Thông tin sách

Huyền Nhiệm Của Đấng Christ

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Mystery of Christ
ISBN: 1-57593-954-1
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 3

Untitled Document

CHƯƠNG BA

SỰ KHÁC BIỆT GIỮA VIỆC LÀM MỘT TÍN ĐỒ VÀ VIỆC LÀM MỘT CHI THỂ

Kinh Thánh: Êph. 3:3-6; 4:15-16; Côl. 3:10-11; La.12:4-5; 1 Cô. 12:4-16, 20, 26

Trong hai bài trước, chúng ta thấy hội thánh là Đấng Christ tập thể, và chúng ta cũng thấy rằng để biết đến Thân Thể Đấng Christ, chúng ta phải xử lý sự sống thiên nhiên của mình.

THÂN THỂ ĐẤNG CHRIST LÀ BIỂU HIỆN CỦA ĐẤNG CHRIST

Thân Thể Đấng Christ là gì? Thân Thể Đấng Christ là sự tiếp tục đời sống Đấng Christ trên đất. Khi đến sống trên đất, Ngài bày tỏ chính mình qua một thân thể. Ngày nay, Ngài vẫn cần đến một thân thể để bày tỏ chính mình. Cũng như một người cần thân thể để bày tỏ “tất cả những gì mình là”, thì Đấng Christ cũng cần một thân thể để bày tỏ chính Ngài. Chức năng của Thân Thể là biểu hiện trọn vẹn Đấng Christ. Chúng ta không thể bày tỏ cá tính của mình chỉ bằng một chi thể riêng rẽ nào đó trong thân thể chúng ta như tai, miệng, mắt, bàn tay hay bàn chân. Tương tự như vậy, Đấng Christ không thể bày tỏ cá tính của Ngài bằng bất cứ một chi thể nào trong Thân Thể của Ngài. Phải cần đến toàn Thân Thể mới bày tỏ Ngài được. Chúng ta phải nhìn thấy rằng mọi sự của Đấng Christ đều được bày tỏ qua Thân Thể của Ngài. Không phải chỉ có vậy. Thân Thể Đấng Christ là sự mở rộng và tiếp tục của Đấng Christ trên đất. Ngài đã trải qua hơn ba mươi năm trên đất để bày tỏ chính Ngài. Ngài làm như vậy với tư cách là Đấng Christ cá thể. Ngày nay, Ngài bày tỏ chính Ngài qua hội thánh. Đó là Đấng Christ tập thể. Trước kia, Đấng Christ được bày tỏ một cách cá thể; bây giờ, Ngài được bày tỏ một cách tập thể.

THÂN THỂ ĐẤNG CHRIST LÀ CHIẾC BÌNH TẬP THỂ ĐỂ THỰC HIỆN KẾ HOẠCH CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Đức Chúa Trời đang tìm kiếm một chiếc bình tập thể chứ không phải những bình chứa cá thể. Không phải Ngài đang tuyển chọn một vài người nhiệt thành, dâng mình để công tác cho Ngài một cách riêng rẽ. Những bình chứa cá thể không thể thực hiện mục tiêu và kế hoạch của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời đã tuyển chọn hội thánh, và đang theo đuổi hội thánh. Chỉ hội thánh là Đấng Christ tập thể mới có thể hoàn thành mục tiêu và kế hoạch của Đức Chúa Trời.

Xin xem xét thân thể con người của chúng ta. Không chi thể nào trong thân thể chúng ta có thể hoạt động một cách độc lập. Một thân thể không thể chỉ tùy thuộc vào một bàn tay hay một cái chân. Tuy nhiên, nếu thân thể mất đi một chi thể thì nó sẽ không trọn vẹn. Thân Thể Đấng Christ bao gồm tất cả các tín đồ. Mỗi tín đồ đều là một chi thể trong Thân Thể Đấng Christ, và mỗi tín đồ đều không thể thiếu được.

Thân Thể Đấng Christ là một thực tại. Nếp sống hội thánh cũng là một thực tại. Lời Đức Chúa Trời không nói hội thánh giống như Thân Thể Đấng Christ, mà nói hội thánh là Thân Thể Đấng Christ. Không điều gì ở bên ngoài có thể trở nên bộ phận thuộc về thân thể vật lý của chúng ta. Chúng ta có thể mặc áo quần vào thân thể của mình, nhưng áo quần không trở nên một phần thuộc về thân thể của chúng ta. Không gì của chúng ta có thể trở nên một phần của Thân Thể Đấng Christ, và “Đấng Christ là tất cả và trong tất cả” trong Thân Thể (Côl. 3:11). Bất cứ điều gì trong chúng ta mà không phải là một phần của Đấng Christ sẽ cản trở sự hiểu biết bên trong của chúng ta về Thân Thể Đấng Christ. Tội ngăn trở chúng ta nhìn thấy Đấng Christ, và sự sống thiên nhiên ngăn trở chúng ta nhìn thấy Thân Thể. Tất cả chúng ta phải nhìn thấy vị trí của mình trong Thân Thể Đấng Christ. Nếu chúng ta thật sự nhìn thấy vị trí của mình trong Thân Thể, thì cũng như chúng ta được cứu lần thứ hai.

Sự sống thuộc A-đam có tính cách cá nhân và độc lập. Tuy mọi người trong A-đam đều chia sẻ cùng một sự sống, nhưng giữa họ không có mối tương giao nào cả. Chúng ta đều phạm tội, nhưng mỗi chúng ta đi theo đường riêng của mình. Mỗi người trong A-đam đều sống như những cá nhân riêng rẽ. Trong Đấng Christ, mọi sự có tính cách cá nhân đều bị loại trừ. Nếu muốn biết đến sự sống Thân Thể, chúng ta không những cần được giải cứu khỏi sự sống tội lỗi và sự sống thiên nhiên của mình, mà còn cần được giải cứu khỏi sự sống cá nhân. Mọi yếu tố cá nhân phải ra đi vì không điều gì mang tính cách cá nhân có thể đạt đến mục tiêu của Đức Chúa Trời.

SỰ KHÁC BIỆT GIỮA VIỆC LÀM MỘT CHI THỂ VÀ LÀM MỘT CƠ ĐỐC NHÂN

Tân Ước cho chúng ta thấy có sự khác biệt giữa việc làm một chi thể và làm một Cơ Đốc nhân. Làm một Cơ Đốc nhân thì có tính cách cá nhân, trong khi làm một chi thể thì có tính cách tập thể. Làm một Cơ Đốc nhân là việc mà một người thực hiện cho chính mình, trong khi làm một chi thể là việc được thực hiện do Thân Thể. Trong Kinh Thánh có nhiều từ ngữ với ý nghĩa trái ngược chẳng hạn như thuần khiết và bất khiết, thánh khiết và tầm thường, chiến thắng và thất bại, Linh và xác thịt, Đấng Christ và Sa-tan, vương quốc và thế gian, vinh hiển và xấu hổ. Tất cả những điều đó đều trái ngược nhau. Cũng vậy, Thân Thể thì trái ngược với cá nhân. Như Cha đối kháng với thế gian, Linh đối kháng với xác thịt, và như Chúa đối kháng với ma quỉ, thì Thân Thể cũng đối kháng với cá nhân. Một khi nhìn thấy Thân Thể Đấng Christ thì một người được giải phóng khỏi chủ nghĩa cá nhân. Người ấy sẽ không còn sống cho chính mình nữa mà sống vì Thân Thể. Một khi được giải cứu khỏi chủ nghĩa cá nhân, tự phát tôi ở trong Thân Thể.

Thân Thể Đấng Christ không phải là một giáo lý, mà là một lãnh vực. Đó không phải là một sự dạy dỗ, mà là một sự sống. Nhiều Cơ Đốc nhân muốn dạy lẽ thật về Thân Thể, nhưng ít người biết đến nếp sống Thân Thể. Thân Thể Đấng Christ là một kinh nghiệm ở trong một lãnh vực hoàn toàn khác biệt. Một người có thể hiểu biết sách La Mã mà không được xưng là công chính. Tương tự như vậy, một người có thể hiểu biết sách Ê-phê-sô mà chưa nhìn thấy Thân Thể Đấng Christ. Chúng ta không cần kiến thức, mà cần khải thị để biết đến Thân Thể Đấng Christ và bước vào lãnh vực của Thân Thể. Chỉ một khải thị từ Chúa mới mang chúng ta vào lãnh vực của Thân Thể, và chỉ khi ấy Thân Thể Đấng Christ mới trở nên kinh nghiệm của chúng ta.

Trong Công vụ các Sứ đồ chương 2, dường như là Phi-e-rơ rao giảng phúc âm một mình và nhờ ông mà ba ngàn người được cứu. Nhưng chúng ta phải ghi nhớ rằng có mười một sứ đồ khác đứng bên cạnh ông. Thân Thể Đấng Christ rao giảng phúc âm; đó không phải là sự rao giảng của một cá nhân. Nếu có cái nhìn về Thân Thể, chúng ta sẽ nhận thấy chủ nghĩa cá nhân sẽ không dẫn chúng ta tới đâu cả.

Nếu nhận thức rằng một Cơ Đốc nhân không gì khác hơn là một chi thể, chúng ta sẽ không còn kiêu ngạo nữa. Mọi sự đều tùy thuộc vào việc chúng ta nhìn thấy. Những người nhìn thấy họ là các chi thể chắc chắn sẽ quý trọng Thân Thể và tôn trọng các chi thể khác. Họ sẽ không chỉ nhìn thấy mỹ đức của riêng mình; họ sẽ sẵn sàng nhìn nhận những người khác trổi hơn chính mình.

Mỗi chi thể đều có một chức năng, và mọi chức năng đều là vì Thân Thể. Chức năng của một chi thể là chức năng của cả Thân Thể. Khi một chi thể làm điều gì đó, cả Thân Thể cũng làm điều ấy. Khi miệng nói, thì cả thân thể nói. Khi cả đôi tay làm việc, thì cả thân thể làm việc. Khi đôi chân bước đi, thì cả thân thể bước đi. Chúng ta không thể tách rời các chi thể khỏi thân thể. Vì vậy, sự chuyển động của các chi thể của Thân Thể phải tập trung vào Thân Thể. Mọi điều chi thể làm đều cần phải làm vì Thân Thể. Ê-phê-sô chương 4 nói Thân Thể tăng trưởng nên một người trưởng thành. Ở đó không nói các cá nhân tăng trưởng để trở nên những người trưởng thành. Trong chương ba, để có thể nhận biết tình yêu của Đấng Christ và nhận biết chiều rộng, chiều dài, chiều cao và chiều sâu của Đấng Christ thì phải hiệp cùng với tất cả các thánh đồ. Không ai có thể tự mình biết hay nhận biết được. Một cá nhân không có thời giờ hay khả năng để kinh nghiệm tình yêu của Đấng Christ đến mức độ như vậy.

1 Cô-rin-tô 12:14-36 nói đến hai quan niệm sai lầm mà các chi thể có thể có: (1) “Vì tôi không phải... tôi không thuộc về thân” (c. 15). Đó là coi thường chính mình và ham muốn công việc của những người khác. (2) “Tôi không cần đến anh” (c. 21). Đây là sự tự kiêu, nghĩ rằng một mình có thể bao hàm tất cả, và khinh thường những người khác. Cả hai quan niệm đều có hại cho Thân Thể. Chúng ta không nên bắt chước những chi thể khác hay ham muốn làm những chi thể khác. Do đó, chúng ta sẽ không nản lòng và bỏ cuộc khi nhận thấy mình không thể giống như những người khác. Đồng thời, chúng ta không nên xem thường các chi thể khác, nghĩ rằng mình trổi hơn và có ích hơn.

Ý THỨC VỀ THÂN THỂ

Trong nếp sống hội thánh, chúng ta cần phải học tập có ý thức về Thân Thể. Khi chúng ta xích mích với các anh chị em, điều ấy có nghĩa là chúng ta xích mích với Đức Chúa Trời. Một số Cơ Đốc nhân như những con bướm; họ hành động một cách độc lập. Những người khác như những con ong; họ cùng sống và chuyển động với nhau. Con bướm bay từ đóa hoa này đến đóa hoa kia, theo “lộ trình dịu ngọt” của riêng mình; nhưng con ong làm việc trong tổ. Con bướm sống và làm việc một cách riêng rẽ, nhưng con ong thì có ý thức thân thể. Tất cả chúng ta cần phải như những con ong, có ý thức về Thân Thể để chúng ta có thể cùng sống với những chi thể khác trong Thân Thể Đấng Christ. Nơi nào có khải thị về Thân Thể thì nơi ấy có ý thức về Thân Thể, và nơi nào có ý thức về Thân Thể thì tự động những suy nghĩ và hành động có tính cách cá nhân sẽ bị loại trừ. Thấy được Đấng Christ đưa đến kết quả là được giải cứu khỏi tội; thấy được Thân Thể dẫn đến kết quả là được giải cứu khỏi chủ nghĩa cá nhân. Thấy được Thân Thể và được giải cứu khỏi chủ nghĩa cá nhân không phải là hai điều mà là một. Ngay sau khi chúng ta thấy được Thân Thể, cuộc sống và công tác của chúng ta với tư cách là những cá nhân sẽ chấm dứt. Đó không phải là vấn đề thay đổi thái độ hay hành vi của chúng ta, mà chính khải thị thực hiện công việc ấy. Chúng ta không thể vào trong lãnh vực của Thân Thể bằng cách nào khác hơn là nhìn thấy. Một sự nhìn thấy thật sự ở bên trong sẽ giải quyết toàn bộ nan đề.