Thông tin sách

Bài Học Gây Dựng Tín Đồ Mới - Tập 3

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: Messages for Building Up New Believers, Vol. 3
ISBN: 0-7363-0978-0
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 48

Untitled Document

CHƯƠNG BỐN MƯƠI TÁM

CHỨC VỤ TẾ LỄ

Kinh Thánh nói về chức vụ tế lễ. Chức vụ này gồm một nhóm người hoàn toàn phân rẽ khỏi thế gian để hầu việc Đức Chúa Trời. Họ không có nghề nghiệp nào hay nhiệm vụ nào khác hơn là hầu việc Đức Chúa Trời. Những người như vậy được gọi là các thầy tế lễ trong Kinh Thánh.

I. LỊCH SỬ CHỨC VỤ TẾ LỄ TRONG KINH THÁNH

Bắt đầu từ sách Sáng Thế Ký, chúng ta thấy Đức Chúa Trời kêu gọi con người làm thầy tế lễ. Mên-chi-xê-đéc là thầy tế lễ đầu tiên của Đức Chúa Trời. Vào thời Áp-ra-ham, Mên-chi-xê-đéc tự phân rẽ và dâng chính mình chỉ để hầu việc Đức Chúa Trời.

A. Từ Sáng Thế Ký Đến Giai Đoạn Sau Khi Chúa Thăng Thiên

Từ Sáng Thế Ký đến giai đoạn thành lập quốc gia Israel và từ đó về sau, luôn luôn có chức vụ tế lễ. Khi Chúa Jesus ở trên đất và thậm chí sau khi Ngài lìa khỏi trái đất, chức vụ tế lễ vẫn không chấm dứt. Chức vụ tế lễ đã ở trên đất suốt một thời gian dài. Kinh Thánh cho chúng ta thấy thậm chí Chúa Jesus đã trở thành một thầy tế lễ trước mặt Đức Chúa Trời sau khi Ngài thăng thiên lên các từng trời. Hiện nay Ngài đang ở đó, hoàn toàn dâng mình để hầu việc Đức Chúa Trời.

B. Trong Thời Đại Hội Thánh

Chức vụ tế lễ tiếp tục suốt thời đại Hội thánh, không bị gián đoạn.

C. Trong Vương Quốc Một Ngàn Năm

Vào đầu vương quốc một ngàn năm, những ai có phần trong sự phục sinh thứ nhất sẽ là các thầy tế lễ của Đức Chúa Trời và của Đấng Christ, họ sẽ cai trị với Ngài suốt một ngàn năm (Khải. 20:6). Các con cái Đức Chúa Trời sẽ tiếp tục làm những thầy tế lễ của Đức Chúa Trời và của Đấng Christ suốt một ngàn năm. Họ sẽ làm vua của thế giới và làm thầy tế lễ của Đức Chúa Trời. Chức vụ tế lễ này sẽ tồn tại không thay đổi, họ vẫn sẽ hầu việc Đức Chúa Trời.

D. Trong Trời Mới Và Đất Mới

Trong trời mới và đất mới, từ ngữ thầy tế lễ sẽ không còn tồn tại. Lúc ấy, tất cả các con cái Đức Chúa Trời là những đầy tớ của Ngài sẽ không làm gì ngoài ra hầu việc Ngài. Trong Giê-ru-sa-lem Mới, “các nô lệ Ngài sẽ hầu việc Ngài” (22:3). Nói cách khác, con cái Đức Chúa Trời sẽ tiếp tục hầu việc Ngài.

Ở đây chúng tôi phải nêu lên điều kỳ diệu nhất. Chức vụ tế lễ bắt đầu với Mên-chi-xê-đéc, là người không cha, không mẹ, không gia phổ, không có ngày bắt đầu hay kết thúc cuộc đời (Hê. 7:3), và chức vụ tế lễ kéo dài đến cuối vương quốc một ngàn năm, có nghĩa là kéo dài đến cõi đời đời.

II. VƯƠNG QUỐC CÁC THẦY TẾ LỄ TRỞ THÀNH NHÀ CÁC THẦY TẾ LỄ

Theo sự khải thị của Kinh Thánh, mục đích của Đức Chúa Trời không phải chỉ có một hay hai người làm thầy tế lễ của Ngài. Mục đích của Ngài là có toàn thể dân Ngài làm thầy tế lễ.

A. Đức Chúa Trời Lựa Chọn Dân Israel Làm Một Vương Quốc Các Thầy Tế Lễ

Sau khi ra khỏi Ai Cập, dân Israel đến núi Si-nai. Đức Chúa Trời truyền cho Môi-se nói với dân Israel: “Các ngươi sẽ là một vương quốc gồm các thầy tế lễ và một quốc gia thánh cho Ta” (Xuất. 19:6). Đức Chúa Trời nói với dân Israel rằng họ sẽ là một vương quốc gồm các thầy tế lễ. Nhóm chữ này khá khó hiểu. Vì sao Đức Chúa Trời nói họ sẽ là một vương quốc gồm các thầy tế lễ? Ngài có ý nói Ngài muốn cả một dân tộc làm thầy tế lễ. Không ai trong quốc gia ấy là người thường; cả vương quốc sẽ là các thầy tế lễ. Đó là mục đích của Đức Chúa Trời.

Khi Đức Chúa Trời lựa chọn dân Israel làm dân Ngài, Ngài đặt mục tiêu này trước mặt họ. Quốc gia này khác với tất cả các quốc gia trên đất. Đó là một vương quốc gồm các thầy tế lễ. Toàn dân của nước này sẽ là các thầy tế lễ. Điều này có nghĩa là mỗi người trong quốc gia ấy sẽ có một nghề nghiệp duy nhất, đó là “nghề” hầu việc Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời ưa thích phân rẽ con người khỏi thế gian để hầu việc Ngài. Ngài ưa thích nhìn thấy họ chỉ sống cho công việc Ngài. Đức Chúa Trời muốn mọi con cái Đức Chúa Trời làm thầy tế lễ và hầu việc Ngài.

Khi dân Israel đến núi Si-nai, Đức Chúa Trời phán rằng Ngài muốn họ làm một vương quốc các thầy tế lễ. Đó là một sự kêu gọi kỳ diệu. Chúng ta gọi nước Anh là “vương quốc hải quân”, nước Mỹ là “vương quốc vàng”, Trung Quốc là “vương quốc lễ nghi và mỹ đức”, Ấn-độ là “vương quốc các triết gia”. Nhưng đây là vương quốc được gọi là “vương quốc các thầy tế lễ”. Đó là một điều kỳ diệu. Mỗi người trong quốc gia này là một thầy tế lễ. Đàn ông, đàn bà, người lớn, trẻ em đều là những thầy tế lễ. Mọi người trong vương quốc này chỉ hầu việc Đức Chúa Trời. Cả người lớn lẫn trẻ em đều chỉ có một nghề nghiệp, ấy là dâng các sinh tế và hầu việc Đức Chúa Trời. Thật là một bức tranh tuyệt vời.

Sau khi Đức Chúa Trời hứa lập Israel thành vương quốc các thầy tế lễ, Ngài bảo Môi-se lên núi để nhận Mười Mạng Lịnh (Mười Điều Răn) được viết trên hai bảng đá. Môi-se ở trên núi bốn mươi ngày trong khi Đức Chúa Trời viết Mười Mạng Lịnh trên những bảng đá. Mạng Lịnh thứ nhất nói: “Trước mặt Ta ngươi không được có thần nào khác”. Điều thứ hai nói: “Ngươi đừng làm cho mình một hình tượng chạm trổ nào” (20:3-4). Dường như Đức Chúa Trời đọc từng mạng lịnh một.

B. Dân Israel Hầu Việc Hình Tượng

Trong khi Môi-se ở trên núi, dân chúng dưới chân núi thắc mắc về sự chậm trễ của ông. Họ nói với A-rôn: “Hãy làm các thần đi trước mặt chúng ta” (32:1). A-rôn chiều theo lời của họ, ông thu thập vàng, và làm một con bò con bằng vàng. Sau đó dân chúng thờ lạy bò con ấy và nói rằng: “Hỡi Israel, đây là các thần của ngươi, đã dẫn ngươi ra khỏi đất Ai Cập” (c. 4).

Họ bắt đầu thờ lạy hình tượng. Họ ngồi xuống ăn uống và đứng dậy vui chơi. Họ buông mình trong lễ hội lớn. Cuối cùng họ đã tìm được một thần bằng vàng mắt nhìn thấy được cho chính mình. Đức Chúa Trời mà Môi-se giảng dạy mang tính chất huyền nhiệm, người ta không thể nhận biết Ngài sống ở đâu hoặc tìm Ngài ở nơi nào. Ngay cả Môi-se, người thờ phượng Đức Chúa Trời này, cũng không thấy ở đâu. Bây giờ có một con bò con bằng vàng, họ có thể nhìn thấy và thờ phượng. Đức Chúa Trời đã chỉ định họ làm những thầy tế lễ, nhưng thậm chí trước khi có thể làm các thầy tế lễ cho Ngài, họ đã trở thành các thầy tế lễ cho con bò vàng. Đức Chúa Trời ao ước họ làm một vương quốc những thầy tế lễ, nhưng thậm chí trước khi có thể làm điều đó, họ quay sang thờ lạy hình tượng và phục vụ con bò bằng vàng. Họ lập những thần khác và những hình thức thờ phượng khác tách rời khỏi Giê-hô-va Đức Chúa Trời của mình.

Đó là quan niệm của loài người về Đức Chúa Trời. Loài người luôn luôn tìm cách lập thần riêng và thờ phượng theo những cách riêng. Con người thích thờ một vị thần do chính tay mình tạo ra. Họ không chấp nhận quyền tối cao của Đức Chúa Trời trong cõi mà Ngài đã sáng tạo. Họ không muốn công nhận Ngài là Đấng Tạo Hóa.

C. Đức Chúa Trời Giao Chức Vụ Tế Lễ Cho Chi Phái Lê-vi

Trong khi Môi-se ở trên núi, Đức Chúa Trời bảo ông hãy đi xuống. Môi-se quay lại và xuống núi với hai bảng chứng cớ, tức Mười Mạng Lịnh trong tay. Khi đến gần trại và nhìn thấy tình trạng của dân chúng, ông giận phừng phừng và ném hai bảng đá xuống. Đứng ở cửa trại, ông nói: “Ai đứng về phía Chúa, hãy đến đây với ta” (c. 26). Tất cả các con trai Lê-vi qui tụ quanh ông. Ông nói với họ: “Mỗi người hãy mang gươm nơi hông, ra vào từ cổng này đến cổng kia khắp trại, và giết tất cả anh em mình, bạn hữu mình, những người sống gần mình” (c.27). Bất kỳ thấy ai, họ phải giết hết. Vì dân chúng đã thờ lạy hình tượng con bò vàng, nếu ai trung tín phải rút gươm giết họ, dầu họ liên hệ với mình thế nào chăng nữa.

Nhiều người nghĩ rằng lịnh này quá tàn nhẫn. Ai có thể giết anh em mình? Ai nỡ lòng nào giết chính bạn mình? Mười một trong số mười hai chi phái không nhúc nhích. Họ cảm thấy họ phải trả giá quá cao. Kết quả là chỉ có chi phái Lê-vi rút gươm đi tới lui từ cổng này qua cổng kia khắp trại, và giết khoảng ba ngàn người vào ngày hôm ấy. Những người bị giết là các anh em, họ hàng và bạn hữu của người Lê-vi.

Chúng ta hãy xem xét sơ qua điều này. Sau biến cố con bò vàng, ngay lập tức Đức Chúa Trời bảo Môi-se rằng từ lúc ấy về sau, dân Israel không còn có thể là một vương quốc các thầy tế lễ nữa. Mặc dầu không một lời nào nói rõ về hậu quả này, Đức Chúa Trời đã giao lại chức vụ tế lễ cho riêng chi phái Lê-vi mà thôi. Chức vụ tế lễ ban đầu dành cho cả quốc gia Israel, bây giờ chỉ giới hạn cho nhà A-rôn, thuộc chi phái Lê-vi.

D. Dân Của Đức Chúa Trời Và Các Thầy Tế Lễ Của Đức Chúa Trời Trở Thành Hai Nhóm Người Riêng Rẽ

Từ đó về sau, luôn luôn có hai nhóm người trong quốc gia Israel. Một nhóm là dân Đức Chúa Trời và nhóm kia là các thầy tế lễ của Ngài. Ý định ban đầu của Đức Chúa Trời là cả dân Ngài đều là các thầy tế lễ. Đức Chúa Trời không có ý định phân rẽ dân Ngài với các thầy tế lễ của Ngài. Ngài muốn cả quốc gia là một vương quốc gồm các thầy tế lễ. Dân của Đức Chúa Trời và các thầy tế lễ của Ngài phải là một. Bất cứ ai là dân của Đức Chúa Trời thì lẽ ra cũng là thầy tế lễ của Ngài. Hễ ai là một người dân của Đức Chúa Trời, người ấy lẽ ra phải là thầy tế lễ của Ngài. Làm dân Ngài nghĩa là làm thầy tế lễ của Ngài. Toàn thể dân Ngài phải là các thầy tế lễ của Ngài. Tuy nhiên, nhiều người yêu thế gian và không chống nổi tình cảm con người, không còn trung thành, quay sang thờ hình tượng. Hậu quả là dân Đức Chúa Trời và các thầy tế lễ của Ngài trở thành hai nhóm riêng biệt. Từ đó về sau, nếu một người không yêu Chúa hơn cha mẹ, vợ con, anh em, chị em, và mọi người, người ấy không xứng đáng làm môn đồ của Ngài. Nhiều người không thể đáp ứng điều kiện này hay không thể trả giá này. Từ ngày ấy về sau, quốc gia Israel bị chia làm hai nhóm, ấy là dân của Đức Chúa Trời và các thầy tế lễ của Ngài.

E. Chức Vụ Tế Lễ Trở Nên Đặc Quyền Của Một Gia Tộc

Từ ngày đó trở đi, vương quốc của các thầy tế lễ trở nên một chi phái các thầy tế lễ. Phạm vi của chức vụ tế lễ đã thu hẹp từ một vương quốc của các thầy tế lễ thành một gia tộc thầy tế lễ. Chức vụ tế lễ trở nên vấn đề của một gia tộc thay vì của một quốc gia. Dân của Đức Chúa Trời và các thầy tế lễ của Đức Chúa Trời là một; tình trạng chi phái Lê-vi là như vậy, tức là dân Ngài là các thầy tế lễ của Ngài. Còn đối với mười một chi phái kia, dân của Đức Chúa Trời chỉ là dân của Đức Chúa Trời, họ không còn là các thầy tế lễ của Ngài nữa. Đó là điều nghiêm trọng hơn hết. Thật nghiêm trọng khi một người là tín đồ, tức dân của Đức Chúa Trời, mà không phải là thầy tế lễ.

III. ĐẶC TÍNH CỦA CHỨC VỤ TẾ LỄ — LÀ MỘT GIAI CẤP TRUNG GIAN

Từ Xuất Ai Cập Ký cho đến thời Chúa Jesus ở trên đất, không có chi phái nào khác có thể thực hiện chức năng như các thầy tế lễ ngoại trừ chi phái Lê-vi. Họ không thể dâng sinh tế cho Đức Chúa Trời. Sinh tế của họ phải nhờ các thầy tế lễ dâng lên. Thậm chí họ không thể đến với Đức Chúa Trời để xưng tội lỗi mình, họ phải xưng tội lỗi mình qua các thầy tế lễ. Họ không thể phân rẽ khỏi thế gian vì họ không có quyền đụng đến dầu xức. Chỉ riêng các thầy tế lễ mới có thể xức dầu và biệt một người nào đó ra thánh. Tất cả những sự phục vụ có tính cách thuộc linh đều được các thầy tế lễ thực hiện thay cho họ.

Dân Israel trong thời Cựu Ước có một đặc điểm là Đức Chúa Trời ở xa họ. Không phải ai cũng có thể tiếp xúc với Ngài. Trong thời Cựu Ước, chúng ta thấy sự phát triển của chức vụ tế lễ, mà tôi gọi là giai cấp trung gian. Người ta không thể đến với Đức Chúa Trời cách trực tiếp. Dân của Đức Chúa Trời phải thông qua các thầy tế lễ trước khi có thể đến gần Đức Chúa Trời. Họ không thể thông công trực tiếp với Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời đến với con người qua các thầy tế lễ và con người cũng đến với Ngài qua các thầy tế lễ. Giữa Đức Chúa Trời và con người có một giai cấp trung gian. Con người không thể trực tiếp đến với Đức Chúa Trời, và Đức Chúa Trời không thể trực tiếp đến với con người. Giữa Đức Chúa Trời và con người có một giai cấp trung gian.

Chúng ta không tìm thấy giai cấp này trong kế hoạch nguyên thủy của Đức Chúa Trời. Ý định ban đầu của Đức Chúa Trời là Ngài đến với dân Ngài cách trực tiếp và họ cũng đến với Ngài cách trực tiếp. Nhưng bây giờ có ba thành phần. Dân của Đức Chúa Trời phải nhờ các thầy tế lễ để đến với Ngài, và Đức Chúa Trời phải nhờ các thầy tế lễ để đến với dân Ngài. Đức Chúa Trời và con người không còn thông công với nhau cách trực tiếp. Mọi sự tiếp xúc đều trở nên gián tiếp.

IV. SỰ THAY ĐỔI TRONG CHỨC VỤ TẾ LỄ

Trong khoảng 1500 năm, từ thời Môi-se đến thời Đấng Christ, dân của Đức Chúa Trời không thể trực tiếp đến với Ngài. Chỉ có một gia tộc đủ điều kiện để làm thầy tế lễ. Một người phải thuộc về gia tộc này mới được đến với Đức Chúa Trời. Nếu người nào trực tiếp đến gần Ngài, người ấy sẽ chết. Suốt thời gian ấy, chức vụ của các thầy tế lễ trở nên một chức vụ đầy uy quyền. Con người không thể đến với Đức Chúa Trời cách trực tiếp, họ cần sự cầu thay của các thầy tế lễ. Chức vụ tế lễ cao quí và quan trọng biết bao! Nếu không có các thầy tế lễ, người ta không cách nào đến với Đức Chúa Trời. Nhưng đến thời kỳ Tân Ước, chúng ta thấy sự cứu rỗi và sự cứu chuộc đến với mọi người. Xin chúng ta nghe lời [Chúa]: “Chính anh em cũng là đá sống, được xây nên nhà thuộc linh, thành chức vụ thầy tế lễ thánh khiết để dâng các sinh tế thuộc linh được Đức Chúa Trời chấp nhận qua Jesus Christ” (1 Phi. 2:5).

A. Mỗi Người Được Cứu Chuộc Là Một Thầy Tế Lễ Trong Thời Đại Tân Ước

Trong 1 Phi-e-rơ 2:4-7, Phi-e-rơ cho chúng ta biết Đấng Christ là nền móng của Hội thánh. Ngài là đá bị các thợ xây loại bỏ bây giờ đã trở nên đá đầu góc nhà. Chúng ta đã trở nên những viên đá sống được liên kết và xây dựng thành một ngôi nhà thuộc linh. Chúng ta cũng trở nên tập thể thầy tế lễ thánh khiết cho Đức Chúa Trời. Dường như có tiếng công bố từ trời bất ngờ vang lên: “Bây giờ tất cả những người được cứu đều là các thầy tế lễ của Đức Chúa Trời. Tất cả những viên đá sống, tức những người là một phần của ngôi nhà thuộc linh, bây giờ đều là các thầy tế lễ của Đức Chúa Trời”.

B. Hội thánh Khôi Phục Chức Vụ Tế Lễ Phổ Thông

Bấy giờ, lời hứa vốn đã bị gạt qua một bên suốt 1500 năm đã được Đức Chúa Trời khôi phục. Những gì dân Israel đánh mất đã được Hội thánh phục hồi. Chức vụ tế lễ phổ thông đã bị dân Israel đánh mất, nhưng trong thời đại Tân Ước, dường như có tiếng phán từ trời thình lình vang lên với lời hứa rằng chức vụ tế lễ phổ thông một lần nữa lại thuộc về chúng ta. Tất cả những người được cứu đều được kêu gọi làm các thầy tế lễ.

C. Hội thánh Là Vương Quốc Của Các Thầy Tế Lễ

Lời tương tự như vậy được tìm thấy trong Khải Thị 1:6: “Và đã làm chúng ta thành một vương quốc, các thầy tế lễ cho Đức Chúa Trời và Cha Ngài”. Ban đầu, cả quốc gia Israel là các thầy tế lễ. Về sau, điều này đã thay đổi. Nhưng ngày nay thì sao? Ngày nay, Hội thánh là một vương quốc các thầy tế lễ. Điều dân Israel đã đánh mất lúc có con bò vàng, thì Hội thánh đã chiếm lại được trọn vẹn qua Chúa Jesus. Ngày nay cả Hội thánh đều trở nên các thầy tế lễ. Vương quốc của các thầy tế lễ do Đức Chúa Trời chỉ định bây giờ được phục hồi hoàn toàn.

D. Nghề Nghiệp Duy Nhất Của Cơ Đốc nhân: Hầu Việc Đức Chúa Trời

Điều Đức Chúa Trời không thể có được trong dân Israel bây giờ Ngài đang có được qua Hội thánh. Ngày nay Hội thánh là vương quốc các thầy tế lễ. Hội thánh là một tập thể các thầy tế lễ. Điều này có nghĩa gì? Điều này có nghĩa là tất cả những ai đã nếm biết ân điển của Đức Chúa Trời chỉ có một nghề nghiệp duy nhất, đó là hầu việc Đức Chúa Trời. Trước đây, tôi đã nói điều này với các thanh niên: Nếu là một bác sĩ trước khi tin Chúa, nghề nghiệp của người ấy thuộc ngành y; nếu là y tá, nghề nghiệp của người ấy thuộc ngành điều dưỡng; nếu là giáo sư, nghề nghiệp của người ấy thuộc ngành giáo dục, nếu là chủ nông trại, nghề nghiệp của người ấy thuộc ngành nông nghiệp; nếu là một thương gia, nghề nghiệp của người ấy thuộc ngành thương mại. Nhưng ngay giây phút trở thành Cơ Đốc nhân, nghề nghiệp của người ấy hoàn toàn thay đổi. Mỗi Cơ Đốc nhân chỉ có độc nhất một nghề, đó là hầu việc Đức Chúa Trời. Từ khi được cứu, chúng ta trở thành những thầy tế lễ cho Đức Chúa Trời. Từ đó về sau, chúng ta phải hầu việc Đức Chúa Trời trong sự hiện diện của Ngài. Đó là mục tiêu thuộc linh của cả cuộc đời chúng ta.

Tất cả các Cơ Đốc nhân chỉ có một nghề nghiệp duy nhất là hầu việc Đức Chúa Trời. Một bác sĩ Cơ Đốc không còn mong mỏi mình được mang danh là một bác sĩ nổi tiếng nữa; người ấy làm bác sĩ chỉ để duy trì cuộc sống của mình. Nghề nghiệp thật của người ấy là thầy tế lễ cho Đức Chúa Trời. Một giáo sư đại học hay một thầy giáo không còn phấn đấu để trở thành một viện sĩ hàn lâm nổi tiếng hay xuất sắc nữa. Trái lại, bây giờ người ấy phải phấn đấu để làm một thầy tế lễ đúng đắn trước mặt Đức Chúa Trời. Việc dạy học của anh chỉ còn là nghề nghiệp, còn công việc chủ yếu của anh là hầu việc Đức Chúa Trời. Các thợ thủ công, thương gia, chủ nông trại và tất cả những chuyên gia khác không còn sống cho nghề nghiệp riêng của mình nữa. Bây giờ chỉ có một nghề nghiệp cho mọi người, đó là hầu việc Đức Chúa Trời.

E. Chỉ Có Một “Tham Vọng” — Làm Đẹp Lòng Chúa

Vào ngày được cứu, mỗi một anh chị em nên đặt nghề nghiệp của mình sang một bên. Tôi hi vọng rằng anh em sẽ từ bỏ mọi tham vọng và khát vọng vào ngày mình bắt đầu một cuộc sống Cơ Đốc. Anh em không nên có khát vọng làm một người đặc biệt nữa. Anh em không nên phấn đấu để làm một người xuất sắc hay nổi bật trong lãnh vực hoặc ngành nghề của mình. Anh em nên học theo gương Phao-lô, người chỉ có một “tham vọng”, đó là muốn làm đẹp lòng Chúa. Anh em không nên có tham vọng nào khác hơn điều này. Anh em nên đặt sang một bên tất cả những nghề nghiệp thế gian. Anh em không nên có khát vọng trở nên người quan trọng hay xuất sắc nữa. Anh em chỉ nên khao khát hầu việc Chúa trong sự hiện diện của Ngài.

V. VINH QUANG CỦA CHỨC VỤ TẾ LỄ

Trong những năm đầu đời sống Cơ Đốc của mình, tôi luôn luôn cảm thấy rằng khuyên lơn các tín đồ mới hầu việc Đức Chúa Trời là một điều khó. Dường như tôi phải hết sức cố gắng để kêu gọi, nài xin và năn nỉ những người khác hầu việc Đức Chúa Trời. Nhưng quan điểm của Đức Chúa Trời hoàn toàn khác với quan điểm của chúng ta. Đức Chúa Trời cất chức vụ tế lễ khỏi dân Israel khi họ phạm tội. Theo cái nhìn của Ngài, phục vụ là một đặc quyền rất lớn lao và là một vinh dự cao trọng. Nếu một người thất bại hay thối lui, Đức Chúa Trời cất chức vụ tế lễ khỏi người ấy. Đức Chúa Trời không có ý thuyết phục hay năn nỉ người ta hầu việc Ngài. Ngài không có ý tìm kiếm sự tán trợ của con người. Được kêu gọi làm thầy tế lễ cho Đức Chúa Trời là điều vinh hiển cho con người, không phải vinh hiển cho Đức Chúa Trời.

A. Đức Chúa Trời Tôn Trọng Chúng Ta

Bằng Cách Kêu Gọi Chúng Ta Vào Chức Vụ Tế Lễ

Những ai dâng lửa lạ trong Cựu Ước đều bị chết thiêu. Một số người chết khi vào trong nơi thánh. Những người khác chết khi tìm cách dâng các sinh tế cho Đức Chúa Trời. Ngoại trừ các thầy tế lễ, Đức Chúa Trời không cho phép ai đến với Ngài. Theo cái nhìn của Đức Chúa Trời, chức vụ tế lễ là sự tín nhiệm của Ngài đặt nơi con người. Ngài ban vinh quang, vinh dự cho con người và tôn cao họ khi kêu gọi họ vào chức vụ tế lễ. Ai tự nguyện nhận lấy chức vụ tế lễ theo ý mình sẽ chết. U-xa đưa tay mình giữ lấy hòm giao ước khi hòm ấy bị nghiêng ngả đã bị đánh chết ngay lập tức.

B. Những Người Khờ Dại Xem Sự Phục Vụ Là Ân Huệ Dành Cho Đức Chúa Trời

Nhiều người nghĩ rằng họ ban cho Đức Chúa Trời một ân huệ khi họ dâng mình hầu việc Ngài. Suốt nhiều thập niên qua, tôi luôn luôn cảm thấy khó chịu khi nghe các nhà giảng đạo nài nỉ các tín đồ dâng mình hầu việc Đức Chúa Trời trong những buổi nhóm phục hưng. Nhiều người dâng cho Đức Chúa Trời một ít tiền và nghĩ rằng họ đang ban cho Ngài một ân huệ đặc biệt. Nhiều người dâng chính mình để hầu việc Đức Chúa Trời và nghĩ rằng mình đang làm ơn cho Ngài. Một số người nghĩ mình đang ban vinh dự cho Đức Chúa Trời khi họ từ bỏ địa vị nhỏ bé trong thế gian. Dường như lòng họ muốn nói: “Một người quan trọng như tôi hôm nay dâng chính mình để hầu việc Đức Chúa Trời!” Một số người từ bỏ địa vị nhỏ bé của mình và nghĩ rằng mình đang tôn cao Chúa. Nhưng đó chỉ là tình trạng mù lòa! Điều đó không gì khác hơn là khờ dại và tăm tối!

C. Vinh Dự Lớn Lao Nhất Của Chúng Ta Là Được Hầu Việc Đức Chúa Trời

Nếu Đức Chúa Trời trên trời đã kêu gọi chúng ta làm thầy tế lễ của Ngài, chúng ta nên quì gối xuống trước mặt Ngài để nhận lãnh sự kêu gọi ấy. Đó là vinh dự lớn lao nhất của chúng ta. Đức Chúa Trời đã tôn cao chúng ta. Chúng tôi không nói rằng chúng ta có thể dâng một điều gì cho Đức Chúa Trời. Chúng tôi nói rằng vinh dự lớn nhất nằm ở chỗ Đức Chúa Trời chấp nhận những gì chúng ta dâng cho Ngài. Thật là một vinh dự vô cùng lớn lao khi những người như chúng ta lại có thể hầu việc Đức Chúa Trời. Điều này hoàn toàn là ân điển! Chắc chắn điều này là phúc-âm! Đó không phải là phúc-âm về sự cứu rỗi của Chúa Jesus; đó là phúc-âm vì ngay cả những con người như chúng ta lại có thể hầu việc Đức Chúa Trời. Đó thật là phúc-âm, một phúc-âm rất lớn lao.

VI. DUY TRÌ CHỨC VỤ TẾ LỄ

A. Không Có Hội Thánh Nếu Không Có Chức Vụ Tế Lễ Phổ Thông

Trong Hội thánh ngày nay, chức vụ tế lễ không còn giới hạn cho một ít người, nhưng đã trở nên chức vụ tế lễ phổ thông. Quốc gia Israel đã thất bại, Hội thánh không thể lại thất bại một lần nữa. Quốc gia Israel thất bại do dân của Đức Chúa Trời và các thầy tế lễ của Đức Chúa Trời bị phân [ra làm hai thành phần]. Nguyện Chúa thương xót chúng ta. Nguyện không có sự phân biệt giữa dân của Đức Chúa Trời với các thầy tế lễ của Ngài trong Hội thánh ngày nay. Trong Hội thánh, dân của Đức Chúa Trời là các thầy tế lễ của Ngài. Toàn thể dân của Đức Chúa Trời là các thầy tế lễ của Ngài. Có bao nhiêu anh chị em phải có bấy nhiêu thầy tế lễ. Mỗi người phải đến với Đức Chúa Trời để dâng các sinh tế thuộc linh và các sinh tế ngợi khen. Mọi người nên dự phần trong sự phục vụ thuộc linh. Đó không phải là một chức vụ tuyển chọn. Mọi người nên đến với Đức Chúa Trời để hầu việc Ngài. Một Hội thánh thiếu sự đến gần Đức Chúa Trời cách trực tiếp và phổ thông thì không phải là Hội thánh.

Xin ghi nhớ rằng không có Hội thánh nếu chức vụ tế lễ không được phổ thông. Quốc gia Israel đã thất bại; Hội thánh không nên thất bại một lần nữa. Suốt hai ngàn năm qua, phạm vi của chức vụ tế lễ chưa bao giờ được khôi phục để bao gồm toàn thể dân của Đức Chúa Trời. Hai ngàn năm lịch sử của Hội thánh cho chúng ta thấy có sự cách biệt thường xuyên giữa dân Chúa và chức vụ của các thầy tế lễ. Một giai cấp trung gian liên tục xuất hiện xen vào giữa Đức Chúa Trời và dân Ngài. Đó là công tác và sự giảng dạy của nhóm Ni-cô-la.

B. Không Còn Dung Chịu Giai Cấp Trung Gian

Chúng ta không còn dung chịu giai cấp trung gian. Chúng ta không còn có thể chấp nhận hệ thống cấp bậc. Chúng ta không còn cho phép các thầy tế lễ đứng giữa Đức Chúa Trời và các con cái Ngài; chúng ta không thể tiếp tục chấp nhận giai cấp trung gian. Chúng ta cần thấy Hội thánh là gì. Hội thánh là nơi mỗi con cái Đức Chúa Trời là một thầy tế lễ. Chúng ta không thể để một người hay một nhóm người chiếm độc quyền trong sự phục vụ có tính cách thuộc linh. Họ không thể là những người duy nhất qua đó Đức Chúa Trời phán hay những người duy nhất qua họ chúng ta đến với Đức Chúa Trời để giải quyết những vấn đề thuộc linh. Một giai cấp trung gian như vậy không thể tồn tại trong Hội thánh.

Chúng ta không tranh luận với các giáo phái về vấn đề hình thức bề ngoài nhưng về nội dung bên trong. Ngày nay có một hệ thống cấp bậc trong các giáo phái, đó là một nhóm người hầu việc Đức Chúa Trời, trong khi những người còn lại chỉ là những thành viên ngồi dự. Một nhóm người hầu việc Đức Chúa Trời như một nghề nghiệp, trong khi những người còn lại thuộc những thành viên ngồi dự, dầu cũng được sinh ra làm con cái Đức Chúa Trời bình đẳng với họ, lại cần phải nhờ họ để đến gần Ngài. Việc thực hành hệ thống cấp bậc này được nhiều tổ chức trong Cơ Đốc giáo dung chịu. Nhưng chúng ta không thể chấp nhận một giai cấp trung gian nào cả. Chúng ta không thể bỏ qua ân điển được ban cho Hội thánh trong Tân Ước. Chúng ta không thể từ bỏ ân điển ấy như người Israel đã làm.

C. Giai Cấp Trung Gian Bị Xóa Bỏ Khi Mọi Người Đều Phục Vụ

Chúng ta cần xóa bỏ giai cấp trung gian. Để có thể xóa bỏ giai cấp này, tất cả chúng ta phải trở nên một phần của giai cấp ấy. Khi tất cả chúng ta trở nên một phần trong giai cấp ấy, hệ thống cấp bậc sẽ ra đi. Làm thế nào chúng ta làm cho ba nhóm thành hai nhóm? Làm thế nào chúng ta có thể đổi sự lưu thông ba chiều thành hai chiều? Làm thế nào ba thành phần — Đức Chúa Trời, tập thể thầy tế lễ và dân của Chúa — trở thành hai? Không có cách nào khác hơn là quì xuống trước mặt Chúa và thưa rằng: “Chúa ôi, con muốn hầu việc Ngài. Con muốn làm một thầy tế lễ”. Khi tất cả các con cái Đức Chúa Trời trở nên những thầy tế lễ, ba thành phần sẽ giảm xuống còn hai.

Hệ thống cấp bậc đến từ thế gian, xác thịt, sự thờ hình tượng và lòng yêu thế gian. Nếu tất cả các anh em từ chối thế gian và từ bỏ sự thờ hình tượng ngay từ đầu, họ đều sẽ dâng chính mình cho Đức Chúa Trời. Họ sẽ nói: “Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ sống trên đất chỉ vì mục đích hầu việc Đức Chúa Trời”. Khi ấy hệ thống cấp bậc sẽ tự động biến mất. Nếu tất cả các anh em nhận thức rằng nghề nghiệp duy nhất của họ là hầu việc Đức Chúa Trời và nếu mọi người đều hợp tác với nhau hầu việc Đức Chúa Trời, giai cấp trung gian sẽ biến mất!

D. Hễ Là Cơ Đốc nhân, Một Người Cần Phải Là Thầy Tế Lễ

Tôi hi vọng anh em sẽ không cho phép giai cấp trung gian xuất hiện. Hãy duy trì điều này ngay từ đầu. Giai cấp trung gian chỉ có thể hồi sinh giữa vòng những người sa ngã và thối lui và giữa vòng những người bước đi theo đường riêng của mình. Giữa vòng những người thất bại, một số hầu việc Chúa và một số không hầu việc Chúa là điều tự nhiên. Những ai không hầu việc Chúa lo việc riêng của mình, trong khi những người hầu việc Chúa chăm sóc những việc thuộc linh. Cùng lắm là những người không hầu việc Chúa dâng một số tiền để hỗ trợ những người hầu việc. Họ có thể là những thương gia, giáo sư hay bác sĩ, nhưng họ đều chăm lo việc riêng của mình và bước đi theo đường riêng của mình. Dường như họ không liên quan gì đến sự hầu việc Đức Chúa Trời. Trong một bối cảnh như vậy, một người cần phải làm gì để đủ điều kiện là một Cơ Đốc nhân tốt? Người ấy chỉ cần để ra mỗi tuần một ít thì giờ tham dự buổi nhóm thờ phượng. Nếu có tiền, người ấy chỉ cần dâng một phần nhỏ trong số ấy. Nhưng rõ ràng điều này làm cho dân của Đức Chúa Trời và các thầy tế lễ của Ngài thành hai giai cấp! Ngày nay, chúng ta cần nhận thức rằng hoặc chúng ta không phải là Cơ Đốc nhân gì cả, hoặc chúng ta phải là những người dâng mọi sự cho Chúa. Hễ là Cơ Đốc nhân, chúng ta phải là những thầy tế lễ của Đức Chúa Trời.

VII. SỰ KHÔI PHỤC CHỨC VỤ TẾ LỄ

A. Không Có Nan Đề Trong Các Hội Thánh Thời Ban Đầu

Mối nguy hiểm ám ảnh quốc gia Israel cũng chính là nan đề mà Hội thánh phải đương đầu hơn hai ngàn năm qua. Từ lúc Chúa được cất lên cho đến khi sách Khải Thị được viết ra và ít lâu sau thời điểm ấy, tất cả con cái Đức Chúa Trời đều là thầy tế lễ. Người nào kể chính mình là con cái Đức Chúa Trời đều là thầy tế lễ của Đức Chúa Trời. Khi ấy không có nan đề. Không có nan đề từ thế kỷ thứ nhất cho đến thế kỷ thứ ba. Về phương diện cá nhân, đây đó có những nan đề riêng biệt, nhưng toàn thể [Hội thánh] chung không có nan đề gì. Đây đó có một số con cái Đức Chúa Trời từ chối không chịu làm thầy tế lễ, nhưng nhìn toàn thể [Hội thánh] chung, chúng ta không thấy nan đề nào. Hễ là con cái của Đức Chúa Trời, người ấy là thầy tế lễ của Đức Chúa Trời.

B. Bản Chất Của Hội Thánh Đã Thay Đổi Sau Khi Đế Quốc La Mã Chấp Nhận Cơ Đốc Giáo

Khi đế quốc La Mã chính thức công nhận Cơ Đốc giáo, nhiều người đã bắt đầu len lỏi vào. Lúc đó ai tin Chúa đều có những lợi lộc vật chất, ấy là người tin trở nên bạn đồng đức tin với hoàng đế và là anh em của Sê-sa. Ban đầu, mạng lịnh của Chúa là: “Hãy trả những gì của Sê-sa cho Sê-sa và những gì của Đức Chúa Trời cho Đức Chúa Trời” (Mat. 22:21). Bấy giờ cả những điều của Sê-sa và những điều của Đức Chúa Trời đều được trả lại cho Đức Chúa Trời. Điều này thật là một chiến thắng lớn cho Cơ Đốc giáo. Con-xtan-tin đã đi theo Đấng Christ. Hậu quả đem lại là một sự thay đổi tiệm tiến nhưng quan trọng cho Hội thánh. Các tín đồ không còn giống như những người tuyên xưng đức tin của mình trong thời kỳ ban đầu nữa. Trong mười giai đoạn bắt bớ dưới sự trị vì của La Mã, hàng chục ngàn Cơ Đốc nhân tuận đạo. Khi ấy không dễ gì giả vờ làm Cơ Đốc nhân. Nhưng sau đó tình hình hoàn toàn thay đổi. Làm một tín đồ, có cùng đức tin với hoàng đế và gọi ông là anh em mình là một điều hợp thời. Khi sự thay đổi này xảy ra, nhiều người quyết định gia nhập Cơ Đốc giáo. Kết quả là số người gia tăng, trong khi số thầy tế lễ vẫn y nguyên. Người ta rất dễ len lỏi vào giữa vòng những tín đồ Cơ Đốc, nhưng tuyệt đối không thể len lỏi vào sự hầu việc Đức Chúa Trời.

C. Sự Phân Rẽ Giữa Những Người Thuộc Linh Và Những Người Thế Gian

Vào thế kỷ thứ tư, Hội thánh chứng kiến một sự thay đổi nghiêm trọng. Trong thời gian ấy, nhiều người gia nhập Hội thánh hoặc là người vô tín hoặc là người tin nửa vời. Họ có vẻ là tín đồ, nhưng họ nắm quyền lực thế gian trong tay. Họ không ước ao hầu việc Chúa trong Hội thánh. Cùng lắm là họ được cứu, nhưng họ không thể hầu việc Chúa. Tự nhiên là có một số người thuộc linh chỗi dậy chăm lo việc Hội thánh. Khi ấy, những người kia nói: “Các anh hãy làm việc đó! Hãy đi hầu việc Chúa, còn chúng tôi là người thế tục”. Từ ngữ thế tục được nêu lên vào thế kỷ thứ tư. Một số người lo việc thuộc đất, trong khi những người kia lo việc thuộc linh. Kết quả là nhiều người hầu việc Đức Chúa Trời, nhưng có nhiều người hơn nữa không còn hầu việc Ngài.

Vào thời các sứ đồ trong thế kỷ thứ nhất, tất cả các tín đồ đều hầu việc Chúa. Từ thế kỷ thứ tư về sau, người ta bắt đầu nói: “Chúng tôi chỉ là dân của Đức Chúa Trời. Chúng tôi lo việc của mình trong thế gian và giữ địa vị của mình trong xã hội. Thỉnh thoảng, chúng tôi dâng một ít tiền. Điều ấy giúp chúng tôi đủ điều kiện làm Cơ Đốc nhân. Hãy để những người thuộc linh chăm lo những việc thuộc linh cho chúng tôi”. Từ đó về sau, Hội thánh đi theo dấu chân của người Israel, họ thờ lạy “con bò bằng vàng” và tạo nên một giai cấp trung gian. Toàn thể dân của Đức Chúa Trời không còn là các thầy tế lễ nữa. Một số chỉ là dân Ngài nhưng không phải là thầy tế lễ của Ngài.

Ngày nay, hàng ngũ giáo phẩm trong Giáo hội Công giáo La Mã được gọi là các thầy tế lễ. Tại Trung Quốc, người ta gọi họ là “các cha”. Những người được mệnh danh là “các cha” này thật sự là các thầy tế lễ. Một số Hội thánh quốc gia theo gương của Giáo hội Công giáo La Mã và tặng cho các mục sư của mình danh hiệu các thầy tế lễ. Những người chăm lo việc thuộc về đất được gọi là dân của Đức Chúa Trời, trong khi những người lo việc thuộc linh được gọi là thầy tế lễ. Hội thánh đã bị phân chia thành các thầy tế lễ và thường dân.

D. Chúa Chọn Con Đường Khôi Phục

Có một điều tôi muốn tất cả chúng ta đều nhìn thấy: Trong thời cuối cùng này, Đức Chúa Trời đang thực hiện công tác khôi phục; Ngài đang chọn con đường khôi phục. Tôi tin Đức Chúa Trời đang hướng dẫn toàn thể con cái Ngài đến vị trí này trong thời đại cuối cùng. Đây là một phần con đường của Hội thánh, tức Hội thánh đang trông đợi một sự khôi phục tận nền móng, đó là chức vụ tế lễ phổ thông của con cái Đức Chúa Trời. Hễ là dân của Đức Chúa Trời, người ấy phải là thầy tế lễ. Ngày nay có những thầy tế lễ. Trong vương quốc sắp đến, cũng sẽ có những thầy tế lễ. Đức Chúa Trời muốn bảo vệ các thầy tế lễ của Ngài. Ngài muốn toàn thể dân Ngài làm những thầy tế lễ của Ngài.

VIII. SỰ PHỤC VỤ CỦA CÁC THẦY TẾ LỄ

Ngay khi anh em trở thành Cơ Đốc nhân, anh em trở thành thầy tế lễ. Nếu muốn làm Cơ Đốc nhân, anh em phải là thầy tế lễ. Đừng mong một người nào đó làm thầy tế lễ cho anh em. Chính anh em phải là thầy tế lễ. Không có giai cấp trung gian giữa vòng chúng ta. Không ai lo việc thuộc linh cho chúng ta. Không ai làm việc thay cho chúng ta. Giữa vòng chúng ta không được có một giai cấp khác gồm những người gọi là người hầu việc Chúa.

A. Nhu Cầu Cả Hội Thánh Phục Vụ

Nếu Đức Chúa Trời thương xót chúng ta, tất cả các anh chị em sẽ tự động làm việc, rao giảng phúc-âm và cùng hầu việc Chúa với nhau. Chức vụ tế lễ càng phổ thông, người ta càng nhìn thấy Hội thánh. Một khi chức vụ tế lễ không còn phổ thông nữa, chúng ta đã thất bại và con đường của chúng ta đã bị hư hoại.

B. Đức Chúa Trời Tôn Trọng Chúng Ta Bằng Cách Cho Phép Chúng Ta Phục Vụ Ngài

Chúng ta nghèo nàn, yếu đuối, mù lòa và què quặt. Những người như chúng ta được Chúa chấp nhận làm các thầy tế lễ là một vinh dự cho chúng ta. Trong Cựu Ước, những người như vậy không thể làm các thầy tế lễ. Tất cả những người tàn tật, què quặt hay có khuyết điểm không thể làm thầy tế lễ. Tuy nhiên, ngày nay, những người thấp hèn, không tinh sạch, mù lòa và tật nguyền đều được Đức Chúa Trời kêu gọi làm thầy tế lễ! Ngài là Chúa. Trước đây tôi đã nói điều này: Chúng ta nên hân hoan dâng chính mình để hầu việc Ngài dầu phải quì dưới chân Ngài để cầu xin được phục vụ. Chúng ta nên vui mừng quì xuống cầu xin được hưởng vinh dự này. Tôi sung sướng được quì xuống nài xin Chúa: “Chúa ôi, con muốn hầu việc Ngài. Con hân hoan dâng chính mình để hầu việc Ngài. Ngài tôn trọng con bằng cách cho phép con đến với Ngài”. Được làm thầy tế lễ là được đến gần Đức Chúa Trời. Làm thầy tế lễ nghĩa là không có khoảng cách giữa chúng ta với Đức Chúa Trời, ấy là trực tiếp tiến vào và không phải chờ đợi ai cả. Làm một thầy tế lễ nghĩa là chính chúng ta có thể chạm đến Đức Chúa Trời.

C. Vương Quốc Của Đức Chúa Trời Trở Thành Hiện Thực Khi Mọi Người Đều Phục Vụ

Nếu một ngày kia, tất cả các anh chị em trong Hội thánh đều chỗi dậy phục vụ, vương quốc của Đức Chúa Trời sẽ ở giữa chúng ta. Đó sẽ là vương quốc của các thầy tế lễ; mọi người sẽ là các thầy tế lễ. Đó là một điều vinh hiển. Tôi mong đợi ngày tất cả hình tượng đều được cất khỏi chúng ta. Trước mặt Chúa, chúng ta phải trả mọi giá để đạt được điều này. Người Lê-vi đã trả giá, họ trung tín gạt bỏ tình cảm cá nhân. Chỉ có những người như vậy mới được dự phần chức vụ tế lễ.

D. Nền Tảng Chức Vụ Tế Lễ — Được Đức Chúa Trời Chấp Nhận

Để hiểu chức vụ tế lễ cách đầy đủ, chúng ta cần hiểu cách Đức Chúa Trời đối xử với các thầy tế lễ trong Cựu Ước. Thật là một điều lớn lao khi Đức Chúa Trời cho phép một người đến gần Ngài mà không bị chết. Chỉ có các thầy tế lễ mới được ăn bánh trần thiết (bánh trưng bày), phục vụ tại bàn thờ và bước vào Nơi Thánh. Chỉ có họ mới có thể dâng các sinh tế. Những người khác phải chết khi bước vào Nơi Thánh. Sự chấp nhận của Đức Chúa Trời là nền tảng của chức vụ tế lễ. Vì Đức Chúa Trời đã chấp nhận chúng ta, ngày nay chúng ta có nên bước vào không? Trước đây, ai liều lĩnh bước vào thì đều phải chết. Nhưng ngày nay Đức Chúa Trời phán: “Các ngươi có thể đến!” Nếu chúng ta còn cảm thấy lưỡng lự thì thật là kỳ lạ.

E. Sự Thương Xót Của Đức Chúa Trời Làm Cho Chúng Ta Có Thể Phục Vụ Trong Ân Điển

Chúng ta cần được Chúa mở mắt. Một người được ban cho đặc quyền hầu việc Ngài là ân điển trong hình thức cao nhất. Những ai thật sự biết Đức Chúa Trời sẽ nói: “Ân điển cho phép tôi hầu việc Đức Chúa Trời còn lớn hơn ân điển đem tôi đến sự cứu rỗi”. Con chó dưới gầm bàn có thể ăn những mẩu bánh vụn ở đó, nhưng không thể phục vụ bàn ăn. Được cứu nhờ ân điển là điều tương đối đơn giản, nhưng không phải ai cũng có thể phục vụ bởi ân điển. Ngày nay trong Hội thánh, mọi người được cứu bởi ân điển đều có thể phục vụ. Thật khờ dại nếu không cho đây là ân điển lớn lao.

F. Từ Bỏ Nguyên Tắc Giai Cấp Trung Gian

Cơ Đốc giáo ngày nay thừa nhận sự hiện diện của một giai cấp trung gian. Thậm chí Cơ Đốc giáo chúng ta thấy ngày nay đã chia các thầy tế lễ của Đức Chúa Trời và dân của Đức Chúa Trời ra làm hai giai cấp. Chúng ta mong sẽ có ngày không còn hệ thống cấp bậc giữa vòng chúng ta. Có thể có một hay hai người trong Hội thánh thất bại. Nhưng nguyên tắc không thay đổi. Ngày nay trong Cơ Đốc giáo, thỏa hiệp về các nguyên tắc là điều thức thời. Trên nguyên tắc, ngày nay Cơ Đốc giáo đã sa ngã và đã đi con đường của dân Israel: dân chúng và các thầy tế lễ trở thành hai giai cấp. Nguyện chúng ta không rơi vào một hệ thống như vậy!