Thông tin sách

Bài Học Gây Dựng Tín Đồ Mới - Tập 3

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: Messages for Building Up New Believers, Vol. 3
ISBN: 0-7363-0978-0
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 46

Tiếng ViệtTải về
Untitled Document

CHƯƠNG BỐN MƯƠI SÁU

SỰ HIỆP MỘT

I. ĐẦU, THÂN THỂ VÀ TẤT CẢ CÁC CHI THỂ ĐỀU LÀ CHRIST

Trong chương này, chúng ta sẽ bàn về sự hiệp một giữa vòng các Cơ Đốc nhân. Chúng ta đã thấy rằng Thân Thể Đấng Christ là một điều gì đó được nhìn thấy ở trên đất. Phao-lô nói với người Cô-rin-tô rằng: “Vì như thân thể là một và có nhiều chi thể, nhưng tất cả các chi thể của thân thể dầu nhiều, cũng là một thân mà thôi, Đấng Christ cũng vậy” (1 Cô. 12:12). Phao-lô không nói: “Đấng Christ và Hội thánh của Ngài cũng vậy”. Ông cũng không nói: “Đấng Christ và dân Ngài cũng vậy”. Phao-lô nói: “Đấng Christ cũng vậy”. Nói cách khác, Đầu là Đấng Christ, Thân Thể là Đấng Christ, và tất cả các chi thể đều là Đấng Christ. Đó là tại sao ông nói rằng vì như thân thể là một và có nhiều chi thể, nhưng tất cả các chi thể của thân thể dầu nhiều, cũng là một thân mà thôi, Đấng Christ cũng vậy. Lời này cho thấy rõ rằng Đầu, Thân Thể và tất cả các chi thể đều là Christ.

Vào thời điểm Phao-lô nhìn thấy ánh sáng trên đường đến Đa-mách, Chúa nói với ông rằng: “Sau-lơ, Sau-lơ, vì sao ngươi bắt bớ Ta?” Sau-lơ hỏi: “Ngài là ai?” Chúa đáp: “Ta là Jesus, Đấng ngươi đang bắt bớ” (Công. 9:4-5). “Ta” ở trên trời. Làm sao Phao-lô, người có bức thư từ thầy thượng tế dưới đất, lại có thể bắt bớ Jesus người Na-xa-rét là người đang ngồi bên tay hữu của Cha ở trên trời được? Tại đây chúng ta nhìn thấy sự hiệp một của Thân Thể Đấng Christ. Đầu, Thân Thể và tất cả các chi thể đều là Christ. Khi Sau-lơ bắt bớ các Hội thánh trên đất, Chúa không hỏi: “Vì sao ngươi bắt bớ Hội thánh của Ta?” hay “Vì sao ngươi bắt bớ dân Ta?” Thay vào đó, Chúa hỏi: “Vì sao ngươi bắt bớ Ta?” Do bắt bớ Hội thánh mà Phao-lô bắt bớ Ngài. Sự kiện đó có nghĩa là Đấng Christ và Hội thánh là một.

II. SỰ HIỆP MỘT ĐƯỢC BÀY TỎ Ở TRÊN ĐẤT NGÀY NAY

A. Thân Thể Đấng Christ Ở Trên Đất

Vì Đấng Christ ấy có thể bị bắt bớ, nên rõ ràng là Đấng Christ ấy ở trên đất. Vậy, Thân Thể Đấng Christ là điều gì đó xuất hiện trên đất. Thân Thể mà 1 Cô-rin-tô 12:12 đề cập trong nhóm chữ Đấng Christ cũng vậy ở trên đất. Thân Thể là một và có nhiều chi thể, nhưng tất cả các chi thể của Thân Thể tuy nhiều nhưng vẫn là một Thân Thể. Thân Thể ấy ở trên đất vì có thể bị bắt bớ. Sau-lơ đã bắt bớ Thân Thể trên đất, nhưng Chúa nói rằng ông bắt bớ Ngài. Điều đó có nghĩa là Thân Thể ấy ở trên đất.

Sự kiện này có một tác dụng trọng yếu đối với nhiều điều. Nếu Thân Thể Đấng Christ là một và Đấng Christ chỉ có một Thân Thể, thì sự hiệp một của Thân Thể không thể chỉ được bày tỏ ở trên trời hay trong tương lai. Ấy là điều được bày tỏ trên đất. Thân Thể là một trên đất. 1 Cô-rin-tô chương 12 cho chúng ta thấy Thân Thể Đấng Christ. Chương ấy chép: “Nếu một chi thể chịu khổ thì tất cả các chi thể đều cùng chịu khổ với nó; hoặc một chi thể nào được tôn vinh thì tất cả các chi thể cùng vui mừng với nó” (c. 26). Điều này cho thấy rõ rằng Thân Thể Đấng Christ là điều gì đó trên đất. Nếu Thân Thể ở trên trời, thì nói Thân Thể vui mừng còn hợp lý, nhưng nếu Thân Thể ở trên trời mà lại nói Thân Thể chịu khổ thì không hợp lý. Không thể nào nói rằng một chi thể chịu khổ ở trên trời. Nếu một chi thể chịu khổ thì tất cả các chi thể đều cũng chịu khổ với chi thể ấy. Sự kiện đó rõ ràng là điều xảy ra trên đất. Chỉ khi ở trên đất việc một chi thể chịu khổ mới có thể xảy ra, và chỉ khi ở trên đất việc cả Thân Thể chịu khổ và bị bắt bớ mới có thể xảy ra. Vì vậy, sự hiệp một của Thân Thể Đấng Christ không phải là điều gì đó trên trời trong tương lai mà ở trên đất ngày nay.

B. Sự Hiệp Một Được Bày Tỏ Trên Đất Ngày Nay

Lời cầu nguyện của Chúa Jesus trong Giăng 17:21 là để Hội thánh hiệp một trên đất. Ngài nói: “Để họ tất cả đều hiệp một, như Cha ở trong Con và Con ở trong Cha, để họ cũng ở trong Chúng Ta, để thế gian tin rằng Cha đã sai Con”. Nếu chúng ta để nhóm chữ như Cha ở trong Con và Con ở trong Cha, để họ cũng ở trong Chúng Ta ở trong ngoặc đơn, thì rõ ràng là Chúa cầu nguyện để Hội thánh hiệp một hầu thế gian có thể tin. Nếu thế gian có thể tin vì sự hiệp một ấy, thì rõ ràng là sự hiệp một phải ở trước mắt thế gian. Chúa cầu nguyện để thế gian có thể tin. Điều này cho thấy rằng sự hiệp một là điều gì đó được biểu hiện trong thế gian ngày nay.

Trước hết, chúng ta phải sáng tỏ rằng sự hiệp một Cơ Đốc là điều được biểu hiện trên đất và đang hiện hữu trong thế gian ngày nay. Sự hiệp một Cơ Đốc không phải là điều gì đó được biểu hiện trên trời trong tương lai. Đương nhiên là các Cơ Đốc nhân sẽ hiệp một trên trời trong tương lai. Nhưng sự hiệp một Cơ Đốc được bày tỏ và thực hành trên đất ngày nay, thay vì chỉ trên trời trong tương lai. Mọi người đều phải sáng tỏ về vấn đề này. Một số người nói với người khác rằng: “Đừng lo là ngày nay Hội thánh có hiệp một hay không, và đừng quan tâm đến việc các Cơ Đốc nhân có hiệp một hay không. Khi lên trời thì tất cả chúng ta đều sẽ là một”. Những người ấy nói về điều sẽ xảy ra khi Chúa xuất hiện. Nhưng ngày nay, điều Chúa theo đuổi là sự hiệp một trên đất. Trách nhiệm này nằm nơi chúng ta. Chúng ta không nên đợi đến khi lên trời rồi mới hiệp một. Sự hiệp một của các Cơ Đốc nhân phải được bày tỏ trên đất ngày nay. Đây là điều thứ nhất chúng ta phải được sáng tỏ.

III. RANH GIỚI CỦA SỰ HIỆP MỘT KHÔNG LỚN HƠN THÂN THỂ

A. Sự Hiệp Một Của Hội Thánh Được Giới Hạn Bởi Ranh Giới Của Thân Thể

Nhiều người có một khái niệm nào đó về sự hiệp một. Họ nghĩ rằng hễ [gặp] người nào mang danh là Cơ Đốc nhân thì họ có thể hiệp một với người ấy, cho dù người ấy có thuộc về Đức Chúa Trời, có sự sống và có là chi thể của Thân Thể hay không. Nhưng sự hiệp một mà Kinh Thánh đề cập là sự hiệp một của Thân Thể. Sự hiệp một mà nhiều người ngày nay đề nghị vượt quá ranh giới của Thân Thể; sự hiệp một ấy bao gồm cả tử thi và những điều xa lạ đối với Thân Thể. Lời Đức Chúa Trời không chấp nhận loại hiệp một ấy.

Tôi xin nhấn mạnh rằng chỉ sự hiệp một của Thân Thể mới có thể cấu tạo sự hiệp một của Hội thánh. Sự hiệp một của Hội thánh có Thân Thể làm ranh giới, và không thể vượt quá Thân Thể. Hiệp một không có nghĩa là chúng ta phải hiệp một với bất cứ người nào khoác áo Cơ Đốc giáo hay mang danh Cơ Đốc nhân. Lời Đức Chúa Trời không nhìn nhận hay không nói gì về điều ấy.

B. Lúa Mì Không Hiệp Một Với Cỏ Lùng

Nhiều người thích trích Ma-thi-ơ chương 13. Họ nói rằng Chúa ví sánh việc Ngài lìa khỏi thế gian như một người đang ngủ trong ẩn dụ thứ hai. Kẻ thù của người ấy đến gieo cỏ lùng ở giữa lúa mì rồi bỏ đi. Khi lúa mọc lên và trổ bông, thì cỏ lùng cũng xuất hiện. Khi ấy, các đầy tớ của chủ nhà đến nói với người chủ rằng: “Chủ có muốn chúng tôi đi gom chúng lại không?” (c. 28). Người chủ đáp: “Hãy để cả hai cùng mọc lớn lên cho đến mùa gặt; vào đúng mùa gặt ta sẽ bảo thợ gặt: Trước hết hãy gom cỏ lùng lại và bó chúng thành từng bó mà đốt đi, còn lúa mì thì hãy thâu trữ vào kho ta” (c. 30). Nhiều người xem sự hiệp một có nghĩa là sự hiệp một giữa lúa mì với cỏ lùng. Họ nghĩ rằng sự hiệp một không chỉ là sự hiệp một của lúa mì mà còn là sự hiệp một của cỏ lùng nữa. Nhưng xin lưu ý là tại đây Chúa không nói về sự hiệp một. Ngài không bao giờ nói rằng các tín đồ và những người vô tín cần phải được trộn lẫn với nhau. Ngài nói rằng các tín đồ không được giết những người vô tín. Giáo hội Công giáo La Mã đã làm công việc ấy; họ sẵn sàng nhổ đi tất cả cỏ lùng, tức tất cả những người họ xem là theo tà giáo. Chúng ta biết họ đã sai lầm không những trên nguyên tắc mà ngay cả trong hành động. Họ đã nhổ không những cỏ lùng mà cả lúa mì nữa. Trong cả nguyên tắc lẫn thực hành họ đều sai lầm vì đã xem người Tin Lành là những người theo tà giáo.

Chúa không bảo chúng ta nhổ cỏ lùng khỏi thế gian này. Ngài nói rằng trong Hội thánh phải có một sự tách biệt đúng đắn. Khi Lời [Chúa] nói về việc để cả hai cùng lớn lên cho đến mùa gặt, thì không có nghĩa là để cả hai cùng lớn lên trong Hội thánh. Nói như vậy có nghĩa là để cả hai cùng lớn lên trong ruộng là thế gian. (Trong phần giảng giải ẩn dụ thứ nhất, ruộng là thế gian). Nói cách khác, loại bỏ tất cả những Cơ Đốc nhân hữu danh vô thực khỏi thế gian là không cần thiết. Không cần phải giết chết họ như Giáo hội Công giáo La Mã từng nỗ lực thực hiện. Chúng ta nên để họ yên trong thế gian này. Nhưng đây không có nghĩa là sự hiệp một giữa vòng các Cơ Đốc nhân cần phải bao gồm cỏ lùng.

1. Hội Thánh Không Bao Gồm Những Người Vô Tín

Bên trong cái mệnh danh là những tổ chức, bè phái và giáo phái Cơ Đốc có nhiều người vô tín. Họ dung túng những người vô tín, tức là cho phép cỏ lùng tồn tại trong Hội thánh. Chúa đã không nói về việc cho phép cỏ lùng tồn tại trong Hội thánh. Ngài chỉ nói là cho phép họ tồn tại trong thế gian. Chúa truyền chúng ta phải gìn giữ sự hiệp một Cơ Đốc của mình trong Hội thánh, chứ không phải trong thế gian.

Ngày nay, có nhiều người giống như Giáo hội Công giáo La Mã không dung túng cỏ lùng trong thế gian. Họ cố gắng nhổ đi tất cả cỏ lùng khỏi đất. Đó là một thái cực. Một thái cực khác là bao gồm những người vô tín trong Hội thánh. Một vài nhóm đang thực hành điều này. Tại các Hội thánh quốc gia, hễ một người là công dân hay được sinh ra tại quốc gia ấy, thì người ấy có thể được báp-têm và làm thành viên của Hội thánh [tại đó]. Bất cứ người nào được sinh ra tại đó đều có thể làm một Cơ Đốc nhân tại quốc gia ấy. Các Hội thánh ấy đã mở cửa cho những người vô tín. Như vậy là sai lầm.

2. Hội Thánh Không Được Quá Rộng

Khi John Wesley thảo bản hiến chương của Giáo hội Giám lý, ông viết: “Người nào muốn thoát khỏi cơn thịnh nộ sắp đến đều có thể làm thành viên của Giáo hội Giám lý”. Xin nhớ rằng quy định như vậy là quá rộng. Chúng ta thừa nhận rằng mình không bằng John Wesley trong nhiều điều; ông là một chiếc bình vĩ đại đã được Chúa dùng. Còn nhiều điều chúng ta chưa học được; chúng ta không bằng ông trong nhiều điều. Nhưng chúng ta có thể nói với ông một điều: “Anh ơi, anh không nghĩ lời tuyên bố ấy bao gồm quá nhiều người sao?” Trên thực tế, Hội thánh không thể bao gồm tất cả những người muốn thoát khỏi cơn thịnh nộ sắp đến. Thậm chí những người theo Phật giáo cũng có thể được kể là thuộc vòng những người muốn thoát khỏi cơn thịnh nộ sắp đến.

3. Sự Hiệp Một Của Cơ Đốc nhân Chỉ Bao Gồm Con Cái Đức Chúa Trời

Tôi muốn tất cả chúng ta đều phải nghĩ xem Hội thánh là gì. Hội thánh là một nhóm người sở hữu sự sống của Đấng Christ. Hội thánh là gì? Hội thánh là Thân Thể Đấng Christ. Vì vậy, sự hiệp một Cơ Đốc chỉ có thể áp dụng cho con cái Đức Chúa Trời, chứ không thể bao gồm những người vốn chỉ có danh nghĩa, tức là những người còn thuộc thế gian và chưa được tái sinh. Theo mắt của Đức Chúa Trời, họ còn là những tội nhân và không thể được bao gồm trong Hội thánh. Vì vậy, họ không thể có phần trong sự hiệp một của chúng ta.

C. Vấn Đề Thủ Tục Và Nguyên Tắc

Một đầy tớ của Chúa phục vụ trong giáo phái có lần nói với tôi rằng: “Chúng tôi tiếp nhận tất cả những người đã được cứu!” Tôi nói: “Đương nhiên là anh làm vậy! Bất cứ Hội thánh nào cũng phải tiếp nhận một người đã được cứu. Nhưng tôi xin hỏi là anh có khước từ những người chưa được cứu không?” Anh ấy nói với tôi rằng: “Anh thông minh. Anh có thể nhận biết ai được cứu và ai chưa được cứu, nhưng tôi thì không thể nhận biết [điều đó]”. Tôi thầm tán đồng nhưng lại nói: “Tôi không yêu cầu anh phải biết một người được cứu hay chưa; tôi chỉ hỏi là nếu biết một người nào đó chưa được cứu thì anh có tiếp nhận người ấy hay không? Chúng ta không bàn luận về sự kiện mà bàn luận về nguyên tắc. Câu hỏi của tôi là anh có tiếp nhận một người mà anh biết là chưa được cứu hay không”. Anh đáp: “Cho dầu chúng tôi biết người ấy chưa được cứu, tôi e rằng chúng tôi vẫn tiếp nhận người ấy”. Nếu một Hội thánh tiếp nhận người chưa được cứu như một nguyên tắc thì đó không phải là Hội thánh. Chúng ta không nói về sự kiện. Chẳng hạn, chúng ta không băn khoăn về việc Si-môn trong Công vụ các Sứ đồ chương 8 đã được cứu hay chưa. Có nhiều người tỏ ra là đã được cứu khi anh em nói chuyện với họ, nhưng sự thật là họ chưa được cứu. Trong trường hợp ấy, không có sự vi phạm nguyên tắc. Nhưng có một số người tiếp nhận mọi người, bất kể người ấy đã được cứu hay chưa. Điều này liên quan đến vấn đề nguyên tắc.

Hôm nay, chúng ta không bàn luận về thủ tục tiếp nhận. Chúng ta đang nói về nguyên tắc nằm sau việc chúng ta tiếp nhận. Chúng ta có thể quyết định nói rằng tất cả con cháu của Hoàng Đế (Hwang-ti) đều là người Hoa; đó là vấn đề nguyên tắc. Nếu ai lầm lẫn bao gồm người nào đó vốn là người Nhật [mà cho là người Hoa], thì đó một lỗi lầm về mặt thủ tục. Nhưng nếu quyết định rằng người Nhật cũng phải được kể là người Hoa, thì anh em mở rộng nguyên tắc. Trải qua các thời đại luôn luôn có những lỗi lầm. Chính chúng ta cũng thường lầm lỗi. Chúng ta cầu xin Đức Chúa Trời ban sự thương xót dồi dào, vì chúng ta không có gì để khoe khoang trong chính mình. Nhưng chúng ta biết nguyên tắc được Chúa ấn định từ trước là Hội thánh không thể mở cửa tiếp nhận những người vô tín.

Anh em ơi, vì vậy bất cứ nhóm nào công khai thực hành nguyên tắc vừa tiếp nhận những người đã được cứu vừa tiếp nhận những người chưa được cứu đều không phải là Hội thánh; đó là thế gian. Nếu cả lúa mì lẫn cỏ lùng đều hiện diện, thì đó không phải là Hội thánh của Đức Chúa Trời. Trong Hội thánh, mọi người cần phải là những người đã được kêu gọi. Nếu một số người được kêu gọi trong khi những người khác chưa được kêu gọi, thì đó không phải là Hội thánh.

D. Lìa Bỏ Các Tổ Chức Rối Loạn

Nếu một nhóm mở rộng cửa cho cả các tín đồ lẫn những người vô tín, thì đó không phải là một nhóm Cơ Đốc. Sự hiệp một của họ không phải là sự hiệp một Cơ Đốc. Một ngày kia, Chúa có thể mở mắt một người nhìn thấy cần phải lìa bỏ nhóm đó. Nếu điều ấy xảy ra, thì xin nhớ rằng người ấy không từ bỏ sự hiệp một Cơ Đốc chân chính khi lìa bỏ nhóm đó, vì nhóm của người ấy không có sự hiệp một Cơ Đốc mà chỉ có tình trạng rối loạn và pha trộn. Khi lìa bỏ loại nhóm như vậy, người ấy không lìa bỏ sự hiệp một Cơ Đốc. Nếu có một nhóm tiếp nhận và trộn lẫn các tín đồ với những người vô tín, người được cứu với người chưa được cứu, thì Đức Chúa Trời truyền chúng ta phải ra khỏi đó!

1. Chúng Ta Là Đền Thờ
Của Đức Chúa Trời Hằng Sống

2 Cô-rin-tô 6:14-16 chép: “Đừng mang ách chung với người vô tín cách không tương xứng. Vì sự công chính với sự phi pháp có cộng tác gì với nhau chăng? Hay sự sáng láng với sự tối tăm có tương giao gì? Đấng Christ với Bê-li-an có hòa hợp gì chăng? Hay một tín đồ có phần gì với người vô tín? Đền thờ của Đức Chúa Trời có thông đồng gì với hình tượng? Vì chúng ta là đền thờ của Đức Chúa Trời hằng sống”. Anh em cần biết mình là ai. Anh em là đền thờ của Đức Chúa Trời hằng sống. Vì vậy, chúng ta không thể dính dấp gì đến các hình tượng.

Câu 16 chép tiếp: “Như Đức Chúa Trời đã phán rằng: ‘Ta sẽ cư ngụ giữa họ, đi lại giữa [họ]; Ta sẽ làm Đức Chúa Trời của họ, và họ sẽ làm dân Ta’ ”. Anh em là đền thờ của Đức Chúa Trời hằng sống. Đức Chúa Trời muốn cư ngụ cùng với anh em và bước đi giữa vòng anh em. Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời của anh em, và anh em là dân Ngài.

2. Ra Khỏi Vòng Những Người Vô Tín

Kết quả của điều này là gì? Mạng lịnh của Đức Chúa Trời là: “Cho nên, ‘Chúa phán, các ngươi hãy ra khỏi giữa họ, hãy biệt riêng ra, và đừng chạm đến vật bất khiết; rồi Ta sẽ đón nhận các ngươi’ ” (c. 17). Tại đây chúng ta nhận thấy rằng chúng ta phải ra khỏi bất cứ nhóm Cơ Đốc nào vừa tiếp nhận các tín đồ vừa tiếp nhận những người vô tín. Nếu trong một nhóm có sự trộn lẫn các tín đồ với những người vô tín, thì dầu nhóm ấy mang danh là Hội thánh của Đấng Christ, chúng ta vẫn phải ra khỏi đó.

E. Phải Đúng Nguyên Tắc

Theo nguyên tắc, ngăn chận những người vô tín vào giữa vòng chúng ta là đúng. Lần kia, một anh em hỏi tôi rằng: “Anh có bao giờ tiếp nhận lầm một người nào không?” Bấy giờ, cảm nhận của tôi là chúng ta chưa nhận lầm một người nào. Tôi đáp: “Có lẽ chúng tôi từng tiếp nhận lầm, nhưng con số ấy rất nhỏ”. Người ấy nói: “Vậy thì anh khác với chúng tôi thế nào?” Tôi nói: “Nếu có người vô tín nào vào giữa vòng chúng tôi, đó là người ấy đã vào bằng cách trèo tường lúc ban đêm. Nhưng nếu giữa vòng các anh có một người vô tín, đó là các anh đã để người ấy bước vào qua cánh cửa bỏ ngỏ lúc giữa trưa”. Chúng ta đừng bao giờ kiêu ngạo. Chúng ta có thể thường sai lầm. Chúng ta có thể báp-têm lầm người và tiếp nhận lầm người. Tuy nhiên, họ phải tự lẻn vào. Trên nguyên tắc, chúng ta không sai trật. Trong cái mệnh danh là Cơ Đốc giáo ngày nay, hễ mang danh là Cơ Đốc nhân thì một người có thể công khai bước vào lúc giữa trưa. Nói như vậy không có nghĩa là chúng ta không bao giờ lầm lẫn về mặt thủ tục. Chúng ta phải rất thận trọng trước mặt Đức Chúa Trời để không phạm lỗi lầm nào, nhưng cố ý lầm lẫn hay sai trật nguyên tắc là một vấn đề khác. Trong trường hợp ấy, chúng ta không còn là Hội thánh nữa.

F. Không Cần Giữ Sự Hiệp Một Với Những Người Vốn Không Phải Là Cơ Đốc nhân

Nếu một nhóm biết người nào đó là người vô tín mà vẫn “tùy hứng” tiếp nhận người ấy, thì nhóm ấy chắc chắn không phải là Hội thánh. Con cái Đức Chúa Trời không cần gìn giữ sự hiệp một với nhóm ấy. Vì sự hiệp một ấy không phải là sự hiệp một Cơ Đốc, nên chúng ta không cần gìn giữ nó. Chúng ta chỉ được đòi hỏi giữ sự hiệp một của lúa mì; chúng ta không phải giữ sự hiệp một giữa lúa mì và cỏ lùng. Ngày nay, trên đất có nhiều nhóm tự xưng là Hội thánh nhưng bao gồm cả tín đồ lẫn người vô tín. Họ muốn duy trì bộ mặt bên ngoài của sự hiệp một. Xin nhớ rằng chúng ta không được đòi hỏi phải giữ loại hiệp một ấy. Loại hiệp một ấy thật ra sẽ lật đổ sự hiệp một chân chính. Sự hiệp một mà họ muốn giữ là sự hiệp một chúng ta muốn thoát khỏi. Một khi vào trong sự hiệp một ấy, chúng ta hủy hoại sự hiệp một chân chính.

IV. RANH GIỚI CỦA SỰ HIỆP MỘT KHÔNG ĐƯỢC NHỎ HƠN THÂN THỂ

Còn một vấn đề rất quan trọng khác liên quan đến ranh giới của sự hiệp một Cơ Đốc. Đúng là sự hiệp một Cơ Đốc bao gồm tất cả con cái Đức Chúa Trời, và rộng lớn bằng Thân Thể Đấng Christ. Sự tương giao Cơ Đốc rộng bằng Thân Thể Đấng Christ, và Hội thánh của Đấng Christ rộng lớn bằng Thân Thể Đấng Christ. Điều này được mặc khải cách rõ ràng trong Lời Đức Chúa Trời. Như đã được chỉ ra trong phần trước, có mối hiểm họa mở rộng Thân Thể Đấng Christ mà bao gồm những người giả mạo. Tuy nhiên, một nan đề khác lại xuất hiện khi con cái Đức Chúa Trời duy trì sự hiệp một nhỏ hơn sự hiệp một Cơ Đốc.

A. Sự Hiệp Một Cơ Đốc Là Sự Hiệp Một Trong Thánh Linh

Tôi muốn anh em lưu ý một điều: Ý định của Đức Chúa Trời không phải chỉ muốn con cái Ngài hiệp một mà họ phải hiệp một trong Thánh Linh. Sự hiệp một Cơ Đốc có nghĩa là như vậy. Đức Chúa Trời không nói rằng chúng ta có thể có bất cứ loại hay kiểu hiệp một nào. Ngài nói rằng chúng ta phải hiệp một trong Linh. Đó là tại sao chúng ta gọi điều này là sự hiệp một Cơ Đốc. Để gìn giữ sự hiệp một Cơ Đốc, chúng ta phải được gìn giữ trong Đấng Christ, trong Thân Thể, và trong sự hiệp một của Linh. Sự hiệp một ấy có một ranh giới; nó rộng bằng với Thân Thể. Xin nhớ rằng ranh giới của sự hiệp một Cơ Đốc là Thân Thể Đấng Christ.

B. Không Gìn Giữ Sự Hiệp Một Nhỏ Hơn Thân Thể

Nhiều người lầm lẫn cho rằng tất cả những gì Đức Chúa Trời muốn chúng ta làm là hiệp một. Tuy nhiên, nếu ranh giới sự hiệp một của họ không phải là Thân Thể Đấng Christ, thì sự hiệp một ấy nên bị kết án. Nếu chúng ta duy trì sự hiệp một nào có ranh giới nhỏ hơn Thân Thể Đấng Christ, thì chúng ta vướng mắc đến điều Kinh Thánh gọi là sự chia rẽ. Đức Chúa Trời muốn chúng ta duy trì sự hiệp một trong Linh. Trong sự hiệp một ấy, ranh giới rộng lớn bằng với Thân Thể Đấng Christ. Thân Thể Đấng Christ là ranh giới của sự hiệp một ấy.

Giả sử, một nhóm tín đồ cảm thấy rằng mọi người đều cần phải được báp-têm bằng cách dìm mình. Đó là một lẽ thật theo Kinh Thánh; điều ấy không có gì sai trật cả. Nhưng giả sử các tín đồ ấy thiết lập một nguyên tắc là loại trừ người nào chưa được dìm mình dưới nước, cho dầu người ấy là con cái của Đức Chúa Trời. Nếu làm như vậy thì họ đã lấy một giáo lý làm nền tảng hiệp một của họ. Đó không phải là sự hiệp một trong Linh. Một nhóm như vậy có ranh giới nhỏ hơn Thân Thể.

Giả sử một anh em quyết định gia nhập loại nhóm ấy. Anh em ấy có mối tương giao tốt với họ và nhận được nhiều sự giúp đỡ thuộc linh từ họ. Nhưng một ngày kia, Đức Chúa Trời mở mắt anh thấy rằng tuy đó là những con cái thật của Đức Chúa Trời, nhưng toàn bộ nhóm ấy không phải là Hội thánh: Nhóm ấy chỉ tiếp nhận và nhóm họp với những người chịu báp-têm bằng cách dìm mình, và bất cứ ai chưa chịu báp-têm bằng cách dìm mình đều không được tiếp nhận, cho dầu người ấy có thể là một người con của Đức Chúa Trời. Khi nhận thấy họ khước từ các con cái khác của Đức Chúa Trời, thì anh em ấy nên lìa khỏi họ. Anh lìa khỏi vì Chúa đã soi sáng anh.

Giả sử, ít lâu sau, một anh em khác đến nài nỉ anh rằng: “Tất cả chúng ta đều là Cơ Đốc nhân, và đều là con cái Đức Chúa Trời. Chúng ta là anh em. Đức Chúa Trời nói trong Kinh Thánh rằng các anh em cần phải yêu thương nhau. Anh không nên lìa bỏ chúng tôi. Nếu lìa bỏ thì anh xúc phạm đến sự hiệp một Cơ Đốc. Nếu lìa bỏ thì anh gây chia rẽ, và anh trở nên một bè phái và một giáo phái”. Sau khi nghe vậy, anh em ấy có thể đến với Kinh Thánh, nghiên cứu rồi đi đến kết luận rằng con cái Đức Chúa Trời cần phải hiệp một và không nên lìa bỏ nhóm ấy. Anh em có nhận thấy sự sai lầm ở đây không? Sự sai lầm ở đây rất hiển nhiên.

C. Lìa Bỏ Một Nhóm Nhỏ Hơn Thân Thể Không Phải Là Phá Vỡ Sự Hiệp Một

Nếu ai nghĩ rằng mình không nên gây chia rẽ, thì trước hết người ấy phải nhớ lại sự chia rẽ có nghĩa là gì. Gây chia rẽ có nghĩa là chia rẽ khỏi Thân Thể. Sự chia rẽ trong 1 Cô-rin-tô chương 12 chỉ về sự chia rẽ khỏi Thân Thể (c. 25), chứ không phải là tách khỏi một nhóm vốn không phù hợp với Thân Thể. Sự hiệp một Cơ Đốc mà Đức Chúa Trời nói đến là sự hiệp một rộng lớn bằng Thân Thể. Đó là sự hiệp một chúng ta cần phải gìn giữ và không được ra khỏi. Nếu người nào quan tâm đến việc giữ gìn sự hiệp một ở trong một nhóm vốn nhỏ hơn và hẹp hơn Thân Thể, thì người ấy cần phải nhận thức rằng sự hiệp một ấy không phải là sự hiệp một Cơ Đốc cũng không phải là sự hiệp một của Linh, cho dầu nhóm ấy có thể nói về sự hiệp một. Đó không phải là sự hiệp một Cơ Đốc vì loại hiệp một ấy không rộng lớn bằng Thân Thể. Nếu lìa khỏi bất cứ khu vực, nhóm hay tổ chức nào vốn không rộng lớn bằng Thân Thể, thì người ấy không xúc phạm đến sự hiệp một Cơ Đốc; người ấy cũng không phá vỡ sự hiệp một ấy.

Chúng ta không thể duy trì bất cứ ranh giới hay ủng hộ nhóm nào không đạt đến Thân Thể Đấng Christ. Chúng ta phải ra khỏi “sự hiệp một” ấy. Một người con của Đức Chúa Trời gìn giữ sự hiệp một nhỏ hơn Thân Thể Đấng Christ thì thật ra đang phá vỡ sự hiệp một Cơ Đốc.

D. Về Sự Chia Rẽ

Có tình trạng tranh cạnh trong Hội thánh tại Cô-rin-tô. Một số người nói: “Tôi thuộc về Phao-lô, tôi thuộc về A-bô-lô, tôi thuộc về Sê-pha và tôi thuộc về Đấng Christ” (1 Cô. 1:12). Phao-lô tuyệt đối chống lại tình trạng tranh chấp ấy. Ông nói: “Phao-lô chịu đóng đinh vì anh em sao? Hay anh em đã chịu báp têm vào trong danh Phao-lô sao?” (c. 13). Ông nói với người Cô-rin-tô rằng họ gây ra bè phái và đó là công việc của xác thịt (3:3-4). Khi nói như vậy, người Cô-rin-tô gây chia rẽ.

1. Ai Là Những Người Gây Chia Rẽ

Giả sử, trong những người Cô-rin-tô ấy, một người tên là Mác, một người khác là Ê-tiên, và người thứ ba là Phi-lê-môn. Giả sử, tất cả đều ủng hộ Phao-lô. Giả sử, ngày kia, một trong các anh em ấy, là Ê-tiên hay Phi-lê-môn gì đó, đứng lên nói rằng: “Trước nay chúng ta nhóm với nhau và có sự tương giao tốt. Chúng ta cảm thấy rằng đầy tớ Phao-lô của Đức Chúa Trời đặc biệt được Đức Chúa Trời dùng và chúng ta cần phải lưu ý hơn nữa đến những lời giảng dạy của ông. Chúng ta có sự tương giao tốt và đã nhận được nhiều sự giúp đỡ từ lời giảng cùng các Thư tín của ông. Tất cả chúng ta đều ở trong Chúa, và sự tương giao của chúng ta vốn thân thiết. Nhưng gần đây tôi cảm thấy như vậy là sai. Ngày nay, tại Cô-rin-tô có hàng trăm tín đồ, nhưng không có nhiều người như chúng ta. Chúng ta cần phải đến tương giao với họ một cách đúng đắn”.

Giả sử, các anh em khác đứng lên nói rằng: “Anh đã phạm tội! Khi Chúa Jesus ở trên đất, Ngài đã cầu nguyện và xin Cha làm cho chúng ta hiệp một. Chúa Jesus muốn chúng ta hiệp một, nhưng anh lại cố gắng lìa bỏ chúng tôi để theo một con đường khác. Anh không hiệp một với chúng tôi. Anh không tôn vinh Chúa! Nếu anh không muốn hiệp một với chúng tôi, thì thế gian sẽ không tin Chúa qua sự hiệp một của chúng ta. Anh đã phạm tội, và phải lìa khỏi chúng tôi vì anh gây chia rẽ”.

2. Chính Họ Gây Chia Rẽ, Mà Lại Kết Án Những Người Lìa Khỏi Là Gây Chia Rẽ

Anh em ơi, anh em có thấy điểm này không? Đó là điều nhiều người nói với các anh em của chúng ta. Chính họ gây chia rẽ khi nói rằng: “Tôi thuộc về Phao-lô, tôi thuộc về A-bô-lô, tôi thuộc về Sê-pha và tôi thuộc về Đấng Christ”. Họ đã tạo ra nhiều sự chia rẽ rồi. Nhưng ngay khi có người muốn lìa khỏi họ thì họ nói: “Anh cần phải giữ gìn sự hiệp một Cơ Đốc”. Nhưng sự hiệp một của họ không rộng lớn bằng Thân Thể Đấng Christ. Sự hiệp một của họ chỉ rộng lớn bằng Phao-lô. Giữ gìn sự hiệp một nhỏ hơn Thân Thể Đấng Christ là gây chia rẽ. Thậm chí nói tôi thuộc về Phao-lô cũng là gây chia rẽ. Xin nhớ rằng họ đã tách khỏi Thân Thể rồi. Họ không nhìn thấy tình trạng chia rẽ của chính mình, nhưng nếu có người ra khỏi giữa vòng họ thì họ lại nói rằng người ấy gây chia rẽ.

Thưa anh chị em, ngày nay đây là nan đề của nhiều nhóm Cơ Đốc. Nhiều người mệnh danh là dân của Đức Chúa Trời, nhiều nhóm mệnh danh là các nhóm Cơ Đốc, đã tách chính họ khỏi Thân Thể rồi. (Tôi hi vọng không xúc phạm đến những người ấy khi nói lời này. Linh chúng ta phải đúng đắn. Trước mặt Đức Chúa Trời, chúng ta phải nhận biết rằng đây là điều gì đó đáng buồn chứ không có gì vui vẻ. Nhưng chúng ta phải được sáng tỏ về vị trí của mình trước mặt Đức Chúa Trời). Khi một số anh em hay chị em muốn trở về với Thân Thể Đấng Christ, thì các nhóm ấy nói rằng những người muốn ra khỏi họ là gây chia rẽ. Họ không nhận thức rằng tất cả những người ở trong các nhóm chia rẽ và không chịu rời khỏi các nhóm ấy mới gây chia rẽ.

3. Phá Hủy Sự Hiệp Một Của Bè phái Là Đúng

Chúng ta cầu xin Đức Chúa Trời mở mắt họ thấy rằng Thân Thể Đấng Christ là một và các bè phái là chia rẽ. Vào năm 1934, có một ngàn năm trăm giáo phái chính trên thế giới. Có quá nhiều nhóm tự xưng là Hội thánh. Họ đã thu hẹp ranh giới của Thân Thể Đấng Christ. Nhóm này là cái chân, và nhóm kia là bàn tay. Họ đã chia rẽ Thân Thể Đấng Christ. Ngày nay, một số anh chị em muốn trở về ranh giới của Thân Thể và có sự tương giao trong Thân Thể. Ngay lập tức, những người khác nổi lên nói rằng họ phá hủy sự hiệp một. Nếu có người nói là anh em đã phá vỡ sự hiệp một, thì anh em nên trả lời rằng anh em phá vỡ sự hiệp một của các bè phái chứ không phá vỡ sự hiệp một của Thân Thể. Nói chúng ta đã phá vỡ sự hiệp một của các bè phái là nói đúng. Anh em không thể gia nhập sự hiệp một rộng lớn hơn trừ khi trước hết phải phá hủy sự hiệp một nhỏ hơn.

4. Cần Ra Khỏi Sự Hiệp Một Nhỏ Hẹp Để Vào Sự Hiệp Một Rộng Lớn Hơn

Sự hiệp một Cơ Đốc thu hẹp bằng với Thân Thể. Bất cứ điều gì xa lạ với Thân Thể đều không được đem vào. Sự hiệp một Cơ Đốc cũng rộng lớn bằng với Thân Thể. Bất cứ điều gì mệnh danh là sự hiệp một lại nhỏ hơn Thân Thể đều không thể được xem là sự hiệp một Cơ Đốc. Càng duy trì cái được mệnh danh là sự hiệp một ấy, anh em càng gây chia rẽ. Càng gây dựng mật thiết với các anh em của mình, thì anh em càng theo bè phái và gây chia rẽ. Anh em cần ra khỏi sự hiệp một nhỏ hơn để vào sự hiệp một rộng lớn hơn. Nếu muốn làm thành phần của sự hiệp một rộng lớn hơn, anh em phải lìa bỏ sự hiệp một nhỏ hơn. Đừng nghĩ rằng sự hiệp một tự nó cũng tốt rồi; anh em phải hỏi đó là loại hiệp một gì. Đừng nói rằng bất cứ sự hiệp một nào cũng tốt. Chỉ sự hiệp một duy nhất của Thân Thể mới tốt đúng mức. Cơ Đốc nhân không nên ủng hộ bất cứ sự hiệp một nào vốn nhỏ hơn sự hiệp một của Thân Thể. Không sự hiệp một nào được nhỏ hơn Thân Thể. Bất cứ điều gì nhỏ hơn Thân Thể đều không thể được Đức Chúa Trời chấp nhận.

E. Sự Chia Rẽ Là Gì

Trong tiếng Hi Lạp, chữ sự chia rẽ hay bè phái là hairesis. Chữ này được dùng chín lần trong Kinh Thánh. Nó được dùng sáu lần trong Công vụ các Sứ đồ, và được dịch là “phái” như phái Sa-đu-sê, phái Pha-ri-si và phái Na-xa-rét. Chữ ấy được dùng ba lần trong các Thư tín. Chúng ta hãy xem xét những chỗ chữ này được dùng trong các Thư tín.

1. Chia Rẽ Chỉ Có Thể Xảy Ra Trong Hội Thánh

1 Cô-rin-tô 11:18 chép: “Vì trước hết, khi anh em nhóm lại với nhau trong Hội thánh, tôi nghe rằng giữa vòng anh em có nhiều nhóm chia rẽ, và tôi tin phần nào”. Ở đây nói rằng trong buổi nhóm có sự chia rẽ giữa vòng người Cô-rin-tô. Gây chia rẽ có nghĩa là gì? Sự chia rẽ chỉ có thể xảy ra trong Hội thánh. Cô-rin-tô là một Hội thánh, và các tín đồ ấy ở trong Hội thánh tại Cô-rin-tô. Ngày kia, có người nói: “Tôi thuộc về Phao-lô”. Một người khác nói: “Tôi thuộc về Sê-pha”. Người thứ ba nói: “Tôi thuộc về A-bô-lô”, và người thứ tư thì nói: “Tôi thuộc về Đấng Christ”. Những lời ấy sai trật, giọng nói sai trật, và thái độ trong linh cũng sai trật. Tại đó có tình trạng tranh đấu đố kỵ, và rõ ràng là thiếu vắng tình yêu thương của Đấng Christ. Mỗi khi nhóm lại, những người nói mình thuộc về Phao-lô nhóm tại một chỗ và những người nói mình thuộc về A-bô-lô nhóm tại một chỗ khác. Đó là chia rẽ.

Bất cứ ai muốn tố cáo một người khác là gây chia rẽ thì người đó chỉ có thể đưa ra lời tố cáo ấy trong Hội thánh. Lời tố cáo ấy không thể xảy ra ngoài Hội thánh. Một người chỉ có thể phạm tội chia rẽ trong Hội thánh, chứ không thể phạm tội ấy ở ngoài Hội thánh. Một người chỉ có thể [bị gọi là] nổi loạn chống lại sự cai trị hợp pháp, chứ không thể [bị gọi là] nổi loạn chống lại sự cai trị tự bản chất đã không hợp pháp. Tự tách khỏi sự cai trị hợp pháp là phản loạn, nhưng tự tách khỏi sự cai trị vốn không hợp pháp thì không phải là phản loạn. Vì vậy, chia rẽ là điều gì đó chỉ có thể xảy ra trong Hội thánh. Chia rẽ như vậy không làm Đức Chúa Trời vui lòng.

2. Chia Rẽ Là Công Việc Của Xác Thịt

Ga-la-ti 5:19-20 chép: “Và những công việc của xác thịt được biểu lộ, là những điều như... giận dữ, phân hóa, chia rẽ, bè phái [hairesis]”. Một trong các công việc của xác thịt là bè phái. Kinh Thánh tiếng Hoa dịch chữ này là “tà giáo”. Trong tiếng Hi Lạp, đây là cùng một chữ được dịch là “chia rẽ” hay “bè phái”. Tại đây, chúng ta thấy sự chia rẽ là gì. Chia rẽ là công việc của xác thịt. Phao-lô không chỉ nói với người Ga-la-ti và người Cô-rin-tô, mà cũng nói với anh em và tôi, rằng chia rẽ không phải là một điều thuộc linh mà là công việc của xác thịt. Phao-lô đưa ra một bảng liệt kê mô tả tất cả các công việc của xác thịt. Ông nói về gian dâm, ô uế, phóng đãng, thờ hình tượng, tà thuật, thù hận, tranh cạnh, ghen ghét, v.v..., và cũng đề cập đến chia rẽ.

a. Bị Kết Án Như Tội Tà Dâm Và Thờ Hình Tượng

Khi anh em hỏi những người nào đó rằng: “Một Cơ Đốc nhân có được phạm tội tà dâm không?”, họ sẽ trả lời tất nhiên là không được. Nếu anh em hỏi họ: “Một Cơ Đốc nhân có được thờ các hình tượng không?”, thì họ cũng sẽ đáp là nhất định không được. Nhưng nếu anh em hỏi họ: “Các Cơ Đốc nhân có được chia rẽ không?”, thì họ có thể nói: “Tuy chia rẽ bên ngoài, nhưng họ không chia rẽ trong lòng”. Như vậy cũng giống như những người thờ hình tượng nói rằng: “Chúng tôi chỉ thờ hình tượng bên ngoài. Chúng tôi không thờ hình tượng trong lòng”. Không có lời bào chữa nào cho hành động như vậy cả. Theo mắt Đức Chúa Trời, cả thờ hình tượng lẫn chia rẽ đều bị kết án.

b. Không Có Sự Lựa Chọn Riêng Theo Các Công Việc Của Xác Thịt

Điều lạ lùng là có người tự cho mình là đầy tớ của Đức Chúa Trời lại viết sách khuyến khích những người khác cứ ở trong bè phái. Nếu một đầy tớ của Đức Chúa Trời viết sách khuyến khích các Cơ Đốc nhân thờ hình tượng, thì anh em phản ứng thế nào? Nếu một đầy tớ của Đức Chúa Trời viết sách cổ động các Cơ Đốc nhân phạm tội tà dâm, phóng túng, nổi giận và ghen ghét, thì anh em sẽ nghĩ gì về điều đó? Anh em sẽ cảm thấy người ấy chắc chắn không phải là một đầy tớ của Đức Chúa Trời. Nhưng có những người nói rằng Cơ Đốc nhân có thể ở lại trong bè phái, và nhiều người in sách của họ. Tôi chỉ có thể nói một điều là ngày nay người ta đui mù đối với những thứ ghê tởm theo mắt của Chúa. Xin nhớ rằng chúng ta không thể có sự lựa chọn riêng theo xác thịt. Bè phái, cũng như thờ hình tượng, tà dâm, nóng giận và tà thuật, là một công việc của xác thịt; tất cả những tội ấy đều bị kết án trong cùng một bảng liệt kê. Chúng ta phải hành động một cách có trách nhiệm trước mặt Đức Chúa Trời, và đừng để cám dỗ mà trở về với bè phái.

c. Làm Thế Nào Chữ Bè Phái Lại Được Dịch Là “Tà Giáo”

Ý nghĩa của chữ bè phái rất rõ ràng trong tiếng Hi Lạp. Chữ ấy được dịch là “chia rẽ” trong 1 Cô-rin-tô 11:18 và được dịch là “bè phái” trong Ga-la-ti 5:20. Thật ra, đó là cùng một chữ. Vì sao chữ này được dịch là “tà giáo” (heresy) trong bản King James? Trong tiếng Hi Lạp, chữ này là hairesis. Có lẽ những người dịch Kinh Thánh quyết định không dịch ý nghĩa của chữ ấy, mà thay vào đó dùng chữ tà giáo (heresy). Bản King James đã được Giáo hội Anh xuất bản, và giáo hội ấy gặp rắc rối đối với câu ấy vì đó là một Hội thánh quốc gia. Tinh thần bảo thủ ấy dẫn đến việc dùng một từ ngữ mơ hồ. Có lẽ các dịch giả biết đó không phải là một chữ đúng, dầu vậy họ vẫn dùng chữ ấy. Cách dịch như vậy có thể được thấy trong các bản Kinh Thánh tiếng Hoa, vừa dùng Shangdi vừa dùng Shen để dịch chữ Đức Chúa Trời. Các nhà xuất bản biết rõ rằng chữ Shangdi là sai. Nhưng vì nhiều giáo phái quen thuộc với từ ngữ ấy nên họ tiếp tục dùng chữ đó. Họ ấn hành nhiều bản [Kinh Thánh] dùng cả hai chữ để phục vụ nhu cầu cho cả hai bên. Dịch chữ báp-têm là một ví dụ liên hệ khác. Chữ này đúng ra phải được dịch là “dìm xuống”, nhưng vì sự rảy nước là thói tục thịnh hành lúc ấy nên các nhà xuất bản đã không rõ ràng khi dịch chữ ấy. Nếu dìm xuống được dùng thì chữ ấy sẽ gây ra tranh luận. Những người biết tiếng Hi Lạp đều biết rằng chữ báp-têm có nghĩa là “dìm điều gì đó vào trong nước”. Vậy mà các dịch giả không dám dịch chữ ấy như vậy. Thay vào đó, họ chế ra một chữ mới trong tiếng Anh là baptism mà tự nó không có nghĩa gì cả; cách dịch như vậy giữ người ta ở trong tối tăm [không thấy được] ý nghĩa thật của chữ ấy. Đó là chuyển tự một từ ngữ nước ngoài. Nguyên tắc ấy cũng được áp dụng cho việc dịch chữ hairesis. Dịch chữ ấy là “bè phái” hay “chia rẽ” và xem bè phái hay sự chia rẽ là công việc của xác thịt sẽ gây ra tranh luận. Đó là lý do chữ tà giáo (heresy) được dùng thay vào đó. Dịch như vậy làm cho người đọc không hiểu ý nghĩa thật của chữ ấy. Thật ra, chữ heresy không phải là một chữ trong tiếng Anh. Không người nói tiếng Anh nào biết chữ ấy thật sự nghĩa là gì. Tôi biết hai anh em công tác tại Phòng sách Phúc-âm, những người từng tham gia vào công việc dịch Kinh Thánh. Họ đơn giản chuyển tự chữ baptizo và thay thế bằng chữ ba-di-zo. Tôi e rằng không một người nào tại Trung Quốc biết ba-di-zo nghĩa là gì, nó có nghĩa là dìm xuống hay rảy nước. Không ai biết chữ ba-di-zo có nghĩa là gì, nên cả nhóm “dìm mình” lẫn nhóm “rảy nước” đều hài lòng. Điều này cho thấy tính bất trung của con người. Đọc phớt qua một vài bản dịch khác sẽ cho anh em biết rằng chữ hairesis thật ra là bè phái (sect) trong tiếng Anh. Nhưng vì tinh thần bảo thủ, chữ tà giáo (heresy) được dùng thay vào đó, và mọi người đều bị làm cho mê muội [không hiểu được] ý nghĩa thật của chữ ấy. Chữ Hi Lạp hairesis đã được Anh hóa trở thành heresy vào năm 1611, và chữ heresy đã ở với chúng ta trong ba trăm năm qua. Đến thời người Hoa dịch chữ này, nó trở thành i-duan — tà giáo, một chữ có phần nào mơ hồ. Tôi có thể đưa ra cho anh em những ví dụ khác về sự chuyển tự các từ ngữ tiếng Anh.

d. Không Giữ Gìn Sự Hiệp Một Trong Các Bè Phái

“Tà giáo” ở đây là bè phái và bị Đức Chúa Trời xem là công việc của xác thịt. Vì vậy, chúng ta không thể giữ gìn sự hiệp một của các bè phái. Chúng ta phải giữ gìn sự hiệp một Cơ Đốc, chứ không giữ gìn sự hiệp một của các bè phái. Khi duy trì sự hiệp một của các bè phái, chúng ta phá vỡ sự hiệp một Cơ Đốc của mình.

3. Các Bè Phái Đem Đến Sự Hủy Hoại Nhanh Chóng Cho Người Ta

2 Phi-e-rơ 2:1 chép: “Nhưng như giữa vòng dân chúng có các tiên tri giả dấy lên, thì giữa vòng anh em cũng sẽ có các giáo sư giả, họ sẽ âm thầm đem vào những tà giáo [các bè phái] hủy hoại, thậm chí chối bỏ Chủ là Đấng đã mua họ, tự đem đến cho chính mình sự hủy hoại nhanh chóng”. Các bè phái đem đến sự hủy hoại, và các giáo sư giả đưa bè phái vào. Chúng ta, những người thuộc về Đức Chúa Trời, phải học tập duy trì sự hiệp một trước mặt Ngài. Chúng ta không được duy trì sự hiệp một nào nhỏ hơn sự hiệp một Cơ Đốc.

V. SỰ HIỆP MỘT KHÔNG PHẢI LÀ CÔNG VIỆC THỐNG NHẤT CÁC GIÁO HỘI

A. Ý Thức Chung Giữa Vòng Con Cái Đức Chúa Trời Về Nhu Cầu Hiệp Một

Sau khi một người nhận thấy rằng các bè phái dẫn đến sự hủy hoại và bị Đức Chúa Trời kết án, người ấy bắt đầu thấy nhu cầu hiệp một giữa vòng Cơ Đốc nhân. Nhiều người cảm thấy rằng bè phái và chia rẽ là sai trật, họ cần phải tương giao với tất cả con cái Đức Chúa Trời, và sự tương giao ấy cần phải rộng lớn bằng với Thân Thể.

Tôi nghĩ ý thức này đã trở nên khá phổ biến tại Trung Quốc trong mười năm qua. Năm ngoái, có người viết cho tôi rằng: “Mặc dầu chúng tôi không đồng ý với những lời giảng dạy của anh đối kháng với chủ nghĩa bè phái, nhưng chúng tôi cảm thấy rằng các Cơ Đốc nhân hiệp một là điều chính đáng và đúng đắn”. Lời này được viết ra bởi một nhà lãnh đạo trong Cơ Đốc giáo. Ngày nay, nhiều nhà lãnh đạo trong Cơ Đốc giáo cảm thấy rằng họ cần phải lưu ý đến sự hiệp một Cơ Đốc thay vì sự hiệp một của các bè phái.

B. Phong Trào Thống Nhất Các Giáo Hội — Một Sự Hiệp Một Nửa Vời

Tôi nhận thức rằng trong những năm qua nhiều người nhấn mạnh đến sự hiệp một. Nhưng điều họ tạo ra là một phong trào thống nhất các giáo hội. Đó không phải là trở về sự hiệp một của Thân Thể. Sự hiệp một ấy vốn nhân tạo, không gì khác hơn là công tác thống nhất các giáo hội hay công tác liên giáo phái. Phong trào ấy chẳng hoàn thành được gì nhiều hơn là không nhấn mạnh đến các sự khác biệt trong giáo phái. Cá nhân tôi nhận thấy loại hiệp một ấy là chỉ nửa vời; không bên nào sẽ đi suốt con đường trở về [với sự hiệp một thật sự].

C. Các Cơ Đốc nhân Cần Phải Tuyệt Đối

Tôi xin nói thẳng rằng: Nếu bè phái là đúng thì chúng ta cần phải ủng hộ nó. Nếu bè phái là sai trật thì chúng ta cần phải hủy bỏ nó. Ngày nay, người ta làm gì? Họ nói không có gì sai trật nơi bè phái cả, vậy mà họ chống đối các bè phái. Hay họ đồng ý rằng giáo phái là sai trật, vậy mà họ cố gắng giữ gìn nó. Một mặt, họ lưỡng lự không chịu từ bỏ giáo phái. Mặt khác, họ chống đối giáo phái. Họ muốn cả hai bên đều vui vẻ, và họ muốn duy trì sự tương giao với cả hai nhóm. Đó không phải là một thái độ Cơ Đốc. Nếu Chúa mong muốn con cái Ngài có sự tương giao của Thân Thể, thì chúng ta cần phải loại trừ mọi sự tương giao khác và chỉ có sự tương giao của Thân Thể. Tôi nói với họ rằng: Nếu các anh cảm thấy bè phái là cần thiết, thì các anh phải làm hết sức mình để ủng hộ bè phái. Các anh có thể sai trật trong hành động, nhưng ít nhất ý định của các anh là đúng. Các Cơ Đốc nhân không được dao động trong lập trường của mình. Bất cứ làm điều gì, một Cơ Đốc nhân cũng phải tuyệt đối và trung tín. Nếu bè phái là đúng thì chúng ta phải duy trì bè phái bằng mọi giá. Nếu nó sai trật thì chúng ta phải chống đối nó bằng mọi giá.

Điều tệ hại nhất là lâm vào tình trạng nửa vời. Một mặt, họ nhìn nhận bè phái là sai trật. Mặt khác, họ do dự không chịu từ bỏ nó, và ra sức cải tiến nó. Họ thừa nhận chủ nghĩa giáo phái là sai trật, nhưng lại cố gắng tổ chức phong trào thống nhất các giáo hội. Họ không sáng tỏ là mình đang đứng ở vị trí nào. Đó không phải là cách Cơ Đốc nhân hành xử. Một Cơ Đốc nhân không được cứ luôn đổi ý. Nếu điều gì đó là đúng thì phải có cách chính đáng để xử lý điều ấy. Nếu điều gì đó sai trật thì cũng phải có cách thích hợp để giải quyết điều ấy. Bất cứ thỏa hiệp hay sự hòa giải nào cũng đều sai trật. Cơ Đốc nhân phải là người hành xử một cách tuyệt đối. Nếu bè phái là đúng thì nó phải được thanh minh. Nếu bè phái là sai trật thì nó phải bị kết án. Không thể có bất cứ thỏa hiệp hay sự hòa giải nào.

D. Phong Trào Thống Nhất Các Giáo Hội Có Thân Thể Làm Ranh Giới Nhưng Lại Cho Phép Bè Phái Tồn Tại

Chúng tôi đã đề cập đến những loại hiệp một khác nhau rồi. Một loại có ranh giới lớn hơn ranh giới của Thân Thể; thậm chí cỏ lùng nó cũng tiếp nhận. Một loại khác thì có ranh giới nhỏ hơn Thân Thể; đó là một tổ chức, một bè phái. Còn một loại khác nữa có ranh giới rộng bằng Thân Thể, nhưng bên trong ranh giới ấy lại có những ô vuông riêng biệt. Đó giống như bàn cờ. Ranh giới rộng bằng Thân Thể Đấng Christ, nhưng bên trong thì còn các bè phái. Mỗi người lo việc riêng trong khu vực của mình. Đó là sự hiệp nhất được tổ chức, chứ không phải là chính sự hiệp nhất; đó là sự “hiệp một sáp nhập”, chứ không phải là chính sự hiệp một. Tuy ranh giới của sự tương giao ấy rộng bằng Thân Thể, nhưng vẫn còn nhiều bè phái bên trong sự tương giao ấy. Theo các bản thống kê trong thập niên 1930, có ít nhất một ngàn năm trăm các ô vuông nhỏ như vậy.

Nếu Hội thánh phải được chia ra thành những bè phái nhỏ, thì Đức Chúa Trời chắc chắn đã nói rõ về điều ấy trong Kinh Thánh. Nhưng trong Kinh Thánh, Đức Chúa Trời nói Hội thánh là Thân Thể. Chỉ có một Thân Thể, và mỗi chi thể đều liên kết với Thân Thể ấy. Đó là con đường duy nhất có thể đi. Ngay cả một guồng máy hay một chiếc xe cũng không thể bị chia cắt. Nếu bị chia cắt thì nó không thể hoạt động. Ngày nay, nhiều bè phái gắng sức đoàn kết lại. Tôi cảm thấy buộc phải chỉ ra nền tảng mà trên đó ranh giới của phong trào thống nhất các giáo hội được thiết lập.

E. Thân Thể Không Lấy Tổ Chức Làm Đơn Vị Cơ Bản

Kinh Thánh nói rằng Thân Thể bao gồm các chi thể. Vì vậy, các chi thể là những đơn vị cơ bản của Thân Thể. Ngày nay, những người làm công việc thống nhất các giáo phái nhìn thấy Thân Thể Đấng Christ, nhưng họ không sẵn lòng trả giá để nhận lấy sự tương giao của Thân Thể. Họ nhấn mạnh đến Thân Thể Đấng Christ, nhưng Thân Thể mà họ đề cập không lấy chi thể làm đơn vị cơ bản nhưng lấy tổ chức làm đơn vị. Đơn vị cơ bản của sự tương giao Cơ Đốc cần phải là Cơ Đốc nhân. Các Cơ Đốc nhân kết hiệp với nhau để hình thành Thân Thể. Nhưng ngày nay, phong trào thống nhất các giáo hội lấy những tổ chức nào đó làm đơn vị cơ bản của họ. Nói cách khác, nếu có năm ngàn giáo phái trên khắp thế giới, thì họ nói rằng có năm ngàn đơn vị cơ bản trong Thân Thể. Đó chỉ có thể được xem là sự tương giao của các tổ chức.

Sự tương giao trong Kinh Thánh lấy cá nhân các Cơ Đốc nhân làm đơn vị cơ bản. Tôi là một tín đồ, và anh cũng là một tín đồ. Hai chúng ta tự phát có một mối tương giao. Một người khác là tín đồ, và anh em với tư cách là tín đồ cũng có mối tương giao với người ấy nữa. Sự tương giao luôn luôn được thực hiện dựa trên nền tảng cá nhân. Ngày nay, những người làm công việc thống nhất các giáo hội qui tụ các tín đồ lại với nhau thành các tổ chức, rồi kết hiệp nhiều tổ chức lại. Điều gì đó đã được thêm vào sự tương giao của Thân Thể.

F. Các Tổ Chức Cho Xác Thịt Chỗ Đứng

Kinh Thánh đặt tất cả con cái Đức Chúa Trời lại với nhau trong Thân Thể Đấng Christ. Họ cùng nhau bày tỏ Thân Thể Ngài trên đất. Nhưng ngày nay, người ta đã liên kết những người có cùng ý kiến, niềm tin và quan điểm. Họ đã liên kết những người cùng ngưỡng mộ một người nào đó và tập hợp họ thành những tổ chức. Bước kế tiếp là họ cố gắng hình thành những hiệp hội gồm các tổ chức khác nhau. Trên thực tế, trước hết họ chia rẽ để phù hợp với ý muốn của con người, rồi kết hiệp để phù hợp với ý định của Đức Chúa Trời. Theo cách như vậy, họ nghĩ là đã làm thỏa mãn cả hai bên! Chủ nghĩa bè phái thuộc xác thịt được phép tồn tại, trong khi sự hiệp một Cơ Đốc dường như đã đạt được. Phong trào thống nhất các giáo hội chỉ có vậy. Tôi nhấn mạnh một lần nữa rằng mục đích duy nhất của việc làm ấy là cho xác thịt chỗ đứng. Chúa đã cho chúng ta thấy rằng chia rẽ là công việc của xác thịt.

Thưa anh chị em, anh chị em không cần phải đến với các giáo phái mới khám phá ra chủ nghĩa bè phái là công việc của xác thịt. Anh chị em có thể tìm thấy điều này trong chính mình. Nếu anh chị em phải đến những nơi khác mới khám phá ra được điều này, thì tôi nghi ngờ tình trạng thuộc linh của anh chị em trước mặt Đức Chúa Trời. Loài người có khuynh hướng gây chia rẽ. Mọi người đều thích tách biệt mình khỏi các anh chị em khác. Ngày nay, có nhiều người một mặt thích giữ lại các giáo phái, còn mặt khác thì cố gắng đạt tới một hình thức thống nhất nào đó. Làm như vậy là tự mâu thuẫn! Họ nghĩ chủ nghĩa giáo phái có thể tồn tại, và cố gắng bảo tồn giáo phái. Thế nhưng, họ gia nhập phong trào thống nhất các giáo hội vì lương tâm của họ không yên. Đó là chia rẽ Thân Thể trước, rồi cố gắng liên kết Thân Thể lại sau.

G. Thống Nhất Các Giáo Phái Là Sản Phẩm Của Một Lương Tâm Bị Kết Án

Nếu cố gắng chia rẽ Thân Thể thành các giáo phái rồi liên kết các giáo phái lại, thì anh em không còn có Thân Thể nữa! Liên kết điều gì đó sau khi đã cắt nó ra từng mảnh chỉ sinh ra một hiệp hội, chứ không sinh ra Thân Thể. Anh em đừng nghĩ rằng sau khi đã cắt một người ra thành từng mảnh rồi lại ráp các mảnh ấy lại với nhau, thì anh em sẽ có một con người như cũ. Không có điều như vậy. Sự sống không còn nữa! Cắt Thân Thể Đấng Christ thành hàng trăm giáo phái rồi kết hiệp các giáo phái ấy lại là điều dại dột! Đó không phải là Thân Thể. Đó chỉ là một sự kết hiệp các tổ chức. Tôi hi vọng rằng trước mặt Đức Chúa Trời, anh em sẽ nhìn thấy sự sai lầm của việc chia rẽ Thân Thể Đấng Christ thành nhiều giáo phái. Khi các chi thể đến với nhau, đó là Thân Thể, và khi tách rời, họ là các chi thể. Đó là tất cả những gì chúng ta biết. Ngoại trừ hai điều này — Thân Thể và các chi thể — không có tổ chức nào làm trung gian. Không có chuyện qui tụ các chi thể lại thành nhiều tổ chức rồi kết hiệp các tổ chức ấy lại thành một Thân Thể. Loại thống nhất các giáo phái như vậy không phải là Thân Thể Đấng Christ, mà là tổ chức thuộc con người. Đó là sản phẩm của một lương tâm bị kết án.

VI. DUY TRÌ SỰ HIỆP MỘT

Vậy, làm thế nào sự hiệp một ấy được duy trì? Nếu những người vô tín được đón nhận vào Hội thánh tại Phúc Châu, thì đó không còn là Hội thánh nữa. Chúng ta phải gọi đó là một bè phái và lìa khỏi đó. Giả sử, một số Hội thánh chỉ bao gồm toàn những tín đồ, nhưng có yếu tố bè phái trong đó. Chúng ta cũng phải lìa khỏi những nhóm như vậy. Kế đó, có những người liên kết các tổ chức khác biệt lại với nhau để trở thành các chi nhánh của giáo hội thống nhất rộng lớn hơn. Đó cũng là công việc của xác thịt, và chúng ta cũng phải lìa khỏi đó.

A. Cần Đứng Trên Vị Trí Của Thân Thể Đấng Christ

Nếu ngày nay chúng ta muốn có Hội thánh tại Phúc Châu, Hội thánh ấy phải có ranh giới lớn bằng với Thân Thể Đấng Christ. Những người khác có thích điều ấy hay không là chuyện riêng của họ. Những người khác có nhận lấy đường lối này hay không là tùy họ. Nhưng những ai muốn nhận lấy đường lối này phải trung tín giữ vững lập trường; họ không được có tinh thần bè phái. Họ không được cố ý cho phép bất cứ người vô tín nào đến giữa vòng họ, và không được thay thế Thân Thể bằng các tổ chức liên quan đến phong trào thống nhất các giáo hội. Đó là nguyên tắc căn bản. Chúng ta phải đứng trên vị trí của Thân Thể Đấng Christ. Thân Thể Đấng Christ quyết định ranh giới cho Hội thánh. Ngày nay, đây là đường lối của chúng ta. Tại mỗi địa phương, đây là đường lối duy nhất con cái Đức Chúa Trời phải nhận lấy.

Chúng ta phải sáng tỏ về vị trí mình phải đứng. Chúng ta không thể có tinh thần bè phái hay chia rẽ. Chúng ta không được có những người vô tín ở giữa vòng chúng ta, và không thể thay thế Thân Thể Đấng Christ bằng các tổ chức liên quan đến phong trào thống nhất các giáo hội. Các tổ chức liên quan đến phong trào thống nhất các giáo hội nói về sự hành động của ánh sáng nhưng thiếu vắng sức mạnh để vâng theo ánh sáng ấy. Phong trào ấy nói rằng có sự hiểu biết ý chỉ của Đức Chúa Trời nhưng miễn cưỡng tuân theo ý chỉ ấy. Có khải thị của Đức Chúa Trời, nhưng không thực hiện khải thị ấy được. Phong trào ấy không gì khác hơn là một công việc nửa vời.

Đức Chúa Trời đã đặt chúng ta vào một chỗ đứng, chỗ đứng mà tất cả các con cái của Đức Chúa Trời có thể nhóm lại. Nhưng những người khác không chịu đến với chúng ta. Chúng tôi không nói rằng những người khác phải thừa nhận điều chúng ta tự xưng về mình. Chúng tôi chỉ nói rằng chúng ta đang đứng cho Thân Thể của Đấng Christ.

B. Công Nhận Nhà Đức Chúa Trời

Chúng ta thừa nhận rằng có những anh chị em trong các bè phái, Hội thánh quốc gia và tổ chức liên quan đến phong trào thống nhất các giáo hội. Nếu họ trung tín thì nên trở về nhà; họ cần phải đứng cùng một chỗ đứng như chúng ta đã đứng — một chỗ đứng vì Thân Thể. Ngày nay, chúng ta mở cửa ra cho họ. Tuy nhiên, chúng ta không có sự lựa chọn nào khác hơn là phải giữ lấy vị trí của mình. Tình trạng ngày nay thế nào? Tình trạng ấy giống như gia đình kia có hai anh em bị bọn cướp bắt cóc. Anh em không thể giải tán gia đình ấy chỉ vì hai anh em đó bị bắt cóc. Trong gia đình ấy vẫn còn cha, mẹ và các anh chị em khác. Gia đình ấy không thể bị giải tán. Tuy nhiên, chúng ta có thể nói rằng vì hai anh em đó đã bị bắt cóc nên trong gia đình ấy không còn sự bình an nữa.

Những người bị bắt cóc tạm thời xa cách gia đình. Nhưng các anh em khác ở nhà cần phải có một tấm lòng rộng rãi. Họ không được đóng cửa không cho các anh em mình vào chỉ vì những người ấy từng bị bắt cóc. Họ cần phải học tập mở cửa và mở lòng mình đối với những người ấy. Khi nào những người bị bắt cóc trở về, họ phải mở rộng vòng tay đón tiếp [những người ấy]. Cảm tạ Đức Chúa Trời, họ có thể trở về nhà vài bữa hay có thể ở luôn. Lâu nay có thể họ đã sống một cuộc đời lang thang, nhưng chúng ta phải nói rằng đây vẫn là nhà của họ. Chúng ta không thể đóng cửa đối với họ chỉ vì họ đã lìa bỏ chúng ta.

Một số người đã nói rằng ngày nay có quá nhiều người lang thang trong các giáo phái, do đó Hội thánh của Đức Chúa Trời đã bị giải tán và không còn tồn tại nữa. Nhưng con cái Đức Chúa Trời trên đất không bao giờ bị giải tán; họ không bao giờ có thể chấm dứt sự hiện hữu. Ngày nay, chúng ta phải hết sức cố gắng giữ gìn chứng cớ của mình. Cha chúng ta ở tại đây, Chúa chúng ta ở tại đây, và Thánh Linh ở tại đây. Hễ chúng ta có những điều đó là đủ rồi! Hễ chúng ta có ba hay năm anh em là đủ rồi. Hai hay ba anh em là đầy đủ cho một chứng cớ. Tại một vài nơi, thậm chí chúng ta còn có nhiều hơn như vậy!

C. Hãy Học Tập Khiêm Nhường Chứ Đừng Kiêu Ngạo

Đừng bao giờ khoe khoang và nói rằng: “Tôi có nhà rồi. Tôi không quan tâm đến các anh em khác đang đi lang thang ở ngoài”. Nếu chúng ta không cảm thấy sự mất mát trong gia đình thì gia đình có gì sai trật. Hễ một anh em hay một chị em còn đi lang thang trong các giáo phái, thì lòng chúng ta phải đau đớn và chúng ta phải buồn rầu. Chúng ta cần phải luôn có hai thái độ. Một mặt, chúng ta phải giữ gìn và duy trì vị trí của mình. Mặt khác, chúng ta không được kiêu ngạo. Chúng ta phải đứng trên chỗ đứng đúng đắn và kiên trì tại đó. Nhưng trong khi duy trì vị trí ấy, lòng chúng ta không được kiêu căng. Chúng ta không được nói: “Chúng ta là gia đình [của Chúa]. Chúng ta thật thỏa lòng”. Chúng ta phải nhớ rằng vẫn còn các thành viên khác của gia đình đang lang thang bên ngoài. Chúng ta phải học tập hạ mình và cầu thay cho họ. Chúng ta cầu nguyện để tất cả đều trở về nhà. Cửa luôn luôn mở ra cho họ. Dầu họ về nhà ở luôn hay đôi ba ngày, chúng ta phải luôn luôn duy trì vị trí của mình với tư cách là một gia đình. Chúng ta đừng bao giờ quá sai lầm đến nỗi nghĩ rằng ngày nay Hội thánh không hiện hữu. Không phải như vậy!

VII. NỀN TẢNG CỦA SỰ HIỆP MỘT — SỰ PHÁN XÉT

Cuối cùng, tôi muốn anh em ghi nhớ một điều. Sự hiệp một của Thân Thể không những là sự hiệp một giữa vòng các Cơ Đốc nhân, mà còn là sự hiệp một với Đức Chúa Trời và với sự hiện diện của Ngài.

A. Sự Hiện Diện Của Đức Chúa Trời Đem Đến Sự Phán Xét Của Ngài

Trong Cựu Ước, mỗi khi sự hiện diện của Đức Chúa Trời được tỏ ra, thì sự phán xét của Ngài cũng được thi hành. Sự hiện diện của Đức Chúa Trời có nghĩa là sự hiện diện của sự phán xét. Đức Chúa Trời vốn thánh khiết. Ở đâu chúng ta không cảm nhận được sự hiện diện của Ngài, thì ở đó không có vấn đề phán xét. Nhưng ngay khi có sự hiện diện của Ngài thì liền có sự phán xét. Nếu muốn duy trì sự hiệp một Cơ Đốc, chúng ta phải giữ gìn sự hiện diện của Ngài. Sự hiện diện của Ngài có nghĩa là sự phán xét và luật pháp. Ngài thi hành sự phán xét đối với mọi sự sai trật. Nơi nào thiếu vắng sự hiện diện của Ngài, nơi ấy sự đòi hỏi không nghiêm ngặt. Nhưng nơi nào sự hiện diện của Ngài được tỏ ra, thì không tội lỗi nào có thể được dung túng. Nếu Hội thánh dung túng tội lỗi và che đậy nhiều điều, thì không thể duy trì bất cứ sự hiệp một nào.

B. Lìa Bỏ Tội Lỗi Là Nền Tảng Của Sự Hiệp Một

Tôi muốn hướng anh em chú ý đến nền tảng của sự hiệp một. Điều đó rất quan trọng. Nền tảng sự hiệp một của chúng ta là lìa bỏ tội lỗi. Xin nhớ rằng ngày nay con cái Đức Chúa Trời chia rẽ là vì nan đề tội lỗi. Vấn đề tội lỗi luôn luôn phức tạp. Vì có nhiều tội lỗi nên mới có nhiều sự chia rẽ. Nhiều con cái Đức Chúa Trời có một sự hiểu lầm cơ bản; họ nghĩ rằng kiên nhẫn và dung chịu là nền tảng của sự hiệp một. Không phải như vậy. Kinh Thánh không bao giờ lấy sự kiên nhẫn hay dung chịu làm nền tảng hiệp một của chúng ta. Kinh Thánh luôn luôn lấy việc lìa bỏ tội lỗi làm nền tảng hiệp một.

Nếu ngày nay người nào muốn tương giao với Đức Chúa Trời, thì người ấy phải bước đi trong ánh sáng. Chúng ta sẽ tương giao với nhau khi chúng ta ở trong ánh sáng. Chúng ta có thể nói rằng sự tương giao là nền tảng hiệp một của mình, nhưng nền tảng của sự tương giao là chúng ta xử lý tội lỗi và cất đi tội lỗi. Khi tất cả chúng ta ở trong ánh sáng của Đức Chúa Trời, chúng ta có sự tương giao với nhau. Ngoài điều này thì không có sự tương giao.

2 Cô-rin-tô chương 6 cho thấy rằng khi chúng ta biệt riêng chính mình, Đức Chúa Trời trở nên Cha chúng ta và chúng ta trở nên con cái Ngài (cc. 17-18). Việc Đức Chúa Trời tương giao với chúng ta đặt nền tảng trên việc chúng ta biệt riêng. Đừng giữ các mối ràng buộc thiên nhiên của con người mà phải trả giá bằng sự tương giao của Đức Chúa Trời. Đây là chỗ nhiều người đã thất bại!

Ai là các bình chứa đáng tôn trọng theo mắt của Đức Chúa Trời? Đó là những người tẩy sạch chính mình khỏi sự không đáng tôn trọng. Nếu tẩy sạch chính mình khỏi sự không đáng tôn trọng thì một người trở nên bình chứa dành cho sự tôn trọng. Những người kêu cầu danh Chúa phải lìa khỏi sự bất chính. Chỉ những người lìa khỏi sự bất chính mới có thể kêu cầu danh Chúa. Nếu tẩy sạch chính mình thì một người trở nên bình chứa dành cho sự tôn trọng. Nếu là một bình chứa dành cho sự tôn trọng, một người có thể theo đuổi sự công chính, đức tin, tình yêu thương và sự bình an cùng với những người kêu cầu danh Chúa từ một tấm lòng thuần khiết (2 Ti. 2:22). Chỉ những người đứng về phía Đức Chúa Trời và rút gươm giết các anh em mình mới đủ điều kiện làm người Lê-vi (Xuất. 32:26-28).

C. Trả Giá Để Duy Trì Sự Hiệp Một

Ranh giới của sự hiệp một chỉ có thể được duy trì bằng một giá. Đừng nghĩ rằng anh em có thể hiệp một bằng cách có thêm tình yêu thương và tính nhẫn nhịn. Không có chuyện đó. Nền tảng của sự hiệp một là việc cất đi tội lỗi. Bất cứ điều gì xúc phạm đến sự hiệp một Cơ Đốc đều phải được cất đi. Ngày nay, các Cơ Đốc nhân không hiệp một không phải là vì thiếu tình yêu thương mà là vì tội lỗi chưa được cất đi. Sự thật là nhiều người tự bản chất có tính nhẫn nại và lòng thương đáng kể. Nhưng những điều ấy là vô dụng trong việc đạt tới sự hiệp một.

Ngày nay, khi Đức Chúa Trời mở mắt một người để nhìn thấy Thân Thể, ranh giới của Hội thánh cùng sự hiệp một giữa vòng các Cơ Đốc nhân, và khi người ấy gỡ mình ra khỏi mọi tình cảm và sự nhẫn nhịn thuộc con người, thì tự phát người ấy sẽ tiến lên một bước trong việc theo đuổi Chúa. Nếu không thể tiến lên, anh em chỉ có thể đổ lỗi cho mắt mình vì thiếu ánh sáng và lòng mình vì không đơn thuần đủ. Đừng đổ lỗi cho những người đã tiến lên. Chúng ta phải nhận thức rằng chỉ những người mong muốn lìa khỏi tội lỗi, sự bất chính cùng sự không đáng tôn trọng, và những người từ bỏ tình cảm của các anh em mà đứng vì Thân Thể mới có mắt để nhìn thấy. Ngày nay, vấn đề không phải là những người khác lấy tình cảm con người vỗ về anh em bao nhiêu hay nói với anh em về sự hiệp một đến mức nào. [Chính] anh em phải trả giá; anh em phải lìa khỏi sự bất chính. Anh em phải nhìn thấy Thân Thể Đấng Christ. Anh em phải hi sinh tình cảm và tình yêu thương của con người. Một khi hi sinh những điều ấy, tự phát anh em sẽ hiệp một với những người nhận lấy cùng một vị trí. Nền tảng của sự hiệp một là lìa bỏ sự bất chính, chứ không phải nhẫn nhịn hay chịu đựng sự bất chính.

Khắp nơi chúng ta đều thấy có những sự bất chính, xúc phạm và vi phạm đối với Thân Thể Đấng Christ. Nếu một người trung tín và vâng phục, thì anh em có thể liên kết với người ấy. Nhưng nếu muốn duy trì bất cứ loại hiệp một nào khác, thì anh em phải chuẩn bị chịu ô uế vì tội lỗi và sự bất chính. Nếu làm như vậy thì tất nhiên anh em có thể làm một với những người cũng thực hành những điều như vậy.

D. Sự Hiệp Một Giữa Vòng Con Cái

Đức Chúa Trời Được Trở Thành Hiện Thực Khi Mọi Người Đều Chỗi Dậy Kết Án Tội Lỗi

Nhiều người kết án những người tự tách riêng ra là không có đủ sự dung chịu, tình yêu thương hay tính kiên nhẫn. Nhưng không phải vậy, những người tự tách riêng ra không thiếu tính kiên nhẫn, mà những người không tự tách riêng ra mới thiếu tinh thần vâng phục. Những người rời khỏi không thiếu tình yêu thương, mà những người ở lại mới thiếu ánh sáng trước mặt Đức Chúa Trời. Những người rời khỏi không cứng cỏi trong lòng, mà những người ở lại mới là người dao động trước mặt Đức Chúa Trời.

Nếu tất cả con cái Đức Chúa Trời đều chỗi dậy kết án tội, thì trong sự tương giao Cơ Đốc của chúng ta sẽ có sự hiệp một. Nếu tất cả đều phán xét tội thì sẽ có sự hiệp một Cơ Đốc. Nếu tất cả dân Đức Chúa Trời đều thuận phục Đức Chúa Trời, thì chúng ta sẽ thấy sự hiệp một của Thân Thể. Tự phát, xác thịt, các bè phái và sự chia rẽ sẽ biến mất, và con cái Đức Chúa Trời sẽ trở nên một.

Nền tảng của sự hiệp một không phải là dung túng tội lỗi. Nền tảng của sự hiệp một là sự lên án tội. Sự hiệp một không thể nào xảy ra giữa những người lên án [tội] và những người chưa lên án [tội]. Nếu muốn hiệp một với tất cả con cái Đức Chúa Trời, anh em phải nhận lấy một vị trí cùng với tất cả con cái Đức Chúa Trời trong việc lên án tội. Nếu họ lên án tội và anh em chưa làm như vậy, thì làm sao anh em có thể hiệp một với họ? Những người đi ra không sai lầm; những người ở lại mới sai lầm. Những người lên án tội là đúng; họ hiệp một với tất cả những người lên án tội trên khắp thế giới. Chúng ta cầu xin Đức Chúa Trời thương xót những người không chịu lên án tội, để họ cũng chỗi dậy lên án tội. Chúng ta cầu xin Đức Chúa Trời cho họ thấy rằng chỉ có thể có được sự hiệp một ở ngoài các tổ chức, cách thức, hiệp hội và bè phái. Thân Thể Đấng Christ là lĩnh vực duy nhất của sự hiệp một giữa vòng con cái Đức Chúa Trời.