chị em. Có người hỏi: “Tại sao tôi không sống như trước được? Theo tôi biết thì mình không phạm tội lỗi cụ thể nào, và hoàn toàn vâng lời Chúa. Tôi không lấy lại sự hiến dâng của mình hay đổi ý về tiền bạc mà tôi đã dâng lên cho Chúa. Bề ngoài, dường như tình trạng thuộc linh của tôi không có gì thay đổi cả. Nhưng tại sao tôi không còn được như trước nữa? Dường như tôi đã đánh mất niềm vui và sự sống động tôi từng có”. Tôi đáp: “Lý do là vì anh đã sống trong bản ngã của mình quá lâu. Anh phải vào trong nếp sống Thân Thể”. Một chi thể muốn sống một nếp sống bình thường thì phải tiếp nhận sự cung ứng từ các chi thể khác. Nếu một người không sống trong Thân Thể Đấng Christ, người ấy sẽ không nhận được sự cung ứng của Thân Thể. Không chi thể nào có thể nói rằng mình không cần các chi thể khác. Không chi thể nào được phép tự tách rời khỏi các chi thể khác để sống một mình.

La Mã 12:3 nói: “Đừng nên nghĩ mình cao trọng quá đáng”. Chúng ta đừng nên tự đánh giá mình quá cao, và chúng ta đừng nên nghĩ rằng những người khác thấp kém hơn [mình]. Chúng ta đừng nên khinh thường hay khước từ các chi thể khác của Thân Thể. Phi-e-rơ đã nghĩ rằng các chi thể khác sẽ sa ngã và thất bại còn ông thì không. Nhưng khi cuộc thử nghiệm đến, ông cũng thất bại y như mọi người khác. Sớm muộn gì những người tự cho mình là hơn người và khinh thường các chi thể khác cũng sẽ gặp rắc rối. Trong Thân Thể Đấng Christ, mỗi người là một chi thể và không là gì khác hơn một chi thể. Thế nên, không chi thể nào có thể sống thiếu các chi thể khác, nói chi đến khinh thường các chi thể ấy.

SỰ CẦU THAY CỦA CÁC CHI THỂ

Nhiều người chúng ta kinh nghiệm rằng khi khô hạn và không còn cách nào để bước đi nữa thì chúng ta cần các anh chị em khác cầu thay cho mình rồi mới có thể vượt qua. Lần kia, tôi bị bệnh trong một trăm bảy mươi sáu ngày. Mỗi ngày tôi đều cầu nguyện cho bệnh tình của mình, nhưng lời cầu nguyện ấy không hiệu quả. Khi bị kiệt sức, tôi yêu cầu một anh em là người tôi không kể là một chi thể mạnh mẽ cầu nguyện cho tôi. Điều lạ lùng là tôi nhận được sự giúp đỡ từ lời cầu thay của anh, và trong một khoảng thời gian ngắn, tình trạng của tôi trở nên tốt hơn. Anh Holz được [nhiều người] biết đến nhờ đời sống cầu nguyện của anh. Khi là một giáo sĩ tại Trung Quốc, anh thường yêu cầu một anh em trẻ tuổi kia cầu nguyện với mình. Dầu anh em ấy không có gì để nói cả, nhưng khi người ấy ngồi yên trong phòng thì điều ấy vẫn giúp đỡ anh Holz. Anh chị em ơi, xin ghi nhớ đó là sự cung ứng của Thân Thể. Sự cung ứng của Thân Thể Đấng Christ là một thực tại. Đối với nhiều điều, anh em không thể vượt qua, bất kể có phấn đấu thế nào đi nữa. Nhưng một khi anh em dâng vấn đề cho Thân Thể thì nan đề được giải quyết. Đó là sự cung ứng của Thân Thể Đấng Christ.

Trong những năm sau năm 1930, nhiều nơi tại Trung Quốc kinh nghiệm sự tuôn đổ của Thánh Linh, đặc biệt là quanh vùng Shan tung. Khi ấy, tôi đã được cứu mười năm rồi. Tôi mong muốn có sự tuôn đổ, nhưng không thể kinh nghiệm điều đó. Về sau, tôi đến Chefoo và xin các anh chị em tại đó cầu nguyện cho tôi. Không lâu sau đó, tôi nhận được sự tuôn đổ. Có một anh em kia tại Anh Quốc hiểu biết về sự chiến thắng trong Đấng Christ, nhưng lại không thể đắc thắng một tội đặc biệt. Vài anh em và tôi cầu nguyện cho anh, và anh đã đắc thắng. Tôi có thể đề cập đến hằng tá ví dụ cho thấy hiệu quả về sự cầu thay của Thân Thể. Sự cầu nguyện của Thân Thể ban sự cung ứng sự sống cho các chi thể đang cần. Đức Chúa Trời ban phát sự cung ứng sự sống cho các chi thể của Ngài qua nhiều chi thể khác. Nếu ngón tay muốn được cung cấp máu, nó phải nhận lấy máu qua vai và cánh tay. Tương tự như vậy, là các chi thể trong Thân Thể, chúng ta nhận được sự cung ứng của mình qua các chi thể khác. Vì vậy, cố gắng tự tách mình khỏi các chi thể khác là dại dột.

SỐNG TRONG THÂN THỂ ĐẤNG CHRIST

Mắt, tai, bàn tay và bàn chân là gì? Chúng là chính Đấng Christ. Đầu là Đấng Christ, và Thân Thể cũng là Đấng Christ. Mỗi chi thể là một phần thuộc về sự sống của Đấng Christ. Nếu tôi không chịu giúp đỡ những người đồng là chi thể với mình, thì tôi không chịu giúp đỡ Đấng Christ. Nếu tôi không sẵn lòng thừa nhận rằng mình cần họ, thì tôi không sẵn lòng thừa nhận rằng mình cần Đấng Christ. Như tôi không thể tách khỏi Đầu, thì tôi cũng không thể tách khỏi Thân Thể. Dưới mắt của Đức Chúa Trời, chủ nghĩa cá nhân thật đáng ghét. Điều tôi không biết, một chi thể khác của Thân Thể sẽ biết; điều tôi không thể thấy, một chi thể khác của Thân Thể sẽ thấy; điều tôi không thể làm, một chi thể khác của Thân Thể sẽ làm. Vì vậy, tôi phải để các chi thể khác của Thân Thể cung ứng cho các nhu cầu của mình. Chúng ta phải liên tục sử dụng sự tương giao của Thân Thể, vì đó chính là sự sống của chúng ta.

Trong Cựu Ước, bị loại ra khỏi sự tương giao là hình phạt nghiêm khắc nhất có thể đến trên con dân Israel. Họ “sẽ bị tách rời khỏi dân của Ngài”. Điều này rất nghiêm trọng. Nếu ý định của Đức Chúa Trời là muốn chúng ta sống như những cá nhân, chúng ta có thể tiến tới một cách hoàn toàn tốt đẹp mà không cần đến nhau. Tuy nhiên, Ngài đã làm cho chúng ta trở nên các chi thể của Thân Thể Ngài; vì vậy, tách rời nhau thì chúng ta không thể tăng trưởng được.

Chúng ta phải nhìn thấy thực tại của sự cung ứng trong Thân Thể Đấng Christ, và chúng ta phải học tập sống trong Thân Thể và nhận được sự cung ứng trong Thân Thể. Trong Cựu Ước, chân đèn được đặt trong đền thờ. Để nhìn thấy ánh sáng, một người phải vào đền thờ. Trong Tân Ước, đền thờ là hội thánh. Nếu một người muốn nhìn thấy ánh sáng, người ấy phải đến với hội thánh. Trong các buổi nhóm hội thánh và giữa vòng các anh chị em, ánh sáng của Đức Chúa Trời mạnh mẽ hơn nhiều so với trong các cá nhân riêng rẽ. Ngày nay đền thờ của Đức Chúa Trời là hội thánh; chính Đức Chúa Trời cư ngụ trong hội thánh. Vậy, ánh sáng của Ngài ở trong hội thánh. Một người chỉ có thể nhìn thấy ánh sáng khi nào người ấy đến với hội thánh. Mọi sự Đấng Christ có đều ở trong Thân Thể của Ngài. Ai tuyên bố mình có thể làm một Cơ Đốc nhân đơn độc là một người khờ dại. Không sớm thì muộn, tất cả các Cơ Đốc nhân sống cá nhân đều sẽ khô hạn. Hễ sống trong Thân Thể thì chúng ta sẽ nhận được sự cung ứng của Thân Thể, bất kể tình trạng của chúng ta thế nào đi nữa. Mỗi chi thể cần phải học tập quí trọng sự cung ứng của Thân Thể và quí trọng mỗi chi thể. Chúng ta đều phải học tập sống trong Thân Thể, nghĩa là tất cả chúng ta phải học tập sống trong sự cung ứng của Thân Thể.