Thông tin sách

Bài Học Gây Dựng Tín Đồ Mới - Tập 3

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: Messages for Building Up New Believers, Vol. 3
ISBN: 0-7363-0978-0
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 40

Tiếng ViệtTải về
Untitled Document

CHƯƠNG BỐN MƯƠI

SỰ THA THỨ CÓ TÍNH CÁCH QUẢN TRỊ

Có ít nhất bốn loại tha thứ khác nhau trong Kinh Thánh. Chúng tôi sẽ đặt tên cho mỗi loại ấy. Trước hết có sự tha thứ đời đời. Thứ hai, có sự tha thứ qua trung gian. Thứ ba, có sự tha thứ trong sự tương giao. Thứ tư là sự tha thứ có tính cách quản trị. Nếu các tín đồ ao ước chạy đua trên con đường thẳng tắp đang khi theo đuổi tiến trình thuộc linh của mình, họ phải học biết ý nghĩa sự tha thứ có tính cách quản trị của Đức Chúa Trời. Trước hết chúng ta hãy phân biệt những điểm khác nhau của các loại tha thứ này, và sau đó, chúng tôi sẽ nói về sự tha thứ có tính cách quản trị của Đức Chúa Trời.

I. SỰ THA THỨ ĐỜI ĐỜI

Chúng ta hãy gọi sự tha thứ được bao hàm trong sự cứu rỗi của mình là sự tha thứ đời đời của Đức Chúa Trời. Đó là sự tha thứ được Chúa Jesus nói đến trong Lu-ca 24:47: “Sự ăn năn để được tha tội sẽ được rao giảng trong danh Ngài cho mọi dân tộc, bắt đầu từ Giê-ru-sa-lem”. Đó là sự tha thứ đời đời. Sự tha thứ được nói đến trong La Mã 4:7 cũng là sự tha thứ đời đời.

Sự tha thứ này được gọi là sự tha thứ đời đời vì một khi Đức Chúa Trời đã tha thứ các tội lỗi của chúng ta, thì Ngài tha thứ đời đời. Đức Chúa Trời ném tội lỗi chúng ta vào trong nơi sâu thẳm của biển và vực sâu. Ngài không còn nhìn đến hay nhớ đến tội lỗi của chúng ta nữa. Đó là sự tha thứ chúng ta nhận được vào thời điểm được cứu. Giây phút chúng ta tin Chúa Jesus, chúng ta được tha mọi tội lỗi mình, Chúa cất bỏ mọi tội của chúng ta, và chúng ta không còn dấu vết tội lỗi nào trước mặt Đức Chúa Trời. Điều này được gọi là sự tha thứ đời đời.

II. SỰ THA THỨ QUA TRUNG GIAN

Đức Chúa Trời thường nói trực tiếp với con người: “Ta tha thứ con”. Nhưng thông thường Ngài tuyên bố sự tha thứ của Ngài qua Hội thánh: “Đức Chúa Trời đã tha thứ tội lỗi của anh em”. Vì vậy, Kinh Thánh cho chúng ta thấy một loại tha thứ khác, mà chúng tôi gọi là sự tha thứ qua trung gian. Giăng 20:22-23 chép: “Khi Ngài phán điều này, Ngài thở vào trong họ và phán với họ: Hãy nhận lãnh Thánh Linh. Các ngươi tha tội lỗi ai, thì tội lỗi họ được tha, và các ngươi cầm tội ai, thì tội lỗi họ bị cầm lại”. Khi sai Thánh Linh đến với Hội thánh, Chúa truyền cho Hội thánh làm đại diện của Ngài trên đất. Hội thánh đã trở nên chiếc bình của Ngài. Bây giờ sự tha thứ được ban cho qua Hội thánh. Điều này được gọi là sự tha thứ qua trung gian. Tuy nhiên, chúng ta phải cẩn thận kẻo rơi vào loại tha thứ Giáo-hội Công-giáo dạy dỗ. Chúng ta phải nhận thức nền tảng của sự tha thứ qua trung gian là việc Chúa thở vào trong Hội thánh, và nói với Hội thánh: “Hãy nhận lãnh Thánh Linh”. Sau khi nhận lãnh Thánh Linh, Hội thánh có quyền năng để cầm tội hay tha tội. Hội thánh có thể tuyên bố tội lỗi của người nào đó bị cầm lại, trong khi tội lỗi của những người khác được tha thứ. Hội thánh có uy quyền như vậy vì Hội thánh ở dưới uy quyền của Thánh Linh. Chúa thở vào trong các môn đồ và nói: “Hãy nhận lãnh Thánh Linh”. Sau đó, Ngài phán: “Các ngươi tha tội lỗi ai, thì tội lỗi họ được tha, và các ngươi cầm tội ai, thì tội lỗi họ bị cầm lại”. Đó là loại tha thứ gián tiếp. Trong sự tha thứ này, Đức Chúa Trời tha tội cho loài người qua Hội thánh, Hội thánh hành động như ống dẫn của Ngài.

Khi rao giảng phúc âm, chúng ta thường tìm được những tội nhân được thức tỉnh về tội lỗi mình qua lời rao giảng của chúng ta. Chúng ta đem họ đến với Chúa, và họ xưng nhận mình là tội nhân. Họ khóc lóc cầu nguyện để được tha thứ trong nước mắt ăn năn, và họ tiếp nhận Chúa Jesus với tấm lòng thành thật. Nhưng họ không biết ý nghĩa của sự tha thứ vì họ vốn là người ngoại. Vào những lúc như vậy, thật rất tốt nếu một đại diện của Hội thánh đứng lên và nói với họ: “Đức Chúa Trời đã tha thứ tội lỗi của anh em!” Điều ấy sẽ giúp họ khỏi phải chịu nhiều đau khổ và khắc khoải tìm kiếm [sự tha thứ]. Nếu một người thật sự tin, anh em có thể nói với người ấy: “Hôm nay anh đã tiếp nhận Chúa. Anh có thể cảm tạ Ngài vì Ngài đã tha thứ tội lỗi của anh!” Nếu Hội thánh không thể tha thứ hay cầm tội của con người, Hội thánh không cách nào quyết định ai là người có thể chịu báp-têm. Vì sao anh em chấp nhận người này đến xin chịu báp-têm trong khi từ chối người kia? Vì sao anh em nhận một người nào đó vào buổi nhóm bẻ bánh trong khi lại từ chối những người khác? Đó là sử dụng uy quyền mà Hội thánh đã nhận được từ nơi Chúa. Hội thánh công bố ai được cứu và ai không, tội lỗi ai được tha và tội lỗi ai bị cầm lại. Những lời công bố ấy không được nói lên cách hời hợt. Những ai tội lỗi được tha thì được tha, trong khi những ai tội lỗi bị cầm lại thì bị cầm lại. Một lời như vậy phải được tuyên bố dưới uy quyền của Thánh Linh. Giăng 20:22 chép: “Hãy nhận lãnh Thánh Linh”. Câu 23 tiếp theo: “Các ngươi tha tội lỗi ai, thì tội lỗi người ấy được tha, các ngươi cầm tội ai, thì tội lỗi người ấy bị cầm lại”. Chỉ khi nào Hội thánh đã nhận lãnh Thánh Linh và ở dưới uy quyền của Thánh Linh, Hội thánh mới có thể hành động như công cụ của Đức Chúa Trời. Chỉ sau khi Chúa làm cho một người trở thành trung gian, Ngài mới có thể công bố với một tội nhân: “Tội lỗi ngươi đã được tha!”, hay với một tội nhân khác: “Tội lỗi ngươi không được tha”. Đó là sự tha thứ loại hai được mô tả trong Kinh Thánh. Trong sự tha thứ này, Đức Chúa Trời không tha thứ cách trực tiếp, Ngài tha thứ qua Hội thánh. Sự tha thứ đời đời là sự tha thứ trực tiếp của Đức Chúa Trời dành cho con người. Sự tha thứ qua trung gian là Đức Chúa Trời công bố tha thứ tội lỗi qua [trung gian] con người.

III. SỰ THA THỨ TRONG SỰ TƯƠNG GIAO

Trong Kinh Thánh, có một loại thứ ba về sự tha thứ. Chúng ta gọi sự tha thứ này là sự tha thứ trong sự tương giao. 1 Giăng 1:7-9 nói: “Nếu chúng ta bước đi trong sự sáng như Ngài ở trong sự sáng, thì chúng ta tương giao với nhau, và huyết của Jesus Con Ngài tẩy sạch chúng ta khỏi mọi tội lỗi. Nếu chúng ta nói mình không có tội, chúng ta đang tự lừa dối mình, và lẽ thật không ở trong chúng ta. Nếu chúng ta xưng nhận tội mình, Ngài thành tín và công chính tha thứ tội lỗi chúng ta và tẩy sạch chúng ta khỏi mọi sự không công chính”. 1 Giăng 2:1-2 nói tiếp: “Các con bé mọn của ta ơi, ta viết cho các con những điều này để các con không phạm tội. Nếu ai phạm tội, chúng ta có Đấng Biện Hộ ở với Cha, là Jesus Christ, Đấng Công Chính, và chính Ngài là của tế lễ giải hòa (vãn hồi) vì tội lỗi chúng ta, không những chỉ vì tội lỗi chúng ta, nhưng cũng vì tội lỗi của cả thế gian nữa”. Sự tha thứ được nói đến trong phân đoạn Kinh Thánh này không phải là sự tha thứ khi chúng ta được cứu, cũng không phải là sự tha thứ được Hội thánh công bố. Sự tha thứ này khác với hai loại tha thứ trên. Sau khi tin Chúa và trở nên con cái Đức Chúa Trời, một người vẫn cần sự tha thứ của Đức Chúa Trời. Đó là sự tha thứ được nói đến trong một chương khác (Quyển 49, Chương 21), trong đó tro của con bò cái tơ đỏ điều được sử dụng. Sau khi tin Chúa, xưng nhận đức tin Cơ Đốc của mình, và nhận lãnh sự tha thứ đời đời, đôi lúc chúng ta vẫn phạm tội. Chúng ta có thể trở nên yếu đuối và gặp những trở ngại trước mặt Chúa. Loại tội lỗi này tạo ra một hàng rào ngăn trở mối tương giao giữa chúng ta với Đức Chúa Trời.

A. Đặc Tính Của Sự Sống —Yêu Thích Sự Tương Giao

Tất cả các nhà sinh vật đều biết sự sống có hai đặc tính cơ bản: Trước hết, sự sống phấn đấu để sống còn, để tự bảo vệ mình, để tiếp tục hiện hữu. Sự sống ghét sự chết. Thứ hai, sự sống không muốn bị dứt khỏi sự tương giao. Sự sống ghét sự cô lập. Nếu một con gà bị bỏ một mình, nó sẽ ủ rũ. Nếu anh em để nó chung với những con gà khác, nó sẽ trở nên sống động. Nếu anh em biệt giam một tù nhân, người ấy sẽ khổ sở vì không thể tương giao với những người khác. Con người là một tạo vật sống động. Giống như những tạo vật sống động khác, họ phấn đấu để bảo tồn sự sống của chính mình, và họ cũng yêu thích sự tương giao.

B. Những Điều Ngăn Trở Sự Tương Giao Của Sự Sống

Chúng ta tin rằng huyết của Chúa Jesus đã cứu chúng ta. Bàn về sự sống của chúng ta, tuyệt đối không có nan đề nào cả, chúng ta đã được cứu và được tha thứ đời đời. Phần này không tạo ra cho chúng ta nan đề nào.

Nhưng một vấn đề khác có thể tạo ra nan đề. Sau khi đã tin Chúa và được cứu, mối tương giao giữa chúng ta với Đức Chúa Trời và với các con cái khác của Đức Chúa Trời có thể bị gián đoạn nếu chúng ta xúc phạm Ngài. Mối tương giao của chúng ta bị gián đoạn có nghĩa là gì? Giả sử một cô bé bí mật vào bếp, ăn vụng thức ăn mẹ mình đã nấu, hay một ít trái cây trong tủ, hoặc những thứ khác. Giả sử em ăn tất cả thức ăn trong khi mẹ em vắng mặt. Có thể em đóng cửa bếp lại đàng hoàng, rửa mặt, lau bàn, nhưng em đã vi phạm một điều! Trước đó, mỗi tối em rất thân mật với mẹ. Nhưng đêm ấy, có thể em không thân mật với mẹ như trước vì em đã ăn vụng. Khi mẹ em ở trên lầu gọi em, dưới nhà tim em bắt đầu đập mạnh. Có lẽ em nghĩ rằng mẹ sẽ đánh đòn mình. Thậm chí mẹ em có thể dọn một ít thức ăn cho em, nhưng em không biết mùi vị nó ra sao. Em không ngớt sợ rằng mẹ sẽ biết điều em đã làm. Có thể em tìm cách trốn mẹ. Qua điều này chúng ta thấy mối tương giao giữa đứa con với người mẹ đã bị gián đoạn. Sau khi ăn vụng, em vẫn là con gái của mẹ mình, nhưng mối tương giao với mẹ em đã bị gián đoạn. Sau khi phạm tội, anh em không ngưng làm con của Đức Chúa Trời. Anh em vẫn là con của Ngài, nhưng mối tương giao giữa anh em với Ngài đã bị gián đoạn. Tội lỗi cắt đứt sự tương giao ngay lập tức. Anh em không còn có một lương tâm không cáo trách. Anh em phải có một lương tâm thuần khiết rồi mới có thể vui hưởng mối tương giao liên tục với Đức Chúa Trời. Nếu lương tâm cáo trách, không cách nào anh em tương giao với Đức Chúa Trời.

C. Làm Thế Nào Phục Hồi Mối Tương Giao Giữa Chúng Ta Với Đức Chúa Trời

Một người con của Đức Chúa Trời không mất địa vị làm con sau khi phạm tội. Tuy nhiên, người ấy mất mối tương giao với Ngài vì tội lỗi mình. Nhưng có một sự tha thứ mà chúng tôi gọi là sự tha thứ trong sự tương giao. Chúng tôi gọi đó là sự tha thứ trong sự tương giao vì chỉ khi nào một người quay lại với Đức Chúa Trời và xưng tội mình, mối tương giao giữa người ấy với Đức Chúa Trời mới được phục hồi. Nếu không, người ấy không cách nào tương giao với Ngài được. Thậm chí người ấy không thể cầu nguyện với Ngài hoặc nói a-men khi người khác cầu nguyện. Người ấy sẽ vô cùng khổ sở ở bề trong.

Người ấy nên làm gì? Chúng ta hãy lấy ví dụ đã nêu lên trước đây về cô bé ăn vụng thức ăn của mẹ. Em phải đến với mẹ và nói: “Con đã lấy trộm bánh qui mẹ làm. Con đã ăn trái cây mẹ để trên bàn. Lẽ ra con không nên làm vậy”. Em phải đứng trên chỗ đứng của mẹ mình và nhìn nhận tội là tội. Em phải gọi tội bằng một cái tên đúng đắn. Em phải nói: “Xin mẹ tha lỗi cho con!” Cũng vậy, chúng ta phải đến với Đức Chúa Trời và nói: “Con đã phạm tội. Con đã phạm tội nghịch cùng Ngài trong vấn đề này. Xin Ngài tha thứ cho con”. Nếu chúng ta xưng nhận tội mình, Ngài là thành tín và công chính tha tội cho chúng ta và tẩy sạch chúng ta khỏi mọi điều không công chính. Sự tha thứ này không liên quan đến sự tha thứ đời đời, nhưng liên quan đến mối tương giao của chúng ta với Đức Chúa Trời. Đó là lý do vì sao chúng ta gọi đây là sự tha thứ trong sự tương giao.

IV. SỰ THA THỨ CÓ TÍNH CÁCH QUẢN TRỊ

Có một loại tha thứ khác trong Kinh Thánh mà chúng tôi gọi là sự tha thứ có tính cách quản trị. Chúng ta có thể hiểu sự tha thứ này qua các câu Kinh Thánh sau: Ma-thi-ơ 6:14-15; 9:2, 5-6; 18:21-35; Gia-cơ 5:15. Chúng ta gọi sự tha thứ được nói đến trong tất cả những câu Kinh Thánh này là sự tha thứ có tính cách quản trị.

A. Sự Tha Thứ Có Tính Cách Quản Trị Của Đức Chúa Trời Là Gì?

Có lẽ một số người hỏi: “Sự tha thứ có tính cách quản trị là gì? Tôi thường suy nghĩ nếu ngay khi trở thành Cơ Đốc nhân, một người nhận biết sự quản trị của Đức Chúa Trời thì sẽ tránh được nhiều rắc rối và nan đề.

Một lần nữa, tôi xin dùng thí dụ minh họa về cô bé kia. Trước khi sự việc được mô tả trên xảy ra, mẹ cô bé để cửa các phòng trong nhà mở ra mỗi khi bà vắng nhà. Bà để cửa nhà bếp mở và cửa tủ bếp không khóa. Mặc dầu có khá nhiều thức ăn trong tủ, bà vẫn để cửa mở. Vào ngày ấy, khi trở về nhà, có thể bà khám phá con gái mình đã ăn vụng thức ăn trong tủ. Vì bà mẹ khám phá ra, cô bé không có cách nào khác hơn là thú tội và xin mẹ tha thứ. Bà mẹ tha thứ cho em và hôn em. Bà nói: “Mẹ tha thứ cho con”, rồi vấn đề qua đi và sự tương giao được phục hồi. Nhưng từ đó trở đi, bà bắt đầu khóa cửa mỗi khi rời khỏi nhà. Bà đã thay đổi phương cách! Sự tương giao là một điều, nhưng sự quản trị lại là một điều khác.

Sự quản trị là gì? Sự quản trị là phương cách làm việc. Theo cách chúng ta nói, sự quản trị của Đức Chúa Trời là cách thức Ngài làm việc, đó là sự quản lý của Ngài. Người mẹ tha lỗi cho con. Bà nói: “Vì con đã ăn thức ăn rồi, mẹ không bàn đến việc ấy nữa”. Bà tha thứ cho con gái, và sự tương giao được phục hồi. Khi con gái thấy mẹ, nó có thể vui mừng và thân mật như trước. Nhưng lần sau khi mẹ vắng nhà, các tủ và cửa dẫn vào bếp sẽ bị khóa lại. Nói cách khác, cách sắp đặt mọi việc sẽ khác đi. Sự tương giao có thể được phục hồi, nhưng cách hành động không dễ gì phục hồi. Người mẹ e rằng con gái mình sẽ lại hành động như trước. Bà không còn cho cô được tự do như trước. Bà đưa ra một số giới hạn. Phương cách đã thay đổi. Xin hãy ghi nhớ rằng Đức Chúa Trời đối xử với chúng ta theo cùng một nguyên tắc. Sự tha thứ trong sự tương giao là điều dễ dàng. Sự tương giao được phục hồi cách dễ dàng đối với những ai xưng nhận tội với một tấm lòng chân thật. Một khi họ xưng nhận mình đã phạm tội với Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời sẽ phục hồi sự tương giao giữa Ngài với họ. Nhưng cách Ngài đối xử với những người này có thể sẽ thay đổi ngay lập tức. Đức Chúa Trời có thể sửa trị họ. Ngài không còn thả lỏng họ hay cho họ được tự do.

Một ngày kia, bàn tay sửa trị của Đức Chúa Trời có thể cất đi. Khi ấy chúng ta sẽ có sự tha thứ có tính cách quản trị. Sau một thời gian, có lẽ người mẹ cảm thấy có thể lại tin cậy con mình. Khi ấy, bà lại để cửa bếp mở ra. Điều này được gọi là sự tha thứ có tính cách quản trị.

Sự tha thứ trong sự tương giao là một điều, trong khi sự tha thứ có tính cách quản trị là một điều khác. Một người cha có thể bảo các con ra ngoài chơi lúc bốn giờ và trở về ăn tối lúc sáu giờ. Giả sử một ngày kia các con ra chơi và đánh nhau với những đứa trẻ khác. Khi trở về nhà, chúng thú tội với cha. Người cha tha thứ và hôm sau lại cho chúng ra ngoài chơi, nhưng một lần nữa chúng lại đánh nhau với những đứa trẻ kia. Thế người cha phải làm gì? Chúng có thể xưng tội hằng ngày, và ngày này qua ngày kia người cha tha thứ cho chúng, nhưng ông sẽ tự hỏi không biết cách quản trị của ông có sai lầm không. Có thể ông băn khoăn không biết cho chúng ra ngoài chơi mỗi ngày có sai lầm không. Có thể ông nói: “Bắt đầu từ ngày mai, các con sẽ ở trong nhà và không được ra ngoài vì đã đánh nhau ngoài đường”. Bàn tay người cha đã can thiệp. Khi chúng ta phạm tội với Đức Chúa Trời, Ngài sẽ tha thứ khi chúng ta thú tội với Ngài. Tuy nhiên, chúng ta không thể ngăn Ngài dùng những phương cách khác để sửa trị chúng ta. Đức Chúa Trời sẽ tha thứ, và mối tương giao với Ngài được phục hồi, nhưng có lẽ Ngài thay đổi cách đối xử với chúng ta. Chúng ta phải nhận thức rằng bàn tay quản trị của Đức Chúa Trời không dễ gì được cất đi. Đức Chúa Trời không cất bàn tay quản trị của Ngài đi cách dễ dàng. Đức Chúa Trời chỉ cất bàn tay quản trị của Ngài đi khi Ngài biết chắc con cái Ngài sẽ làm những điều đúng. Khi người cha thấy các con cứ tiếp tục gây rối, ông sẽ để chúng trong nhà và hạn chế sự tự do của chúng. Ông sẽ cho chúng ở trong nhà nhiều ngày, nhiều tuần, hay thậm chí nhiều tháng, cho đến khi ông thỏa lòng vì chúng sẽ không gây rối, cãi nhau hay đánh nhau với người ta nữa. Lúc ấy, người cha sẽ nói với các con mình: “Các con đã tỏ ra ngoan ngoãn suốt hai tháng qua. Ngày mai các con được ra ngoài chơi mười phút”. Bàn tay quản trị đã cất đi. Anh em có thấy điều này không? Chúng ta gọi mười phút này là sự tha thứ có tính cách quản trị. Đường lối quản trị đã thay đổi. Người cha vẫn phải quan sát cách chúng nó cư xử giữa vòng những đứa trẻ khác trong mười phút đó. Nếu các con mình không đánh nhau, có thể ngày hôm sau người cha sẽ cho phép ra ngoài chơi nửa giờ đồng hồ. Sau ít lâu, có thể ông gia hạn thành một giờ. Có lẽ sau một hai tháng, chúng lại có thể được ra chơi từ bốn đến sáu giờ chiều. Đến ngày đó, chúng ta có thể nói sự tha thứ có tính cách quản trị đã được thi hành trọn vẹn trên các đứa con! Anh em ơi, sự tha thứ có tính cách quản trị nghĩa là gì? Sự tha thứ có tính cách quản trị hoàn toàn khác với sự tha thứ đời đời, sự tha thứ qua trung gian và sự tha thứ trong sự tương giao. Sự tha thứ có tính cách quản trị liên quan đến cách quản trị, cai trị và đối xử của Ngài đối với chúng ta.

B. Ai Gieo Giống Chi Thì Gặt Giống Nấy

Nhiều chỗ trong Kinh Thánh nêu lên những điều tương tự. Chẳng hạn như Ga-la-ti 6:7 nói: “Ai gieo giống chi thì gặt giống nấy”. Câu này nói đến bàn tay quản trị của Đức Chúa Trời. Nếu một người cha nuông chiều các con mình, chúng sẽ không lớn lên cách đúng đắn. Người cha nào không quan tâm chăm sóc gia đình mình thì cuối cùng sẽ gặp thảm kịch. Đó là hậu quả duy nhất. Người nào luôn luôn tranh luận, cãi cọ với những người khác và bảo thủ ý kiến của mình, người ấy sẽ không có bạn bè. Người ta gặt điều mình gieo. Đó là sự quản trị của Đức Chúa Trời, là luật Ngài đã chỉ định. Không ai có thể thay đổi luật ấy. Các con cái của Đức Chúa Trời phải cẩn thận đừng khiêu khích bàn tay quản trị của Ngài. Đức Chúa Trời không dễ gì cất bàn tay Ngài đi một khi bàn tay ấy đã bị khiêu khích.

C. Chúa Chữa Lành Người Bại Là Sự Tha Thứ Có Tính Cách Quản Trị

Một người bại kia được khiêng đến với Chúa trước mặt các thầy thông giáo. Chúa Jesus nói với người bại: “Con ơi, đừng sợ hãi, tội lỗi con đã được tha” (Mat. 9:2). Nếu không hiểu sự tha thứ có tính cách quản trị, chúng ta sẽ khó có thể hiểu điều Chúa Jesus muốn nói. Người bại không bày tỏ đức tin, ấy là những người kia mang người đó nằm trên giường đến với Chúa. Nhưng Chúa phán với người ấy: “Con ơi, đừng sợ hãi, tội lỗi con đã được tha”. Có phải điều này nghĩa là người bại được cứu khi người ta đem ông đến với Chúa? Nếu vậy, sự cứu rỗi là điều quá dễ dàng. Một người chỉ cần được đem đến với Chúa và tội lỗi người ấy sẽ được tha. Không, chắc chắn ở đây không chỉ về sự tha thứ đời đời. Điều này không liên hệ gì đến sự tha thứ qua trung gian hay thậm chí sự tha thứ trong sự tương giao. Đây là một loại tha thứ khác. Ở đây Chúa cho chúng ta thấy hai điều. Một mặt, tội lỗi người bại đã được tha. Mặt khác, người ấy đứng dậy, vác lấy chiếu mình và bước đi. Xin chúng ta ghi nhớ rằng nhiều chứng bệnh là kết quả của bàn tay quản trị của Đức Chúa Trời. Để người bại được chữa lành và lại đứng lên, trước hết ông cần nhận được sự tha thứ có tính cách quản trị. Sự tha thứ ấy liên quan đến sự quản trị của Đức Chúa Trời, liên quan đến bệnh tật, chứ không liên quan đến sự sống đời đời. Khi những người kia khiêng người bại đến với Chúa Jesus, sự tha thứ của Ngài rõ ràng có liên quan đến bệnh bại. Người này đến với Chúa để được chữa lành và Chúa Jesus nói tội lỗi của ông đã được tha. Nói cách khác, bệnh của ông sẽ được chữa lành khi tội lỗi ông được tha. Bệnh của ông có liên quan đến tội lỗi của mình. Chúa Jesus phán một lời như vậy vì bệnh ấy là kết quả tội lỗi của ông trước mặt Đức Chúa Trời. Ông bị bệnh vì chưa giải quyết vấn đề tội lỗi. Khi vấn đề này đã được giải quyết, bệnh tật của ông ra đi. Đó là sự tha thứ có tính cách quản trị. Bệnh tật ra đi khi sự tha thứ có tính cách quản trị đến. Tội ấy rõ ràng có liên quan đến một sự vi phạm có liên quan đến sự quản trị. Người này bị bệnh vì đã làm một điều gì xúc phạm đến sự quản trị của Đức Chúa Trời. Một khi Chúa tha thứ tội lỗi của ông, ông có thể đứng dậy, vác chiếu và đi về nhà. Sự tha thứ này khác với những loại tha thứ kia. Đây là sự tha thứ làm cho một người có thể vác chiếu mình và đi về nhà. Đó là sự tha thứ có tính cách quản trị.

D. Các Trưởng Lão Của Hội Thánh Xức Dầu Cho Người Bệnh Và Cầu Nguyện Cho Họ Để Họ Nhận Được Sự Tha Thứ Có Tính Cách Quản Trị

Gia-cơ 5:14-15 chép: “Giữa vòng anh em có ai đau ốm không? Người ấy hãy mời các trưởng lão của Hội thánh đến để họ cầu nguyện cho mình, xức dầu cho mình trong danh Chúa. Lời cầu nguyện bởi đức tin sẽ cứu người bệnh, Chúa sẽ đỡ người ấy dậy, nếu người ấy phạm tội, cũng sẽ được tha”. Điều này dường như là một sự tha thứ rất đặc biệt. Ở đây có một anh em đau ốm. Các trưởng lão của Hội thánh được mời đến để xức dầu, cầu nguyện cho người ấy, và lời cầu nguyện bởi đức tin sẽ làm cho người bệnh chỗi dậy. Nếu người ấy phạm tội, tội ấy sẽ được tha. Chúng ta đã thấy bệnh tật có thể do nhiều nhân tố gây ra. Một số bệnh có thể không phải là kết quả của tội lỗi, nhưng một vài bệnh là do tội lỗi. Tội ở đây không được tha thứ do sự xưng tội của người bệnh, nhưng được tha do lời cầu nguyện của các trưởng lão. Vì sao tội lỗi của người ấy được tha sau khi các trưởng lão của Hội thánh cầu nguyện và xức dầu cho người ấy? Những tội lỗi nào được nói đến trong các câu này? Chúng ta không thể áp dụng phương cách này cho sự tha thứ đời đời, sự tha thứ qua trung gian, hay sự tha thứ trong sự tương giao. Tôi tin rằng điều này liên quan đến sự quản trị của Đức Chúa Trời. Giả sử một anh em đau ốm vì bàn tay quản trị của Đức Chúa Trời. Anh phạm tội và vấp ngã, Đức Chúa Trời đang sửa trị anh. Mặc dầu anh đã xưng tội, đã được tha và được phục hồi sự tương giao, bàn tay sửa trị của Đức Chúa Trời vẫn chưa nhấc khỏi anh. Anh phải chờ đợi các trưởng lão Hội thánh đến cầu thay cho anh rằng: “Các anh em đã tha thứ tội lỗi của anh. Chúng con mong thấy anh ấy lại chỗi dậy. Hội thánh muốn thấy anh em này được phục hồi để đến với dòng chảy sự sống. Vì vậy, chúng con xức dầu cho thân thể anh để dầu từ Đầu có thể lại chảy đến anh một lần nữa”. Khi Hội thánh làm như vậy cho người bệnh, anh sẽ được phục hồi. Trong nhiều trường hợp, một người có thể phạm tội và xúc phạm đến sự quản trị của Đức Chúa Trời. Ngay khi Đức Chúa Trời cất bàn tay quản trị của Ngài khỏi người ấy, căn bệnh của người ấy sẽ được lành. Khi Đức Chúa Trời cất bàn tay quản trị của Ngài, bệnh tật của người ấy sẽ được lành. Khi Đức Chúa Trời cất bàn tay quản trị của Ngài, chúng ta thấy lời này được ứng nghiệm: “Nếu người ấy phạm tội, cũng sẽ được tha”. Tội này khác với những tội bình thường. Khi đọc Kinh Thánh, chúng ta phải nhận biết Gia-cơ chương 5 là một chương nói về sự tha thứ có tính cách quản trị. Nếu chúng ta rơi vào bàn tay quản trị của Đức Chúa Trời, Ngài sẽ không để chúng ta đi cho đến khi chúng ta hoàn toàn được tha.

E. Đa-vít Ở Dưới Bàn Tay Quản Trị Của Đức Chúa Trời

Để hiểu ý nghĩa của sự tha thứ có tính cách quản trị, chúng ta cần phải xem xét ví dụ về Đa-vít trong Cựu Ước. Không phần nào trong Kinh Thánh nói về sự tha thứ có tính cách quản trị rõ ràng như câu chuyện về Đa-vít và vợ của U-ri. Đa-vít phạm hai tội: tà dâm và sát nhân. Ông phạm tội tà dâm với vợ U-ri và phạm tội sát nhân với chính U-ri. Nếu đọc Thi-thiên 51 và một vài thi thiên khác, anh em sẽ thấy thế nào Đa-vít xưng tội mình sau khi vi phạm. Ông cảm biết sự xấu hổ, ô uế và xúc phạm mà mình đã vi phạm đối với Đức Chúa Trời. Ông thành thật xưng tội với Đức Chúa Trời. Điều này cho chúng ta thấy rõ mối tương giao giữa ông với Đức Chúa Trời đã được phục hồi sau khi ông xưng tội trong Thi-thiên 51. Sự phục hồi trong sự tương giao này tương tự với những gì được nói đến trong 1 Giăng chương 1.

Đức Chúa Trời nói gì với Đa-vít? Ngài sai Na-than đến nói chuyện với Đa-vít. Tôi muốn anh em đặc biệt chú ý đến những gì Na-than nói trong 2 Sa-mu-ên 12:13 sau khi Đa-vít nói: “Ta đã phạm tội nghịch cùng Đức Giê-hô-va”. Na-than nói với Đa-vít: “Đức Giê-hô-va cũng đã cất bỏ tội bệ hạ, bệ hạ sẽ không chết”. Đa-vít nói: “Ta đã phạm tội nghịch cùng Đức Giê-hô-va”. Ông xưng tội và nhận lỗi mình. Ông thú nhận rằng mình là ô uế và đã phạm tội nghịch cùng Đức Giê-hô-va. Để trả lời, Đức Chúa Trời phán qua Na-than: “Đức Giê-hô-va đã cất bỏ tội bệ hạ, bệ hạ sẽ không chết”. Rõ ràng tội lỗi của Đa-vít đã được tha, Đức Chúa Trời đã cất bỏ tội lỗi ông. Sau đó Đức Chúa Trời nói gì với Đa-vít? Ngài phán: “Tuy nhiên, vì ngươi đã cho các kẻ thù của Đức Giê-hô-va nhiều cơ hội nói phạm đến Ngài do điều này, con trai sinh cho ngươi chắc chắn sẽ chết” (c. 14). Ngài cũng phán: “Vì vậy, bây giờ gươm mãi mãi sẽ không lìa khỏi nhà ngươi vì ngươi đã khinh mạn Ta và đã lấy vợ của U-ri, người Hê-tít làm vợ mình” (c.10). Cuối cùng, Ngài phán: “Bây giờ Ta sẽ dấy lên những sự rắc rối nghịch cùng ngươi trong nhà ngươi, Ta sẽ lấy những vợ của ngươi tại trước mặt ngươi trao cho bạn đồng hành với ngươi, người ấy sẽ nằm cùng những người vợ của ngươi giữa ban ngày. Vì ngươi đã làm điều này cách bí mật, nhưng Ta sẽ làm điều này trước mặt mọi người Israel và thậm chí trước ánh mặt trời” (cc. 11-12). Đức Chúa Trời đã cất bỏ tội lỗi của Đa-vít, nhưng Ngài sẽ làm cho đứa con trai ông sinh ra bởi vợ U-ri bị chết và gươm không lìa khỏi nhà ông. Đức Chúa Trời đã cất bỏ tội lỗi của Đa-vít, nhưng Ngài cho phép Áp-sa-lôm phản loạn và làm ô uế những người vợ của Đa-vít. Nói cách khác, tội lỗi có thể được tha nhưng sự sửa trị không lìa khỏi ngay lập tức.

Tôi xin thẳng thắn nói với anh em. Anh em có thể đến với Đức Chúa Trời và xin Ngài tha thứ bất cứ tội gì, Đức Chúa Trời sẽ tha thứ anh em. Mối tương giao có thể được phục hồi nhanh chóng. Đa-vít phục hồi mối tương giao với Đức Chúa Trời rất nhanh chóng, nhưng sự sửa trị của Ngài vẫn tiếp tục thậm chí sau khi ông chết đi. Sự quản trị của Đức Chúa Trời không lìa khỏi ông một khi sự sửa trị của Ngài còn ở trên ông. Không bao lâu sau sự kiện này, con ông bị bệnh. Mặc dầu Đa-vít kiêng ăn và nằm trên sàn nhà suốt đêm cũng không ích gì. Bàn tay sửa trị của Đức Chúa Trời giáng trên Đa-vít và con ông chết. Sau đó, con trưởng nam Am-nôn của ông bị ám sát và về sau Áp-sa-lôm nổi loạn. Gươm không bao giờ lìa khỏi nhà Đa-vít! Nhưng Đức Chúa Trời phán với ông: “Ta đã tha thứ các tội lỗi ngươi!” Anh em ơi, Đức Chúa Trời có thể tha tội lỗi của anh em, nhưng dầu Ngài đã tha thứ cho anh em, anh em không thể ngăn sự sửa phạt của Ngài giáng trên anh em và bàn tay quản trị của Ngài ở trên anh em.

F. Học Tập Hạ Mình Dưới Bàn Tay Mạnh Mẽ Của Đức Chúa Trời

Đức Chúa Trời của chúng ta là một Đức Chúa Trời quản trị. Ngài sẽ không dời bàn tay quản trị của Ngài ngay lập tức khỏi những ai phạm tội nghịch cùng Ngài. Thường thường, Đức Chúa Trời không làm gì cả. Ngài để anh em đi. Nhưng ngay khi Ngài đưa bàn tay quản trị của Ngài ra, anh em không thể làm gì trừ ra hạ mình xuống dưới bàn tay mạnh mẽ của Ngài. Anh em không có cách nào trốn thoát! Đức Chúa Trời không giống như loài người, Ngài không cẩu thả và để anh em đi! Một tội phá hỏng mối tương giao với Đức Chúa Trời có thể được tha thứ cách dễ dàng, và người ta dễ được phục hồi. Nhưng không ai chạy thoát sự sửa trị của Đức Chúa Trời trong hoàn cảnh, gia đình, nghề nghiệp và thân thể vật lý của mình. Điều duy nhất chúng ta có thể làm là hạ mình xuống dưới bàn tay mạnh mẽ của Ngài. Càng hạ mình xuống dưới bàn tay mạnh mẽ của Ngài và từ bỏ mọi sự chống đối, Đức Chúa Trời càng dễ cất đi bàn tay quản trị của Ngài hơn. Chúng ta càng không chịu hạ mình, càng giận dữ, kêu la, căm giận, Đức Chúa Trời càng khó cất đi bàn tay quản trị của Ngài. Đó là một vấn đề rất nghiêm trọng! Cách đây hai mươi năm, có lẽ chúng ta đã làm một điều nào đó theo ý riêng. Ngày nay chúng ta vẫn phải đối diện chính điều ấy. Chúng ta vẫn phải chịu đựng hậu quả. Điều đó sẽ trở đi trở lại với chúng ta. Khi một điều như vậy bắt lấy chúng ta, chúng ta nên cúi đầu và nói: “Chúa ôi, tất cả là lỗi của con!” Chúng ta phải hạ mình dưới bàn tay của Đức Chúa Trời. Đừng chống cự. Càng chống cự, bàn tay Đức Chúa Trời càng trở nên nặng nề. Tôi xin nhắc lại: Chúng ta hãy hạ mình xuống dưới bàn tay mạnh mẽ của Đức Chúa Trời. Càng khước từ bàn tay quản trị của Ngài, chúng ta càng gặp nhiều nan đề hơn. Khi bàn tay quản trị của Đức Chúa Trời ở trên chúng ta, chúng ta phải hạ mình xuống và thưa: “Chúa ôi, Ngài không có gì sai lầm! Con đáng chịu điều này”. Chúng ta phải hạ mình xuống. Không những chúng ta phải cất bỏ mọi tư tưởng nổi loạn nhưng cũng phải cất bỏ mọi lý luận và sự lằm bằm.

Nổi loạn và tìm cách thoát khỏi bàn tay của Đức Chúa Trời không phải là điều dễ dàng. Ai có thể thoát khỏi bàn tay của Ngài? Anh em phải nhận biết rằng mình bị rơi vào tình trạng hiện tại là do những gì anh em đã làm trước đây. Giả sử có một anh em quá thích đường khi còn nhỏ và răng anh bị hư do ăn quá nhiều kẹo. Một ngày kia, anh cảm thấy mình đã ăn quá nhiều kẹo. Kẹo đã làm cho anh bị đau răng. Anh xin Đức Chúa Trời tha thứ cho tội buông tuồng trong sự ăn uống của mình. Đức Chúa Trời có thể tha thứ một tội như vậy cách dễ dàng. Nhưng điều ấy không có nghĩa là răng anh sẽ hết bị hư. Răng anh vẫn xấu, đó là sự quản trị của Đức Chúa Trời. Nếu anh em ăn kẹo, răng anh em sẽ bị hư. Nếu anh em xưng ra sự yếu đuối của mình, mối tương giao sẽ được phục hồi, nhưng không có nghĩa là hàm răng tốt sẽ mọc lại sau khi anh em xưng tội. Một khi nhận biết sự cai trị của Đức Chúa Trời, anh em phải học tập hạ mình xuống dưới sự cai trị ấy. Người ta không bao giờ có thể phục hồi một cái răng hư, nhưng có những vấn đề liên quan đến bàn tay quản trị của Đức Chúa Trời có thể được cất đi, và người liên hệ có thể được phục hồi.

G. Rơi Vào Bàn Tay Quản Trị Của Đức Chúa Trời Là Một Vấn Đề Nghiêm Trọng

Chúng ta hãy xem xét một phần Kinh Thánh. Sau khi Môi-se đập vầng đá tại Mê-ri-ba (Dân. 20:10-12), cả ông lẫn A-rôn đều rơi vào bàn tay quản trị của Đức Chúa Trời. Sau khi A-rôn thất bại, Đức Chúa Trời vẫn cho phép ông tiếp tục làm thầy tế lễ và phục hồi mối tương giao của ông với Ngài. Thậm chí mặc dầu ông mặc áo của thầy tế lễ, nhưng Đức Chúa Trời bảo ông rằng ông không thể [tiếp tục] sống. Môi-se cũng không tôn trọng Đức Giê-hô-va là Đấng Thánh khi ông ở bên vầng đá. Đức Chúa Trời muốn ông truyền lệnh cho nước tuôn ra từ vầng đá, nhưng ông mất bình tĩnh và đập vầng đá bằng cây gậy của mình. Ông không tôn trọng Đức Giê-hô-va là Đấng Thánh. Bàn tay của Đức Chúa Trời tra trên các đầy tớ Ngài, nên Môi-se và A-rôn không thể vào Ca-na-an. Anh em có thấy nguyên tắc cơ bản ở đây không? Đó là sự quản trị của Đức Chúa Trời! Chúng ta không thể bắt buộc Đức Chúa Trời theo ý mình. Chúng ta không thể bảo đảm rằng Đức Chúa Trời sẽ luôn luôn đối xử với chúng ta như trước. Vào một thời điểm nào đó, Đức Chúa Trời có thể thay đổi đường lối của Ngài đối với chúng ta. Ngài có thể thay đổi thậm chí những gì chúng ta cho là tốt nhất.

Kinh Thánh đầy dẫy những câu chuyện như vậy. Chẳng hạn như khi dân Israel đến Ca-đe trong đồng vắng Pha-ran, các thám tử đi do thám xứ (Dân. 13-14). Khi thấy cần đến hai người mới khiêng được một chùm nho, họ nhận biết miền đất ấy đượm sữa và mật. Nhưng họ sợ hãi và không chịu vào miền đất ấy, vì họ thấy dân ở đó có tầm vóc cao lớn. Theo cái nhìn của họ, người Israel chỉ là những con cào cào. Kết quả là trừ ra hai người, còn tất cả bị chết trong đồng vắng. Giô-suê và Ca-lép là hai người duy nhất vào được miền đất tốt lành. Về sau, dân chúng xưng tội mình và muốn đi vào miền đất ấy. Đức Chúa Trời vẫn đối xử với họ nhân từ và xem họ là dân của Ngài. Tuy nhiên, họ không bao giờ có được một phần đất tại xứ Ca-na-an. Sự quản trị của Đức Chúa Trời đã thay đổi! Anh em ơi, chính ngày bắt đầu cuộc đời Cơ Đốc của mình, anh em nên đặt hi vọng trước mặt mình rằng anh em sẽ lưu lại trên con đường Đức Chúa Trời đã đo lường cho mình, trọn đường cho đến cuối cùng. Đừng sống bừa bãi. Đừng phạm tội. Xin hãy ghi nhớ rằng mặc dầu Đức Chúa Trời rất thương xót, Ngài có thể thay đổi đường lối Ngài! Bàn tay quản trị của Đức Chúa Trời không bao giờ buông tha anh em.

Bàn tay quản trị của Đức Chúa Trời thật là một vấn đề nghiêm trọng! Tôi biết một anh em rõ ràng được Chúa kêu gọi từ bỏ nghề nghiệp để hầu việc Chúa. Anh về thăm nhà nhưng không thể từ bỏ nghề nghiệp mình. Anh muốn làm một Cơ Đốc nhân tốt, nhưng không muốn từ bỏ nghề nghiệp hay dành cả cuộc đời cho phúc âm. Kể từ đó, khi thì anh yếu đuối, khi thì anh mạnh mẽ. Nhưng anh không thể trở lại con đường này! Xin hãy nhớ rằng nỗi sợ hãi lớn nhất của chúng ta là bàn tay sửa trị của Đức Chúa Trời, chúng ta không biết khi nào bàn tay này sẽ giáng trên mình! Đức Chúa Trời có thể buông tha chúng ta, dầu chúng ta nổi loạn mười lần, nhưng Ngài không thể buông tha chúng ta vào lần thứ mười một. Tuy nhiên, Đức Chúa Trời sẽ không buông tha một số người ngay khi họ nổi loạn lần đầu. Chúng ta không biết khi nào Đức Chúa Trời sẽ bắt lấy chúng ta! Anh em ơi, xin ghi nhớ rằng sự quản trị của Đức Chúa Trời không phải là một điều gì chúng ta có thể điều khiển được! Ngài làm mọi điều theo ý muốn Ngài.

Tôi biết một chị em từng muốn dâng mình hầu việc Chúa. Về sau chị lập gia đình, cuộc hôn nhân của chị không được tốt lắm. Ngay khi chị hành động như vậy, ánh sáng ngừng chiếu soi trên chị. Bây giờ không có cách nào gọi chị trở lại con đường này. Bàn tay quản trị của Đức Chúa Trời ở trên chị. Ngày nay chúng ta không thể xoay chị trở lại dầu có cố gắng đến đâu. Ánh sáng ngưng chiếu trên chị, không còn thấy ánh sáng nơi chị nữa. Dường như có một bức màn treo trước mặt chị. Không cách nào để chị lại thấy ánh sáng.

H. Cố Gắng Hết Sức Vâng Phục Chúa Và Cầu Xin Sự Thương Xót Của Ngài

Anh em ơi, vì vậy, điều đầu tiên chúng ta nên làm là cố gắng hết sức vâng lời Chúa. Nguyện Chúa thương xót và đầy ân điển đối với chúng ta, nguyện Ngài giữ chúng ta không bị rơi vào bàn tay quản trị của Ngài. Tuy nhiên, nếu rơi vào bàn tay quản trị của Ngài, chúng ta không nên cố gắng vội vàng ra khỏi. Đừng chống cự và đừng chạy trốn. Đừng bỏ cuộc bằng cách tuân theo một nguyên tắc: vâng lời Đức Chúa Trời bất cứ giá nào. Tôi không yêu cầu anh em tự mình vâng lời, vì anh em không thể tự mình vâng lời. Chúng ta cần phải xin Chúa thương xót mình và làm cho chúng ta có thể vâng lời. Chỉ khi nào Chúa thương xót chúng ta, chúng ta mới hoàn thành được điều này. “Chúa ôi, xin thương xót con, nếu không con không thể hoàn thành điều này được”. Chúng ta cần phải luôn luôn xin Chúa thương xót để có thể thực hiện được điều này và không rơi vào bàn tay quản trị của Ngài. Nếu bàn tay quản trị của Ngài đã ở trên chúng ta và chúng ta đang bị bệnh hay đang ở giữa những kinh nghiệm hay nan đề kinh khủng, chúng ta phải nhớ đừng chống cự bàn tay quản trị của Đức Chúa Trời bằng bàn tay xác thịt của mình. Ngay khi bàn tay quản trị của Ngài ở trên chúng ta, chúng ta nên học tập hạ mình xuống dưới bàn tay mạnh mẽ của Ngài. Chúng ta phải nói: “Chúa ôi, đây là công việc Ngài! Đây là sự sắp đặt của Ngài! Con vui mừng đầu phục sự sắp đặt của Ngài. Con vui lòng và con chấp nhận!” Khi bàn tay quản trị của Đức Chúa Trời ở trên Gióp (là người Đức Chúa Trời lẽ ra có thể dễ dàng dung tha), Gióp càng chấp nhận, điều ấy càng trở nên tốt hơn cho ông. Ông càng nói về sự công chính của mình, tình trạng của ông càng trở nên tệ hại.

Cảm tạ Đức Chúa Trời! Bàn tay quản trị của Ngài thường không luôn luôn ở trên một người. Cá nhân tôi tin rằng khi bàn tay quản trị của Đức Chúa Trời ở trên một người, bàn tay ấy dễ dàng cất khỏi người ấy nhờ lời cầu nguyện của Hội thánh. Đó là bài học quí báu chúng ta tìm thấy trong Gia-cơ chương 5, là chương cho chúng ta biết các trưởng lão của Hội thánh có thể cất đi bàn tay quản trị của Đức Chúa Trời. Gia-cơ nói lời cầu nguyện bởi đức tin có thể làm cho một người chỗi dậy. Nếu người ấy có phạm tội, cũng sẽ được tha. Nếu một anh em được soi sáng về điều này và Hội thánh cầu nguyện cho người ấy, Đức Chúa Trời rất thường cất đi bàn tay quản trị và sửa trị của Ngài khỏi người ấy.

Có lần tôi đang nói chuyện với chị M. E. Barber, thì chị thuật cho tôi nghe một câu chuyện lý thú. Có một anh em kia đã làm một điều kinh khủng. Về sau, anh ăn năn và đến gặp chị. Chị nói với anh ấy rằng: “Anh đã ăn năn và trở lại phải không? Bây giờ anh cần phải đến với Chúa và nói: ‘Con đã từng là chiếc bình trong tay thợ gốm. Bây giờ chiếc bình đã bị vỡ’. Đừng ép Chúa phải làm gì bằng cách thưa với Ngài: ‘Chúa ôi, Ngài phải làm con nên một chiếc bình khác’. Anh phải hạ mình và cầu nguyện: ‘Chúa ôi, xin thương xót con. Xin cho con lại được làm một chiếc bình! Con không còn có thể tự mình nhất định đòi làm một chiếc bình’. Chúa có thể làm cho anh nên một chiếc bình tôn trọng, hay Ngài có thể làm cho anh nên một chiếc bình thấp hèn”. Nhiều người vẫn muốn làm loại bình giống như trước. Họ nhất định đòi Chúa phải làm cho họ luôn luôn được vinh hiển, nhưng đôi khi phước hạnh có thể ra từ sự rủa sả. Tuy nhiên, tôi có thể nói với anh em điều này: Tất cả chúng ta đều đã trải qua nhiều sự xử lý. Tôi đã rơi vào tay Đức Chúa Trời nhiều lần, bàn tay quản trị của Ngài đã ở trên tôi. Chúng ta phải thừa nhận rằng nhờ bàn tay quản trị của Ngài, chúng ta thường nhận biết ý muốn của Đức Chúa Trời nhiều hơn. Không có cách nào né tránh bàn tay ấy, chúng ta chỉ có thể hạ mình xuống. Chúng ta không thể làm gì khác hơn là hạ mình xuống. Khi thời gian trôi qua, chúng ta sẽ thấy mình không thể trốn tránh một vấn đề nào. Chúng ta phải hạ mình xuống dưới ý muốn của Ngài. Chúng ta chỉ có thể nói: “Chúa ôi! Những gì Ngài đã sắp đặt cho con luôn luôn là điều tốt nhất. Con chỉ biết hạ lòng mình xuống trước mặt Ngài!”

Chúng ta không được cẩu thả hay bừa bãi về những điều này. Tôi biết một chị em đã đến gặp tôi [để hỏi ý kiến] về việc lập gia đình với một người kia. Tôi nói với chị rằng theo tôi biết, chị không nên lập gia đình với người đó vì anh ấy không tỏ ra là một Cơ Đốc nhân đáng tin cậy. Chị nói chị tin chắc rằng cuộc hôn nhân của họ sẽ tốt đẹp. Bảy tám tháng sau khi lập gia đình, chị viết cho tôi một bức thư dài nói rằng: “Tôi biết mình đã sai lầm. Tôi đã không nghe lời anh. Bây giờ tôi biết đây là một lầm lỗi lớn! Tôi nên làm gì đây?” Tôi trả lời: “Từ nay, chị chỉ có một cách là hạ mình xuống dưới bàn tay mạnh mẽ của Đức Chúa Trời. Dầu chị cho tôi biết nan đề của chị, tôi không thể giúp chị được. Không ai có thể giúp đỡ chị. Chị đã rơi vào bàn tay quản trị của Đức Chúa Trời. Nếu chị chống trả và nổi loạn, chiếc bình của chị sẽ chỉ vỡ ra, và chị chỉ hi sinh tương lai mình mà thôi”. Trong thư, tôi cảnh cáo chị cách mạnh mẽ rằng thậm chí chị không nên cố gắng viết một lá thư khác cho tôi. Chúng ta phải nhớ rằng bàn tay quản trị của Đức Chúa Trời là điều nghiêm trọng nhất!

Một ý tưởng thường đến với tôi: Tôi có thể so sánh tình trạng hiện tại của Hội thánh với điều gì? Hội thánh giống như một căn nhà của thợ gốm với nhiều chiếc bình vỡ, chậu vỡ và lọ vỡ vương vãi đây đó. Người ta thấy những chiếc bình vỡ ở khắp nơi. Đó là tình trạng giữa vòng các Cơ Đốc nhân ngày nay. Đó là vấn đề rất nghiêm trọng. Tôi xin nhắc lại, chúng ta phải học tập hạ mình xuống dưới bàn tay mạnh mẽ của Đức Chúa Trời.

V. KÍNH SỢ ĐỨC CHÚA TRỜI VÀ RỘNG LƯỢNG VỚI NGƯỜI KHÁC

Hai phân đoạn khác trong Lời Chúa nói về bàn tay quản trị của Đức Chúa Trời: Ma-thi-ơ 6:15 và 18:23-35. Một điều rất quan trọng được tìm thấy trong những câu này, đó là đừng vội kết án người khác. Đây là một vấn đề nghiêm trọng! Nếu anh em phê phán người khác cách hời hợt, chính sự phê phán ấy sẽ rơi lại trên anh em. Những lỗi lầm nào anh em không tha thứ hay bỏ qua cho người khác, chính vấn đề đó sẽ trở lại ám ảnh anh em! Việc này chắc chắn có liên quan đến bàn tay quản trị của Đức Chúa Trời. Chúa phán nếu anh em không tha thứ tội lỗi của người khác, Đức Chúa Trời cũng sẽ không tha thứ tội lỗi của anh em. Điều này có liên quan đến sự tha thứ có tính cách quản trị. Sự tha thứ này khác với những loại tha thứ khác. Ma-thi-ơ 18:35 dùng nhóm chữ Cha Ta ở trên trời. Sự kiện một người có thể gọi Đức Chúa Trời là Cha chứng tỏ rằng vấn đề sự tha thứ đời đời đối với người ấy đã ổn thỏa từ lâu. Nếu một anh em xúc phạm đến một người, và người đó không tha thứ cho anh em mình, Đức Chúa Trời cũng không tha thứ cho người đó. Bàn tay quản trị của Ngài sẽ xuất hiện. Hãy học tập làm một người rộng lượng và tha thứ! Hãy học tập rộng lượng với người khác và học tập luôn luôn tha thứ. Nếu anh em liên tục phàn nàn về cách cư xử của người khác và không ngừng tính sổ những cách họ đối xử không tốt với mình, xin hãy nhớ rằng đó là điều đem anh em vào bàn tay quản trị của Đức Chúa Trời và anh em không dễ gì ra khỏi! Đức Chúa Trời sẽ đặt anh em sâu hơn trong hố. Nếu anh em gay gắt với người khác, Đức Chúa Trời cũng sẽ gay gắt với anh em. Khi người nô lệ đi ra, gặp một trong các bạn nô lệ nợ mình một trăm đê-na-ri, anh chụp lấy và bóp cổ người bạn. Khi chủ biết được điều này, ông không vui lòng về người nô lệ ấy. Ông giao người nô lệ ấy cho những người tra tấn cho đến khi anh trả hết những gì mình nợ (18:23-35). Người ấy không được thả ra cho đến khi trả hết những gì mình nợ. Đức Chúa Trời sửa trị người nô lệ không tha thứ. Bàn tay quản trị của Đức Chúa Trời ở trên người ấy, và anh không dễ gì thoát ra.

Chúng ta không nên chỉ rộng lượng tha thứ người khác nhưng cũng phải tránh phê phán hay khinh thường khi nói về người khác. Xin nhớ rằng sự phê phán và phê bình cẩu thả về người khác thường trở thành sự phán xét cho chính mình. Như vậy, chúng ta sẽ làm gì? Khi một anh em đối xử khắc nghiệt với những người khác, chúng ta thường thấy sự sửa trị của Chúa nhanh chóng theo kịp người ấy. Có thể người ấy dễ bị bệnh. Thỉnh thoảng một người nhận xét về những đứa con phá phách của người khác và nói: “Hãy xem tay Đức Chúa Trời luôn luôn tra trên người ấy”. Nhưng sau đó ít lâu, chính điều đó lại xảy đến cho người đã phê bình. Chúng ta làm gì khi điều này xảy ra? Anh em ơi, tôi hi vọng chúng ta sẽ học tập kính sợ bàn tay quản trị của Đức Chúa Trời. Chúng ta phải học kính sợ Đức Chúa Trời. Chúng ta phải cẩn thận về lời nói của mình, vì nhiều điều có thể xảy đến với chúng ta do những lời nói cẩu thả.

Ngày nay, tôi có thể nói với anh em đời sống Cơ Đốc là đời sống học tập về sự quản trị của Đức Chúa Trời. Chúng ta có thể sống nhiều năm trên đất với tư cách là những Cơ Đốc nhân. Trong những năm này, Đức Chúa Trời đặt chúng ta dưới sự huấn luyện của Ngài và dạy chúng ta bài học sửa trị của Ngài. Chúng ta không thể tự xưng là con cái của Đức Chúa Trời mà lại từ chối đầu phục sự sửa trị của Ngài. Xin hãy nhớ rằng không ai nên phê phán hay nói về điều gì cách khinh suất. Tôi hi vọng chúng ta sẽ học thói quen tránh những điều vô ích và những câu chuyện phiếm. Hãy học làm những người tin kính. Làm cho mình mắc phải sự phán xét có tính cách quản trị của Đức Chúa Trời không phải là điều khôn ngoan. Đó là điều rất nghiêm trọng. Chúng ta nên cẩn thận, đừng lấy việc của người khác làm việc của mình. Bất cứ điều gì chúng ta lên án người khác cách khinh suất chẳng bao lâu sẽ trở thành lời kết án chúng ta. Chúng ta gặt điều mình gieo. Đó là điều rất thật giữa vòng các con cái Đức Chúa Trời. Tôi hi vọng chúng ta sẽ học tập làm những người rộng lượng theo cái nhìn của Đức Chúa Trời. Những người khôn ngoan là những người rộng lượng. Chúng ta càng rộng lượng với những người khác, Đức Chúa Trời càng rộng lượng đối với chúng ta. Tôi biết điều tôi đang nói. Nếu chúng ta hẹp hòi và khắc nghiệt đối với anh em, Đức Chúa Trời cũng sẽ hẹp hòi và khắc nghiệt đối với chúng ta. Anh em phải học nhân từ, yêu thương và rộng lượng đối với anh em mình. Hãy cho người khác có quyền tự do trong nhiều điều. Hãy ngưng nói những chuyện vô ích và phê phán người khác. Khi những người khác gặp rắc rối, đó là lúc chúng ta giúp đỡ họ, chứ không phải lúc chúng ta phê phán họ.

Xin nhớ rằng người Do Thái sẽ bị hành hạ và giam cầm trong thời kỳ cuối cùng. Họ sẽ không có quần áo để mặc và lương thực để ăn. Chiên là những người thăm viếng họ trong tù, cho họ quần áo khi họ trần truồng, cho họ thức ăn khi họ đói khát. Những hành động từ thiện này làm cho họ có nền tảng để nhận được ân điển. Chúng ta không được nói rằng vì Đức Chúa Trời đã định cho họ phải trải qua sự bắt bớ và khổ sở, nên chúng ta sẽ góp phần của mình bằng cách thêm sự đau khổ cho họ. Đức Chúa Trời thật có định những nỗi khổ cho họ, nhưng chúng ta phải nhân từ đối với họ. Chúng ta không thể nói mình sẽ thêm những nỗi khổ cho họ vì Đức Chúa Trời đã định rằng họ phải bị bắt bớ và khốn khổ. Sự sửa trị có tính cách quản trị là mối quan tâm của Đức Chúa Trời. Con cái Đức Chúa Trời trong thời đại này phải học tập luôn luôn đối xử với người khác cách rộng lượng và thương xót. Nếu chúng ta làm như vậy, Chúa sẽ tha thứ cho chúng ta nhiều điều.

Ngày nay nhiều anh em đã ngã xuống cách thảm thương chỉ vì một lý do, đó là họ đã phê phán người khác cách quá nghiêm khắc trong quá khứ. Nhiều điều yếu đuối của họ ngày nay chính là những sự yếu đuối mà họ đã phê phán trong quá khứ. Đức Chúa Trời không dễ dàng để cho những điều như vậy qua đi! Chúng ta phải rộng lượng đối với người khác nếu muốn tránh bàn tay quản trị của Đức Chúa Trời! Nguyện chúng ta học tập yêu thương và khoan dung lẫn nhau. Chúng ta phải luôn luôn xin Đức Chúa Trời thương xót chúng ta trong việc xử lý sự ngu dại và yếu đuối của mình, cả trong bước đi lẫn trong những việc chúng ta làm. Chúng ta không muốn rơi vào bàn tay quản trị của Đức Chúa Trời! Chúng ta phải ngưỡng trông sự thương xót của Ngài mãi. Chúng ta phải học tập nhận biết mình sống nhờ sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời! Chúng ta phải nói với Ngài: “Con là một người ngu dại. Mọi sự con làm chỉ đưa đến sự ngu dại. Con không thể làm gì cả. Nếu con rơi vào bàn tay quản trị của Đức Chúa Trời, con không thể chịu nổi. Xin thương xót con!” Càng khiêm nhường và dễ uốn nắn, chúng ta càng dễ được giải cứu khỏi cảnh khốn khổ. Càng kiêu ngạo, ương ngạnh và tự tin, chúng ta càng khó ra khỏi hoạn nạn. Vì vậy, chúng ta phải học tập hạ mình xuống.

VI. KHIÊM NHƯỜNG VÀ VÂNG PHỤC, ĐẾN “ĐÚNG THỜI ĐIỂM”, BÀN TAY QUẢN TRỊ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI SẼ RÚT LẠI

Vì bất cứ lý do lớn hoặc nhỏ nào đó, nếu chúng ta rơi vào bàn tay quản trị của Đức Chúa Trời, điều tệ hại nhất mà chúng ta có thể làm là nổi loạn. Nổi loạn là ngu dại! Chỉ có một nguyên tắc theo đó chúng ta có thể hành động khi rơi vào tay Đức Chúa Trời, ấy là hạ mình dưới bàn tay mạnh mẽ của Ngài. Nếu chúng ta thật sự hạ mình dưới bàn tay mạnh mẽ của Ngài, Ngài sẽ nhẹ tay và buông tha chúng ta “vào đúng thời điểm”. Khi Đức Chúa Trời cảm thấy mọi sự diễn biến tốt đẹp, Ngài sẽ để chúng ta được tự do. Tôi muốn anh em chú ý những chữ vào đúng thời điểm. 1 Phi-e-rơ 5:6 nói: “Vậy, hãy hạ mình xuống dưới tay mạnh mẽ của Đức Chúa Trời, Ngài có thể nhấc anh em lên vào đúng thời điểm”. Sự nhấn mạnh ở đây là đúng thời điểm. Đức Chúa Trời sẽ mở đường cho chúng ta đúng thời điểm. Ngài sẽ dẫn dắt chúng ta vào lối bằng phẳng vào đúng thời điểm. Ngài sẽ thả chúng ta ra vào đúng thời điểm và Ngài sẽ nhấc chúng ta lên vào đúng thời điểm.

Bàn tay mạnh mẽ của Đức Chúa Trời trong câu này đặc biệt chỉ về vấn đề sửa trị. Ở đây bàn tay Ngài không phải vì sự bảo vệ. Nếu vì sự bảo vệ, câu này sẽ nói: “Cánh tay đời đời của Đức Chúa Trời”. Ở đây chúng ta là những người hạ mình dưới bàn tay mạnh mẽ của Đức Chúa Trời. Điều này chỉ về sự vâng phục. Đây là bàn tay mạnh mẽ của Đức Chúa Trời. Chúng ta không thể vùng vằng thoát khỏi bàn tay ấy! Chúng ta không thể chống cự bàn tay ấy. Trái lại, chúng ta phải học tập hạ mình dưới bàn tay ấy và nói: “Chúa ôi! Con muốn vâng phục. Con sẽ không chống cự dầu Ngài đặt con ở đâu. Con chấp nhận mọi sự và con bằng lòng chấp nhận mọi sự! Con không có gì để nói về cách Ngài đối xử với con. Con muốn vâng theo lời Ngài! Dầu Ngài giữ con trong tình trạng này bao lâu, con sẵn sàng vâng lời!” Khi ấy, chúng ta sẽ thấy có một “thời hạn”. Chúng ta không biết thời hạn ấy là bao lâu. Nhưng vào một thời điểm nào đó, Chúa sẽ buông chúng ta ra, Ngài sẽ chuyển động Hội thánh cầu nguyện cho chúng ta và giải thoát chúng ta.

Nguyện tất cả chúng ta đều biết bàn tay quản trị của Đức Chúa Trời ngay từ đầu. Nhiều nan đề nảy sinh vì người ta không hiểu biết sự cai trị của Đức Chúa Trời. Tôi hi vọng con cái Đức Chúa Trời sẽ biết sự cai trị của Ngài ngay từ những năm tháng đầu tiên trong cuộc đời Cơ Đốc của họ. Nếu vậy, họ có thể tiến lên một cách đúng đắn.