Thông tin sách

Chức Vụ Lời Đức Chúa Trời

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Ministry of God's Word
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 16

Untitled Document

CHƯƠNG MƯỜI SÁU

LỜI VÀ SỰ TUÔN ĐỔ LINH

MỐI LIÊN HỆ GIỮA LỜI VÀ LINH

Đến đây chúng ta hãy chuyển sang vấn đề lời và sự tuôn đổ linh. Lời rao giảng ra được tiếp nhận là khải thị hay chỉ là giáo lý tùy thuộc rất nhiều vào việc người cung ứng có tuôn đổ linh mình ra hay không. Những người khác chỉ nghe lời nói hay nghe lời nói mà [đồng thời] nhìn thấy ánh sáng thì tùy thuộc vào việc linh của người cung ứng có được tuôn đổ ra hay không. Khi nghe lời giảng, một người ngã sấp mặt mình xuống hay tình trạng vẫn không thay đổi thì tùy thuộc vào việc linh của người cung ứng có được tuôn đổ ra hay không. Lời có thể đúng đắn và cảm xúc có thể hiện diện, nhưng nếu linh không tuôn đổ ra, thì người khác chỉ chạm đến một giáo lý hoàn hảo hay một sự dạy dỗ cao sâu. Họ có thể hiểu điều đó, nhưng họ không chạm đến lời Đức Chúa Trời. Lời có thể được truyền đạt mà tuyệt nhiên không có linh. Lời có thể được rao giảng một cách rất tầm thường. Nếu lời nghiêm túc được rao giảng bằng một linh tầm thường, hờ hững, lời ấy sẽ trở nên rất tầm thường. Nhưng một sứ điệp được chia sẻ bằng một linh mạnh mẽ, tự phát chính sứ điệp ấy sẽ trở nên mạnh mẽ. Lời tự nó có thể hoàn toàn đúng đắn, nhưng cũng còn vấn đề liên quan đến loại linh kèm theo việc truyền đạt lời ấy. Điều đó tùy thuộc vào việc người cung ứng lời có tuôn đổ linh mình ra hay không. Một người cung ứng lời có thể tuôn đổ linh mình ra một cách tầm thường hay có thể tuôn đổ linh ấy ra một cách mạnh mẽ. Thậm chí người ấy có thể tuôn đổ linh mình ra một cách bùng nổ. Chất lượng của lời tùy thuộc vào cách linh được tuôn đổ ra. Kết quả mà lời sinh ra trong người khác không tùy thuộc vào chính lời bao nhiêu nhưng tùy thuộc vào việc linh được tuôn đổ ra như thế nào. Trong khi rao giảng, một người cung ứng có thể tuôn đổ linh mình ra hay có thể giữ lại linh mình. Người ấy có thể tuôn đổ linh mình ra một cách mạnh mẽ hay một cách tầm thường. Quyết định ấy ở trong tay người cung ứng lời. Một người cung ứng lời phải tập đẩy linh mình tuôn đổ ra trong khi rao giảng.

Có một mối liên hệ mật thiết giữa linh và lời. Khi linh được tác động, lời cũng được tác động. Khi linh sai trật, lời cũng sai trật. Khó mà giải thích rõ ràng linh ảnh hưởng lời thế nào. Chúng tôi chỉ có thể nói là linh của con người rất mềm mại và tinh tế; đừng quấy rầy hay xúc phạm linh. Vào lúc rao giảng lời Đức Chúa Trời, một người có thể có mọi sự đâu vào đó. Nhưng nếu linh chưa sẵn sàng thì không cách nào truyền đạt được lời. Một người phải tuôn đổ linh mình ra trước khi người ấy có thể truyền đạt lời Đức Chúa Trời. Tất cả những ai có kinh nghiệm rao giảng lời đều biết việc tuôn đổ linh ra nghĩa là gì. Nếu ở bên ngoài mưa gió tối tăm, và một người ngần ngại mở cửa nhà bước ra, thì người khác phải đẩy anh để giúp anh bước ra ngoài cửa. Đó là cách linh được đẩy ra. Khi chúng ta đứng lên nói trong buổi nhóm, có thể linh chúng ta không chuyển động, và chúng ta phải đẩy linh ra. Nếu chúng ta không đẩy linh ra, thì trong lời rao giảng của mình sẽ có một “sự xuống dốc” rõ rệt. Thường thì khi chúng ta đẩy một chút để tuôn đổ linh ra, thì lời giảng trở nên mạnh mẽ hơn nhiều. Người khác không những nghe lời giảng mà còn chạm đến chính điều ở đằng sau lời giảng. Họ không những chạm đến lời lẽ của chúng ta, mà còn chạm đến linh của chúng ta nữa. Đôi khi một người có thể hiểu mọi lời trong một bài giảng, và thậm chí người ấy có thể lặp lại và đọc thuộc lòng cho người khác nghe; tuy nhiên, người ấy không thể lặp lại linh. Vào lúc khác, khi một người nghe giảng, người ấy không những nghe lời giảng mà còn chạm đến linh nữa. Người nào không chạm đến linh thì lời sẽ không tác động trên người ấy.

Đối với việc đọc Kinh Thánh cũng có thể nói như vậy. Một số người chỉ nhìn thấy chữ nghĩa khi họ đọc Kinh Thánh, trong khi những người khác thì chạm đến linh của Kinh Thánh. Khi một số người đọc Kinh Thánh, họ chỉ nhìn thấy lời lẽ của Phao-lô mà không biện biệt được giọng văn của Phao-lô. Họ không thể biện biệt giọng văn lên cao hay xuống thấp, nhẹ nhàng hay lớn tiếng. Họ không biết đó là giọng văn buồn rầu hay là giọng văn vui mừng. Khi những người khác đọc Kinh Thánh, họ nhìn thấy lời lẽ của Phao-lô và biện biệt giọng văn của ông. Họ nhận biết sự buồn rầu trong lời cầu nguyện hay lời lẽ của Phao-lô. Họ cũng nhận biết Phao-lô đang nói ra trong cơn giận hay với sự vui mừng. Họ chạm đến linh của Phao-lô. Chúng ta có thể đọc qua sách Công-vụ từng câu một, nhưng có thể không chạm đến lời diễn đạt ở bên trong lời. Phao-lô đuổi quỉ ra khỏi một thiếu nữ nô lệ (16:18). Nếu không chạm đến linh, chúng ta chỉ biết quỉ được đuổi ra; chúng ta sẽ không biết chính xác điều đã xảy ra. Chúng ta sẽ không biết Phao-lô nói bằng một giọng nói lớn hay một giọng nói mạnh, vì chúng ta chưa chạm đến linh. Chúng ta phải vào trong linh của những người viết Kinh Thánh rồi mới có thể hiểu biết Kinh Thánh mà họ đã viết. Kinh Thánh mà những người ấy viết là một sự bày tỏ về loại linh họ có. Nếu chỉ chạm đến lời mà không chạm đến linh thì chúng ta không thể đọc Kinh Thánh.

Tương tự như vậy, chúng ta phải kinh nghiệm những sự xử lý của Đức Chúa Trời rồi mới có thể tuôn đổ linh mình ra trong lời rao giảng của mình. Nếu chúng ta chưa từng được Chúa xử lý, hay nếu sự xử lý không sâu xa, thuần khiết hay tinh sạch đúng mức, thì linh của chúng ta không bao giờ có thể tuôn đổ ra cùng với lời Đức Chúa Trời. Cho dầu chúng ta cố gắng đẩy linh mình ra, cũng không có gì để chúng ta đẩy ra. Chúng ta có thể đẩy các giáo lý ra, nhưng không bao giờ có thể đẩy linh nằm ở đằng sau lời Đức Chúa Trời ra. Chúng ta phải ghi nhớ ý nghĩa của sự rao giảng. Rao giảng có nghĩa là truyền đạt lời. Nhưng đó không phải là tất cả; rao giảng cũng có nghĩa là tuôn đổ linh ra. Khi truyền đạt lời, một người cung ứng lời cũng đồng thời tuôn đổ linh của mình ra. Linh của người ấy được tuôn đổ ra qua lời giảng của người ấy. Tự phát, Linh của Đức Chúa Trời cũng được tuôn đổ ra cùng với linh của con người. Thánh Linh được tuôn đổ ra cùng với nhân linh. Nếu linh của con người không được tuôn đổ ra thì Thánh Linh cũng không được tuôn đổ ra. Điều này tạo ra một nan đề lớn cho người rao giảng. Chúng ta cần ghi nhớ rằng nghe một sứ điệp thì không liên quan gì đến việc nghe những lời giảng, mà liên quan đến việc chạm đến linh.

Chúng ta cần nhận thức rằng khi lời được truyền đạt, tức là khi chức vụ cung ứng lời được truyền đạt, không những lời được truyền đạt, mà linh cũng được tuôn đổ ra. Người nghe không nên chỉ chạm đến lời mà cũng nên chạm đến linh nữa. Nếu một người chỉ chạm đến lời mà không chạm đến linh, thì những gì người ấy có được rất tầm thường và nhạt nhẽo. Nếu không chạm đến linh, chúng ta sẽ hững hờ thậm chí đối với lời phán của chính Đức Chúa Trời. Chỉ khi nào chạm đến linh thì chúng ta mới chạm đến sự sống. Chúa nói: “Những lời Ta phán cùng các ngươi đều là linh và sự sống” (Gi. 6:63). Chúng ta phải chạm đến linh rồi mới có thể hiểu biết ý nghĩa của lời. Vào lúc giảng lời Đức Chúa Trời, chúng ta không những phải quan tâm đến việc chuyển đạt những lời đúng đắn mà còn phải quan tâm đến việc tuôn đổ linh của mình ra. Sự thật là một người không thể nào liên tục tuôn đổ linh mình ra. Chúng ta phải trả một giá nào đó để tuôn đổ linh của mình ra. Người cung ứng lời thường không thể trả một giá như vậy. Đó là lý do tại sao không ai có thể liên tục tuôn đổ linh của mình ra. Tất nhiên, linh của chúng ta càng mạnh mẽ trước mặt Chúa thì chúng ta càng dễ dàng tuôn đổ linh mình ra; chúng ta có thể tuôn đổ linh ra nhiều lần. Thật khó tin là một người có thể đứng lên rao giảng vì Đức Chúa Trời mà chưa lần nào tuôn đổ linh của mình ra. Ít nhất một lần hay hơn một lần, người ấy đã tuôn đổ linh của mình ra, ép buộc linh cùng phát ra với lời của mình, và những người khác đã chạm đến linh của người ấy. Không ai phủ phục khi chỉ nghe lời. Một người được hạ mình xuống vì người ấy đã chạm đến linh. Nếu tất cả những gì chúng ta có là lời lẽ thì lời ấy sẽ dễ dàng trở nên giáo lý. Thậm chí một lời khải thị cũng có thể dễ dàng trở nên một giáo lý. Nếu chúng ta rao giảng một lời khải thị và đồng thời tuôn đổ linh của mình ra, những người khác không những chạm đến lời mà còn chạm đến linh nữa. Linh của Đức Chúa Trời đến với những người khác bằng cách đi qua linh chúng ta.

HUẤN LUYỆN LINH

Sự vận dụng linh của một người cung ứng lời phụ thuộc vào hai điều. Thứ nhất là sự huấn luyện linh; thứ hai là sự sẵn lòng về phía người cung ứng. Một người cung ứng lời có thể vận dụng linh mình để cung ứng cho Hội thánh, và mức độ cùng lãnh vực người ấy có thể vận dụng linh mình hoàn toàn phụ thuộc vào lượng kinh nghiệm mà người ấy có được liên quan đến hai điều trên.

Trước hết, chúng ta hãy bàn về sự huấn luyện linh. Một người cung ứng lời không thể tuôn đổ linh mình ra nhiều hơn những gì mình đã học tập. Mức độ linh của người ấy tuôn đổ ra được quyết định bởi lượng huấn luyện mà người ấy đã nhận được từ Đức Chúa Trời trong linh mình. Nếu một anh em chưa được huấn luyện nhiều thì chúng ta không thể mong đợi người ấy vận dụng linh mình nhiều. Nhưng nếu nhận được những sự huấn luyện nghiêm khắc và liên tục trong linh mình, thì người ấy sẽ dễ dàng và tự phát vận dụng linh mình trong chức vụ cung ứng lời. Sự vận dụng của người ấy sẽ đạt đến mức độ mà mình đã được huấn luyện. Một người không thể tuôn đổ ra một linh mà mình không sở hữu. Những giới hạn của người ấy trước mặt Chúa là giới hạn của linh người ấy. Đó là một bài học rất cơ bản.

Đức Chúa Trời bỏ rất nhiều thời giờ trong cuộc đời của chúng ta để huấn luyện linh chúng ta hầu linh ấy có thể trở nên hữu dụng. Ngài phải huấn luyện chúng ta đến mức độ chúng ta có thể sử dụng linh mình một cách tự do và dồi dào. Chúa sắp đặt những hoàn cảnh của chúng ta nhằm mục đích phá vỡ chúng ta; Ngài đặt chúng ta vào những môi trường không thể chịu nổi. Cũng như Phao-lô, khi ông trải qua những kinh nghiệm của mình ghi lại trong thư Cô-rin-tô thứ nhì, chúng ta có thể nhận thấy những môi trường ấy khốc liệt và khắc nghiệt. Ông nói rằng mình bị đè nén quá sức và thậm chí hết mong sống được (1:8). Những môi trường Chúa chuẩn bị cho chúng ta luôn luôn lớn hơn những gì chúng ta có thể chịu được và lớn hơn điều mà sức chúng ta có thể kham nổi. Mỗi cây giằm chúng ta chịu là một cây giằm không thể mang nổi, không thể chịu đựng được và không thể vượt qua được đối với mình. Khi Chúa đặt chúng ta vào những môi trường ấy, thì nảy sinh hai điều. Một mặt, Chúa phá vỡ con người bề ngoài của chúng ta qua những môi trường ấy. Lúc này thì tâm trí chúng ta bị phá đổ; lúc khác thì tình cảm của chúng ta bị phá đổ. Hơn nữa, thậm chí ý chí của chúng ta hoàn toàn bị phá vỡ. Chúng ta không còn sự lựa chọn nào khác hơn là hoàn toàn đầu phục Chúa và thừa nhận những thất bại và sự bất năng của mình. Đó là phần tiêu cực của kết quả. Mặt khác, dưới sự sửa trị của Thánh Linh, một điều gì đó tích cực được Đức Chúa Trời sinh ra. Khi được phá đổ, chúng ta cứ ở trong tình trạng nằm dài trên đất, hay cuối cùng chúng ta chỗi dậy? Chúng ta bị cây giằm đánh bại, hay cuối cùng chúng ta đắc thắng cây giằm ấy? Chúng ta nói rằng mình bị đè nén quá sức và thậm chí hết mong sống được rồi không làm thêm gì nữa về tình trạng đó, hay chúng ta ngưỡng trông Đấng vực kẻ chết dậy và vượt lên trên sự ngã xuống ấy? Chúng ta phải ghi nhớ rằng Chúa luôn luôn đặt chúng ta vào những môi trường vượt quá sức lực của mình, những môi trường làm cho chúng ta thậm chí hết mong sống được và tước đi mọi hi vọng của mình. Trong những hoàn cảnh tuyệt vọng ấy, dần dần chúng ta tập tin cậy Ngài, ngưỡng trông Ngài và nương dựa nơi Ngài.

Vào những lúc bình thường, chúng ta rất dễ nói về sự tin cậy Chúa! Lời nói của chúng ta về việc ngưỡng trông Ngài vào những khi ấy tầm thường biết bao, và chúng ta nói đến việc tin cậy Ngài một cách khinh suất! Nhưng chỉ khi nào được Chúa đặt vào một hoàn cảnh tuyệt vọng thì chúng ta mới bắt đầu học tin cậy Ngài và lệ thuộc vào Ngài một chút. Khi bắt đầu chạm đến ân điển và quyền năng của Đức Chúa Trời một chút, chúng ta nhận thấy mình đắc thắng mà không ý thức. Chúng ta nhận thức rằng thậm chí việc chúng ta tin cậy là việc đức tin được vận dụng giữa những yếu đuối, việc chúng ta ngưỡng trông Ngài được thực hiện trong thái độ sợ sệt và run rẩy, và lòng tin cậy của chúng ta đã vận hành trong tình trạng thiếu vắng bất cứ sự bảo đảm nào. Chúng ta có thể nghĩ rằng đức tin, sự tin cậy và sự lệ thuộc vào Ngài như vậy thật yếu ớt và không mấy hữu ích. Nhưng giữa những yếu đuối ấy, chúng ta có được một ít đức tin, một chút tin cậy và một ít lệ thuộc vào Ngài. Chúng ta chạm đến một chút ân điển và quyền năng mà không ý thức. Trong những hoàn cảnh như vậy, chúng ta tìm thấy sự thương xót để đắc thắng, và linh chúng ta được huấn luyện. Đó không những là vấn đề phá vỡ con người bề ngoài mà còn là vấn đề huấn luyện linh. Đó không chỉ là một sự phá vỡ dứt khoát và tiêu cực, mà còn là một sự xây dựng dứt khoát và tích cực. Ở đây chúng ta tìm thấy những hoàn cảnh mình có thể đắc thắng và những hoàn cảnh Chúa kêu gọi chúng ta đắc thắng, và tại đó chúng ta nhận thấy Chúa nâng vực chúng ta lên trên các nan đề của mình. Chúng ta đắc thắng các nan đề ấy mà không ý thức. Sa-tan có thể hết sức cố gắng tấn công chúng ta trong những hoàn cảnh ấy, nhưng sự tin cậy, sự chờ đợi và đức tin yếu ớt của chúng ta đem chúng ta đến với quyền năng của Đức Chúa Trời. Tại đó, chúng ta có thể nói với Sa-tan: “Ngươi đã làm mọi cách. Nói về mặt con người, điều đó vượt quá sức của ta, nhưng cảm tạ Chúa, ta đã đắc thắng. Ngài đã ban hi vọng cho ta. Ngài là Đấng vực kẻ chết dậy, và là Đấng làm mạnh mẽ kẻ yếu đuối”. Qua một kinh nghiệm như vậy, linh chúng ta được làm cho mạnh mẽ một chút. Linh chúng ta được huấn luyện đến một mức độ nào đó, và được làm cho phong phú hơn một chút. Qua đó, linh chúng ta được ký thác một số điều hữu dụng và tích lũy thêm sức mạnh.

Công tác của Chúa trong chúng ta không xảy ra chỉ một lần. Ngài hành động trong chúng ta nhiều lần và theo nhiều cách. Trong khi Ngài hành động trong chúng ta nhiều lần, linh chúng ta càng lúc càng trở nên mạnh mẽ hơn. Đức Chúa Trời không những phá vỡ người bề ngoài của chúng ta qua hoàn cảnh chung quanh, mà còn xây dựng con người bề trong của chúng ta. Ngài không những phá đổ con người bề ngoài, mà còn xây dựng linh chúng ta. Chúng ta vượt lên trên những thử thách của mình nhờ linh chúng ta chỗi dậy. Nếu linh chúng ta không ra khỏi cơn thử thách trước thì chúng ta không bao giờ ra khỏi cơn thử thách ấy. Khi linh chúng ta học được một điều gì đó, nhận được sự xử lý nào đó, và trải qua sự huấn luyện nào đó, thì trọn con người của chúng ta cũng chỗi dậy ra khỏi cơn thử thách ấy. Hằng ngày Chúa đang xây dựng chúng ta. Khi bị đặt vào những cơn thử thách, chúng ta bị đè ép mọi mặt. Nhưng khi ra khỏi những cơn thử thách, các hoàn cảnh đều ở dưới [chân] mình, và chúng ta vượt lên trên những hoàn cảnh chung quanh. Khi ở trong những thử thách, chúng ta cảm thấy yếu đuối. Nhưng khi ra khỏi những thử thách ấy, chúng ta lại mạnh mẽ. Điều gì đi vào là sự chết; điều gì đi ra là sự sống phục sinh. Không thử thách nào có thể giam cầm chúng ta, và khi ra khỏi cơn thử thách, chúng ta trở nên khác. Qua cơn thử thách, chúng ta không thể cứ như cũ. Hoặc cơn thử thách phá hủy chúng ta và làm cho chúng ta trở thành những bình chứa vô dụng, hoặc chúng ta ra khỏi thử thách vươn lên một bình diện vinh hiển hơn. Thử thách làm cho chúng ta trở nên hoặc tốt hơn hoặc xấu hơn. Tất cả những người không thể trải qua những thử thách đều không thích hợp để được sử dụng cho bất cứ mục đích gì. Tất cả những người chịu đựng những thử thách và đắc thắng đều có một dấu vết chiến thắng trong suốt cuộc đời của mình. Họ đã được giải cứu khỏi những hoàn cảnh của mình, và Chúa sẽ ban cho họ những chiến thắng tương tự khi họ đương đầu với những hoàn cảnh tương tự. Khi một hoàn cảnh mới phát sinh hay những nan đề mới xuất hiện, họ sẽ kinh nghiệm những chiến thắng mới. Nói cách khác, linh của họ đã học được một điều mới mẻ; họ đã trải qua một sự huấn luyện mới mẻ.

Mỗi khi trải qua một cơn thử thách, chúng ta trải qua với mục đích là cuối cùng mình sẽ vượt lên trên thử thách ấy. Càng có những thử thách thì chúng ta càng có được sức mạnh để đối diện với những thử thách. Qua tiến trình ấy, linh chúng ta được làm cho mạnh mẽ. Mỗi khi chúng ta trải qua một kinh nghiệm, linh chúng ta được làm cho mạnh mẽ. Chúng ta càng trải qua nhiều kinh nghiệm, linh chúng ta càng trở nên mạnh mẽ. Qua sự sửa trị của Thánh Linh, Chúa phá vỡ con người bề ngoài của chúng ta nhiều lần. Khi con người bề ngoài được phá vỡ, con người bề trong được làm cho mạnh mẽ để đắc thắng mọi trở ngại. Khi cái búa rơi trên chúng ta, nó phá vỡ và đập tan con người bề ngoài của chúng ta. Nhưng cũng cái búa ấy đã trở nên một điều mà linh chúng ta đắc thắng. Khi Chúa đặt chúng ta vào một môi trường, người bề ngoài của chúng ta được phá vỡ. Người bề ngoài của chúng ta không thể chịu đựng một cơn thử thách nào cả. Mỗi khi cơn thử thách đến, con người bề ngoài của chúng ta được phá vỡ. Chúng ta càng gặp nhiều thử thách, người bề ngoài của chúng ta càng được phá vỡ. Đồng thời, linh chúng ta thắng hơn những hoàn cảnh ấy. Hoàn cảnh đánh bại con người bề ngoài của chúng ta, nhưng đồng thời người bề trong của chúng ta thắng hơn hoàn cảnh. Qua tiến trình ấy, chúng ta được giải cứu khỏi hoàn cảnh và cuối cùng đắc thắng nó. Đó là những gì diễn ra khi chúng ta trải qua những cơn thử thách. Mỗi khi chúng ta đương đầu với một cơn thử thách, điều như vậy cũng được lặp lại: Trước hết Chúa đưa chúng ta vào một cơn thử thách và đặt chúng ta dưới thử thách ấy. Chúng ta kinh nghiệm sự phá vỡ con người bề ngoài, nhưng kinh nghiệm ấy không dừng lại tại đó. Con người bề trong của chúng ta chỗi dậy để đắc thắng hoàn cảnh, và chúng ta vươn lên ở bờ bên kia. Cơn thử thách đắc thắng con người bề ngoài của chúng ta cuối cùng lại bị con người bề trong của chúng ta đắc thắng. Mỗi khi chúng ta trải qua một kinh nghiệm, linh chúng ta nhận được sự huấn luyện nào đó. Linh chúng ta trở nên năng nổ hơn, và học được thêm một ít về ân điển của Chúa và Linh của Ngài. Nói cách khác, linh chúng ta trở nên mạnh hơn so với lúc trước. Khi linh chúng ta được huấn luyện và trở nên mạnh mẽ, chúng ta sẽ có một linh có thể sử dụng được trong chức vụ cung ứng lời của mình.

Một mặt, người cung ứng lời phải kinh nghiệm được sự phá đổ con người bề ngoài. Mặt khác, linh của người ấy phải được huấn luyện để trở nên mạnh mẽ và hữu dụng. Công tác ấy chỉ có thể được hoàn tất bởi sự sửa trị của Thánh Linh. Khi trải qua một cơn thử thách, chúng ta phải ghi nhớ rằng cuối cùng, cơn thử thách ấy sẽ làm cho chúng ta trở nên khác. Chúng ta hoặc trở nên mạnh mẽ hơn hoặc trở nên tồi tệ hơn. Hoặc chúng ta lằm bằm chống lại Đức Chúa Trời trong cơn thử thách của mình và vẫn bị đánh bại hoặc chúng ta ra khỏi cơn thử thách ấy trong chiến thắng trọn vẹn. Chúng ta phải từ chối không chịu ra khỏi cơn thử thách ấy trong thất bại. 2 Cô-rin-tô chương 12 cho chúng ta thấy rằng khi một cây giằm xuất hiện, Đức Chúa Trời sẽ ban cho chúng ta ân điển để đắc thắng cây giằm. Trước kia, chúng ta biết một ít về ân điển, nhưng không biết loại ân điển kèm theo cây giằm. Mỗi thử thách đều kèm theo một cú đánh pha lẫn với cây giằm để chúng ta có thể kinh nghiệm ân điển pha lẫn với cây giằm. Điều chúng ta biết trước kia là một ân điển thiếu cây giằm; điều ngày nay chúng ta biết là ân điển pha lẫn với cây giằm. Chúng ta giống như một chiếc thuyền trôi trên dòng nước sâu hai mét. Hễ dòng nước cứ có độ sâu hai mét thì chúng ta có thể thả buồm trôi trên dòng nước khá dễ dàng. Nhưng nếu có một tảng đá cao hai mét ở giữa dòng suối thì con thuyền ấy không thể vượt qua. Vào những lúc ấy, chúng ta cần cầu xin Chúa nâng cao mực nước lên hai mét. Khi chúng ta biết thêm về ân điển, linh chúng ta trở nên mạnh mẽ hơn. Phao-lô nói rằng ông “thà khoe khoang về sự yếu đuối...” (2 Cô. 12:9). Mỗi khi sự yếu đuối xuất hiện thì chúng ta được làm cho thêm mạnh mẽ, và chúng ta có thể phục vụ với tư cách là một người cung ứng lời bởi quyền năng ấy. Các chức vụ cung ứng lời khác nhau có mức độ quyền năng thuộc linh khác nhau vì họ kinh nghiệm loại công tác xây dựng khác nhau. Lời giảng của những người cung ứng lời có thể giống nhau, nhưng linh của họ thì khác biệt. Nếu chúng ta muốn sử dụng linh mình, trước hết linh ấy phải trở nên mạnh mẽ. Chúng ta có thể được huấn luyện, nhưng mức độ chúng ta được huấn luyện quyết định mức độ linh chúng ta có thể được sử dụng. Mức độ ấy khác nhau ở mỗi người. Mức độ linh chúng ta được huấn luyện quyết định mức độ chúng ta có thể được dùng với tư cách là người cung ứng lời. Mỗi khi một người cung ứng lời đương đầu với một thử thách hay hoạn nạn, người ấy cần phải nhận thức rằng Đức Chúa Trời đang dùng điều ấy để chuẩn bị mình làm người cung ứng [lời] của Ngài. Chúng ta đừng quá khờ dại mà nghĩ rằng tốt nhất là trốn thoát. Càng bỏ chạy thì chúng ta càng không giải quyết được gì cả. Chúng ta cần phải luôn ghi nhớ rằng không có cây giằm thì sẽ không bao giờ có ân điển và quyền năng, và lãnh vực phục vụ của chúng ta sẽ rất giới hạn. Chúng ta có thể vẫn rao giảng, nhưng sẽ không có linh để truyền đạt lời. Chúng ta có thể có lời, nhưng vẫn phải có một linh hoạt động cách đúng đắn để kèm theo lời.

SỰ SẴN LÒNG VỀ PHÍA NGƯỜI CUNG ỨNG LỜI

Sự vận dụng linh của người cung ứng lời là điều đòi hỏi sự sống của người ấy. Người ấy phải đặt sự sống của mình vào trong tình trạng hiểm nghèo. Khi phục vụ với tư cách là người cung ứng lời, chúng ta không những phải có một linh hữu dụng, mà còn phải sẵn sàng hi sinh và tiêu hao linh mình. Mỗi khi một người phục vụ với tư cách là người cung ứng lời cho người khác, người ấy phải vận dụng linh mình bằng cách tuôn đổ sự sống của mình ra, cũng giống như Chúa Giê-su khi Ngài tuôn đổ sự sống của mình ra. Vào đêm Chúa cầu nguyện tại vườn Ghết-sê-ma-nê, Ngài nói với các môn đồ: “Linh thật sẵn sàng, nhưng xác thịt thì yếu đuối” (Mat. 26:41). Các môn đồ chỉ có sự sẵn sàng. Chúa Giê-su không những có sự sẵn sàng trong linh Ngài mà còn có sự sẵn sàng tuôn đổ sự sống Ngài ra. Đó là lý do tại sao mồ hôi của Ngài giống như những giọt máu lớn rơi xuống đất (Lu. 22:44). Nói cách khác, linh của một người được vận dụng bằng cách tuôn đổ ra chính sự sống của mình. Một người phải dốc cạn toàn bộ sức lực của mình, bị tiêu hao đến nỗi kinh nghiệm sự mệt mỏi thuộc linh và sự chết thuộc linh. Mỗi khi linh được tuôn đổ ra thì nó thách thức những sự yếu đuối và chết chóc trong người khác. Có một giá liên quan tới việc tuôn đổ linh ra theo cách ấy; đó là việc giải tỏa gánh nặng, một sự giải tỏa mang đến đau đớn và mệt mỏi. Dù ở trong những cuộc nói chuyện riêng hay nói trước công chúng, tuôn đổ linh ra đòi hỏi một sự hi sinh. Chúng ta phải tuôn đổ linh mình ra vì nhiều người thật yếu đuối về mặt thuộc linh. Linh chúng ta phải được đẩy ra phía trước để đương đầu với những sự yếu đuối thuộc linh và để tiêu diệt chúng. Chúng ta phải vật lộn với những yếu tố ấy và cột trói chúng lại. Khi linh của mình được tuôn đổ ra, chúng ta sẽ nhận thấy rằng nhiều người đang ở trong tình trạng chết chóc thuộc linh, nguội lạnh thuộc linh, ương ngạnh thuộc linh và khô hạn thuộc linh. Chúng ta phải đẩy linh mình ra để đè bẹp và đắc thắng sự chết chóc của họ. Chúng ta phải vượt lên trên tình trạng chết chóc của họ và nuốt đi sự chết chóc ấy. Ngay khi đầy dẫy lời, chúng ta sẽ nhận thấy những người ngồi trước mặt mình đầy dẫy sự tối tăm; họ không thể nhìn thấy. Chúng ta phải tuôn linh mình ra một cách mạnh mẽ, như thể chúng ta đột chiếm đồn lũy của sự tối tăm và đương đầu với sự tấn công của sự tối tăm. Một mặt chúng ta rao giảng lời Đức Chúa Trời, và mặt khác chúng ta đương đầu với sự tấn công của quyền lực tối tăm. Sự chết và tối tăm ấy sẽ cố nuốt đi năng lực thuộc linh của chúng ta. Trong khi đứng trước mặt người ta, chúng ta phải tuôn đổ linh mình ra. Chúng ta phải đắc thắng sự tối tăm của họ và khắc phục bóng tối của họ. Đó là một công việc đòi hỏi phải hi sinh. Về mặt thuộc linh, làm như vậy thật mệt nhọc, và đòi hỏi một giá cao. Trong khi người cung ứng lời không nhất thiết phải trả giá cao như vậy trong mọi trường hợp, nhưng người ấy phải bằng lòng trả giá cao ấy.

Để vận dụng linh như vậy, trước hết chúng ta phải có một linh hoạt động cách đúng đắn. Thật ra, một người chỉ có thể vận dụng linh mình đến mức độ linh ấy đã được huấn luyện. Người ấy không thể làm bất cứ điều gì vượt quá mức độ ấy. Nhưng người ấy có thể vận dụng linh mình đến mức độ ấy hay không tùy thuộc vào sự sẵn lòng của người ấy. Đôi khi có người kinh nghiệm một áp lực lớn từ Chúa. Nếu sẵn sàng trả giá để khắc phục thì người ấy sẽ khắc phục. Nhưng nếu không sẵn sàng trả một giá cao thì người ấy có thể tự ý tuôn đổ linh mình ra một cách tầm thường và dễ dàng. Một người cung ứng lời có thể sử dụng linh mình đến mức tối đa thì không phải là điều dễ dàng. Một người có thể vận dụng linh mình rất nhiều, nhưng không thể sẵn lòng sử dụng linh ấy đến mức tối đa. Một anh em đẩy linh mình ra đến mức tối đa hay gần đến mức tối đa là điều mệt nhọc về mặt thuộc linh. Vì vậy, không có gì lạ khi một người cung ứng lời miễn cưỡng đẩy [linh của] mình đến mức tối đa.

Những người không biết gì về việc trả giá để tuôn đổ linh ra sẽ không biết tôi đang nói gì. Một người nhận biết gánh nặng phải mang trong việc tuôn đổ linh mình ra sẽ biết tôi đang nói gì. Một người chưa từng nâng lên một trăm ki lo gram thì không biết một tạ nặng thế nào. Một người đã nâng lên một tạ thì biết phải cần đến bao nhiêu sức lực để nâng lên một trọng lượng như vậy. Mỗi khi người nào thực hiện một chức vụ thuộc linh, mỗi khi vận dụng linh mình, thì người ấy mang một gánh nặng dường như đòi hỏi tất cả sức lực của mình. Trong việc vận dụng linh, mức độ sẵn lòng của một người trước mặt Chúa là một yếu tố quyết định. Nếu sẵn lòng thì một người có thể đẩy lời ra. Người ấy càng sẵn lòng thì lời được truyền đạt càng mạnh mẽ. Khi rao giảng trên bục và lúc nói chuyện riêng với các anh em, sức mạnh của lời được truyền đạt tùy thuộc vào mức độ linh được đẩy ra. Trong việc phục vụ người khác bằng lời, linh ở dưới sự điều khiển của chính người cung ứng. Một người cung ứng lời có thể giữ lại linh, hay có thể tuôn đổ linh mình ra. Trong khi giảng, người ấy có thể làm cho bài giảng của mình trở nên mạnh mẽ hay yếu ớt. Nếu tự nguyện hi sinh chính mình, người ấy sẽ làm mạnh mẽ buổi nhóm. Nếu không sẵn lòng hi sinh chính mình và không sẵn sàng trả giá, người ấy sẽ làm cho buổi nhóm trở nên tầm thường. Quyết định làm cho một buổi nhóm mạnh mẽ hay yếu ớt ở trong tay người cung ứng lời.

Đối với những người chưa bao giờ được huấn luyện, công tác của Thánh Linh vượt quá tầm tay của mình. Đối với người đã nhận được những sự xử lý từ Chúa, và trong người ấy Chúa đã thực hiện một công tác sâu xa, thì kết quả của một buổi nhóm do chính người cung ứng định đoạt. Mức lượng công tác của Thánh Linh quyết định bởi mức lượng hi sinh mà người cung ứng lời phải chịu. Nếu không sợ mệt nhọc trong buổi nhóm, nếu không lười biếng, và nếu không bị người nghe ảnh hưởng hay do dự không chịu trả một giá hay nhận lấy những sự xử lý, chúng ta sẽ tuôn đổ linh mình ra một cách mạnh mẽ. Khi lời phát ra, linh cũng tuôn đổ ra, và lời sẽ có một tác động mạnh mẽ trên người khác. Nếu chúng ta mệt nhọc, lười biếng hay làm điều gì cũng lưỡng lự, thì chúng ta có thể vội vã nói ra cũng một điều ấy, nhưng linh chúng ta sẽ bị cản trở. Lời giảng và sự chia sẻ cũng giống nhau, nhưng linh thì không được tuôn đổ ra. Hay linh ấy chỉ được tuôn đổ ra một cách giới hạn và yếu ớt. Những người khác sẽ chạm đến lời, nhưng không chạm đến linh. Họ chỉ nghe tiếng nói, và lời giảng không có tác động nào trên họ. Lời giảng có thể chính xác, nhưng sẽ yếu ớt.

Trong chức vụ cung ứng lời, không những có cung cách chia sẻ lời mà còn có vấn đề sẵn lòng về phía người chia sẻ. Chúng ta có sẵn sàng và vui lòng đẩy linh mình ra không? Nếu chúng ta sẵn lòng thì tự phát lời sẽ có một tác động mạnh mẽ trên người khác. Nếu chúng ta không đẩy linh mình ra, thì lời giảng sẽ không mạnh mẽ. Lời giảng thường tầm thường vì linh không tuôn đổ mà chảy ra một cách chầm chậm. Một linh tuôn trào sẽ “đánh gục” người khác khi tuôn chảy ra. Lời cầu nguyện của một số anh em chỉ có thể mô tả là sự bùng nổ của linh. Toàn bộ linh của họ bùng ra. Người nào cản trở đều bị “đánh gục”. Lời giảng có thể giống nhau, nhưng linh thì khác biệt; linh phun trào ra, và không ai có thể ngăn cản. Linh của một người được tuôn đổ ra hay không tùy thuộc vào việc người ấy có tự nguyện và sẵn sàng trả giá hay không.

Một công tác viên phải học tập rao giảng một cách chính xác, nhưng đó không phải là tất cả. Trong khi phục vụ, người ấy phải tập đẩy linh mình ra. Nếu sẵn sàng trả giá, người ấy có thể đẩy linh mình ra một cách mạnh mẽ. Khi lời tuôn đổ ra như vậy, linh sẽ theo sau. Sự tuôn đổ ra sẽ mạnh mẽ, và không ai có thể ngăn cản. Tuy nhiên, nếu một người từng bị thương ở một mặt nào đó hay đang trải qua một vài kinh nghiệm, lời giảng của người ấy có thể không tạo ra một ảnh hưởng nào cả. Người ấy càng giảng, nhiều điều càng trở nên tệ hơn, và sự rao giảng của người ấy càng tạo ra ít ảnh hưởng trong người khác. Lời giảng của người ấy có thể vẫn như vậy, nhưng vết thương và nỗi đau trong linh người ấy ngăn trở sự rao giảng của mình. Trong tình trạng như vậy, một người không dễ gì thấy được ánh sáng của Đức Chúa Trời. Chỗ nào có vết thương, linh sẽ bị cản trở, và lời giảng trở nên trống rỗng và yếu ớt. Lời giảng chỉ có thể mạnh mẽ khi linh được đẩy ra. Linh phải ở trong lời. Linh phải chuyển động, và phải được tuôn đổ ra qua lời. Chúng ta có thể nói rằng linh phải được bao gồm trong lời và tuôn đổ ra qua lời. Khi một người sẵn lòng trả giá để tuôn đổ linh mình ra qua lời, người khác sẽ nhìn thấy ánh sáng và chạm đến thực tại.

Tuôn đổ linh ra là một khía cạnh thuộc linh trong chức vụ cung ứng lời. Để thi hành chức vụ cung ứng lời, một người phải hết sức cố gắng tuôn đổ linh mình ra. Để tuôn đổ linh ra một cách cao sâu, một người phải sử dụng hết sức lực của mình. Tất cả những tình cảm, tư tưởng, trí nhớ và lời diễn đạt của một người phải ở trong tình trạng sẵn sàng và chuẩn bị. Đừng có những tư tưởng gây gián đoạn; mỗi một tư tưởng cần phải ở trong trạng thái yên tĩnh, tập trung và sẵn sàng. Trí nhớ cũng phải chờ đợi linh. Không một cảm xúc nào được đi lang thang. Nói cách khác, trọn năng lực, trí nhớ, lời diễn đạt, tình cảm và cảm xúc của một người đều chờ đợi Chúa; mọi phần của bản thể người ấy phải hiến dâng để Chúa sử dụng. Mọi hoạt động của bản ngã phải dừng lại; chỉ riêng linh là cần phải ở trong tình trạng cảnh giác và sẵn sàng cho Ngài sử dụng. Điều này cũng giống như một quân đội với vô số binh lính và ngựa chiến tại sa trường đang nóng lòng chờ lệnh từ viên tướng. Chúng ta phải sử dụng tâm trí của mình, nhưng tâm trí của chúng ta không thể làm người chủ; nó phải là đầy tớ. Chúng ta phải sử dụng tình cảm của mình, nhưng tình cảm của chúng ta không thể làm người chủ mà chỉ được làm đầy tớ. Toàn bộ năng lực và sức mạnh của thân thể phải hiệp lại ở dưới [sự lãnh đạo của] linh. Chỉ khi ấy linh mới được tự do để tuôn đổ.

Nếu một người cung ứng lời không thể tìm ra lời thích hợp vào thời điểm quyết định, linh của người ấy sẽ chịu thiệt hại. Nếu người ấy không thể tìm ra cảm xúc thích hợp vào thời điểm quyết định, linh của người ấy cũng sẽ chịu thiệt hại; linh sẽ không được tuôn đổ. Không công việc nào đòi hỏi sự tập trung cao độ hơn là việc tuôn đổ linh. Để linh được tuôn đổ ra, mọi phần trong bản thể của một người phải được tập trung. Đó không có nghĩa là mỗi phần của người ấy phải được tuôn đổ ra cách độc lập. Không! Chúng phải được tuôn đổ ra cùng với linh. Bất cứ điều gì chúng ta nói cần phải là điều linh muốn nói, và bất cứ thuật ngữ nào chúng ta dùng cần phải là thuật ngữ của linh. Một lần nữa hãy xem xét hình ảnh minh họa chúng ta vừa nêu lên trong phân đoạn trước. Vô số lính tráng phải đợi lệnh của vị chỉ huy. Nếu vị chỉ huy muốn một người lính thi hành một việc gì thì người ấy không có quyền lựa chọn. Nếu vị chỉ huy muốn ra lệnh cho một người khác thì người ấy cũng không có quyền lựa chọn. Khi chúng ta ra lệnh cho linh mình tuôn đổ, nó phải được tuôn đổ ra. Nếu những tư tưởng của chúng ta lơ là, rối loạn một chút, hay trí nhớ của chúng ta cản trở một chút, linh chúng ta sẽ lâm vào nguy cơ bị tổn hại.

Một người cung ứng lời cần phải học tập đừng để linh mình bị tổn hại trong bất cứ mặt nào. Khi chúng ta giảng, trọn con người của chúng ta phải ở trong tình trạng sẵn sàng. Không phần nào trong bản thể của chúng ta được trì trệ ở đằng sau; chúng ta không thể để bất cứ phần nào miễn cưỡng kéo lê theo. Không phần nào có thể đi lang thang và chờ đợi rút lui. Mỗi phần phải hoàn toàn cảnh giác để linh có thể được tuôn đổ ra đến mức tối đa. Điều này đòi hỏi trả một giá cao. Vì phải trả một giá cao như vậy, nên một người cung ứng lời có thể không luôn luôn vận dụng linh mình đến mức tối đa mặc dầu người ấy có khả năng làm điều đó. Khi sẵn lòng, linh người ấy sẽ được sử dụng ở mức độ cao hơn. Khi không sẵn lòng, linh của người ấy sẽ được sử dụng ở mức độ thấp hơn. Khi sẵn lòng, người ấy có thể mang thêm phước hạnh đến cho người khác. Khi không sẵn lòng, người ấy sẽ đem ít phước hạnh hơn đến cho người khác. Mức lượng ơn phước người khác nhận được tùy thuộc vào mức độ người ấy sẵn lòng. Ơn phước trong chức vụ cung ứng lời được định đoạt bởi người cung ứng. Nếu chúng ta sẵn lòng đem phước hạnh đến cho người khác, họ sẽ nhận được phước hạnh. Nếu chúng ta muốn người khác vấp phạm, họ sẽ vấp phạm. Nếu chúng ta muốn một ánh sáng lớn hơn chiếu trên họ, họ sẽ sấp mặt xuống. Mọi sự tùy thuộc vào mức độ tăng trưởng chúng ta đạt được trong Đức Chúa Trời. Chúng ta càng học nhiều bài học từ Đức Chúa Trời và những bài học ấy càng sâu xa, thì chúng ta sẽ càng được sử dụng thường xuyên hơn và sẽ được sử dụng ở mức độ càng sâu xa hơn. Càng học tập từ Đức Chúa Trời, chúng ta càng có thể làm được nhiều điều. Nếu chỉ học được một ít từ Đức Chúa Trời, chúng ta sẽ có thể làm được rất ít. Chúng ta là người định đoạt người khác sẽ tiếp nhận được bao nhiêu ánh sáng. Chúng ta định đoạt việc người khác có sấp mặt họ xuống hay không. Chúng ta định đoạt người khác sẽ chạm đến bao nhiêu thực tại thuộc linh. Chúa đã ủy thác vấn đề này cho những người cung ứng lời.

ĐẨY LINH RA

Mỗi một người cung ứng lời chân chính đều biết việc đẩy linh ra có nghĩa là gì. Trong khi giảng, người ấy dùng hết sức lực của mình, không phải sức lực thuộc xác thịt của người ấy mà là một loại sức lực khác. Người ấy phải đẩy linh ra. Dường như người ấy dùng hết năng lực để ép linh của mình ra. Linh là một lực ở bên trong, và trong khi giảng, người ấy đẩy và giải phóng lực ấy ra. Khi lời phát ra, đồng thời linh cũng được đẩy và tuôn đổ ra. Khi một người đẩy linh mình ra, những người chung quanh người ấy sẽ chạm đến một điều gì đó. Thính giả nghe giáo lý hay nghe được lời Đức Chúa Trời tùy thuộc vào việc người ấy đẩy linh mình ra như thế nào. Nếu người ấy tự nguyện và sẵn lòng đẩy linh mình ra, những người nghe sẽ không chỉ nghe một bài giảng; họ sẽ chạm đến một điều gì đó đằng sau lời. Nhưng nếu người ấy không đẩy linh ra trong khi rao giảng, người nghe sẽ không chạm đến chính điều được ẩn giấu đằng sau lời. Đôi khi chức vụ cung ứng lời trở nên rất tầm thường vì có quá nhiều lời mà không có bao nhiêu linh. Một người có thể nói rất nhiều nhưng chỉ đẩy linh mình ra được một chút. Sau một hai tiếng đồng hồ [rao giảng], người ấy có thể chỉ đẩy linh mình ra trong một khoảng thời gian ngắn; khoảng thời gian còn lại có thể người ấy không đẩy linh mình ra được chút nào cả. Đây là điều rất thông thường. Nếu đẩy linh ra với tất cả sức mạnh của mình, chúng ta sẽ có chức vụ cung ứng lời. Một chức vụ cung ứng lời mạnh mẽ là một chức vụ mà trong đó lượng lời bằng với lượng linh, tức hai điều đó bằng nhau. Khi lời được truyền đạt, linh cũng được tuôn đổ ra. Mỗi khi có lời thì cũng cần phải có một lượng linh tương đương kèm theo lời ấy. Linh cần phải đẩy lời theo. Điều này tạo nên một chức vụ cung ứng lời có hiệu quả và mạnh mẽ. Trong trường hợp này, người nghe sẽ chạm đến linh tuôn đổ ra và nghe được lời. Một người cung ứng lời rao giảng cách tầm thường hay đầy quyền năng là tùy thuộc vào sự sẵn lòng của người ấy. Điều này cũng tùy thuộc vào sự huấn luyện mà người ấy nhận được. Nếu người ấy không được huấn luyện kỹ hay không sẵn lòng, thì lời giảng sẽ yếu ớt. Lời phát biểu của người ấy hoàn toàn bị kiểm chế bởi chính người ấy. Sự huấn luyện người ấy nhận được thì tạo nên những gì người ấy có, và sự sẵn lòng của người ấy tạo nên những gì người ấy muốn thực hiện. Một mặt, chúng ta có điều gì đó, nhưng không muốn ban cho. Mặt khác, chúng ta có thể muốn cho một điều nào đó, nhưng lại không có. Chúng ta phải có điều mình muốn cho, và phải muốn cho điều mình có. Tuy nhiên, trước hết chúng ta phải được huấn luyện rồi mới có thể sẵn lòng.

Linh tương xứng với lời là điều đúng đắn. Tuy nhiên, có những trường hợp ngoại lệ khi lượng linh trổi hơn lượng lời. Đôi khi một người gặp phải những hoàn cảnh đặc biệt mà trong đó những nhu cầu đặc biệt nảy sinh, và Đức Chúa Trời có thể cho phép linh của một người trổi hơn lời của người ấy. Tuy lời chỉ có thể bày tỏ bấy nhiêu, nhưng linh có thể bao gồm nhiều điều hơn nữa. Tuy nhiên, trường hợp này rất hiếm và rất khó thực hiện. Linh chúng ta sẽ không luôn luôn vượt quá lời của mình, nhưng có những lúc linh sẽ vượt quá lời. Ý nghĩa của chức vụ cung ứng lời nằm trong việc tuôn đổ linh ra, trong khi ý nghĩa của việc tiếp nhận lời nằm trong việc chạm đến linh ấy. Chức vụ cung ứng lời là một sự phục vụ trong linh. Đang khi rao giảng, chúng ta vận dụng linh mình; lúc linh được tuôn đổ ra, chúng ta có chức vụ cung ứng lời. Chức vụ cung ứng lời không chỉ là truyền đạt lời mà là một sự rao giảng được kết hợp với linh. Chức vụ cung ứng lời không phải là vấn đề mở miệng ra [nói] mà là vấn đề có một lời cụ thể ở bên trong rồi đẩy linh ra qua lời ấy. Khi nào chỉ có lời mà thiếu linh thì chúng ta có giáo lý, chứ không có lời Đức Chúa Trời. Nguyện tất cả những người cung ứng lời đều nhận thấy rằng một bài giảng không chỉ là một bài giảng mà là sự đẩy linh ra qua việc rao giảng lời. Nếu chỉ có lời mà không đẩy linh ra, chúng ta sẽ không có chức vụ cung ứng. Không người cung ứng lời nào có thể thi hành chức năng với một linh bất động, vì chức vụ cung ứng lời là tuôn đổ linh ra. Ý định của Đức Chúa Trời không chỉ là muốn người ta lắng nghe lời mà còn muốn người ta chạm đến linh của lời. Linh được chuyển tải bởi lời và cùng tuôn đổ ra với lời. Đức Chúa Trời muốn chúng ta chạm đến Linh của Ngài, chứ không chỉ muốn chúng ta chạm đến lời Ngài. Mỗi người cung ứng lời đều phải có khả năng rao giảng, và đồng thời phải có khả năng đẩy linh ra theo lời. Mỗi khi rao giảng, chúng ta phải đẩy linh mình ra. Đó là chức vụ cung ứng lời.

Một chức vụ cung ứng lời đầy quyền năng, tức một sự phát ngôn đầy quyền năng, không những bao gồm việc đẩy linh ra mà còn bao gồm sự bùng nổ của linh. Đó có nghĩa là khi lời được truyền đạt, linh bùng nổ. Linh không được tuôn đổ ra một cách bình thường nhưng bùng nổ. Khi điều ấy xảy ra, người ta sẽ sấp mặt xuống trước mặt Đức Chúa Trời. Nếu một người thi hành chức năng với tư cách là một người cung ứng lời như vậy, người ấy có thể quyết định sẽ chạm đến người nào vào một ngày nào đó, tuôn đổ linh mình ra, và chạm đến người ấy đúng y như cách mình đã định. Người ấy có thể tiên đoán mình sẽ tuôn đổ linh trên người nào, và linh của người ấy sẽ đổ xuống như một trận mưa và làm cho người kia hoàn toàn được dầm thấm. Điều đó có thể xảy ra. Khi chia sẻ, người ấy sẽ truyền đạt lời mình, và bất cứ linh chống đối, lãnh đạm và ương ngạnh nào cũng sẽ chịu khuất phục. Linh có thể được tuôn đổ ra một cách bùng nổ. Khi linh được tuôn đổ ra như vậy, những người khác sẽ chạm đến một điều gì đó và ngã xuống cho dù họ có ương ngạnh đến đâu đi nữa. Chúng ta phải lưu ý đến lượng linh mình tuôn đổ ra trong khi rao giảng. Sự tuôn đổ ra của linh chúng ta không thể vượt quá khả năng chúng ta có bên trong mình. Chúng ta có bao nhiêu thì chỉ có thể tuôn đổ ra bấy nhiêu. Mức lượng quyền năng được giới hạn bởi khả năng chúng ta có; chúng ta không thể ép buộc mình thực hiện thêm. Đó không phải là vấn đề lời lẽ, giọng nói hay thái độ của chúng ta. Viện đến những điều ấy chỉ là đóng kịch. Chúng ta đừng bao giờ giả vờ có một thái độ hay giọng nói nào đó khi mình không có linh. Chúng ta cần phải nhận thức rằng một người chỉ có thể chịu khuất phục bởi sự tuôn đổ ra của linh. Không ai có thể chống cự lại linh.

Tuôn đổ linh ra có nghĩa là gì? Chúng tôi sẽ đề cập đến một vài điểm.

Tuôn Đổ Linh Ra Là Tuôn Ra Thánh Linh

Tuôn đổ linh ra là gì? Tuôn đổ linh ra có nghĩa là tuôn đổ Thánh Linh ra. Chúa đã phó thác Thánh Linh cho Hội thánh. Ý định của Ngài là muốn Hội thánh làm bản thể sâu thẳm để những dòng sông nước sống của Linh tuôn chảy ra từ đó (Gi. 7:38). Hội thánh là bình chứa của Thánh Linh. Chúng ta phải nhận biết công tác của Hội thánh ngày nay là gì. Hội thánh là bình chứa của Thánh Linh. Đức Chúa Trời đã không đổ dầu xức của Ngài xuống trên khắp thế giới một cách bừa bãi; Ngài đã đổ dầu xức ấy trên Hội thánh. Ngày nay, Hội thánh xức dầu cho người ta bằng dầu xức ấy. Hội thánh là một bình chứa của Thánh Linh không có nghĩa Hội thánh là một công cụ được Thánh Linh sử dụng mà có nghĩa Hội thánh là một chiếc bình để chứa đựng Thánh Linh. Hội thánh là một bình chứa, đó có nghĩa là Thánh Linh được chứa đựng trong Hội thánh. Nhưng làm thế nào Linh của Đức Chúa Trời được chứa đựng trong Hội thánh? Phần bên trong chúng ta chứa đựng Linh của Đức Chúa Trời là chính linh chúng ta. Tất cả những người nghiên cứu Kinh Thánh đều thừa nhận điều này. Biểu tượng trong Cựu Ước rất rõ ràng. Con chim bồ câu được Nô-ê thả ra không thể đậu trên cõi sáng tạo cũ (Sáng. 8:6-12). Trong trọn bản thể của chúng ta, chỉ có linh là thuộc về cõi sáng tạo mới. Vậy nên, Thánh Linh chỉ có thể ở lại trong linh chúng ta. Xuất Ai Cập Ký nói rằng dầu xức thánh không thể được đổ trên xác thịt (30:31-32). Không phần nào của xác thịt có thể chứa đựng Thánh Linh; linh là phần duy nhất có thể chứa đựng Thánh Linh. Ê-xê-chi-ên chương 36 nói về điều này một cách rõ ràng hơn: “Một linh mới Ta sẽ đặt trong các ngươi... Và Ta sẽ đặt Linh Ta trong các ngươi” (cc. 26-27). “Linh mới” là linh chúng ta, trong khi “Linh Ta” là Thánh Linh. Nếu không có một linh mới trong mình, chúng ta không thể nào có Linh của Đức Chúa Trời. Chúng ta phải có một linh mới rồi mới có thể có Linh của Ngài.

Ý nghĩa của việc đẩy linh chúng ta ra là tuôn đổ Thánh Linh ra cùng với linh chúng ta. Tất cả những người nghiên cứu Kinh Thánh đều biết rằng trong nhiều trường hợp khó mà phân biệt giữa nhân linh và Thánh Linh trong tiếng Hi-lạp. Chữ linh được dùng đến thường xuyên nhất trong chương tám của sách La Mã. Nhưng trong La Mã chương 8, khó nhận ra chỗ nào chỉ về nhân linh và chỗ nào chỉ về Thánh Linh. Trong tiếng Anh còn có sự khác biệt nhờ viết hoa, nhưng trong tiếng Hi-lạp thì không có sự khác biệt đó. Linh của con người đã kết hiệp với Linh của Đức Chúa Trời rồi. Chúng ta càng được huấn luyện thì linh chúng ta càng được tuôn đổ ra. Thánh Linh được tuôn đổ ra khi linh chúng ta được tuôn đổ ra vì Thánh Linh cư ngụ trong chúng ta. Vậy nên, việc tuôn đổ linh ra không những chỉ về sự tuôn đổ của linh chúng ta mà còn chỉ về sự tuôn đổ của Thánh Linh. Mức độ tuôn đổ của Thánh Linh hoàn toàn tùy thuộc vào sự tuôn đổ của linh chúng ta. Thánh Linh được giới hạn bởi linh chúng ta. Khi chúng ta nói với một anh em hay một tội nhân vô tín, linh chúng ta quyết định mức độ tuôn đổ của Thánh Linh. Vấn đề này phụ thuộc vào bình chứa, chứ đối với dầu xức thì không có vấn đề.

Thưa các anh em, chúng ta không nên quá khờ dại mà giao tất cả trách nhiệm cho Thánh Linh. Ngày nay, Chúa đã giao trách nhiệm cho Hội thánh. Ma-thi-ơ 18:18 cho chúng ta thấy uy quyền của Hội thánh. Giăng 20:23 bàn về vấn đề gần giống như vấn đề được đề cập trong Ma-thi-ơ chương 18. Cả hai đều nói về việc Chúa tha tội cho những người chúng ta tha tội và cầm tội những người mà chúng ta cầm tội. Làm sao có thể như vậy được? Đó là do chúng ta đã nhận được Thánh Linh. Chúa không phán: “Ta đã ban cho ngươi Thánh Linh. Khi các ngươi nhận biết Linh tha thứ cho người nào, thì chính các ngươi cũng cần phải tha thứ cho người ấy. Khi các ngươi nhận thấy Linh cầm tội một người nào, các ngươi cũng cần phải cầm tội người ấy”. Chúa chỉ bảo Hội thánh nhận biết Thánh Linh. Sau khi nhận biết Thánh Linh thì Hội thánh có thể tha thứ cho một người nào đó, và Chúa cũng sẽ tha thứ người ấy. Ngày nay uy quyền của Thánh Linh có sẵn cho Hội thánh sử dụng. Trách nhiệm của Hội thánh lớn lao biết bao! Nếu một mình Đức Chúa Trời hành động thì Hội thánh có thất bại một chút cũng không mấy quan trọng. Nhưng Đức Chúa Trời đã phó thác mọi sự cho Hội thánh. Hội thánh không thể thất bại. Nếu uy quyền hoàn toàn nằm nơi Thánh Linh thì một người cung ứng có thành công hay thất bại cũng không mang lại hậu quả bao nhiêu. Nhưng Thánh Linh đã gắn bó chính Ngài với người cung ứng. Nếu người cung ứng thất bại thì Thánh Linh không còn cách nào tiếp tục. Nếu Đức Chúa Trời giữ trọn uy quyền trong tay Ngài thì chúng ta có vấp ngã hay thất bại cũng không mấy quan trọng. Nhưng ngày nay, Đức Chúa Trời không giữ công tác của Thánh Linh trong tay Ngài; Ngài đã đặt công tác ấy trong tay của những người cung ứng lời. Khi linh của một người cung ứng lời được tuôn đổ ra, Linh của Đức Chúa Trời cũng được tuôn đổ ra. Nếu linh của người ấy không được tuôn đổ ra thì Linh của Đức Chúa Trời cũng không được tuôn đổ ra. Đức Chúa Trời sẵn sàng và vui lòng phó thác uy quyền của Ngài cho những người cung ứng lời, cho họ được tự do hành động. Chỉ người vô cùng khờ dại mới nghĩ rằng mình có thể hấp tấp hành động; chỉ những người dại dột mới tỏ ra không quan tâm. Chúng ta phải ghi nhớ rằng nan đề ngày nay nằm nơi những người cung ứng lời. Thánh Linh có thể được tuôn đổ ra hay không tùy thuộc vào những người cung ứng.

Tuôn Đổ Linh Ra Là Tuôn Ra Quyền Năng

Tuôn đổ linh ra cũng là tuôn ra quyền năng. Một người ương ngạnh có chịu khuất phục hay không tùy thuộc vào lượng quyền năng thuộc linh được tuôn đổ ra. Nếu linh chúng ta mạnh mẽ thì người ấy sẽ chịu khuất phục. Hễ một người không hoàn toàn khép kín (tức tình trạng không thể làm gì được) thì người ấy sẽ chịu khuất phục khi linh anh em được tuôn đổ ra một cách đầy quyền năng, cho dầu bản chất người ấy rất ương ngạnh. Chúng ta đừng bao giờ quy tất cả trách nhiệm cho những người khác. Có lẽ mười lần thì hết chín lần nan đề nằm nơi chúng ta chứ không phải nơi những người khác. Nếu linh chúng ta mạnh mẽ đúng mức, chúng ta sẽ bắt phục họ. Linh chúng ta tuôn đổ ra càng mạnh mẽ thì những người khác càng chịu khuất phục.

Tuôn Đổ Linh Ra Là Tuôn Ra Sự Sống

Tuôn đổ Linh ra cũng là tuôn ra sự sống. Khi linh được tuôn đổ ra, thì Thánh Linh được tuôn đổ ra, quyền năng được tuôn đổ ra, và sự sống được tuôn đổ ra. Khi lắng nghe chúng ta, những người khác có chạm đến thực tại thuộc linh hay không tùy thuộc vào việc linh chúng ta có tuôn đổ ra hay không. Họ có chạm đến sự sống hay không tùy thuộc vào sự tuôn đổ linh chúng ta ra. Nếu chúng ta chỉ truyền đạt lời, những người khác sẽ chỉ chạm đến giáo lý; họ sẽ không chạm đến Thánh Linh. Nhưng khi chúng ta đứng lên phát biểu, sẵn sàng và tự nguyện đẩy ra Thánh Linh, người khác không những sẽ nghe giáo lý mà còn chạm đến sự sống. Người khác chạm đến cái vỏ bên ngoài của lời hay sự sống ở bên trong lời tùy thuộc vào việc chúng ta có đẩy linh ra hay không.

Tuôn Đổ Linh Ra Là Tuôn Ra Ánh Sáng

Điều đó chưa phải là tất cả. Tuôn đổ linh ra cũng là tuôn đổ ra ánh sáng. Trước hết ánh sáng trở nên lời trong chúng ta, rồi trở nên ánh sáng cho người khác. Trước hết ánh sáng trở nên lời trong chúng ta, rồi qua linh chúng ta lời trở nên ánh sáng cho người khác. Một người có nhìn thấy ánh sáng hay không thì không phải là trách nhiệm của người ấy (ngoại trừ những người có thành kiến) mà trách nhiệm ở nơi người cung ứng. Một người có chịu mở mắt ra hay không là trách nhiệm của người ấy, nhưng khi đã mở mắt ra rồi thì người ấy có nhìn thấy ánh sáng hay không là trách nhiệm của người cung ứng. Người ấy chỉ có trách nhiệm mở mắt mình ra; người cung ứng chịu trách nhiệm ban cho người ấy ánh sáng. Nếu một người quyết định nhắm mắt lại thì [chúng ta] không thể làm gì được. Nhưng nếu một người mở lòng, mắt và linh mình ra mà vẫn không nhìn thấy gì cả, thì trách nhiệm nằm nơi người cung ứng. Nếu linh của người cung ứng mạnh mẽ trong khi truyền đạt lời và nếu Thánh Linh cùng tuôn đổ ra với lời, lời ấy sẽ trở thành ánh sáng đối với người khác. Ánh sáng của Đức Chúa Trời chứa đựng trong lời Ngài. Vào lúc chia sẻ lời Đức Chúa Trời, chúng ta tuôn đổ linh ra, và chúng ta cũng tuôn đổ Thánh Linh ra. Khi đến với con người, lời ấy trở thành ánh sáng. Nếu sau khi nghe lời ấy, một người quì xuống cầu nguyện: “Thưa Chúa, xin ban cho con ánh sáng”, thì người ấy chỉ đã nghe giáo lý, chứ chưa nghe được lời Đức Chúa Trời. Lời Đức Chúa Trời là ánh sáng. Khi một người nghe được lời Đức Chúa Trời, người ấy nhìn thấy ánh sáng. Một người không cần phải quì xuống cầu nguyện sau khi nghe một bài giảng. Người ấy không cần phải nói rằng: “Tôi hiểu bài giảng này, nhưng không có ánh sáng. Chúa ơi, xin ban cho con ánh sáng”. Nếu một người phải cầu xin ánh sáng sau khi đã hiểu một bài giảng, thì có nghĩa là bài giảng và ánh sáng vẫn là hai điều tách biệt. Đây là chỗ Cơ-đốc giáo đã thất bại: Các giáo lý không mang lại ánh sáng. Mọi điều đều được giải thích rõ ràng, nhưng chẳng giúp ích được cho ai. Mọi người đều có thể nói ra giáo lý ấy, nhưng không ai có thể áp dụng nó.

Chúng ta phải ghi nhớ rằng khi một người nghe được lời Đức Chúa Trời, người ấy nhìn thấy ánh sáng. Nếu một người nghe được lời Đức Chúa Trời mà không nhìn thấy ánh sáng, thì người rao giảng phải chịu trách nhiệm. Chúng ta thường quy trách nhiệm nhìn thấy cho người nghe. Điều đó thật sai lầm. Người rao giảng phải chịu trách nhiệm đối với việc thiếu ánh sáng trong một bài giảng, ngoại trừ trường hợp người nghe có những trở ngại và thái độ khép kín. Nhiều người có một linh mở ra, một tấm lòng tìm kiếm và một tâm trí cởi mở; họ muốn nhận được ánh sáng. Nếu ánh sáng không tới thì có nghĩa là có điều gì đó sai trật với chức vụ cung ứng lời; trở ngại nằm nơi người cung ứng. Nếu linh hoạt động trong khi lời được truyền đạt và nếu Thánh Linh vận hành trong khi việc ấy diễn ra, thì lời sẽ trở thành ánh sáng cho người nghe. Người nghe sẽ không còn cần cầu xin ánh sáng nữa. Người ấy sẽ không cần quì xuống cầu nguyện rằng: “Thưa Chúa, con đã nghe lời ấy. Bây giờ xin ban cho con ánh sáng”. Khi nghe được lời, người ấy nhận được ánh sáng. Một số người cung ứng cần phải ăn năn trước mặt Chúa. Họ không có ánh sáng để trao cho người khác; ánh sáng bị giam lại bên trong họ. Đó là một nan đề về phần của người cung ứng. Những người cung ứng mà đổ lỗi cho các anh chị em về tình trạng nghèo nàn trong Hội thánh thì thật là bất công. Các anh chị em có trách nhiệm mở mắt mình ra, trong khi những người cung ứng có trách nhiệm ban cho họ ánh sáng. Mỗi khi linh của những người cung ứng được tuôn đổ ra thì ánh sáng cũng được tuôn đổ ra.

Người cung ứng có thể quyết định lượng ánh sáng mình sẽ tuôn đổ ra. Người ấy có thể quyết định trước mặt Chúa bao nhiêu ánh sáng mình sẽ truyền đạt cho người khác vào một ngày nào đó. Người ấy cần phải là một người đã trải qua những sự xử lý. Khi đẩy linh mình ra, người ấy cần phải đẩy ra những gì đã nhìn thấy, khải thị trong linh mình và ánh sáng ở bên trong, cùng với linh của người ấy. Người ấy phải đẩy linh mình ra, giống như một người bị đẩy ra khỏi cửa. Người ấy phải đẩy ánh sáng ra. Người ấy phải tuôn đổ ánh sáng ra không những để làm cho người ta hiểu mà còn khiến cho người ta sấp mặt mình xuống. Thường thì một người cung ứng chuẩn bị tuôn đổ “ánh sáng” ra chỉ vì mục đích giúp người khác hiểu biết. Kết quả là người khác hiểu nhưng không thêm được gì cả. Một công tác viên thường chỉ lưu ý đến sự hiểu biết của người nghe; động cơ thúc đẩy và ước muốn duy nhất của người ấy là người nghe hiểu được lời của mình. Nhưng nếu sẵn sàng trả giá trước mặt Chúa, người ấy sẽ đẩy linh mình ra sao cho lời mình phóng thích ánh sáng. Ánh sáng sẽ rất mạnh mẽ đến mức người khác không những hiểu được lời giảng, mà còn được lời ấy khuất phục. Họ sẽ ngã xuống trước ánh sáng ấy. Ánh sáng có thể làm cho một người ngã sấp mặt mình xuống. Một khi nhìn thấy ánh sáng, người ấy sẽ ngã xuống; người ấy sẽ sấp mình dưới đất. Đó là điều những người cung ứng cần phải thực hiện trước mặt Chúa. Nếu về phần những người cung ứng có sự sẵn sàng đúng mức thì ánh sáng sẽ được tuôn đổ ra một cách mạnh mẽ.

ÁP LỰC VÀ SỰ TUÔN ĐỔ RA CỦA LINH

Có những nguyên tắc cơ bản cho việc tuôn đổ linh ra. Lượng linh được một người tuôn đổ ra tùy thuộc vào hai điều: mức độ sẵn lòng và mức độ áp lực người ấy duy trì. Khi chúng ta đến buổi nhóm, Đức Chúa Trời có thể ban cho chúng ta một mức độ áp lực nào đó. Nếu áp lực nặng nề và dai dẳng, chúng ta có thể chắc chắn rằng Đức Chúa Trời muốn linh chúng ta tuôn trào ra. Vào lúc áp lực gia tăng, lời nói của chúng ta được ép ra. Chúng ta bị ép, và linh chúng ta phải được tuôn đổ ra một cách đặc biệt để làm nhẹ bớt áp lực ấy. Do đó, áp lực mang đến sự tuôn đổ ra đặc biệt của linh. Linh chúng ta có được tuôn đổ ra một cách đặc biệt hay không tùy thuộc vào mức độ áp lực tác động trên chúng ta. Khi nói chuyện với một anh em, chúng ta có thể nhận thấy người ấy ở trong tình trạng không hiểu biết và tối tăm, thậm chí còn khoe khoang trong sự tối tăm của mình. Người ấy ở trong sự tối tăm, nhưng tự đánh giá mình rất cao. Đức Chúa Trời sẽ ban cho chúng ta một cảm giác bị đè ép khi nói chuyện với anh em ấy. Chúng ta sẽ cảm thấy vô cùng bứt rứt. Khi áp lực của Đức Chúa Trời gia tăng bên trong chúng ta, chúng ta sẽ bị bứt rứt và khó chịu. Tình trạng ấy không thể kéo dài; chẳng mấy chốc chúng ta sẽ phải mở miệng. Khi phát biểu, chúng ta sẽ không nói một cách bình thường; lời nói của chúng ta sẽ tuôn ra như bùng nổ. Sự bùng nổ ấy là một sự tuôn đổ mãnh liệt của linh. Linh được tuôn đổ ra một cách mạnh mẽ hay không tùy thuộc vào mức độ áp lực chúng ta kinh nghiệm. Giả sử, anh em kiêu ngạo và đầy tự tin ấy đang ngồi ở trước mặt chúng ta. Áp lực bên trong chúng ta tăng lên khi chúng ta lắng nghe người ấy. Trong khi chúng ta cảm thấy thương xót anh em ấy, linh chúng ta bùng nổ tuôn trào ra. Ngày nay, vấn đề là chúng ta có sẵn lòng nói ra lời ở bên trong mình không. Nếu chúng ta sẵn lòng và áp lực ở bên trong mình mạnh mẽ đúng mức, lời sẽ bùng ra dưới hình thức khiển trách. Nếu sự tuôn đổ ra mạnh mẽ đúng mức, tính kiêu ngạo của người khác sẽ bị khuất phục. Tất nhiên, nếu chúng ta không sẵn lòng thì không có gì xảy ra cả. Tôi muốn tất cả các anh em đều nhận thấy rằng linh của chúng ta được làm cho mạnh mẽ mỗi khi chúng ta vận dụng linh ấy. Mỗi khi chúng ta vận dụng linh mình, linh ấy lại trở nên mạnh mẽ hơn. Chúng ta càng vận dụng, linh mình càng trở nên hữu dụng. Khi linh chúng ta được làm mạnh mẽ nhiều lần, Chúa sẽ có cách [sử dụng] chúng ta.

Đó là điều đã xảy ra với Phao-lô khi ông đuổi ác linh. Một nô tỳ kêu la trong nhiều ngày rằng: “Những người này là các nô lệ của Đức Chúa Trời chí cao” (Công. 16:17). Một ngày kia, Phao-lô không chịu nổi nữa, và truyền với ác linh: “Ta nhơn danh Giê-su Christ truyền mày hãy ra khỏi nàng”, và linh ra khỏi (c. 18). Nhiều người chỉ có thể cất lớn tiếng, nhưng không thể nâng cao linh của mình. Làm như vậy thì không có kết quả. Nguyên tắc làm phép lạ cũng giống như nguyên tắc rao giảng. Phao-lô bứt rứt ở bên trong; áp lực trở nên quá mạnh. Khi ông bảo ác linh ra, nó phải ra khỏi. Khi có đủ gánh nặng được tích lũy ở trong linh, lời sẽ tuôn ra. Khi ánh sáng mạnh mẽ, sự tuôn ra cũng sẽ mạnh mẽ. Chúng ta phải bị quyền năng của linh đè nén đến mức độ không thể chịu được nữa. Khi điều đó xảy ra, sự truyền đạt lời của chúng ta sẽ thay đổi người khác. Cũng theo nguyên tắc ấy, một người chỉ có thể khiển trách người khác khi kinh nghiệm áp lực trong linh mình. Khi Chúa rời khỏi Bê-tha-ni, Ngài nhìn thấy một cây vả không có trái, và Ngài nói với cây vả ấy rằng: “Từ nay về sau mãi chớ hề có ai ăn trái của mày nữa!” (Mác 11:14). Điều này phát xuất từ áp lực ở trong linh Ngài. Lời nói ấy được thốt ra dưới áp lực thuộc linh. Kết quả là cây vả ấy bị héo đến tận gốc. Tuy nhiên, chúng ta nên lưu ý rằng một người cung ứng lời không được tự do tuôn đổ lời như vậy khắp nơi. Chúng ta chỉ có thể nói lời ấy khi chúng ta bị khiêu khích, nổi giận, bực tức và bứt rứt. Đó là nguyên tắc làm phép lạ. Đó cũng là nguyên tắc nói lời khiển trách. Khi bản thể bề trong của chúng ta bùng nổ và linh chúng ta được tuôn đổ ra, những người khác sẽ bị bắt phục.

Chức vụ cung ứng lời là chức vụ của linh. Một người nhận được lời khi người ấy chạm đến linh được tuôn đổ ra. Khi chạm đến linh ấy, một người sẽ sấp mặt mình xuống. Khi linh được tuôn đổ ra, quyền năng được tuôn đổ ra từ bên trong, ánh sáng được tuôn đổ ra từ bên trong, và sự sống được tuôn đổ ra từ bên trong; Thánh Linh được tuôn đổ ra từ bên trong, và áp lực được giải tỏa. Điều duy nhất có hiệu quả là sự tuôn đổ ra của linh. Mọi điều khác đều là hư không. Tâm trí, lời giảng, trí nhớ và những cảm xúc đều giúp chúng ta chia sẻ bài giảng của mình, nhưng linh của chúng ta mới là thành tố thiết yếu. Chúng ta chỉ có thể rao giảng khi linh mình được tuôn đổ ra. Bao giờ có tất cả những điều ấy, chúng ta có chức vụ cung ứng lời.

SỰ THUẦN KHIẾT CỦA LINH

Lời của chúng ta phải được linh hậu thuẫn. Nhưng để tuôn đổ ra một linh thuần khiết và trong sạch, chúng ta phải trải qua những sự xử lý. Điều chắc chắn là loại linh mà chúng ta có sẽ quyết định loại biểu hiện của Thánh Linh mà chúng ta mang. Loại bản chất mà chúng ta có sẽ định đoạt phương diện của Thánh Linh mà chúng ta bày tỏ. Biểu hiện của Thánh Linh khác nhau trong mỗi người. Dầu chúng ta có cùng một Linh, nhưng không có nghĩa là chúng ta có cùng một biểu hiện. Linh tuôn chảy đến những người khác mang các đặc tính của ống dẫn mà qua đó Ngài tuôn chảy. Khi Thánh Linh tuôn chảy, Ngài mang theo Ngài đặc tính của người mang dòng chảy, và Ngài đến với con người theo cách như vậy. Vì vậy, Thánh Linh được biểu lộ qua người này theo cách này và qua người kia theo cách kia. Người này có thể có loại chức vụ này trong khi người kia có thể có loại chức vụ kia. Thánh Linh được bày tỏ qua Phao-lô theo cách này và qua Phi-e-rơ theo cách khác. Cùng một Thánh Linh được biểu lộ trong Phi-e-rơ và trong Phao-lô. Đó là Thánh Linh trong cả hai trường hợp, nhưng biểu hiện trong Phi-e-rơ mang hương vị và đặc tính của Phi-e-rơ, và biểu hiện trong Phao-lô mang hương vị và đặc tính của Phao-lô. Điều này rất rõ ràng. Thánh Linh không hủy bỏ các yếu tố con người trong mỗi người. Đức Chúa Trời không bao giờ vô hiệu hóa các yếu tố con người ở bên trong mỗi người viết Kinh Thánh. Khi người này đầy dẫy Thánh Linh, người ấy có loại biểu hiện này. Khi người kia đầy dẫy Thánh Linh, người ấy có loại biểu hiện kia. Không phải người nào cũng có cùng một sự bày tỏ và cùng một biểu hiện. Khi Thánh Linh đổ đầy một người, Ngài mang theo chính đặc tính của người ấy.

Thưa các anh em, anh em có nhận thấy trách nhiệm của mình không? Nếu Thánh Linh đến với người khác chỉ qua lời mà không liên quan gì đến bản chất con người của chúng ta, thì chúng ta không có trách nhiệm nào trong vấn đề này. Nếu chúng ta chỉ phải đem Thánh Linh theo mình và chuyển đạt Thánh Linh cho người khác mà không liên hệ gì đến các yếu tố con người của mình, thì chúng ta không có bao nhiêu trách nhiệm; chúng ta chỉ cần đem Ngài theo. Nhưng kinh nghiệm của nhiều thánh đồ cho chúng ta thấy rằng Thánh Linh chạm đến người khác với đặc tính riêng biệt của người chuyển đạt [Thánh Linh]. Do đó, linh chúng ta cần phải thuần khiết; linh phải được xử lý. Nếu không thì người khác sẽ nhận lấy các yếu tố không đúng đắn. Chúng ta phải nhận thức rằng yếu tố con người là một vấn đề lớn. Thánh Linh không vận hành một cách độc lập hay không cần trải qua một tiến trình trong con người. Bản chất của chúng ta đóng một vai trò trong việc này. Thánh Linh không hủy bỏ bản chất của chúng ta; ngược lại, Ngài đương tuôn đổ ra qua bản chất của chúng ta. Chúa nói: “Nếu ai khát, hãy đến cùng Ta và uống. Ai tin vào Ta các sông nước sống động sẽ tuôn chảy từ trong bản thể sâu thẳm nhất của người ấy, như Lời Thánh đã nói” (Gi. 7:37-38, RcV). Lời Chúa cho thấy rằng trước hết một người phải uống nước, rồi sông nước sống động phải tuôn chảy ra từ bản thể sâu thẳm nhất của người ấy. J. N. Darby chỉ ra rằng bản thể sâu thẳm nhất chỉ về phần sâu xa nhất trong bản thể chúng ta. Ấy là từ phần sâu thẳm nhất của bản thể một người mà Thánh Linh tuôn chảy ra; Thánh Linh cùng tuôn chảy ra với con người. Khi nước ấy đến với một người, Thánh Linh đem theo những đặc tính của người ấy cùng với Ngài, và tuôn chảy đến những người khác qua cách ấy.

Vì vậy, chúng ta phải học tập tiếp nhận những sự xử lý. Khi thập tự giá đến với chúng ta, đừng để nó đến một cách vô ích. Trong khi thập tự giá hành động trên chúng ta, chúng ta nhận được thêm những sự gọt dũa và xử lý, rồi bản thể của chúng ta được luyện lọc thêm. Mỗi thử thách mang đến thêm sự luyện lọc. Càng qua lửa, chúng ta càng được tẩy sạch. Càng chịu nhiều nỗi khó khăn trước mặt Chúa và nan đề ấy càng lớn, thì linh chúng ta càng được luyện lọc, và biểu hiện mà Thánh Linh bày tỏ ra sẽ càng thuần khiết hơn. Một khía cạnh đặc biệt trong cá tính của chúng ta thường trải qua một số xử lý, nhưng công tác chưa hoàn thành, và vẫn còn những điều không thuần khiết. Kết quả là khi người khác chạm đến Linh của Đức Chúa Trời, thì đồng thời cũng chạm đến những điều không thuần khiết. Khi tình cờ gặp một người cung ứng lời, chúng ta thường nhận thấy người ấy có lời Đức Chúa Trời, và linh của người ấy được tuôn đổ ra. Nhưng đồng thời, con người riêng của người ấy cũng quá dễ nhận thấy; người ấy chưa được phá vỡ đúng mức. Sự phá vỡ mà người ấy nhận được chưa triệt để đúng mức. Thánh Linh được tuôn đổ ra qua người ấy, nhưng đồng thời những đặc tính riêng của người ấy cũng được tuôn đổ ra. Thưa các anh em, trách nhiệm của chúng ta lớn biết bao! Nếu Linh của Chúa công tác hoàn toàn độc lập với con người hay nếu Thánh Linh khước từ bất cứ người nào có một chút khiếm khuyết, thì vấn đề sẽ đơn giản hơn nhiều. Dễ dàng nhận ra sự khác biệt giữa công tác của xác thịt và công tác của Linh nếu chúng ta bị Chúa dẹp sang một bên ngay khi chúng ta chỉ lầm lẫn một chút. Nhưng ngày nay vấn đề rắc rối là công tác của xác thịt vẫn ở bên trong chúng ta. Cho dầu linh chúng ta không thuần khiết đúng mức, Đức Chúa Trời vẫn không khước từ chúng ta; Ngài vẫn dùng chúng ta. Nhiều người kiêu ngạo đang có ảo tưởng là họ thật hữu dụng và đã qua được cuộc thử nghiệm. Họ thật sai lầm. Đức Chúa Trời thường sử dụng một người cho dầu trong người ấy vẫn còn sự yếu đuối. Chúng ta phải nhận thức rằng Đức Chúa Trời càng sử dụng chúng ta thì trách nhiệm của chúng ta càng lớn. Nếu Đức Chúa Trời không sử dụng chúng ta thì chúng ta có ít rắc rối hơn. Nhưng Chúa thường sử dụng chúng ta cho dầu Ngài biết chúng ta không đủ điều kiện. Ngày nay, Thánh Linh không hành động một cách độc lập. Ngài không được tuôn đổ ra cách biệt lập với con người. Đó là một công tác sâu xa trong công tác của Đức Chúa Trời. Khi Thánh Linh đến, Ngài đến trong sự kết hợp với linh con người. Chúa nhận lấy con người, cùng với tất cả những đặc tính của người ấy, trong sự tuôn đổ Ngài ra.

Chúng ta cần phải luôn luôn ở trong tình trạng run rẩy và sợ sệt. Cho dầu Chúa có thể sử dụng chúng ta, chúng ta đừng quên rằng mình vẫn không đủ tư cách. Chúng ta phải nhớ tầm quan trọng của trách nhiệm chúng ta. Nếu có một điều gì đó sai trật trong chính mình, những nhược điểm trong linh chúng ta sẽ bị pha trộn với lời Chúa. Một ngày kia, Chúa sẽ chiếu ánh sáng Ngài trong chúng ta, và chúng ta sẽ phủ phục trước mặt Ngài mà thưa rằng: “Không điều nào con đã nói trong quá khứ đạt tới tiêu chuẩn của Ngài”. Bất cứ người nào nhận được chút ánh sáng đều ý thức sâu xa về những thất bại của mình trong quá khứ. Thật vậy, Linh của Đức Chúa Trời có thể đã hoàn thành một số công tác nào đó qua chúng ta, nhưng con người của chúng ta vẫn sai trật; chúng ta vẫn là một bình chứa không thuần khiết trước mặt Chúa. Chúng ta không phải là một bình chứa hoàn hảo. Trong bàn tay Đức Chúa Trời, chúng ta là một bình chứa bị ô nhiễm, và chúng ta cần những sự xử lý sâu xa hơn. Khi nhận được ánh sáng, một người khám phá ra những khiếm khuyết của mình; người ấy nhận thức rằng chính con người của mình không thể dùng được. Khi lời được truyền đạt, linh chúng ta cũng phải tuôn đổ ra. Vì vậy, chúng ta cần cầu xin sự thương xót và ân điển để mọi sự đều ở dưới sự sửa trị của Thánh Linh. Mỗi ngày chúng ta phải học tập tiếp nhận sự sửa trị của Thánh Linh. Không có điều ấy, linh chúng ta sẽ không hữu dụng. Chúa có thể muốn làm cho chúng ta trở nên người cung ứng lời; Ngài có thể hành động trong chúng ta mỗi ngày. Tất cả những sự xử lý, thử thách và sự việc xảy ra trong môi trường của mình đều nhằm mục đích gia tăng sự hữu dụng của chúng ta trong Chúa. Mọi sự cộng tác với nhau để làm cho linh chúng ta trở nên thuần khiết và hoàn hảo hơn. Những điều ấy cộng tác với nhau để tạo ra một dòng chảy thuần khiết hơn khi linh chúng ta được tuôn đổ ra và để gia tăng sự hữu dụng của linh chúng ta. Ngày nay Đức Chúa Trời có thể thương xót chúng ta và để Linh Ngài được tuôn đổ ra qua chúng ta, và chúng ta có thể tưởng mình bây giờ là một đầy tớ vĩ đại của Chúa. Chúng ta có thể lên mặt. Chúng ta có thể tưởng tất cả đều ổn thỏa mà không nhận thức rằng sự lựa chọn của Ngài chỉ là tạm thời theo hạn độ của nó.

Chúng ta phải nhận thức rằng việc huấn luyện một người cung ứng lời là một vấn đề hằng ngày. Đó cũng là một công việc suốt đời. Những lời chúng ta rao giảng có thể không tiến bộ, nhưng linh chúng ta thì có thể tiến bộ. Có lẽ những lời chúng ta rao giảng giống như những lời chúng ta đã rao giảng mười năm trước. Nhưng ngày nay, tuy vẫn rao giảng những lời ấy, nhưng linh chúng ta bây giờ khác với linh mình có mười năm về trước. Một thanh niên đừng bao giờ nghĩ rằng mình có thể giảng một bài giống như bài giảng của một người cao niên. Người ấy có thể nói cùng một lời lẽ, nhưng không có cùng một linh. Một số anh em giảng lại những điều họ đã giảng hai mươi hay ba mươi năm trước. Lời lẽ vẫn như cũ, nhưng linh thì khác. Chúng ta đừng bao giờ băn khoăn liệu mình có giảng cùng một lời giảng hay không mà phải quan tâm rằng liệu mình có cùng một linh hay không. Trong khi chúng ta có thể giảng lại lời của một số anh em cao niên, nhưng không dễ gì có được linh của họ. Người cung ứng lời mà chỉ có lời thôi thì vẫn chưa đủ; người ấy cũng phải có linh. Chúa nói: “Những lời Ta phán cùng các ngươi đều là linh và sự sống” (Gi. 6:63). Khi một người cung ứng lời đứng lên nói cho Chúa, không những lời giảng của người ấy phải thuần khiết, mà linh người ấy tuôn đổ ra cũng phải thuần khiết. Vấn đề không phải là chúng ta có thể nói ra lời hay không, mà là linh chúng ta tuôn đổ ra có thuần khiết hay không.

Vấn đề không phải là tài hùng biện của chúng ta. Điểm đang được bàn đến là chúng ta chuyển đạt loại linh nào khi rao giảng. Lãnh vực này thì ủng hộ một người hễ người ấy khéo léo, có khẩu tài và khôn ngoan. Nhưng lãnh vực kia thì không đòi hỏi gì thấp hơn là bàn tay sửa trị của Chúa và kỷ luật của Thánh Linh. Hai điều ấy thuộc về hai lãnh vực hoàn toàn khác biệt. Loại lời thứ hai chỉ có thể được tôi luyện qua bàn tay của Chúa. Lời nhờ tôi luyện mà có. Những lời ấy được tôi luyện vào trong bản thể của con người. Hằng ngày, Thánh Linh tôi luyện lời vào trong bản thể của con người. Giả sử hôm nay chúng ta sắp giảng một sứ điệp, nếu chỉ chia sẻ lời thì chưa đủ. Sau đó, chúng ta có thể nghĩ rằng bài giảng của mình thật tuyệt diệu, và cảm thấy rất tự mãn. Có lẽ chúng ta nghĩ rằng mình có thể tiếp tục giảng lại bài giảng đó. Có thể chúng ta nghĩ rằng lời giảng của mình không khác mấy so với những người có chức vụ cung ứng thật. Nhưng bài giảng của chúng ta không mang lại kết quả gì cả. Thật ra, chúng ta đang sống trong một lãnh vực khác. Những người khác có thể đã nói với chúng ta về một lẽ thật, và chúng ta có thể đã nhận được lẽ thật ấy. Từ đó về sau, chúng ta có thể cũng giảng về lẽ thật ấy, nhưng sự rao giảng của chúng ta không dẫn mình đến đâu cả. Lời giảng có thể giống nhau, nhưng nếu chúng ta không có linh đúng đắn thì sẽ có những sai lầm khi linh chúng ta tuôn đổ ra. Những lời của Chúa đều là linh và sự sống. Đó là lý do tại sao linh chúng ta phải được Chúa xử lý. Con người của chúng ta phải được gọt dũa và uốn nắn rồi linh chúng ta mới có thể tuôn đổ ra một cách đúng đắn. Khi lời được truyền đạt và linh có thể tuôn đổ ra, ngợi khen Chúa, Thánh Linh cũng được tuôn đổ ra nữa. Đó là đường lối của chức vụ cung ứng lời. Không có sự tuôn đổ ra như vậy, chúng ta sẽ như những thầy thông giáo dạy dỗ Mười Điều Răn. Loại giảng dạy đó có nan đề là mọi sự đều có tính cách giáo lý, giáo khoa và giảng giải. Nếu không liên quan đến linh thì tất cả đều hư không. Đức Chúa Trời phải hành động trên chúng ta cho đến khi linh chúng ta được tuôn đổ ra mỗi khi lời được truyền đạt. Đôi khi cần có một sự tuôn đổ ra cách phi thường. Nhưng không phải mọi trường hợp đều cần đến nỗ lực phi thường như vậy; chỉ một ít lần, chúng ta mới cần đến sự bùng nổ đặc biệt ấy. Vào những lúc đó, Thánh Linh bùng nổ và vận hành một cách mạnh mẽ. Nếu không có một kinh nghiệm như vậy, sứ điệp chúng ta giảng sẽ không tương xứng với sự rao giảng của các sứ đồ.

Chúng ta phải hiểu trách nhiệm của Hội thánh ngày nay. Đức Chúa Trời đã ủy thác Đấng Christ của Ngài cho Hội thánh với ý định là Hội thánh truyền đạt Đấng Christ ấy cho những người khác. Đức Chúa Trời cũng đã ủy thác Thánh Linh của Ngài cho Hội thánh với ý định là Hội thánh truyền đạt Thánh Linh ấy cho những người khác. Đức Chúa Trời cũng đã ủy thác khải thị và những phước hạnh thuộc linh cho Hội thánh với ý định là Hội thánh cũng truyền đạt các điều ấy cho những người khác. Đó là ý định của Đức Chúa Trời. Đó là kế hoạch của Đức Chúa Trời. Hội thánh là Thân Thể của Đấng Christ ở trên đất. Thân thể bày tỏ một người thể nào thì Hội thánh cũng bày tỏ Đấng Christ thể ấy. Những ước muốn của đầu được bày tỏ qua thân thể. Thiếu thân thể, đầu không thể bày tỏ chính nó. Cũng vậy, thiếu Hội thánh, Đấng Christ không thể bày tỏ chính Ngài. Trong thời đại này, Đức Chúa Trời ban phước cho nhân loại qua Hội thánh. Như vậy, Hội thánh mang một trách nhiệm nặng nề. Chúng ta đừng bao giờ nghĩ rằng ngày nay mọi sự đều ở trên trời. Chúng ta không bao giờ có thể quên đi ngày lễ Ngũ-tuần, và không bao giờ có thể quên đi thập tự giá. Hoàn cảnh ngày nay hoàn toàn khác với hoàn cảnh trong Cựu Ước. Ma-la-chi 3:10 chép: “Các ngươi hãy đem hết thảy phần mười vào kho, hầu cho có lương thực trong nhà Ta; và từ nay các ngươi khá lấy điều này mà thử Ta, Đức Giê-hô-va vạn quân phán, xem Ta có mở các cửa sổ trên trời cho các ngươi, đổ phước xuống cho các ngươi đến nỗi không chỗ chứa chăng!” Đó là nguyên tắc trong Cựu Ước. Ơn phước ở trên trời. Nhưng ngày nay, ơn phước đã xuống dưới đất. Linh sẽ cất Hội thánh từ đất lên trời. Cải chánh giáo đã quên mất địa vị của Hội thánh, trong khi Giáo-hội Công-giáo cố tiếm đoạt ơn phước của Đức Chúa Trời bằng bàn tay xác thịt. Ngày nay, chúng ta phải cầu xin Đức Chúa Trời mở mắt mình nhìn thấy rằng bây giờ mọi ơn phước thuộc linh đều ở trong Hội thánh. Bây giờ, Hội thánh có thể ban phát những ơn phước ấy cho người khác.

Ngày nay, Hội thánh đang làm công việc ban phát. Sách Ê-phê-sô cho chúng ta thấy rõ rằng những ơn phước đã ngự xuống trong khi Hội thánh thì đã thăng thiên. Bây giờ, mọi điều thuộc linh đều ở trong Hội thánh. Một người cung ứng là gì? Người cung ứng là một người ban phát những sự phong phú thuộc linh ấy cho người khác. Hội thánh đã vui hưởng và nhận được tất cả những sự phong phú ấy. Bây giờ, toàn bộ sự phong phú của Đấng Christ đều ở trong Hội thánh. Ngày nay, Hội thánh ban phát cho những người khác Đấng Christ mà Hội thánh đã nhận được. Người cung ứng lời là người ban phát cho người khác Đấng Christ mình đã nhìn thấy và nhận được. Chúng ta đừng bao giờ quá sa ngã đến nỗi xem mọi sự đều xa vời. Nhiều người cầu nguyện như thể Hội thánh chưa từng thăng thiên lên các từng trời. Họ khẩn nài như thể Thánh Linh chưa bao giờ ngự xuống đất. Đó không phải là Hội thánh. La Mã 10:8 chép: “Lời ở gần ngươi, ở trong miệng ngươi và ở trong lòng ngươi”. Thưa anh em, nếu có ánh sáng, chúng ta có thể truyền đạt ánh sáng thần thượng ấy cho người khác. Nếu có lời Đức Chúa Trời, chúng ta có thể chuyển đạt lời ấy cho người khác. Vấn đề tùy thuộc vào việc chúng ta có sẵn sàng và vui lòng làm điều đó hay không.

Trong nhiều năm, Đức Chúa Trời tìm kiếm những bình chứa biệt thánh để truyền lời Ngài. Đó không có nghĩa là Đức Chúa Trời sẽ không sử dụng chúng ta nếu chúng ta không được thánh hóa một cách hoàn hảo. Trong hai ngàn năm qua, vô số bàn tay xác thịt đã chạm đến công việc của Đức Chúa Trời, và vô số bàn tay xác thịt đã làm ô nhiễm công việc của Ngài. Thưa anh em, tự bên trong chúng ta biết rất rõ mười năm trước mình thế nào. Chúng ta chỉ có thể nói rằng mình là những người xác thịt. Nhưng Đức Chúa Trời vẫn sử dụng chúng ta. Chúng ta biết rất rõ mình là loại người thế nào hai mươi năm trước. Chúng ta chỉ có thể nói rằng mình là những người ô uế và tội lỗi. Nhưng Đức Chúa Trời vẫn sử dụng chúng ta. Chúng ta đừng bao giờ quá khờ dại đến mức tưởng rằng mình hữu dụng cho Ngài chỉ vì Đức Chúa Trời đã dùng chúng ta. Càng lúc chúng ta càng nhận thức được tính nghiêm trọng của trách nhiệm chúng ta. “Chúa ơi, thậm chí trong khi chúng con đang được sử dụng, thì bản ngã đang làm ô nhiễm, làm ô uế và làm hư hoại lời Ngài. Chúng con đã pha trộn tội và sự ô uế của mình vào công việc của Ngài. Ngày nay ít thấy sự phân biệt giữa công tác của Linh và công tác của xác thịt. Thưa Chúa, chúng con đã phạm tội. Xin tha thứ chúng con. Xin thương xót chúng con”.

Chúa đã phó thác chính mình cho Hội thánh. Đường lối của Ngài ở với chúng ta. Ngày nay, Đức Chúa Trời ban phát tất cả những gì Ngài “là” cho những người khác qua linh của con người. Chúng ta cần phải cầu nguyện để linh chúng ta được Chúa chấp nhận. Chúng ta không thể khoe khoang về công tác của mình trong quá khứ. Chúng ta không có lý do gì để cứ ở trong tình trạng không thuần khiết của mình; chúng ta không có lý do gì để cứ ở trong tính xác thịt hay đường lối thuộc xác thịt của mình. Chúng ta phải ghi nhớ rằng Đức Chúa Trời đã phó thác Đấng Christ cho Hội thánh. Ngài đã phó thác Thánh Linh, lời Ngài và ánh sáng của Ngài cho Hội thánh. Ngày nay Hội thánh có thể ban phát ánh sáng ấy cho người ta; Hội thánh có thể ban phát lời, Đấng Christ và Linh cho người ta. Điều rắc rối là tình trạng không thuần khiết và pha trộn của chúng ta. Chúng ta phải nhận biết trách nhiệm của mình. Khi chúng ta rao giảng cách thích đáng, mọi sự đều sẽ tốt đẹp. Khi chúng ta không rao giảng cách thích đáng, mọi sự sẽ không tốt đẹp. Trách nhiệm hoàn toàn đặt trên vai chúng ta. Lời phải truyền ra. Thánh Linh phải tuôn đổ ra. Linh phải tuôn đổ ra, và ánh sáng phải tỏa ra. Chúng ta phải được mang đến chỗ có thể trở nên một bình chứa biệt ra thánh.

Nếu nhận biết Hội thánh là gì thì tự phát chúng ta sẽ nhận biết người cung ứng là gì. Người cung ứng là một người ban phát cho người khác qua lời [Chúa] những gì Đức Chúa Trời đã phó thác cho Hội thánh. Trách nhiệm của người cung ứng lớn lao hơn bất cứ loại trách nhiệm nào khác. Nếu xác thịt cứ pha trộn không thuần khiết trong chúng ta thì chúng ta không cách nào tiến lên. Chúng ta sẽ chỉ phá hoại công việc của Đức Chúa Trời và làm tổn hại công việc ấy. Đức Chúa Trời cần con người, nhưng chúng ta không thể là đầy tớ của Ngài hay người cung ứng của Ngài. Nguyện Chúa thương xót chúng ta. Chúng ta phải biết đường lối đúng đắn để tiến lên. Khi lời của chúng ta giảng ra, ánh sáng phải tỏa ra với lời ấy. Chúng ta phải ban phát một lời mạnh mẽ như vậy để người nghe không thể làm gì khác hơn là nhìn thấy ánh sáng và sấp mặt mình xuống.