Thông tin sách

Chức Vụ Lời Đức Chúa Trời

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Ministry of God's Word
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 13

Untitled Document

CHƯƠNG MƯỜI BA

LỜI VÀ SỰ SỬA TRỊ CỦA LINH

Khi một người cung ứng lời đứng lên rao giảng, lời nói của người ấy phát xuất từ đâu? Một người cung ứng lời Đức Chúa Trời không chỉ dùng tâm trí mình nghĩ ra lời để nói; lời lẽ của người ấy phải phát xuất từ một nguồn khác. Bây giờ chúng ta hãy xem xét nguồn phát xuất lời rao giảng của người ấy. Một khi biết được nguồn phát xuất thì chúng ta sẽ nhận thức rằng nhiều điều không nên thốt ra từ miệng chúng ta; chúng không thể được xem là lời Đức Chúa Trời. Chúng tôi phải lặp lại sự thật là có một mối liên hệ khắng khít giữa chức vụ cung ứng lời và các yếu tố con người. Chúng ta cũng cần phải ghi nhớ rằng trong việc thi hành chức vụ cung ứng lời, trước hết Đức Chúa Trời ban cho con người một hai lời, rồi người ấy khai triển [những lời ấy] thành nhiều lời hơn nữa. Nhiều lời ấy dựa vào một hai lời ban đầu. Nguồn của những lời ấy là một hai lời ban đầu, và chúng được xây trên nền tảng là một hai lời ấy. Khi một người cung ứng lời đứng lên nói, người ấy dùng lời lẽ của chính mình, nhưng người ấy giảng lời Đức Chúa Trời đã phán bên trong mình. Làm một người cung ứng lời có nghĩa là như vậy. Chức vụ cung ứng lời ấy chứa đựng những yếu tố con người. Đó là lý do tại sao chúng ta phải lưu ý đến những yếu tố con người khi chúng ta thi hành chức năng với tư cách là những người cung ứng lời. Chúng ta phải nhận thức rằng những lời ấy được truyền đạt qua con người.

Khi một người nói từ bục giảng, người ta sẽ nhận thấy người ấy là loại người thế nào qua lời người ấy nói. Đôi khi, Đức Chúa Trời sẽ công nhận lời nói của một người là của chính Ngài. Vào những lúc khác thì Ngài không công nhận lời giảng [của người ấy]. Cốt lõi của toàn thể vấn đề nằm ở chỗ chúng ta là loại người nào. Giả sử, hai người nhận được cùng một ánh sáng trong linh mình và có được những lời như nhau. Tuy nhiên, chức vụ cung ứng của họ thể hiện có thể hoàn toàn khác biệt vì con người [của họ] khác biệt. Sự khác biệt ấy đưa đến kết quả là có những người cung ứng khác nhau. Khải thị bên trong có thể như nhau, và lời bên trong có thể giống nhau, nhưng chức vụ của họ có thể khác biệt vì con người của họ khác nhau. Đó là lý do tại sao chúng ta phải nghiên cứu nguồn lời giảng của con người. Lời diễn đạt phát xuất từ khải thị, nhưng lời diễn đạt ấy bị các yếu tố con người ảnh hưởng rất nhiều. Chúng ta là loại người thế nào sẽ quyết định loại lời chúng ta rao giảng. Một người đúng đắn sẽ giảng những lời đúng đắn, nhưng nếu một người nghèo nàn, lời giảng của người ấy sẽ thấp kém, yếu ớt và non nớt. Người ấy sẽ dùng những lời diễn đạt của con người, những lời khôn ngoan và bài diễn văn thiếu tiêu điểm. Do đó, lời người ấy nói sẽ không phải là “những lời thuộc linh”. Nếu con người đúng đắn thì tự phát lời lẽ sẽ thuộc linh, cao quí và chính xác; do chạm đến Đức Chúa Trời mà những lời ấy được bày tỏ. Để truy tìm nguồn phát xuất những lời bên ngoài của mình, chúng ta phải lưu ý đến chính con người mình. Chúng ta là loại người thế nào thì liên quan trực tiếp đến loại lời chúng ta giảng.

NHỮNG KHÁC BIỆT TRONG SỰ CẤU TẠO BỞI LINH DẪN ĐẾN NHỮNG LỜI GIẢNG KHÁC BIỆT

Chúng ta là loại người thế nào sẽ quyết định loại lời chúng ta nói. Nếu Đức Chúa Trời đã thực hiện công tác cấu tạo nào đó trong chúng ta, tức là nếu Linh Ngài đã hành động trong chúng ta, sửa trị chúng ta, xử lý con người bề ngoài của chúng ta và phá vỡ nó, đến mức độ chúng ta bắt đầu chạm đến một điều gì đó thuộc linh và cá tính của chúng ta bắt đầu thay đổi, thì tự phát lời rao giảng của chúng ta sẽ là tiếng nói của Linh. Những lời chúng ta nói sẽ được đặt nền tảng trên sự cấu tạo bởi Linh. Không có sự cấu tạo bởi Linh thì không thể có lời phán của Linh. Chúng ta không thể tự mình phát biểu một điều gì đó thuộc về Linh. Trước hết phải có sự cấu tạo bởi Linh bên trong chúng ta; Thánh Linh sắp xếp lại và cấu tạo lại chúng ta. Chúng ta từng là một loại người nào đó, nhưng sau khi Chúa hành động trên chúng ta trong nhiều năm, chúng ta bắt đầu kinh nghiệm Linh sắp xếp lại và cấu tạo lại trọn bản thể của mình. Chúng ta trở nên giống như một ngôi nhà đã được sửa sang lại và thậm chí được xây dựng lại. Chúng ta cần phải chú ý rằng lời phán của Thánh Linh dựa vào sự cấu tạo bởi Thánh Linh. Nếu Linh chưa thực hiện công tác cấu tạo lại trong chúng ta thì lời của chúng ta sẽ không bao giờ tươi mới. Khi Linh cấu tạo lại trọn bản thể chúng ta, chúng ta trở nên mới mẻ, và những điều chúng ta nói cũng mới mẻ.

Đó là lý do vì sao Phao-lô đã đạt đến đỉnh cao như đã được bày tỏ trong 1 Cô-rin-tô chương 7. Chúng ta có thể học được một bài học duy nhất trong chương này. Khi sự cấu tạo bởi Linh trong con người đạt đến một tình trạng đáng tin cậy, thuộc linh và tiến bộ, thì con người không còn ý thức về khải thị mình đã nhận được nữa. Sự cấu tạo bởi Linh đưa đến sự biểu lộ khải thị cách tự phát. Đó là lý do tại sao khải thị không phải là điều phi thường đối với Phao-lô. Ông nhận được ánh sáng một cách bình thường đến nỗi khải thị gần như là những tư tưởng của chính ông. Ngày nay, người ta không có đủ sự cấu tạo bởi Linh. Đó là lý do tại sao họ quá xa cách khải thị của Đức Chúa Trời. 1 Cô-rin-tô chương 7 rất độc đáo. Tại đó có một anh em ở dưới [bàn tay của] Đức Chúa Trời và được Linh cấu tạo đến mức độ những tư tưởng và cảm xúc của ông gần như giống tư tưởng và cảm xúc của Đức Chúa Trời. Khải thị của Đức Chúa Trời hầu như giống y những lời của chính ông; khải thị của Đức Chúa Trời không còn là một điều phi thường đối với ông nữa. Các yếu tố con người có thể vươn lên đến mức độ chúng hòa nhập với Đức Chúa Trời. Theo Phao-lô, lời lẽ của ông là của chính ông. Ông nói với những người khác rằng ông không có mạng lịnh từ Chúa và ông tự mình nói ra. Nhưng ông được Đức Chúa Trời cấu tạo sâu xa đến mức ông cũng có thể lập tức tiếp nối lời xưng nhận ấy bằng cách xác định: “Tôi nghĩ mình cũng có Linh của Đức Chúa Trời” (c. 40). Chúng ta phải nhận diện mối liên hệ trọng yếu giữa con người và lời. Ở đây là một người hoàn toàn được Linh cấu tạo. Khi người ấy nói, lời Đức Chúa Trời được truyền đạt. Dường như người ấy truyền đạt lời Đức Chúa Trời mà không nêu lên khải thị đặc biệt nào. Đó là tình trạng cao nhất mà một người có thể kinh nghiệm được. Lời nói của Phao-lô cho thấy một nguyên tắc là khi con người đúng đắn, lời nói cũng đúng đắn. Khi một người được cấu tạo một cách thần thượng, sự rao giảng của người ấy là tiếng phán của Đức Chúa Trời. Chúng ta cần phải đặc biệt chú ý đến điểm này. Một người có thể được Chúa xử lý rất thông suốt, và con người của người ấy có thể rất thuần khiết và trong sạch đến mức lời diễn đạt của Linh được truyền đạt qua người ấy mỗi khi người ấy mở miệng mình ra.

Tất cả chúng ta phải lưu ý đến sự kiện là nền tảng sự rao giảng của chúng ta là sự cấu tạo bởi Thánh Linh ở bên trong chúng ta. Nhiều người hoàn toàn vô dụng theo cái nhìn của Chúa. Nhưng thậm chí giữa vòng những người hữu dụng cho Chúa, chúng ta nhận thấy những khác biệt trong sự cấu tạo bởi Thánh Linh. Khác biệt trong sự cấu tạo đưa đến khác biệt trong sự rao giảng. Hai người có thể hữu dụng cho Chúa như nhau, và cả hai đều đã đạt được chiều sâu thuộc linh trong Chúa bằng nhau. Nhưng sự cấu tạo của họ thì khác nhau. Khải thị họ nhận được và lời bên trong họ sở hữu có thể giống nhau, nhưng những sự khác biệt trong sự cấu tạo cũng có thể sinh ra sự khác biệt trong sự rao giảng. Cả hai có thể là những người cung ứng, thậm chí là những người cung ứng lời cao quí, nhưng lời phát xuất từ miệng họ có thể khác nhau. Đó là vì các yếu tố con người mà họ sở hữu khác nhau. Giăng khác với Phao-lô, và Phao-lô khác với Phi-e-rơ. Kết quả là sự rao giảng của họ cũng khác nhau. Những người ấy đều được Đức Chúa Trời sử dụng, không phải một cách tầm thường mà một cách cao quí nhất. Nhưng khi mở miệng mình ra, sự rao giảng của họ khác nhau. Khi Phao-lô nói, lời Đức Chúa Trời ở trong ông, nhưng lời lẽ của chính ông cũng ở trong miệng ông. Nhưng lời ông rao giảng là lời phán của Đức Chúa Trời. Đối với Phi-e-rơ thì cũng vậy. Lời Đức Chúa Trời ở trong ông, nhưng lời lẽ của chính ông cũng ở trong miệng ông. Tuy nhiên, lời ông rao giảng là lời phán của Đức Chúa Trời. Cả Phi-e-rơ lẫn Phao-lô đều đã trải qua một công tác cấu tạo sâu xa. Khi rao giảng, họ rao giảng lời Đức Chúa Trời. Nhưng những biểu hiện bên ngoài của lời họ rao giảng thì khác biệt.

Lời Đức Chúa Trời là một Thân vị khi lời ấy ở trong Chúa Giê-su. Ngày nay, lời Đức Chúa Trời cũng phải là một Thân vị khi lời ấy đến với chúng ta. Khi Chúa ở trên đất, Ngài là Lời trở nên xác thịt; Đức Chúa Trời phán qua xác thịt. Ngày nay, Đức Chúa Trời lại biểu hiện lời Ngài trong xác thịt; Ngài vẫn làm cho lời Ngài hiện thân trong một Thân vị. Ngài vẫn đang phán qua xác thịt. Đó là lý do tại sao ngày nay Đức Chúa Trời phải xử lý xác thịt của chúng ta. Ngài phải xử lý xác thịt của chúng ta đến mức độ một lời phát ra từ xác thịt chúng ta là sự truyền đạt lời Đức Chúa Trời. Để đạt đến giai đoạn này, chúng ta phải có sự cấu tạo bởi Thánh Linh ở trong mình. Đức Chúa Trời cấu tạo một điều gì đó vào trong chúng ta qua Linh ngụ-bên-trong của Ngài, và khi chúng ta suy gẫm về những điều ấy và diễn đạt chúng, lời Đức Chúa Trời được truyền đạt. Sự cấu tạo bên trong bởi Thánh Linh làm cho lời Đức Chúa Trời trở nên lời chủ quan của riêng chúng ta. Một người cung ứng lời phải để Linh cấu tạo chính mình đến mức độ lời không còn khách quan nữa mà là chủ quan. Sự cấu tạo của Đức Chúa Trời trong chúng ta qua Linh Ngài phải rất rõ ràng đến mức tâm trí của chúng ta và tâm trí của Đức Chúa Trời không những trở nên tương hợp mà còn trở nên hiệp một và cùng một tâm trí. Sự cấu tạo của Đức Chúa Trời cần phải rất mạnh mẽ đến mức lời của chúng ta không những trở nên tương tự như lời Đức Chúa Trời mà còn trở nên chính lời của Đức Chúa Trời. Đó là kết quả của sự cấu tạo bởi Thánh Linh. Khi lời chúng ta trở nên lời Đức Chúa Trời thì chúng ta có chức vụ Tân Ước. Khi tìm thấy con người trong chức vụ ấy, chúng ta tìm thấy Đức Chúa Trời. Khi con người nói thì Đức Chúa Trời phán. Vì lời Đức Chúa Trời được truyền đạt qua con người, nên cung cách của một người phải [thích đáng] biết bao, và người ấy phải trải qua những sự xử lý [triệt để] dường nào!

Chúng ta hãy xem xét thế nào Đức Chúa Trời thi hành công tác cấu tạo ấy bên trong chúng ta. Những lời bên trong chúng ta được chính Đức Chúa Trời tạo thành; chúng được Đức Chúa Trời tạo ra qua những thử thách và xử lý hằng ngày mà Ngài sắp đặt cho chúng ta trong môi trường của mình. Có thể chúng ta ở dưới sự xử lý nào đó qua nhiều ngày tháng. Đó có thể là những ngày chiến thắng hay có thể là những ngày thất bại. Có lẽ chúng ta nhận thấy những ngày ấy có thể chịu đựng được hay không thể chịu nổi, nhưng bàn tay tể trị của Chúa ở đằng sau tất cả những ngày ấy. Ngày này qua ngày nọ, hết việc này đến việc kia, chúng ta được sửa trị mỗi lúc từng chút một. Dần dần, một hai lời trở nên sáng tỏ bên trong chúng ta. Khi trở nên sáng tỏ hơn, chúng ta có thể bắt đầu rao giảng, và lời rao giảng ấy là những lời của chính chúng ta. Đức Chúa Trời đã tạo ra một hai lời trong chúng ta. Đó là cách lời được hình thành. Những lời ấy là lời của chính chúng ta, và cũng là lời của Đức Chúa Trời. Điều này rất quan trọng. Đó là chỗ chúng ta tiếp nhận sự huấn luyện của mình. Giả sử, chúng ta kinh nghiệm sự xử lý nào đó bởi Đức Chúa Trời. Ban đầu, chúng ta có thể tự hỏi điều gì đang xảy đến với mình, và có thể chúng ta không có lời nào để mô tả điều ấy. Khi trải qua sự xử lý, dường như chúng ta không sáng tỏ về điều gì cả. Nhưng ít lâu sau đó, chúng ta bắt đầu cảm thấy sáng tỏ hơn một ít và thốt lên: “À, đây là điều Chúa muốn. Ngài xử lý tôi nhằm mục đích có được một điều này”.

Nhưng điều đó không đơn giản như vậy. Chúng ta không trở nên sáng tỏ về mọi điều trong một sớm một chiều. Có thể chúng ta chỉ hiểu phần nào mà chưa hoàn toàn sáng tỏ. Trong khi bị cầm chân trong tình trạng mờ mịt này, tình trạng ấy dần dần được xua tan. Khi nhiều điều trở nên sáng tỏ hơn, chúng ta bắt đầu có một hai lời. Sự xua tan ấy trở nên chính lời chúng ta sở hữu. Đôi khi Chúa đưa chúng ta vào thử thách, một thử thách rất khắc nghiệt, và chúng ta nhận thấy mình quá yếu đuối không đắc thắng được. Thậm chí chúng ta có thể tự nhủ rằng không còn cách nào để vượt qua. Nhưng dần dần chúng ta có thể cảm thấy dù thế nào cũng có một cách để vượt qua, có lẽ thậm chí còn đắc thắng nữa. Chúng ta thường chao đảo giữa cảm nhận chiến thắng và cảm nhận thất bại, và sau vài ngày chúng ta nhận thấy mình thật sự đã đắc thắng. Trong suốt thời gian ấy, chúng ta có thể cảm thấy mình không thể vượt qua, nhưng hằng ngày chúng ta đắc thắng. Khi cộng lại tất cả những lần mình có thể vượt qua, chúng ta thấy rằng cuối cùng mình có thể đắc thắng mà không biết. Qua suốt tiến trình ấy, lời được hình thành. Lời ấy là lời của chính chúng ta. Chúng ta phải nhận thức rằng sự chuyển động ấy giữa ánh sáng và bóng tối là một tiến trình mà qua đó Đức Chúa Trời hình thành lời Ngài trong chúng ta. Trong khi chúng ta ở dưới những thử thách và trong khi những cảm nhận của mình dao động giữa tình trạng bối rối và sáng tỏ, thì Đức Chúa Trời hình thành lời Ngài trong chúng ta. Có lẽ chúng ta cảm thấy mình không thể đắc thắng, tuy nhiên chúng ta lại nhận thấy chính mình đắc thắng. Chúng ta có thể cảm thấy mình sắp ngã quị, nhưng chúng ta lại nhận thấy mình vẫn đang đứng vững. Hằng ngày, chúng ta thấy Chúa giải cứu mình khỏi những tình cảnh khác nhau. Sự giải cứu ấy trở nên lời chúng ta có bên trong mình. Càng tiến lên, chúng ta càng sáng tỏ, và chúng ta càng có thêm lời. Đó là tiến trình mà bởi đó lời được hình thành trong chúng ta. Chức vụ cung ứng lời không phải là một điều gì đó có thể xuất hiện đột ngột, mà là một điều gì đó được hình thành. Lời được hình thành khác với lời xuất hiện đột ngột. Trong khi chúng ta mò mẫm trong bóng tối, dường như một điều gì đó sáng tỏ đối với chúng ta, tuy nhiên điều ấy biến đi trong khoảnh khắc. Trong những lúc sáng tỏ, chúng ta nhìn thấy một ít, và toàn thể những giây phút sáng tỏ ấy ban cho chúng ta một ấn tượng rõ ràng, mà kết quả đưa đến là chúng ta có lời. Vì vậy, lời của chúng ta là những gì mình đã kinh nghiệm.

Là một người cung ứng lời, chúng ta không những cần ánh sáng, tư tưởng, lời bên trong, lời bên ngoài và trí nhớ, mà còn cần lưu ý đến cách chúng ta chia sẻ lời ấy trên bục giảng, tức là lời được hình thành bởi sự sửa trị chúng ta đã nhận được. Đức Chúa Trời tạo ra những lời trong chúng ta qua sự sửa trị. Mức lượng chúng ta rao giảng được định đoạt bởi mức độ xử lý mình nhận được. Chúng ta chỉ có thể rao giảng đến mức độ mình đã được Chúa xử lý. Chúng ta kinh nghiệm được bao nhiêu trước mặt Chúa thì sẽ có được bấy nhiêu. Điều này làm cho nhiều sự việc trở nên sáng tỏ: Chúa đang uốn nắn chúng ta, con người [chúng ta], nhằm mục đích là cuối cùng chúng ta sẽ quản lý lời Đức Chúa Trời. Ngày nay, Chúa đang làm công tác gọt dũa con người chúng ta với mục đích là cuối cùng con người chúng ta sẽ trở nên phát ngôn viên cho lời Đức Chúa Trời. Mức độ truyền đạt lời ấy hoàn toàn được quyết định bởi lượng huấn luyện chúng ta nhận được. Những lời của chúng ta dựa vào lượng kinh nghiệm chúng ta có trước mặt Chúa. Ý định của Đức Chúa Trời là muốn làm cho chúng ta và lời Ngài trở nên một. Đó không phải là vấn đề chúng ta chuyển đạt lời Đức Chúa Trời một cách khách quan mà là vấn đề Đức Chúa Trời gọt dũa và uốn nắn, hầu kết quả là lời của chúng ta trở nên lời của Đức Chúa Trời.

Chúng ta hãy đi xa hơn bằng cách nêu lên một câu hỏi: Ánh sáng khải thị được tìm thấy ở đâu? Chúng ta có thể nói ánh sáng ấy được tìm thấy trong linh. Tại sao ánh sáng khải thị không được liên tục nhìn thấy trong linh chúng ta? Tại sao đôi khi chúng ta nhìn thấy khải thị ấy còn những lúc khác thì lại không? Linh chúng ta nhận được khải thị khi nào? Chúng ta nhận được khải thị trong khi được sửa trị. Chúng ta nhận được ánh sáng trong linh mình dựa vào những sự xử lý chúng ta nhận được. Khi chúng ta trải qua những sự xử lý, linh chúng ta nhìn thấy ánh sáng. Ánh sáng khải thị đến dưới sự sửa trị của Thánh Linh. Nếu một người thiếu sự sửa trị của Thánh Linh thì ánh sáng người ấy nhận được trong linh mình cũng thiếu. Có những thời điểm và nơi chốn cụ thể để chúng ta nhận được ánh sáng. Chúng ta nhận được ánh sáng trong linh, và chúng ta nhận được ánh sáng vào những lần mình trải qua những sự xử lý. Vậy, mọi sự xử lý đều ban cho chúng ta cơ hội để nhận được thêm khải thị. Nếu bỏ qua một sự xử lý thì có thể chúng ta bỏ qua một khải thị. Nếu chúng ta nhận được một sự xử lý từ Đức Chúa Trời thì có nghĩa là chúng ta có thể cũng nhận được một khải thị, một mặc khải mới từ Ngài. Chúng ta phải biết bàn tay của Đức Chúa Trời. Nhiều khi bàn tay của Chúa ở trên chúng ta. Ngài xử lý và chạm đến chúng ta từng chút, và chúng ta đầu phục Ngài từng chút. Có thể Chúa phải chạm đến chúng ta nhiều lần rồi chúng ta mới có thể chịu thua một chút và cúi đầu xuống nói: “Thưa Chúa, con sẵn lòng đầu phục. Con không còn tranh đấu nữa”. Khi nói như vậy, chúng ta có sự chiếu sáng. Trong khi Chúa xử lý chúng ta nhiều lần, chúng ta đầu phục Ngài nhiều lần. Khi chúng ta đầu phục Ngài như vậy, linh chúng ta được soi sáng. Khi ý thức về điều đang xảy ra, chúng ta bắt đầu nhìn thấy ánh sáng, và ánh sáng đem lời đến. Vì vậy, Đức Chúa Trời dùng những sự xử lý để ban cho chúng ta ánh sáng, và Ngài cũng dùng những sự xử lý để ban cho chúng ta lời. Những lời chúng ta dùng trong lời giảng của mình cần phải được uốn nắn qua những sự xử lý và thử thách thần thượng mà chúng ta kinh nghiệm; những lời ấy không phải được chính chúng ta tạo ra.

Là một người cung ứng lời, chúng ta phải bảo đảm rằng mình đang tiến triển trong sự rao giảng của mình. Nếu có tiến triển trong sự rao giảng thì có nghĩa là có tiến triển trong những sự xử lý mình nhận được. Khi mới bắt đầu rao giảng cho Đức Chúa Trời, có thể chúng ta không có nhiều điều để nói. Cho dầu chúng ta khôn ngoan, có trí nhớ tốt và nhận được nhiều điều từ con người thế nào đi nữa, chúng ta vẫn không thể rao giảng một cách có hiệu quả. Để Chúa ban cho chúng ta lời, trước hết chúng ta phải đầu phục những sự xử lý của Ngài nhiều lần, từng chút một. Mỗi sự xử lý mang đến một ít lời phán, và Đức Chúa Trời càng xử lý chúng ta thì lời phán của Ngài càng ở trong chúng ta. Mỗi lần Ngài sẽ phán với chúng ta càng nhiều hơn. Sau khi trải qua những sự xử lý, chúng ta sẽ có những lời thích đáng để phát biểu khi đứng lên giảng. Chúng ta cần phải lưu ý đến tiến trình mà bởi đó lời được hình thành. Sự hình thành của lời được thực hiện nhờ sự sửa trị của Thánh Linh.

Trong 2 Cô-rin-tô chương 12, Phao-lô nói rằng ông nhận được một khải thị lớn về từng trời thứ ba và Pa-ra-đi (cc. 2, 4). Từng trời thứ ba là từng trời cao nhất, trong khi Pa-ra-đi là nơi thấp nhất. Một điều là từng trời của các từng trời, trong khi điều kia là trung tâm của trái đất. Phao-lô nói với chúng ta rằng ông không thiếu những khải thị ấy. Nhưng những khải thị ấy có thể làm cho Phao-lô kiêu ngạo. Vì e ngại những người khác xem ông quá cao, nên ông kiềm chế không nói về những kinh nghiệm ấy (c. 6). Cũng có một cây giằm trong xác thịt ông, một sứ giả của Sa-tan, đánh đập ông (c. 7). Ba lần ông khẩn nài Chúa lấy đi cây giằm ấy khỏi mình, nhưng Chúa đáp: “Ân điển Ta đủ cho ngươi rồi, vì quyền năng của Ta nên trọn vẹn trong sự yếu đuối” (c. 9a). Đó là một khải thị thuộc linh từ Đức Chúa Trời; đó không phải là kiến thức suông. Sau đó, Phao-lô nói: “Vậy, tôi lấy làm vui thà khoe khoang về sự yếu đuối tôi... vì khi tôi yếu đuối, ấy là lúc tôi mạnh mẽ” (cc. 9b-10). Điều này cho thấy rằng khi Phao-lô nhận được một khải thị mới, ông cũng nhận được kiến thức mới. Khải thị về từng trời thứ ba và Pa-ra-đi rất có thể là khải thị cao diệu nhất của Phao-lô. Tuy nhiên, qua lời Chúa nói tiếp theo sau đó, ông nhận được sự giúp đỡ nhiều hơn so với nhận thức về từng trời thứ ba và Pa-ra-đi. Chúng ta chưa từng đến Pa-ra-đi, và không ai từng trở về từ Pa-ra-đi để nói với chúng ta điều gì. Chúng ta cũng chưa lên từng trời thứ ba, và không biết về những điều ở nơi ấy. Nhưng trong hai ngàn năm qua, Hội thánh đã và đang nhận được sự giúp đỡ từ lời Chúa nói với Phao-lô: “Ân điển Ta đủ cho ngươi rồi”. Hội thánh nhận được sự giúp đỡ từ lời ấy hơn là từ khải thị về từng trời thứ ba và Pa-ra-đi. Thế thì chức vụ cung ứng lời phát xuất từ đâu? Phao-lô đã trải qua những sự xử lý. Chúa mang ông đến chỗ mà tại đó ông có thể khoe khoang rằng: “Khi tôi yếu đuối, ấy là lúc tôi mạnh mẽ”. Ông biết rằng ân điển của Đức Chúa Trời đủ cho ông rồi, và ông nhận được chức vụ cung ứng lời theo cách như vậy. Chức vụ cung ứng lời của Phao-lô được sinh ra trong những hoàn cảnh như vậy.

Lời rao giảng phát xuất từ sự sửa trị. Loại khải thị được thấy trong 2 Cô-rin-tô 12:9 là kết quả sự sửa trị của Thánh Linh. Không được sửa trị thì không thể có khải thị. Không có cây giằm thì không thể có ân điển. Cây giằm ấy là một đòn nặng nề đối với Phao-lô; đó không phải là một cây giằm bình thường mà là một sự đánh đập từ sứ giả của Sa-tan. Chữ đánh đập có nghĩa là hành hạ, đối xử tồi tệ, áp bức và gây ra đau khổ. Phao-lô là một người đầy kinh nghiệm. Ông không sợ bệnh hoạn vì ông đã trải qua nhiều thử thách. Khi ông nói một điều gì đó là nỗi đau khổ, thì điều đó chắc chắn phải là một nỗi đau khổ. Ông có một cây giằm, là sự đánh đập từ sứ giả của Sa-tan, tức kẻ cố gây đau đớn cho ông qua cây giằm. Tuy nhiên, giữa sự thử thách khắc nghiệt như vậy, Đức Chúa Trời ban ân điển cho Phao-lô, và bày tỏ cho ông biết rằng: “Ân điển Ta đủ cho ngươi rồi”. Phao-lô nhận được khải thị để biết ân điển của Đức Chúa Trời và quyền năng của Ngài, cũng như để biết sự yếu đuối của chính mình. Vô số người trong Hội thánh của Đức Chúa Trời đã nhận được sự giải cứu qua khải thị của Phao-lô. Khi biết những sự yếu đuối của mình, thì chúng ta dễ dàng tiến tới hơn. Ngay khi những sự yếu đuối của chúng ta rời khỏi chúng ta thì quyền năng cũng rời khỏi chúng ta. Nhưng nếu những sự yếu đuối cứ ở với chúng ta thì quyền năng cũng ở với chúng ta. Đó là một nguyên tắc. Một khải thị như vậy, một nguyên tắc như vậy, nhận được nhờ sự sửa trị của Thánh Linh. Sự sửa trị ban cho chúng ta ánh sáng, và sự sửa trị cũng ban cho chúng ta lời. Chúng ta phải học tập tiếp nhận từng lời một, giống như một đứa bé tập nói.

Đức Chúa Trời đem chúng ta qua nhiều thử thách mà các con cái khác của Đức Chúa Trời rồi cũng sẽ kinh nghiệm. Một khi học được bài học của mình thì chúng ta sẽ có lời cho một hoàn cảnh như vậy. Càng nhượng bộ và đầu phục thì chúng ta càng có thêm lời. Những lời ấy phát xuất từ sự thuận phục, một sự thuận phục học được qua những thử thách. Chính sự thuận phục của chúng ta sinh ra lời. Nếu không thuận phục thì chúng ta sẽ không có lời. Nhưng hễ thuận phục và sấp mình xuống thì chúng ta sẽ nhận được lời. Một khi chúng ta sấp mặt mình xuống thì vài lời sẽ được viết và ghi khắc vào trong chúng ta. Đức Chúa Trời ấn định con cái Ngài phải trải qua những loại thử thách khác nhau. Có lúc sự thương xót của Đức Chúa Trời để chúng ta trải qua các thử thách mà những người khác chưa trải qua. Chúng ta được thử thách trước, rồi đến lượt những người khác. Khi những thử thách hoàn tất công việc trong chúng ta, thì lời sẽ đến với chúng ta. Có thể các anh chị em khác được thử thách sau và đến chỗ đường cùng của họ, nhưng khi ấy chúng ta đã chỗi dậy, và có thể truyền đạt lời đã được hình thành trong chúng ta qua các thử thách của mình. Lời chúng ta sẽ trở nên sự sống, ánh sáng và quyền năng cho những người cũng đang trải qua những thử thách ấy sau chúng ta. Một lần nữa, chúng ta lại có chức vụ cung ứng lời.

Chúng ta phải ghi nhớ rằng tất cả những người cung ứng lời đều phải đi tiên phong trong việc chấp nhận những thử thách. Nếu không trải qua thử thách nào cả thì chúng ta sẽ không bao giờ có lời. Nếu chưa từng trải qua một cơn thử thách đặc biệt, chúng ta không thể giúp đỡ cách có hiệu quả những người đang trải qua cơn thử thách giống như vậy. Dầu cho chúng ta có rao giảng, lời của chúng ta cũng trống rỗng. Những lời trống rỗng ấy có ích gì? Sự hình thành lời là một tiến trình liên quan đến lửa. Hội thánh phải trải qua lửa. Đức Chúa Trời phải mang những người cung ứng qua lửa trước; lửa phải đi qua những người cung ứng trước. Những người đã trải qua lửa sẽ có lời. Lửa sẽ thiêu hủy họ. Trong khi bị lửa thiêu hủy thì họ nhận được lời từ Ngài. Họ nhận được lời mỗi khi đầu phục Đức Chúa Trời. Càng đầu phục thì họ càng có thêm lời. Khi các anh em khác lâm vào cơn thử thách giống như vậy, họ sẽ có lời để giúp đỡ. Đó là lý do tại sao chúng tôi nói chức vụ cung ứng lời cung cấp những lời được Thánh Linh dạy dỗ. Nói như vậy không có nghĩa là Thánh Linh chỉ phán vài lời khôn ngoan qua môi miệng chúng ta, mà có nghĩa là Thánh Linh dạy dỗ chúng ta tự mình bày tỏ những lời ấy. Chúng ta được Thánh Linh dạy dỗ, và chúng ta đã học được những lời để nói với người khác bằng cách trải qua lò lửa nóng hừng. Bất cứ sự rao giảng nào kém hơn điều này đều là sự rao giảng vô ích và trống rỗng. Đây là một vấn đề rất cơ bản. Đó là lý do tại sao mỗi sự xử lý đều liên quan đến vài bài học cơ bản chúng ta cần phải học. Mỗi lời chúng ta nói đều phải được tôi luyện bởi lửa. Trừ khi lời chúng ta được tôi luyện bởi lửa, lời ấy sẽ không ích lợi gì cho người khác; chúng ta sẽ tự hỏi lời ấy có ảnh hưởng gì trên người khác. Khi những người khác ở trong tình trạng sầu khổ, sự an ủi của chúng ta rốt cuộc không là gì cả. Không lời bên ngoài nào có thể đóng góp bất cứ điều gì trong bản thể bề trong của một người. Chúng ta chỉ có thể trở nên hữu dụng bằng cách trải qua những sự xử lý của Đức Chúa Trời.

Hội thánh đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ từ 2 Cô-rin-tô chương 12 trong suốt hai ngàn năm qua vì Phao-lô có một cây giằm. Cảm tạ Chúa vì cây giằm ấy. Một khi cây giằm ấy được cất đi thì hiệu quả không còn nữa. Quyền năng của 2 Cô-rin-tô chương 12 được biểu hiện qua cây giằm. Không có một cây giằm trong Phao-lô thì toàn bộ kinh nghiệm ấy đã không có chút giá trị thuộc linh nào. Quyền năng được biểu hiện qua cây giằm; sự sống được biểu hiện qua cây giằm. Chỉ một người ngu dại mới cố thoát khỏi cây giằm. Một khi cây giằm được lấy đi thì chức vụ cung ứng chấm dứt, và không còn lời nào lưu lại. Quyền năng của lời phát xuất từ những cây giằm chúng ta kinh nghiệm. Người cung ứng lời là người được Đức Chúa Trời chọn lựa để đi tiên phong trong việc đương đầu với những sự xử lý và thử thách. Nhờ đó họ cũng đi tiên phong trong việc hiểu biết về Đấng Christ. Họ cung ứng Đấng Christ cho dân của Đức Chúa Trời. Họ có thể cung ứng cho người khác vì họ đi trước người khác trong sự chịu khổ. Họ có thể cung ứng cho nhiều người vì họ mang nhiều gánh nặng hơn những người khác. Nếu chúng ta không mong muốn làm người cung ứng lời thì không có gì để nói thêm. Nhưng hễ mong muốn làm một người cung ứng lời thì chúng ta phải đi tiên phong trong việc chịu đựng những gì người khác chưa chịu đựng. Chúng ta phải chịu khổ hơn những người khác. Đức Chúa Trời không làm cho chúng ta trở nên người cung ứng lời chỉ vì một người; Ngài làm cho chúng ta trở nên những người cung ứng lời vì cớ nhiều người. Vì vậy, về việc chịu khổ, chúng ta phải đi trước nhiều người, và những nỗi khổ của chúng ta phải lớn hơn những nỗi khổ của họ. Nếu không, với tư cách là một cá nhân, chúng ta chỉ có thể giúp đỡ một cá nhân khác; chúng ta không thể giúp đỡ nhiều người trong những khó khăn hay thử thách của họ.

Mức lượng phong phú mà một người cung ứng lời truyền đạt liên quan mật thiết đến mức lượng xử lý người ấy nhận được từ Chúa. Chúng ta đừng cầu xin Chúa xử lý mình một cách từ từ, tế nhị và nhẹ nhàng. Là người cung ứng lời, chúng ta cần phải đương đầu với những sự xử lý mà nhiều người sẽ phải chịu; chúng ta cần phải gánh vác những gì nhiều người sẽ phải gánh vác. Trừ khi làm như vậy, chúng ta sẽ không có gì nhiều để cống hiến cho người khác. Lời rao giảng của một số anh em rất chóng cạn kiệt vì họ chưa nhận được nhiều sự xử lý từ Chúa. Chúng ta có thể truy nguyên nan đề bắt nguồn từ cội rễ ấy. Một người phải trải qua nhiều sự xử lý trước khi có thể trở thành một người cung ứng lời. Nếu đã kinh nghiệm đúng mức những sự xử lý từ Chúa, người ấy sẽ có những lời thích đáng khi những người khác đến với mình để được giúp đỡ. Một người cung ứng lời phải có lời diễn đạt phong phú, và để có lời diễn đạt phong phú, người ấy phải có nhiều kinh nghiệm xử lý phong phú. Chỉ những người có nhiều kinh nghiệm xử lý phong phú mới có thể có lời diễn đạt phong phú. Những người đã trải qua nhiều thử thách khác nhau sẽ có khả năng đáp ứng nhu cầu của anh chị em đang trải qua nhiều thử thách khác nhau. Vậy, những người cung ứng lời không được trải qua [quá] ít sự xử lý, mà phải trải qua nhiều sự xử lý. Nếu chỉ có được ít kinh nghiệm trong một phạm vi giới hạn, thì họ không thể đáp ứng nhu cầu. Nhiều người có nhu cầu, và những nhu cầu của họ đều khác nhau. Nếu thiếu hụt ở bất cứ mặt nào thì chúng ta sẽ không thể cung ứng cho họ. Điều đó có nghĩa là chúng ta cần tích lũy sự phong phú. Chúng ta phải kinh nghiệm nhiều thử thách, trải qua những gì nhiều người sẽ trải qua, rồi mới có thể phục vụ họ. Không được như vậy, chúng ta tuyệt nhiên không thể phục vụ họ khi đối diện với những nan đề của họ. Cảm tạ Đức Chúa Trời, Phao-lô có một chức vụ cung ứng lớn lao. Chức vụ cung ứng của ông lớn lao là vì ông chịu khổ nhiều; ông kinh nghiệm nhiều. Đó là lý do tại sao chức vụ cung ứng của ông rất lớn lao. Nếu muốn có một chức vụ cung ứng lớn lao, chúng ta cần phải trông đợi thêm những sự xử lý từ Chúa.

MỤC TIÊU CỦA CHỨC VỤ CUNG ỨNG LỜI

Mục tiêu của việc cung ứng lời cho những người khác là gì? Mục đích việc cung ứng cho những người khác không phải chỉ là giải cứu họ khỏi những tình trạng gay go hay đem họ qua những thử thách. Chúng ta phải có một mục tiêu cụ thể trong việc cung ứng cho những người khác: Mục tiêu là để họ nhận biết Chúa. Tất cả những khải thị đều là khải khị về Đấng Christ. Nếu một khải thị không phải là khải thị về Đấng Christ, thì nó không có giá trị. Tất cả những khải thị được ban cho với mục đích là mặc khải Đấng Christ. Chúng ta cần phải nhận thức rằng mục tiêu tối hậu của chức vụ cung ứng lời là dẫn dắt người ta nhận biết Đấng Christ. Khi Đức Chúa Trời đặt chúng ta vào một môi trường nào đó hay để chúng ta đương đầu với những nỗi khó khăn nào đó, thì chúng ta đối diện với một nhu cầu lớn; chúng ta nhận thấy mình bắt buộc phải tìm kiếm Chúa. Chúng ta cần phải ghi nhớ rằng mỗi sự sửa trị của Thánh Linh đều bày tỏ cho chúng ta thấy một nhu cầu. Thánh Linh đặt chúng ta vào một hoàn cảnh để cho chúng ta thấy một nhu cầu và bày tỏ cho chúng ta thấy rằng mình không bao giờ có thể tự đáp ứng nhu cầu hay đắc thắng hoàn cảnh. Vào những lúc ấy, giải pháp duy nhất của chúng ta là nhận biết Chúa. Không có một nhu cầu như vậy, một người sẽ không tìm kiếm để nhận biết Chúa. Không có cây giằm trong mình, Phao-lô đã không nhận biết ân điển của Chúa. Kinh nghiệm một thử thách không phải chỉ để trải qua cơn thử thách ấy, mà là để nhận biết Chúa qua cuộc thử nghiệm ấy. Phao-lô không nói: “Tốt, tôi sẽ chỉ biết chịu khổ”. Thay vào đó, ông nói rằng mình nhận biết ân điển, có nghĩa là ông nhận biết Chúa. Đức Chúa Trời phải dùng đến sự sửa trị của Linh để tạo ra một nhu cầu trong chúng ta mà nhu cầu ấy chỉ có thể được Chúa thỏa đáp; chỉ Chúa mới có thể đem chúng ta vượt qua. Một nhu cầu như vậy làm cho chúng ta biết đến những phương diện và thuộc tính nào đó của Chúa. 2 Cô-rin-tô chương 12 cho chúng ta thấy rằng sự hiểu biết của Phao-lô về quyền năng của Chúa có được nhờ những sự yếu đuối của ông. Khi đương đầu với sự đau đớn, ông tìm thấy ân điển. Cây giằm làm cho ông yếu đuối, nhưng cây giằm cũng đưa ông đến chỗ hiểu biết ân điển. Chúa đặt ông vào những sự yếu đuối để ông hiểu biết quyền năng. Ngài đặt ông trong những nỗi đau khổ để ông hiểu biết ân điển. Ở đâu có nhu cầu thì ở đó có sự hiểu biết. Một loại nhu cầu nào đó sinh ra một loại hiểu biết nhất định. Nếu muốn hiểu biết trọn vẹn về Chúa, chúng ta phải có một phạm vi kinh nghiệm rộng rãi. Nếu kinh nghiệm của chúng ta bị giới hạn thì sự hiểu biết của chúng ta về Chúa cũng không trọn vẹn. Có lẽ chúng ta đã nhận biết Chúa theo nhiều cách, nhưng sự hiểu biết của chúng ta về Ngài liên quan đến một vấn đề nào đó thì chưa trọn vẹn. Để nhận biết Chúa, chúng ta phải nhận biết Ngài một cách trọn vẹn. Nếu sự sửa trị của Linh không trọn vẹn thì sự hiểu biết của chúng ta về Chúa sẽ không trọn vẹn. Nếu sự sửa trị chúng ta nhận được lại thiếu sót, chúng ta sẽ không có lời thích đáng để cung ứng cho những người khác.

Chúng ta phải cầu nguyện để Đức Chúa Trời huấn luyện chúng ta, đặt chúng ta vào mọi loại môi trường và thử thách. Đồng thời, chúng ta phải cho Đức Chúa Trời cơ hội đem chúng ta vượt qua những thử thách ấy. Khi thuận phục trong những thử thách, chúng ta cho Chúa cơ hội ban cho chúng ta được hiểu biết thêm về chính Ngài. Khi đối diện với một sự xử lý hôm nay, chúng ta sẽ có một nhận thức mới về Đấng Christ. Khi nhận được một sự xử lý khác ngày mai, chúng ta sẽ có một sự nhận thức tươi mới khác về Đấng Christ. Nhờ đó, sự hiểu biết của chúng ta về Đấng Christ sẽ gia tăng hằng ngày, và chúng ta có thể cung ứng Đấng Christ mà mình nhận biết cho Hội thánh.

Vậy thì lời là gì? Lời là Đấng Christ. Lời mà chúng ta nhận được trong những thử thách và sự sửa trị thì phát xuất từ sự hiểu biết của chúng ta về Đấng Christ. Ngày nay có hàng ngàn và hàng triệu con cái Đức Chúa Trời trong Hội thánh, nhưng sự hiểu biết của họ về Đấng Christ quá giới hạn. Một số người chỉ biết một hai điều về Đấng Christ. Cần có những người cung ứng được dấy lên để ban cho con cái Đức Chúa Trời thêm sự hiểu biết về Đấng Christ. Nhờ kinh nghiệm những thử thách khác nhau, một người cung ứng có được một tầm hiểu biết rộng lớn về Đấng Christ và được trang bị một lượng lời dồi dào. Những lời ấy được ban cho để người ấy có thể cung ứng Đấng Christ cho người khác. Đó là lý do tại sao chúng tôi nói lời Đức Chúa Trời là Con Ngài. Lời Đức Chúa Trời là Đấng Christ. Những gì chúng ta nhận biết qua lời là những gì chúng ta nhận biết qua Đấng Christ. Ngày nay, thỉnh thoảng chúng ta có thể thấy một anh em trong Hội thánh, là người thiếu sự hiểu biết về Đấng Christ trong một vài phương diện. Bởi sự thương xót của Đức Chúa Trời, có thể chúng ta đã trải qua một kinh nghiệm nào đó, và sự hiểu biết của chúng ta về Chúa có được nhờ kinh nghiệm ấy sẽ giúp chúng ta có khả năng cung cấp cho người ấy bằng nguồn cung ứng của mình. Bất cứ điều gì người ấy thiếu, chúng ta sẽ có thể cung ứng và bù vào chỗ thiếu hụt của người ấy. Chúng ta sẽ có thể phục vụ con cái của Đức Chúa Trời vì chúng ta đã học được những bài học đúng đắn trước. Nếu chức vụ cung ứng của chúng ta được xây dựng trên nền tảng ấy, lời của chúng ta sẽ là lời Đức Chúa Trời.

Đôi khi, chúng ta dùng những kinh nghiệm của người khác. Nhưng dùng kinh nghiệm của người khác không phải là vấn đề đơn giản, vì nếu chúng ta không cẩn thận thì làm như vậy sẽ đem đến hậu quả là tâm trí phải hoạt động quá nhiều. Nhiều người khéo léo luôn luôn sử dụng kinh nghiệm của người khác; họ không có kinh nghiệm riêng. Họ trống rỗng trước mặt Chúa. Điều này không có hiệu quả. Trước khi một người sử dụng kinh nghiệm của người khác, chính người ấy phải trải qua nhiều sự xử lý trước mặt Chúa. Khi nào mượn một kinh nghiệm từ một người nào đó, chúng ta phải bảo toàn và vun trồng kinh nghiệm ấy trong linh của chính mình. Những kinh nghiệm riêng của chúng ta cũng phải được bảo tồn trong linh mình nữa. Bất cứ điều gì được bảo tồn trong linh đều sống động. Giả sử, chúng ta có được sự hiểu biết về Thân Thể Đấng Christ từ Đức Chúa Trời. Sự hiểu biết ấy phải được vun trồng trong linh chúng ta rồi mới có thể được dùng để dẫn dắt những người khác đến chỗ hiểu biết về Thân Thể Đấng Christ. Nếu trước hết chúng ta có một điều gì đó trong linh mình thì có mượn kinh nghiệm của người khác cũng không sao. Nhưng nếu chúng ta theo chủ nghĩa cá nhân và không biết gì về Thân Thể Đấng Christ và nếu không có điều gì trong linh mình, thì chúng ta không thể sử dụng kinh nghiệm của người khác. Chúng ta phải là những người sống trong Thân Thể Đấng Christ và kinh nghiệm của chúng ta phải được nuôi dưỡng trong linh mình rồi chúng ta mới có thể phục vụ người khác bằng một lời như vậy. Nếu chúng ta không có những điều ấy, thì mọi sự chỉ là vận dụng tâm trí và lời rao giảng của chúng ta sẽ thiếu vắng quyền năng. Có thể chúng ta nghĩ rằng mình đã chia sẻ một bài giảng hợp lý, nhưng chúng ta chưa chạm đến thực tại. Khi nghe chúng ta, những người khác không chạm đến thực tại.

Điều này tương tự với nguyên tắc trích dẫn Kinh Thánh. Giả sử, hôm nay chúng ta phải trích dẫn Kinh Thánh. Trước hết, chúng ta phải chạm đến một điều gì đó trong kinh nghiệm của mình, rồi năm câu, mười câu hay thêm nhiều câu hơn nữa sẽ đến với chúng ta. Tuy nhiên, chúng ta phải vun trồng những câu ấy trong linh mình; chúng ta không thể vun trồng chúng trong tâm trí chúng ta. Khi trò chuyện với các anh em cũng vậy. Những lời liên quan đến đề tài cần phải được vun trồng trong linh chúng ta. Chúng ta chỉ có thể cung ứng cho người khác điều mà chúng ta đã vun trồng trong linh mình. Nếu chúng ta có một điều gì đó mà không vun trồng để gìn giữ nó sống động, thì điều đó không có ích gì cho chúng ta cả. Thậm chí những kinh nghiệm riêng của chúng ta từ năm năm trước phải được gìn giữ và vun trồng trong linh. Nếu những kinh nghiệm ấy được gìn giữ trong linh, linh chúng ta có thể sử dụng chúng khi chúng ta nói với người khác về những kinh nghiệm ấy. Đối với Kinh Thánh cũng có thể nói như vậy. Nếu linh chúng ta không thể dùng Kinh Thánh thì Kinh Thánh không thể trở nên một phần trong chức vụ của chúng ta.

Lời của chúng ta phải được Đức Chúa Trời hình thành bên trong mình. Những lời chúng ta nói phải là lời Đức Chúa Trời. Những lời ấy không được là những sản phẩm của tư tưởng chúng ta hay là điều gì đó chúng ta đã tiếp nhận từ người khác. Những lời ấy phải là điều gì đó Đức Chúa Trời đã tạo ra và hình thành bên trong chúng ta. Đức Chúa Trời phải dùng lửa thử nghiệm người ấy nhiều năm trước khi một vài lời được tôi luyện vào trong người ấy. Những lời ấy được sinh ra qua những năm dài gọt dũa và uốn nắn. Chúng ta phải nhận thức rằng những lời ấy là những lời thuộc về sự cấu tạo bởi Thánh Linh. Thánh Linh phải hành động trên chúng ta một thời gian dài rồi những lời ấy mới có thể được sinh ra. Những lời ấy là một loại phó thác hay ký thác từ Chúa. Khi chúng ta kinh nghiệm một điều gì đó từ Chúa và được dẫn dắt qua một kinh nghiệm như vậy, thì vài lời được hình thành trong chúng ta. Những lời ấy thật sự là của chính chúng ta, nhưng đồng thời cũng thật sự là thuộc về Đức Chúa Trời. Ấy là qua tiến trình đó mà lời của chúng ta trở nên lời Đức Chúa Trời. Một người có thể nói những lời như vậy nếu người ấy từng đi qua những nơi sâu thẳm của thung lũng. Những lời ấy đã được Đức Chúa Trời rửa sạch và thử nghiệm; nhờ đó, chúng là lời Đức Chúa Trời. Chúng ta phải được sáng tỏ rằng nguồn xuất phát lời chúng ta nói là sự sửa trị mình đã nhận được từ Đức Chúa Trời. Lời chúng ta nói thì dựa trên ánh sáng chúng ta có trong chính mình, và ánh sáng của lời chúng ta đã nhận được thì dựa trên sự sửa trị của Thánh Linh. Thậm chí việc chúng ta trích dẫn kinh nghiệm của người khác cũng dựa vào sự sửa trị của Thánh Linh. Chúng ta phải học bài học của mình dưới những nơi sâu thẳm của thung lũng rồi mới có thể công bố điều ấy trên những nơi cao. Chúng ta phải nhìn thấy một điều gì đó trong linh mình trước khi điều đó có thể trở nên ánh sáng cho người khác. Mỗi lời chúng ta phát biểu đều phải được ép ra, vắt ra và khai thác từ những chiều sâu trong bản thể mình. Chúng ta là loại người nào, đã chịu đựng những thử thách nào và đã học qua những bài học gì đều sẽ được phản ảnh qua loại lời mình nói.

Lời được sinh ra qua những thử thách, đau đớn, thất bại và sự tối tăm. Không người cung ứng lời Đức Chúa Trời nào phải e ngại khi Đức Chúa Trời dẫn mình vào những hoàn cảnh như vậy. Một khi nhận biết con đường này, chúng ta sẽ ngợi khen Ngài và nói: “Thưa Chúa, Ngài sắp ban cho con thêm lời”. Trong vài lần đầu tiên, chúng ta có thể hành động một cách ngu dại. Có thể chúng ta tự hỏi là điều gì đang xảy đến với mình. Nhưng ít lâu sau, chúng ta không được ngu dại nữa. Chúng ta cần phải nhận thức rằng lần đầu tiên mình trải qua thử thách, vài lời đã được sinh ra. Lần thứ hai thử thách đến, thêm vài lời nữa được sinh ra. Sau khi chúng ta trải qua những kinh nghiệm như vậy nhiều lần, lời trở nên dư dật và phong phú hơn. Rồi mỗi khi đương đầu với thử thách, đau khổ, thất bại hay yếu đuối, bên trong chúng ta sẽ có một tiếng nói rõ ràng rằng: “Thưa Chúa, Ngài lại ban cho con thêm lời”. Chúng ta sẽ trở nên khôn ngoan trong việc tiếp nhận lời. Trong Hội thánh của Đức Chúa Trời, một người cung ứng lời cần phải đi tiên phong trong việc chịu khổ, chứ không chỉ trong sự rao giảng. Nếu không thể bước đi trước Hội thánh trong sự sửa trị của Thánh Linh, thì chúng ta sẽ không có lời để cung ứng cho Hội thánh. Đây là một điều rất nghiêm trọng. Chúng ta phải đi trước Hội thánh trong [kinh nghiệm] thử thách rồi mới có thể có một điều gì để cung ứng cho Hội thánh. Nếu không thì chúng ta không thể làm gì cả, và toàn bộ chức vụ cung ứng lời của mình sẽ ở tình trạng hư không. Chúng ta tự lừa gạt mình cũng như lừa gạt Hội thánh. Trong bài thánh ca “Chúng Ta Hãy Suy Gẫm Về Cây Nho” (Thánh Ca số 635), ý nghĩa càng trở nên cao sâu hơn qua mỗi câu hát. Cuối cùng, bài thánh ca ấy cho chúng ta thấy rằng càng hi sinh thì chúng ta càng có thể ban cho những người khác. Nếu không phải là một người hi sinh thì chúng ta không có gì để cho người khác cả, và chúng ta không thể làm người cung ứng lời. Chức vụ cung ứng lời là một sự phát ngôn phát xuất từ nơi sâu thẳm của một người. Đó là nguồn phát xuất lời chúng ta nói ra. Không có điều đó thì không có sự phát ngôn.

Cuối cùng, chúng ta phải ghi nhớ nguyên tắc cơ bản Phao-lô đưa ra trong 2 Cô-rin-tô chương 1. Ông nói: “Anh em ơi, chúng tôi không muốn anh em chẳng biết về sự hoạn nạn đã xảy đến cho chúng tôi trong A-si, thể nào chúng tôi đã bị đè nén quá chừng quá sức, đến nỗi cũng hết mong sống được. Thật chính chúng tôi có án tử hình (bản tiếng Anh) trong chính mình” (cc. 8-9). Án tử hình ấy là gì? Phao-lô tiếp tục nói rằng Đức Chúa Trời có một mục đích cho mọi sự ấy. Đó là để dạy ông không tin cậy nơi chính mình mà tin cậy nơi Đức Chúa Trời, Đấng làm cho kẻ chết sống lại. Đó là sự an ủi của ông. Khi các anh chị em khác trải qua cơn thử thách giống như vậy, ông có thể an ủi họ. “Vì theo như những sự khổ sở của Đấng Christ chan chứa trong chúng tôi thể nào, thì bởi Đấng Christ sự an ủi của chúng tôi cũng chứa chan thể ấy. Nhưng hoặc chúng tôi chịu hoạn nạn, ấy là để cho anh em được an ủi và được cứu rỗi; hoặc chúng tôi được an ủi, ấy là để cho anh em được an ủi, mà sự an ủi đó khiến cho anh em bền chịu chính những sự khổ sở như chúng tôi cũng chịu vậy. Hi vọng của chúng tôi về anh em là vững chắc; vì biết rằng như anh em dự phần trong sự khổ sở, thì cũng dự phần trong sự an ủi” (cc. 5-7). Đây là nguyên tắc cơ bản làm nền tảng cho chức vụ cung ứng lời: đi tiên phong chịu khổ trong mọi thử thách rồi cung ứng cho người khác điều mình học được. Trước hết chúng ta được an ủi rồi chúng ta an ủi người khác bằng sự an ủi mà chính mình đã kinh nghiệm. Đó là một nguyên tắc rất cơ bản. Do đó, chúng ta đừng bao giờ dùng những lời nông cạn trong sự rao giảng của mình. Ngược lại, chúng ta cần phải rao giảng những gì mình đã học được qua những cơn thử thách liên tục. Nhiều lối diễn đạt, từ ngữ và hình ảnh minh họa không thể dùng đến, vì hễ chúng ta dùng đến thì sự rao giảng của mình trở nên nông cạn. Trong những lúc bình thường, chúng ta phải tập nói một cách chính xác. Chúa phải sửa trị chúng ta cho đến khi những lời chúng ta nói ngày càng phản ảnh lại lời Kinh Thánh càng hơn. Càng ngày chúng ta cần phải tập dùng những từ ngữ và cách diễn đạt được tìm thấy trong Lời Đức Chúa Trời càng hơn. Những lời của chức vụ cung ứng là những lời phát xuất từ bên trong qua sự sửa trị.

Nguồn phát xuất lời là sự sửa trị chúng ta đã nhận được; lời có được qua sự sửa trị. Do đó, chúng ta đừng bao giờ xem thường sự sửa trị của Thánh Linh. Nếu một lời không bắt nguồn từ sự sửa trị của Thánh Linh, thì đó là một lời hư không, và Hội thánh không nhận được ích lợi gì từ lời ấy cả. Anh em ơi, đừng xem thường sự sửa trị của Chúa. Chúng ta phải học những bài học của mình bằng cách đi qua lửa.