Thông tin sách

Huyền Nhiệm Của Đấng Christ

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Mystery of Christ
ISBN: 1-57593-954-1
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 10

Untitled Document

CHƯƠNG MƯỜI

SỰ PHONG PHÚ TRONG THÂN THỂ

Kinh Thánh: Dân. 32:30; Thi. 133; Êph. 1:23; 2:20-22; 3:10, 18-19; 4:13; 6:11; 1 Cô. 12:27; Mat. 18:15-18

TẦM THƯỚC CỦA ĐẤNG CHRIST

Sự phong phú của Đấng Christ rất sâu nhiệm. Ngài là Chúa, tức Đấng làm đầy dẫy tất cả trong tất cả (Êph. 1:23). Ngài phong phú không dò lường được (3:8). Ý định của Đức Chúa Trời không phải chỉ muốn sự phong phú này ở lại trong Đấng Christ mà còn muốn sự phong phú sâu nhiệm và vô tận ấy trở nên sự phong phú của hội thánh. Ý định của Ngài là muốn hội thánh trở nên sự đầy trọn của Đấng làm đầy dẫy tất cả trong tất cả (1:23). Hội thánh là một chiếc bình chứa đựng sự sống của Đấng Christ. Mọi sự phong phú của Con Đức Chúa Trời được ký thác trong hội thánh. Sự phong phú của Đấng Christ là sự phong phú của Thân Thể Đấng Christ. Không cá nhân nào có thể chứa đựng sự phong phú ấy, mà nhiều cá nhân cũng không thể làm việc ấy. Cần có một nhóm người tập thể để chứa đựng sự phong phú của Đấng Christ. Những mảnh vỡ riêng rẽ của một cái ly có thể giữ lại vài giọt nước, nhưng cần có cái ly nguyên vẹn để chứa một ly nước đầy.

Hội thánh không phải là một đống đá, cũng không phải là một đám đông gồm các cá nhân không liên hệ với nhau, nhưng hội thánh là một “kiến ốc” mà trong đó những viên đá “ăn khớp với nhau” để trở nên “chỗ ở của Đức Chúa Trời trong linh” (2:21-22). Đền thờ ấy “được xây dựng trên nền các sứ đồ và tiên tri” (c. 20). Theo một ý nghĩ thu hẹp hơn, mỗi cá nhân tín đồ là một đền thờ của Đức Chúa Trời, nhưng chỉ đền thờ tập thể mới có thể chứa đựng tất cả sự phong phú của Đức Chúa Trời.

Ê-phê-sô 3:10 nói với chúng ta rằng việc bày tỏ sự khôn ngoan đa diện của Đức Chúa Trời cho các bậc chấp chánh và quyền bính được ban cho hội thánh chứ không phải ban cho một cá nhân nào cả. Câu 18 và 19 nói Đức Chúa Trời sẽ làm cho chúng ta “đầy dẫy sức mạnh để cùng với tất cả các thánh đồ nhận biết chiều rộng và chiều dài và chiều cao và chiều sâu là như thế nào và biết được tình yêu thương vượt-trổi-sự-hiểu-biết của Đấng Christ”. Tình yêu thương của Đấng Christ quá phong phú đến nỗi cần có hội thánh để đo lường tình yêu ấy. Đấng Christ không những ở trong mỗi chi thể, mà cũng ở trong Thân Thể. Không chi thể nào của Thân Thể Đấng Christ có thể chứa đựng tất cả sự phong phú của Đấng Christ. Sự phong phú của Đấng Christ mà chúng ta nhận được với tư cách là cá nhân cùng lắm là có hai chiều, nhưng sự phong phú của Đấng Christ mà hội thánh nhận được thì có ba chiều. Chỉ Thân Thể Đấng Christ mới có khả năng bày tỏ sự phong phú của Đấng Christ. Chúng ta cần ở trong Thân Thể để có thể hiểu nổi sự phong phú Đấng Christ có trong Thân Thể Ngài. Ấy không phải một tín đồ, mà là “tất cả” các tín đồ với nhau “cho đến khi tất cả chúng ta đều đạt đến sự hiệp một của đức tin và của sự hiểu biết trọn vẹn về Con Đức Chúa Trời, đến mức là một người trưởng thành hoàn toàn, đạt đến tầm vóc của sự đầy trọn của Đấng Christ” (4:13). Trong chương sáu, chúng ta được truyền mặc lấy “cả binh giáp của Đức Chúa Trời” để chúng ta có thể tiến hành cuộc chiến chống lại quân đội tối tăm. Tuy nhiên, quân trang để chiến đấu không phải được giao cho một tín đồ, mà được ban cho hội thánh. “Cả binh giáp” chỉ có thể được mặc lấy bởi Thân Thể chứ không phải chỉ bởi một chi thể. Cuộc chiến thuộc linh nằm trong nguyên tắc như sau: một người sẽ rượt đuổi một ngàn và hai người sẽ làm cho mười ngàn bỏ chạy (Phục. 32:30). Tập thể được gọi là hội thánh không đánh bại được quân đội của kẻ thù, vì các Cơ Đốc nhân đang sống cuộc sống phân tán thay vì thi hành chức năng trong Thân Thể.

Theo toán học, nếu một người có thể rượt đuổi một ngàn, thì hai người lẽ ra chỉ có thể rượt đuổi hai ngàn. Nhưng theo toán học thuộc linh, một người rượt đuổi một ngàn trong khi hai người rượt đuổi mười ngàn. Sức mạnh của hai người hợp lại với nhau thì gấp năm lần sức mạnh của hai người riêng rẽ. Số hai là con số tập thể tối thiểu. Nếu hai người rượt đuổi một cách riêng rẽ, họ sẽ không đánh bại được mười ngàn. Đây là một nguyên tắc: Sức mạnh của Thân Thể tập thể rất vĩ đại. Đức Chúa Trời quan tâm đến Thân Thể tập thể. Ngài không chú trọng đến việc anh em với tư cách là cá nhân có bao nhiêu sức mạnh hay đầy quyền năng thế nào. Hễ anh em là một cá nhân và không liên kết với những người khác, anh em chỉ có thể rượt đuổi một ngàn. Nhưng nếu anh em liên kết với những người khác, sức mạnh của anh em sẽ gia tăng gấp năm lần. Anh em phải nhận thấy rằng mình chỉ là một chi thể. Anh em vốn giới hạn và khiếm khuyết. Anh em cần đến các chi thể khác.

“Vì tại đó Đức Giê-hô-va đã ban phước, tức là sự sống cho đến đời đời” (Thi. 133:3). Đức Chúa Trời ban phước ở đâu? Ngài ban phước tại nơi các anh em ăn ở trong sự hiệp nhất (c. 1). Khi Thân Thể ở dưới sự xức dầu, sự sống tự do tuôn chảy từ Đầu đến với tất cả các chi thể. Đấng Christ không phải là Đầu của bất cứ hội truyền giáo hay tổ chức nào cả, Ngài chỉ là Đầu của hội thánh Ngài. Đầu chỉ là Đầu trên Thân Thể. Nếu không đứng trên nền tảng Thân Thể, chúng ta không thể tiếp nhận quyền làm đầu của Đấng Christ, và nếu không thể tiếp nhận trọn uy quyền của Đầu, chúng ta không thể biết đến sự đầy trọn của sự sống tuôn chảy từ Đầu. Ơn phước sẽ được ban cho bất cứ khi nào các anh em liên hiệp dưới sự xức dầu là “sự sống đời đời”, tức dòng suối sự sống đầy tràn, thông suốt, liên tục.

HỘI THÁNH ĐỊA PHƯƠNG LÀ BIỂU HIỆN CỦA THÂN THỂ ĐẤNG CHRIST TRÊN ĐẤT

Khi Phao-lô viết cho một nhóm tín đồ tại Cô-rin-tô, ông nói: “Vả, anh em là thân thể của Đấng Christ” (1 Cô. 12:27). Thân Thể Đấng Christ không những có tính cách hoàn vũ mà còn có tính cách địa phương. Mỗi hội thánh tại một địa phương là biểu hiện Thân Thể Đấng Christ tại địa phương ấy. Mọi sự phong phú của Đấng Christ được trao cho hội thánh tại địa phương.

Uy quyền của Đầu được trao cho biểu hiện địa phương của Thân Thể. Các sứ đồ và trưởng lão trong hội thánh tại địa phương là các chi thể đại diện của Thân Thể, nhưng họ không phải là Thân Thể. Toàn thể tín đồ tại một địa phương chứ không phải chỉ một phần các tín đồ cấu thành hội thánh tại địa phương ấy. Hội thánh không phải là một chi thể, mà đại diện tại một địa phương cho toàn Thân Thể. Vậy, khi tiếp xúc hội thánh tại địa phương, chúng ta chạm đến Thân Thể. Tham dự sự tương giao của hội thánh địa phương là tham dự sự tương giao của Thân Thể Đấng Christ. Thân Thể Đấng Christ không phải là điều gì đó trừu tượng hay không thể dò được; Thân Thể Đấng Christ được biểu hiện trong các hội thánh địa phương. Người nào muốn sống trong Thân Thể một cách thực tiễn phải ở trong các hội thánh địa phương. Chúng ta nên tương giao với các tín đồ địa phương, được gây dựng trong hội thánh tại địa phương, và cùng chung xây dựng lẫn nhau.

Ý CHỈ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI ĐƯỢC BÀY TỎ TRONG HỘI THÁNH TẠI ĐỊA PHƯƠNG

Khi Đấng Christ ở trên đất, Ngài đề cập đến hội thánh hai lần — trong Ma-thi-ơ chương 16 và chương 18. Trong trường hợp đầu tiên, Ngài nói đến hội thánh phổ thông, và trong trường hợp thứ hai, Ngài nói đến hội thánh tại địa phương. Nói về uy quyền của hội thánh tại địa phương, Ngài phán: “Nếu người ấy cũng không chịu nghe hội thánh, thì hãy xem người ấy như người Ngoại-bang và người thâu thuế” (18:17). Câu này cho chúng ta thấy rằng uy quyền của hội thánh ra từ việc hội thánh đại diện cho Đấng Christ. Đấng Christ đã ban uy quyền của Ngài cho hội thánh và ủy quyền cho hội thánh thi hành ý chỉ của Ngài trên đất. Kinh Thánh cho chúng ta thấy có ba cách một người có thể nhận được sự hướng dẫn từ Đức Chúa Trời: (1) Lời Đức Chúa Trời — Kinh Thánh, (2) Thánh Linh ngự-bên-trong, và (3) hội thánh tại một địa phương. Cách thứ ba là cách quan trọng nhất. Sự chỉ dẫn của Kinh Thánh và Linh có tính chất cá nhân, nhưng sự chỉ dẫn của hội thánh tại địa phương có tính chất tập thể. Là biểu hiện địa phương của Thân Thể Đấng Christ, hội thánh tại địa phương có quyền làm đầu của Đấng Christ nên có thể biết tâm trí của Đấng Christ, là điều luôn luôn truyền đạt cho Thân Thể Ngài. Hội thánh tại địa phương công bố quyền làm đầu của Đấng Christ. “Thật vậy, Ta nói cùng các ngươi: Bất cứ điều gì các ngươi buộc dưới đất thì cũng đã được buộc trên trời, và bất cứ điều gì các ngươi mở dưới đất thì cũng đã được mở trên trời” (c. 18). Một người đã nhìn thấy Thân Thể thì tìm kiếm sự tương giao và chấp nhận sự hướng dẫn của hội thánh. Thường thì quyết định của một hội thánh ở vùng thôn quê tỏ ra là tốt hơn so với quyết định của một hội thánh tại thành thị. Một quyết định như vậy không phát xuất từ khả năng hay sự khôn ngoan của con người mà phát xuất từ sự đồng tâm hiệp ý tìm kiếm một cách tập thể. Để biết ý chỉ và đường lối của Đức Chúa Trời, chúng ta chỉ đọc Kinh Thánh hay cầu nguyện một mình thì cũng chưa đủ. Chúng ta phải ở trong sự tương giao của hội thánh tại địa phương, sống nếp sống Thân Thể, và bước theo sự hướng dẫn của Đức Chúa Trời trong Thân Thể.

HỘI THÁNH TẠI ĐỊA PHƯƠNG THI HÀNH UY QUYỀN CỦA THÂN THỂ

Tại một hội thánh địa phương, Đức Chúa Trời đã lập ra các trưởng lão làm những người đại diện cho uy quyền của Ngài. Nhưng điều này không có nghĩa họ là mọi sự. Các trưởng lão không nên chiếm độc quyền trong mọi sự; họ chỉ là những người trông nom trong hội thánh. Họ đứng bên cạnh để hướng dẫn các thánh đồ tiến lên, ngăn cản những hoạt động sai trái và khuyến khích những hoạt động đúng đắn để toàn Thân Thể có thể được làm cho sống động. Công vụ các Sứ đồ 12:5 nói: “Vậy, Phi-e-rơ bị giam trong ngục, còn hội thánh thiết tha cầu nguyện Đức Chúa Trời cho ông”. Ngày nay, hội thánh cần phải nhiệt thành cầu nguyện cho tình hình thế giới và tình trạng quốc gia của mình. Loại cầu nguyện như vậy liên quan đến việc thi hành uy quyền mà Đức Chúa Trời đã ban cho Thân Thể.

Hội thánh bị mất đi nhiều khải thị vì các tín đồ tìm kiếm ánh sáng một cách riêng rẽ thay vì tìm kiếm ánh sáng trong đền thờ. Khi chưa nhìn thấy Thân Thể, một người mất đi nhiều ơn phước. Đó là một mất mát lớn đối với hội thánh. Nguyện Chúa cho chúng ta thấy Thân Thể là gì để chúng ta có thể sống trong Thân Thể và tiếp nhận sự phong phú của Thân Thể. Khi ở trong Thân Thể, chúng ta nhìn biết ý chỉ của Đức Chúa Trời, có uy quyền của hội thánh và kinh nghiệm quyền năng của Thân Thể.