Thông tin sách

Bài Học Gây Dựng Tín Đồ Mới - Tập 3

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: Messages for Building Up New Believers, Vol. 3
ISBN: 0-7363-0978-0
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 49

Untitled Document

CHƯƠNG BỐN MƯƠI CHÍN

THÂN THỂ ĐẤNG CHRIST

Kinh Thánh: Êph. 1:23; 4:11-13; 5:29-30; Sáng. 2:21-24, 1 Cô. 10:16-17; 12:12-30; La. 12:4-8

I. HỘI THÁNH LÀ THÂN THỂ ĐẤNG CHRIST

Sáng Thế Ký chương 2 cho thấy Đức Chúa Trời lấy một xương sườn của A-đam và từ đó dựng nên Ê-va. Điều này tượng trưng cho mối liên hệ giữa Đấng Christ và Hội thánh. Ê-va ra từ A-đam thế nào, Hội thánh ra từ Đấng Christ thế ấy. Đức Chúa Trời dựng nên Ê-va từ A-đam. Cũng vậy, Ngài tạo nên Hội thánh từ Đấng Christ. Đức Chúa Trời không những ban cho chúng ta ân điển, quyền năng và bản chất của Đấng Christ, nhưng Ngài cũng ban cho chúng ta Thân Thể Đấng Christ. Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta xương thịt của Đấng Christ và chính Đấng Christ, thậm chí như Ngài đã ban xương sườn của A-đam cho Ê-va. Như vậy, Hội thánh là gì? Hội thánh ra từ Đấng Christ. Kinh Thánh cho chúng ta thấy Đấng Christ là Đầu của Hội thánh, và Hội thánh là Thân Thể Đấng Christ. Về phương diện cá nhân, mỗi Cơ Đốc nhân là một chi thể của Thân Thể Đấng Christ và đều ra từ Đấng Christ.

Có một điều chúng ta phải lưu ý: Thân Thể Đấng Christ ở trên đất, nhưng không thuộc về đất. Thân Thể ấy thuộc về trời, tuy nhiên lại ở trên đất. Khi Sau-lơ đang trên đường đến Đa-mách để bắt bớ Hội thánh, Chúa Jesus hỏi ông: “Hỡi Sau-lơ, Sau-lơ, vì sao ngươi bắt bớ Ta?” (Công. 9:4). Lời của Chúa thật lạ lùng. Ngài không nói: “Hỡi Sau-lơ, Sau-lơ, vì sao ngươi bắt bớ các môn đồ Ta?”, nhưng nói: “Hỡi Sau-lơ, Sau-lơ, vì sao ngươi bắt bớ Ta?” Ngài không nói: “Hỡi Sau-lơ, Sau-lơ, vì sao ngươi bắt bớ Hội thánh Ta?”, nhưng Ngài nói: “Hỡi Sau-lơ, Sau-lơ, vì sao ngươi bắt bớ Ta?” Điều này cho Phao-lô thấy Hội thánh và Đấng Christ là một. Hội thánh là một với Đấng Christ, đến nỗi khi một người bắt bớ Hội thánh, người ấy đang bắt bớ Đấng Christ. Điều này cũng cho chúng ta thấy Thân Thể Đấng Christ ở trên đất, vì không ai có thể bắt bớ nếu Thân Thể ấy ở trên trời. Thân Thể Đấng Christ ở trên đất. Vì vậy, Phao-lô có thể bắt bớ Thân Thể ấy. Vì Thân Thể Đấng Christ là Hội thánh ở trên đất, nên khi Phao-lô bắt bớ Hội thánh là ông bắt bớ chính Chúa. Nhiều người nói rằng biểu hiện của Thân Thể Đấng Christ là điều gì đó sẽ tỏ ra ở trên trời. Họ nói rằng chúng ta phải chờ đợi cho đến khi lên trời rồi mới thấy được biểu hiện của Thân Thể. Nếu vậy, sự việc Phao-lô bắt bớ Hội thánh không thể được kể là ông đã bắt bớ Chúa. Chúa nói rằng Sau-lơ bắt bớ Ngài khi ông bắt bớ Hội thánh. Vì vậy, Thân Thể Đấng Christ được bày tỏ ra trên đất, chứ không phải trên trời. Hội thánh là Thân Thể Đấng Christ trên đất. Chúng ta phải bày tỏ Thân Thể này khi chúng ta ở trên đất. Mặc dầu Đầu ở trên trời, Thân Thể và Đầu là một. Thân Thể ở trên đất và Đầu ở trên trời là một. Bắt bớ Thân Thể là bắt bớ Đầu. Bắt bớ Hội thánh là bắt bớ Chúa. Cả hai là một, không cách nào phân rẽ.

Có lẽ một số người sẽ hỏi: “Làm thế nào Thân Thể Đấng Christ được bày tỏ trên đất vào thời Phao-lô? Từ khi Phao-lô ở trên đất cho đến nay, một ngàn chín trăm năm đã trôi qua. Mỗi năm, vô số người khắp thế giới đã được cứu và thêm vào Thân Thể Đấng Christ. Trong những năm tháng sắp đến, nhiều người hơn nữa sẽ được thêm vào Hội thánh. Làm thế nào Hội thánh vào thời Phao-lô lại có thể gọi là Thân Thể Đấng Christ?” Một anh em trong thế kỷ trước đã trả lời câu hỏi ấy rất hay. Anh nói Hội thánh giống như một con chim. Khi nó mới nở, lông chưa phát triển đầy đủ. Nhưng chúng ta có thể nói nó là một con chim. Khi nó phát triển cách hoàn chỉnh, chúng ta vẫn gọi nó là con chim. Con chim ấy không được gắn thêm lông từ nơi nào khác mà từ trong chính nó mọc thêm nhiều ra. Sự phát triển và trưởng thành của nó là kết quả những hoạt động bên trong của sự sống con chim. Đó là cách Hội thánh tăng trưởng trên đất ngày nay. Mặc dầu Phao-lô bắt bớ Hội thánh khi Hội thánh còn thơ ấu, nhưng đó vẫn là Thân Thể Đấng Christ. Từ thời đó đến nay, không có gì được thêm vào Hội thánh, Hội thánh chỉ tăng trưởng cách trọn vẹn hơn.

Mặc dầu Hội thánh trên đất ngày nay vẫn còn rất nhỏ bé về tầm vóc, nhưng bề trong đã hoàn hảo. Sự tăng trưởng của Hội thánh phát xuất từ bên trong Hội thánh. Hội thánh lớn lên từ trong Đấng Christ. Hội thánh trên đất ngày nay là Thân Thể Đấng Christ. Hiển nhiên những người được cứu đã thêm vào Hội thánh. Nhưng nói về phương diện thực tại thuộc linh của Hội thánh, không ai từng gia nhập vào Hội thánh. Thân Thể Đấng Christ tự phát triển từ bên trong. Thân Thể Đấng Christ liên tục lớn lên từ Đầu. Hội thánh chỉ là sự mở rộng của Thân Thể Đấng Christ trên đất. Hội thánh cư trú trên đất nhưng ra từ Đầu ở trên trời. Đồng thời, đó là một Thân Thể hiệp nhất với Đầu.

Chúng ta phải sáng tỏ Hội thánh là gì theo cái nhìn của Đức Chúa Trời. Hội thánh là Thân Thể Đấng Christ. Vì vậy, bất cứ điều gì nhỏ hơn Thân Thể đều không thể là nền tảng để thành lập một Hội thánh. Chúng ta không thể thành lập Hội thánh dựa trên giáo lý, hệ thống, hay nghi thức. Chúng ta cũng không thể thành lập Hội thánh dựa trên tên của người sáng lập hay nơi phát xuất. Tất cả những điều này đều nhỏ hơn Thân Thể Đấng Christ. Nếu muốn thành lập một Hội thánh tại một địa phương, chúng ta phải học tập đứng trên nền tảng Thân Thể. Chúng ta phải chào đón và tiếp nhận tất cả những chi thể có sự tương giao trong Thân Thể Đấng Christ. Bất cứ ai ở trong Thân Thể và thuộc về Thân Thể đều là một anh chị em trong Hội thánh. Nếu chúng ta đứng trong vị trí của Thân Thể Đấng Christ, số lượng của chúng ta có thể nhỏ bé, nhưng chúng ta vẫn có nền tảng đúng đắn để thành lập Hội thánh. Tuy nhiên, nếu không đứng trong vị trí của Thân Thể Đấng Christ, chúng ta không có nền tảng để thành lập một Hội thánh nào cả, dầu số người của chúng ta rất đông.

Khi một Hội thánh lấy Thân Thể Đấng Christ làm nền tảng được thành lập tại một địa phương, không ai nên tự phân rẽ để thành lập một Hội thánh khác, viện lẽ là có những khác biệt về giáo lý, quan điểm, hay ý kiến. Nền tảng của Hội thánh là Thân Thể Đấng Christ. Mong muốn đề cao và duy trì một giáo lý nào đó không phải là nền tảng chính đáng để thành lập một Hội thánh. Nếu nền tảng của “Hội thánh” [được thành lập] đầu tiên không phải là Thân Thể Đấng Christ, dĩ nhiên người sau có thể thành lập một Hội thánh trên nền tảng là Thân Thể Đấng Christ. Nhưng nếu nền tảng của Hội thánh [được thành lập] đầu tiên thật sự là Thân Thể Đấng Christ, chúng ta phải tương giao với Hội thánh ấy. Chúng ta không thể bỏ đi và thành lập một “Hội thánh” riêng của mình.

Một Hội thánh địa phương nên bao gồm tất cả các con cái Đức Chúa Trời trong địa phương ấy. Hội thánh nhận Thân Thể Đấng Christ làm đơn vị cơ bản của mình. Nếu những anh chị em khác không đến, đó là việc của họ. Nhưng Hội thánh không nên áp đặt trên ai bất cứ một điều kiện nào khác hơn là nhu cầu nhận biết Thân Thể. Thân Thể là điều kiện duy nhất để thành lập một Hội thánh. Một Hội thánh không thể nhỏ hơn Thân Thể Đấng Christ. Nói cách khác, tất cả những ai thuộc về Đấng Christ nên ở trong Hội thánh; tất cả những ai ở trong Thân Thể Đấng Christ đều không bị từ chối.

Tuy nhiên, tiếp nhận một người không ở trong Thân Thể Đấng Christ hay chấp nhận những người vô tín là vượt quá Thân Thể Đấng Christ. Như vậy sẽ không còn là Hội thánh của Đấng Christ nữa, mà sẽ là một tổ chức rối loạn. Tóm lại, tất cả những gì chưa phải là Thân Thể Đấng Christ hay vượt quá Thân Thể Đấng Christ đều không phải là Hội thánh.

II. HỘI THÁNH LÀ MỘT TRONG THÁNH LINH

1 Cô-rin-tô 12:12-13 chép: “Vì như thân thể là một và có nhiều chi thể, nhưng tất cả các chi thể của thân thể dầu nhiều, cũng là một thân mà thôi, thì Đấng Christ cũng vậy. Vì tất cả chúng ta, hoặc người Do Thái, hoặc người Hi Lạp, hoặc nô lệ, hoặc tự do, đều đã chịu báp-têm trong một Linh vào trong một thân thể, và đều đã được cho uống cùng một Linh”.

Chúng ta đã thấy Hội thánh ra từ Đấng Christ. Bây giờ chúng ta cần thấy làm thế nào Hội thánh là một trong Thánh Linh.

Hội thánh ra từ Đấng Christ. Điều này nói lên nguồn gốc của Hội thánh. Mỗi Cơ Đốc nhân đều sở hữu một sự sống mới. Một sự sống của Đấng Christ đã trở nên hàng triệu Cơ Đốc nhân. Giăng chương 12 nói về một hạt lúa mì rơi xuống đất, chết đi và kết quả nhiều. Tất cả những hạt lúa được sản sinh từ một hạt lúa kia đều có cùng yếu thể tính như hạt nguyên thủy ấy. Một hạt lúa đã trở nên nhiều hạt lúa và nhiều hạt ấy ra từ một hạt kia. Như vậy, làm thế nào nhiều Cơ Đốc nhân sở hữu cùng một sự sống có thể trở nên một Thân Thể Đấng Christ? Đó là chỗ công tác của Thánh Linh bước vào. Một Đấng Christ đã trở nên hàng triệu Cơ Đốc nhân. Bây giờ Thánh Linh báp-têm hàng triệu Cơ Đốc nhân này vào trong một Thân Thể. Đó là sự dạy dỗ cơ bản được ghi lại trong 1 Cô-rin-tô 12:12-13. Thân Thể là một, nhưng gồm có nhiều chi thể. Làm thế nào nhiều chi thể trở nên một Thân Thể? “Chúng ta đều đã chịu báp-têm trong một Linh vào trong một thân thể”. Nói cách khác, Thân Thể này hiện hữu nhờ báp-têm. Nhờ báp-têm trong Linh, nhiều Cơ Đốc nhân đã được dìm vào trong một Thân Thể. Mỗi Cơ Đốc nhân giống như một viên đá đục ra từ một tảng đá khổng lồ. Thánh Linh giống như xi-măng trám các viên đá lại với nhau thành một tảng đá.

Thân Thể Đấng Christ có hai nguyên tắc cơ bản: Thứ nhất, tách rời khỏi những gì ra từ Đấng Christ, thì không có Thân Thể Đấng Christ; thứ hai, tách rời khỏi sự hành động của Thánh Linh, thì cũng không có Thân Thể Đấng Christ. Trước hết phải có báp-têm của Linh và sự đổ đầy Linh; tất cả các con cái của Đức Chúa Trời đều phải được báp-têm bởi Linh để trở nên Thân Thể. Đó là điều đã xảy ra tại lễ Ngũ tuần trong Công vụ các Sứ đồ chương 2. Nhiều người đã nhận được sự sống của Chúa và trở nên nhiều chi thể của Ngài. Sau đó, nhờ Thánh Linh, Chúa báp-têm nhiều chi thể này vào trong một Thân Thể. Những ai biết Chúa và Thánh Linh cũng sẽ biết một Thân Thể này. Có nhiều chi thể trong thân thể con người, nhưng đầu cai trị tất cả nhờ những dây thần kinh. Cũng vậy, Đầu của Hội thánh kết hợp nhiều chi thể thành một Thân Thể nhờ Thánh Linh.

Hội thánh ra từ Đấng Christ và được hình thành nên một Thân Thể trong Thánh Linh. Sự tương giao và thông công của Cơ Đốc nhân nên dựa trên chỗ đứng của một người trong Thân Thể Đấng Christ. Chúng ta không có mối liên hệ nào khác hơn mối liên hệ này. Chúng ta không được ràng buộc lại với nhau vì là người Do Thái hay Hi Lạp. Chúng ta thông công với nhau vì tất cả chúng ta đều là những chi thể của Thân Thể Đấng Christ. Sự thông công của chúng ta lấy Thân Thể làm nền tảng.

Chỉ có một nền tảng cho sự tương giao của chúng ta trong Hội thánh, đó là chúng ta cùng là chi thể của nhau trong Thân Thể. Chúng ta không thể có sự tương giao dựa trên một nền tảng nào khác. Tất cả những sự tương giao bên ngoài Thân Thể Đấng Christ đều là chia rẽ. Tất cả những sự tương giao không rộng lớn như Thân Thể, mà thật ra là nhỏ hơn Thân Thể đều không phải là sự tương giao của Thân Thể. Tất cả những ranh giới khác với ranh giới của Thân Thể, mặc dầu không mâu thuẫn với ranh giới của Thân Thể, đều ngăn trở ranh giới Thân Thể. Sự khác biệt về ranh giới luôn luôn ngăn trở sự tương giao của Thân Thể. Chúng ta không thể chấp nhận sự tương giao nào khác với Thân Thể. Chúng ta ở đây để duy trì sự tương giao của Cơ Đốc nhân, tức sự tương giao của Thân Thể, chứ không phải một sự tương giao nào nhỏ bé hơn Thân Thể.

III. SỰ PHỤC VỤ TRONG THÂN THỂ

1 Cô-rin-tô 12:14-21 chép: “Vì thân thể không phải là một chi thể mà nhiều chi thể. Nếu chân nói: Vì tôi không phải là tay, nên tôi không thuộc về thân thể, không phải vì vậy bàn chân không thuộc về thân thể... Nếu cả thân thể đều là mắt, thì thính giác ở đâu? Nếu tất cả đều nghe, thì vị giác ở đâu? Nhưng bây giờ Đức Chúa Trời đã đặt các chi thể, từng chi thể một, trong thân thể, theo ý Ngài muốn. Nếu tất cả đều là một chi thể, thì thân thể ở đâu? Nhưng bây giờ các chi thể là nhiều, nhưng chỉ một thân thể. Mắt không thể nói với tay: Tôi không cần anh; hay đầu cũng không thể nói với chân: Tôi không cần anh”. Các câu từ 28 đến 30 nói tiếp: “Đức Chúa Trời đã đặt một số [người] trong Hội thánh: thứ nhất là các sứ đồ, thứ hai là các tiên tri, thứ ba là các giáo sư, kế đến là những việc quyền năng, rồi đến các ân tứ chữa lành, giúp đỡ, quản trị, nói các thứ tiếng khác nhau. Tất cả là sứ đồ sao? Tất cả là tiên tri sao? Tất cả là giáo sư sao? Tất cả đều có những công việc quyền năng sao? Tất cả đều có ân tứ chữa lành sao? Tất cả đều nói các thứ tiếng sao? Tất cả đều thông dịch các thứ tiếng sao?”

Có nhiều chi thể trong Thân Thể Đấng Christ, và Thánh Linh ban phát mọi loại ân tứ và chức vụ cho họ theo nhu cầu của Thân Thể. Chúa ban cho các chi thể những loại ân tứ và chức vụ khác nhau vì mục đích cung ứng nhu cầu cho toàn Thân Thể. Chúa biết Ngài không làm cho cả Thân Thể là mắt hay cả Thân Thể là tai. Chúa ban cho các chi thể những ân tứ và những chức vụ khác nhau để cung ứng cho cả Thân Thể. Thân thể con người cần tất cả các chi thể, cũng vậy, Hội thánh cần các loại ân tứ và chức vụ khác nhau [để đáp ứng] cho sự phục vụ thuộc linh của Hội thánh. Một số phục vụ trong chức vụ lời. Một số phục vụ bằng cách làm những việc quyền năng. Một số sử dụng ân tứ chữa lành. Một số giúp đỡ. Một số nói các thứ tiếng [lạ] và thông giải các thứ tiếng [lạ], v.v... Hội thánh phải tạo nhiều cơ hội cho tất cả các anh chị em để họ phục vụ. Tất cả các chi thể, kể cả những chi thể kém đẹp, đều hữu dụng trong chức vụ của Linh. Không thể có chi thể nào vô dụng trong Thân Thể. Mỗi anh chị em là một chi thể trong Thân Thể và mỗi một chi thể có chức năng và sự phục vụ riêng. Hễ là Cơ Đốc nhân, anh em là một chi thể trong Thân Thể Đấng Christ, và là một chi thể trong Thân Thể, anh em phải phục vụ trước mặt Đức Chúa Trời. Chúng ta phải tôn trọng việc thực hành sự phục vụ phổ thông như vậy. Mỗi Cơ Đốc nhân phải có chức năng riêng và phải hầu việc Chúa theo chức năng ấy.

Mỗi chi thể trong Hội thánh nên tìm một chỗ để phục vụ. Tất cả đều phục vụ, không nên có tình trạng độc quyền. Một chi thể hay một vài chi thể không nên thay thế tất cả các chi thể làm mọi công việc. Bất cứ một hệ thống nào không tạo cơ hội cho tất cả các chi thể thi hành chức năng của mình chắc chắn không phải là Thân Thể. Trong thân thể vật lý, mắt, miệng, chân, tay đều rất bận rộn. Nhưng chúng không đối lập với nhau. Nếu chỉ có mắt thi hành chức năng trong khi miệng, chân, tay lại không, thì đó là một điều sai trật. Nếu mắt, miệng, chân, tay đều cùng thi hành chức năng và hợp tác với nhau như một hữu thể, chúng ta có thân thể. Nếu một số người phục vụ và những người khác lại không, hoặc nếu chỉ có một hay vài người phục vụ, thì chúng ta không có Thân Thể Đấng Christ. Chúng ta phải rất sáng tỏ về nguyên tắc này.

La Mã 12:4-8 chép: “Vì cũng như trong một thân thể chúng ta có nhiều chi thể, và tất cả các chi thể không có cùng một chức năng, cũng vậy, chúng ta là nhiều, nhưng trong Christ chỉ là một thân thể, và là chi thể của nhau. Có các ân tứ khác nhau theo ân điển đã ban cho chúng ta, hoặc tiên tri, hãy nói tiên tri theo mức độ đức tin; hoặc phục vụ, [chúng ta hãy trung tín] trong sự phục vụ; hoặc ai dạy dỗ, hãy ở trong sự dạy dỗ ấy; ai khuyên bảo, hãy [ở trong] sự khuyên bảo ấy; ai ban phát, [hãy ban phát] trong sự đơn thành; ai lãnh đạo, [hãy lãnh đạo] trong sự chuyên cần; ai bày tỏ sự thương xót, [hãy bày tỏ] trong sự vui vẻ”.

Một vấn đề khác đòi hỏi chúng ta phải chú ý đặc biệt trong Thân Thể là cả ân điển và ân tứ mỗi người nhận lãnh đều khác nhau. Phân đoạn trong 1 Cô-rin-tô chương 12 nhấn mạnh đến chức vụ lời và các ân tứ phép lạ. Phân đoạn trong La Mã chương 12, ngoài việc nói về chức vụ lời, cũng bao hàm các chức vụ của những sự phục vụ khác trong Hội thánh nữa. Một số người ban phát, một số lãnh đạo, một số bày tỏ sự thương xót. Tất cả những điều này đều được kể là công tác của người Lê-vi. Đó là những sự phục vụ liên quan đến những công việc thực tế.

La Mã chương 12 cho chúng ta thấy mỗi người có ân tứ đều phải thi hành chức năng theo ân tứ Đức Chúa Trời ban cho mình, dầu ân tứ ấy nằm trong chức vụ lời hay trong chức vụ phục vụ. Ai nói tiên tri, hãy để người ấy nói tiên tri. Ai phục vụ, hãy để người ấy phục vụ. Ai dạy dỗ, hãy để người ấy dạy dỗ. Ai khuyên bảo, hãy để người ấy khuyên bảo. Ai lãnh đạo, hãy để người ấy lãnh đạo cách chuyên cần trong Hội thánh. Nói cách khác, mọi người đều nên phục vụ. Mỗi người đều nên phục vụ cách cụ thể và trung tín trong chức năng này. Mỗi người cần biết mình có thể làm gì trước mặt Đức Chúa Trời và mình đã nhận được ân tứ nào từ Chúa. Sự nhận biết này sẽ hướng dẫn người ấy thực hành chức năng một cách cụ thể. Không ai nên vượt quá chức năng của mình và nắm quyền trên sự phục vụ của người khác. Không chi thể nào được chiếm chỗ của một chi thể khác, và không chi thể nào được từ bỏ chức năng của mình. Tất cả nên cùng nhau phục vụ và mọi người nên hết lòng làm công việc của mình. Bằng cách ấy, Thân Thể Đấng Christ sẽ được bày tỏ ra.

Thân Thể không thể cho phép một chi thể lơ là nhiệm vụ của mình. Toàn Thân ở trong bóng tối nếu mắt không nhìn thấy. Toàn Thân không thể đi nếu chân không chịu bước. Mắt phải nhìn và chân phải đi. Mặc dầu ân tứ đã nhận lãnh từ Đức Chúa Trời có thể nhỏ bé, anh em không được giấu ân tứ của mình. Dầu ân tứ nhận lãnh từ Đức Chúa Trời chỉ là một ta-lâng (Mat. 25:14-30), anh em không được giữ nó hay bỏ lơ nó. Dầu ân tứ của một người lớn hay nhỏ, dầu đó là “năm ta-lâng”, “hai ta-lâng” hay “một ta-lâng”, người ấy nên vận dụng điều mình có và phục vụ cách thích hợp. Nếu người ấy từ chối không chịu dâng mình phục vụ theo ân tứ của mình, mà trái lại, đem chôn “một ta-lâng” của mình, Hội thánh sẽ bị thiệt hại. Nếu một vài chi thể trong Thân Thể từ chối thi hành chức năng, Thân Thể sẽ bị mất mát nhiều.

Không dễ gì tìm được một người năm ta-lâng trong Hội thánh. Tuy nhiên mỗi người con của Đức Chúa Trời đều có ít nhất một ta-lâng, dầu ân tứ của người ấy nhỏ bé đến đâu. Nếu tất cả những người có một ta-lâng đều chỗi dậy phục vụ, họ sẽ có hiệu quả hơn một vài người có năm ta-lâng. Nếu tất cả những người có một ta-lâng chỗi dậy phục vụ, Hội thánh chắc chắn sẽ phát triển. Tất cả những người có một ta-lâng nên chỗi dậy phục vụ. Hội thánh có phát triển hay không tùy thuộc vào việc những người một ta-lâng có chỗi dậy phục vụ hay không. Nếu chỉ một vài người lao khổ và làm việc, chúng ta không có Hội thánh. Nếu tất cả các anh chị em đều lao khổ làm việc, đó sẽ là Hội thánh phục vụ và Thân Thể thi hành chức năng. Một vài chi thể không còn chiếm lấy chức năng của toàn Thân Thể. Chúng tôi hi vọng tất cả những người có “một ta-lâng” sẽ đào ta-lâng của mình dưới đất lên. Tất cả những ai có “nén bạc” nên nhận biết rằng khăn tay dùng để lau mồ hôi chứ không phải để gói nén bạc của mình (Lu. 19:20). Chúng ta phải học tập phục vụ theo khả năng mình có. Khi mọi người chỗi dậy phục vụ và không ai đẩy trách nhiệm của mình cho người khác, khi ấy chúng ta có Hội thánh.

IV. SỰ XÂY DỰNG THÂN THỂ

Ê-phê-sô 4:11-13 chép: “Ngài ban cho một số người làm sứ đồ, một số làm tiên tri và một số làm người giảng phúc âm, một số làm người chăn và giáo sư, để làm các thánh đồ hoàn hảo cho công việc của chức vụ, dẫn đến việc xây dựng Thân Thể Đấng Christ, cho đến khi tất cả chúng ta đều đạt đến sự hiệp một của đức tin và của sự nhận biết Con Đức Chúa Trời cách trọn vẹn, nên người trưởng thành, có tầm vóc của sự đầy trọn của Đấng Christ”.

Những người được nói đến ở đây hơi khác với những người được nói đến trong La Mã chương 12 và 1 Cô-rin-tô chương 12. Tất cả những người này đều là những người cung ứng lời. Ý định của Đức Chúa Trời khi ban cho Hội thánh những người cung ứng lời như vậy là để xây dựng Thân Thể Đấng Christ. Những người cung ứng lời có một vị trí đặc biệt trong việc xây dựng Thân Thể Đấng Christ. Vì sự xây dựng Thân Thể Đấng Christ, chúng ta nên xin Đức Chúa Trời thêm nhiều người cung ứng lời.

Đồng thời, Hội thánh nên cho các tín đồ mới có nhiều cơ hội để bày tỏ họ ra, xem họ có phải là những người cung ứng lời không. Chúng ta không nên ngăn trở các ân tứ Đức Chúa Trời đã ban cho họ. Chúng ta không nên lấy đi những cơ hội mà qua đó họ có thể bày tỏ mình là những người cung ứng lời. Để Thân Thể Đấng Christ được xây dựng, Hội thánh phải xin Đức Chúa Trời thêm những người cung ứng lời. Hội thánh cũng phải cho mỗi người có nhiều cơ hội để bày tỏ chính họ có phải là người cung ứng lời hay không.

V. CHỨNG CỚ CỦA THÂN THỂ

1 Cô-rin-tô 10:16-17 chép: “Chén ơn phước mà chúng ta chúc phước không phải là sự tương giao của huyết của Christ sao? Bánh chúng ta bẻ không phải là sự tương giao của thân thể của Christ sao? Thấy rằng chúng ta tuy nhiều nhưng chỉ là một ổ bánh, một Thân Thể, vì tất cả chúng ta đều dự phần trong một ổ bánh”.

Hội thánh là Thân Thể Đấng Christ. Vì vậy, sứ mạng của Hội thánh trên đất là bày tỏ Thân Thể và bày tỏ sự hiệp nhất của Thân Thể. Hội thánh nên bày tỏ cho mọi người biết Thân Thể là một. Hội thánh không cần phải chờ đợi đến khi lên trời rồi mới bày tỏ sự hiệp một của Thân Thể. Hội thánh bày tỏ sự hiệp một của Thân Thể đang khi còn ở trên đất.

“Thấy rằng chúng ta tuy nhiều nhưng chỉ là một ổ bánh, một Thân Thể”. Trong Tân Ước, bẻ bánh là một việc quan trọng. Vào Chúa Nhật, mỗi khi đến bẻ bánh và nhớ Chúa, chúng ta nhận biết thân thể Chúa đã vỡ ra vì chúng ta. Chúng ta cũng bày tỏ Thân Thể là một. Sự bẻ bánh tượng trưng cho việc Chúa ban chính Ngài trong tình yêu trên thập tự giá cho chúng ta; tình trạng làm một nói lên sự hiệp nhất giữa vòng các con cái Đức Chúa Trời. Mỗi ngày Chúa Nhật, chúng ta đến với Chúa để nhận biết thân thể Ngài đã vỡ ra vì mình và nhận biết tất cả các con cái Đức Chúa Trời đều là một. Một mặt, chúng ta làm chứng rằng thân thể của Chúa đã vỡ ra vì mình. Mặt khác, chúng ta làm chứng rằng Hội thánh là Thân Thể Đấng Christ và Thân Thể này là một. Chúng ta tuy nhiều nhưng là một ổ bánh và một Thân Thể. Chúng ta bày tỏ sự hiệp nhất này. Tất cả những ai hiểu Thân Thể Đấng Christ đều làm chứng như vậy vào mỗi Chúa Nhật. Vào ngày này, chúng ta làm chứng rằng chỉ có một bánh. Theo cái nhìn của Đức Chúa Trời, bánh này là trung tâm của mọi buổi nhóm. Các con cái Đức Chúa Trời nên nhóm họp lại với nhau vì mục đích bẻ bánh và tương giao với nhau. Càng hiểu Thân Thể Đấng Christ, chúng ta càng làm chứng về sự hiệp nhất của Thân Thể qua việc bẻ bánh. Bẻ bánh là tưởng nhớ sự chết của Chúa, và biểu hiện sự hiệp nhất của Thân Thể. “Thấy rằng chúng ta tuy nhiều nhưng chỉ là một ổ bánh, một Thân Thể”. Chúng ta làm điều này để bày tỏ cho thế giới, vũ trụ và cả cõi thọ tạo rằng Hội thánh là một Thân Thể!

Nguyện Chúa nhân từ đối với chúng ta, và bày tỏ cho chúng ta cách rõ ràng nền tảng để thành lập Hội thánh là Thân Thể Đấng Christ. Chúng ta là các chi thể của nhau trong Thân Thể. Nhờ báp-têm của Linh, chúng ta được cấu thành một Thân Thể. Như vậy, sự tương giao của chúng ta chỉ nên lấy Thân Thể Đấng Christ làm nền tảng. Trong Thân Thể mỗi chi thể có chức năng của mình và mỗi chi thể nên phục vụ. Vì Hội thánh, chúng ta nên xin Đức Chúa Trời ban thêm những người cung ứng lời, là những người sẽ làm cho các thánh đồ được hoàn hảo cho công việc của chức vụ dẫn đến sự xây dựng Thân Thể Đấng Christ. Chúng ta cũng nên bày tỏ chứng cớ về sự hiệp một của Thân Thể này qua việc bẻ bánh. Nguyện Đức Chúa Trời ban phước cho tất cả chúng ta!