Thông tin sách

Chức Vụ Cầu Nguyện Của Hội Thánh

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Prayer Ministry of the Church
ISBN: 0-87083-860-1
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 5

Untitled Document

CHƯƠNG NĂM

THỨC CANH VÀ CẦU NGUYỆN

“Lúc nào cũng hãy dùng đủ thứ khẩn đảo, nài xin mà cầu nguyện trong Linh, về điều ấy, hãy thức canh, bền đỗ mọi bề mà cầu nguyện cho hết thảy các thánh đồ” (Êph. 6:18). Chúng ta nên đặc biệt chú ý đến nhóm chữ: “về điều đó hãy thức canh” trong câu này. “Điều đó” chỉ về điều gì? Theo văn mạch chúng ta biết điều đó chỉ về sự cầu nguyện và nài xin. Vị sứ đồ nói rằng dùng mọi cách cầu nguyện, nài xin mà cầu nguyện luôn luôn vẫn chưa đủ, chúng ta cũng phải thức canh trong vấn đề cầu nguyện và nài xin. Một mặt, chúng ta phải cầu nguyện, mặt khác, chúng ta phải thức canh. Thức canh có nghĩa là gì? Thức canh là tỉnh thức, quan sát và theo dõi bằng cách giữ cho mắt mình luôn mở. Thức canh là cảnh giác đề phòng bất cứ hiểm họa hay trường hợp khẩn cấp nào. Thức canh trong sự cầu nguyện và nài xin là có sự sáng suốt thuộc linh để biện biệt những mưu lược của Sa-tan, phơi bày mục đích và phương pháp công tác của nó. Chúng ta sẽ đề cập một vài điều cụ thể mà mình nên thức canh liên quan đến sự cầu nguyện và nài xin.

Cầu nguyện là một hình thức phục vụ và đáng được chúng ta dành cho vị trí ưu tiên hơn hết. Nhưng chiến lược của Sa-tan là đặt mọi sự liên quan đến Chúa lên trước sự cầu nguyện và làm cho sự cầu nguyện trở nên ít quan trọng hơn hết. Mặc dầu chúng ta đã được nhắc đi nhắc lại về tầm quan trọng của sự cầu nguyện, nhưng không bao nhiêu người chú ý nhiều đến sự cầu nguyện. Nhiều người nhiệt thành tham dự những buổi nhóm giảng dạy, những buổi nhóm học Kinh Thánh, và những buổi nhóm khác của hội thánh. Họ rất thích thú [tham dự] và dành thì giờ cho những buổi nhóm ấy. Nhưng khi nào có buổi nhóm cầu nguyện, con số tham dự lại xuống thấp cách kỳ lạ. Mặc dầu nhiều bài giảng nhắc nhở rằng sự phục vụ chính yếu của chúng ta là cầu nguyện và nếu chúng ta thất bại trong đời sống cầu nguyện, mọi điều khác cũng sẽ thất bại, chúng ta vẫn xao lãng việc cầu nguyện và xem đó là một điều không cần thiết. Bất chấp sự kiện nan đề chồng chất và chúng ta thừa nhận trên môi miệng rằng cầu nguyện là cách duy nhất giải quyết những điều ấy, nhưng chúng ta vẫn nói nhiều hơn cầu nguyện, rồi lo lắng và phải sử dụng đến những phương pháp nhiều hơn là cầu nguyện. Tóm lại, mọi sự đều đi trước sự cầu nguyện; mọi sự đều quan trọng. Cầu nguyện luôn luôn được đặt sau cùng và bị kể là kém quan trọng nhất. Một anh em biết Chúa sâu xa đã từng nói: “Tất cả chúng ta đều đã phạm tội xao lãng cầu nguyện. Tất cả chúng ta đều phải tự nhủ: ‘Tôi là người đó!’ Thật vậy, tất cả chúng ta phải tự nói với mình rằng mình là người đó! Chúng ta không thể đổ lỗi cho người này, người kia đã không cầu nguyện. Chính chúng ta phải ăn năn. Chúng ta cần Chúa mở mắt mình để thấy cách mới mẻ về tầm quan trọng và giá trị của sự cầu nguyện. Đồng thời, chúng ta phải nhận biết rằng nếu không bị Sa-tan lừa dối, chúng ta đã không quá xao lãng trong việc cầu nguyện như vậy. Vì vậy, chúng ta phải thức canh, khám phá ra những mưu mô của Sa-tan và những thủ đoạn của nó. Chúng ta không được cho phép nó khiến chúng ta buông lơi hay mù lòa.

Sau khi hiểu tầm quan trọng của sự cầu nguyện và đã dâng mình phục vụ và làm việc trong sự cầu nguyện, những sự tấn công của Sa-tan sẽ đến trên chúng ta, hết điều này đến điều khác. Chúng ta sẽ cảm thấy mình không tìm được thì giờ để cầu nguyện. Trong khi dự định cầu nguyện, một người nào đó sẽ gõ cửa trước hay đến cửa sau; hoặc những người lớn cãi nhau, hay trẻ em gây rối. Hoặc một người nào đó đau ốm, hay ai đó gặp tai nạn. Trước khi chúng ta dự định cầu nguyện, mọi sự đều bình yên. Khi chúng ta muốn có một thì giờ cụ thể để cầu nguyện, nhiều vấn đề ngay lập tức đến với chúng ta, hết điều này đến điều khác. Nhiều điều bất ngờ và không dự kiến trước xông đến như một đạo quân phục kích. Vô số nan đề sẽ đến và ngăn chận chúng ta cầu nguyện. Nhiều việc sẽ chận đường chúng ta để tìm cách dẹp bỏ thì giờ cầu nguyện. Phải chăng tất cả những điều này tình cờ xảy ra? Không, chúng không tình cờ xảy đến. Đó là chiến lược đã được Sa-tan hoạch định và sắp đặt trước để ngăn chận chúng ta cầu nguyện. Hắn có thể khích lệ chúng ta làm nhiều điều, nhưng hắn sẽ tìm cách loại trừ thì giờ cầu nguyện của chúng ta. Hắn biết rằng nếu công tác thuộc linh không được xây dựng trên nền tảng cầu nguyện, công tác ấy sẽ không có giá trị bao nhiêu và kết quả sau cùng sẽ là thất bại. Vì vậy, chiến lược của hắn là khiến chúng ta trở nên bận rộn với những điều khác và xao lãng sự cầu nguyện. Chúng ta bận rộn làm việc, thăm viếng, tiếp khách, chuẩn bị bài giảng. Chúng ta bận rộn vào buổi sáng và bận rộn vào buổi tối đến độ sự cầu nguyện bị đẩy lùi vào một góc, và chúng ta không có nhiều thì giờ để cầu nguyện.

Tôi xin trích lời của một anh em biết Chúa cách sâu xa:

Khi con dân Israel dự định lìa khỏi Ai Cập, phản ứng của Pha-ra-ôn là chất thêm gánh nặng khiến họ phải làm việc cực nhọc hơn. Mục tiêu của Pha-ra-ôn là làm cho họ chú ý nhiều, thậm chí là đặt mọi sự quan tâm của mình vào công việc để họ không có thì giờ nghĩ đến việc lìa khỏi Ai Cập. Sau khi anh em quyết định hay lập kế hoạch để có một đời sống cầu nguyện phong phú hơn, Sa-tan sẽ bắt đầu một chiến lược mới, hắn sẽ làm cho anh em bận rộn hơn và chồng chất công việc cùng nhu cầu trên anh em để anh em không có thì giờ hay cơ hội cầu nguyện. Anh em yêu dấu, chúng ta phải giải quyết nan đề này một cách dứt khoát. Dĩ nhiên, khi chiến đấu để có thì giờ cầu nguyện, có thể sẽ có một số điều giằng co về trách nhiệm, bổn phận, và những điều chúng ta phải làm. Một số người nghĩ rằng bằng cách dâng mình cho sự cầu nguyện, chúng ta có thể xao lãng những điều phải làm, bỏ qua nhiệm vụ và phương hại đến những trách nhiệm của mình. Tuy nhiên, khi đối diện với những tình huống như vậy, chúng ta nên đem mọi nan đề này, tức là mọi điều mình phải làm, các bổn phận, và trách nhiệm đến với Chúa và cầu nguyện. (Nhưng không dễ áp dụng loại cầu nguyện này cho mọi tín đồ. Hơn nữa, nói như vậy thường dễ gây hiểu lầm vì một số người rất vui mừng từ bỏ trách nhiệm của mình, họ không chăm lo chu toàn trách nhiệm của mình cách nghiêm túc. Họ rất vui vẻ và dễ dàng lẩn tránh trách nhiệm gia đình mà trút cho người khác làm để có thì giờ cầu nguyện một mình. Nguyện Chúa giữ gìn lời nói của chúng ta để tránh gây hiểu lầm như vậy). Chúng ta phải hiểu rằng kẻ thù đang tìm cách dùng trách nhiệm, những điều chúng ta phải làm, và các vấn đề khác đụng đến lương tâm, để tạo nên những lý do tốt nhất ngăn chận không cho chúng ta cầu nguyện. Nếu chúng ta thấy đời sống cầu nguyện của mình hoàn toàn bị phá hoại hay rơi vào một tình trạng bị giới hạn đến nỗi chúng ta trở nên hoàn toàn bất lực, không sống được một đời sống thuộc linh, trổi cao, đắc thắng, thì trong những hoàn cảnh ấy, chúng ta nên cầu nguyện với Chúa: “Chúa ôi, trong khi cầu nguyện, con sẽ giao phó các trách nhiệm của con cho Ngài. Xin đừng cho phép điều gì ngăn trở con hay phá hoại thì giờ cầu nguyện của con. Xin canh giữ giờ cầu nguyện này cho con vì trong thì giờ con cầu nguyện, vinh quang của Ngài là điều con ngắm xem; xin đừng để Sa-tan xâm phạm thì giờ này”. Chúng ta cũng có thể áp dụng nguyên tắc dâng phần mười cho vấn đề cầu nguyện. Sau khi đã dâng cho Chúa phần và vị trí Ngài đáng được, và đã dâng một phần mười [thì giờ] cho Đức Chúa Trời, chúng ta sẽ khám phá rằng mình có thể sử dụng chín phần thì giờ còn lại của mình cách hiệu quả hơn là khi chúng ta cố gắng sử dụng tất cả thì giờ cho mình trước khi dâng phần mười cho Ngài. Nguyên tắc dâng phần mười rất hiệu quả. Tuy nhiên, chúng ta nên nhận biết chiến trận trong sự cầu nguyện. Chúng ta phải đứng cách mạnh mẽ, quyền năng, và vững vàng trên vị trí của mình trong Đấng Christ và nên cầu nguyện theo chiến thắng của thập tự giá. Chúng ta phải chiến đấu cho sự cầu nguyện bằng cách áp dụng chiến thắng trọn vẹn mà Chúa đã đạt được trên thập tự giá, và chúng ta phải xua đuổi kẻ thù khỏi bất cứ phần lãnh thổ nào hắn chiếm giữ trong sự cầu nguyện để chúng ta có thể đóng quân bảo vệ vị trí cầu nguyện của mình. Cũng giống như Sa-ma, một trong những dũng sĩ của Đa-vít, là người đứng giữa cánh đồng đầy đậu, bảo vệ nó, và giết người Phi-li-tin, và Chúa đã giành được chiến thắng vĩ đại (2 Sa 23:11-12). Vùng đất đầy đậu này tượng trưng cho vị trí cầu nguyện của chúng ta, phải được bảo vệ nhờ chiến thắng tại Gô-gô-tha chống lại sự xâm nhập của kẻ thù. Chiến trận đưa đến sự cầu nguyện là chiến trận vì sự cầu nguyện. Tôi e rằng nhiều lúc chúng ta chấp nhận hoàn cảnh và cho rằng không thể nào cầu nguyện vào một số thời điểm nào đó. Vì mọi sự đang xảy ra và tiến triển theo cách mà chúng ta nghĩ mình không thể cầu nguyện vào lúc đó. Thật ra, nếu chúng ta nhường chỗ cho ma quỉ, mọi sự sẽ luôn luôn xảy ra để hạn chế sự cầu nguyện của mình. Đó là chiến lược của ma quỷ. Chúng ta phải dời tất cả những sự ngăn trở trong chiến trận cầu nguyện bằng danh của Chúa và theo sự chiến thắng của thập tự giá. Thập tự giá có thể giành cho chúng ta thì giờ cầu nguyện cách hiệu quả y như thập tự giá vẫn hiệu quả trong những lãnh vực khác, miễn là chúng ta biết cách áp dụng quyền năng chiến thắng của Ngài.

Trên đây có thể là những lời nhắc nhở và cảnh cáo quan trọng cho chúng ta. Anh chị em ơi, chúng ta phải chiến đấu cho thì giờ cầu nguyện và chúng ta phải dành cho được thì giờ cầu nguyện. Nếu chờ đợi cho đến khi có thì giờ cầu nguyện, chúng ta sẽ không bao giờ có cơ hội cầu nguyện cả. Chúng ta phải dành ra một thì giờ để cầu nguyện. Andrew Murray đã nói: “Những ai không có một thì giờ cố định để cầu nguyện là những người không cầu nguyện”. Vì vậy, chúng ta phải thức canh và dành thì giờ cầu nguyện. Chúng ta cũng phải cầu nguyện để bảo vệ thì giờ này hầu kẻ thù không chiếm đoạt thì giờ ấy bằng sự lừa dối của nó.

Không những chúng ta phải thức canh về thì giờ cầu nguyện, mà cũng phải thức canh trong khi cầu nguyện, để có thể cầu nguyện và biết phải cầu nguyện những gì. Không những Sa-tan tấn công chúng ta bằng mọi điều và hoàn cảnh bên ngoài để buộc chúng ta không còn thì giờ cầu nguyện, nhưng ngay khi chúng ta thật sự quì gối xuống để cầu nguyện, nó sẽ dùng đủ mọi loại lừa dối để ngăn trở chúng ta không cầu nguyện được. Trước khi cầu nguyện, có thể tâm trí chúng ta rất sáng suốt và tư tưởng rất trật tự, nhưng ngay khi quì gối xuống, tư tưởng chúng ta trở nên lộn xộn. Chúng ta bắt đầu nhớ những điều không cần nhớ, bắt đầu suy nghĩ những điều không cần suy nghĩ trước. Nhiều tư tưởng không cần thiết thình lình vụt tới. Trước khi cầu nguyện, không ý tưởng nào như vậy đến với chúng ta. Nhưng ngay khi chúng ta bắt đầu cầu nguyện, chúng đến làm chúng ta xao lãng. Ở bên ngoài, mọi sự có vẻ bình an, và dường như không điều gì làm cho chúng ta sợ hãi, nhưng ngay khi quì gối cầu nguyện, chúng ta bắt đầu nghe nhiều tiếng nói trong tai mình. Thật ra những âm thanh đó không đến từ bên ngoài, chúng đến một cách kỳ lạ, không thể giải thích được để làm cho chúng ta bị rối loạn. Trước khi cầu nguyện, chúng ta cảm thấy rất mạnh mẽ, nhưng ngay khi quì xuống cầu nguyện, chúng ta cảm thấy mệt mỏi và không thể giữ mình [tỉnh táo] được mặc dầu mình không thiếu ngủ. Sự mệt mỏi không đến khi chúng ta không cầu nguyện, nhưng ngay khi cầu nguyện, chúng ta cảm thấy mệt mỏi và buồn ngủ. Thỉnh thoảng, những dấu hiệu bệnh tật mà trước đây chúng ta không có thình lình đến trên mình. Có thể chúng ta muốn dốc đổ một gánh nặng qua sự cầu nguyện, nhưng khi quì xuống chúng ta không thể thốt ra một lời nào. Dường như chúng ta bị tắc nghẽn và thiếu lời để cầu nguyện. Rõ ràng có nhiều điều nên cầu nguyện, nhưng ngay khi bắt đầu cầu nguyện, chúng ta trở nên câm nín, lạnh lẽo và cảm thấy mình không có gì để cầu nguyện. Thậm chí khi cầu nguyện, dường như chúng ta đang nói vào cõi không không và sau khi nói hai ba câu, chúng ta không còn biết nói gì nữa. Những tình trạng này không xảy đến trước khi chúng ta bắt đầu cầu nguyện. Chỉ khi quì gối xuống cầu nguyện chúng mới thình lình xảy ra. Nếu không nhận biết đó là sự lừa dối của Sa-tan nhằm phá hoại sự cầu nguyện của mình, chúng ta sẽ muốn ngưng cầu nguyện và đứng dậy ngay sau khi quì xuống. Vì vậy, để có thể cầu nguyện, cầu nguyện cách xuyên suốt và dốc đổ gánh nặng trong lòng mình, chúng ta cần phải thức canh trong sự cầu nguyện. Chúng ta phải thức canh để chống lại những hoàn cảnh ngăn cản chúng ta cầu nguyện. Điều này đòi hỏi chúng ta phải chiến đấu. Trước khi cầu nguyện, chúng ta phải xin Đức Chúa Trời làm cho chúng ta có thể cầu nguyện. Trong khi cầu nguyện, chúng ta phải xin Đức Chúa Trời giữ mình khỏi bị phân tâm và giải cứu mình khỏi mọi sự lừa dối của kẻ thù ngăn trở chúng ta cầu nguyện. Chúng ta phải nói với mọi tư tưởng và tiếng nói gây xao lãng cũng như mọi sự yếu đuối, bệnh tật, và công bố rằng tất cả những điều xảy ra mà chúng ta không giải thích được này là những điều giả dối, lừa gạt của Sa-tan, và chúng ta chống đối chúng. Chúng ta phải mở miệng mà đuổi chúng đi. Chúng ta không nên nhường cho chúng một chỗ nào. Chúng ta phải thức canh và dùng lời cầu nguyện để chống trả những mưu kế của Sa-tan. Khi ấy, không những chúng ta sẽ cầu nguyện được mà còn có thể cầu nguyện xuyên suốt nữa.

Để có thể cầu nguyện xuyên suốt và quyền năng, chúng ta không chỉ hi vọng hão. Chúng ta không thể thoải mái lướt êm vào đời sống cầu nguyện, cũng không thể theo sự tưởng tượng của mình mà được nhẹ nhàng lôi cuốn vào đời sống cầu nguyện. Chúng ta phải học tập, phải được phá vỡ và đánh trận trước khi đạt được tình trạng cầu nguyện này.

Trong khi cầu nguyện, chúng ta phải cảnh giác ngăn ngừa những lời cầu nguyện không phải là lời cầu nguyện. Sa-tan không những lấy đi thì giờ cầu nguyện mà còn tước đoạt sức mạnh cầu nguyện của chúng ta nữa. Thậm chí nó sẽ đến trong khi chúng ta cầu nguyện để làm cho chúng ta nói nhiều lời không liên quan, lộn xộn, không quan trọng, và những lời hư không. Nó sẽ làm cho chúng ta xin một cách vô ích, và phung phí thì giờ cầu nguyện. Nó sẽ tìm cách chiếm thì giờ cầu nguyện của chúng ta để làm lời cầu nguyện mất hiệu quả. Nhiều lời cầu nguyện xác thịt, cũ kỹ, dài dòng, nhạt nhẽo, không thật lòng, vô mục đích là những lời cầu nguyện làm mất thì giờ và vô ích. Dường như chúng ta đang cầu nguyện theo thói quen, nhưng thật ra, trong những lời cầu nguyện ấy có sự gợi ý, xúi giục và lừa dối của Sa-tan. Nếu không tỉnh thức, lời cầu nguyện của chúng ta sẽ trở nên vô nghĩa và không kết quả. Một anh em nhắc đến câu chuyện anh đã đọc trong tiểu sử của Evan Roberts. Ngày kia, có vài người đang cầu nguyện về một điều gì đó trong nhà của anh. Trong khi một người cầu nguyện, Evan Roberts bước tới bịt miệng người ấy và nói: “Anh ơi, hãy dừng lại. Không phải anh đang cầu nguyện đâu”. Người anh em đọc câu chuyện này tự hỏi: “Sao anh Roberts lại làm như vậy?” Nhưng về sau anh em ấy mới nhận thấy anh Roberts đúng. Nhiều lời cầu nguyện của chúng ta nói ra do xác thịt bị Sa-tan xúi giục. Những lời cầu nguyện này có thể dài dòng, nhưng trong số đó rất nhiều lời không thực tế và vô ích. Anh chị em ơi, đó là sự thật. Nhiều lúc trong khi cầu nguyện, dường như chúng ta đi khắp thế giới, mất hết cả thì giờ và sức lực, nhưng không cầu nguyện được điều gì đúng trọng tâm cả. Chúng ta không thể mong Đức Chúa Trời đáp lời đối với loại cầu nguyện này. Loại cầu nguyện này không có giá trị thuộc linh. Vì vậy, khi cầu nguyện, chúng ta phải tỉnh thức và đừng dành quá nhiều thì giờ hoặc đưa ra quá nhiều lý luận. Trái lại, chúng ta nên nói những gì phát xuất từ lòng mình với Đức Chúa Trời một cách thành thật. Chúng ta đừng bao giờ lấp đầy sự cầu nguyện của mình bằng những lời lẽ trống rỗng.

Chúng ta phải tỉnh thức để không nói cẩu thả khi cầu nguyện. Một người có nhiều kinh nghiệm trong sự cầu nguyện từng viết một bài thánh ca, trong đó có một câu nói về sự cầu nguyện. Câu ấy nói rằng nếu một người muốn cầu nguyện với Đức Chúa Trời, trước hết, người ấy nên chuẩn bị sẵn sàng là mình muốn nhận được gì từ nơi Ngài. Anh chị em ơi, khi quì gối cầu nguyện, nếu chúng ta không biết mình muốn gì, làm thế nào chúng ta mong Đức Chúa Trời đáp lời mình cầu xin? Nếu lời cầu nguyện của chúng ta vô mục đích và không thật lòng, thì đó không phải là lời cầu nguyện. Sa-tan sẽ dùng điều ấy và làm chúng ta nghĩ mình đã cầu nguyện rồi, nhưng thật ra chưa cầu nguyện gì cả. Chúng ta phải tỉnh thức và cảnh giác. Mỗi khi đến cầu nguyện trước mặt Đức Chúa Trời, chúng ta phải biết lòng mình muốn gì. Nếu không ao ước gì cả, chúng ta đừng cầu nguyện. Mọi lời cầu nguyện đều được chi phối bởi sự ước ao của chúng ta. Chúa chúng ta rất quan tâm đến điều này. Người mù Ba-ti-mê nài khẩn Chúa: “Jesus, con vua Đa-vít, xin thương xót tôi!” Chúa hỏi ông ấy: “Ngươi muốn Ta làm chi cho ngươi?” (Mác 10:47, 51). Ngày nay, Chúa đang hỏi: “Ngươi muốn Ta làm chi cho ngươi?” Anh chị em có thể trả lời câu hỏi này không? Một vài anh chị em cầu nguyện mười hay hai mươi phút. Sau đó, khi anh em gọi và hỏi họ: “Anh cầu xin Đức Chúa Trời điều gì vậy?”, có lẽ họ không thể trả lời anh em. Dầu họ đã nói nhiều trong khi cầu nguyện, nhưng thậm chí họ không biết mình đã cầu xin điều gì. Đó là cầu nguyện mà không có ước ao, không mục đích, và đó là lời cầu nguyện không đáng kể theo mắt Đức Chúa Trời. Chúng ta phải tỉnh thức để cảnh giác đối với loại cầu nguyện này.

Khi cầu nguyện, không những chúng ta phải có lòng ước ao, mà còn phải có lời để diễn tả lòng ước ao ấy. Đôi khi chúng ta ước ao một điều gì đó, nhưng càng nói, dường như chúng ta càng đi xa khỏi nỗi ao ước của mình. Chúng ta cũng phải cảnh giác đối với điều ấy. Chiến lược của Sa-tan là giữ chúng ta lại để chúng ta không cầu nguyện hoặc đẩy chúng ta tới trước trong khi cầu nguyện để càng cầu nguyện, chúng ta càng đi lạc. Vì vậy, khi cầu nguyện, chúng ta phải tự cảnh giác để lời cầu nguyện của mình không lạc khỏi trọng tâm. Một khi khám phá lời cầu nguyện của mình đang lạc khỏi trọng tâm, chúng ta nên trở lại. Chúng ta phải tỉnh thức để nhắm đúng hướng và kiên trì loại bỏ những lời không cần thiết. Chúng ta phải tự cảnh giác tránh cầu nguyện những lời không phải là lời cầu nguyện gì cả.

Chúng ta phải tỉnh thức trong sự cầu nguyện, đừng cho phép Sa-tan dùng sự lừa dối phá rối sự cầu nguyện của mình. Sa-tan sẽ thường buộc tội chúng ta sau khi chúng ta thất bại chút ít và khiến chúng ta tự phân tích chính mình trong khi cầu nguyện để chúng ta không thể mở miệng ra với Đức Chúa Trời. Khi câu trả lời của Đức Chúa Trời dường như còn ở xa, Sa-tan sẽ làm cho chúng ta thất vọng và nản lòng, rồi nó sẽ lấy đi sức mạnh trông đợi Đức Chúa Trời của chúng ta. Anh chị em ơi, nếu lời cầu nguyện của chúng ta theo ý muốn của Đức Chúa Trời, chúng ta phải kiên trì cầu nguyện đến cùng. Mặc dầu thất bại, chúng ta có thể đến trước mặt Đức Chúa Trời nhờ huyết của Chiên Con, không cần phải để Sa-tan quấy nhiễu chúng ta. Chúng ta phải giống như bà góa cầu nguyện đến khi quan án báo thù cho bà (Lu 18:7). Chúng ta phải giống như người đàn bà Su-nem không lìa khỏi Ê-li-sê cho đến khi ông đi cùng với bà (2 Vua 4:30). Chúng ta tin rằng sự trì hoãn đáp lời cầu nguyện có thể giúp chúng ta biết một điều gì đó mà trước đây mình chưa biết, và có thể giúp chúng ta học những bài học mà mình đã bỏ qua. Chúng ta đừng bao giờ cho phép Sa-tan ngăn trở hay phá hoại lời cầu nguyện của mình. Lúc ấy, chúng ta có thể hát thêm những bài thánh ca liên quan đến chiến trận thuộc linh, chẳng hạn như thánh ca số 880, 775, 876, và 893.

Khi một vài người trong chúng ta cầu nguyện chung, Sa-tan sẽ không để chúng ta tiến lên cách dễ dàng. Nó sẽ tích cực dùng nhiều cách, đặt ra nhiều kế hoạch để ngăn chận những lời cầu nguyện như vậy. Có thể có những lời đồn đãi vô căn cứ, những lời tường thuật không đúng sự thật, những sự ganh ghét vô cớ, những sự hiểu lầm rắc rối, những nỗi sợ hãi không giải thích được, và những làn sóng đe dọa không biết đến từ đâu. Mọi điều này đều ở dưới sự điều khiển bí mật của Sa-tan với mục đích tạo nên một loại chia rẽ nào đó để làm rúng động buổi nhóm cầu nguyện và phá hoại sự cầu nguyện hiệp một này. Vì vậy, anh chị em ơi, chúng ta phải “thử nghiệm mọi sự” (1 Tê 5:21). Chúng ta đừng nhẹ dạ tin bất cứ điều gì, đừng dễ bị rúng động, hay cẩu thả chuyền miệng những lời đồn đãi. Nếu tỉnh thức, chúng ta sẽ thấy có nhiều lời và nhiều điều không chính xác, không cần thiết là những sự lừa dối đến từ kẻ thù. Mục tiêu của nó là làm cho dân của Đức Chúa Trời sợ hãi, yếu đuối, và thậm chí tan tác. Vì vậy, một mặt, chúng ta phải cầu nguyện, mặt khác, chúng ta phải canh giữ. Chúng ta phải noi theo gương Nê-hê-mi, là người đã cho người canh gác ngày đêm (Nê 4:9). Trước sự đe dọa của Sa-tan, chúng ta nên trả lời: “Những điều ngươi nói, không có ai làm chút nào, nhưng chính trong lòng ngươi đặt nó ra... Một người như tôi đây sẽ chạy trốn sao? Người nào như tôi đây lại vào trong đền thờ để cứu mạng sống mình sao? Tôi không vào đâu” (Nê 6:8, 11). Chúng ta sẽ không sợ hãi, và sẽ không ngưng cầu nguyện. Một anh em đã nói: “Chúng ta cần có một người canh để cảnh giác chống lại sự lừa dối của ma quỉ, vì những phương cách hắn dùng để hủy diệt sự sống tập thể của dân Đức Chúa Trời vượt quá khả năng tính toán và tiên liệu của chúng ta”. Vì lý do ấy, chúng ta phải tỉnh thức để xem xét và cảnh giác về những điều này để Sa-tan không có cơ hội chia rẽ chúng ta, phá hoại sự hiệp một trong sự cầu nguyện của chúng ta, hay ngăn cản sự cầu nguyện của chúng ta.

Chúng ta cũng phải thức canh trong sự cầu nguyện của mình để không rơi vào sự lừa dối của Sa-tan mà không cầu nguyện cách cụ thể. Thường thường, có nhiều điều cần quyết định, nhiều người cần được cầu thay, nhiều sứ điệp quan trọng cần được rao giảng, và nhiều nan đề cần được giải quyết. Tuy nhiên, khi cầu nguyện, dường như chúng ta thiếu vấn đề để cầu nguyện. Thậm chí chúng ta không có lời để cầu nguyện, và hiếm khi nói cho xong được hai ba câu. Chúng ta phải biết rằng có sự tấn công của Sa-tan. Đúng là qua sự biếng nhác, sợ bị liên lụy, thiếu yêu thương hay không muốn tiến lên và không muốn hết lòng mà thỉnh thoảng lời cầu nguyện của chúng ta trở nên thông lệ. Nhưng nhiều lúc nhóm họp lại với nhau, chúng ta thật sự muốn cầu nguyện. Dầu vậy, rất ít lời cầu nguyện được dâng lên. Điều này chứng tỏ có một sự đe dọa nào đó. Điều này do Sa-tan mưu mô gây ra để ngăn cản chúng ta cầu nguyện. Nếu tỉnh thức, chúng ta sẽ thấy có nhiều trường hợp lơ đễnh, bỏ sót, trễ nải, và cẩu thả đã xảy ra nhưng không phải vì cố ý. Trái lại, Sa-tan đang kéo chúng ta xuống, lừa dối chúng ta, đánh cắp chúng ta, và cướp đoạt chúng ta. Vì vậy, chúng ta phải chống lại những chiến lược của hắn. Chúng ta phải cầu nguyện xuyên suốt cho người khác, cho những sự việc, cho lẽ thật, và cho các nan đề của mình. Anh chị em ơi, chúng ta cần nhận biết rằng một lời cầu nguyện vội vã, “tiết kiệm” thường là lời cầu nguyện cẩu thả, nhường chỗ cho Sa-tan. Chúng ta đừng buông lơi, chúng ta phải xin Chúa nhắc nhở mình về mọi gánh nặng trong sự cầu nguyện và ban cho mình lời cầu nguyện để cầu thay cho những vấn đề ấy. Đồng thời, chúng ta phải xử lý chính sự biếng nhác và trễ nãi của mình. Chúa chúng ta thức dậy lúc: “rất sớm vào buổi sáng... và... cầu nguyện”. Khi Si-môn và những người ở với Ngài đi tìm và nói với Ngài: “Tất cả đang tìm thầy”, Ngài trả lời: “Chúng ta hãy đi nơi khác... để Ta cũng rao giảng ở đó nữa, vì cốt tại việc đó mà ta đã đến” (Mác 1:35-38). Chúa của chúng ta thật cụ thể và kỹ lưỡng. Ngài “đi lên núi để cầu nguyện, và cứ cầu nguyện với Đức Chúa Trời suốt đêm. Đến sáng, Ngài vời môn đồ đến, lựa chọn mười hai [người] trong họ, gọi là sứ đồ” (Lu 6:12-13). Điều này thật cụ thể và kỹ lưỡng. Khi sứ đồ Phao-lô nhắc các thánh đồ Ê-phê-sô hãy tỉnh thức trong sự cầu nguyện và khẩn xin, ông đề cập đến việc “cầu nguyện cho hết thảy các thánh đồ. Cũng hãy vì tôi mà cầu nguyện nữa, để tôi được khẩu tài, dạn dĩ mở miệng bày tỏ lẽ mầu nhiệm của tin lành... hầu cho ở trong đó, tôi vẫn được dạn dĩ giảng lẽ đạo ấy như tôi đáng phải giảng” (Êph. 6:18-20). Điều này cũng rất cụ thể và sáng tỏ, đó là vấn đề đòi hỏi nhiều sự cầu thay. Nếu chúng ta có ý thức về Thân Thể và nếu quan tâm đến hồn của tội nhân, đến những gì liên quan tới các thánh đồ, và sự phục vụ của các đầy tớ Chúa, thì sẽ có vô số vấn đề và vô số người chúng ta cần phải cầu thay. Cần phải cầu nguyện nhiều để mọi lẽ thật được rao giảng ra. Khi viết cho các thánh đồ tại Ê-phê-sô, Phao-lô nói: “Vì cớ ấy, tôi quì gối trước mặt Cha... xin Ngài tùy sự... ban cho anh em...” (3:14-16). Ở đây chúng ta thấy khải thị của Phao-lô về lẽ thật vinh hiển đến từ sự cầu nguyện và chính khải thị là lời cầu nguyện. Từ đó chúng ta thấy giá trị thật của ánh sáng lẽ thật đến từ sự cầu nguyện. Chúng ta nên cầu nguyện để lẽ thật đi vào đời sống mình và cầu nguyện lẽ thật ấy ra. Chúng ta nên cầu nguyện về mọi lẽ thật mà mình đã nghe và nói, để những lẽ thật ấy không chỉ ở trong tâm trí hay trong sách vở của chúng ta, mà còn được bày tỏ trong đời sống của mình.

Thật cần có biết bao nhiêu lời cầu nguyện cụ thể và kỹ lưỡng cho vấn đề ấy!

Ma quỉ liên hệ và điều động đằng sau nhiều vấn đề. Nếu không tỉnh thức, chúng ta sẽ nghĩ rằng chỉ có nan đề với những con người, các sự việc và các biến cố. Nhưng nếu có sự thông sáng thuộc linh, chúng ta sẽ thấy công việc của ma quỉ đang có mặt và chúng ta sẽ đuổi tất cả các quỉ ở đằng sau những điều ấy. Thỉnh thoảng, như Chúa đã phán: “Nếu không cầu nguyện, kiêng ăn, thì thứ quỉ này không chịu ra” (Math. 17:21). Điều ấy đòi hỏi chúng ta một mặt phải tỉnh thức, mặt khác phải bền lòng cầu nguyện. Nếu không, sự khó khăn sẽ giống như một ngọn núi, hoặc chúng ta phải ra lệnh cho nó dời xuống biển, hoặc chúng ta phải đi vòng quanh nó. Anh chị em ơi, chúng ta hãy tỉnh thức. Chúng ta phải cầu nguyện cách triệt để. Chúng ta phải phơi bày sự lừa dối của Sa-tan và hủy diệt tất cả những gì liên hệ với hắn và do hắn điều động. Chúng ta phải đuổi các quỉ ẩn phía sau mọi nan đề.

Không những chúng ta phải tỉnh thức trước khi cầu nguyện, trong khi cầu nguyện, mà còn phải tỉnh thức sau khi cầu nguyện nữa. Chúng ta phải tỉnh thức để xem xét mọi sự thay đổi xảy ra sau khi mình cầu nguyện. Chúng ta phải nhận biết rằng tất cả những lời cầu nguyện nghiêm túc và những lời cầu nguyện có gánh nặng không những được dâng lên bằng “mọi cách cầu nguyện” mà còn “luôn mọi lúc” nữa. Không phải một lần, nhưng nhiều lần. Không phải cầu nguyện một lần bằng mọi cách, mà là cầu nguyện luôn mọi lúc bằng mọi cách cầu nguyện. Vì vậy, chúng ta phải lưu ý tất cả những sự tiến triển, thay đổi, hay biến chuyển mới sau mỗi lần cầu nguyện. Chẳng hạn, khi Ê-li cầu nguyện trên núi Cạt-mên, ông quì xuống và úp mặt giữa hai đầu gối. Ông cũng xin đầy tớ mình nhìn ra biển bảy lần cho đến khi người đầy tớ thuật lại rằng người ấy thấy một đám mây nhỏ bằng bàn tay từ biển lên. Khi ấy ông bảo người đầy tớ tâu với A-háp là hãy chuẩn bị xe ngựa và đi xuống kẻo mưa cầm ông ấy lại (1 Vua 18:42-44). Chúng ta cũng thấy điều này qua việc Ê-li-sê cầu nguyện cho đứa con của người đàn bà Su-nem. Ông ấp thân mình trên đứa bé cho đến khi thân thể nó ấm lại. Sau đó ông trở lại và đi tới đi lui trong nhà, lên giường và ấp mình trên đứa bé cho đến khi nó nhảy mũi bảy lần và mở mắt ra. Sau đó, ông giao đứa bé lại cho mẹ nó (2 Vua 4:33-37). Ê-li cũng như Ê-li-sê không khi nào quì gối cầu nguyện mà không xin một điều gì đó. Trong khi cầu nguyện, họ quan sát hiệu quả lời cầu nguyện của mình và những thay đổi trong hoàn cảnh. Chẳng hạn, anh em cầu nguyện cho một người nào đó đang chống đối Chúa. Anh em cầu xin Đức Chúa Trời làm cho người ấy tin. Có thể anh em cầu nguyện cho người ấy bằng mọi cách cầu nguyện, và có thể anh em có lời hứa của Đức Chúa Trời về điều này. Nhưng hoàn cảnh bên ngoài có vẻ còn tệ hơn; người ấy chống đối mạnh mẽ hơn. Nếu anh em làm như không biết điều ấy và tiếp tục cầu nguyện y như trước thì không đủ. Anh em phải khám phá ra điều ấy và nói với Chúa. Nếu tỉnh thức, anh em sẽ nhận được ánh sáng từ Chúa. Có thể anh em nhận thấy lời cầu nguyện của mình đã ảnh hưởng đến người ấy, và bắt đầu ngợi khen Đức Chúa Trời. Hay anh em sẽ thay đổi lời cầu nguyện và tung một cái lưới khác. Có lẽ sau một thời gian, người ấy sẽ mềm mại lại, và anh em có thể đổi sang một loại cầu nguyện khác để tung ra một cái lưới khác nữa. Chúng ta phải điều chỉnh sự cầu nguyện của mình tùy theo hoàn cảnh. Để làm điều đó, chúng ta cần phải tỉnh thức.

Ê-phê-sô chương 6 là một chương bàn về chiến trận thuộc linh. Điều quan trọng nhất trong chương này là sự cầu nguyện được đề cập đến cuối cùng. Giữa vòng các con cái Đức Chúa Trời, cầu nguyện là điều dễ bị tấn công hơn hết. Đó là lý do vì sao chúng ta phải tỉnh thức để chiến đấu sao cho có thì giờ cầu nguyện, canh giữ sự cầu nguyện, chấm dứt những lời cầu nguyện không phải là cầu nguyện, và cảnh giác đối với những chiến lược ngăn trở sự cầu nguyện. Chúng ta phải nhớ rằng cầu nguyện là phục vụ, là sự phục vụ tốt nhất. Chúng ta phải thức canh cầu nguyện, và phải tận tâm thực hành việc này để Sa-tan không có cơ hội phá hoại sự cầu nguyện của chúng ta.