Thông tin sách

Bài Học Gây Dựng Tín Đồ Mới - Tập 3

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: Messages for Building Up New Believers, Vol. 3
ISBN: 0-7363-0978-0
Mua sách tại:

Đang đọc: Phụ Lục 1

Untitled Document

PHỤ LỤC MỘT

MỘT CUỘC SỐNG LINH ĐỘNG

Kinh Thánh: Mat. 11:16-19; 1 Cô. 7:29-31; 9:19-22; 2 Cô. 6:4-10; Phil. 4:11-13

(Bài giảng sau đây được Watchman Nee chia sẻ tại Kuling vào ngày 17 tháng 7 năm 1948, vốn là một phần trong loạt bài “Các Tín Đồ Mới”. Về sau khi in loạt bài ấy, bài này đã không được bao gồm trong ấn bản đó. Bài rút ngắn này được soạn từ bản ghi chép của anh K. H. Weigh).

I. HAI TRIẾT LÝ

Hội thánh của Đấng Christ đã ở trên trái đất này trong hai ngàn năm. Do việc truyền bá phúc âm đến nhiều quốc gia, người ta bắt đầu hình thành những quan điểm khác nhau về Đạo Đấng Christ. Ít nhất chúng ta có thể chia các quan điểm ấy thành hai loại. Loại thứ nhất nêu lên rằng mọi sự cần phải theo đường lối hành động tự nhiên của chúng. Những người có quan điểm này nhận thấy rằng con người thọ tạo có nhiều nhu cầu; đó là những nhu cầu đã được Đức Chúa Trời đặt vào trong con người. Vì Đức Chúa Trời đã chuẩn bị sẵn nhiều điều trong môi trường của con người để làm vui thỏa con người và đáp ứng nhiều nhu cầu của con người, nên con người cần phải hết lòng hưởng thụ tất cả những điều ấy trong cuộc sống. Quan điểm thứ hai là của những người tu hành khổ hạnh. Họ nghĩ rằng con người cần phải từ chối tất cả những đòi hỏi của cơ thể mình. Họ nghĩ rằng con người vốn tội lỗi, và tất cả các nhu cầu của con người đều liên quan đến tội. Con người không được hưởng bất cứ lạc thú nào ra từ tội. Thay vào đó, con người nên chịu khổ và đè nén những đòi hỏi thiên nhiên của mình. Cả hai quan điểm ấy đều khá phức tạp, chứ không đơn giản chút nào.

II. CUỘC SỐNG CƠ ĐỐC — MỘT CUỘC SỐNG LINH ĐỘNG

A. Không Phải Là Vấn Đề Ăn Uống

Phần đầu của Tân Ước đề cập đến Giăng Báp-tít. Ông là một người dọn đường cho Chúa Jesus. Chúng ta có thể nói rằng Giăng Báp-tít cùng với Chúa Jesus cho chúng ta một khuôn mẫu trọn vẹn trong Tân Ước. Hai người ấy kết hợp lại cho chúng ta một hình ảnh trọn vẹn về cuộc sống Cơ Đốc. Ma-thi-ơ 11:16-19 chép: “Nhưng Ta sẽ ví sánh thế hệ này với điều gì? Nó giống như đứa trẻ ngồi ngoài chợ, kêu réo những đứa khác rằng: Chúng ta đã thổi sáo cho bọn bay, mà bọn bay không nhảy múa; chúng ta đã hát bản nhạc buồn, mà bọn bay không than khóc. Vì Giăng đã đến không ăn không uống, thì người ta nói: Ông ấy có một con quỉ. Con Loài Người đến ăn và uống, thì người ta lại nói: Kìa, ấy là một người ham ăn mê uống, người say sưa, bạn bè với những người thâu thuế và người có tội. Nhưng sự khôn ngoan được những công việc của nó biện minh”. Tân Ước không đề ra một bộ luật khắt khe về hành vi bên ngoài cho Cơ Đốc nhân. Chúa Jesus nói rằng Giăng Báp-tít đến không ăn cũng không uống, còn Ngài đã đến ăn và uống. Đó là cuộc sống Cơ Đốc. Cuộc sống Cơ Đốc là một cuộc sống vừa than khóc vừa thổi sáo. Điều quan trọng của cuộc sống ấy không phải là ăn và uống ở bên ngoài. Chúa Jesus hành động hoàn toàn trái ngược Giăng Báp-tít, nhưng không đối lập với Giăng Báp-tít. Chúng ta có thể nói rằng Chúa Jesus cư xử như một Cơ Đốc nhân, và Giăng Báp-tít cũng cư xử như một Cơ Đốc nhân. Một Cơ Đốc nhân không tin nơi việc đè nén những nỗi khao khát tự nhiên, cũng không tin theo chủ nghĩa khoái lạc. Một Cơ Đốc nhân có thể than khóc, và có thể thổi sáo. Cơ Đốc nhân là một người linh động; người ấy có thể hành động theo cả hai cách. Một Cơ Đốc nhân thật phải là như vậy. Một số Cơ Đốc nhân tin nơi sự vui hưởng, trong khi những người khác thì tin nơi sự chịu khổ. Hai quan điểm ấy là hai “chủ nghĩa”. Rốt cuộc, một quan điểm quay sang chủ nghĩa khoái lạc trong khi quan điểm kia quay sang chủ nghĩa khổ hạnh. Nhưng ở giữa hai thái cực ấy, chúng ta có một cuộc sống linh động, tức cuộc sống mà một Cơ Đốc nhân phải có. Chúng ta cần phải hướng sự chú ý của mình đến những điều khác. Mối quan tâm của chúng ta không được đặt nơi những vấn đề liên quan đến ăn và uống.

B. Có Khả Năng Làm Mọi Sự Qua Sự Sửa Trị Của Thánh Linh

Bây giờ, chúng ta hãy xem xét đời sống Phao-lô. Ông đã hầu việc Đức Chúa Trời một cách rất linh động. Ông đã trở nên mọi sự đối với mọi người (1 Cô. 9:19-22). Đó là điều kiện cơ bản cho một người đầy tớ của Chúa. Nếu một Cơ Đốc nhân không thể cư xử như vậy, thì người ấy không thể làm một người đầy tớ của Chúa, vì sự đòi hỏi của đời sống Cơ Đốc vốn sâu xa hơn so với những vấn đề bên ngoài của con người bề ngoài. Cuộc sống Cơ Đốc không liên hệ gì đến con người bề ngoài, mà liên quan đến con người bề trong. Cuộc sống Cơ Đốc không phải là vấn đề ăn và uống mà là vấn đề tương giao ở bên trong. Sự tương giao của Cơ Đốc nhân diễn ra ở bên trong quan trọng hơn bất cứ sinh hoạt bên ngoài nào. Đối với một Cơ Đốc nhân, ăn không phá hủy điều gì, và kiêng ăn cũng không gây trở ngại gì. Chúng ta quan tâm đến điều gì sâu xa hơn những vấn đề ấy. Ăn và uống là những vấn đề liên quan đến con người bề ngoài. Nhưng cuộc sống Cơ Đốc xoay quanh con người bề trong. Đối với Đức Chúa Trời, các vấn đề liên quan đến con người bề ngoài là thứ yếu. Điều quan trọng và trọng yếu là Con Đức Chúa Trời làm sự sống bên trong chúng ta. Đối với Phao-lô, điều quan trọng trong cuộc sống Cơ Đốc là “Đấng Christ ở trong anh em, là hi vọng về vinh quang” (Côl. 1:27). Tất cả những vấn đề khác như ăn, uống và áo quần đều là thứ yếu và không quan trọng. Cuộc sống của Phao-lô thật linh động.

Trong Phi-líp 4:11-13, Phao-lô nói: “Tôi đã học trong bất cứ tình huống nào tôi cũng đều thỏa lòng. Tôi cũng biết thế nào là thấp hèn và tôi biết thế nào là sung túc; trong mỗi một điều và trong mọi điều tôi đã học được bí quyết vừa no đủ lẫn đói khát, vừa sung túc lẫn thiếu thốn. Tôi có thể làm tất cả mọi sự trong Ngài, là Đấng ban năng lực cho tôi”. Phao-lô nói rằng ông có thể sống trong sự sung túc hay thấp hèn. Ông có thể no đủ hay ở trong tình trạng đói khát. Tất cả những tình trạng đó đều là những điều bề ngoài, và vô cùng thứ yếu. Chúng ta phải nhớ rằng một công tác viên của Chúa không nhất thiết phải sống trong no đủ hay nghèo đói. Người ấy không nhất thiết phải thiếu thốn hay dư dật. Người ấy không nhất thiết phải thấp hèn hay sung túc. Cuộc sống của chúng ta phải linh động. Cuộc sống ấy phải ở dưới sự sửa trị của Thánh Linh. Một công tác viên [Cơ Đốc] phải trải qua sự sửa trị khắt khe trước khi người ấy có thể trở nên một người linh động.

Thật ra, sống một cuộc sống linh động khó hơn so với sống trong cảnh nghèo túng hoặc sung túc. Linh động có nghĩa là khi di chuyển bằng tàu thủy, chúng ta có thể ngồi ghế hạng rẻ tiền nhất hay ghế hạng sang nhất. Nếu chỉ có thể ngồi ghế hạng sang nhất hoặc chỉ có thể ngồi ghế hạng rẻ tiền nhất, thì chúng ta không phải là một đầy tớ của Đức Chúa Trời. Những người đầy tớ của Đức Chúa Trời đều linh động. Chúng ta có một bí quyết bên trong mình — Đấng Christ vinh quang làm Đấng ban năng lực. Một số người cứ giữ lấy những điều nhỏ nhặt bên ngoài mà họ có được, nhưng không có gì bên trong hậu thuẫn. Khi có gì trái ý một chút, thì họ liền chao đảo. Nhiều đầy tớ của Đức Chúa Trời không thể thích ứng với nhiều hoàn cảnh vì họ không có tính linh động. Là công tác viên của Đức Chúa Trời, chúng ta phải dâng chính mình cho những cuộc xử lý nghiêm khắc. Người Hoa vốn kín đáo, người Mỹ thì tự do và phóng khoáng, trong khi người Anh thì thận trọng. Là một công tác viên [Cơ Đốc], chúng ta phải có khả năng công tác giữa vòng mọi loại người. Làm một đầy tớ của Chúa có nghĩa như thế. Một công tác viên [Cơ Đốc] phải có khả năng thậm chí tiếp xúc với các trẻ em và những cụ già. Chúng ta phải linh động đối với tất cả những điều bề ngoài.

C. Vượt Lên Trên Tất Cả Những Điều Bề Ngoài

1 Cô-rin-tô 7:29-31 chép: “Nhưng anh em ơi, tôi nói điều này, thì giờ ngắn ngủi, từ nay trở đi, người nào có vợ hãy nên như không có, những người khóc nên như không khóc, những người vui mừng nên như không vui mừng, những người mua nên như không sở hữu, và những người sử dụng thế gian nên như không lạm dụng nó; vì hình dạng của thế gian này đang qua đi”. Lời của Phao-lô rất lạ thường. [Khi chúng ta] nhìn thấy tính vĩ đại và vinh quang của Chúa ngụ-bên-trong, tất cả những điều bề ngoài đều dần dần giảm đi tầm quan trọng. Nếu đầy dẫy Christ, chúng ta sẽ vượt lên trên tất cả những điều bề ngoài. Đối với một Cơ Đốc nhân, có vợ cũng như không có vợ, và những người không có vợ thì không cần đòi hỏi phải có vợ. Khóc hay không khóc không phải là vấn đề. Những người vui mừng không phải lo rằng mình xử sự cách lạc lõng. Những người sở hữu cũng giống như những người không [sở hữu], và những người dùng thế gian cũng giống như những người không [dùng]. Đầy tớ của Đức Chúa Trời phải linh động đối với tất cả những điều bề ngoài. Cơ Đốc nhân là một người vượt lên trên tất cả những điều bề ngoài.

D. Xử Lý Bản Ngã, Và Đừng Để Bất Cứ Lối Sống Nào Bó Buộc

Trong Lu-ca 10:38-42, Ma-ri thì trầm lặng, trong khi Ma-thê thì làm việc cực nhọc. Cả hai đều đúng đắn trong sự phục vụ của mình. Chúa khiển trách Ma-thê, không phải vì bà làm lụng, mà vì bà quá bận rộn; thậm chí bà còn khẩn cầu Chúa bảo người em gái giúp đỡ mình. Bà đã quá bận rộn. Lao khổ là điều đúng đắn, nhưng một người cũng phải bình tịnh. Một công tác viên của Đức Chúa Trời cần phải học tập vừa sống yên lặng vừa lao khổ làm việc. Sống một cuộc sống linh động không phải là dễ.

Trong tất cả các bài học liên quan đến xác thịt mà chúng ta học được, có lẽ tính linh động là bài học khó nhất. Một số người thấy khó ăn thức ăn đạm bạc; những người khác thì cảm thấy ăn thức ăn ngon còn khó hơn nữa. Những điều ấy là nan đề đối với họ vì họ đã biến vương quốc của Đức Chúa Trời thành vấn đề ăn uống. Phao-lô nói rằng vương quốc của Đức Chúa Trời không phải là ăn uống, mà là sự công chính, bình an và vui mừng trong Thánh Linh (La. 14:17). Chúng ta phải học tập để thành một người khoáng đạt, một người có thể thích ứng với mọi sự. Có lần bà Guyon nói rằng một người có mối liên hiệp hoàn hảo với Đức Chúa Trời là thầy giáo cho người già cả và là bạn hữu của trẻ em. Trong 2 Cô-rin-tô 6:4-10, Phao-lô viết một bài luận thuyết dài cho thấy ông với tư cách là một đầy tớ của Chúa đã linh động thế nào: “Như không có gì cả, mà lại có đủ mọi sự” (c. 10). Đó là tiêu chuẩn cho công tác viên của Đức Chúa Trời. Chỉ những người có bản ngã được xử lý triệt để mới có thể sống một cuộc sống linh động như vậy. Một số Cơ Đốc nhân khó sống một cuộc sống linh động như vậy, vì họ vẫn sống bằng bản ngã của mình. Bản ngã có những khái niệm cùng sáng kiến riêng của nó, và luôn luôn tự cho mình là đúng. Nó sẽ không thuận phục quyền tể trị của Thánh Linh. Những Cơ Đốc nhân ấy không quân bình. Chúng ta cần phải để Đức Chúa Trời xử lý bản ngã của mình. Ngay khi bản ngã không còn nữa thì chúng ta có thể trở nên linh động.

Vậy, chúng ta phải trải qua những sự xử lý căn bản, triệt để và nghiêm khắc trước khi có thể chạy thẳng trong cuộc đua trước mặt mình. Chỉ khi ấy chúng ta mới có thể chấp nhận “những mâu thuẫn” thuộc linh đúng đắn bên trong mình. Những người đầy tớ của Đức Chúa Trời cần phải luôn nhớ rằng đường lối của Đức Chúa Trời không phải là con đường một-rãnh mà là con đường hai-rãnh. Người Hồi giáo có khuynh hướng hưởng thụ cuộc sống. Người Phật giáo có khuynh hướng chịu khổ. Nhưng một Cơ Đốc nhân chuẩn thì không thiên về phía nào cả. Cơ Đốc nhân sống theo sự sắp đặt tể trị của Đức Chúa Trời, vượt lên trên con người bề ngoài. Con người bề ngoài của Phao-lô còn sống, nhưng con người bề trong của ông lại được giấu trong Đức Chúa Trời và mãi mãi không lay chuyển. Con người thật của chúng ta là con người sống trong Đức Chúa Trời; con người bề ngoài chỉ là một sự trình diễn. Tách biệt con người bề trong với con người bề ngoài là một điều vinh hiển. Con người bề trong cần phải được ẩn giấu trong Đức Chúa Trời, trong khi con người bề ngoài cần phải được phá vỡ triệt để. Đó là điều kiện cơ bản để làm công tác cho Đức Chúa Trời. Người nào bị bó buộc trong một lối sống duy nhất thì chưa trải qua những sự xử lý cơ bản.

E. Con Người Bề Ngoài Cần Sự Xử Lý,

Trong Khi Con Người Bề Trong Thì Cần Được Làm Cho Mạnh Mẽ

Mỗi khi một công tác viên của Chúa đến một nơi nào, người ấy phải sống phù hợp với người dân tại đó. Về việc ăn mặc và ẩm thực, người ấy phải [sống] giống như người dân tại đó. Nếu phúc âm bị những thứ như ăn uống và áo quần giới hạn, thì đức tin của chúng ta không khác bao nhiêu so với các tôn giáo thế gian; chúng ta sẽ không lan tỏa hương vị đúng đắn trong đức tin của mình. Khi đến trên đất, Chúa chúng ta đã không đem gì theo. Ngài ăn và uống. Ngài thực sự là một con người. Đầy tớ không thể lớn hơn chủ. Con người bề trong của chúng ta phải được làm cho mạnh mẽ, trong khi con người bề ngoài của chúng ta không được nhất định về bất cứ điều gì. Nó cần phải vui vẻ chấp nhận bất cứ người nào. Do đó, con người bề ngoài của chúng ta phải được xử lý. Cuộc sống Cơ Đốc không phải là vấn đề ăn, cũng chẳng phải là vấn đề không ăn. Đó không phải là chủ nghĩa khoái lạc, cũng chẳng phải là chủ nghĩa khổ hạnh. Cuộc sống Cơ Đốc vốn linh động. Những gì ở bên trong chúng ta vĩ đại và vinh hiển hơn nhiều, và chúng ta đừng để bất cứ lối sống bề ngoài nào gây ảnh hưởng gì đến mình.