Thông tin sách

Chức Vụ Lời Đức Chúa Trời

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Ministry of God's Word
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 9

Untitled Document

CHƯƠNG CHÍN

BIẾT LỜI ĐỨC CHÚA TRỜI QUA ĐẤNG CHRIST

MỘT

Người cung ứng lời Đức Chúa Trời là một người từng nhận được khải thị về Đấng Christ. Điều này có nghĩa là Đức Chúa Trời đã vui lòng bày tỏ Con Ngài trong người ấy. Một người không những phải có khả năng giảng lời bằng môi miệng mình mà bên trong còn phải nhận biết Giê-su thật sự là Đấng Christ, Con của Đức Chúa Trời hằng sống. Giê-su người Na-xa-rét là Đấng Christ, Con của Đức Chúa Trời hằng sống. Lời tuyên bố ấy chỉ cần một vài phút để thuộc lòng, nhưng Chúa phán: “Chẳng phải thịt và huyết bày tỏ điều ấy cho ngươi đâu, bèn là Cha Ta ở trên trời vậy” (Mat. 16:17). Sự nhận biết Đấng Christ không phải là vấn đề từ ngữ mà là vấn đề khải thị. Một người cung ứng lời là người được Đức Chúa Trời thương xót ban cho khải thị về Con Đức Chúa Trời. Đó là một người Đức Chúa Trời đã chọn để bày tỏ Con Ngài; người ấy có một khải thị cơ bản khiến người ấy biết Giê-su người Na-xa-rét là ai. Khi một người đã nhìn thấy Con Đức Chúa Trời, mọi sự thánh khiết, công chính, ánh sáng và sự sống đều qua đi dưới một khải tượng như vậy, và chỉ Đấng Christ còn lại.

Không gì trong vũ trụ này có thể sánh với Đấng Christ. Không điều thuộc linh nào có thể sánh với Đấng Christ. Đấng Christ là tất cả và trong tất cả. Tách rời Đấng Christ, một người không thể tìm thấy sự sống, ánh sáng, sự thánh khiết hay sự công chính. Tách rời Đấng Christ, một người không thể tìm thấy gì cả. Khi Đức Chúa Trời đem một người vào trong khải thị về Đấng Christ, người ấy sẽ nhận thức rằng ở ngoài Đấng Christ không có gì cả. Đấng Christ là mọi sự. Ngài là Đức Chúa Trời. Ngài là Con Đức Chúa Trời và là Lời của Đức Chúa Trời. Ngài là tình yêu thương, sự thánh khiết, sự công chính, sự cứu rỗi, sự cứu chuộc, sự tự do, ân điển, ánh sáng và công tác. Đấng Christ đổ đầy mọi sự. Tất cả những gì chúng ta đã nhìn thấy trước kia đều không thể chịu nổi ánh sáng của Chúa ngày nay. Mọi sự đều sẽ qua đi. Không gì có thể chống cự lại khải thị vĩ đại này. Môi-se không còn nữa. Ê-li không còn nữa. Phi-e-rơ, Gia-cơ và Giăng đều không còn nữa. Chỉ Giê-su còn lại. Ngài đầy dẫy tất cả và ở trong tất cả. Đấng Christ vừa là trung tâm vừa là toàn thể. Trung tâm của Đức Chúa Trời là Đấng Christ, và toàn thể của Đức Chúa Trời cũng là Đấng Christ. Ngài là trung tâm và là toàn thể.

Khi một người được đem đến với Đấng Christ, và hiểu biết về Ngài, kinh nghiệm cơ bản ấy sẽ làm cho người ấy biết lời Đức Chúa Trời và cung ứng Đấng Christ cho những người khác. Để phục vụ, để cung ứng Đấng Christ cho người khác, và để cung ứng cho người khác bằng chính Đấng Christ, một người phải có khải thị về Đấng Christ. Mỗi người cung ứng lời của Đấng Christ đều phải có khải thị về Đấng Christ. Người ấy không thể cung ứng cho người khác điều mình chưa từng nhìn thấy. Người ấy không thể cung ứng cho người khác một Đấng Christ mình không biết. Người ấy không thể cung ứng cho người khác sự hiểu biết “chấp vá” về Đấng Christ. Một Đấng Christ “bị chấp vá” như vậy không thể cấu thành nền tảng của chức vụ cung ứng. Một chức vụ không thể xây dựng trên nền tảng của một sự hiểu biết chấp vá về Đấng Christ. Từ thời Phao-lô và Phi-e-rơ, người nào có chức vụ cung ứng lời trước mặt Đức Chúa Trời đều có một khải thị căn bản về Đấng Christ. Một người phải được Đức Chúa Trời đem đến chỗ mà tại đó người ấy biết Con Đức Chúa Trời mặt tận mặt trong bản thể sâu thẳm nhất của mình. Đối với người ấy, Đấng Christ phải là Đấng vượt trổi tất cả, là tất cả, và đầy dẫy tất cả. Chỉ khi đó người ấy mới có thể cung ứng Đấng Christ như vậy cho người khác. Từ ngày đó trở đi, Kinh Thánh trở nên một quyển sách sống động đối với người ấy.

Anh em có nhìn thấy những gì tôi đang nói không? Khải thị của Đức Chúa Trời làm cho chúng ta biết Đấng Christ. Một người nhờ đọc Kinh Thánh có thể nói trên môi miệng mình rằng Giê-su người Na-xa-rét là Đấng Christ, là Con của Đức Chúa Trời hằng sống, và là Đấng Được Xức Dầu. Nhưng như vậy không có nghĩa là người ấy đã chạm đến Đấng Christ. Một người có thể hiểu điều gì đó về Đấng Christ nhờ nghiên cứu Kinh Thánh, nhưng không có nghĩa là người ấy có khải thị. Nhiều người “lấn ép” Đấng Christ suốt đường, nhưng không nhất thiết là họ đã chạm đến Ngài. Điều chúng ta cần ngày nay là sự thương xót của Đức Chúa Trời. Chúng ta cần ánh sáng và ân điển của Ngài. Đức Chúa Trời phải ban cho chúng ta sự thương xót cùng ân điển và bày tỏ Con Ngài trong chúng ta. Đó không phải là vấn đề nghiên cứu và tìm hiểu mà là vấn đề sự thương xót và khải thị. Đó là vấn đề sự soi sáng ở bên trong, sự biện biệt ở bên trong và sự hiểu biết ở bên trong. Đó là cốt lõi của vấn đề. Từ ngày chúng ta nhận được sự thương xót và khải thị, Kinh Thánh trở nên một quyển sách mới, một quyển sách sống động. Những lời trước kia vô nghĩa thì bây giờ rất dễ hiểu. Trước kia, càng bàn luận về những điều liên quan đến Kinh Thánh, dường như chúng ta càng không hiểu chúng. Những điều ấy xem ra có vẻ là lập luận hợp lý nhưng chúng ta vẫn không thể am hiểu được. Nhưng một khi chúng ta nhìn thấy Đấng Christ thì chúng trở nên rất rõ ràng đối với chúng ta. Lời thành văn của Đức Chúa Trời trở nên rõ ràng và trong sáng. Chúng ta sáng tỏ ở bên trong; chúng ta được soi sáng ở bên trong. Chúng ta biết Đấng Christ ở bên trong, và bắt đầu hiểu Kinh Thánh. Khải thị căn bản ấy về Đấng Christ làm cho chúng ta biết Đấng Christ là ai.

HAI

Đức Chúa Trời bày tỏ Con Ngài trong chúng ta có nghĩa là gì? Chúng ta không thể mô tả điều này; không ai có thể mô tả điều này. Thậm chí Phao-lô cũng không thể mô tả điều này. Làm sao chúng ta có thể nhận ra một người có khải thị của Đức Chúa Trời ở trong mình hay không? Một số người có thể nói rằng họ đã nhìn thấy khải thị, trong khi những người khác không thể nói như vậy. Một số người sáng tỏ, nhưng những người khác thì vẫn mập mờ. Chúng ta phấn đấu, lao khổ, suy nghĩ và theo đuổi, nhưng vẫn không nhìn thấy gì cả. Nhưng một ngày kia, khi Đức Chúa Trời ban cho chúng ta sự thương xót, lập tức mắt chúng ta được mở ra.

Ngày nay, chúng ta có thể cầu nguyện với Chúa rằng: “Nguyện Ngài là mọi sự của con. Nguyện Ngài đầy dẫy tất cả và là tất cả”. Chúng ta cầu nguyện như vậy, nhưng không biết lời cầu nguyện ấy có nghĩa là gì. Chúng ta nói điều mình không hiểu. Khi Đức Chúa Trời ban cho chúng ta sự thương xót và bày tỏ Con Ngài trong chúng ta, chúng ta sẽ nói một cách tự nhiên mà không cần nỗ lực rằng: “Cảm tạ Đức Chúa Trời, Ngài là tất cả. Đấng Christ là tất cả. Tất cả những kinh nghiệm thuộc linh trước kia của con đều lui lại đằng sau. Tất cả những công tác và sự theo đuổi trước kia của con đều lui lại đằng sau. Thậm chí tình yêu thương, đức tin, sự công chính, sự thánh khiết và sự chiến thắng đều lui lại đằng sau. Mọi sự ngoại trừ Đấng Christ đều lui lại đằng sau. Đấng Christ là tất cả”. Chỉ khi ấy chúng ta mới có thể nói Ngài ở trên tất cả và đổ đầy tất cả. Đó là một khải thị căn bản. Dựa trên nền tảng khải thị ấy, chúng ta tìm cách hiểu biết lời Chúa. Đó là khởi điểm để từ đó chúng ta tìm cách hiểu Kinh Thánh. Chúng ta bắt đầu bằng cách biết Con Đức Chúa Trời. Sau đó, chúng ta tiến đến chỗ hiểu biết Kinh Thánh. Khi chúng ta bước đi trên con đường này, mọi sự đều trở nên sáng tỏ đối với mình, và chúng ta sẽ nói: “Tôi đã không hiểu nhiều điều, nhưng ngày nay tôi bắt đầu hiểu chúng”.

Đó là chỗ mà một người phải học tập để chuyển hướng và trở nên giống như một con trẻ. Người ấy phải học tập để trở nên giống như một con trẻ. Làm thế nào một đứa trẻ học biết về con bò? Có hai cách. Cách thứ nhất là đứa trẻ ấy có thể xem một quyển sách có bức hình con bò trên trang giấy và chữ con bò bên cạnh bức hình ấy. Cách thứ hai là đứa trẻ ấy có thể được đưa đi xem một con bò. Cách nào làm cho đứa trẻ ấy hiểu biết thật sự về con bò, một bức hình hay một con bò thật? Con bò ở trong bức hình chỉ cao một vài phân. Đứa trẻ ấy có thể nghĩ rằng con bò chỉ cao chừng ấy. Tuy nhiên, nếu anh em đặt đứa trẻ ấy trước một con bò thì sự hiểu biết của nó sẽ khác. Giả sử, một đứa trẻ từng nhìn thấy một con bò còn sống. Bên trong em có ấn tượng về một điều gì đó — một con bò. Nhưng em không biết con vật đó được gọi là gì. Bây giờ nếu anh em chỉ con bò trong quyển sách cho nó thấy và nói với nó rằng con vật đó được gọi là con bò, thì nó sẽ hiểu được dễ dàng. Những thắc mắc của nó sẽ được giải đáp. Chúng ta cần phải giống như một đứa trẻ. Nguyện Đức Chúa Trời khiến chúng ta nhận biết Đấng Christ ít nhất một lần, chạm đến Ngài một cách căn bản ít nhất một lần. Khi chúng ta đọc Kinh Thánh một lần nữa, mọi sự sẽ rõ ràng và sáng tỏ đối với chúng ta; chúng ta sẽ nhìn thấy mọi sự qua ánh sáng của quyển sách ấy. Một khi kinh nghiệm cơ bản mà đúng đắn thì mọi sự khác sẽ đúng đắn. Một khi điều đó được thiết lập thì mọi sự khác đâu sẽ vào đó. Mọi sự đều sẽ được liên hệ và nối kết lại với nhau.

Nếu chỉ trao cho người nào một quyển Kinh Thánh và cho người ấy biết những điều chứa đựng trong đó, thì anh em sẽ không tiến xa lắm. Một anh em khảo cứu nhiều sách vở về thực vật học. Anh đọc về một loại cây nọ với loại lá và hoa thế kia. Anh lên núi tìm kiếm cây ấy nhưng không thể tìm ra nó. Học một chữ bằng cách nhìn hình là điều tương đối dễ, nhưng không dễ nhận ra một vật thể bằng cách so sánh nó với một bức hình. Anh em ấy cố tìm một loại cây qua lời mô tả trong một quyển sách, nhưng không thể tìm ra cây ấy. Nhận diện một người thì cũng y như vậy. Trước hết nhìn một người rồi nhìn đến bức hình của người ấy là điều dễ dàng hơn. Chúng ta có thể không dễ nhận ra một người nhờ bức hình của người ấy. Đó là một cách minh họa rất đơn giản. Chúng ta nhận thấy kinh nghiệm này giữa vòng nhiều con cái của Đức Chúa Trời. Chúng ta nhận thấy kinh nghiệm ấy trong Phao-lô và Phi-e-rơ. Một ngày kia, Đức Chúa Trời đã thương xót họ, và họ biết Đấng Christ. Chính Chúa nói: “Chẳng phải thịt và huyết bày tỏ điều ấy cho ngươi đâu, bèn là Cha Ta ở trên trời vậy” (Mat. 16:17). Điều này hoàn toàn là vấn đề sự thương xót và ân điển của Đức Chúa Trời. Chúng ta biết Con Ngài vì Ngài tự ý bày tỏ Con ấy cho chúng ta. Từ ngày, chúng ta bắt đầu biết Ngài, chúng ta bắt đầu biết Kinh Thánh. Để biết Kinh Thánh, trước hết chúng ta phải biết Đấng Christ.

BA

Vấn đề cơ bản là: Anh em chỉ cung ứng cho người khác từ quyển sách này, tức Kinh Thánh, hay anh em là người từng gặp Đấng Christ và có một khải thị về Ngài? Phải chăng anh em là người từng gặp và đối diện với Chúa? Anh em có một sự hiểu biết cơ bản về Chúa chưa? Nếu được như vậy thì anh em sẽ tự phát nói rằng: “Cảm tạ Đức Chúa Trời, ngày nay nhiều điều trong Kinh Thánh thật sáng tỏ đối với con”. Từ ngày ấy trở đi, hằng ngày khi đọc Kinh Thánh, anh em sẽ thấy hết phân đoạn này đến phân đoạn khác có ý nghĩa đối với mình. Một sự nhận biết Chúa ở bên trong đến trước, trong khi sự hiểu biết về Ngài qua Kinh Thánh đến sau. Một khi có sự nhận biết chủ quan thì anh em sẽ nhận thấy lời Đức Chúa Trời có thể hiểu được và hài hòa khi anh em nghiên cứu Kinh Thánh một lần nữa. Những nan đề từng làm rối trí anh em bây giờ trở nên những khải thị đầy ý nghĩa, và điều từng [bị xem là] tầm thường thì bây giờ trở nên rất quan trọng. Mọi sự đều ăn khớp với nhau; tất cả các phần được nối kết với nhau và không còn phần nào là vô nghĩa nữa. Từ thời điểm ấy trở đi, những ngày của anh em ở trên đất sẽ trở thành những ngày học biết Kinh Thánh. Hằng ngày, những gì anh em nhìn thấy sẽ tương xứng với những gì Kinh Thánh bày tỏ; cả hai sẽ làm chứng những điều giống nhau. Có thể anh em không nhìn thấy mọi sự cùng một lúc, nhưng những điều ấy sẽ được bày tỏ ra cho anh em từng chút một, và hằng ngày anh em sẽ nhìn thấy nhiều hơn nữa. Chúng ta không hiểu Kinh Thánh qua Kinh Thánh. Trái lại, chúng ta biết Kinh Thánh qua ánh sáng và khải thị ở bên trong.

Tâm trí lầm lạc luôn luôn muốn theo đường lối của người trí thức. Con người nghĩ rằng tự mình có thể nghiên cứu Kinh Thánh. Con người nghĩ mình có thể nỗ lực để hiểu Kinh Thánh. Con người nghĩ rằng có cầu nguyện hay không thì mình vẫn có thể đọc Kinh Thánh. Con người nghĩ mình có thể nghiên cứu Kinh Thánh, và tin tưởng vào công trình nghiên cứu của mình. Nhưng đó là đường lối sai trật. Khi Chúa Giê-su ra đời, nhiều người Do-thái rất quen thuộc với Kinh Thánh. Hê-rốt hỏi Đấng Christ sẽ được sinh ra tại đâu, và các thầy tế lễ cả cùng những nhà thông giáo trả lời mà không cần phải tra cứu rằng Đấng Christ sẽ được sinh ra tại Bết-lê-hem thuộc xứ Giu-đa. Thậm chí họ còn trích dẫn Kinh Thánh rằng: “Ớ Bết-lê-hem, xứ Giu-đa, ngươi chẳng phải nhỏ hơn hết trong các thủ phủ xứ Giu-đa đâu, vì từ ngươi sẽ ra một Đấng Cai Trị, là Đấng sẽ chăn giữ dân Y-sơ-ra-ên Ta” (Mat. 2:6). Họ có thể đọc thuộc lòng Kinh Thánh. Nhưng họ có biết Đấng Christ không? Tuy rất quen thuộc với Kinh Thánh, nhưng họ không dùng Kinh Thánh để tìm kiếm Đấng Christ. Thay vào đó, họ dùng Kinh Thánh để cố gắng giết chết Đấng Christ. Họ dùng Kinh Thánh để giúp Hê-rốt cố gắng giết chết Đấng Xức Dầu của Đức Chúa Trời. Một người có thể trở nên sai trật biết bao trong sự đọc Kinh Thánh! Một người có thể trở nên sai trật biết bao nhờ quen thuộc với Kinh Thánh! Bởi cái gọi là hiểu biết Kinh Thánh mà một người có thể làm những việc kinh khủng biết bao!

Khi Chúa Giê-su ở trên đất, Lời Thánh được ứng nghiệm từng điểm một. Một người không biết gì về Kinh Thánh nên không nhận ra điều này thì có thể châm chước được, nhưng những người biết Kinh Thánh lẽ ra phải lập tức nhận ra Giê-su người Na-xa-rét là Con Đức Chúa Trời qua nhiều sự ứng nghiệm của Lời. Nhưng những người Pha-ri-si có biết điều đó không? Họ không biết Đấng Christ cũng không thể chấp nhận Ngài. Họ khâu Lời Thánh vào gấu áo và thắt lưng của mình. Họ có kiến thức về Kinh Thánh và có thể giảng giải những lời tiên tri theo Kinh Thánh. Họ có thể nói với những người khác về những sự dạy dỗ và giáo lý của Kinh Thánh, nhưng họ giữ Đấng Christ ở ngoài cửa. Một người có thể chạm đến Kinh Thánh mà không chạm đến Đấng Christ. Những người Pha-ri-si chỉ làm cho Kinh Thánh thành tài liệu để đọc, môn học để khảo cứu, một đề tài giáo lý để tra cứu. Họ có thể hiểu các giáo lý, nhưng khước từ Cứu Chúa.

Đồng thời có một nhóm người khác. Họ không có kiến thức Kinh Thánh. Ma-thi-ơ từng là một người thâu thuế. Phi-e-rơ từng là một người đánh cá. Thậm chí trong sách Công-vụ, họ được xem là “những người vô học thức và là những người thiếu hiểu biết” (4:13). Nhưng họ đã gặp Chúa. Họ đã gặp Đấng Christ. Đức Chúa Trời đã mặc khải Con Ngài trong họ, và họ biết Chúa. Phi-e-rơ nhận được khải thị từ Đức Chúa Trời về Con Ngài tại Sê-sa-rê Phi-líp. Bên trong ông biết rằng Giê-su là Đấng Xức Dầu của Đức Chúa Trời, là chính Con Đức Chúa Trời. Nói về mặt chức vụ của Đấng Christ thì Ngài là Christ của Đức Chúa Trời. Nói về mặt Thân vị của Ngài thì Ngài là Con Đức Chúa Trời. Nói về mặt công tác của Ngài thì Ngài là Christ của Đức Chúa Trời. Nói về mặt Thân vị của Ngài thì Ngài là Con Đức Chúa Trời. Đó là khải thị vĩ đại nhất. Toàn thể Hội thánh được xây dựng trên khải thị ấy. Những người thiếu hiểu biết, vô học thức ấy biết Con Đức Chúa Trời, và biết Kinh Thánh. Ma-thi-ơ từng là một người thâu thuế; trước kia ông không biết Kinh Thánh. Nhưng vì biết Chúa nên ông có thể cho chúng ta biết rất nhiều về Cựu Ước trong Tân Ước. Một khi ông biết Chúa thì mọi sự trở nên sáng tỏ. Đó không phải là học chữ bằng cách nhìn hình, nhưng ngược lại, nhận ra bức hình bởi đã nhìn thấy đối tượng. Trước hết ông biết Chúa, rồi khám phá ra Ngài trong các sách Cựu Ước. Giả sử anh em quen thân với một anh nọ. Khi người khác đem đến cho anh em bức hình anh ấy, lập tức anh em có thể nhận ra anh ấy trong bức hình. Trước hết anh em phải biết Đấng Christ rồi mới có thể biết quyển sách của Ngài.

Điều rắc rối đối với nhiều người là họ đảo ngược thứ tự Đấng Christ và Kinh Thánh. Họ muốn biết Kinh Thánh trước và sau đó mới biết Đấng Christ. Nhưng một người có thể biết Kinh Thánh, mà đồng thời lại không biết Đấng Christ. Ma-thi-ơ và Phi-e-rơ được Đức Chúa Trời thương xót mặc khải Đấng Christ cho họ trước. Về sau, khi họ đọc Kinh Thánh, mỗi câu đều sáng tỏ đối với họ. Chúng ta không phải là những người Do-thái và có thể không nhận thấy tầm quan trọng của điều này. Giả sử chúng ta là những người Do-thái và sống như những người thời Cựu Ước tại xứ Giu-đa. Khi chúng ta nghiên cứu Cựu Ước theo văn tự bên ngoài, trọn bộ sách ấy sẽ là một điều bí ẩn đối với chúng ta. Ngày nay, Cựu Ước vẫn còn bí ẩn đối với nhiều người vô tín và những người được mệnh danh là nhà thần học. Nhưng Phi-e-rơ, Ma-thi-ơ, Giăng và Gia-cơ đã gặp Giê-su người Na-xa-rét, và Đức Chúa Trời đã mặc khải Con Ngài trong họ. Họ càng đọc Cựu Ước thì Cựu Ước càng mở ra cho họ. Khi đến với một phân đoạn Kinh Thánh, họ có thể nói: “Đây là sự ứng nghiệm về điều đã được viết”. Trong suốt quyển sách ấy, từ Sáng-thế Ký chương 1 đến Ma-la-chi chương 4, họ nhận thấy rằng Giê-su người Na-xa-rét ấy là Con Đức Chúa Trời, là chính Đấng Christ. Họ không biết Kinh Thánh qua chính Kinh Thánh, nhưng qua Đấng Christ. Những người biết Đấng Christ đều tự phát biết Kinh Thánh. Những người được mệnh danh là Cơ-đốc-nhân, những Cơ-đốc-nhân hữu danh vô thực, đã đọc Kinh Thánh trong nhiều năm nhưng không biết gì về Kinh Thánh cả. Tuy nhiên, một khi họ nhìn thấy Giê-su là Cứu Chúa thì họ có cảm giác hoàn toàn khác khi đọc Kinh Thánh. Đối với họ, đó là một quyển sách mới.

Vậy nên, khi một người biết Chúa, người ấy cũng biết Kinh Thánh. Khải thị đến từ Đấng Christ. Khi chúng ta có một khải thị về Đấng Christ thì chúng ta có một khải thị về Kinh Thánh. Những người nghĩ rằng mình biết Chúa chỉ nhờ quyển sách ấy thì không nhất thiết là đã có khải thị. Kinh nghiệm của nhiều người biết Chúa cho chúng ta thấy rằng chỉ nghiên cứu Kinh Thánh thôi thì vô ích. Chúng ta phải ghi nhớ rằng trước hết một người phải biết Đấng Christ rồi mới có thể biết Kinh Thánh. Đó là trường hợp của mười hai môn đồ. Đối với Phao-lô cũng vậy. Ông là một người Pha-ri-si, tức người rất am tường Kinh Thánh. Những người Pha-ri-si rất quen thuộc với Kinh Thánh, nhưng họ không biết Chúa. Tuy Phao-lô từng là một người Pha-ri-si tốt và sùng đạo, và tuy ông rất am tường Kinh Thánh, nhưng ông bắt bớ những người thuộc về Đạo (Công. 9:2; 22:4). Một người có thể biết và quen thuộc Kinh Thánh nhưng vẫn bắt bớ Chúa Giê-su. Phao-lô là một người như vậy. Phao-lô không nghiên cứu Kinh Thánh rồi một ngày kia nhờ nghiên cứu mà đột nhiên nhận thức rằng Giê-su là Con Đức Chúa Trời. Trái lại, một ngày kia Đức Chúa Trời đã chiếu sáng trên ông, sự kiện ấy đem ông đến chỗ nhận thức rằng Đấng ấy là Chúa. Đây là một người căm ghét và bắt bớ Chúa. Ông tìm kiếm các tín đồ, cả nam lẫn nữ, để trói họ giải về Giê-ru-sa-lem. Ông là một người bắt bớ Hội thánh cách tàn nhẫn. Ông là một người độc ác biết bao! Nhưng ngay khi Đức Chúa Trời chiếu ánh sáng của Ngài trên ông, ông ngã xuống đất và nghe tiếng nói với mình rằng: “Sau-lơ, Sau-lơ, sao ngươi bắt bớ Ta?” Ông liền đáp: “Thưa Chúa, Chúa là ai?” và rồi hỏi Chúa mình nên làm gì (Công. 9:1-6; 22:10). Sự phủ phục ấy là chân thật. Sự ngã xuống ấy là thật. Thân thể Phao-lô ngã xuống, bản ngã ông ngã xuống và trọn bản thể của ông ngã xuống. Người bề ngoài Phao-lô bị hạ xuống, và người bề trong của ông đã hạ mình. Sau khi ông nhận được khải thị ấy, chúng ta học tập được gì từ Phao-lô trong phần còn lại của sách Công-vụ và trong các Thư-tín? Ông có thể giải nghĩa Cựu Ước. Ông có thể cho chúng ta biết rằng Giê-su người Na-xa-rét là Đấng Christ, là Con của Đức Chúa Trời hằng sống. Cựu Ước trở nên một quyển sách được mở ra, một quyển sách sống động, đối với ông.

Anh em có thể đọc Kinh Thánh. Nhưng nếu anh em gạt qua một bên sự nhận biết Đấng Christ thì Kinh Thánh của anh em sẽ trở nên một quyển sách bị đóng kín đối với anh em. Đó là lý do tại sao nhiều người học thức và thông minh lại nhận thấy Kinh Thánh rắc rối và bí ẩn. Anh em có thể nói cho họ biết về tất cả những giá trị của quyển sách ấy, nhưng họ sẽ chỉ lắc đầu. Đối với anh em, quyển sách ấy rất rõ ràng, nhưng đối với họ thì quyển sách ấy rất rắc rối. Họ không biết Đấng Christ. Nếu biết Đấng Christ thì một người sẽ biết lời Đức Chúa Trời. Nói như vậy không có nghĩa là không ai có thể tìm thấy Đức Chúa Trời bằng cách đọc Kinh Thánh. Một số người thật sự tìm thấy Đức Chúa Trời nhờ đọc Kinh Thánh. Nhưng đó là trường hợp Đức Chúa Trời thương xót người ấy; Ngài tự ý soi sáng người như vậy theo cách đó. Trong khi người ấy đọc Kinh Thánh, Đức Chúa Trời vui lòng mặc khải Con Ngài cho người ấy và cứu người ấy. Cách để biết Kinh Thánh là nhờ biết Đấng Christ. Phao-lô được Đức Chúa Trời dẫn đến chỗ ông có thể giải thích cho những người khác qua các Thư-tín của ông Giê-su ấy là ai. Khi đọc La Mã, Ga-la-ti và Ê-phê-sô, chúng ta thấy một người hiểu thông suốt rõ ràng. Sự hiểu biết của Phao-lô phát xuất từ đâu? Trước hết ông biết Đấng Christ, và nhờ sự nhận biết ấy mà ông biết Kinh Thánh.

BỐN

Để làm một người cung ứng lời, chúng ta phải bắt đầu bằng cách nhận biết Đấng Christ. Chỉ sau khi chúng ta biết Đấng Christ, chúng ta mới biết Kinh Thánh, và chỉ khi ấy chúng ta mới có thể phục vụ với tư cách là một người cung ứng lời. Bất cứ điều gì không đạt đến tiêu chuẩn ấy đều khiến chúng ta không đủ tư cách làm một người cung ứng lời. Phao-lô nhìn thấy một ánh sáng lớn và biết Đấng Christ. Sau khi được cứu, lập tức ông đến nhà hội cho những người khác biết Giê-su là Đấng Christ. Công-vụ 9:19-20 chép: “Sau-lơ ở lại vài ngày với các môn đồ tại Đa-mách, bèn rao giảng trong các nhà hội rằng Giê-su là Con Đức Chúa Trời”. Tuy nhiên, những người Do-thái không tin lời ông. Ông đã làm gì? “Nhưng Sau-lơ càng thêm năng lực, làm cho người Do-thái ở tại Đa-mách đều luống cuống, và chứng minh Giê-su là Đấng Christ” (c. 22). Những người Do-thái tin Cựu Ước. Để làm cho họ luống cuống, Phao-lô trích dẫn Cựu Ước hầu chứng minh Giê-su là Đấng Christ. Thật là một điều đáng kinh ngạc, chỉ một vài ngày trước, người đó bắt bớ những người kêu cầu danh ấy và trói họ giải đến thầy tế lễ thượng phẩm! Làm thế nào ông có thể được thêm sức lực để chứng minh từ Kinh Thánh Cựu Ước rằng Giê-su là Đấng Christ? Điều này cho chúng ta thấy rằng chức vụ cung ứng lời đặt nền tảng trên sự nhận biết Đấng Christ. Tôi xin lặp lại là chúng tôi không xem nhẹ Kinh Thánh. Nền tảng của lời Đức Chúa Trời căn cứ vào Kinh Thánh. Điều chúng tôi muốn nói là những người chỉ tùy thuộc vào một mình Kinh Thánh thì không thể làm người cung ứng lời. Những người không đọc Kinh Thánh thì không có lời Đức Chúa Trời. Nhưng những người quen thuộc với Kinh Thánh không nhất thiết là những người cung ứng lời. Chỉ những người biết Đấng Christ mới có thể làm những người cung ứng lời. Nếu muốn làm người nói ra lời Chúa thì anh em cần một sự soi sáng thấu suốt và đầy quyền năng để nhận thấy rằng Giê-su là Đấng Christ, là Con Đức Chúa Trời. Một nhận thức như vậy sẽ làm cho anh em khiêm nhường; điều đó sẽ làm cho anh em quên hết mọi sự và chuyển hướng một trăm tám mươi độ. Một khi anh em biết Chúa theo cách ấy, Kinh Thánh sẽ trở nên một quyển sách mới và mở ra đối với anh em, và anh em sẽ hiểu quyển sách ấy.

Khải thị như vậy về sự nhận biết Đấng Christ thật thông thường đối với tất cả các sứ đồ. Ma-thi-ơ có khải thị ấy. Phi-e-rơ, Giăng và Phao-lô cũng vậy. Chúa Giê-su phán với Phi-e-rơ: “Ta sẽ xây dựng Hội thánh Ta trên vầng đá này” (Mat. 16:18). Nói như vậy có nghĩa là Ngài sẽ xây dựng Hội thánh trên sự nhận biết ấy. Vầng đá không những chỉ về Đấng Christ mà cũng chỉ về khải thị về Đấng Christ. Chúa phán rằng sự hiểu biết ấy không được mặc khải cho Phi-e-rơ bởi thịt và huyết mà bởi Cha ở trên các từng trời. Đó là khải thị. Vầng đá ấy là Đấng Christ; vầng đá ấy cũng là Con Đức Chúa Trời. Ngày nay, sự hiểu biết của chúng ta về vầng đá ấy phát xuất từ một khải thị như vậy. Chúa nói: “Ta sẽ xây dựng Hội thánh Ta trên vầng đá này”. Sự kiện đó có nghĩa là Hội thánh được xây dựng trên Giê-su là Đấng Christ và là Con Đức Chúa Trời. Đó là nền móng của Hội thánh. Cửa Âm-phủ sẽ không thắng Hội thánh vì nền móng của Hội thánh là Đấng Christ; nền móng ấy là Con Đức Chúa Trời. Nhưng không phải chỉ có vậy. Chúng ta cần phải lưu ý đến cách chúng ta có thể biết Đấng Christ ấy, tức Con Đức Chúa Trời. Giê-su người Na-xa-rét được chúng ta biết bởi khải thị chứ không phải bởi những lời giảng giải Kinh Thánh do bàn tay thuộc thịt và huyết. Ngày nay, có nhiều người — những người thuộc thịt và huyết — đang giảng giải Kinh Thánh. Nhưng chúng ta không biết Ngài bằng những lời giảng giải ấy. Sự hiểu biết của chúng ta về Ngài đến từ khải thị, là điều vượt trổi thịt và huyết; điều ấy phát xuất từ Cha ở trên các từng trời. Ấy là lời phán của Đức Chúa Trời dẫn đến sự nhận biết Giê-su người Na-xa-rét là ai. Ngày nay, Hội thánh được xây dựng trên vầng đá ấy. Hội thánh được xây dựng trên vầng đá là sự nhận biết Đấng Christ, tức điều phát xuất từ khải thị. Ngày nay, toàn thể Hội thánh cần phải được xây dựng trên vầng đá ấy.

Một khải thị về Đấng Christ không những trọng yếu đối với Phi-e-rơ, Phao-lô, Giăng và Ma-thi-ơ, mà còn trọng yếu đối với toàn thể Hội thánh ngày nay nữa. Nếu muốn hầu việc Đức Chúa Trời trong chức vụ cung ứng lời, chúng ta phải có khải thị căn bản ấy. Nếu không thì một người có thể giảng dạy Kinh Thánh, nhưng không thể cung ứng Đấng Christ. Một người cung ứng lời thì phục vụ người ta bằng Đấng Christ; người ấy ban phát Đấng Christ cho người ta. Công tác ấy dựa vào khải thị của chúng ta về Giê-su. Chúng ta cần khải thị để nhận thấy Giê-su là ai. Hội thánh phải được xây dựng trên nền móng ấy. Nếu không có khải thị ấy thì Hội thánh không có nền móng. Hội thánh phải có khải thị và nhận biết rằng Giê-su người Na-xa-rét là Đấng Christ, là Con Đức Chúa Trời. Người nào đã nhận được khải thị ấy đều được sinh bởi Đức Chúa Trời. Người nào tin Giê-su là Đấng Christ đều được sinh bởi Đức Chúa Trời (1 Gi. 5:1). Người nào tin Giê-su là Con Đức Chúa Trời đều được sinh bởi Đức Chúa Trời. Một người như vậy ra từ Đức Chúa Trời. Sự sống và quyền năng của Đức Chúa Trời làm cho người ấy nhận biết Giê-su là Đấng Christ, Con Đức Chúa Trời. Khi Đức Chúa Trời ban cho một người sự nhận thức căn bản và khi người ấy nhìn thấy vấn đề đó một cách rõ ràng và chính xác, thì sự hiểu biết của người ấy về Kinh Thánh cũng được thay đổi hoàn toàn. Người ấy không còn chỉ cung ứng Kinh Thánh cho những người khác nữa mà cung ứng Đấng Christ.

Người nào muốn làm người cung ứng lời đều cần kinh nghiệm điều Phi-e-rơ, Ma-thi-ơ, Giăng và Phao-lô đã kinh nghiệm lúc đầu. Một số anh em không có bao nhiêu kiến thức về Kinh Thánh. Tuy nhiên, họ có một điều gì đó đặc biệt: Họ đều từng được Chúa hạ xuống một lần, và bây giờ họ biết một điều gì đó. Họ biết Giê-su người Na-xa-rét, là Christ của Đức Chúa Trời, vượt trổi mọi công tác. Giê-su người Na-xa-rét ấy, tức Con Đức Chúa Trời, vượt trổi mọi sự. Một khi nhận thức ấy đến với một người thì người ấy bắt đầu biết cách giảng dạy Kinh Thánh. Người ấy biết Đấng Christ, và lời giảng giải Kinh Thánh của người ấy là một chức vụ cung ứng lời tuyệt hảo. Xin ghi nhớ rằng nền tảng của chức vụ cung ứng lời là sự nhận biết Đấng Christ chứ không phải sự hiểu biết Kinh Thánh nhiều. Nói như vậy không có nghĩa là giảng giải Kinh Thánh thì vô dụng và kiến thức Kinh Thánh thì có hại. Chúng tôi chỉ muốn nói rằng một người không biết Đấng Christ và chỉ chạm đến Kinh Thánh ở bên ngoài thì không có chức vụ cung ứng lời. Chức vụ cung ứng lời dựa vào khải thị ở bên trong — không phải chỉ là những khải thị rời rạc về những phần Kinh Thánh khác nhau, nhưng là một khải thị cơ bản về Đấng Christ. Không có điều đó thì một người không thể cung ứng gì cho dầu người ấy thuộc lòng Kinh Thánh. Nếu người ấy có khải thị ở bên trong thì kiến thức ở bên ngoài mới được xem là hữu dụng, và lời giảng giải Kinh Thánh của người ấy không những đúng đắn mà còn sống động nữa. Khi ấy, mọi sự hiệp lại làm ích cho chức vụ cung ứng. Nhưng nếu thiếu khải thị ở bên trong thì những điều ở bên ngoài cũng không có giá trị bao nhiêu. Hễ khi một người được sáng tỏ ở bên trong thì những điều ở bên ngoài sẽ được sắp xếp đâu vào đấy.

Chức vụ cung ứng lời liên quan đến sự nhận biết Đấng ở đằng sau lời Đức Chúa Trời. Đó là vấn đề người ấy là ai. Một khi nhìn thấy điều này thì người ấy có một nền tảng để dựa trên đó mà có thể cung ứng Đấng Christ cho những người khác qua Kinh Thánh. Chức vụ cung ứng lời Đức Chúa Trời có nghĩa là nhận biết Đấng Christ rồi cung ứng Đấng Christ cho những người khác qua Kinh Thánh. Có một sự khác biệt giữa việc nhận biết Đấng Christ và hiểu biết Kinh Thánh. Một người không cần phải phủ phục xuống đất để hiểu biết Kinh Thánh. Hễ có một tâm trí tốt và siêng năng tra xem những quyển sách tham khảo thì một người sẽ hiểu biết Kinh Thánh. Nhưng làm một người cung ứng lời là một chuyện khác. Một người phải được Đức Chúa Trời phá vỡ rồi mới có thể được dùng làm người cung ứng lời. Nếu một người thật lòng tìm kiếm Đức Chúa Trời rồi một ngày kia gặp Đức Chúa Trời, thì trong ánh sáng ấy mọi sự sẽ trở nên sáng tỏ đối với người ấy. Khải thị ấy đòi hỏi phải hi sinh trọn con người của chúng ta. Khi một người cầu xin sự thương xót, khước từ những tư tưởng và quyết định riêng của mình, và cầu xin ánh sáng của Đức Chúa Trời chinh phục mình, là ánh sáng sẽ quăng người ấy xuống dưới chân Giê-su người Na-xa-rét và làm cho người ấy công bố Ngài là Chúa và xưng nhận: “Chúa Giê-su ơi, từ nay trở đi, con nhận biết Ngài là mọi sự, Ngài vượt trên mọi sự và đầy dẫy mọi sự”, thì ánh sáng ấy sẽ tự phát sinh ra một sứ điệp trong người ấy, và người ấy sẽ trở thành một người cung ứng lời.

NĂM

Một người cung ứng lời làm gì? Chúng ta có thể nói rằng một người cung ứng lời chuyển Đấng Christ thành Kinh Thánh, tức người ấy lấy lời của Kinh Thánh và dùng lời ấy để nói cho những người khác biết về Đấng Christ. Cuối cùng, Thánh Linh chuyển lời Kinh Thánh trở lại thành ra Đấng Christ ở bên trong những người đã nhận được lời ấy. Làm một người cung ứng lời có nghĩa là vậy. Anh em phải biết Đấng Christ, và phải có một khải thị cơ bản cùng sự hiểu biết thiết yếu. Một người cung ứng lời chuyển Đấng Christ thành lời Kinh Thánh. Có thể điều này có vẻ lạ kỳ đối với anh em, nhưng đó là một sự thật. Người ấy biết Đấng Christ là một Thân vị sống động, và Kinh Thánh thì đầy dẫy Đấng Christ. Người ấy nhận được sự thương xót từ Đức Chúa Trời để nhìn thấy Đấng Christ, và nhìn thấy Đấng Christ trong Kinh Thánh. Đã tự làm quen với Kinh Thánh, người ấy có thể nói với lòng tin chắc về một phân đoạn, một câu chuyện hay một sự dạy dỗ nào đó. Chúng ta cần phải lưu ý rằng có một sự khác biệt lớn giữa việc có và không có tiến trình chuyển dịch ấy xảy ra đằng sau lời. Khi nói về Đấng Christ, một số người bắt đầu từ Kinh Thánh; Kinh Thánh là khởi điểm của họ. Những người khác thì lấy Đấng Christ làm khởi điểm của họ. Đối với họ, Đấng Christ sống động được biến đổi thành lời Kinh Thánh. Họ đặt Đấng Christ mình biết vào trong những lời của Kinh Thánh và trình bày những lời ấy cho người khác. Khi những lời ấy được trình bày trước mặt người ta, Thánh Linh mở những lời ấy ra và chuyển đạt Đấng Christ cho họ. Nếu anh em không biết Đấng Christ và chỉ trình bày cho người khác những lời Kinh Thánh, thì công việc của anh em sẽ chấm dứt khi lời của anh em chấm dứt; không có thêm điều gì khác xảy ra. Anh em chỉ truyền Kinh Thánh cho người khác. Kinh Thánh là khởi điểm của anh em.

Chúng ta cần biết Đấng Christ. Những người có một sự hiểu biết căn bản về Đấng Christ thì đặt Đấng Christ ấy vào trong lời Kinh Thánh và truyền đạt những lời ấy cho người khác. Thánh Linh công nhận những lời ấy. Một mặt những người cung ứng nói ra, và mặt khác Thánh Linh thi hành công tác. Thánh Linh truyền đạt lời phán Ngài qua những người cung ứng, và người nghe nhìn thấy Đấng Christ. Cung ứng Đấng Christ có nghĩa là như vậy. Đó là chức vụ cung ứng lời. Chúng ta có trách nhiệm phải đặt Đấng Christ mà chúng ta nhận biết, có được và nhìn thấy vào trong lời, rồi trình bày những lời ấy cho người khác. Đó là cách duy nhất để Thánh Linh truyền đạt lời Đức Chúa Trời cho những người khác. Nếu khởi điểm của chúng ta là Kinh Thánh, các giáo lý hay những sự dạy dỗ, thì khi chúng ta nói xong, Thánh Linh sẽ không nhận lấy những lời ấy và sẽ không có trách nhiệm cung ứng Đấng Christ cho người khác. Chúng ta đừng nghĩ rằng chỉ riêng lời giảng giải Kinh Thánh cũng đủ cung ứng Đấng Christ. Chúng ta chỉ có thể cung ứng Đấng Christ sau khi chúng ta đã biết Đấng Christ. Chúng ta phải được Chúa phá vỡ hoàn toàn. Chỉ khi ấy chúng ta mới có con đường tiến lên. Chúng ta phải cầu xin Chúa ban cho mình một sự hiểu biết cơ bản, một sự nhận biết về khải thị cơ bản. Chúng ta phải biết Đấng Christ như thế nào và phải biết Chúa ra sao. Chỉ khi ấy lời rao giảng Kinh Thánh của chúng ta mới sống động.

Thế nào là một người cung ứng lời? Một người cung ứng lời là người cung ứng Đấng Christ bằng những lời người ấy nói. Khi lời được nói ra từ môi miệng người ấy, Thánh Linh hành động, Đấng Christ được thực tại hóa và được nhận biết, và Hội thánh nhận được ích lợi. Chúng ta không nên đổ hết lỗi cho người nghe. Chúng ta cần phải nhận thức rằng mình là người hoàn toàn chịu trách nhiệm. Người nghe quen nhận những sự dạy dỗ và lời giảng giải. Đối với họ, một bài giảng bắt đầu với Kinh Thánh và chấm dứt với Kinh Thánh, và dừng lại ở chỗ Kinh Thánh dừng. Họ không nhìn thấy khải thị hay Chúa ở đằng sau Kinh Thánh. Đó là lý do tại sao Hội thánh nghèo nàn và tiêu điều. Khi chúng ta chuyển Đấng Christ mà chúng ta biết thành những lời Kinh Thánh, và để Thánh Linh chuyển những lời ấy trở lại thành Đấng Christ, thì chúng ta có lời Đức Chúa Trời. Chúng ta cần phải chuyển Lời được nhân cách hóa thành lời phát ngôn. Sau đó, Thánh Linh sẽ chuyển những lời phát ngôn ấy trở lại thành Lời được nhân cách hóa. Thiếu một công tác chuyển dịch như vậy thì không có lời phán. Một người cung ứng lời hòa lẫn Lời được nhân cách hóa với những lời có thể nghe được. Khi người cung ứng lời đứng lên nói, chúng ta thấy Đấng Christ của Đức Chúa Trời và Con Đức Chúa Trời qua những lời người ấy diễn đạt. Một người cung ứng lời đặt chính Thân vị của Đấng Christ vào trong Kinh Thánh rồi chia sẻ Ngài cho người khác. Khi cung ứng quyển sách cho người khác, người ấy cũng cung ứng “một Thân vị” cho người khác nữa. Làm một người cung ứng lời có nghĩa là như vậy. Một người như vậy được Đức Chúa Trời chọn để làm một người cung ứng lời. Khi lời của người ấy tuôn đổ ra, lời Đức Chúa Trời cũng tuôn ra. Khi Kinh Thánh được tuôn đổ ra, Đấng Christ cũng tuôn đổ ra. Cả hai trở nên một.

Ngày nay, Hội thánh nghèo nàn vì những người cung ứng nghèo nàn. Chúng ta phải xin Đức Chúa Trời thương xót và ban ánh sáng để chúng ta nhận thấy được tình trạng thiếu thốn khải thị của mình. Ngày nay, nhiều công tác được tiến hành một cách bề ngoài; nhiều sự lý giải [Kinh Thánh] chỉ chạm đến những điều nông cạn. Chúng ta chưa biết Đấng Christ sâu xa đúng mức. Chúng ta chưa được xử lý nghiêm túc đúng mức. Đó là lý do tại sao nguồn cung ứng Đấng Christ thật ít ỏi trên con đường của chúng ta. Chúng ta có thể nói với những người khác về những lời Kinh Thánh, nhưng không thể cho họ biết về Lời Đức Chúa Trời, là chính Đấng Christ. Khi Đức Chúa Trời thương xót và ban cho chúng ta ánh sáng, chúng ta sẽ nhìn thấy rằng ban đầu có Lời và Lời ấy ở với Đức Chúa Trời. Lời ấy là Đức Chúa Trời; Con Đức Chúa Trời là Lời. Lời ấy đã trở nên xác thịt. Nói cách khác, Giê-su người Na-xa-rét là Lời. Quyển Kinh Thánh này là Lời Đức Chúa Trời. Con người ấy là Lời Đức Chúa Trời. Khi Đức Chúa Trời chọn chúng ta để làm một người cung ứng lời, chúng ta khám phá ra rằng khi nói về quyển sách này thì chúng ta nói về Đấng ấy. Khi chuyển đạt những lời của quyển sách này cho người khác, chúng ta cũng chuyển đạt Thân vị của Ngài nữa; chúng ta chuyển đạt Đấng Christ cho những người khác. Lời giảng của chúng ta cần phải vì mục đích cung ứng và ban phát Đấng Christ cho người khác. Chức vụ cung ứng lời Đức Chúa Trời là chức vụ cung ứng chính Thân vị ấy.

Một ngày kia, khi chúng ta khám phá ra một người cung ứng lời thật sự là thế nào, thì chúng ta sẽ nhận thức rằng mình không thể làm gì cả ngoại trừ phủ phục trước mặt Chúa và thưa rằng: “Chúa ơi, con không thể làm được”. Một người có thể làm người cung ứng lời hay không thì tùy thuộc vào thái độ của người ấy trước mặt Chúa. Lời này thật khó nghe biết bao! Ai có thể nhận lấy lời này? Chúng ta nói ra Đấng Christ bằng cách nói Ngài ra qua lời. Chúng ta không nói về Ngài nhưng nói Ngài ra. Không phải chúng ta chia sẻ một bài giảng mà trình bày một Thân vị; Thân vị ấy được chuyển đạt qua chúng ta. Khi nhận lấy lời của chúng ta, những người khác nhận được Đấng Christ. Khi người khác nghe những lời của chúng ta, Thánh Linh chuyển đạt Đấng Christ cho họ. Làm một người cung ứng lời là như vậy.

Đây là một vấn đề nghiêm trọng. Vấn đề này vượt quá khả năng của chúng ta, là điều gì đó hoàn toàn vượt quá khả năng của chúng ta. Mỗi đầy tớ của Đức Chúa Trời cần phải ý thức về sự vô giá trị của mình. Tất cả những người cung ứng lời Đức Chúa Trời đều phải phủ phục trước mặt Ngài. Họ nên biết rằng cho dầu họ có thể giảng giải Kinh Thánh, rao giảng lời và dạy dỗ người khác, họ vẫn bất năng khi phải cung ứng Đấng Christ cho người khác qua chức vụ cung ứng lời. Họ chỉ có thể phủ phục trước mặt Chúa. Ngày nay, chúng ta phải ngưỡng trông Đức Chúa Trời để nhận được sự thương xót. Chúng ta cần phải đánh giá lại mọi sự chúng ta làm. Chúng ta phải nhìn thấy sự vô giá trị của mình, sự vô vọng của mình. Nếu Chúa không thương xót chúng ta, chúng ta không thể làm gì cả. Làm một người cung ứng lời là một việc rất nghiêm trọng. Làm một người rao giảng lời không phải là điều dễ dàng. Đó không phải là vấn đề chúng ta đã đọc Kinh Thánh bao nhiêu lần. Điều chúng ta cần là cung ứng Đấng Christ với tư cách là một người cung ứng lời trước mặt Đức Chúa Trời để những người khác chạm được Đấng Christ khi họ chạm đến lời chúng ta nói.