Thông tin sách

Bài Học Gây Dựng Tín Đồ Mới - Tập 3

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: Messages for Building Up New Believers, Vol. 3
ISBN: 0-7363-0978-0
Mua sách tại:

Đang đọc: Phụ Lục 3

Untitled Document

PHỤ LỤC BA

BÁN ĐI TẤT CẢ

Kinh Thánh: Lu. 18:18-30; 19:1-10; Công. 2:44-45; 4:32-35; Mat. 6:19-24

(Bài giảng sau đây được Watchman Nee chia sẻ tại Kuling vào năm 1948, vốn là một phần trong loạt bài “Các Tín Đồ Mới”. Đây là bài thứ ba trong ấn bản 1949 từng được Phòng Sách Kuling ấn hành, nhưng về sau ấn bản cuối cùng của loạt bài ấy không bao gồm bài này. Để hiểu bài giảng này trong ánh sáng đúng đắn và trong bối cảnh của chức vụ Watch man Nee vào thời gian ấy, độc giả cũng cần phải xem qua quyển 57 trong Bộ Sưu Tập Các Tác Phẩm, và Sự Phục Hồi Chức Vụ Của Watchman Nee, bản tiếng Anh).

I. ĐIỀU KIỆN TIÊN QUYẾT

Điều đầu tiên chúng ta cần phải nhận thức về việc một tín đồ mới bán đi tất cả để nhận lấy con đường của Chúa là Hội thánh phải đi tiên phong thực hiện công việc ấy. Nếu không, lời chúng ta nói sẽ chỉ là hư không. Một tín đồ mới có vượt qua được vấn đề này hay không tùy thuộc vào tình trạng của Hội thánh. Nếu Hội thánh không phải là một Hội thánh dâng hiến, thì có nói về sự dâng hiến với người khác cũng vô ích. Nếu Hội thánh chưa phân cách khỏi thế gian, thì có nói về báp-têm hay sự tách biệt khỏi thế gian cũng vô ích. Nếu các anh chị em tại một Hội thánh chưa thực hành việc bán đi tất cả, thì có nói với những người mới tin về việc bán đi tất cả cũng vô ích. Con cái Đức Chúa Trời phải đứng trên nền tảng là điều họ rao giảng trước khi có thể dẫn dắt các tín đồ mới đến [đứng trên] cùng một nền tảng ấy. Tôi không nói rằng Đức Chúa Trời sẽ không thực hiện một công tác đặc biệt để dấy lên các anh chị em mới hầu nhận lấy đường lối này. Nhưng những người mới không dễ nhận lấy đường lối này. Trước hết, một số người phải làm gương bằng cách đứng trên chỗ đứng này. Khi ấy, những người khác có thể dễ dàng giải quyết vấn đề ấy. Nếu mỗi người đều gạt qua mọi sự cân nhắc và dâng hiến tất cả, thì chúng ta có thể trông đợi những người mới sẽ gạt qua mọi sự cân nhắc và dâng hiến tất cả. Nếu chúng ta không làm, thì những người mới khó mà làm điều đó. Một địa phương phải đảm bảo rằng các tín đồ tại đó được củng cố rất mạnh mẽ trước khi địa phương ấy có thể trông đợi sự thực hành này được nhẹ nhàng chấp nhận. Nếu các anh chị em không mấy mạnh mẽ, thì không thể thực hành điều này được.

II. ĐÒI HỎI CỦA CHÚA ĐỐI VỚI VỊ QUAN TRẺ

Chúng ta hãy bắt đầu với câu chuyện về vị quan trẻ trong Lu-ca chương 18. Vị quan trẻ ấy là một người rất đạo đức. Nói về mặt hành vi của ông trước mặt Đức Chúa Trời, ông vốn là một người khá đạo đức. Ông đã tuân thủ tất cả các mạng lịnh, và rất tôn trọng Chúa Jesus. Đó là lý do ông gọi Chúa là “Thầy nhơn lành” (c. 18). Chúa Jesus rất nhân từ đối với ông; thậm chí Ngài còn động lòng yêu thương ông (Mác 10:21). Ngài biết rằng không dễ gì kiếm được một người như vậy.

A. Cần Tuyệt Đối Trong Sự Hầu Việc Chúa

Thế nhưng, Chúa đưa ra một đòi hỏi. Nếu một người muốn hầu việc Ngài hay đi theo Ngài, người ấy phải trở nên hoàn hảo. Xin chú ý lời của Chúa: “Nếu ngươi muốn trở nên hoàn hảo”, “Ngươi còn thiếu một điều” (Mat. 19:21; Mác 10:21). Nói cách khác, Chúa bảo người ấy rằng nếu muốn đi theo Ngài, người ấy phải đi theo Ngài một cách tuyệt đối; người ấy không thể thiếu một điều nào. Người ấy không thể giải quyết chín mươi chín điều nhưng chừa lại một điều cho chính mình. Những người làm như vậy không thể đi theo Chúa. Chúa truyền rằng khi chúng ta đến với Ngài, mọi sự thuộc về chúng ta cũng phải đến với Ngài nữa. Chúa đòi hỏi chúng ta phải hoàn hảo; Ngài muốn chúng ta đi theo Ngài cách tuyệt đối. Bất cứ điều gì không đạt đến tiêu chuẩn này đều không có hiệu quả.

Từ thuở nhỏ, vị quan trẻ đã tuân thủ các mạng lịnh. Ông vốn kính sợ Đức Chúa Trời. Nhưng Chúa nói rằng thậm chí một người như ông cũng còn thiếu một điều, mà vì thiếu điều ấy nên ông không thể tiến lên. Điều ấy là bán đi tất cả tài sản, phân phát cho người nghèo, rồi đi theo Chúa. Đó là cách duy nhất để ông tiến lên.

B. Một Người Phải Bán Đi Tất Cả Để Đi Theo Chúa

Vậy, không ai có thể đi theo Chúa mà không bán đi tất cả tài sản của mình. Nếu không bán đi tất cả thì một người không thể đi theo Chúa; người ấy không thể tiến lên trên con đường này. Chúng ta phải có một nhận thức sâu xa về vấn đề quan trọng ấy.

C. Giữ Lại Tài Sản Có Nghĩa Là Giữ Lại Sự Buồn Rầu

Kinh Thánh nói rằng sau khi nghe lời của Chúa, vị quan trẻ ấy buồn rầu bỏ đi. Một người có thể rất gần gũi Chúa, rất sáng tỏ về Ngài, vậy mà vẫn không chịu buông bỏ tài sản của mình. Người ấy vẫn có thể cố giữ lại tài sản. Nhưng khi giữ lại tài sản của mình, người ấy cũng giữ lại sự buồn rầu cho mình. Tiền bạc đâm thấu một người bằng nhiều nỗi khổ đau (1 Ti. 6:10). Một người không thể tích chứa sự giàu có và sự vui mừng cùng một lúc. Nếu tích chứa sự giàu có thì người ấy cũng tích chứa những cơn đau đầu cho chính mình. Nếu để dành tài sản thì một người cũng để dành sự buồn rầu và sự rắc rối cho chính mình. Đây là một người giữ lại tài sản của mình, và người ấy không còn có thể đi theo Chúa nữa. Nếu ham muốn tiền bạc của mình thì anh em không nên đi theo Chúa. Nếu anh em không đi theo Chúa, tiền bạc của anh em có thể còn nguyên vẹn, và sự buồn rầu của anh em cũng sẽ không bị sứt mẻ. Tiền bạc và sự buồn rầu luôn luôn đi đôi với nhau. Anh em không thể giữ lại tiền bạc của mình mà không giữ lại sự đau khổ cho mình.

Chỉ những người bàn giao tất cả những gì của mình thì họ mới có thể sống một cuộc sống vui mừng. Những người không sẵn lòng từ bỏ tài sản của mình luôn luôn sống một cuộc sống buồn rầu. Tại nhiều nơi, tôi đã chú ý thấy điều này rõ ràng. Tôi có thể tiên đoán rằng những anh em cứ bám lấy tiền bạc của mình sẽ luôn luôn ở trong tình trạng buồn rầu. Bám lấy tiền của vật chất không phải là một điều vui vẻ. Điều này rất rõ ràng. Chúng ta cần phải nói với các tín đồ mới rằng nếu muốn vui mừng thì họ cần phải từ bỏ mọi sự để đi theo Chúa.

D. Sự Cứu Rỗi, Tiếp Nhận Sự Sống Đời Đời Và Bước Vào Vương Quốc Đức Chúa Trời

Vị quan trẻ không chịu buông bỏ tài sản của mình, và buồn rầu bỏ đi. Khi Chúa nói điều ấy, Ngài nhận xét rằng: “Những người có của cải bước vào vương quốc Đức Chúa Trời khó khăn biết bao!” (Mác 10:23). Điểm đầu tiên trong câu chuyện này liên quan đến việc thừa hưởng sự sống đời đời. Theo sau điểm này là vấn đề bước vào vương quốc Đức Chúa Trời. Những người nghe lời Chúa nói về việc bước vào vương quốc bèn hỏi rằng: “Vậy thì ai được cứu?” (c. 26). Tại đây, vấn đề cứu rỗi, tiếp nhận sự sống đời đời và bước vào vương quốc Đức Chúa Trời được liên kết với nhau. Nếu muốn thừa hưởng sự sống đời đời, chúng ta phải lìa bỏ tài sản của mình. Nếu không, tài sản của chúng ta sẽ cản trở chúng ta thừa hưởng sự sống đời đời. Nếu muốn bước vào vương quốc Đức Chúa Trời, chúng ta phải nhớ rằng một người giàu không thể nào vào đó được. Nếu chúng ta muốn được cứu, Chúa sẽ cứu chúng ta. Nhưng chúng ta phải nhớ rằng nếu Chúa cứu chúng ta thì chúng ta phải từ bỏ tài sản của mình. Đây không có nghĩa là một người được cứu nhờ từ bỏ tài sản của mình mà có nghĩa là nếu một người được cứu thì người ấy sẽ tự phát từ bỏ tài sản của mình.

Một con lạc đà không thể nào đi qua lỗ kim. Cũng vậy, một người giàu không thể nào bước vào vương quốc Đức Chúa Trời. Vậy mà tất cả các anh chị em giữa vòng chúng ta đều là lạc đà. Những người giàu có đều là những con lạc đà to lớn, còn những người kém giàu có hơn thì là những con lạc đà nhỏ hơn; mỗi người đều là một con lạc đà. Như một con lạc đà không thể nào đi qua lỗ kim, thì một người giàu cũng không thể bước vào vương quốc Đức Chúa Trời. Nếu Chúa nói không người giàu nào có thể bước vào vương quốc Đức Chúa Trời, thì đó có nghĩa là không người giàu nào có thể vào trong đó.

E. Bán Đi Tất Cả Để Thừa Hưởng Sự Sống Đời Đời

Khi nghe vậy, các môn đồ đều lo âu. Họ hỏi: “Vậy thì ai được cứu?” Họ đã hiểu lầm Chúa. Chúa đã nói gì với thanh niên ấy? Khi thanh niên ấy hỏi: “Tôi phải làm gì để được thừa hưởng sự sống đời đời?”, lời đáp của Chúa là bán đi tất cả những gì người ấy có và phân phát cho người nghèo. Vậy, một người phải bán đi tất cả những gì mình có trước khi có thể tiếp nhận sự sống đời đời. Một lúc sau, Chúa nói rằng một người giàu bước vào vương quốc Đức Chúa Trời cũng giống như một con lạc đà chui qua lỗ kim. Nói như vậy có nghĩa là một người giàu không thể bước vào vương quốc Đức Chúa Trời. Nếu đặt hai sự kiện này lại với nhau, anh em có thể nhận thấy rằng một người giàu không thể vào trong vương quốc Đức Chúa Trời, và một người phải bán đi tất cả những gì mình có trước khi có thể thừa hưởng sự sống đời đời.

Phi-e-rơ hành động như một giáo sư Kinh Thánh. Khi nghe vậy, ông cảm thấy đó là một đòi hỏi kinh khủng. Ông nghĩ: “Nếu thừa hưởng sự sống đời đời liên quan đến việc làm của một người, và nếu người nào giàu có thì không thể bước vào vương quốc Đức Chúa Trời trừ phi trước khi vào đó người ấy bán đi tất cả, như vậy phải có nghĩa là lối vào [vương quốc] không còn tùy thuộc nơi đức tin nữa. Nếu vậy thì ai có thể được cứu? Ai có thể bán đi tất cả những gì mình có trước khi thừa hưởng sự sống đời đời? Ai có thể trước hết trở nên nghèo nàn để được cứu?”

F. Vấn Đề Quan Trọng Nhất Của Việc Bán Đi Tất Cả

Chúa Jesus đưa ra một câu trả lời cho câu hỏi này. Lời đáp ấy là chủ đề của câu chuyện. Chúng ta phải nắm bắt lấy lời này. Ngài nói: “Những gì không thể được đối với loài người thì có thể được đối với Đức Chúa Trời” (Lu. 18:27). Một tín đồ mới phải nhận thức rằng mình không thể nào từ bỏ mọi sự trước rồi sau đó mới bước vào vương quốc Đức Chúa Trời. Chúa thừa nhận rằng điều đó không thể nào được.

III. NHỮNG GÌ KHÔNG THỂ ĐƯỢC ĐỐI VỚI LOÀI NGƯỜI THÌ CÓ THỂ ĐƯỢC ĐỐI VỚI ĐỨC CHÚA TRỜI

Lỗi lầm của người thanh niên ấy không phải là do dự không muốn bán đi tất cả mà là buồn rầu bỏ đi. Đức Chúa Trời biết, và Chúa cũng biết rằng đó là điều không thể được đối với loài người. Sự kiện người ấy không có khả năng thực hiện điều đó thì chẳng có gì lạ. Chúa biết rằng chúng ta không thể bán đi tất cả những gì mình có mà phân phát cho người nghèo. Tuy nhiên, người ấy buồn rầu bỏ đi vì nghĩ rằng mình không thể làm được vấn đề này thì Đức Chúa Trời cũng không thể nào làm được. Người ấy biết rằng thật kinh khủng khi không thể từ bỏ tài sản của mình. Nhưng tại sao Chúa biết người ấy không thể [bán đi tất cả] mà vẫn đòi hỏi người ấy từ bỏ tài sản? Lời đáp của Chúa Jesus là: “Những gì không thể được đối với loài người thì có thể được đối với Đức Chúa Trời”. Làm sao một con lạc đà có thể chui qua lỗ kim? Điều đó không thể được. Cũng theo nguyên tắc ấy, mọi người trên thế giới đều yêu mến tiền bạc; bất cứ ai cũng không thể bán đi tất cả tài sản của mình. Nhưng nếu người nào buồn rầu bỏ đi chỉ vì không thể thực hiện điều ấy thì đó là một lỗi lầm lớn! Nếu buồn rầu bỏ đi thì chúng ta giới hạn quyền năng của Đức Chúa Trời.

A. Nan Đề Của Con Người Là Không Chịu Chấp Nhận Quyền Năng Của Đức Chúa Trời

Người thanh niên ấy không thể thực hiện điều đó, nhưng lại không nghĩ đến việc Đức Chúa Trời có khả năng thực hiện điều đó. Nói cách khác, Chúa đang chuẩn bị ban ân điển cho người thanh niên, nhưng người ấy không nhận lấy ân điển đó. Tất cả những gì người ấy cần làm là dừng lại và nói rằng: “Thưa Chúa! Con không thể từ bỏ tiền bạc của mình. Xin ban cho con ân điển. Những gì không thể được đối với con thì có thể được đối với Ngài. Con không thể thành công, nhưng Ngài thì có thể. Con không thể thực hiện điều đó, nhưng Ngài có thể hành động trong con đến khi con có thể thực hiện. Thưa Chúa! Con không thể từ bỏ tiền bạc của mình. Con không thể bán đi tất cả những gì mình có để đi theo Ngài. Nhưng Ngài thì có thể. Con xin Ngài ban cho con ân điển của Ngài!” Lỗi lầm của người ấy là đã không cầu nguyện. Lỗi lầm của người ấy là không tin và không cầu xin. Lỗi lầm của người ấy là buồn rầu bỏ đi. Lỗi lầm của con người không nằm nơi sự yếu đuối của mình mà nằm nơi việc con người không chịu nhận lấy quyền năng của Đức Chúa Trời. Lỗi lầm không nằm nơi sự bất năng của con người, mà nằm nơi việc con người không chịu để Đức Chúa Trời làm Đấng có khả năng cho mình. Lỗi lầm không nằm nơi sự kiện công việc của người ấy còn sai sót, mà nằm nơi sự kiện người ấy không để Đức Chúa Trời cứu mình đến mức công tác đó đạt được tiêu chuẩn. Đó là điểm chính trong lời Chúa. Chủ đề của phân đoạn này là câu “Những gì không thể được đối với loài người thì có thể được đối với Đức Chúa Trời”. Chúa Jesus đã sẵn sàng chỉ cho vị quan trẻ ấy thấy rằng tuy con người không thể làm được, nhưng Đức Chúa Trời thì có thể làm được. Tuy nhiên, vị quan trẻ chỉ nhìn thấy sự bất năng của mình, rồi buồn rầu bỏ đi.

B. Có Một Con Đường Dành Cho Cả Người Sẵn Lòng Lẫn Người Không Sẵn Lòng

Nếu Đức Chúa Trời làm cho một tín đồ mới vui vẻ từ bỏ mọi sự, thì người ấy cần phải cảm tạ Chúa như Phi-e-rơ. Nhưng nếu người ấy, giống như vị quan trẻ, thấy khó vâng phục, thì vẫn còn một con đường dành cho người ấy. Có một con đường dành cho những người đáp ứng nhanh chóng như mười hai môn đồ. Cũng có một con đường dành cho những người miễn cưỡng như vị quan trẻ. Tất cả những gì một người phải làm là cúi đầu xuống thưa rằng: “Lạy Chúa, con không thể làm được. Con cần ân điển!” Đó là con đường. Vị quan trẻ đã không làm như vậy. Ông buồn rầu lìa bỏ Chúa. Đó là lỗi lầm của người ấy.

C. Tuyệt Đối Nhận Lấy Con Đường Cơ Đốc

Khi thấy người thanh niên bỏ đi, Chúa nhận xét rằng người giàu bước vào vương quốc Đức Chúa Trời khó biết bao. Sau đó, Phi-e-rơ nói với Chúa rằng: “Này, chúng tôi đã bỏ những gì của mình mà theo Ngài” (Lu 18:28). Chúa trả lời Phi-e-rơ rằng: “Thật vậy, Ta nói với các ngươi, không ai vì vương quốc Đức Chúa Trời mà bỏ nhà cửa, hay vợ, hay anh em, hay cha mẹ, hay con cái, mà không chắc chắn nhận lại được gấp nhiều lần hơn trong đời này, và sự sống đời đời trong thời đại sắp đến” (cc. 29-30). Chúa cho các môn đồ thấy rằng đi theo Ngài có nghĩa là từ bỏ mọi sự vì cớ Ngài và vì cớ phúc-âm. Để làm Cơ Đốc nhân, một người phải gạt bỏ mọi sự mà bước theo Chúa.

D. Bỏ Qua Mọi Sự Để Hầu Việc Chúa

Một thanh niên phải nhận thấy rằng để hầu việc Chúa, người ấy phải đặt qua một bên, bán hết và từ bỏ mọi sự trước khi có thể bước theo Chúa. Khi Chúa kêu gọi mười hai sứ đồ, ngay tức khắc họ vui vẻ đi theo Ngài. Họ đã không lần lữa chút nào. Họ từ bỏ thuyền, lưới và mọi sự để đi theo Chúa. Chúng ta thấy có những người như vậy vào thuở ban đầu, và chúng ta thấy có những người như vậy tại Trung Quốc ngày nay. Giống như Phi-e-rơ, Gia-cơ và Giăng, những người ấy nghe tiếng gọi của Chúa, ngay tức khắc họ bước theo Ngài cách tuyệt đối. Chúng ta phải cảm tạ Chúa vì điều ấy. Tuy nhiên, nếu có những người giống như vị quan trẻ, là người thấy khó đáp ứng với Chúa hay thấy khó từ bỏ mọi sự để bước theo Ngài, thì vẫn còn một con đường. Con đường ấy nằm trong câu: Những gì không thể được đối với loài người thì có thể được đối với Đức Chúa Trời.

E. Chỉ Có Một Người Sợ Theo [Chúa]

Tại đây, chúng ta thấy có một sự kết hợp thích đáng: Mười ba người đã được Chúa kêu gọi. Mười một người ngay tức khắc từ bỏ mọi sự cách tuyệt đối, một người thì giả mạo, còn người kia thì không sẵn lòng. Trong mười ba người, mười một người thì tốt, một người là giả mạo — tức Giu-đa, và người còn lại tức người thứ mười ba là vị quan trẻ. Chúng ta đừng nghĩ rằng khi lời Chúa kêu gọi, thì chỉ một người chân thành đi theo Chúa. Ngược lại, Kinh Thánh cho chúng ta thấy rằng chỉ có một người sợ đi theo Ngài.

F. Giữ Vững Vị Trí Vững Chắc Trước Mặt Chúa

Xin nhớ rằng hễ chúng ta giữ vững vị trí vững chắc và Hội thánh cũng giữ vững vị trí vững chắc trước mặt Đức Chúa Trời, thì chúng ta không phải lo ngại là có quá nhiều những vị quan trẻ. Chúng ta cần phải nhận thấy rằng những người như vị quan trẻ là trường hợp hiếm có. Không phải ai trong Hội thánh cũng là Giu-đa. Tương tự như vậy, không phải anh em nào trong Hội thánh cũng là vị quan trẻ. Trong mười ba người, có mười một người tuyệt đối. Khi lời Đức Chúa Trời được rao ra đúng nơi đúng chỗ và cho những người nghe đúng đắn, thì hiếm thấy một người nào không bước theo Chúa một cách tuyệt đối.

IV. BÀI HỌC TRONG SỰ CỨU RỖI CỦA XA-CHÊ

Bây giờ, chúng ta hãy chuyển qua câu chuyện về Xa-chê. Xa-chê là một người Do Thái, nhưng làm việc cho chính quyền La Mã. Theo quan điểm con người, ông là một tên phản bội vì đã cộng tác với Đế quốc La Mã bóc lột đồng bào mình. Ông là một nhân viên thâu thuế được chính quyền La Mã bổ nhiệm; ông vốn là một người Do Thái tại đất nước Do Thái của mình, vậy mà lại thâu thuế từ đồng bào của mình rồi nộp cho người La Mã, tức những kẻ đô hộ quê hương ông.

A. Xa-chê Là Một Người Thâu Thuế Và Là Một Tội Nhân

Xa-chê không phải là một người đạo đức lắm. Ông không cao quí như vị quan trẻ là người từ nhỏ đã tuân thủ các mạng lịnh. Ông là một người thâu thuế làm việc cho người nước ngoài. Người thâu thuế thời ấy cũng như tất cả những người thâu thuế đều là những người tham lam. Họ luôn luôn cố gắng lấy thêm tiền bạc từ dân chúng. Vào thời ấy, có hai nhóm người bị người Do Thái vô cùng khinh miệt. Một là những tội phạm, còn nhóm kia là bọn người thâu thuế. Các tên ấy mang cùng một ý nghĩa ô nhục như “bọn du côn” ngày nay; các tên ấy chỉ về những người có tiếng xấu. Nhưng vào ngày ấy, Chúa đã đến và đi qua [đó]. Đây là một người có quyền năng lớn. Ngài đã thu hút nhiều người đến với chính mình. “Không ai có thể đến với Ta nếu Cha là Đấng đã sai Ta không kéo người ấy đến” (Giăng 6:44). Cha là Đấng kéo Xa-chê đến với Chúa.

B. Chúa Gặp Xa-chê, Nhưng Đã Không Giảng Cho Ông

Xa-chê được thu hút đến với Chúa. Ông muốn nhìn thấy Jesus. Vì quá thấp nên ông đã phải trèo lên một cây sung. Nhưng trước khi Xa-chê nhìn thấy Chúa, Chúa đã thấy ông trước. Khi thấy ông, Chúa không giảng cho ông một bài. Ngài không nói: “Ngươi phải xưng nhận các tội lỗi của mình và phải ăn năn”. Ngài không nói với ông: “Ngươi không được bóc lột kẻ khác”, hoặc “Đúng ra ngươi không được phạm tội hay tham lam”. Chúa cũng không bảo ông bán đi tất cả những gì mình có, phân phát cho người nghèo và đi theo Ngài. Chúa đã không dạy dỗ ông điều gì. Ngài nói với ông rằng: “Hỡi Xa-chê, hãy xuống mau, vì hôm nay Ta phải ở lại nhà ngươi” (Lu. 19:5). Xin lưu ý đến sự kiện là Chúa hoàn toàn không khuyên bảo ông. Ngài đã không giảng cho ông bài nào về những việc [ông phải làm] như Ngài đã từng giảng dạy trong Ma-thi-ơ chương năm đến chương bảy. Ngài đã không đề cập đến giáo lý về sự tái sinh trong Giăng chương 3, lời dạy về nước sống trong Giăng chương 4, sự dạy dỗ về sự sáng trong Giăng chương 8, hay lời giảng về hạt lúa mì rơi xuống đất trong Giăng chương 12. Chúa hoàn toàn không giảng gì cho Xa-chê. Ngài đã không khuyên bảo ông một lời nào. Đó chỉ là một sự tiếp xúc riêng tư, một sự gặp gỡ cá nhân. Đây là một tấm lòng theo đuổi Chúa. Đây là một người đã lựa chọn Ngài. Thật ra, về mặt giáo lý, Xa-chê không biết gì cả.

C. Những Người Khác Phẫn Nộ

Chúa tuyệt nhiên không giảng dạy gì cho ông. Ngài chỉ nói: “Hãy xuống mau, vì hôm nay Ta phải ở lại nhà ngươi”. Khi nghe vậy, Xa-chê vui mừng đón nhận Chúa. Khi một số người chung quanh thấy vậy, họ đều phẫn nộ: “Làm sao Jesus người Na-xa-rét lại đến nhà người ấy được? Ngài có thể vào bất cứ nhà nào ngoại trừ nhà ấy. Cho dầu Ngài không biết gì về người ấy, lẽ ra các môn đồ của Ngài đã phải điều tra và khám phá thấy Xa-chê không phải là một người ngay thẳng và không có tiếng tốt. Tại sao họ không cho thầy mình biết chuyện đó?” Mọi người đều biết Xa-chê là loại người thế nào rồi. Mọi người đều biết lai lịch của ông. Vì thế, khi nghe lời Chúa nói, tất cả đều lằm bằm trong lòng.

D. Nơi Nào Chúa Đến, Nơi Đó Tiền Bạc Được Giải Phóng

Tại đây, điểm chúng ta muốn nói là Chúa hoàn toàn không giảng dạy cho Xa-chê. Ngài chỉ nói một lời: “Hôm nay Ta phải ở lại nhà ngươi”. Một lời cũng đầy đủ rồi. Mặc dầu Ngài chưa vào nhà Xa-chê, lời Ngài cũng đầy đủ quyền năng rồi. Nơi nào Chúa đến, nơi đó tiền bạc được giải phóng. Nơi nào Chúa đến, nơi đó tài sản được giải phóng. Nơi nào Chúa đến, nơi đó lòng yêu mến tiền bạc ra đi. Điều này dường như cho thấy Chúa muốn nói rằng: “Hễ Ta có thể thăm viếng nhà này thì mọi sự đều sẽ ổn thỏa. Ta chỉ cần nói là Ta phải ở lại trong nhà này thì có hiệu quả như Ta thực sự ở lại trong nhà ấy”. Những lời ấy có tác động. Vài lời “Ta sẽ ở lại” gây tác động, và điều gì đó đã xảy ra.

E. Một Lời Lột Sạch Nhà Xa-chê

Làm sao chúng ta có thể chứng minh là điều gì đó đã xảy ra? Khi Xa-chê nghe những lời ấy, ngay lập tức ông đứng lên nói rằng: “Thưa Chúa, này, tôi lấy phân nửa tài sản của tôi mà cho người nghèo, và nếu tôi đã vu cáo để lấy gì của ai, thì tôi sẽ đền lại gấp tư” (Lu. 19:8). Nói như vậy có nghĩa là cả nhà ông đều bị lột sạch. Một lời Chúa Jesus nói đã lột sạch mọi thứ khỏi nhà Xa-chê.

V. NHỮNG GÌ KHÔNG THỂ ĐƯỢC ĐỐI VỚI LOÀI NGƯỜI THÌ CÓ THỂ ĐƯỢC ĐỐI VỚI ĐỨC CHÚA TRỜI

Chúa khuyên bảo vị quan trẻ, nhưng vị quan trẻ đã không thực hiện được. Chúa không khuyên bảo Xa-chê, nhưng ông lại thực hiện được. Cả hai đều là người giàu có. Người giàu trong Lu-ca chương 18 còn trẻ, trong khi người giàu trong chương mười chín thì đã già. Theo lẽ thường, một ông già đúng ra phải keo kiệt về tiền bạc, trong khi một thanh niên thì đúng ra phải hào phóng về tiền bạc. Nhưng ở đây, chúng ta thấy điều gì đó rất khác thường. Một trường hợp cho thấy sự bất năng của loài người, trong khi trường hợp kia thì cho thấy khả năng của Đức Chúa Trời. Chúng ta không nên hờ hững bỏ qua vấn đề này. Bán đi mọi sự và bước theo Chúa không phải là dễ. Ai có thể từ bỏ tất cả tài sản của mình? Một người phải điên rồ mới từ bỏ mọi sự. Nhưng câu chuyện của Xa-chê cho thấy rằng những gì không thể được đối với loài người thì có thể được đối với Đức Chúa Trời. Xa-chê làm điều ấy mà không cần sự dạy dỗ nào cả. Chúa đã không bảo ông phải làm gì, nhưng ông thực hiện điều ấy. Tại đây chúng ta có một nguyên tắc. Tại đây cho chúng ta thấy điều này có thể được thực hiện dễ dàng biết bao.

VI. LẠC ĐÀ CHUI QUA LỖ KIM

Ngay khi Đức Chúa Trời làm điều gì đó thì lạc đà sẽ chui qua lỗ kim. Anh em cần phải nói với các tín đồ mới rằng trong Lu-ca chương 18 có một con lạc đà ngần ngại ở trước lỗ kim và sau khi ngắm xem lỗ kim ấy một lúc thì bỏ đi. Tuy nhiên, trong Lu-ca chương 19 có một con lạc đà khác đã chui qua lỗ kim. Xin nhớ rằng những gì không thể được đối với loài người thì có thể được đối với Đức Chúa Trời. Chương mười tám cho biết rằng đối với loài người thì không thể được, trong khi chương mười chín cho biết rằng đối với Đức Chúa Trời thì có thể được. Nếu anh em quay về với Chúa, ngay tức khắc nhiều điều sẽ xảy ra. Các nan đề của anh em liền được giải quyết. Theo quan niệm con người, bán đi tất cả những gì mình có là điên rồ, nhưng vấn đề này được giải quyết trong khoảnh khắc.

A. Sự Cứu Rỗi Đến Với Nhà Này

Làm sao điều này có thể giải quyết ngay được? Chúng ta không được cho là Đức Chúa Trời có khả năng mà không có lý do gì cả. Chúa cho chúng ta thấy hai lý do. Thứ nhất, Xa-chê là một người con của Áp-ra-ham; thứ hai, sự cứu rỗi đã đến với nhà ông. Không phải Xa-chê tự mình thực hiện điều ấy. Đó không phải vì chính Xa-chê đã nghe mạng lệnh của Chúa [về vấn đề ấy]. Ông không khóc lóc và cầu nguyện liên tục. Ông không đắn đo mặc cả suy đi tính lại rồi cắn răng thực hiện điều ấy. Ông không nhượng bộ mỗi ngày một chút cho đến khi không còn giữ lại điều gì cho mình. Chúa nói rằng không phải là quyết định, sự gắng sức, suy xét hoặc nỗ lực của Xa-chê đã làm cho ông sẵn lòng bán đi tất cả. Tại sao nhà của ông, ngôi nhà đã được xây dựng qua bao năm tháng dành dụm, cờ bạc và hi sinh danh dự, lại bị lột sạch trong khoảnh khắc? Ông bị “phá sản” vì sự cứu rỗi đã đến với nhà ông. Xa-chê đã không tự cứu mình; Chúa đã cứu ông.

Sự cứu rỗi đã đến với nhà ấy! Quyền năng của Chúa đã đến với nhà ấy! Khi điều đó xảy ra, mọi sự đều sẽ chuyển động cách nhanh chóng và tức thì. Xin chú ý chữ nhà được đề cập đến hai lần. Trong câu 5, Chúa nói: “Ta phải ở lại nhà ngươi”, và trong câu 9 Ngài nói: “Hôm nay, sự cứu rỗi đã đến nhà này”. Điểm này cho thấy rõ Chúa chính là sự cứu rỗi đến với nhà của Xa-chê. Khi Chúa đến với nhà chúng ta, sự cứu rỗi đến với nhà chúng ta. Sự đến của Chúa là sự đến của sự cứu rỗi. Một khi Ngài đến thì mọi sự đều có thể được. Trên thực tế, vị quan trẻ nói rằng Đức Chúa Trời không thể thực hiện điều đó. Không ai có thể thoát khỏi sự ràng buộc của tiền bạc. Con người luôn luôn buồn rầu bỏ đi. Nhưng khi Đức Chúa Trời cho một người thấy sự thương xót và cứu người ấy, thì không gì là không thể được.

B. Chúa Tìm Kiếm Những Người Hư Mất Trong Sự Giàu Có

Cuối cùng, Chúa kết luận: “Vì Con Loài Người đã đến để tìm và cứu người bị hư mất” (Lu. 19:10). Đó là một câu Kinh Thánh rất quen thuộc trong Cơ-đốc giáo. Một trong những lý do chính yếu khiến Con Loài Người đến là để tìm những người hư mất trong sự giàu có. Tất cả những người ham thích tiền bạc đều bị hư mất và xa lạ. Ngày nay Chúa đang tìm kiếm họ. Xa-chê đã được Ngài tìm thấy. Ngày nay, Chúa cũng đang tìm kiếm chúng ta. Nguyên thủy, tất cả chúng ta đều bị hư mất. Chúng ta bị hư mất trong tiền bạc. Nhưng Chúa đã tìm thấy chúng ta, và tất cả các nan đề của chúng ta đều ra đi. Một khi tiền bạc lìa khỏi thì tất cả các nan đề của chúng ta cũng ra đi.

VII. ĐƯỜNG LỐI CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI NGÀY NAY

Xin xem xét hai chương, Lu-ca chương 18 và 19. Chúa bảo vị quan trẻ bán đi tất cả những gì mình có, và ông buồn rầu bỏ đi. Tuy nhiên, Chúa không nói gì với Xa-chê, nhưng có điều gì đó đã xảy ra. Khi Chúa ở trên đất, Ngài đã khởi xướng sự thực hành ấy. Sau khi Hội thánh được hình thành vào ngày Ngũ tuần, vấn đề này lại được thực hành. Khi một Hội thánh đúng đắn, tất cả những điều ấy sẽ diễn ra mà không phải nỗ lực nhiều.

A. Bán Đi Mọi Sự Là Mạng Lịnh Của Chúa

Điều chính yếu chúng ta cần phải lưu ý trong Công vụ các Sứ đồ chương 2 và 4 là vào buổi ban đầu của nếp sống Hội thánh các tín đồ dùng chung mọi vật. Không ai nói mình giữ lại điều gì đó làm của riêng. Nói cách khác, bàn tay của Chúa ở trên mỗi người đã được cứu. Ngay khi một người tiếp nhận sự sống đời đời thì điều gì đó xảy ra. Giữa vòng những người có sự sống ấy, tài sản của họ bắt đầu được phân tán; tài sản của họ bắt đầu chuyển khỏi bàn tay riêng tư của mình. Điều kế tiếp chúng ta nhận thấy là người ta tự phát bán đi tất cả tài sản và nhà cửa của họ. Trong chương bốn, các tín đồ đã bán đi tất cả tài sản và nhà cửa của họ. Đây là con đường Chúa muốn chúng ta đi. Mạng lịnh của Ngài là chúng ta phải bán đi tất cả.

B. Tất Cả Những Vật Sở Hữu Thông Thường Được Giữ Làm Của Chung

Trước khi đi theo Chúa, một người mang theo mình nhiều thứ như của cải và vật dụng cần thiết hằng ngày. Một khi người ấy đến với Chúa và Chúa chạm đến người ấy, thì những vật sở hữu của người ấy trở thành tài sản chung. Từ thời điểm đó trở đi, không người nào có thể nói một đồ vật gì đó là của mình. Không người nào có thể nói mình lợi dụng người khác, và không ai có thể nói vật gì đó là của riêng mình. Vật dụng ấy sẽ được mọi người dùng chung. Những đồng tiền ấy có thể ở trong túi anh, hay có thể ở trong túi tôi. Cùng một bộ đồ ấy có thể được anh em mặc, hay có thể được tôi mặc. Bất kể sự thực hành của chúng ta như thế nào, đây là loại hương vị chúng ta cần phải có. Sự thực hành ấy liên quan đến những vật sở hữu thông thường của một người.

C. Tài Sản, Nhà Cửa Và Đồ Quý Giá Được Bán Đi

Còn tài sản, nhà cửa và đồ quý giá thì phải được bán đi. Bất cứ thứ gì đặc biệt đều cần phải được bán đi. Của cải, nhà cửa cũng như các tài sản hữu hình khác như cẩm thạch, đồ cổ và các bộ sưu tầm bút tích đều phải được bán đi. Sau khi bán đi những tài sản đó, tiền thu được phải phân phát cho người nghèo.

D. Không Giữ Gì Lại Làm Của Riêng

Về những vật sở hữu còn lại, bất cứ điều gì anh em cần giữ lại để đáp ứng những nhu cầu hằng ngày thì đừng bán. Tuy nhiên, anh em phải có thái độ là tất cả con cái Đức Chúa Trời đều có thể dùng chung tất cả những vật dụng đó với anh em. Tôi xin kể với anh em vài kinh nghiệm bản thân. Anh em có thể xem đây là một câu chuyện đùa. Trong khoảng hai mươi năm, mỗi lần mua sắm tôi có thói quen mua thứ gì cũng mua nhiều, nửa tá hay một tá. Một số anh em tự hỏi tại sao tôi luôn luôn mua nhiều như vậy. Chẳng hạn, khi tôi mua một chiếc kính mát, tất nhiên ý định của tôi là sử dụng nó. Nhưng tôi cũng cầu nguyện rằng: “Thưa Đức Chúa Trời, vì Ngài có ý định cho con cái kiếng mát, xin cung cấp cho con sáu cái”. Nếu không cầu nguyện như vậy, tôi không được bình an. Sau đó, khi có một anh em cần kiếng mát, tôi cho anh em ấy một cái. Nếu một anh em khác cũng cần, tôi cho anh em ấy một cái kiếng mát khác. Tôi phân phát năm cái và giữ lại một cái cho mình. Làm như vậy, tôi giữ được sự bình an của mình.

Nếu mua con dao bỏ túi, tôi luôn luôn mua một tá. Nếu mua dao cạo, tôi luôn luôn mua một hộp mười hai tá. Tôi làm vậy là vì nếu chỉ mua một cái, tôi sẽ có “hương vị” là làm điều gì đó cho chính mình. Nhưng nếu tôi cho anh em này một cái khi anh em ấy đến, và cho anh em khác một cái khác khi anh em ấy đến, thì toàn bộ việc mua sắm sẽ có một hương vị ngọt ngào hơn nhiều. Cố nhiên, tôi không thể cho một ngàn hay một triệu người. Nhưng nhờ phân phát một chút mà hương vị trở nên khác. Nếu tôi mua một tá dao bỏ túi, và mười một anh em đến gặp tôi, thì tôi có thể cho mỗi người một con dao. Tôi có thể giữ lại con dao cuối cùng, và rất có thể Đức Chúa Trời sẽ cho tôi quyền tự do sử dụng con dao ấy. Nếu tôi không làm như vậy, thì sẽ luôn luôn có một cảm giác day dứt là tôi đang giữ lại điều gì đó cho riêng mình. Những người từng ở với tôi một thời gian đều biết điều tôi đang nói. Mỗi khi đi mua sắm, tôi luôn luôn mua từng tá một. Nhưng tôi không sử dụng cả tá. Một khi tôi buông bỏ những vật sở hữu của mình, thì bất cứ những gì tôi làm cũng đều có một hương vị ngọt ngào.

E. Thực Hành Nguyên Tắc Hưởng Chung Mọi Sự

Chúng ta phải học tập đừng cứ khư khư giữ lấy tài sản riêng của mình. Tôi tin Chúa sẽ không cho phép tôi giữ lấy chiếc áo khoác của mình mãi mãi. Ngày mai, có lẽ nó sẽ không còn nữa. Nếu như vậy thì tôi có yêu cầu người thợ may may thêm một vài cái cho mình cũng tốt thôi; khi ấy tôi có thể cho đi một vài cái. Chúng ta cần phải cố gắng hết sức trau dồi cảm giác này giữa vòng chúng ta. Mỗi khi mua sắm, chúng ta không được chỉ dự định mua cho chính mình. Chúng ta cần phải luôn luôn nghĩ đến người khác. Chúng ta cần mua sắm. Tôi không nói chúng ta không nên mua sắm. Nhưng khi mua sắm, chúng ta trau dồi cảm giác ấy, tức cái hương vị hưởng chung mọi sự. Tôi không nói rằng chúng ta phải thực hành chính việc có chung mọi sự. Tôi nói rằng chúng ta phải giữ nguyên tắc này. Hãy luôn luôn nghĩ đến người khác. Chúng ta phải luôn luôn giữ gìn nguyên tắc hưởng chung mọi sự.

F. Học Tập Không Bén Rễ Hay Trở Thành Keo Kiệt Trước Mặt Đức Chúa Trời

Tất cả các tín đồ mới cần phải học tập bài học này trước mặt Đức Chúa Trời. Nếu có tài sản hay đồ vật đặc biệt, chúng ta cần phải bán chúng. Toàn bộ bất động sản, vàng hay bạc đều nên được bán. Chúng ta không thích thấy các tín đồ sở hữu vàng, bạc, của cải hay nhà cửa. Những thứ ấy luôn luôn cám dỗ chúng ta bén rễ trên đất.

Tuy nhiên, chỉ trừ bỏ những thứ ấy vẫn chưa đủ. Nhiều người đã bán đi tài sản của họ, nhưng khó mượn họ một cây bút máy. Được giải cứu khỏi thế gian không phải là dễ! Trên thế giới có nhiều người keo kiệt. Họ keo kiệt, không những chỉ đối với những thứ to lớn, mà đối với những thứ nhỏ nhặt cũng vậy. Họ keo kiệt đối với mỗi một thứ nhỏ nhặt và mỗi chi tiết nhỏ.

G. Đừng Bám Lấy Bất Cứ Điều Gì, Hãy Luôn Luôn Buông Bỏ

Khi đọc Công vụ các Sứ đồ chương 2 và 4, nhiều lần tôi có ấn tượng là tài sản cố định của chúng ta như của cải và nhà cửa bằng cách nào đó phải được bán đi. Hội thánh đã làm như vậy vào thời ấy. Công vụ các Sứ đồ không nói về nhiều điều khác, nhưng nói rằng họ dùng chung mọi vật. Không người nào bám lấy bất cứ vật gì cho riêng mình. Con cái Đức Chúa Trời nên luôn luôn buông bỏ những gì họ sở hữu khi có nhu cầu cung ứng cho con cái khác của Đức Chúa Trời. Nếu có tài sản gì, chúng ta nên bán đi hoặc phân phát cho người nghèo. Chúng ta cần phải luôn luôn có cảm giác là phải chia sẻ tài sản của mình với người khác, dầu đó là một con dao hay một cây viết. Chúng ta không nên giữ lại bất cứ điều gì cho riêng mình. Mọi sự đều có thể ra đi. Nếu chúng ta làm như vậy, Đức Chúa Trời sẽ không để chúng ta lâm vào cảnh nghèo túng. Thật ra, Ngài sẽ gia tăng những gì chúng ta có.

H. Khuôn Mẫu Của Hội Thánh Ban Đầu

Các tín đồ mới cần phải nhận biết nguyên tắc này. Hội thánh ban đầu đã thực hành nguyên tắc này. Ngay từ đầu, mười hai môn đồ đã nói với Chúa rằng họ từ bỏ tất cả để đi theo Ngài. Đến thời Ngũ tuần, trong cuộc phục hưng đầu tiên, ba ngàn người và năm ngàn người tự phát bán đi những gì mình có. Họ đã được cứu, và cũng như Xa-chê, họ thực hiện điều đó mà không cần lời dạy dỗ nào.

I. Bán Đi Tất Cả Mà Không Nghe Bao Nhiêu Lời Dạy Dỗ Về Điều Đó

Mười hai môn đồ đã không nghe bao nhiêu lời dạy dỗ trước khi họ từ bỏ mọi sự để đi theo Chúa. Chúa đã không bảo họ bán tất cả để theo Ngài. Ngài chỉ bảo họ đi theo Ngài (Mat. 4:19, 21). Khi Chúa kêu gọi họ, tự phát họ buông bỏ mọi sự. Cũng vậy, các sứ đồ đã không truyền cho ba ngàn người đầu tiên bán đi tất cả những gì họ có. Họ bán đi tất cả tài sản của mình một cách tự phát. Các sứ đồ cũng không bảo năm ngàn người bán đi tất cả những gì họ có; họ làm điều đó cách tự phát. Ngày nay, chúng ta cũng phải làm như vậy. Chúng ta đã nghe và tin nhận phúc-âm. Chúng ta cần phải làm điều ba ngàn người và năm ngàn người từng làm; họ cũng là các tín đồ mới. Đó là cách Hội thánh tiến lên từ thế hệ này sang thế hệ khác. “Truyền thống gia đình” này dừng lại nơi chúng ta là điều đáng tiếc biết bao. Chúng ta cần phải luôn luôn đem Hội thánh trở về với đường lối nguyên thủy.

VIII. KHÔNG THỂ VỪA HẦU VIỆC ĐỨC CHÚA TRỜI VỪA PHỤC VỤ MA-MÔN

Chúng ta hãy chuyển sang Ma-thi-ơ chương 6, là chương cho thấy lòng chúng ta phải đơn thuần để hầu việc Chúa. Chúng ta không thể vừa hầu việc Đức Chúa Trời vừa phục vụ ma-môn.

A. Ma-môn Là Một Hình Tượng

Ma-môn là một hình tượng. Chúng ta từng phục vụ nó nhiều năm tháng. Nó đã giam hãm lòng chúng ta trong nhiều năm. Ngày nay, nếu muốn hầu việc Chúa, chúng ta phải lựa chọn giữa hai điều ấy. Chúng ta không thể cùng hầu việc Đức Chúa Trời và ma-môn. Chúa nói: “Vì báu vật các ngươi ở đâu thì lòng các ngươi cũng sẽ ở đó” (c. 21). Một anh em từng nói với tôi rằng: “Báu vật của tôi ở dưới đất, nhưng lòng tôi thì ở trên trời”. Tôi đáp: “Anh chắc chắn là món đồ trong bảo tàng viện, không phải thuộc về Viện bảo tàng Luân đôn, mà thuộc về ‘Viện bảo tàng Cơ-đốc’. Chúa nói không người nào có thể làm như vậy, nhưng anh đã nghĩ ra một điều còn thần kỳ hơn phép lạ”. Chúa nói rằng báu vật của ngươi ở đâu thì lòng ngươi ở đó. Lòng luôn luôn đi theo báu vật. Chúng ta không thể thay đổi điều này. Dầu chúng ta có nói gì đi nữa, lòng chúng ta sẽ luôn luôn ở nơi có báu vật của chúng ta.

B. Học Tập Hầu Việc Một Mình Đức Chúa Trời

Nếu tích trữ cho chính mình báu vật ở dưới đất, chúng ta sẽ luôn phục vụ ma-môn chứ không hầu việc Đức Chúa Trời. Phải, chúng ta có thể làm một nghề nào đó và tham gia vào công việc sản xuất. Nhưng mọi sự chúng ta có phải được dâng lên Đức Chúa Trời. Chúng ta phải sống theo tiêu chuẩn thấp nhất có thể sống được. Chúng ta không thể cùng phục vụ Đức Chúa Trời và ma-môn. Chúng ta chọn Đức Chúa Trời hay ma-môn? Chúng ta phải lựa chọn giữa hai điều ấy. Chúa nói rằng chọn ma-môn là không khôn ngoan, vì ma-môn han rỉ, và sâu mọt làm nó hư nát (c. 19). Trương mục trong ngân hàng của chúng ta có thể ngày càng trở nên lớn hơn, nhưng kẻ trộm sẽ đến cướp nó đi. Chúng ta phải học tập hầu việc một mình Đức Chúa Trời và tích trữ báu vật của mình ở trên trời.