Thông tin sách

Chức Vụ Lời Đức Chúa Trời

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Ministry of God's Word
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 15

Untitled Document

CHƯƠNG MƯỜI LĂM

LỜI VÀ CẢM XÚC CỦA CHÚNG TA

Trong các chương trước, chúng tôi đã nói rằng một người cung ứng lời cần bốn điều. Hai điều là ánh sáng và lời bên trong thì thuộc về Đức Chúa Trời, trong khi hai điều kia, tức tư tưởng và trí nhớ, thì thuộc về chính người cung ứng. Trước khi mở miệng rao giảng, một người cung ứng lời cần có hai điều sẵn sàng cho mình, ấy là tư tưởng và trí nhớ của chính mình. Nhưng đó không phải là tất cả. Trong khi rao giảng, người ấy cũng cần thêm hai điều, ấy là cảm xúc và một linh đúng đắn.

LINH ĐƯỢC TUÔN RA QUA CẢM XÚC

Khi đọc Kinh Thánh, chúng ta nhận thấy một điểm nổi bật trong tất cả những người viết các sách, ấy là cảm xúc của họ không bao giờ gây trở ngại cho họ trong chức vụ cung ứng lời của mình. Trong lời rao giảng, họ bày tỏ những cảm xúc của mình. Chúng ta phải nhận thức rằng cảm xúc của mình thường ảnh hưởng trên sự tuôn ra của linh chúng ta. Nếu cảm xúc của một người không thể được bày tỏ thì linh của người ấy không thể được tự do. Linh của một người được tuôn đổ ra hay không liên quan rất ít đến ý chí hay tâm trí mà liên quan rất nhiều đến cảm xúc. Linh được bày tỏ chủ yếu là qua các cảm xúc của chúng ta. Khi những cảm xúc của chúng ta gây trở ngại, linh sẽ bị kìm hãm. Khi cảm xúc của chúng ta lạnh nhạt, linh cũng trở nên lạnh nhạt. Khi cảm xúc của chúng ta khô khan, linh cũng khô khan. Khi cảm xúc của chúng ta bình tịnh, linh cũng bình tịnh.

Tại sao con cái Đức Chúa Trời rất thường nhầm lẫn linh với cảm xúc? Con cái Đức Chúa Trời có thể phân biệt giữa linh và ý chí một cách rất dễ dàng vì hai điều ấy rất khác nhau. Họ có thể phân biệt giữa linh và tâm trí vì chúng cũng rất khác nhau. Nhưng phân biệt giữa linh và cảm xúc không phải là chuyện dễ. Thật dễ nhầm lẫn hai điều ấy vì linh không tuôn chảy một cách độc lập; khi tuôn chảy, linh mang theo cảm xúc. Linh không bày tỏ chính mình qua tâm trí hay ý chí mà qua cảm xúc. Đó là lý do tại sao nhiều người thấy khó phân biệt giữa linh và cảm xúc. Tuy hai điều hoàn toàn khác biệt, linh là một điều và cảm xúc là một điều khác, nhưng linh được bày tỏ qua cảm xúc. Bóng đèn là nơi mà điện được bày tỏ. Mặc dầu điện và bóng đèn là hai điều khác biệt, hai điều ấy không thể tách rời. Tương tự như vậy, linh và cảm xúc là hai điều khác biệt, nhưng điều trước được bày tỏ qua điều sau. Do đó, chúng ta không thể tách linh khỏi cảm xúc. Nhưng nói như vậy không có nghĩa linh là cảm xúc và cảm xúc là linh. Đối với những người chưa từng học những bài học thuộc linh, linh và cảm xúc là một và như nhau. Đó cũng như một số người xem điện như là bóng đèn. Trên thực tế, điện và bóng đèn là hai điều hoàn toàn khác biệt. Khi một người cung ứng lời phát biểu, linh của người ấy phải được tuôn ra. Nhưng sự tuôn ra của linh liên quan rất nhiều đến cảm xúc của người ấy. Nếu cảm xúc của người ấy không đúng đắn thì linh của người ấy không thể tuôn ra. Điện ở nhà máy phát điện có thể rất mạnh mẽ, nhưng nếu không có bóng đèn thì sẽ không thấy được ánh sáng. Cũng vậy, cho dầu linh chúng ta có kỳ diệu thế nào đi nữa, nếu cảm xúc của chúng ta nghèo nàn thì linh sẽ bị cản trở. Linh được tuôn ra qua cảm xúc. Muốn linh của một người cung ứng lời được tự do thì linh ấy phải có những cảm xúc thích hợp để bày tỏ chính nó. Nếu cảm xúc không vâng phục linh hay không theo những sự chỉ dẫn của linh thì linh sẽ bị kìm hãm. Để tuôn đổ linh, một người phải có những cảm xúc thích hợp. Đến đây, chúng ta hãy xem xét những loại cảm xúc thích hợp.

Con người có một ý chí, nhưng ý chí là phần thô thiển nhất trong con người. Con người cũng có một tâm trí; so với ý chí, tâm trí tao nhã hơn, những vẫn còn thô thiển. Con người cũng có những cảm xúc, là phần tinh tế nhất bên trong con người. Khi quyết định, con người có thể quyết định một cách dứt khoát. Tuy con người có khả năng suy nghĩ, nhưng những tư tưởng của con người không nhất thiết là tao nhã. Nhưng trong tình cảm và cảm xúc của con người, chúng ta có thể tìm thấy một chỗ mềm mại và dịu dàng. Trong Cựu Ước, đặc biệt là Nhã-ca, phần tinh tế nhất của con người được tượng trưng bởi hương thơm. Hương thơm chỉ có thể được nhận ra bởi lỗ mũi, và khứu giác là một chức năng rất nhạy. Ngửi tượng trưng cho những tình cảm tế nhị hơn. Kinh Thánh dùng lỗ mũi để tượng trưng cho cảm xúc. Tuy những cảm xúc của con người thật tinh tế, nhưng không phải cảm xúc nào cũng có thể dùng được.

Một người cung ứng lời phải dùng cảm xúc của mình. Mỗi khi phát biểu, người ấy phải đặt cảm xúc vào lời mình phát biểu. Nếu không, lời của người ấy sẽ chết chóc. Trước khi mở miệng, một người cung ứng lời phải có trí nhớ và tư tưởng. Nhưng khi đã mở miệng, trước hết người ấy cần phải có cảm xúc. Nếu cảm xúc của người ấy không thể xứng hợp với lời mình giảng thì lời giảng của người ấy không có giá trị gì cả.

Chúa Giê-su từng minh họa điểm này cho các môn đồ và nói: “Ta sánh dòng dõi này với gì? Nó ví như con trẻ ngồi tại chợ, kêu la cùng bạn mình, mà rằng: Ta thổi sáo cho bay, mà bay không nhảy múa; Ta đã than vãn, mà bay không đấm ngực” (Mat. 11:16-17). Nếu có cảm xúc, một người sẽ nhảy múa khi người khác thổi sáo và than khóc khi người khác than vãn. Nói cách khác, một người cung ứng lời không thể nói ra một điều gì mà lại có cảm giác trái ngược với điều ấy. Tình trạng đó làm cho một người hoàn toàn không đủ tư cách để phát ngôn cho Chúa. Chúng ta không thể nói ra một lời đau buồn mà thiếu cảm xúc đau buồn. Nếu không có cảm xúc đau buồn thì chúng ta không thể làm người cung ứng một lời đau buồn như vậy. Những cảm xúc mà chúng tôi đang nói đến không phải là một loại trình diễn. Bất cứ cảm xúc trình diễn nào cũng là một sự bắt chước; làm như vậy cũng như trình diễn trong một vở kịch. Một người cung ứng lời đừng trình diễn lời giảng của mình một cách cạn cợt. Khi giảng, một người cung ứng lời cần phải đầy dẫy cảm xúc trong những lời mình giảng. Mỗi lời nói của người ấy cần phải đầy dẫy cảm xúc. Nếu lời nói bày tỏ sự đau buồn thì người ấy cần phải cảm thấy đau buồn. Nếu linh buồn rầu thì cảm xúc của người ấy cũng cần phải buồn rầu. [Nếu nói] vài lời bày tỏ sự vui mừng, thì người ấy cần phải cảm thấy vui mừng. Khi linh vui mừng, người ấy cần phải có cảm giác vui mừng.

Chúng ta phải ghi nhớ rằng chỉ truyền đạt lời thì chưa đủ; linh cũng phải được tuôn ra nữa. Tuy nhiên, khi linh tuôn ra, nó cũng chuyển đạt cảm xúc của chúng ta. Vì vậy, nếu cảm xúc của chúng ta không đạt đến tiêu chuẩn, lời của chúng ta sẽ thiếu linh. Khi những cảm xúc của chúng ta quá thô thiển, thì chúng vô dụng trong việc truyền đạt lời. Cảm xúc là phần tế nhị nhất của con người. Nếu cảm xúc của chúng ta thô thiển và không nhạy bén, chúng ta không thể sử dụng nó, và lời mình giảng sẽ thiếu linh. Dầu phát biểu bất cứ lời nào, chúng ta đều phải có linh xứng hợp với lời ấy. Nếu linh khác với lời thì hai điều ấy không xứng hợp với nhau, và lời sẽ bị thiệt hại. Kết quả sẽ không gì khác hơn là thất bại. Khi truyền đạt lời nào đó, chúng ta phải chuyển đạt một loại linh nào đó. Nói cách khác, chúng ta cần linh thích hợp với lời thích hợp. Chúng ta không thể giảng loại lời này trong khi có một loại linh khác. Không ai có thể làm một người cung ứng theo cách ấy. Loại linh chúng ta có phải xứng hợp với loại lời chúng ta giảng. Nhưng khi linh tuôn ra, nó không thể tự bày tỏ chính mình; nó phải được cảm xúc đi kèm. Nếu cảm xúc của chúng ta không thể dùng được, hay nếu nó nhắm về một hướng khác với hướng của linh chúng ta, thì linh không thể làm gì. Vậy, linh chúng ta phải xứng hợp với lời Đức Chúa Trời, và cảm xúc của chúng ta cũng phải xứng hợp với lời Đức Chúa Trời.

CẢM XÚC ĐƯỢC TUÔN RA CÙNG VỚI LỜI

Trong khi rao giảng, một người cung ứng lời chỉ truyền đạt lời thì chưa đủ. Nếu những chướng ngại vật được đề cập ở trên chưa được xử lý, thì không gì sẽ xảy ra cho dầu một người có ánh sáng, tư tưởng, lời bên trong, trí nhớ và lời bên ngoài; tất cả những điều ấy đều vô ích. Cảm xúc của chúng ta khác với cảm xúc trong lời Đức Chúa Trời là một nan đề lớn. Ngày nay, chúng ta đừng cố chạm đến cảm xúc của Kinh Thánh một cách bề ngoài. Ngược lại, chúng ta cần phải nói ra với cảm xúc của mình khi vận dụng bản thể bề trong của mình để rao giảng từ Kinh Thánh. Lời Đức Chúa Trời hàm chứa những cảm xúc của Đức Chúa Trời, và Ngài đòi hỏi chúng ta phải có cùng một cảm xúc. Khi rao giảng, cảm xúc của chúng ta phải xứng hợp với lời nói của mình. Cảm xúc của chúng ta cần phải được phản ảnh qua lời nói của chúng ta. Chỉ khi ấy cảm xúc của chúng ta mới chạm đến người nghe. Nói cách khác, khi chúng ta rao giảng với cảm xúc của mình, Thánh Linh sẽ đến với người khác qua cảm xúc của chúng ta.

Nan đề ngày nay là gì? Nan đề là một số người có khải thị và lời, nhưng họ không có bông trái. Tại sao một số người có khải thị và lời mà không có bông trái? Lời giải thích duy nhất là linh của họ không được tuôn ra, và linh của họ không được tuôn ra vì cảm xúc của họ không được tuôn ra. Khi cảm xúc của họ không được tuôn ra, Thánh Linh không có một ống dẫn để qua đó tuôn ra chính Ngài. Vậy, thậm chí khi có ánh sáng và lời, có thể chúng ta vẫn không kết quả nếu thiếu cảm xúc. Chúng ta phải ghi nhớ rằng cần có cảm xúc để truyền đạt lời. Chúng ta phải có ánh sáng, tư tưởng, lời bên trong, trí nhớ và lời bên ngoài. Nhưng khi giảng, chúng ta cũng phải có cảm xúc nữa. Thánh Linh chạm đến con người qua cảm xúc. Tất nhiên, cố chạm đến người khác bằng cảm xúc thôi thì chỉ là đóng kịch. Điều đó chỉ mang lại sự chết; đó không phải là chức vụ cung ứng lời. Chúng ta có thể chạm đến người khác bằng cảm xúc của mình vì cả linh chúng ta lẫn Thánh Linh đều đang hành động. Nói cách khác, cảm xúc của chúng ta phải xứng hợp với lời mình giảng rồi cả hai mới có thể được truyền đạt một cách đầy quyền năng. Chỉ khi ấy Thánh Linh mới hành động trong người khác khi lời được rao ra. Thật là một trở ngại lớn lao khi chướng ngại vật đầu tiên chúng ta gặp phải trong việc rao giảng của mình là chính mình.

Khi một số anh em đứng lên rao giảng, rào chắn đầu tiên họ gặp phải trong khi trút đổ gánh nặng là chính họ. Họ hết sức cố gắng để truyền đạt những gì mình muốn bày tỏ, nhưng gặp một nan đề: dường như lời của họ không đi xa được. Nếu có những rào chắn, thì lời không được truyền đạt một cách dễ dàng. Lời không tìm được một ống dẫn để tuôn ra. Đối với những người ấy, rào chắn lớn nhất là chính họ. Trong khi rao giảng về tình yêu thương của Chúa cho các anh em khác, họ không cảm xúc gì về tình yêu thương của Chúa. Cảm xúc ấy không có trong họ. Vấn đề không phải ở chỗ họ đã nhìn thấy tình yêu thương của Chúa hay chưa, mà vấn đề là họ có cảm nhận và cảm xúc về tình yêu thương của Chúa khi đang rao giảng hay không. Một anh em có thể đã nhìn thấy tính chất tội lỗi của tội, nhưng khi đứng lên nói, có thể anh em ấy không cảm xúc về tính chất tội lỗi của tội. Lời và cảm xúc của anh em ấy không xứng hợp. Người ấy thiếu cảm xúc thích hợp. Khi một anh em đứng lên phát biểu về nỗi đau buồn của sự ăn năn mà không cảm xúc về nỗi đau buồn ấy, thì lời của người ấy không được truyền đạt một cách thích đáng. Nếu người ấy không cảm xúc về điều đó thì chắc chắn thính giả của người ấy cũng không cảm xúc về điều đó. Chúng ta cung ứng lời cho người khác vì họ không có cảm xúc, tư tưởng và ánh sáng. Chúng ta đã nhìn thấy tính chất tội lỗi của tội, còn họ thì chưa [thấy]. Nếu muốn họ nhận thấy tính chất tội lỗi của tội thì chúng ta phải có cảm xúc về điều đó khi rao giảng. Chỉ khi ấy lời giảng về tính chất tội lỗi của tội mới ảnh hưởng đến họ, và chỉ khi ấy lời giảng của chúng ta mới mang cảm xúc đúng đắn đến với họ. Chúng ta phải chạm đến cảm xúc của họ, và phải giảng cho đến khi họ nhìn thấy như chúng ta nhìn thấy. Nếu chúng ta thiếu cảm xúc hay cảm xúc của chúng ta không thể dùng được thì cảm xúc của người khác sẽ không được tác động. George Whitefield giảng về hỏa ngục rất có hiệu quả. Ngày kia, trong khi ông giảng về hỏa ngục, người ta bám lấy cột nhà vì sợ trượt chân sa vào hỏa ngục. Lời của ông về hỏa ngục đầy dẫy cảm xúc, như thể hỏa ngục mở ra [chờ] các tội nhân ngay trước mắt họ. Vì ông giảng với cảm xúc như vậy, linh của ông cùng tuôn ra với lời, và Thánh Linh cũng tuôn ra. Đó là lý do tại sao người ta quá cảm động đến nỗi họ bám lấy cột nhà vì sợ trượt chân sa vào hỏa ngục.

Nếu quá bất cẩn khi nói năng, một người sẽ không có ý thức về giới hạn của cảm xúc mình. Người ấy sẽ không nhận biết rằng lời của mình là hư không và sự rao giảng của mình thật vô dụng. Nếu chúng ta thực tâm muốn làm người cung ứng lời và nghiêm túc trong việc rao giảng cho các thính giả, chúng ta sẽ nhận thấy cảm xúc của mình thường không thích đáng. Chúng ta sẽ nhận thấy rằng điều cản trở chúng ta nhiều nhất là những cảm xúc của mình. Rào chắn đầu tiên ấy gây trở ngại cho chúng ta. Có lẽ hôm đó chúng ta cần nói một lời mạnh mẽ, nhưng càng nói thì chúng ta càng cảm thấy yếu đuối hơn; cảm xúc của chúng ta không thể xứng hợp với lời mình rao giảng. Lời của chúng ta nghiêm khắc chứ không phải cảm xúc của chúng ta. Chúng ta càng phát biểu thì vấn đề dường như nghe càng bớt nghiêm trọng. Cảm xúc của chúng ta không thể đuổi kịp lời chúng ta, và điều duy nhất còn lại là gào thét. Nhiều anh em chỉ biết cách gào thét; tuy nhiên, lời gào thét của họ không phải cho những người khác mà là cho chính mình. Họ không thể làm gì khác nên họ gào thét. Mỗi khi họ gào thét, lập tức những người khác biết là họ thiếu cảm xúc. Nhiều người khi rao giảng, phân nửa năng lực của họ dành để chiến đấu với chính mình. Họ dùng phân nửa năng lực của mình cho chính mình vì cảm xúc của họ quá ít. Trước hết họ phải nói cho đến khi có được cảm xúc. Họ phải nói cho đến khi đạt đến mức độ mình mong muốn rồi mới có thể chuyển đạt cùng một lời ấy cho người khác. Những lời đúng ra dành cho người khác lại được nói với người cung ứng trước vì họ chính là chướng ngại vật ngăn trở lời của mình. Sau khi bước lên bục giảng, một nan đề nghiêm trọng đối với nhiều người là họ nhận thấy mình thật sự là một chướng ngại vật ngăn trở lời [rao giảng] của mình. Họ muốn chuyển lời Đức Chúa Trời cho người khác, nhưng họ không có cảm xúc ấy trước mặt Đức Chúa Trời. Cảm xúc của họ không xứng hợp với lời họ nói. Kết quả là lời của họ bị kìm hãm.

Chúng ta phải nhận thấy rằng một người cung ứng lời phải có những cảm xúc có thể sử dụng được. Nếu không có những cảm xúc đó thì người ấy không đủ tư cách làm người cung ứng lời. Nếu cảm xúc của người ấy không đủ thì lời của người ấy không thể được truyền đạt; lời sẽ bị kìm hãm lại bên trong người ấy. Đó là một vấn nghiêm trọng, thật vô cùng nghiêm trọng. Nhiều nan đề nằm tại chỗ này. Chúng ta có lời, nhưng cảm xúc của chúng ta khác với lời ấy. Chúng ta nhận thức được sự nghiêm trọng của lời, nhưng chúng ta lại không có cảm xúc nghiêm trọng xứng hợp với lời. Khi lời được truyền đạt, đồng thời cảm xúc của chúng ta cũng cần phải được truyền đạt. Nhưng chúng ta nhận thấy rằng mình không có cảm xúc. Nếu một người nói mà hoàn toàn không có cảm xúc thì không ai tin người ấy. Cho dầu người ấy cố sức gào thét cũng vô ích. Trong khi giảng, người ấy không cảm được những điều mình đang giảng. Thật ra, thậm chí người ấy nhận thấy toàn bộ những nỗ lực ấy khá nực cười; có thể người ấy cảm thấy mình đang đóng kịch. Làm thế nào một người có thể mong đợi kẻ khác tin một lời như vậy? Chúng ta chỉ có thể mong người khác tin lời mình nói khi nào chính chúng ta tin lời ấy và có cảm xúc về lời ấy. Nếu càng giảng, chúng ta càng trở nên nguội lạnh và không tự nhiên, và nếu chúng ta nhận thấy cảm xúc của mình thật sự không xứng hợp với lời mình nói, thì chúng ta có thể tin chắc rằng linh của mình không được tuôn ra, Thánh Linh không được tuôn ra, và lời của mình không có quyền năng.

TRAU DỒI NHỮNG CẢM XÚC MỀM MẠI

Chúng ta không nên chỉ biết cách áp dụng cảm xúc của mình. Chúng ta cũng cần phải biết làm thế nào bước đi cách đúng đắn hầu có được cảm xúc thích hợp và có thể dùng được. Điều này dẫn đến việc xem xét kinh nghiệm cơ bản của chúng ta, đó là sự phá vỡ con người bề ngoài của mình. Trong sự bàn luận ở phần trước về con người của người cung ứng, chúng ta đặc biệt chú ý đến sự phá vỡ con người bề ngoài của mình. Trừ khi con người bề ngoài được phá vỡ, lời Chúa không thể nào được truyền đạt. Trừ khi con người bề ngoài được phá vỡ, một phần lớn của nó không bao giờ được Chúa sử dụng. Chúng tôi phải lặp lại điểm này. Chúng ta cần thấy cách Chúa phá vỡ con người bề ngoài của chúng ta và cách Ngài chuẩn bị cảm xúc của chúng ta cho chức vụ cung ứng lời.

Đức Chúa Trời xử lý một người bằng cách sắp đặt mọi loại hoàn cảnh để “đánh đập” người ấy. Tất nhiên, sự “đánh đập” ấy sinh ra những vết thương và sự đau đớn. Khi một người bị những vết thương và đau đớn, thì cảm xúc của người ấy bị tổn thương, và trở nên mềm mại hơn trước. Cảm xúc của con người là phần mềm mại nhất của con người bề ngoài; phần ấy mềm mại hơn ý chí hay tâm trí. Nhưng đối với Đức Chúa Trời, thậm chí sự mềm mại ấy cũng chưa đủ. Nó không mềm mại đúng mức để thỏa đáp đòi hỏi của lời Đức Chúa Trời. Muốn lời Đức Chúa Trời được truyền đạt qua chúng ta, chúng ta phải đầy dẫy cảm xúc dành cho lời Ngài. Để Đức Chúa Trời dùng chúng ta làm những người cung ứng lời, cảm xúc của chúng ta phải xứng hợp với cảm xúc của lời. Cảm xúc của mỗi người cung ứng lời phải xứng hợp với lời mà người ấy cung ứng. Mỗi người cung ứng lời phải được trang bị bằng cảm xúc ấy — tức cảm xúc mà lời đòi hỏi. Cảm xúc dành cho lời phải phong phú đúng mức. Một người rao giảng phải có cảm nhận rằng khi lời Đức Chúa Trời được truyền đạt, con người của người ấy cũng được truyền đạt. Nếu không, lời sẽ không đầy quyền năng trong người khác, và sẽ không đầy quyền năng trong người ấy.

Sau khi trải qua những sự xử lý của Đức Chúa Trời, một người nhận thấy rằng theo cái nhìn của Đức Chúa Trời, cảm xúc của mình thô thiển biết bao. Mặc dầu cảm xúc là phần mềm mại nhất của một người, cảm xúc ấy vẫn còn thô thiển và vô dụng theo cái nhìn của Đức Chúa Trời. Nếu cảm xúc của chúng ta không mềm mại đúng mức khi lời Đức Chúa Trời được truyền đạt qua môi miệng mình, chúng ta sẽ nhận thấy có phần thì đượm nhuần cảm xúc, trong khi có phần thì thiếu vắng cảm xúc. Trong khi sơn, người thợ phải trộn kỹ bột sơn. Nếu bột sơn không được trộn kỹ thì vài chỗ sẽ không được đụng đến. Nếu bột sơn được trộn kỹ thì toàn thể bề mặt sẽ được sơn đều. Đối với cảm xúc của người cung ứng lời thì cũng như vậy. Những người có cảm xúc thô thiển nói mười câu sẽ trật trọng tâm tám câu. Những người có cảm xúc tinh tế nói lời nào thì có cảm xúc xứng hợp với lời đó. Trong Kinh Thánh, cuộc sống của Chúa được tượng trưng bởi bột mịn. Đó có nghĩa là Chúa chúng ta rất tinh tế trong cảm xúc của mình. Thật là kinh khủng khi các anh em phát biểu nhiều điều mà tuyệt nhiên không cảm xúc gì về những điều ấy cả. Cảm xúc của họ không thể dùng được. Cảm xúc của họ không thể xứng hợp với lời họ nói; họ không tinh tế đúng mức. Nói mười câu thì cảm xúc của họ hầu như không được bày tỏ qua một hai câu. Chúng ta phải ghi nhớ rằng cảm xúc thô thiển làm cho việc truyền đạt lời Đức Chúa Trời bị què quặt.

Chúng ta cần Chúa hành động trên chúng ta cho đến khi cảm xúc của mình trở nên tinh tế và mềm mại. Chúng ta phải được phá vỡ trước khi cảm xúc của mình có thể trở nên mềm mại trước mặt Chúa. Trong Kinh Thánh, chúng ta nhận thấy những người viết Lời Thánh không những đầy dẫy kinh nghiệm về sự sống và tư tưởng của Thánh Linh, mà còn đầy dẫy cảm xúc thuộc linh nữa. Những người cung ứng lời trong Kinh Thánh truyền đạt lời của mình kèm theo nhiều cảm xúc về lời ấy. Ngày nay, trong việc phục vụ với tư cách là người cung ứng lời, chúng ta phải truyền đạt lời cùng với cảm xúc của mình. Nếu cảm xúc của chúng ta không xứng hợp với lời mình nói, người nghe sẽ không tiếp nhận lời chúng ta một cách nghiêm túc. Nếu bàn tay Đức Chúa Trời chưa từng chạm đến và phá vỡ người bề ngoài của chúng ta, đương nhiên cảm xúc của chúng ta sẽ không mềm mại theo cái nhìn của Đức Chúa Trời; chúng ta không có vết thương hay [từng chịu] sự đau đớn nào cả. Nếu chúng ta nhạy cảm đối với vấn đề nào đó, có nghĩa là chúng ta có một vết thương và từng bị đau đớn trong vấn đề ấy. Những hạt lúa mì phải được nghiền nát thành bột rồi mới có thể trở nên mịn. Chúng ta phải có những vết thương và bị đau đớn trước khi cảm xúc của mình có thể trở nên mềm mại. Càng bị nhiều vết thương và chịu đau đớn thì chúng ta càng trở nên mềm mại hơn. Khi áp lực được gây ra, một hạt lúa gia tăng thành ba, năm, bảy hay một trăm hạt lúa. Cảm xúc trở nên tinh tế hơn. Chúng ta đừng mong đợi cảm xúc của mình trở nên tinh tế nếu chúng ta chưa từng chịu những vết thương hay bị rướm máu bởi [bàn tay của] Đức Chúa Trời. Không có chuyện đó. Chúng ta phải có những vết thương, và phải trải qua những sự xử lý.

Ngay khi tiếp xúc với một vài anh em, chúng ta nhận biết sự hành động của Chúa chưa sâu xa đúng mức trong họ. Nếu một anh em đã được sửa trị và học tập bước đi có phần nào đúng đắn, tiến bộ trong hành vi của mình, và đã tiến triển trong việc nghiên cứu Kinh Thánh cũng như những mặt khác, nhưng lại không thể trở nên mềm mại trong cảm xúc của mình, thì người ấy thiếu sót một điều gì đó trước mặt Chúa; vẫn còn những phần trong người ấy Đức Chúa Trời không thể sử dụng. Cho dù hành vi cử chỉ bên ngoài của một người có thay đổi thế nào đi nữa, cho dù người ấy nhìn thấy bao nhiêu ánh sáng ở bên trong, nhưng nếu người ấy khiếm khuyết trong cảm xúc thì sự đào luyện người ấy trải qua vẫn còn quá hời hợt và nông cạn. Khi một người chạm đến công tác thập tự giá của Chúa, trọn con người của người ấy được phá vỡ. Ý chí cứng rắn của người ấy không còn bướng bỉnh nữa, tâm trí kiêu ngạo của người ấy không còn kiêu ngạo nữa. Ý chí của người ấy được phá vỡ, và tâm trí kiêu ngạo của người ấy được chinh phục. Đồng thời, cảm xúc của người ấy càng lúc càng trở nên tao nhã hơn. Chúa có thể xử lý ý chí của một người bằng một sự chiếu sáng mạnh mẽ của ánh sáng Ngài. Một người có thể nghĩ rằng mình khéo léo và tháo vát, và Chúa có thể đánh hạ tâm trí tự cao của người ấy bằng một sự chiếu sáng mạnh mẽ. Tuy nhiên, cảm xúc không thể được xử lý bằng một sự chiếu sáng. Sự mềm mại trong cảm xúc của một người là kết quả được tích lũy qua vô số lần xử lý. Cảm xúc của một người không trở nên mềm mại cho đến khi người ấy trải qua những hoàn cảnh nào đó. Nếu chúng ta cẩu thả đối với vấn đề nào đó, Chúa sẽ sắp xếp nhiều hoàn cảnh liên tiếp để xử lý chúng ta, hết hoàn cảnh này lại đến hoàn cảnh khác. Nhiều lần, chúng ta bị nghiền tán và đè nén như những hạt lúa trong cối xay. Sau cùng, chúng ta sẽ được nghiền thành bột mịn.

Trước mặt Chúa, chúng ta cần một linh đã chịu đau khổ. Một linh đã chịu đau khổ là gì? Vì linh được bày tỏ qua cảm xúc, một linh đã chịu đau khổ có cảm xúc chịu đau khổ. Chúa mong muốn chúng ta sống trong một linh đã chịu đau khổ; Ngài mong muốn cảm xúc của chúng ta trở nên tinh tế và mềm mại. Cảm xúc mềm mại ấy không có trong chúng ta; chúng ta có được cảm xúc ấy nhờ chịu đau khổ. Chúa muốn chúng ta sống trong một linh đã chịu đau khổ, có nghĩa là Ngài muốn chúng ta có cảm xúc chịu đau khổ. Chúng ta cần phải được Chúa phá vỡ đến mức cảm giác về sự sửa trị của Ngài thật tươi mới với chúng ta, và kỷ luật của Ngài cần phải vẫn tươi mới trong ký ức của chúng ta. Chúa phải hành động trên chúng ta đến nỗi chúng ta sợ sệt và run rẩy trong cảm xúc của mình, chúng ta không còn dám kiêu căng hay lười biếng nữa. Mỗi khi Đức Chúa Trời hành động trên chúng ta, sửa trị chúng ta và xử lý chúng ta, cảm xúc của chúng ta càng lúc càng trở nên tinh tế và nhạy bén hơn. Đó là bài học sâu xa nhất trong việc phá vỡ người bề ngoài. Có lẽ việc phá vỡ cảm xúc không quyết liệt bằng việc phá vỡ ý chí và tâm trí, nhưng nó sâu xa hơn.

Nếu chúng ta sống trong một linh đau khổ và nếu có một vết thương trong chúng ta, thì chúng ta sẽ cảm thấy đau đớn. Nỗi đau ấy tự phát làm cho chúng ta sợ sệt; cảm xúc của chúng ta được sự đau đớn ấy luyện lọc. Trong khi được xử lý nhiều lần, chúng ta thành thật vui sướng khi lòng chúng ta vui sướng và thành thật buồn rầu khi lòng chúng ta buồn rầu. Khi lời Đức Chúa Trời lại đến với chúng ta, chúng ta sẽ cảm nhận được cảm xúc của lời, và cảm xúc của chúng ta sẽ xứng hợp với lời. Đó là một điều vinh hiển. Mục đích của việc sửa trị là làm cho chúng ta xứng hợp với lời Đức Chúa Trời. Khi Ngài lại phán hay bày tỏ ước muốn [của Ngài], cảm xúc của chúng ta sẽ xứng hợp với cảm xúc của Ngài. Chúa đang sửa trị chúng ta. Ngài liên tục thử thách chúng ta cho đến khi chúng ta có một vết thương và vết sẹo trên thân thể mình. Chúng ta từng thô thiển và thiếu nhạy cảm, nhưng sau khi được sửa trị, chúng ta bắt đầu có cảm xúc. Ngay khi lời Đức Chúa Trời đến thì chúng ta cảm thấy một điều gì đó. Ngay khi Ngài chuyển động thì chúng ta nhạy bén với sự chuyển động ấy. Ít nhất là trong khoảng thời gian ngay sau khi được sửa trị, chúng ta có thể xứng hợp với lời Đức Chúa Trời. Trong khi Chúa gia tăng sự sửa trị của Ngài trong chúng ta, chúng ta được phá vỡ, và mọi cảm xúc của mình đều đạt đến tiêu chuẩn của Ngài. Một người cung ứng lời phải đạt đến tiêu chuẩn của lời Chúa trong mọi cảm xúc của mình. Sau khi cảm xúc của mình đã trải qua sự sửa trị ấy, chúng ta phát hiện một điều thú vị: Chúng ta không những nói lời Đức Chúa Trời, mà còn cảm thấy lời Ngài nữa.

Những gì chúng ta cảm thấy ở bên trong đều được bày tỏ ra bên ngoài. Phi-e-rơ “cất lớn tiếng” khi ông giảng vào ngày Ngũ-tuần (Công. 2:14). Ông cất lớn tiếng vì cảm xúc của ông mạnh mẽ. Tôi e rằng một vài người trong chúng ta chưa bao giờ cất lớn tiếng trong khi rao giảng. Lời giải thích duy nhất là cảm xúc của chúng ta chưa mạnh mẽ đúng mức. Phi-e-rơ đầy dẫy cảm xúc trong khi giảng, và vì cảm xúc của ông rất mạnh mẽ nên ông có thể cất lớn tiếng khi rao giảng. Lời Đức Chúa Trời có cảm xúc, và không được truyền đạt như những lời phát ra từ một chiếc máy ghi âm cho người khác ghi chép. Lời ấy được ép ra bởi những cảm xúc mạnh mẽ. Phao-lô khuyên nhủ Hội thánh tại Cô-rin-tô “với nước mắt dầm dề” (2 Cô. 2:4). Tôi e rằng nhiều người chưa bao giờ đổ nước mắt trong khi giảng vì cảm xúc của họ quá thiếu sót. Cất lớn tiếng hay đổ nước mắt, tự chúng không phải là những điều lớn lao. Nhưng nếu người nào chưa từng cất lớn tiếng hay đổ nước mắt thì có điều gì đó sai trật. Cất lớn tiếng hay đổ nước mắt đều không có giá trị đặc biệt nào. Nhưng những người chưa từng cất lớn tiếng hay đổ nước mắt thì chắc chắn có một điều gì đó sai trật; cảm xúc của những người như vậy chưa từng được Chúa phá vỡ. Nếu cảm xúc của người nào đã được “nghiền nát”, người ấy sẽ vui mừng khi lời Đức Chúa Trời đòi hỏi sự vui mừng và khóc lóc khi lời Đức Chúa Trời đòi hỏi sự khóc lóc. Đó không phải là đóng kịch. Đừng cố đóng kịch. Nếu đó là một sự đóng kịch thì lập tức một người có kinh nghiệm sẽ nhận ra sự lố bịch và giả tạo. Chúng ta đừng bao giờ giả tạo. Sự giả tạo chỉ làm tổn hại lời Đức Chúa Trời. Điều chúng tôi muốn bày tỏ ở đây là chúng ta phải có cảm xúc thích hợp. Chúng ta phải có cùng một cảm xúc với lời Đức Chúa Trời. Sự vui mừng và buồn rầu là hai ví dụ trái ngược. Khi Kinh Thánh nói về sự vui mừng, phản ứng thích hợp là vui mừng, và khi Kinh Thánh nói về sự buồn rầu, phản ứng thích hợp là đau buồn. Một số người suốt đời hết sức bận rộn với chính mình nên họ luôn luôn lạnh nhạt. Họ không vui mừng khi người khác thổi sáo, và không đau buồn khi người khác khóc than. Cảm xúc của họ không thể đáp ứng nhu cầu, và lời Đức Chúa Trời bị họ ngăn trở.

Tại sao quá nhiều người có cảm xúc hoàn toàn không thể dùng được? Tại sao Chúa phải đem họ qua rất nhiều kinh nghiệm? Đó là vì cội rễ của cảm xúc nằm nơi chính con người. Nan đề với cảm xúc khác với nan đề với ý chí và tâm trí. Nan đề với ý chí và tâm trí phức tạp hơn. Nan đề với cảm xúc chính là vì cảm xúc tập trung nơi chính con người. Nhiều người dùng hết cảm xúc cho chính mình. Để cảm xúc vì chính mình thì không mấy khó khăn đối với họ. Nếu một người dành trọn cảm xúc cho chính mình thì người ấy không còn chút cảm xúc nào dành cho người khác. Một số anh em chai lì và không nhạy bén đối với mọi sự; dường như họ bàng quan đối với mọi sự. Nhưng họ không lãnh đạm hay bàng quan đối với chính mình. Một anh em có thể khiếm nhã đối với mọi anh em khác, nhưng nếu ai khiếm nhã đối với mình thì anh em ấy sẽ bị tổn thương. Anh em ấy dành mọi cảm xúc cho chính mình. Anh em ấy yêu mình và quan tâm đến chính mình. Khi chịu khổ, anh cảm thấy nỗi khổ ấy. Khi gặp nan đề, anh khóc than, nhưng anh tuyệt nhiên không có cảm xúc nào đối với chuyện của người khác. Thưa anh em, nếu Chúa không hoàn toàn chinh phục cảm xúc của chúng ta thì chúng ta sẽ vô dụng trong chức vụ cung ứng lời. Chúa thường đặt tay Ngài trên chúng ta qua sự sửa trị của Thánh Linh nhằm mục đích hướng cảm xúc của chúng ta về những người khác. Chúng ta cần hướng mọi cảm xúc của mình vào sự phục vụ của chức vụ cung ứng lời. Chúng ta không có thời giờ để dùng cảm xúc của mình cho chính mình. Cảm xúc của chúng ta phải luôn luôn mềm mại. Một khi cạn kiệt thì cảm xúc trở nên vô dụng. Nhiều người bị ám ảnh bởi chính mình; họ nghĩ mình là trung tâm của vũ trụ. Mọi cảm xúc của họ đều tập trung vào chính họ. Đức Chúa Trời phải giải cứu họ khỏi cái vỏ của mình. Chúng ta không có một nguồn cung ứng cảm xúc vô tận. Nếu dốc cạn cảm xúc của mình thì chúng ta sẽ không thể làm một người cung ứng lời. Đức Chúa Trời phải sửa trị và xử lý chúng ta cho đến khi chúng ta không còn cảm xúc nào cho chính mình và cho đến khi cảm xúc của chúng ta trở nên mềm mại. Nền tảng của cảm xúc mềm mại là được giải phóng khỏi sự tự kỷ trung tâm. Chúa phải đập vỡ cảm xúc của chúng ta để chúng ta không còn tự kỷ trung tâm nữa. Càng bị nghiền nát và càng trở nên tinh tế thì cảm xúc của chúng ta sẽ càng trở nên hữu dụng.

Một người cung ứng lời phải có cảm xúc tinh tế và phong phú trước khi Đức Chúa Trời có thể sử dụng họ. Chúng ta phải ghi nhớ rằng lời của chúng ta chỉ phong phú bằng với cảm xúc của mình. Mức độ phong phú của lời chúng ta tùy thuộc nơi cảm xúc của mình. Cảm xúc ở bên trong chúng ta ấn định lượng lời mình giảng. Đôi khi chúng ta có nhiều lời, nhưng cảm xúc của mình không đủ mạnh để xứng hợp với những lời ấy. Vào những lúc đó, lời của chúng ta bị cảm xúc của mình vây hãm. Tất cả những người cung ứng lời phải ghi nhớ rằng lời của họ chỉ có thể đạt đến mức độ ngang với sự phá vỡ mà họ nhận được từ Đức Chúa Trời. Lời không thể vượt quá tình trạng của một người. Một số người có nan đề đối với tâm trí mình. Những người khác thì khiếm khuyết trong cảm xúc của mình. Họ vẫn thiếu công tác phá vỡ của Đức Chúa Trời. Một người thuộc linh thì phong phú trong mọi loại cảm xúc. Càng thuộc linh thì một người càng có thêm cảm xúc. Đừng bao giờ nghĩ rằng càng trở nên thuộc linh thì một người càng không nhạy cảm. Một người càng học được nhiều bài học từ Đức Chúa Trời, thì cảm xúc của người ấy càng phong phú. Nếu đem so sánh cảm xúc của một tội nhân với cảm xúc của Phao-lô, thì chúng ta dễ dàng nhận thấy Phao-lô trổi hơn về mặt thuộc linh cũng như về mặt cảm xúc. Càng nhận được nhiều sự xử lý thì một người càng có thêm cảm xúc. Khi cảm xúc của mình được làm cho phong phú, chúng ta sẽ tìm ra cảm xúc đúng đắn xứng hợp với lời mình giảng. Khi cảm xúc chúng ta xứng hợp với lời mình, thì lời Đức Chúa Trời có được lối thoát tự do mà Ngài mong muốn. Nếu lời được rao giảng mà cảm xúc thì rụt lại đằng sau, thì hai điều ấy trật khớp, và lời diễn đạt sẽ không thỏa đáng. Chúng ta cảm thấy có điều gì đó sai trật. Chúng ta có thể cố giảng thêm, và cố cất cao giọng, nhưng điều gì đó vẫn sai trật vì cảm xúc của chúng ta không xứng hợp với lời mình giảng.

Nếu mong muốn làm người cung ứng lời, một người phải thuận phục những sự xử lý mạnh mẽ. Một khi tránh khỏi một sự xử lý thì người ấy sẽ rơi lại đằng sau. Chúng ta phải được phá vỡ trước mặt Chúa. Nếu chưa được phá vỡ, thì chúng ta không thể hoàn thành bất cứ công tác nào cả. Không có sự sửa trị thì không có công tác. Cho dầu có là những người khôn ngoan nhất thế giới, chúng ta vẫn vô dụng. Chúng ta có khôn ngoan hay uyên bác thế nào đi nữa cũng không quan trọng. Chỉ những người đã được phá vỡ mới hữu dụng. Đây là một vấn đề rất nghiêm trọng. Tình cảm và cảm xúc của chúng ta phải trải qua những sự xử lý nhiều lần rồi mới có thể trở thành hữu dụng cho lời giảng của mình. Nếu Chúa đã xử lý lòng yêu mình của chúng ta một hai lần, khi chúng ta nói về lòng yêu mình, tự phát cảm xúc của chúng ta xứng hợp với lời mình nói. Tuyệt nhiên không có chướng ngại vật nào cả. Nếu tính kiêu ngạo của chúng ta đã được xử lý, khi chúng ta nói về tính kiêu ngạo và việc Chúa chống cự kẻ kiêu ngạo, cảm xúc của chúng ta sẽ xứng hợp với lời của mình. Nói cách khác, cảm xúc của chúng ta chỉ xứng hợp với lời của mình đến mức độ cảm xúc ấy được đụng chạm. Cảm xúc của chúng ta phải được tước đi một cách hoàn toàn và trọn vẹn trước khi cảm xúc ấy có thể phục vụ chúng ta trong việc truyền đạt lời. Đó là cách duy nhất để chúng ta tự chuẩn bị mình cho chức vụ cung ứng lời. Cảm xúc của chúng ta phải xứng hợp với lời. Mức độ cảm xúc của chúng ta định đoạt mức độ lời giảng của mình. Mỗi khi lời chúng ta chạm đến điều gì đó cao sâu hơn, cảm xúc của chúng ta phải được làm cho trở nên tinh tế hơn. Nguyện Chúa đầy ân điển đối với chúng ta, và nguyện mọi cảm xúc của chúng ta đều xứng hợp với lời của mình.