Thông tin sách

Bài Học Gây Dựng Tín Đồ Mới - Tập 3

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: Messages for Building Up New Believers, Vol. 3
ISBN: 0-7363-0978-0
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 35

Tiếng ViệtTải về
Untitled Document

CHƯƠNG BA MƯƠI LĂM

GIẢI TRÍ

Kinh Thánh: 1 Cô. 10:23; 6:12; 10:31

I. ĐIỀU KIỆN TIÊN QUYẾT

Đối với một người đã dâng mình, vấn đề giải trí không bao giờ là nan đề. Người nào chưa tuyệt đối dâng mình đều có nan đề trong việc giải trí. Giữa vòng con cái Đức Chúa Trời, vấn đề giải trí không hiện hữu đối với những người đã dâng mình. Để giải quyết vấn đề giải trí, trước hết một người phải giải quyết vấn đề dâng mình. Hễ sự dâng mình của chúng ta chưa được giải quyết thì vấn đề giải trí cũng không thể giải quyết. Một người chưa giải quyết vấn đề dâng mình có thể chấp nhận những gì Đức Chúa Trời không chấp nhận. Đó là tại sao trước hết chúng ta phải giải quyết việc dâng mình.

II. MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ

Sau khi vấn đề dâng mình được giải quyết, chúng ta có thể nói về mục đích giải trí.

A. Để Đáp Ứng Nhu Cầu Của Gia Đình

Chúng ta nói về việc giải trí không phải vì nhu cầu riêng tư của mình, mà vì con cái trong gia đình chúng ta, tức là thế hệ sau chúng ta. Đối với những người đã dâng mình, việc giải trí hoàn toàn không phải là nan đề, nhưng trong gia đình còn có những người khác. Chúng ta có con cái, và cũng có anh chị em. Nếu họ cũng đã dâng mình, thì chúng ta sẽ không có nan đề. Nhưng thông thường, họ chưa dâng mình, và thái độ của chúng ta liên quan rất mật thiết đến họ. Loại giải trí chúng ta cho phép hay không cho phép có tác động rất lớn đối với họ. Chúng ta bàn về vấn đề giải trí vì muốn dẫn dắt gia đình mình theo đường hướng đúng đắn.

B. Cho Chính Chúng Ta

Đôi khi, chính chúng ta cũng cần những hoạt động giải trí. Đến mức độ nào, hoạt động giải trí ấy được xem là đúng đắn? Một Cơ Đốc nhân có thể đi bao xa? Trước mặt Chúa, chúng ta cần thấy vài nguyên tắc cơ bản.

Cha mẹ nên cho phép con cái mình [tham gia] loại giải trí gì? Với tư cách là Cơ Đốc nhân, loại giải trí nào được xem là đúng đắn? Là con cái Đức Chúa Trời, tất cả chúng ta đều cần phải sáng tỏ về điều này. Nếu chúng ta sơ hở trong vấn đề ấy, thế gian sẽ vào trong gia đình chúng ta. Một khi thế gian đã vào trong gia đình thì khó mà trục nó ra khỏi con cái chúng ta. Để gìn giữ gia đình mình cho Chúa, chúng ta phải lưu ý đến vấn đề giải trí.

III. NHỮNG NGUYÊN TẮC ĐẰNG SAU SỰ GIẢI TRÍ

A. Nhu Cầu Của Con Người

Giải trí vốn phù hợp với Kinh Thánh và tương hợp với ý muốn của Chúa. Trước hết, chúng ta phải thừa nhận nhu cầu của con người về việc giải trí. Một Cơ Đốc nhân không nên cực đoan. Con người cần giải trí. Nhiều người rất bận rộn với những chương trình làm việc của mình. Nếu không có hoạt động giải trí nào đó thì họ sẽ dễ mắc bệnh; sức khỏe họ có thể nhanh chóng suy giảm. Nguyên tắc cơ bản của việc giải trí là đem đến cho chúng ta một số thay đổi để tiêu khiển trong cuộc sống của mình. Giải trí đặc biệt cần thiết cho trẻ em. Chúng ta đừng mong chúng học tập ngày đêm. Chúng phải có một loại giải trí nào đó. Chúng ta đừng mong chúng cứ làm mãi một việc suốt ngày. Chúng phải có những sinh hoạt tiêu khiển. Trước hết chúng ta phải sáng tỏ về nguyên tắc trọng yếu này.

Chúa nói về việc bọn trẻ thổi sáo và nhảy múa ngoài đường (Lu. 7:32). Nhảy múa ở đây khác với khiêu vũ trong vũ trường. Sự nhảy múa và thổi sáo ấy là do vui mừng. Vui chơi như vậy không có gì sai trật. Thật ra cần có những sinh hoạt ấy. Nguyên tắc cơ bản của sự giải trí là thay đổi để tiêu khiển. Một người đã làm việc năm, sáu hay tám giờ và người ấy cứ làm đi làm lại cùng một công việc. Công việc ấy có thể dễ làm cho người ấy mệt nhoài. Làm đi làm lại cùng một công việc dễ làm căng thẳng thần kinh của một người và dễ làm thân thể mệt mỏi. Cần có sự thay đổi, một sự thay đổi để tiêu khiển. Sinh hoạt giải trí ấy sẽ làm giảm đi sự mệt mỏi của một người. Sự thay đổi công việc sẽ phục hồi một người khỏi tình trạng mệt nhọc.

Sau khi một đứa trẻ học tập tám giờ tại trường, nó cần về nhà để chơi. Vui chơi như vậy làm cho nó được giải trí sau những giờ học tập. Tuy nhiên, chạy nhảy và vui chơi suốt tám tiếng không phải là giải trí. Chúng ta phải thừa nhận cần nghỉ giải lao và có sinh hoạt giải trí trong cuộc sống của mình, nhưng chúng ta không thể để sự giải trí chiếm trọn cuộc sống của mình. Khi mệt, một người có thể bỏ công việc mình để làm một việc khác, nhưng người ấy không thể tiếp tục giải trí suốt ngày. Một số người thích đi bơi vào mùa hè. Tôi không thấy gì sai trật trong việc ấy. Khi mệt mỏi, một người có thể bơi lội nửa tiếng hay một tiếng, nhưng nếu một người cứ ở dưới nước suốt ngày như vịt thì đó không phải là giải trí. Tôi muốn chỉ ra cho anh em thấy rằng khi một người có nan đề trong việc giải trí, thì chính sự giải trí không phải là nan đề của người ấy; trái lại, nan đề nằm trong cuộc sống của người ấy.

Một số người khuyên rằng Cơ Đốc nhân không nên giải trí, nhưng họ thực sự không biết mình nói gì. Khi một người miệt mài trong một công việc suốt ngày suốt đêm, thì đó có thể gọi là giải trí không? Các hoạt động ấy là xiềng xích đối với người ấy, chứ không phải là giải trí. Nói cách chính xác, rất ít người có nan đề trong chính sự giải trí. Hầu hết các nan đề đều phát sinh từ tình trạng con người đắm mình trong sự giải trí. Một số người đắm mình trong sự giải trí suốt ba ngày ba đêm. Sự giải trí đã trở thành cuộc sống của họ. Chỉ những người như vậy mới nói là khó làm một Cơ Đốc nhân. Người nào có nan đề trong việc giải trí là một người cực đoan. Họ biến giải trí thành cả cuộc sống họ. Chúng ta phải sáng tỏ rằng con người cần sự thay đổi để tiêu khiển, nhưng không cần say mê. Con người cần nghỉ giải lao, nhưng không cần biến cả cuộc đời mình xoay quanh sự giải lao. Mọi sự đều hợp pháp, nhưng không phải mọi sự đều bổ ích. Mọi sự đều hợp pháp đối với chúng ta, nhưng chúng ta không chịu ở dưới quyền lực của bất cứ điều gì. Nếu chúng ta ngày đêm đắm chìm trong việc gì đó, thì có nghĩa là chúng ta bị việc ấy biến mình trở thành nô lệ. Đắm chìm như vậy trong điều gì đó là một lỗi lầm lớn.

B. Bốn Loại Giải Trí

Kế đến, có bốn loại giải trí. Một Cơ Đốc nhân có thể tìm thấy sự giải trí theo bốn cách.

1. Nghỉ Ngơi

Cách giải trí tốt nhất cho một Cơ Đốc nhân là nghỉ ngơi. Nếu mệt mỏi thì anh em cần phải nghỉ ngơi. Khi Chúa Jesus và các môn đồ Ngài thấy mệt mỏi sau công việc, Ngài bảo các môn đồ rằng: “Chính các ngươi hãy đi riêng ra một nơi vắng vẻ và nghỉ ngơi một chút” (Mác 6:31). Chúng ta phải nhận thấy rằng sự nghỉ ngơi của Chúa là một loại giải trí đối với Ngài. Ngài không bảo đi nghỉ một chút, mà bảo đi đến nơi vắng vẻ và nghỉ một chút. Thông thường, đến một nơi vắng vẻ trên đồi hay bên bờ sông để thay đổi không khí đem lại cho một người sự giải tỏa cần thiết sau một thời gian mệt mỏi. Đó là cách giải trí thông thường nhất cho một Cơ Đốc nhân.

2. Thay Đổi Công Việc

Nếu một người cảm thấy mệt mỏi sau khi làm cùng một công việc quá lâu, người ấy có thể làm việc gì khác một lúc. Thay vì làm một công việc suốt tám tiếng đồng hồ, chúng ta có thể dành một hai giờ đồng hồ để làm việc khác. Có lẽ người ấy hầu như luôn luôn ngồi làm việc. Nếu thế, người ấy có thể tạm nghỉ bằng cách đứng làm việc một lúc. Có lẽ người ấy hầu như luôn luôn làm việc bằng trí óc. Nếu thế, người ấy có thể đổi qua làm một việc tay chân để được khuây khỏa. Ngay khi làm một công việc khác, người ấy không còn mệt mỏi nữa. Chúng ta không chạy theo loại giải trí mà thế gian theo đuổi. Hễ thay đổi những gì mình đang làm, thì chúng ta có cách giảm bớt sự mệt mỏi của mình. Chúng ta có thể sắp xếp lại cuộc sống của mình một chút. Nguyên tắc giải trí là thay đổi để tiêu khiển. Ngay khi thay đổi loại công việc mình làm, thì chúng ta có sự “nghỉ giải lao” cần thiết.

3. Những Thú Tiêu Khiển

Đồng thời, cuộc sống Cơ Đốc cũng có chỗ cho một vài thú tiêu khiển đúng đắn. Một vài anh em thích chụp hình. Những người khác thì thích nuôi chim, trồng hoa hay vẽ. Đó là những thú tiêu khiển chính đáng phù hợp với cuộc sống Cơ Đốc. Một số người thích âm nhạc; họ có thể viết những bài hát và đàn những ca khúc ấy trên đàn piano. Một số người thích nghệ thuật viết chữ đẹp. Tất cả những thú tiêu khiển ấy đều là những hình thức giải trí đúng đắn.

Nhưng bất kể đó là loại giải trí gì, dầu là nghỉ ngơi, thay đổi công việc hay thú tiêu khiển, đó phải là điều mà một người có thể “cầm lên” và “bỏ xuống” lúc nào cũng được. Nếu một người không thể buông bỏ một việc nào thì có gì đó sai trật với công việc ấy. Một người chụp hình, ngắm những bức hình ấy và nghiên cứu chút ít về nhiếp ảnh thì không sao. Tuy nhiên, chúng tôi không tán thành bất cứ điều gì điều khiển đời sống của một người. Sinh hoạt giải trí phải là điều gì đó dễ “cầm lên” và dễ “bỏ xuống”. Một anh em trẻ tuổi chơi đàn viôlông thì không sao. Nhưng nếu không thể bỏ cây đàn ấy xuống thì anh em đó có nan đề. Nan đề đối với nhiều tín đồ trẻ là họ không thể “buông bỏ” sinh hoạt giải trí của mình ra. Khi nhận thấy mình bị ràng buộc, họ phải xử lý những điều ấy. Họ phải đoạn tuyệt với chúng, bằng không họ sẽ không thể tiếp tục tiến lên cách đúng đắn với tư cách là những Cơ Đốc nhân; họ sẽ bị bắt làm nô lệ. Giải trí phải là điều gì mà một người có thể dễ dàng “cầm lên” và dễ dàng “bỏ xuống”. Chúng ta đừng để sinh hoạt giải trí bắt mình làm nô lệ. Đó là một nguyên tắc trọng yếu. Chúng ta phải nhớ rằng một điều gì dầu đó là thú tiêu khiển, sự thay đổi công việc hay nghỉ ngơi, chỉ được xem là giải trí đúng đắn khi nó không cột trói chúng ta.

Một số anh em trẻ thích sưu tầm tem. Sưu tầm tem không có gì sai trật cả. Thật ra, thú tiêu khiển ấy có nhiều ích lợi. Sưu tầm tem có thể dạy một người về địa lý và lịch sử của tất cả các quốc gia trên thế giới, nhưng khi một người bị mắc bẫy trong sở thích ấy thì đó mới là nan đề. Bất cứ sinh hoạt giải trí nào đem đến sự thay đổi để tiêu khiển đúng đắn mà không cột trói một người trong xiềng xích của nó đều là một sinh hoạt giải trí hợp pháp.

Cha mẹ phải dạy con cái có sinh hoạt giải trí đúng đắn. Họ không được đẩy con cái vào loại giải trí không đúng đắn vì cớ không chịu cung ứng cho chúng loại giải trí đúng đắn. Tôi từng thấy nhiều cha mẹ nghiêm khắc làm hỏng con cái mình cách như vậy. Nhà họ giống như công sở thay vì là mái ấm gia đình. Hậu quả là con cái lẻn ra khỏi nhà để tham dự những sinh hoạt giải trí không đúng đắn. Chúng ta phải sáng tỏ rằng trẻ em cần sự giải trí. Đối với chúng ta có hay không có sinh hoạt giải trí cũng được, nhưng con cái chúng ta thì phải có. Nếu chúng ta tước khỏi chúng quyền vui chơi, thì ở nhà chúng sẽ chán nản và bực bội, và chúng sẽ lẻn đi mà làm nhiều điều sau lưng chúng ta.

4. Trò Chơi

Nhiều trò chơi như đánh cờ, chơi banh và cưỡi ngựa đều có thể được xem là những sinh hoạt đúng đắn, dầu các trò chơi ấy có yếu tố thắng thua. Yếu tố thắng thua ấy liên quan đến tài năng. Con cái tham gia chơi bóng bàn, bóng rổ, bóng chuyền, cưỡi ngựa và đánh cờ thì cũng không sao. Tất cả những điều ấy đều là các sinh hoạt đúng đắn và không liên hệ gì đến tội lỗi. Cha mẹ phải phóng khoáng trong các vấn đề ấy và phải hướng dẫn con cái mình tham dự sinh hoạt giải trí đúng đắn. Những người cao tuổi có thể không có thời giờ chơi những môn thể thao mạnh, nhưng họ không nên cấm bọn trẻ chơi những môn thể thao ấy. Chúng ta muốn con cái dành thời giờ cho Chúa, nhưng chúng ta cũng cần quan tâm đến nhu cầu tiêu khiển của chúng. Chúng ta phải cho phép chúng được giải trí.

Chúng tôi đã đề cập đến bốn loại giải trí: nghỉ ngơi, thay đổi công việc, thú tiêu khiển và trò chơi. Một Cơ Đốc nhân có thể tham dự vào bốn loại giải trí ấy, nhưng không được ở dưới quyền lực của bất cứ loại giải trí nào. Bị bất cứ loại giải trí nào ràng buộc là sai trật. Một tín đồ càng non trẻ trong Chúa, người ấy càng phải cẩn thận đừng để bị ràng buộc. Ngày nay, vấn đề này có thể không phải là nan đề đối với chúng ta. Đối với chúng ta, có chơi đàn piano hay không cũng không có gì khác biệt, nhưng đối với một tín đồ mới thì việc ấy có tác động rất lớn. Mỗi khi người ấy tham dự vào những sinh hoạt như vậy, lương tâm sẽ quấy rầy người ấy. Lúc mới bắt đầu cuộc sống Cơ Đốc, một người càng bị lôi cuốn vào những sinh hoạt giải trí, thì càng bị sinh hoạt ấy ràng buộc. Ngay khi nhận thấy mình bị bất cứ sinh hoạt nào ràng buộc, người ấy phải tức khắc ngưng tham dự.

C. Mục Đích Giải Trí Là Nâng Cao [Hiệu Quả] Công Tác Của Một Người

Thứ ba, chúng ta phải hỏi tại sao mình cần giải trí. Mục đích giải trí là nâng cao [hiệu quả] công việc của chúng ta. Giải trí có một mục đích; giải trí không phải để giải trí. Tôi không tham gia vào một trận banh vì thích chơi banh. Tôi chơi vì muốn làm việc tốt hơn. Không phải tôi ngủ vì tôi thích ngủ mà vì để có thể làm việc tốt hơn sau khi ngủ dậy. Tôi trồng hoa không phải để trồng hoa mà để có thể làm việc tốt hơn sau khi làm vườn. Tất cả những sinh hoạt ấy đều vì mục đích nâng cao [hiệu quả] công tác của chúng ta. Những sinh hoạt ấy phải giúp chúng ta phục vụ Chúa tốt hơn. Sau khi liên tục làm một công việc ngày đêm trong hai ba tuần, một số người bị suy sụp tinh thần hay sức khỏe. Các anh chị em ấy phải được phép giải trí. Họ có thể thay đổi công việc của mình. Họ có thể chơi đàn pi ­ano hay chơi banh. Họ tham gia những sinh hoạt ấy chỉ vì mục đích phục hồi từ tình trạng mệt mỏi. Giải trí hoàn toàn vì mục đích gia tăng hiệu năng của một người. Sau khi giải trí xong, họ có thể làm việc tốt hơn và phục vụ Chúa một cách mạnh mẽ hơn.

Đôi khi, một người có thể ra vùng thôn quê để nghỉ ngơi, như Chúa Jesus đã từng làm, hoặc đi du lịch ít ngày. Làm như vậy cũng tốt. Ở nhà, người ấy cũng có thể chơi các trò chơi với con cái mình. Những sinh hoạt ấy không làm vướng mắc; chúng có mục đích giúp một người đạt được [hiệu quả hơn] trong công việc của mình. Nếu sinh hoạt giải trí nào làm giảm hiệu suất của một người, thì sinh hoạt ấy đang ở trong nguyên tắc sai trật. Một sinh hoạt giải trí phải luôn luôn nâng cao [hiệu quả] công việc của một người. Chúng ta dễ trở nên mệt mỏi nếu ngày đêm cứ làm đi làm lại cùng một công việc. Đó là tại sao một người cần phải chạy bộ, làm vườn hay đi chơi một lúc. Chúng tôi không khuyến khích những sinh hoạt ấy, nhưng cũng không chống đối. Nguyên tắc cơ bản là những hoạt động ấy phải nâng cao hiệu suất của chúng ta, thay vì cản trở.

Có một ngày nghỉ sau khi làm việc hai ba tháng là thích hợp. Ngày nào cũng nghỉ lễ là lười biếng, chứ không phải là nghỉ ngơi. Một Cơ Đốc nhân phải học tập làm việc trên đất, và đừng lười biếng. Chúng ta cho phép các anh em giải trí vì mục đích gia tăng hiệu quả công tác của họ, nhưng đừng để cho những người khác có cớ chỉ trích. Chúng ta không muốn trở nên cực đoan, và không muốn đem sự sỉ nhục đến cho danh Đức Chúa Trời.

D. Không Được Có Yếu Tố May Rủi Trong Các Môn Giải Trí

Thứ tư, mọi môn giải trí đều phải liên quan đến kỹ năng, chứ không được dính dấp đến trò đỏ đen. Chúng ta có thể nói rằng chỉ loại giải trí thuần liên quan đến kỹ năng và không dính dấp gì đến may rủi mới đúng đắn. Bất cứ sinh hoạt giải trí nào vừa liên quan đến kỹ năng vừa dính dấp đến may rủi đều là một loại cờ bạc, chứ không phải là giải trí. Nếu một trò chơi chỉ dính dấp đến may rủi mà không liên quan gì đến kỹ năng, thì đó là cờ bạc, và các Cơ Đốc nhân phải tránh hẳn. Bất cứ điều gì dính dấp đến may rủi đều là một loại cờ bạc. Sự giải trí Cơ Đốc chỉ liên quan đến kỹ năng, chứ không được có yếu tố may rủi nào. Một trò chơi gieo súc sắc hoàn toàn là vấn đề may rủi; một Cơ Đốc nhân đừng bao giờ tham gia vào trò chơi ấy. Đó hoàn toàn là cờ bạc. Những người trẻ có thể chơi cờ, vì chơi cờ là vấn đề kỹ năng, chứ không phải là trò chơi may rủi.

Có hai loại giải trí: Một loại liên quan đến kỹ năng, còn loại kia thì dính dấp đến may rủi. Trò chơi có gieo súc sắc liên quan đến vận may của một người. Vì vậy, đó là một trò chơi may rủi. Một Cơ Đốc nhân không được tham gia vào bất cứ loại cờ bạc nào. Trước khi được cứu, một số người thích chơi bài mạt chược. Đó là cờ bạc. Trò chơi ấy liên quan đến một ít kỹ năng cộng với nhiều yếu tố may rủi. Một Cơ Đốc nhân chỉ có thể chơi bằng kỹ năng, chứ không bằng bất cứ điều gì dính dấp đến may rủi. Thậm chí người ấy cũng không thể tham dự vào những trò chơi dựa một phần trên kỹ năng và một phần trên may rủi.

Mạt chược là một trò chơi may rủi, ngay cả khi trò chơi ấy không dính dấp gì đến tiền bạc. Nó tạo cho người chơi một loại hi vọng, một loại cầu khấn. Người ấy hi vọng cơ may sẽ đến với mình. Loại hi vọng ấy là sai trật. Chơi bài mạt chược là sai trật, thậm chí khi không có đánh cuộc.

Trò chơi bida liên quan đến kỹ năng. Tuy có thắng thua, nhưng tự trò chơi ấy không có gì sai trật cả. Tuy nhiên, khi dính dấp đến tiền bạc, thì trò chơi ấy sai trật và trở nên một loại cờ bạc.

Chúng ta có thể nói rằng một số trò chơi, tự bản chất của nó, là một loại cờ bạc, trong khi những trò chơi khác thì không phải. Tuy nhiên, một người có thể lấy một trò chơi không dính dấp gì đến cờ bạc và biến nó thành một loại cờ bạc. Đó lại là một vấn đề hoàn toàn khác. Thậm chí điều vô hại như một bữa ăn cũng có thể trở nên một loại cờ bạc. Gieo súc sắc, tự bản chất của nó, là cờ bạc, dầu không dính dấp đến tiền bạc. Một Cơ Đốc nhân không được dự vào trò chơi như vậy. Là Cơ Đốc nhân, chúng ta có những nguyên tắc chi phối sự phán đoán của mình. Khi chúng ta nói rằng mình có thể làm điều gì hay không thể làm điều gì, chúng ta được những nguyên tắc hướng dẫn. Tham gia một trò chơi liên quan đến kỹ năng là đúng, và dự vào trò chơi nào đó dính dấp đến may rủi là sai. Bất cứ loại trò chơi nào liên quan đến kỹ năng đều được phép chơi. Nhưng bất cứ loại trò chơi nào tùy thuộc vào may rủi đều không được phép chơi; đó là một loại cờ bạc.

Hơn nữa, chúng ta không được chạm đến bất cứ thứ gì thế gian xem là một loại cờ bạc. Chúng ta phải có các nguyên tắc của mình. Chúng ta phải khám phá ra cờ bạc là gì và trò chơi may rủi là gì. Bất cứ trò chơi nào dính dấp đến may rủi đều là cờ bạc.

Một số anh em hỏi có được phép đi săn, câu cá và nuôi chim không. Trong Kinh Thánh, săn bắn bắt đầu từ thời Nim-rốt (Sáng. 10:8-9), và dường như Chúa không thích việc săn bắn. Câu cá thì được phép làm. Một khi sáng tỏ về nguyên tắc, anh em sẽ biết phải làm gì đối với nhiều điều khác. Tóm lại, nếu trò chơi chỉ liên quan đến kỹ năng thì được, còn nếu trò chơi dính dấp đến may rủi thì không được. Cờ bạc tuyệt đối là không được. Ai mà hỏi một Cơ Đốc nhân có được phép cờ bạc không thì người ấy phải là một người rất sa bại.

Một số loài chim có thể nuôi được vì chúng đã được thuần hóa trong nhiều năm và giống như những con vật trong nhà; nếu được thả tự do, chúng sẽ không sống được. Nhưng chúng ta phải thả tự do cho những loài chim có thể tự sinh tồn. Có chim bồ câu là gia súc, và có chim bồ câu hoang dã. Chúng ta có thể áp dụng cùng những nguyên tắc đó cho các vấn đề ấy.

E. Giải Trí Đáp Ứng Nhu Cầu Của Một Người

Thứ năm, sinh hoạt giải trí của chúng ta phải đáp ứng nhu cầu của mình. Chúng ta có sinh hoạt giải trí vì chúng ta có nhu cầu. Nếu không có nhu cầu thì chúng ta không nên giải trí. Nhiều anh em quá bận rộn đến nỗi họ nghĩ mình không cần giải trí. Những anh em khác thì suốt ngày không làm gì, và họ luôn luôn nghĩ đến việc giải trí. Những người thật sự cần giải trí lại không cảm thấy cần giải trí, trong khi những người không cần giải trí lại thấy cần giải trí. Chúng tôi không cần nói với mọi người về nhu cầu giải trí. Chúng tôi không muốn “cấp giấy phép” cho con cái Đức Chúa Trời. Chúng tôi không muốn tán đồng tất cả các loại giải trí. Điều tôi muốn nói với con cái Đức Chúa Trời là họ phải xét chính mình xem có nhu cầu ấy hay không. Nguyên tắc luôn luôn phải là sống vì Chúa và thừa nhận rằng trọn thời giờ của chúng ta là của Chúa.

Cuộc sống được đo bằng thời gian. Tự cuộc sống không phải là thời gian, nhưng được đo bằng thời gian. Một người không thể phung phí thời giờ của mình vào mọi công việc rồi nhận thấy mình không còn thời giờ dành cho Đức Chúa Trời. Lãng phí một giờ đồng hồ là phí một giờ trong cuộc sống. Lãng phí hai giờ đồng hồ là phí hai giờ trong cuộc sống. Nếu anh em dùng một giờ để giải trí, một giờ ấy cuối cùng phải đem lại ích lợi cho anh em trong công việc. Nếu giờ giải trí ấy không cần thiết thì sinh hoạt giải trí đó là phí phạm thời giờ. Phí phạm thời giờ là phí phạm cuộc sống. Nếu có thể dành thêm một giờ cho Chúa, chúng ta có thể gặt hái được thêm kết quả của giờ ấy. Nếu chúng ta dành một giờ để giải trí, và sinh hoạt giải trí ấy có thể nâng cao [hiệu quả] công tác của chúng ta, thì đó là một sự đầu tư chứ không phải phí phạm.

Vậy nên, giải trí dựa trên nhu cầu. Giải trí cũng có thể dựa trên lời khuyên của những anh em lão thành hay lời chỉ dẫn của bác sĩ. Đôi khi, một anh em lão thành có thể khuyên anh em nên giải trí vì anh ấy cảm thấy tình trạng căng thẳng gia tăng bên trong anh em. Những lúc khác, một vị bác sĩ có thể khuyên anh em đừng làm những công việc gì đó và cảnh cáo anh em về những hậu quả nghiêm trọng. Giải trí là để giải quyết nhu cầu chứ không phải để vui chơi. Tôi có những loại giải trí riêng của mình. Tôi tham gia sinh hoạt giải trí không phải để tham gia sinh hoạt giải trí, mà để nâng cao [hiệu quả] công tác của mình. Một người bận rộn có thể cần giải trí, hay có thể không cần giải trí. Quy tắc chung là sinh hoạt giải trí dành cho những người cần giải trí. Những người không cần giải trí không bắt buộc phải có sinh hoạt giải trí.

Chúng tôi nhận thấy các thanh thiếu niên cần giải trí. Chúng ta có thể nhận thấy rằng những thanh thiếu niên giữa vòng chúng ta cần giải trí. Một số cha mẹ không có nhu cầu ấy, nên họ nghĩ con cái mình cũng không có nhu cầu ấy. Tuy nhiên, lấy đi sinh hoạt giải trí của con cái là đẩy chúng vào con đường đồi bại. Chúng ta phải nhận thấy nhu cầu của chúng, cho dầu chúng ta hoàn toàn không rõ về nhu cầu riêng của mình. Nguyên tắc là sinh hoạt giải trí dành cho những người cần nó; những người không cần giải trí có thể sống không có sinh hoạt giải trí.

F. Sinh Hoạt Giải Trí Phải Thích Hợp Với Thể Lực

Thứ sáu, mọi sinh hoạt giải trí phải thích hợp với thể lực của một người. Vấn đề đầu tiên cần xem xét trong sinh hoạt giải trí là thể lực. Mọi người đều phải nhớ điểm này khi tham gia sinh hoạt giải trí. Chúng ta mong thân thể mình được ích lợi, chứ không bị tổn hại do giải trí. Nếu thân thể chúng ta bị tổn hại do giải trí, thì chúng ta đang vi phạm nguyên tắc giải trí. Điều chúng ta muốn ở đây là làm cho thân thể mình dần dần khỏe hơn. Nếu loại giải trí nào đó làm tổn hại thân thể chúng ta, sinh hoạt giải trí ấy có gì đó sai trật. Giả sử, người kia mắc bệnh lao. Nếu người ấy muốn giải trí một chút, thì sinh hoạt giải trí đó không được làm hại sức khỏe của mình. Đôi lúc một chị em mắc bệnh tim có thể cần chút giải trí, nhưng sinh hoạt giải trí ấy phải giúp giảm bớt sự mệt mỏi của chị thay vì làm cho bệnh tim của chị trầm trọng hơn.

Khi còn trẻ, tôi có một người bạn vốn rất xấu xa. Sau khi tin nhận Chúa, anh thay đổi và trở thành một người tuyệt vời. Trước khi hoán cải, anh rất thích bóng rổ. Sau khi được cứu, anh cảm thấy bị cáo trách khi chơi bóng rổ. Anh quyết định chơi bóng rổ thêm một lần nữa rồi bỏ luôn. Sau trận bóng rổ cuối cùng, anh ói ra máu và chết. Đó không phải là giải trí. Trò chơi ấy hoàn toàn không hợp với thể lực của anh. Anh nghĩ rằng sau khi tham gia trận bóng rổ ấy, anh có thể đi giảng phúc-âm. Anh không ngờ rằng sau cuộc chơi ấy mình lại chết. Thật là quá uổng phí!

Tôi hi vọng chúng ta sẽ nhận thức rằng thân thể mình thuộc về Chúa. Chúng ta giải trí là vì Chúa. Chúng ta không giải trí cũng là vì Chúa. Chúng ta không làm bất cứ điều gì vì chính mình. Nếu tham gia một loại giải trí nào, chúng ta phải nhớ đó là vì Chúa. Ngoài ra, nếu từ bỏ sinh hoạt giải trí, chúng ta phải nhớ đó là vì Chúa. Dầu một người có giải trí hay không, nguyên tắc là không được làm tổn hại thân thể. Làm tổn hại thân thể chắc hẳn không phải là khôn ngoan. Không những làm tổn hại thân thể bằng những sinh hoạt không đúng đắn là sai trật, mà làm tổn hại thân thể bằng những sinh hoạt đúng đắn cũng sai trật. Thân thể của con cái Đức Chúa Trời không phải là của họ. Đối với bất cứ loại giải trí nào, chúng ta đều phải tự hỏi xem nó có ích cho thân thể mình không. Hãy tham gia sinh hoạt giải trí ấy nếu nó có ích. Đừng dự vào môn giải trí ấy chỉ vì anh em thích giải trí. Giả sử, chị em nọ bị bệnh tim. Nếu chị thấy một anh em chơi banh ngoài sân và chị muốn tham dự trò chơi ấy, thì cuối cùng chị có thể sẽ bị bệnh thêm. Anh em ấy chơi banh không có gì sai trật, nhưng chị em bị bệnh tim mà tham gia trò chơi ấy là sai trật. Chúng tôi hi vọng con cái Đức Chúa Trời sẽ lưu ý đến vấn đề này. Mọi việc chúng ta làm đều phải vì mục đích phục vụ Chúa. Dầu hôm nay chúng ta dành chút ít thời giờ để giải trí, mục tiêu giải trí của chúng ta phải là để phục vụ Chúa tốt hơn.

Tôi không muốn trông thấy các tín đồ chết yểu. Tôi luôn luôn hi vọng trong Hội thánh có thêm những anh chị em cao niên. Xin nhớ rằng cao niên trong thế gian khác với cao niên trong Hội thánh. Trong thế gian, một người càng lớn tuổi thì càng suy yếu. Những người trẻ tuổi hơn là những người tiến bộ hơn. Nhưng trong Hội thánh, một người càng cao tuổi, thì người ấy càng tiến bộ. Trong thế gian, những người trẻ không thể tiến lên trừ khi những người già chết đi, vì những người già luôn luôn là chướng ngại vật cho những người trẻ. Tuy nhiên, trong Hội thánh thì không như vậy. Một người càng già thì người ấy càng tươi mới và những điều người ấy chạm đến càng cao sâu hơn. Nếu không có anh chị em lão thành nào thì Hội thánh sẽ nghèo nàn và thất bại. Tôi không thích trông thấy anh chị em trong Hội thánh chết yểu do không quan tâm đến thân thể của mình. Thay vì cung ứng cho Hội thánh, những bài học Chúa ban cho họ bị uổng phí. Hội thánh không nên bị mất mát như vậy, và không thể chịu được sự tổn thất ấy.

Khi tham gia những môn thể thao và trò chơi, chúng ta không thể phấn đấu để phá kỷ lục như thể chúng ta là những vận động viên. Những vận động viên chuyên nghiệp không được thúc đẩy bằng chính trò chơi, mà bởi lòng mong muốn phá kỷ lục. Chúng ta phải xem sinh hoạt giải trí như một trò chơi và tham gia trò chơi ấy vì ích lợi cho thân thể của mình.

G. Chọn Sinh Hoạt Giải Trí Hợp Với Bản Tính

Thứ bảy, sinh hoạt giải trí không những liên quan đến thể lực mà còn liên quan đến bản tính. Khi một người làm điều mình thích làm, người ấy có khuynh hướng thoải mái và sung sướng hơn về mặt tâm lý. Làm điều anh em không thích là lao khổ; đó không phải là giải trí. Một số chị em rất thích hoa. Nếu yêu cầu họ tưới hoa trong nửa tiếng đồng hồ, họ không có dấu hiệu gì tỏ ra mệt mỏi, vậy mà công việc ấy có thể làm cho người khác mệt nhọc. Trước khi làm công việc ấy, họ có phần nào căng thẳng, nhưng sau khi làm công việc ấy, họ cảm thấy thanh thản. Tuy nhiên, nếu anh em yêu cầu một người vốn không thích hoa và ghét công việc làm vườn phải tưới cây nửa giờ đồng hồ, thì công việc ấy sẽ là một gánh nặng. Vậy, giải trí cũng liên quan đến bản tính nữa. Trong việc lựa chọn sinh hoạt giải trí, anh em phải chọn loại giải trí làm thư giãn thần kinh và làm dịu tâm trí mình, như những ví dụ chúng tôi vừa nêu trên. Ai cũng có loại giải trí nào đó vốn phù hợp với mình. Đối với một số người, làm vườn là một sinh hoạt giải trí; đối với những người khác thì đó không phải là giải trí. Có người thích chó mèo, trong khi những người khác thì cảm thấy bồn chồn và sợ hãi khi chó mèo đến gần. Chúng ta phải tìm kiếm điều mình thích. Những việc ấy sẽ nâng cao [hiệu quả] công tác của chúng ta.

Đối với tôi, ngắm biển thì không phải là giải trí, nhưng một dòng sông làm cho tôi được thanh thản. Một số anh em thì khác. Đối với họ, sóng càng lớn thì càng tốt. Họ sung sướng nhìn thấy một con thuyền nhấp nhô trên sóng giữa biển. Đó là sở thích của họ, và họ sung sướng khi ngắm quan cảnh ấy. Việc ấy làm tâm trí họ sảng khoái. Điều đó liên quan đến bản tính. Anh em phải chọn loại giải trí hợp với bản tính để phục hồi sức khỏe của mình. Nếu chọn điều gì đó ngược với bản tính của mình, anh em sẽ cảm thấy mệt mỏi và không muốn tiếp tục trò giải trí ấy.

H. Lưu Ý Đừng Làm Cho Người Khác Vấp Phạm

Thứ tám, chúng ta là Cơ Đốc nhân phải làm gương cho người khác trong mọi sự. Chúng ta không muốn trở nên cớ vấp phạm cho người khác, thậm chí trong vấn đề giải trí. Chúng ta sống vì Chúa, cũng như sống vì các anh em; chúng ta không sống vì chính mình. Chúng ta đừng chỉ quan tâm đến chính mình mà thờ ơ với người khác. Đừng phàn nàn rằng: “Tại sao họ phải để ý đến tôi?” Nếu không để ý đến anh em thì họ phải để ý đến ai? Hiển nhiên, họ sẽ để ý đến anh em. Nếu một thành phố được xây trên ngọn đồi, thì ai mà không thấy thành phố ấy? Tất nhiên, những người khác sẽ nhận thấy điều đó. Bất kể mình tin tưởng vững chắc thế nào, chúng ta cũng phải lưu ý đến ảnh hưởng của mình trên các anh em trẻ tuổi khi họ nhìn thấy những gì chúng ta làm. Chúng ta phải hỏi những việc làm ấy có gây cho họ vấp phạm không. Chúng ta là con cái Đức Chúa Trời, và đã tin nhận Chúa. Chúng ta phải có cảm xúc nhạy bén. Chúng ta phải nhận thức rằng mình chịu trách nhiệm đối với Đức Chúa Trời và đối với nhiều anh chị em trẻ.

Nếu người nào đó nghĩ mình có thể ăn thịt, thì điều ấy không gây ra nan đề, nhưng nếu việc người ấy ăn [thịt] làm vấp phạm một anh em, thì người ấy không nên ăn [thịt]. Ăn thịt không phải là sai, nhưng nếu việc người ấy ăn [thịt] làm người khác vấp phạm thì đó là sai trật. Cũng vậy, giải trí không phải là sai, nhưng làm các anh em vấp phạm là sai trật.

Chúng ta phải xét xem những người yếu đuối sẽ nghĩ gì về những điều chúng ta làm. Tôi không muốn trở nên cớ vấp phạm cho những người yếu đuối. Chúa không nói chúng ta đừng làm cớ vấp phạm cho người mạnh mẽ. Trái lại, Ngài nói chúng ta đừng làm cớ vấp phạm cho người yếu đuối. Lương tâm của nhiều người vốn yếu đuối. Họ nghĩ họ không được đến đền miếu. Vì quan tâm đến lương tâm yếu đuối của anh em ấy, nên tôi sẽ không đến đền miếu, dầu tôi biết hình tượng không là gì cả. Theo ánh sáng của nguyên tắc này, chúng ta không được tham dự bất cứ trò giải trí nào gây vấp phạm cho anh em.

Anh em phải làm gì nếu anh em [thấy] lương tâm mình bình an về một điều gì đó, nhưng người khác thì không [thấy như vậy]? Được bình an trong lương tâm mình vẫn chưa đủ, anh em phải quan tâm hơn nữa. Anh em phải nhớ rằng lương tâm của người khác sẽ bị hành động của anh em gây bất an. Anh em phải kiểm chế đừng làm những việc gây vấp phạm cho người khác. Nói rằng anh em sẽ không bị vấp phạm thì vẫn chưa đủ. Hãy nhớ rằng những người khác có thể bị vấp phạm. Nói rằng lương tâm anh em bình an vẫn chưa đủ; anh em phải nhớ rằng lương tâm của người khác có thể không bình an. Đừng nói rằng: “Điều này sẽ không làm tôi phạm tội”. Hãy nhớ rằng người khác có thể phạm tội vì điều đó. Anh em có thể không có nan đề gì trong vấn đề ấy, nhưng người khác có thể có nan đề. Anh em nên làm gì? Chúng ta phải tránh nhiều loại giải trí vì cớ các anh em ấy.

Chúng ta phải nhận thấy rằng nhiều điều vốn hợp pháp, nhưng không phải mọi việc đều có lợi. Vì vậy, chúng ta phải rất cẩn thận trong hành vi của mình, càng cẩn thận càng tốt. Chúng ta phải luôn luôn học tập theo con đường đúng đắn. Chúng ta phải học tập bước đi cách cẩn trọng. Chúng ta cho phép anh chị em mình tham gia sinh hoạt giải trí. Sinh hoạt giải trí vốn chấp nhận được, nhưng đôi khi môn giải trí ấy có thể làm cho người khác vấp phạm. Nếu như vậy thì tốt hơn là đừng dính dấp đến môn giải trí ấy. Chúng ta phải cẩn trọng, đặc biệt đối với những người vốn dễ bị nô lệ [cho điều gì]. Một số người dễ bị ảnh hưởng; họ dễ bị cột trói. Chúng ta phải cẩn trọng đối với họ. Nhiều người dễ sa ngã. Đối với họ nếu chúng ta thiếu cảnh giác một chút, họ sẽ sa ngã. Đó là tại sao chúng ta phải chú ý đến vấn đề này.

I. Đừng Làm Điều Người Ngoại bang Cho Là Không Đúng Đắn

Thứ chín, chúng ta đừng dự vào bất cứ sinh hoạt giải trí nào mà theo quan điểm của người Ngoại bang là không đúng đắn. Nói như vậy không có nghĩa là chúng ta có thể làm bất cứ điều gì người Ngoại bang cho là đúng đắn. Đó là hai nguyên tắc liên quan đến người Ngoại bang. Chúng ta không nhất thiết làm những gì họ tán thành, nhưng chúng ta chắc chắn không làm bất cứ điều gì họ không tán thành. Anh em đã sáng tỏ chưa? Có nhiều loại tiêu khiển người Ngoại bang tán thành, nhưng chúng ta không thể dự vào những trò tiêu khiển ấy. Họ tán thành việc đi xem xi-nê, cờ bạc và khiêu vũ. Đó là những loại tiêu khiển cơ bản của họ, nhưng chúng ta không chấp nhận những trò tiêu khiển ấy. Tất nhiên, chúng ta không bao giờ được làm bất cứ điều gì mà chính người Ngoại bang cũng không tán thành.

Chúng ta tranh luận với người khác về sinh hoạt giải trí của chúng ta là không đáng. Một số người tại những nơi nọ nghĩ rằng chơi banh là không thể chấp nhận được. Chứng cớ của chúng ta là vì Chúa, chứ không phải vì trò chơi banh. Chúng ta không rao giảng để làm chứng cho một trận banh. Chúng ta không cần phải làm chứng về một trận banh. Tiêu chuẩn của chúng ta không được thấp hơn tiêu chuẩn của người Ngoại bang. Những người vô tín tại một số nơi có thể nghĩ đánh cờ là không đúng đắn. Trên nguyên tắc, cả đánh cờ lẫn trò chơi “Đi” (một trò chơi trên ván) đều đúng đắn, nhưng đó không phải là chứng cớ của chúng ta. Chúng ta không cần phí thời giờ để giảng về việc đánh cờ. Chúng ta có thể đánh cờ, và cũng có thể bỏ nó. Chứng cớ của chúng ta là vì Chúa, chứ không phải để ủng hộ những chuyện nhỏ nhặt ấy. Đừng tranh luận với những người vô tín về những chuyện nhỏ nhặt ấy. Chúng ta có thể làm nhiều điều họ tán thành, và chúng ta sẽ không làm bất cứ điều gì họ không tán thành.

Ví dụ, tại một số nơi, câu cá có thể bị cho là không đúng đắn. Chúng ta phải chấp nhận quan điểm của họ và đừng câu cá. Chứng cớ của chúng ta là Đấng Christ, chứ không phải là câu cá. Chúng ta đã hiến dâng mọi sự vì Chúa. Một chút giải trí có là gì đối với chúng ta? Chúng ta không được làm cho bất cứ người nào cảm thấy khó chịu vì sinh hoạt giải trí của mình. Bất cứ ở đâu, chúng ta đừng làm những gì người khác xem là sai trật. Tiêu chuẩn của chúng ta không được thấp hơn tiêu chuẩn của người Ngoại bang, đặc biệt là khi nói đến vấn đề giải trí.

Người nào tranh luận với người khác về sinh hoạt giải trí của mình thì thật là dại dột. Tôi biết có những giáo sĩ Tây phương không có mối quan hệ tốt với dân bản xứ chỉ vì họ muốn có loại giải trí riêng. Làm tổn hại công việc Chúa vì một chút giải trí thì thật là dại dột. Chúng ta phải quan tâm đến những vấn đề chính yếu và linh động đối với những vấn đề khác. Một số anh em phải công tác giữa vòng những người theo Hồi giáo, tức những người không ăn thịt heo. Khi ở giữa vòng họ, các anh em ấy có thể muốn công khai ăn thịt heo vì nghĩ rằng Cơ Đốc nhân ăn thịt heo thì không sao. Nhưng thịt heo vốn bị cấm tại nơi ấy. Nếu ăn thịt heo, họ sẽ hoàn toàn không thể công tác giữa vòng dân ấy. Để chăm lo công tác [cho tốt đẹp], chúng ta đừng xung đột với người khác về những điều nhỏ nhặt ấy.

Ngày nay, một số người có thể muốn đến tỉnh Sikang. Câu cá là điều chưa từng có tại Sikang. Người dân tại đó suốt đời chẳng bao giờ câu cá. Nếu anh em cứ nhất định phải câu cá mà gây xích mích với các anh em địa phương, thì anh em sai trật. Một số giáo sĩ người Anh đến Ấn Độ và vì vấn đề giải trí mà chọc giận dân bản xứ. Không đáng phải làm như vậy.

Tôi đã trình bày chín nguyên tắc trước mặt anh em. Chúng ta phải cẩn thận áp dụng những nguyên tắc ấy. Những loại giải trí thông thường mà người Ngoại bang hay đề cập không phải là vấn đề bàn cãi tại đây. Những loại giải trí ấy bao gồm ba loại: khiêu vũ, cờ bạc và xem xi-nê. Những thứ ấy chúng ta hoàn toàn không thể đụng đến. Chúng tôi chỉ có gánh nặng trình bày chín nguyên tắc ấy về mặt tích cực. Chúng ta không được hi sinh chín nguyên tắc ấy.

IV. SINH HOẠT GIẢI TRÍ ĐÚNG ĐẮN KHÔNG ẢNH HƯỞNG ĐẾN TÌNH TRẠNG THUỘC LINH

A. Những Con Thỏ Và Chữ In Nhỏ Của Hopkins

Cuối cùng, tôi xin thuật cho anh em một câu chuyện đơn sơ sau đây. Hội Đồng Keswick là một cuộc hội họp lớn tại Anh Quốc, gần như là một hội đồng quốc tế. Hằng năm, khoảng năm sáu ngàn người từ khắp thế giới tụ tập tại đó trong một tuần lễ. Tôi nghĩ Đức Chúa Trời đã dùng những kỳ hội đồng ấy rất nhiều. Andrew Murray và F. B. Meyer, hai người hiểu biết Chúa sâu xa, đều từng làm diễn giả tại những kỳ hội đồng ấy. Trong thời kỳ ấy, Stock Meyer ở tại Đức, Melton ở Pháp, Andrew Murray ở Hòa Lan, và Evan Hopkins ở Anh. Hopkins được coi là nhà thần học của Keswick. Ông là người đầu tiên nhìn thấy lẽ thật người tín đồ đã được đồng đóng đinh với Đấng Christ. Ông là chồng của Hannah Whitall Smith, tác giả quyển The Christian’s Secret of a Happy Life (đã chuyển ngữ sang tiếng Việt với tựa đề là Sông Phước Vô Tận). Nếu không có sự giúp đỡ của Hopkins thì bà Penn-Lewis đã không thể truyền bá lẽ thật về sự đồng đóng đinh với Đấng Christ, vì nước Anh hoàn toàn không thể chấp nhận một phụ nữ rao giảng. Hopkins là một người rất đúng đắn trước mặt Chúa. Tuy nhiên, ông có một thú tiêu khiển; ông rất thích vẽ mỗi khi rảnh rỗi. Ban đầu, ông vẽ những đề tài nghiêm túc. Về sau, khi có cháu gái, ông bắt đầu vẽ thỏ cho đứa cháu gái ấy. Khi đi giảng về, ông vẽ hình những con thỏ cho cháu gái của mình. Suốt đời, ông từng vẽ hàng ngàn con thỏ. Sau này, một số nhà xuất bản cho ấn hành một quyển sách về những con thỏ của Hopkins. Hopkins vốn là một người thông minh. Mặt của mỗi con thỏ ông đều vẽ khác. Ông cũng thích nghệ thuật viết chữ đẹp. Ông từng viết toàn bộ bài cầu nguyện của Chúa trên một đồng si-ling. Tôi không nói anh em phải bắt chước ông ấy. Tôi nêu lên điều này chỉ để cho anh em thấy rằng sinh hoạt giải trí không ảnh hưởng đến tình trạng thuộc linh của một người. Ngược lại, qua thú tiêu khiển của một người, chúng ta có thể chạm đến yếu tố con người của người ấy. Xin nhớ rằng đầy tớ của Đức Chúa Trời không phải là những người khô cứng; đó là Công giáo chứ không phải Đạo Đấng Christ. Cơ Đốc nhân là những người đơn sơ, giản dị và tự nhiên.

B. George Muller Vì Một Cô Bé Cầu Xin Chúa Cho Cuộn Len

George Muller là một người có kinh nghiệm trong sự cầu nguyện. Lần kia, một cô bé tên là Abigail xin ông cầu nguyện Chúa cho em cuộn len màu. Ông cầu nguyện về việc ấy, và cô bé đó nhận được cuộn len. Cô bé ấy lớn lên trở nên một trong những Cơ Đốc nhân tốt nhất tại Anh Quốc. Khi đọc tiểu sử của cô, người ta có ấn tượng mạnh mẽ về những bài học cô đã học được trong Chúa. Nếu được thực hiện cách đúng đắn, sinh hoạt giải trí sẽ không kéo một người xuống. Nếu anh em giữ nguyên tắc đúng đắn trong sinh hoạt giải trí trước mặt Chúa, việc giải trí sẽ nâng vực anh em, phục hồi thân thể và tâm trí để anh em được khỏe mạnh.