Thông tin sách

Chức Vụ Lời Đức Chúa Trời

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Ministry of God's Word
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 8

Untitled Document

CHƯƠNG TÁM

ĐẤNG CHRIST LÀ LỜI ĐỨC CHÚA TRỜI

MỘT

Giăng 1:1-2 chép: “Ban đầu có Lời, và Lời ở với Đức Chúa Trời, và Lời là Đức Chúa Trời. Ngài ban đầu ở cùng Đức Chúa Trời”. Ở đây chúng ta được cho biết Con Đức Chúa Trời là Lời. Đấng Christ là Lời của Đức Chúa Trời. Vậy nên, chức vụ cung ứng lời là chức vụ cung ứng Con Đức Chúa Trời. Phục vụ Hội thánh bằng lời Đức Chúa Trời có nghĩa là phục vụ Hội thánh bằng Con Đức Chúa Trời. Một người cung ứng lời Đức Chúa Trời ban phát lời Đức Chúa Trời. Bảy chấp sự trong Công-vụ chương 6 phục vụ bằng cách ban phát thức ăn cho các thánh đồ thể nào, thì người cung ứng lời phục vụ bằng cách ban phát lời cho người khác thể ấy. Nhưng lời ấy không chỉ là những lời suông; lời ấy là một Thân vị. Lời ấy là chính Đấng Christ. Do đó, phục vụ những người khác bằng lời có nghĩa là phục vụ họ bằng Con Đức Chúa Trời. Một người cung ứng lời phục vụ Hội thánh bằng cách cung ứng Con Đức Chúa Trời.

Một số người chỉ có thể phục vụ người khác bằng những sự dạy dỗ theo Kinh Thánh. Họ không thể phục vụ người khác bằng Chúa Giê-su. Họ sống trong lãnh vực văn tự. Họ chỉ có thể phục vụ những người khác bằng những lẽ thật, giáo lý và sự dạy dỗ. Sự phục vụ của họ chỉ đạt đến mức ấy. Họ không thể phục vụ người khác bằng chính Đấng Christ được chứa đựng trong lời. Họ không thể cung ứng Đấng Christ cho người khác. Đó là nan đề đối với nhiều người. Lời Đức Chúa Trời là Đấng Christ. Kinh Thánh không chỉ là một quyển sách; đó không chỉ là những trang sách với những bài viết mà từ đó người ta tiếp nhận các giáo lý và sự dạy dỗ. Nếu quyển sách ấy, tức Kinh Thánh, tách khỏi Thân vị đó, tức Đấng Christ, thì quyển sách ấy là một vật chết. Trong một lãnh vực, Kinh Thánh là một quyển sách; trong một lãnh vực khác, đó là chính Đấng Christ. Nếu một người cứ ở trong lãnh vực thứ nhất thì mọi điều người ấy có là quyển sách, và người ấy không thể phục vụ với tư cách là một người cung ứng lời. Người ấy chỉ có thể cung ứng các giáo lý, lẽ thật và sự dạy dỗ cho những người khác; người ấy không thể cung ứng Đấng Christ cho họ. Chỉ những người ở trong lãnh vực kia mới có thể cung ứng Đấng Christ cho những người khác.

HAI

Lời của Phao-lô thật rõ ràng. Ông nói: “Bởi đó cho nên từ nay chúng tôi không nhận biết ai theo xác thịt nữa; dầu chúng tôi từng nhận biết Đấng Christ theo xác thịt, song hiện nay chẳng còn nhận biết Ngài cách ấy nữa” (2 Cô. 5:16). Ngày nay chúng ta không nhận biết Đấng Christ theo xác thịt; trái lại, chúng ta phải nhận biết Ngài theo Linh. Nói cách khác, chúng ta không nhận biết Ngài là Giê-su người Na-xa-rét, là người từng bước đi trên đất, tức là Giê-su lịch sử. Ngày nay chúng ta nhận biết Ngài là Đấng Christ trong Linh. Chúng ta phải ghi nhớ rằng những người biết Ngài là con người lịch sử không nhất thiết đã biết chút gì về Ngài. Nhiều người Do-thái nghĩ rằng họ biết Chúa. Họ nói: “Đó há chẳng phải là con thợ mộc chăng? Mẹ người há chẳng phải là Ma-ri, và anh em người há chẳng phải là Gia-cơ, Giô-sép, Si-môn, Giu-đa sao? Còn chị em người há chẳng ở với chúng ta đây ư?” (Mat. 13:55-56). Họ nghĩ rằng họ biết Ngài vì họ biết những điều ấy. Nhưng chúng ta biết rằng họ không biết Ngài.

Giăng Báp-tít là một người đến từ Đức Chúa Trời. Nhưng ông thừa nhận rằng: “Có một Đấng đến sau ta mạnh mẽ hơn ta, ta không đáng cúi xuống mở dây dép Ngài. Ta làm báp-têm cho các ngươi bằng nước; nhưng Ngài sẽ làm báp-têm cho các ngươi bằng Thánh Linh” (Mác 1:7-8). Cúi xuống mở dây dép của một người nào đó là công việc của một nô lệ vào thời La-mã. Khi ông chủ đến cửa thì người nô lệ cuối xuống mở dây dép của ông chủ. Đó là một công việc rất thấp hèn. Giăng biết rằng Đấng đến sau ông vĩ đại hơn ông nhiều. Ông có hiểu điều này không? Vâng, ông hiểu. Ông có sáng tỏ về điều này không? Vâng, ông sáng tỏ. Nhưng ông đã không biết Chúa Giê-su là chính Đấng đến sau ông. Ông không sáng tỏ về điều này. Nói về mối liên hệ huyết thống của họ thì Giăng là anh họ của Giê-su. Từ khi còn bé, họ đã biết nhau. Nhưng ông đã không biết Chúa Giê-su là Đấng đến sau ông. Ông nói: “Tôi vốn chẳng biết Ngài, nhưng Đấng sai tôi làm báp-têm bằng nước phán cùng tôi rằng: Hễ ngươi thấy Linh ngự xuống đậu trên ai, thì nấy là Đấng làm báp-têm bằng Thánh Linh. Tôi đã thấy và làm chứng rằng, ấy là Con Đức Chúa Trời” (Gi. 1:33-34). Vào ngày Chúa Giê-su được báp-têm, Thánh Linh ngự xuống trên Ngài, và Giăng nhận ra Giê-su ấy, tức người vốn là em họ của mình ba mươi năm nay, là Con Đức Chúa Trời. Trước đó, ông gần gũi Chúa và rất thân thiết với Ngài. Nhưng ông không biết Ngài. Ấy là Linh mở mắt ông để nhận ra Đấng ấy. Một người có thể ở với Chúa Giê-su trong ba mươi năm trên đất mà vẫn không nhìn biết Ngài được. Trong ba mươi năm ấy, Giăng Báp-tít duy trì mối liên hệ với Chúa. Nhưng ông chỉ biết Ngài là người em họ của mình. Ông biết Giê-su lịch sử, Giê-su người Na-xa-rét, nhưng không nhận thức được rằng Giê-su người Na-xa-rét ấy là Đức Chúa Trời.

Chúa Giê-su là Đức Chúa Trời. Vào lúc Ngài ẩn mình bước đi trên đất, người ta không nhận biết Ngài là Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời đã “cải trang” ở giữa vòng loài người, và loài người không nhận biết Ngài là Đức Chúa Trời. Phải cần đến Linh của Đức Chúa Trời mở mắt người ta rồi họ mới có thể nhận biết Giê-su ấy là Con Đức Chúa Trời và là Đấng Christ. Theo một ý nghĩa, Kinh Thánh cũng giống như Giê-su người Na-xa-rét. Nói về mặt con người thì Kinh Thánh là một quyển sách. So với những quyển sách khác, có lẽ Kinh Thánh đặc biệt hơn một chút. Nhưng khi Linh của Đức Chúa Trời mở mắt một người thì người ấy sẽ nhận thấy đó không phải là một quyển sách thông thường; đó là khải thị của Đức Chúa Trời. Kinh Thánh mặc khải Con Đức Chúa Trời. Cũng như Giê-su người Na-xa-rét là Con hằng sống của Đức Chúa Trời, quyển sách ấy là một khải thị của Con hằng sống của Đức Chúa Trời. Nếu nhận thấy quyển sách ấy chỉ là một quyển sách thì chúng ta chưa nhận biết Kinh Thánh của Đức Chúa Trời. Những người không biết Con Đức Chúa Trời cũng không biết Giê-su. Cũng vậy, những người không biết Con Đức Chúa Trời cũng không biết Kinh Thánh. Những người biết Giê-su thì biết Con Đức Chúa Trời. Cũng vậy, những người biết Kinh Thánh cần phải biết rằng Chúa Giê-su là Con Đức Chúa Trời. Họ cần phải biết chính Con Đức Chúa Trời là Đấng được Kinh Thánh nói đến. Quyển sách ấy — tức Kinh Thánh — mặc khải Con Đức Chúa Trời, mặc khải Đấng Christ. Đó không phải là một quyển sách thông thường.

Khi Chúa Giê-su bước đi trên đất, những người đồng thời với Ngài nói nhiều điều về Ngài. Họ phê phán Ngài nhiều cách. Một số người nói Ngài là Giê-rê-mi; những người khác nói Ngài là một trong các đấng tiên tri. Một số người nói thế này và một số nói thế khác. Nhưng Chúa Giê-su hỏi các môn đồ: “Còn các ngươi thì nói Ta là ai?” Phi-e-rơ đáp: “Ngài là Đấng Christ, Con Đức Chúa Trời hằng sống”. Chúa đã nói gì? Ngài nói: “Chẳng phải thịt và huyết bày tỏ điều ấy cho ngươi đâu, bèn là Cha Ta ở trên trời”. Sự hiểu biết về Chúa Giê-su không phải đến từ thịt và huyết, mà đến từ khải thị thiên thượng. Sau đó, Chúa nói: “Ta sẽ lập Hội thánh Ta trên vầng đá này” (Mat. 16:15-18). Không có một khải thị như vậy thì không có Hội thánh. Đó là nền của Hội thánh. Toàn thể Hội thánh được xây dựng trên nền ấy. Khi một người nhận biết rằng Giê-su lịch sử là Đấng Christ của Đức Chúa Trời và là Con Đức Chúa Trời, thì sự nhận thấy ấy trở nên nền mà trên đó Hội thánh được xây dựng.

Một số người than vãn rằng: “Tôi ra đời trễ 2.000 năm. Nếu được sinh ra 2.000 năm sớm hơn thì tôi đã có thể đến Giê-ru-sa-lem và có thể nhìn thấy Chúa tận mặt. Những người Do-thái không tin Giê-su là Con Đức Chúa Trời, nhưng tôi thì chắc đã tin [Ngài]”. Nhưng cho dầu những người nói như vậy có thể sống, bước đi và làm việc chung với Chúa Giê-su mỗi ngày, họ vẫn không nhận biết Ngài. Có lẽ họ chỉ nhìn biết con người Giê-su; họ không biết Ngài là ai. Khi Chúa ở trên đất, người ta phỏng đoán nhiều điều về Ngài. Họ nhận thấy Ngài rất đặc biệt, Ngài khác với những người khác. Nhưng họ không biết Ngài. Tuy nhiên, Phi-e-rơ là người không phải đoán về Ngài. Ông nhìn thấy Ngài và biết Ngài. Làm sao ông biết Ngài? Trước hết, Đức Chúa Trời chiếu ánh sáng của Ngài trên ông và cho ông thấy Giê-su người Na-xa-rét là Đấng Christ, là Con Đức Chúa Trời. Không có khải thị của Đức Chúa Trời, một người có thể đi theo Chúa khắp nơi mà vẫn không nhìn biết Ngài. Cho dầu một người đi theo Chúa đến Sê-sa-rê Phi-líp, người ấy vẫn không nhận biết Ngài là ai. Một người có thể ở với Chúa mỗi ngày mà vẫn không nhận biết Ngài. Không phải Ngài được nhận biết qua sự quen biết bên ngoài mà qua khải thị. Sự nhận biết Chúa Giê-su là điều gì đó phát xuất từ khải thị chứ không phải từ sự quen biết. Nếu không có khải thị, có thể anh em sống với Ngài mười năm mà vẫn không biết Ngài là ai. Anh em chỉ nhận biết Ngài là Đấng Christ và là Con Đức Chúa Trời khi nào anh em có khải thị của Đức Chúa Trời, khi nào Ngài phán ở bên trong anh em, và khi nào Ngài mở mắt bề trong của anh em. Việc anh em quen biết Ngài theo bề ngoài không phải là sự hiểu biết thật về Ngài.

Đối với Kinh Thánh cũng có thể nói như vậy. Lời Đức Chúa Trời là một Thân vị, và lời Đức Chúa Trời cũng là một quyển sách. Lời của Đức Chúa Trời là Giê-su người Na-xa-rét, và lời Ngài cũng là Kinh Thánh. Chúng ta cần Đức Chúa Trời mở mắt chúng ta trước khi chúng ta có thể nhận biết Giê-su người Na-xa-rét là Lời Đức Chúa Trời và là Con Đức Chúa Trời. Tương tự như vậy, Đức Chúa Trời phải mở mắt chúng ta ra trước khi chúng ta nhận biết Kinh Thánh là lời Đức Chúa Trời và là khải thị về Con Ngài. Những người quen biết Chúa Giê-su và đã sống với Ngài nhiều năm lại không nhận biết Ngài. Cũng vậy, những người quen thuộc với Kinh Thánh, đã đọc và nghiên cứu trong nhiều năm không nhất thiết biết Kinh Thánh. Cần có khải thị của Đức Chúa Trời. Chỉ điều gì Đức Chúa Trời mặc khải cho chúng ta qua khải thị mới sống động.

Câu chuyện về sự chữa lành người đàn bà mắc bệnh huyết lậu trong Mác chương 5 cho chúng ta thấy rằng nhiều người lấn ép Chúa Giê-su, nhưng không ai chạm đến Ngài. Giữa vòng tất cả những người ấy, chỉ người đàn bà mắc bệnh huyết lậu rờ đến áo của Chúa. Bà nghĩ rằng nếu có thể chỉ rờ đến áo của Chúa thì bà sẽ được chữa lành. Bà có đức tin, và thật nhạy cảm. Bà đến rờ Chúa. Ngay khi rờ Ngài thì bà được chữa lành. Lập tức, Chúa hỏi: “Ai rờ áo Ta?” Khi nghe như vậy, các môn đồ đáp: “Thầy thấy quần chúng lấn ép thầy, thầy còn hỏi rằng: Ai rờ đến Ta?” (cc. 30-31). Các môn đồ than phiền về đám đông lấn ép chung quanh Ngài và ngạc nhiên làm sao Chúa lại có thể hỏi ai rờ Ngài. Nhưng ngay khi một người nào đó rờ Chúa thì Ngài liền nhận biết, và có thể cảm thấy được điều đó. Nhiều người lấn ép Ngài, nhưng không điều gì xảy ra cho họ cả. Nhưng một người rờ Ngài, chạm đến Ngài thì kinh nghiệm được một sự thay đổi tức thì. Ngày nay, cho dầu Chúa đứng ngay bên cạnh anh em, Ngài sẽ không có ích gì cho anh em nếu anh em chỉ lấn ép Ngài. Không thể nhận biết Giê-su người Na-xa-rét nhờ lấn ép. Những người lấn ép Ngài không biết Ngài. Chỉ người có đức tin và sự biện biệt mới rờ áo Ngài và nhận biết Ngài là ai. Con người ấy là Giê-su người Na-xa-rét, nhưng Ngài cũng là Con Đức Chúa Trời. Giê-su người Na-xa-rét là Con Đức Chúa Trời. Nhiều người lấn ép Giê-su người Na-xa-rét, nhưng không chạm đến đến Con Đức Chúa Trời. Nhiều người rờ Giê-su bên ngoài, nhưng không chạm đến Con Đức Chúa Trời.

Nguyên tắc ấy cũng có thể được áp dụng cho việc chúng ta đọc Kinh Thánh. Nhiều người “lấn ép” Kinh Thánh, nhưng ít ai chạm đến Con Đức Chúa Trời. Anh em có thể chạm đến Con Đức Chúa Trời qua Giê-su người Na-xa-rét. Anh em cũng có thể chạm đến Con Đức Chúa Trời qua Kinh Thánh. Nhiều người có nan đề là họ chỉ nhìn thấy Kinh Thánh; họ chưa chạm đến Con Đức Chúa Trời. Khi Chúa Giê-su ở trên đất, người ta nhận biết Ngài theo hai lãnh vực khác biệt. Trong một lãnh vực, người ta nghe tiếng nói của Ngài và quan sát những hoạt động của Ngài nhưng không biết gì về Ngài cả. Trong lãnh vực kia, một người rờ áo Ngài và được chữa lành. Nhiều người nhìn thấy Ngài, nhưng chỉ một người nhận biết Đức Chúa Trời ở với Giê-su người Na-xa-rét ấy. Tôi e rằng khi chúng ta giới thiệu Giê-su người Na-xa-rét cho người khác, chúng ta chỉ giới thiệu họ đến Giê-su người Na-xa-rét ở trong xác thịt. Cũng vậy, tôi e rằng khi chúng ta giới thiệu Kinh Thánh cho người khác, chúng ta chỉ trình bày một quyển sách cho họ. Chúng ta cần phải ghi nhớ rằng những người lấn ép Giê-su người Na-xa-rét không nhận được ích lợi gì từ Ngài. Nhiều người bệnh không được chữa lành cho dầu họ lấn ép Ngài. Cũng vậy, những người “lấn ép” Kinh Thánh cũng không nhận được bất cứ điều gì từ quyển sách ấy. Họ không nhận được gì cả, cũng như đám đông lấn ép không nhận được gì từ Giê-su người Na-xa-rét. Nhưng một số người nhận được ánh sáng ở bên trong, và chạm đến Con Đức Chúa Trời bên trong quyển sách ấy. Lời Chúa phán với chúng ta là linh và sự sống. Ngay khi chạm đến điều này thì chúng ta chạm đến chức vụ cung ứng lời. Điều chúng ta trình bày cho người ta không chỉ là một quyển sách đơn giản. Trong khi trình bày quyển sách, chúng ta cũng cần phải trình bày Con Đức Chúa Trời cho họ. Người cung ứng lời là một người, trong khi phục vụ người khác bằng lời Đức Chúa Trời, thì cũng phục vụ họ bằng Con Đức Chúa Trời. Chúng ta phục vụ con người bằng chính Đấng Christ. Chỉ khi nào chúng ta trình bày Đấng Christ cho người khác thì chúng ta mới có thể phục vụ với tư cách là người cung ứng lời.

Một số người chỉ biết Giê-su lịch sử, họ không biết gì về Con Đức Chúa Trời. Khi đọc Kinh Thánh, nhiều người chỉ nhìn thấy Giê-su lịch sử; họ chưa bao giờ chạm đến Con Đức Chúa Trời ở trong Kinh Thánh. Kinh Thánh không chỉ là một quyển sách, vì Giê-su không chỉ là một con người. Ở bên trong Kinh Thánh, chúng ta tìm thấy Đấng Christ. Nếu một người chỉ chạm đến quyển sách mà không chạm đến Con Đức Chúa Trời, thì người ấy không có chức vụ cung ứng lời.

Trong Lu-ca 24:13-31, Chúa Giê-su gặp hai môn đồ trên đường đến Em-ma-út, và Ngài cùng đi với họ. Trong khi đi đường, Chúa hỏi họ vài câu hỏi và họ trả lời, hay họ hỏi Chúa và Ngài đáp lại. Cuộc đối thoại ấy không phải là ngắn, và Chúa giảng giải Lời Thánh cho họ. Khi đến gần Em-ma-út, họ nài ép Ngài rằng: “Xin ở lại với chúng tôi, vì trời gần tối, bóng đã tàn” (c. 29). Chúa đi vào và ở với họ. Thậm chí họ còn mời Chúa dùng bữa với mình. Trong suốt cuộc đối thoại lâu dài ấy, họ không nhận ra Chúa Giê-su. Chỉ khi Chúa lấy bánh, ban phước, bẻ ra và trao bánh cho họ thì mắt họ mới được mở ra. Khi ấy, họ nhận ra Chúa. Điều này cho chúng ta thấy rằng thậm chí khi một người bước đi bên cạnh Chúa, người ấy vẫn có thể không nhận biết Ngài là ai. Thậm chí khi người ấy nói chuyện với Chúa, người ấy vẫn có thể không biết Ngài là ai.

Anh chị em ơi, cho dầu Chúa phán với chúng ta, chúng ta vẫn có thể không nhận biết Ngài là ai. Cho dầu Ngài ở với chúng ta, chúng ta vẫn có thể không biết Ngài là ai. Chúng ta cần phải biết một điều về Chúa, điều ấy sâu xa hơn nhiều so với sự hiểu biết mà chúng ta có thể có được nhờ ở với Ngài, bước đi với Ngài hay nói chuyện với Ngài. Chúng ta chỉ biết Ngài là ai khi nào Ngài mở mắt chúng ta. Bước đi với Ngài, nói chuyện với Ngài, và nghe Ngài giảng giải Kinh Thánh cho chúng ta cũng không đủ bảo đảm rằng chúng ta nhận biết Ngài. Chúng ta phải nhận thức rằng sự nhận biết thực sự về Chúa sâu xa hơn những điều ấy. Chúng ta có thể than vãn trong lòng rằng chúng ta không được ở với Ngài khi Ngài bước đi trên đất, nhưng chúng ta cần phải nhận thức rằng cho dầu có được ở với Ngài [trong thời ấy] thì chúng ta vẫn không biết Ngài hơn chút nào so với tình trạng hiện nay. Ngày nay, một trong những anh em thấp kém nhất và yếu đuối nhất cũng biết Chúa đến mức độ như Phi-e-rơ. Khi Chúa Giê-su ở trên đất, mười hai môn đồ biết Ngài nhưng không phải bằng cách nào trổi hơn cách người yếu đuối nhất giữa vòng chúng ta có thể biết Ngài ngày nay. Chúng ta không nên nghĩ rằng mình biết Ngài chỉ nhờ ở với Ngài trong một vài năm. Chúng ta phải nhận thức rằng Chúa mà các môn đồ nhận biết trong linh họ không khác biệt gì so với Chúa mà chúng ta biết trong linh mình ngày nay.

Vấn đề căn bản là điều gì tạo nên sự nhận biết Chúa thực sự. Sự nhận biết Ngài thực sự không phát xuất từ bên ngoài. Chúng ta cần khải thị của Đức Chúa Trời rồi mới có thể nhận biết Chúa. Chúa phải mở mắt chúng ta và cho chúng ta thấy một điều gì đó trước khi chúng ta có thể nhận biết Ngài. Chúa phải mở mắt chúng ta. Làm một người cung ứng lời là như vậy. Một người có thể dành nhiều thời giờ nghiên cứu [Kinh Thánh]. Người ấy có thể đọc thuộc lòng tất cả những câu Kinh Thánh và có thể biết rõ về mọi giáo lý trong đó. Người ấy có thể nhanh chóng trả lời mọi câu hỏi, nhưng có thể không biết Con Đức Chúa Trời một chút nào. Một ngày kia, khi được Đức Chúa Trời mở mắt, người ấy sẽ nhìn thấy Con Đức Chúa Trời. Khi được Đức Chúa Trời mở mắt, chúng ta nhìn thấy Giê-su người Na-xa-rét và chúng ta nhìn thấy Đấng Christ. Tương tự như vậy, khi được Đức Chúa Trời mở mắt, chúng ta nhìn thấy Kinh Thánh và Con Đức Chúa Trời được mặc khải trong Kinh Thánh.

Nói như vậy không có nghĩa là công tác của Chúa trên đất là không quan trọng. Chúng tôi nói rằng một người phải tin Giê-su là Đấng Christ trước khi người ấy có thể được sinh bởi Đức Chúa Trời. Nếu một người tin Ngài là Con Đức Chúa Trời thì người ấy được sinh bởi Đức Chúa Trời. Chúng ta không những phải nhìn thấy Giê-su là Đấng Christ, là Con Đức Chúa Trời, mà còn phải nhìn thấy Kinh Thánh. Chúng ta không thể bỏ qua Giê-su người Na-xa-rét mà vẫn có Con Đức Chúa Trời hay Đấng Christ. Giê-su người Na-xa-rét là Con Đức Chúa Trời; Ngài là Đấng Christ. Cũng vậy, một người không thể bỏ qua Cựu Ước hay Tân Ước và nói rằng mình biết Đấng Christ. Người ấy không thể bỏ qua Kinh Thánh và nói rằng mình biết Con Đức Chúa Trời. Qua Kinh Thánh, Đức Chúa Trời ban cho chúng ta sự hiểu biết về Con Đức Chúa Trời. Nếu không có sự khải thị, thì chúng ta có thể đọc quyển sách ấy và chỉ có kiến thức suông về các giáo lý; nhưng chúng ta sẽ không biết Đấng Christ được chứa đựng trong quyển sách ấy. Đây là một vấn đề rất căn bản. Chúng ta có thể hiểu mọi sự về quyển sách này mà tuyệt nhiên không nhìn thấy Đấng Christ. Có thể chúng ta đụng đến quyển sách này mà chưa từng chạm đến Đấng Christ.

Điều làm cho Đạo Đấng Christ quá phức tạp là sự kiện có hai lãnh vực khác biệt. Nếu tất cả những điều ở bên ngoài được lấy đi và chỉ còn lại những điều bên trong thì tình trạng đơn giản hơn nhiều: Những người có được thì rõ ràng là có được, và những người không có được thì rõ ràng là không có được. Nhưng vấn đề là có lãnh vực “lấn ép” và cũng có lãnh vực “rờ”. Một số người lấn ép, trong khi những người khác thì chạm đến. Hai điều này hoàn toàn khác biệt. Lấn ép Giê-su thì hoàn toàn khác với chạm đến Ngài. Chúng ta có thể nhận thấy sự khác biệt giữa hai điều ấy không? Có hai lãnh vực khác nhau. Những người lấn ép ở trong lãnh vực này, còn những người chạm đến thì ở trong một lãnh vực khác. Những người ở trong lãnh vực lấn ép không kinh nghiệm được gì cả, trong khi những người ở trong lãnh vực chạm đến thì được chữa lành mọi đau yếu và được giải tỏa mọi nan đề của mình. Trong một lãnh vực, những người trí thức có thể hiểu Kinh Thánh, các giáo lý và lẽ thật. Nhưng trong lãnh vực kia, chúng ta gặp được ánh sáng, khải thị và sự xức dầu của Thánh Linh. Anh em ơi, chúng ta có nhìn thấy điều này chưa? Có hai lãnh vực khác biệt. Trong một lãnh vực thì có những giáo sư theo văn tự. Trong lãnh vực kia thì có những người cung ứng lời Đức Chúa Trời. Chúng ta chỉ có thể rao giảng những gì mình biết. Đức Chúa Trời phải mang chúng ta đến một chỗ mà tại đó chúng ta chạm được lãnh vực bên trong. Chúng ta không thể biết Chúa Giê-su trong lãnh vực “lấn ép”; chúng ta cũng không thể biết Kinh Thánh trong lãnh vực ấy. Chúng ta phải bước vào lãnh vực “chạm đến” rồi mới có thể được hữu dụng. Chỉ trong lãnh vực ấy chúng ta mới tìm thấy lời phán của Đức Chúa Trời. Chỉ lãnh vực ấy mới sinh ra kết quả, và chỉ loại “chạm đến” ấy mới mang lại kết quả. Điều lạ lùng là Chúa không cảm thấy ai lấn ép mình, nhưng Ngài cảm thấy rất rõ người nào đó chạm đến Ngài.

Một anh em đơn sơ là người không có gì và không biết gì có thể đến với Kinh Thánh và tiếp xúc với lời trong sự sợ sệt và run rẩy, và ở trong sự hiện diện của Chúa, người ấy có thể nhìn thấy ánh sáng. Một anh em khác có thể rất quen thuộc với tiếng Hi-lạp và tiếng Hê-bơ-rơ. Người ấy có thể rất thạo tiếng Hoa và tiếng Anh, và có thể từng đọc toàn bộ Kinh Thánh nhiều lần. Thậm chí người ấy có thể đã thuộc lòng Kinh Thánh. Nhưng nếu chưa từng nhận được ánh sáng nào từ Đức Chúa Trời thì người ấy không thể làm một người cung ứng lời Đức Chúa Trời. Cùng lắm là người ấy có thể truyền đạt kiến thức Kinh Thánh cho những người khác. Người ấy không thể cung ứng Đấng Christ cho Hội thánh. Kinh Thánh thì sống động, đó là một Thân vị. Thật ra, đó chính là Con Đức Chúa Trời. Nếu chúng ta không chạm đến lời sống động ấy khi đọc Kinh Thánh, thì những điều gì chúng ta biết cũng sẽ không sinh ra bông trái nào cả.

BA

Chúa chúng ta dạy dỗ nhiều điều khi Ngài ở trên đất, và nhiều người đã nghe Ngài. Trong Giăng chương 8, Chúa Giê-su phán nhiều điều. Ngài nói đến một người đàn bà tà dâm được tha thứ. Sau đó, Ngài bảo những người Do-thái rằng lẽ thật sẽ buông tha họ và họ không cần phải tiếp tục làm nô lệ mà trái lại có thể được tự do. Những người Do-thái đáp lại rằng họ là dòng dõi của Áp-ra-ham chứ không phải là nô lệ. Nhưng Chúa trả lời rằng người nào phạm tội là nô lệ của tội (cc. 32-34). Những người Do-thái có thể hiểu hay không hiểu lời ấy. Nhưng chắc chắn họ không thể nói rằng mình chưa từng nghe điều đó. Họ không lãng tai, và cũng không điếc. Nhưng Chúa Giê-su nói một điều rất lạ thường là: “Ai do Đức Chúa Trời mà ra thì nghe lời Đức Chúa Trời; các ngươi sở dĩ chẳng nghe là tại vì các ngươi không do Đức Chúa Trời mà ra” (c. 47). Nghe một điều gì đó không phải chỉ liên quan đến việc nghe tiếng nói. Một số người nghe tiếng nói và nhận được lời phán của Đức Chúa Trời. Những người khác nghe tiếng nói nhưng không nhận được lời phán của Đức Chúa Trời. Đó là hai lãnh vực khác biệt. Nếu chúng ta hỏi xem những người Do-thái ấy có nghe lời Chúa nói hay không, thì họ sẽ đáp là có. Tuy nhiên, Chúa nói rằng họ không nghe gì cả, vì họ không ra từ Đức Chúa Trời.

Đây là một vấn đề rất nghiêm túc. Không phải một người nghe được lời phán của Đức Chúa Trời chỉ vì họ đang ở tại nơi Ngài đang rao giảng. Một người có thể có mặt tại địa điểm diễn thuyết mà tuyệt nhiên không nghe gì cả. Có thể người ấy nghe mọi âm thanh và lời nói, nhưng Chúa Giê-su có thể nói rằng họ chưa nghe gì cả. Sự nghe mà Chúa Giê-su nói đến là một điều gì đó hoàn toàn khác biệt. Có hai loại nghe, và chúng thuộc về hai lãnh vực khác biệt. Một người có thể nghe nhiều điều trong lãnh vực này nhưng không thể nghe nhiều điều trong lãnh vực kia. Đó là một nan đề cơ bản đối với nhiều người. Họ nghe được lời Kinh Thánh, nhưng không nghe được lời phán của Đức Chúa Trời. Chúa đã phán với những người ấy. Chúng ta không thể nói họ đều là những người ngu dại. Chúng ta không thể nói rằng họ đều có tâm trí bệnh hoạn hay bị lãng tai. Họ đều biết Chúa đang nói gì. Nếu không thì làm sao họ có thể cự tuyệt Chúa Giê-su? Họ cự tuyệt Ngài vì tất cả đều đã nghe lời Ngài. Tuy vậy, Chúa Giê-su nói rằng những người ra từ Đức Chúa Trời nghe lời của Đức Chúa Trời nhưng những người khác không nghe vì họ không ra từ Đức Chúa Trời. Nan đề căn bản nằm ở chỗ này. Nhiều người chỉ nghe tiếng nói từ một lãnh vực; họ không nghe tiếng nói nào từ lãnh vực kia. Họ chỉ hiểu lời từ một lãnh vực; họ không hiểu lời nào từ lãnh vực kia. Họ không nghe vì họ không từ Đức Chúa Trời ra. Chúa Giê-su nói rằng một số người không hiểu lời Ngài vì họ sai trật trong con người của mình. Trong câu 43, Chúa Giê-su nói: “Tại sao các ngươi không hiểu lời Ta? Ấy vì các ngươi chẳng có thể nghe đạo (hay: lời) Ta”. Đôi tai thuộc xác thịt chỉ có thể nghe được những lời thuộc xác thịt; họ chỉ có thể nghe những lời từ một lãnh vực. Những lời từ lãnh vực kia chỉ có thể nghe được bằng một loại tai khác. Chỉ những người từ Đức Chúa Trời ra mới có thể nghe; những người không từ Đức Chúa Trời ra thì không nghe được.

Khi nhiều người đến với Kinh Thánh, họ chỉ nghe được cái vỏ bên ngoài của lời Chúa. Họ chỉ có thể hiểu vẻ bề ngoài của lời Ngài. Nhưng lời Đức Chúa Trời ở trong một lãnh vực hoàn toàn khác biệt. Chúng ta phải đối phó với vấn đề này. Nếu không thể nghe lời của Ngài thì chúng ta không thể làm những người cung ứng lời Ngài. Chúng tôi có ý gì khi nói rằng một người không nghe được lời của Đức Chúa Trời? Có thể Chúa Giê-su đứng trước mặt anh em và nói chuyện với anh em trong hai tiếng đồng hồ, nhưng anh em không nghe gì cả. Điều này có nghĩa là anh em chưa nghe được lời Đức Chúa Trời. Anh em có thể nghe mọi lời Chúa phán và viết mọi lời ấy xuống. Khi về nhà, anh em có thể thuộc lòng tất cả những lời ấy, nhưng vẫn chưa nghe được gì cả. Nói cách khác, anh em chưa nghe được gì về lời phán của Đức Chúa Trời; anh em chỉ chạm đến cái vỏ bên ngoài của lời. Anh em đã nghe lời ấy, nhưng vẫn chưa hiểu, và lời ấy chưa vào trong anh em. Một số người luôn luôn chạm đến cái vỏ bên ngoài của Kinh Thánh; họ nghĩ mình là những người cung ứng lời Đức Chúa Trời. Nhưng chúng ta phải nhấn mạnh rằng đó chắc chắn không phải là điều được đòi hỏi. Ngày nay sự hà hơi phải được khải thị bổ sung trước khi có thể trở nên lời phán của Đức Chúa Trời; chỉ một mình sự hà hơi thôi thì chưa đủ. Kinh Thánh là sự hà hơi của Đức Chúa Trời, nhưng phải được khải thị bổ sung rồi Kinh Thánh mới có thể được gọi là lời phán của Đức Chúa Trời. Nếu tất cả những gì chúng ta có là sự hà hơi thì chúng ta chưa có lời phán của Đức Chúa Trời; thay vào đó, chúng ta chỉ mới có cái vỏ bên ngoài của lời. Có thể chúng ta khoe khoang rằng mình đã đọc Kinh Thánh rất nhiều, nhưng tôi không biết là chúng ta đã nghe được lời Đức Chúa Trời phán hay chưa. Chúng ta không thể phủ nhận việc những người trong Giăng chương 8 đã nghe lời của Đức Chúa Trời. Nhưng Chúa nói họ chưa nghe được lời Ngài.

Chúng ta phải hiểu lời Đức Chúa Trời là gì. Lời Đức Chúa Trời là lời ở đằng sau lời, tiếng nói ở đằng sau tiếng nói, và ngôn ngữ ở đằng sau ngôn ngữ. Điều làm cho lời Đức Chúa Trời rất đặc biệt là lỗ tai thiên nhiên, lỗ tai thuộc xác thịt, có thể nghe lời Ngài nhưng sự nghe ấy không có giá trị. Theo bản chất thiên nhiên, một người có thể rất thông minh. Có thể người ấy có rất nhiều khả năng, và tư tưởng rất bén nhạy và có một tâm trí rất minh mẫn. Anh em có nghĩ rằng một người như vậy có thể nghe được lời của Chúa không? Xin ghi nhớ rằng sự nghe của người ấy chỉ có thể chạm đến những điều liên quan đến cái vỏ bên ngoài của lời Chúa, đến những điều liên quan đến khía cạnh thuộc thể của Kinh Thánh. Sự nghe ấy chỉ đem một người đến chỗ tiếp xúc với lãnh vực thuộc thể, chứ không đem người ấy đến chỗ tiếp xúc với lãnh vực thuộc linh của lời Đức Chúa Trời. Lời Đức Chúa Trời thuộc về một lãnh vực khác. Cho rằng ai cũng có thể nghe được lời của Đức Chúa Trời là sai lầm. Không, chỉ những người thuộc về Đức Chúa Trời mới có thể nghe được lời ấy. Có khả năng nghe hay không thì tùy thuộc vào chính con người. Nếu đôi tai thuộc thể của tôi trục trặc thì tôi không thể nghe được lời của Chúa Giê-su trong lãnh vực này. Nếu đôi tai thuộc linh của tôi trục trặc thì tôi không thể nghe được lời của Chúa Giê-su trong lãnh vực kia. Tôi có thể ở trong hai lãnh vực, và lời Ngài cũng có thể ở trong hai lãnh vực. Một lãnh vực là thuộc thể, còn lãnh vực kia thì thuộc linh. Nếu tôi cứ ở trong lãnh vực thuộc thể, cùng lắm là tôi có thể nghe được khía cạnh thuộc thể của lời Chúa. Tôi có thể nghe và hiểu lời ấy, nhưng Chúa vẫn nói rằng tôi không nghe được lời ấy. Ngài không muốn tôi nghe những loại lời ấy. Ngài muốn tôi nghe những lời thuộc về một lãnh vực khác. Có thể có hàng ngàn hàng triệu người nghe loại lời này, nhưng có thể chỉ có tám hay mười người nghe được loại lời kia. Đây là nan đề đối với nhiều người khi họ đến với Kinh Thánh. Họ chỉ chạm đến mặt ngoài của Kinh Thánh mà chưa chạm đến Đấng Christ ở bên trong Kinh Thánh. Điều này cũng giống như một người rờ đến Giê-su mà không chạm đến Con Đức Chúa Trời. Chỉ nhìn thấy Kinh Thánh, một quyển sách, mà không chạm đến lời Đức Chúa Trời hay Đấng Christ của Ngài thì cũng vô dụng.

Chúng ta hãy đọc 1 Giăng 4:6: “Chúng ta thuộc về Đức Chúa Trời. Ai nhận biết Đức Chúa Trời thì nghe chúng ta, còn ai chẳng thuộc về Đức Chúa Trời thì chẳng nghe chúng ta. Nhơn đó chúng ta nhận biết linh của lẽ thật và linh của sự sai lầm”. Giăng hoàn toàn không biện giải. Ông nói rằng chúng ta nên tin chắc rằng mình thuộc về Đức Chúa Trời và thuộc về lẽ thật. Những người biết Đức Chúa Trời sẽ nghe chúng ta, và những người không biết Đức Chúa Trời sẽ không nghe chúng ta. Đó là ý của Giăng. Điều này cho thấy các sứ đồ cảm thấy rằng đó không chỉ là vấn đề một người có nghe âm thanh, tiếng nói thuộc thể hay không. Lúc ấy, Giăng đã rất già. Những người nghe ông có thể rất quen thuộc đối với tiếng nói của ông. Họ không thể nhầm lẫn tiếng nói của Giăng. Nhưng điều lạ lùng là Giăng nói chỉ những người biết Đức Chúa Trời mới nghe ông; những người không thuộc về Đức Chúa Trời thì không thể nghe ông. Điều này rõ ràng cho thấy rằng đó không phải là vấn đề có hay không có tiếng nói hoặc là vấn đề có hay không có đôi tai. Đôi tai không có nan đề gì cả; tai có thể rất thính. Nhưng Giăng nói rằng những người không thuộc về Đức Chúa Trời không thể nghe. Lời Đức Chúa Trời ở trong một lãnh vực khác, một thế giới khác. Không phải người nào biết Kinh Thánh đều biết lời Đức Chúa Trời. Không phải người nào có thể nói về Kinh Thánh đều có thể nói lời Đức Chúa Trời. Không phải người nào tiếp nhận Kinh Thánh đều có thể tiếp nhận lời Đức Chúa Trời. Một người phải phát triển một mối liên hệ nào đó với Đức Chúa Trời trước khi có thể nghe lời Ngài.

Ba câu trong Phúc-âm Giăng có thể được kết hợp lại với nhau và so sánh. Giăng 4:24 chép: “Đức Chúa Trời là Linh, nên ai thờ phượng Ngài thì cần phải lấy linh và lẽ thật mà thờ phượng”. Giăng 3:6 chép: “Hễ chi sinh bởi xác thịt là xác thịt, hễ chi sinh bởi Linh là linh”. Giăng 6:63 chép: “Những lời Ta phán cùng các ngươi đều là linh và sự sống”. Chữ linh trong ba câu được trích dẫn ở đây rất quan trọng. Đức Chúa Trời là Linh, lời của Chúa là linh, và Linh sinh ra linh. Lời của Chúa là linh. Vì vậy, chỉ một người thuộc về linh mới có thể hiểu lời ấy. Chỉ những điều cùng một bản chất mới có thể hiểu nhau. Lời ở bên ngoài chỉ là một tiếng nói. Một người có thể đọc lời Kinh Thánh, nghiên cứu, nghe, và biết những lời ấy nói những gì. Nhưng bên trong lời ấy có một điều gì đó được gọi là linh. Đó là một điều gì đôi tai không nghe được và tâm trí không thể hiểu. Lời Chúa là linh. Vậy nên, tâm trí, trí tuệ hay sự khôn ngoan con người dầu đến mức nào cũng không thể hiểu lời ấy. Tâm trí, trí tuệ hay sự khôn ngoan con người dầu đến mức nào cũng không thể chuyển đạt lời ấy. Lời Chúa là linh. Vì vậy, chỉ người sinh bởi linh mới nghe được lời ấy. Những người sinh bởi linh là những người của linh. Họ có một điều gì đó ở bên trong mình. Đối với lời Đức Chúa Trời thì một người phải được huấn luyện lại và điều chỉnh lại trước khi người ấy có thể nghe lời phán của Đức Chúa Trời. Điều ấy thuộc về một lãnh vực khác, chứ không phải thuộc về lãnh vực bình thường.

Đến đây, anh em ơi, chúng ta đã nhìn thấy điểm này chưa? Tại sao người bề ngoài phải được phá vỡ? Vì nếu không có sự phá vỡ ấy thì một người không bao giờ có thể làm người cung ứng lời Đức Chúa Trời. Người bề ngoài không liên quan gì đến lời Đức Chúa Trời. Sự khôn ngoan, tình cảm, cảm xúc, tư tưởng và sự hiểu biết của chúng ta đều vô dụng. (Chốc nữa, chúng ta sẽ thấy những điều ấy có ích lợi phần nào. Điều chúng tôi muốn nói ở đây là những điều ấy mà làm các quan năng thiết yếu để tiếp nhận những điều thuộc linh thì thật là vô dụng). Lời Đức Chúa Trời là linh, và chỉ những người vận dụng linh của họ mới nghe được lời ấy. Chúng ta phải rất sáng tỏ về nguyên tắc này: Đức Chúa Trời là Linh và những ai thờ phượng Ngài phải thờ phượng bằng linh của họ. Đức Chúa Trời là Linh, và những ai tiếp nhận lời Ngài phải tiếp nhận lời ấy bằng linh của mình. Chúng ta không thể tiếp nhận linh bằng tâm trí. Chỉ những điều cùng một bản chất mới có thể tiếp nhận nhau. Không điều nào khác có hiệu quả.

Ma-thi-ơ 13:10-15 chép: “Môn đồ bèn đến cùng Ngài mà hỏi rằng: Sao thầy phán cùng chúng bằng thí dụ (hay: ẩn dụ) như vậy? Ngài đáp rằng: Đã ban cho các ngươi được biết những sự mầu nhiệm của nước trời, song không ban cho họ. Vì hễ ai có, sẽ cho thêm, thì người ấy được dư dật; còn hễ ai không có, dầu điều họ đã có, cũng sẽ bị cất luôn nữa. Vậy nên, Ta nói cùng chúng bằng thí dụ, vì họ xem mà không thấy, lắng mà không nghe, cũng không hiểu chi. Vậy, đối với họ được ứng nghiệm lời tiên tri Ê-sai rằng: ‘Các ngươi lắng thì nghe, nhưng hẳn chẳng hiểu chi, xem thì thấy, nhưng hẳn chẳng nhận biết chi. Vì lòng dân này đã đặc, tai họ đã nặng, mắt họ đã nhắm, e mắt họ thấy được, tai họ nghe được, lòng họ hiểu được, mà họ trở lại, và Ta chữa họ lành chăng’ ”. Các môn đồ hỏi tại sao Chúa phán bằng các ẩn dụ. Ngài đáp: “Đã ban cho các ngươi được biết những sự mầu nhiệm của nước trời, nhưng không ban cho họ” (c. 11)

Lý do của điều này là gì? Có một sự kiện đã xảy ra trong Ma-thi-ơ chương 12. Một số người báng bổ Thánh Linh. Chúa Giê-su đuổi quỉ bởi quyền năng của Thánh Linh, nhưng những người ấy rất ghét Chúa đến nỗi họ nhất định là Chúa đuổi quỉ bởi Bê-ên-xê-bun (cc. 28, 24). Họ biết rất rõ đó là công tác của Thánh Linh, nhưng cứ nhất định cho đó là công tác của Bê-ên-xê-bun. Họ biết Thánh Linh là Đấng đã thực hiện những việc ấy, nhưng cứ nhất định cho là Sa-tan, tức “chúa của đồi phân”, đã làm những việc ấy. Gọi Thánh Linh là Bê-ên-xê-bun, tức “chúa của đồi phân”, là một lời báng bổ đối với Ngài. Vì vậy, trong chương mười ba, Chúa nói bằng cách dùng ẩn dụ. Nói cách khác, từ thời điểm ấy trở đi, những người ấy sẽ nhìn nhưng không hiểu những gì họ thấy. Họ nghe kể một người đi ra gieo [giống], nhưng không biết điều đó có nghĩa gì. Họ nghe rằng trong khi người ấy ngủ thì kẻ thù đến gieo cỏ lùng, nhưng họ không biết cỏ lùng có nghĩa gì. Họ nghe là lưới được thả xuống biển, nhưng không hiểu việc thả lưới xuống biển có nghĩa gì. Họ nghe về một người đàn bà lấy men và giấu trong ba đấu bột, nhưng không biết men có ý nghĩa gì. Họ nghe mọi điều nhưng không hiểu những điều ấy.

Từ lúc những người Do-thái báng bổ Thánh Linh, thì họ không còn nghe được gì nữa ngoại trừ những ẩn dụ. Ngày nay, chúng ta nói bằng cách dùng thí dụ để làm cho người ta hiểu. Nhưng khi Chúa phán với những người ấy bằng ẩn dụ, ý định của Ngài là để họ không hiểu. Chúa cố ý dùng những ẩn dụ để giữ họ lại ở lãnh vực bên ngoài mà không thật sự hiểu những lời ấy có ý nghĩa gì. Họ chỉ nghe lời lẽ bên ngoài về nhiều điều, như gieo [giống], lúa mì, cỏ lùng, lưới và men; họ không biết những điều ấy có nghĩa là gì. Ngày nay, nhiều người đọc Kinh Thánh y như người Do-thái nghe những ẩn dụ; họ chỉ biết người gieo giống đi ra để gieo. Họ chỉ biết về đất tốt, đất gai gốc, đất cạn cợt cùng đất sỏi đá, và gặt lại được gấp ba mươi, sáu mươi và một trăm lần. Họ không biết gì khác hơn là điều ấy. Họ nghe nhiều lời, nhưng không biết gì cả. Đó là cách nhiều người đọc Kinh Thánh. Họ chỉ nhìn thấy những điều bên ngoài chứ không nhìn thấy những điều bên trong. Điều đáng chú ý là Chúa Giê-su cố ý nói bằng những ẩn dụ để làm cho họ không hiểu gì cả. Những người Do-thái nghĩ rằng họ biết mọi sự, nhưng thật ra, họ không biết gì cả.

BỐN

Chức vụ cung ứng lời là gì? Chức vụ cung ứng lời liên quan đến những điều nằm sau các ẩn dụ, liên hệ đến những điều nằm sau những lời bên ngoài. Một người chỉ có thể nhìn thấy những điều ấy khi tình trạng của mình đúng đắn trước mặt Chúa. Lòng của những người Do-thái đã chai lì. Tất nhiên, họ không thể nghe lời ấy. Tai của họ đã nặng, và mắt của họ đã nhắm. Nan đề ngày nay không phải là thiếu lời Đức Chúa Trời, mà là sự thiếu hiểu biết giữa vòng con cái Đức Chúa Trời đối với lời Ngài. Điều mà những người ngày nay xem là lời Đức Chúa Trời không gì khác hơn là những ẩn dụ và những lời bên ngoài. Anh em ơi, một người có thể chạm đến Kinh Thánh, nhưng không có nghĩa là người ấy chạm đến lời Đức Chúa Trời. Để chạm đến lời Đức Chúa Trời, một người phải chạm đến Kinh Thánh. Đó là một sự thật, và là một điều cần thiết. Tuy nhiên, chỉ chạm đến Kinh Thánh thôi thì chưa đủ. Chúng ta phải nói với Chúa: “Con muốn nhìn thấy lời bên trong lời Ngài. Con muốn nhìn thấy ánh sáng bên trong ánh sáng của Ngài, và con muốn nhìn thấy khải thị bên trong khải thị của Ngài”. Nếu không chạm đến ngay chính điều nằm sau lời, chúng ta có thể nói với những người khác thế nào tùy thích, nhưng chúng ta sẽ không có gì để cung ứng cho họ cả. Nếu không nhìn thấy điều nằm sau lời, chúng ta không thể truyền đạt Đấng Christ cho người khác. Chúng ta phải nhìn thấy Chúa ở đằng sau lời. Chúng ta không những cần phải nhìn thấy Kinh Thánh mà còn cần phải nhìn thấy chính Chúa. Một khi biết Chúa thì chúng ta cũng biết Kinh Thánh. Một người không thể nhận biết Chúa chỉ nhờ hiểu các giáo lý. Nhiều người có thể hiểu các giáo lý nhưng không biết Chúa. Một người không thể nhận biết Chúa chỉ nhờ biết lẽ thật chứa đựng trong lời. Chỉ khi nào một người nhìn thấy ánh sáng vinh quang nơi mặt Ngài thì người ấy mới sáng tỏ về mọi sự. Khi chúng ta nhìn thấy ánh sáng vinh quang nơi mặt Ngài, nhiều khúc mắc trong lời Đức Chúa Trời sẽ không còn nữa. Khi biết Chúa thì chúng ta cũng biết Kinh Thánh. Khi biết Đấng Christ, chúng ta biết lời Đức Chúa Trời. Trừ khi kinh nghiệm được như vậy, chúng ta không có cách nào cung ứng Đấng Christ cho Hội thánh.

Một khi sống trước mặt Đức Chúa Trời và khám phá ra Chúa như thế nào, thì một người sẽ tự phát khám phá ra sự kiện như vậy trong Kinh Thánh. Người ấy sẽ có thể dễ dàng liên hệ một phân đoạn [Kinh Thánh] với một điều nào đó người ấy thấy trong Chúa hay một điều gì đó Chúa đã bày tỏ qua người ấy. Đây là lý do tại sao có người từng nói rằng mọi phần của Kinh Thánh đều nói về Đấng Christ. Anh em ơi, một khi chúng ta biết Đấng Christ thì Kinh Thánh trở nên sống động. Vấn đề trọng yếu là chúng ta đã có khải thị về Đấng Christ hay chưa. Nếu chúng ta có khải thị về Đấng Christ, sự hiểu biết về Kinh Thánh sẽ xác nhận sự hiểu biết của chúng ta về Ngài. Nếu không thì Kinh Thánh sẽ vẫn cứ là Kinh Thánh, và Chúa sẽ vẫn cứ là Chúa. Chúng ta sẽ chỉ có thể cung ứng Kinh Thánh cho Hội thánh mà không thể cung ứng Đấng Christ cho Hội thánh. Nhưng nếu khi trình bày một phần Kinh Thánh mà chúng ta trình bày Đấng Christ, thì chúng ta đang cung ứng Đấng Christ cho người ta. Khi trình bày một phần khác trong lời, chúng ta lại trình bày Đấng Christ cho người ta nữa. Chúng ta không chỉ trích dẫn những thuật ngữ hay từ ngữ trong Kinh Thánh, mà chúng ta đang cung ứng Đấng Christ cho Hội thánh. Nếu một người không học nhận biết Đấng Christ thì người ấy không thể biết Kinh Thánh. Giảng giải, bình luận hay hiểu biết cạn cợt về Kinh Thánh cũng vô dụng. Chúng ta phải ghi nhớ rằng hướng dẫn người ta hiểu biết Kinh Thánh và hướng dẫn họ hiểu biết Đấng Christ là hai điều hoàn toàn khác biệt.

Chức vụ cung ứng lời Đức Chúa Trời là một điều rất chủ quan trong con người. Đó không phải là vấn đề khám phá ra những gì Kinh Thánh nói rồi bày tỏ cho những người khác. Loại bày tỏ ấy hoàn toàn khách quan; đó không thể được xem là chức vụ cung ứng lời. Mỗi người cung ứng lời đều phải làm một người có khải thị, tức người đã nhìn thấy điều gì đó một cách chủ quan. Sau đó, người ấy có thể lấy Kinh Thánh làm nền tảng của mình. Chỉ khi đó người ấy mới có thể cung ứng Đấng Christ cho người khác qua Kinh Thánh. Một người có thể giảng giải Kinh Thánh theo Kinh Thánh. Một người khác có thể giảng giải Kinh Thánh theo Đấng Christ. Đó là hai vấn đề hoàn toàn khác biệt. Ngày nay, chúng ta có thể tìm thấy nhiều người giảng giải Kinh Thánh. Tuy nhiên, tình trạng bên trong họ có thể hoàn toàn khác biệt. Một số lời giảng giải có thể tập trung vào Kinh Thánh, trong khi những lời giảng giải khác thì tập trung vào Đấng Christ. Loại giảng giải sau trước hết dựa vào việc tiếp nhận một khải thị, khải tượng hay một loại hiểu biết nào đó trước mặt Đức Chúa Trời rồi mới học tập những gì Kinh Thánh nói. Bài giảng được chia sẻ căn cứ trên sự so sánh hai điều ấy. Đó là cung ứng Đấng Christ của khải thị. Đó không chỉ là trình bày Kinh Thánh theo những gì được hiểu một cách khách quan. Chúng tôi công nhận rằng nhiều lời lý giải thật hữu ích, và những lời lý giải ấy có thể cứu một người trẻ, thiếu kinh nghiệm, khỏi nhiều lầm lỗi và trở ngại. Nhưng bất cứ chức vụ hay sự phục vụ nghiêm túc nào cũng không được chỉ xây dựng trên sự lý giải. Khi một người sống trước mặt Đức Chúa Trời, biết Chúa và biết Đấng Christ, người ấy có thể lấy một phân đoạn ở chỗ này và một phân đoạn ở chỗ kia. Người ấy phục vụ với tư cách là một người cung ứng, và có lời Đức Chúa Trời. Người ấy lấy những phân đoạn Kinh Thánh khác nhau và kết hợp chúng lại với nhau. Đó là cách người ấy cung ứng Đấng Christ cho Hội thánh.

Để làm người cung ứng lời, một người phải có sự hiểu biết căn bản về Đấng Christ. Nhiều lúc, khi sự hiểu biết Đấng Christ của một người gia tăng trước mặt Đức Chúa Trời, người ấy nhận thấy rằng những gì mình biết về Đấng Christ vượt trổi hơn những gì mình biết từ Kinh Thánh. Cuối cùng, người ấy có thể tìm ra điều giống y như vậy trong Kinh Thánh. Khi đó, người ấy biết mình có một sứ điệp để chia sẻ, vì Đấng Christ đã trở nên lời cho người ấy. Đó là một nhân tố rất cơ bản trong chức vụ cung ứng lời. Ban đầu, Chúa mặc khải chính Ngài cho anh em và bày tỏ cho anh em thấy Ngài là thế nào; anh em thấy điều gì đó mình chưa từng thấy trong Kinh Thánh. Một vài ngày sau, hay có lẽ một hai năm sau, anh em thấy cùng một điều ấy trong Kinh Thánh, và anh em công bố: “Đây là điều tôi đã học tập từ Chúa hôm ấy!” Có lẽ một, hai, ba hay bốn phân đoạn Kinh Thánh sẽ nổi bật, và dần dần Đấng Christ mà anh em thấy trong khải thị của mình trở nên lời, và anh em biết rằng Chúa đang chuẩn bị anh em để làm một người cung ứng. Có lẽ sau một vài ngày, Chúa sẽ sắp xếp một hoàn cảnh để anh em truyền đạt lời ấy. Bằng cách đó, những lời anh em truyền đạt sẽ trở nên hiện thân của Đấng Christ đối với những người khác. Nếu Đức Chúa Trời thương xót họ, những lời ấy sẽ trở thành Christ đối với họ, và họ sẽ biết Đấng Christ. Đó là chức vụ cung ứng lời. Đấng Christ mà chúng ta biết nhờ khải thị dần dần trở nên lời trong chúng ta. Chúng ta tra cứu Kinh Thánh, và dần dần khám phá ra lời ấy ở tại một, hai, chín hay mười chỗ khác nhau trong Kinh Thánh. Khi điều đó xảy ra, chúng ta cung ứng lời ấy, là hiện thân của Đấng Christ, cho những người khác. Nếu Đức Chúa Trời ban sự thương xót và ân điển cho những người nghe, thì Thánh Linh sẽ hành động khi họ nghe một lời như vậy, và lời ấy sẽ trở nên Đấng Christ đáp ứng nhu cầu của họ. Cung ứng Đấng Christ là như vậy. Chúng ta cung ứng Đấng Christ nhờ những lời trong Kinh Thánh. Khi những người khác nhận được lời, họ nhận được Đấng Christ. Đó là nền tảng cho mọi chức vụ cung ứng lời.

Anh em ơi, chúng ta phải nhận thấy và phân biệt giữa đường lối bên ngoài và đường lối bên trong. Để làm một người cung ứng lời, chúng ta phải có lời. Nhưng lời ấy là điều chúng ta nhìn thấy trước mặt Chúa. Lời ấy là điều chúng ta chạm đến trong Đấng Christ. Một khi chúng ta chạm đến Đấng Christ, Con Đức Chúa Trời, quyển sách ấy tự phát sẽ trở nên một lời sống động cho chúng ta. Nếu ở trước mặt Chúa, chúng ta chỉ nhìn thấy quyển sách ấy, tức Kinh Thánh, thì chúng ta sẽ không có nhiều lời để cung ứng cho những người khác. Cùng lắm là chúng ta chỉ có lời lý giải. Điều đó có thể giúp những người khác hiểu biết Kinh Thánh, nhưng không đủ để dẫn dắt người ta đến với Chúa. Điều ấy có thể giúp những người khác về mặt lẽ thật, nhưng không đủ để dẫn dắt họ đến với Đấng Christ.

Chúng ta phải nhận thức được lời Đức Chúa Trời là gì. Chạm đến lời Ngài có nghĩa là gì, và thế nào là một người cung ứng lời? Chúng ta cần trả một giá. Lòng chúng ta không được chai cứng, mắt chúng ta không được nhắm lại, và chúng ta không được nặng tai. Chúng ta cần nhìn thấy Đức Chúa Trời. Nguyện tai chúng ta nghe Đức Chúa Trời và mắt chúng ta nhìn thấy Ngài. Chúng ta đừng bao giờ làm những người nhìn mà không thấy, và lắng tai mà không nghe. Trước mặt chúng ta là hai lãnh vực. Chúng ta cần sở hữu những điều thuộc về cả hai lãnh vực. Chúng ta cần lời thuộc về lãnh vực bên ngoài, và chúng ta cần chạm đến lời thuộc về lãnh vực bên trong. Nếu làm như vậy, dần dần chúng ta sẽ trở nên bình chứa hữu dụng trong bàn tay Chúa.

Nguyện Chúa thương xót chúng ta, và nguyện chúng ta thấy rằng lời Đức Chúa Trời là Đấng Christ, cũng như Giê-su người Na-xa-rét là Đấng Christ. Con người với thịt và huyết từng bước đi trên đất là Đấng Christ, và Kinh Thánh cũng là Đấng Christ. Giê-su, người từng bước đi trên đất trong thịt và huyết, là Lời Đức Chúa Trời. Tương tự như vậy, Kinh Thánh, tức Lời Thánh được viết xuống và in ra, cũng là Lời Đức Chúa Trời. Chúng ta không những phải chạm đến những điều bên ngoài mà cũng phải chạm đến những điều bên trong. Chỉ khi ấy chúng ta mới có chức vụ cung ứng lời. Những người không biết Đấng Christ có thể thuộc lòng toàn bộ Kinh Thánh, nhưng vẫn không thể làm một người cung ứng lời. Chúng ta cần phải phủ phục trước mặt Chúa. Chúng ta cần khải thị. Khi những lời chúng ta rao giảng ra, con cái Đức Chúa Trời cần phải sấp mặt họ xuống. Đó không phải là vấn đề mức độ mà là vấn đề bản chất cơ bản của người [cung ứng]. Chính bản chất của nhiều người cung ứng sai trật. Nếu Đức Chúa Trời thương xót chúng ta, chúng ta sẽ phủ phục trước mặt Ngài, và chúng ta sẽ có một sự khởi đầu mới. Chúng ta phải chạm đến Kinh Thánh qua Chúa, và sự phục vụ của chúng ta trong chức vụ cung ứng lời phải đặt nền tảng trên điều này. Nếu làm như vậy, chúng ta sẽ có con đường để tiến lên.