Thông tin sách

Đức Tin Cơ Đốc Bình Thường

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Normal Christian Faith
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 12

Untitled Document

CHƯƠNG MƯỜI HAI

SỐNG BỞI ĐỨC TIN

Bây giờ chúng ta bàn đến điểm trọng yếu trong đức tin Cơ-đốc; đó là đỉnh cao sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Chúng ta cần thấy làm thế nào Đấng Christ có thể trở nên sự sống của chúng ta trong kinh nghiệm của mình.

Để chúng ta có thể nhận biết và tiếp xúc với Ngài, Đức Chúa Trời phải nhập thể trở nên một con người. Qua người ấy, chúng ta nhận thức được Đức Chúa Trời như thế nào. Người ấy không ai khác hơn là Giê-su người Na-xa-rét. Ngài là Đức Chúa Trời đã mặc lấy nhân tính.

Nói về mặt thuộc thể, thân thể của Giê-su không khác với thân thể của chúng ta. Nhưng sự sống bên trong Ngài hoàn toàn thuộc một loại sự sống khác. Sự sống của Ngài thuần túy là sự sống của Đức Chúa Trời. Sự sống ấy có những đặc tính của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời ban cho những ai ở trong Đấng Christ cùng một sự sống đã được hiện thân trong Giê-su người Na-xa-rét.

CÁI CHẾT GIẢI PHÓNG SỰ SỐNG

Tuy nhiên, khi Giê-su bước đi trên đất, sự sống Ngài sở hữu không thể được truyền vào trong chúng ta. Sự sống của Ngài bị giới hạn bởi thời gian và không gian, và bị giam hãm trong chính Ngài. Sự sống ấy không thể vào trong các tín đồ làm nguồn sống mới để họ tồn tại. Vì vậy, Đấng Christ đã phải chết trong xác thịt. Khi Ngài chịu chết, sự trói buộc của xác thịt bị phá vỡ và sự sống của Ngài được giải phóng.

Trong Giăng 12:24, Chúa phán: “Thật vậy, thật vậy, Ta nói với các ngươi: Hạt lúa mì nếu không rơi xuống đất và chết đi, thì cứ ở một mình, nhưng nếu chết đi, thì kết quả nhiều”. Chúa tự sánh mình với một hạt lúa mì. Trong hạt giống ấy cưu mang sự sống. Khi hạt giống rơi xuống đất mà chết đi, sự sống bên trong được giải phóng, và kết nhiều quả.

Vậy, Đức Chúa Trời không dừng lại ở sự nhập thể. Ngài đã trải qua sự chết để sự sống Ngài được thoát khỏi xác thịt và được giải phóng vào trong Thánh Linh. Ngài không còn bị thời gian và không gian giới hạn nữa. Bây giờ, sự sống của Ngài có thể được tự do ban phát cho tất cả những ai tin. Sự chết của Đấng Christ trên thập tự giá không chỉ để chuộc tội mà còn để giải phóng sự sống thần thượng. Phần sau là mục tiêu quan trọng nhất, trong khi phần trước chỉ là một điều cần thiết để cứu vãn tình hình.

SỰ CHẾT CŨNG GIẢI QUYẾT NAN ĐỀ TỘI LỖI

Tuy nhiên, trước khi chúng ta có thể tiếp nhận sự sống này, Đức Chúa Trời cũng đã phải giải quyết nan đề tội lỗi của chúng ta. Vì vậy, sự chết của Đấng Christ cũng có phương diện cứu chuộc đi kèm. Bây giờ, Đức Chúa Trời có một nền tảng chính đáng để dựa trên đó Ngài có thể ban phát sự sống cho chúng ta, và chúng ta cũng có một vị thế thích hợp để mạnh dạn tiếp nhận sự sống mới này từ Đức Chúa Trời.

Có một phân đoạn trong Kinh-thánh chúng ta rất quen thuộc. Giăng 3:16 nói: “Vì Đức Chúa Trời đã yêu thương thế giới đến nỗi đã ban Con độc sinh của Ngài, để ai tin vào Con ấy không bị diệt vong nhưng có sự sống đời đời”. Tôi muốn nêu lên hai điểm trong câu này.

Trước hết, câu này không nói rằng Đức Chúa Trời thương yêu các tội nhân, mà nói rằng Đức Chúa Trời thương yêu thế gian. Thế gian chỉ về nhân loại nói chung và có một ý nghĩa cao hơn so với các tội nhân. Tôi không có ý nói rằng Đức Chúa Trời không thương yêu các tội nhân. Nhưng mục đích của Đức Chúa Trời trong câu này, tức việc ban cho sự sống đời đời, không dành cho các tội nhân. So với đòi hỏi cơ bản của Đức Chúa Trời đối với nhân loại, tội nhân ở vào một bình diện thấp hơn. Có một tiêu chuẩn căn bản mà dựa trên đó Đức Chúa Trời có thể tự do ban phát sự sống. Nhưng một tội nhân lại ở dưới tiêu chuẩn ấy. Do đó, trước khi có thể thực hiện bất cứ điều gì, Đức Chúa Trời phải tha thứ và xử lý những tội lỗi của chúng ta. Sự chết của Đấng Christ đã trả giá chuộc tội. Bây giờ, chúng ta không cần phải làm những tội nhân nữa.

ĐỈNH CAO CỦA SỰ CỨU RỖI

Nhưng tiếp nhận sự tha tội chỉ phục hồi chúng ta trở lại tình trạng trước sự sa ngã của A-đam. A-đam chỉ là một con người, và sự sống của ông chỉ là một sự sống con người ở bình diện thích hợp. Nhưng Đức Chúa Trời có ý định ban Con độc sinh của Ngài cho chúng ta để chúng ta có thể nhận được sự sống đời đời. Đó là đỉnh cao sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời không những phục hồi những gì chúng ta đã mất trong A-đam, mà còn ban cho chúng ta điều A-đam chưa bao giờ nhận được. A-đam chưa ăn cây sự sống. Nếu chưa phạm tội gì cả, A-đam vẫn chỉ là con người. Ông không liên hệ gì đến sự sống của Đức Chúa Trời cả. Nhưng trong Đấng Christ, chúng ta đã thừa hưởng điều gì đó tuyệt hảo hơn nhiều. Ngoài sự sống con người, chúng ta còn có một sự sống mới, một sự sống từ Đức Chúa Trời, tức chính là Con của Đức Chúa Trời. Đó là sự sống đời đời.

SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI

Ý nghĩa của sự sống đời đời là gì? Sự sống đời đời đơn giản có nghĩa là một sự sống thuộc cõi đời đời. Sự sống của con người thật ngắn ngủi; sự sống ấy sẽ không tồn tại trong cõi đời đời. Chỉ sự sống của Con Đức Chúa Trời mới có thể tồn tại ở đó. Nếu tôi đặt sự sống của mình trong cõi đời đời, lập tức, sự sống ấy sẽ bị khô héo. Nó sẽ không tồn tại được! Nó sẽ bị hư thối như cá ở trên bờ hay chim bị dìm dưới nước. Sự sống con người chỉ có thể giúp con người hiện hữu tạm thời trên đất này. Sự sống ấy sẽ không trải qua được cõi đời đời. Chỉ sự sống đời đời mới có thể tồn tại trong cõi đời đời.

1 Giăng 5:11-12 nói: “Đây là chứng cớ ấy: Đức Chúa Trời đã ban sự sống đời đời cho chúng ta, và sự sống ấy ở trong Con Ngài. Ai có Con thì có sự sống; ai không có Con Đức Chúa Trời thì không có sự sống”. Tại đây, chúng ta được cho biết là sự sống đời đời ở trong Con. Sự sống ấy không thể tìm thấy ở nơi nào khác. Bất cứ ai không có sự sống trong Con này thì chỉ là một con người; người ấy chỉ có thể hiện hữu trên đất, chứ không thể tồn tại trong cõi đời đời. Người ấy không có sự sống làm cho mình thích ứng với cõi đời đời.

Sau khi Con Đức Chúa Trời đã trải qua sự chết và sự phục sinh, và trở nên Thánh Linh, thì Ngài không còn bị thời gian và không gian giới hạn nữa. Bây giờ, chúng ta có thể tiếp nhận Ngài bất cứ khi nào và bất cứ nơi nào. Cho đến nay, bất cứ người nào tiếp nhận Con Đức Chúa Trời đều tiếp nhận Đức Chúa Trời. Tương tự như vậy, bất cứ người nào tiếp nhận Thánh Linh đều tiếp nhận Con. 1 Cô-rin-tô 15:45b nói: “A-đam sau cùng đã trở nên Linh ban-sự-sống”. Điều này giúp cho tất cả những người đã nhận được Đấng Christ có được một sự sống mới. Không những tội lỗi của họ được tha, mà họ còn thừa hưởng sự sống đời đời từ Đức Chúa Trời.

SỰ TÁI SINH

Giăng 3:7 nói: “Các ngươi phải được tái sinh”. Sự sống mới này là điều cần thiết cơ bản. Đó là thực chất trong đức tin Cơ-đốc của chúng ta, và là sự khác biệt giữa một Cơ-đốc-nhân giả và một Cơ-đốc-nhân thật. 1 Giăng 5:12 nói: “Ai có Con thì có sự sống; ai không có Con Đức Chúa Trời thì không có sự sống”. Câu 13 tiếp tục rằng: “Tôi đã viết những điều này cho anh em là những người tin đến danh Con Đức Chúa Trời, để anh em biết mình có sự sống đời đời”. Đây không phải là vấn đề giáo lý, công tác hay phẩm hạnh đạo đức, nhưng là vấn đề liên hệ đến việc có hay không có Con Đức Chúa Trời.

Giải pháp của Đức Chúa Trời cho sự sống con người không phải là điều chỉnh, mà là đóng đinh. Đức Chúa Trời đã đóng đinh người cũ của chúng ta với Đấng Christ vào thập tự giá; người cũ ấy bị kết liễu. Bây giờ, chúng ta đang cùng sống với Đấng Christ; Đấng Christ đã trở nên sự sống mới của chúng ta. Chúng ta là một người mới; chúng ta có một khởi đầu mới, và có thể sống một nếp sống mới. Tất cả những điều này là các công tác đã được Đức Chúa Trời hoàn thành trong Đấng Christ.

Tại đây, con người không thể làm gì cả. Điều duy nhất con người có thể làm là tin và tiếp nhận. Chỉ tôn giáo tầm thường mới đòi hỏi con người cải thiện, làm việc và tự hành xác. Nhưng ở đây, Đấng Christ là sự sống của chúng ta.

Lần đầu tiên rao giảng tại miền nam tỉnh Phúc Kiến, tôi tổ chức những buổi nhóm với khoảng một ngàn năm trăm người. Sau ba buổi nhóm, toàn thể những vị mục sư trong thành phố đều trở nên lo ngại. Họ mời tôi đến và nói rằng: “Thưa anh Nghê, khi mời anh đến giảng, chúng tôi mong đợi anh thúc giục hội chúng của chúng tôi trở nên sốt sắng, làm việc hăng say và hầu việc Chúa một cách nhiệt thành hơn. Nhưng anh lại nói rằng chúng ta không cần làm gì cả; điều duy nhất chúng ta cần là tiếp nhận Đấng Christ. Họ đã sẵn lười biếng rồi. Sau khi anh giảng, có lẽ họ sẽ lại càng miễn cưỡng làm việc hơn! Anh đã đến thăm viếng chúng tôi, rồi sau đó anh rời khỏi đây. Còn chúng tôi thì phải ở lại nơi này! Chúng tôi sẽ làm gì sau khi anh ra đi đây?”

Tôi đáp: “Hôm nay chỉ là ngày thứ hai của kỳ hội đồng. Còn những mười sáu ngày nữa. Xin các anh kiên nhẫn thêm một chút và hãy chờ xem cuối cùng kết quả sẽ ra sao. Công tác bên trong của Đấng Christ có thể vượt xa sự lao khổ bên ngoài của con người! Tôi tin rằng nếu một người nhận lấy phúc-âm tôi đang giảng thì sẽ có một sự thay đổi rõ ràng trong người ấy”.

Khi ấy, họ không thực sự tin lời của tôi. Nhưng vì họ đã mời tôi nên không thể ngăn tôi giảng. Mặc dầu tôi nói rằng kết quả ra sao, tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm, nhưng họ vẫn lắc đầu mà nói: “Điều ấy quá mạo hiểm!” Nhưng một tuần sau, nhiều vị mục sư đến xin lỗi tôi mà rằng: “Chấp nhận công tác bên trong của Con Đức Chúa Trời thật sự tốt hơn nhiều so với nỗ lực riêng của chúng ta”.

ĐƠN GIẢN TIẾP NHẬN

Lẽ ra Giăng 3:16 phải cùng được đọc với 1:12 trong cùng một chương. Giăng 3:16 nói với chúng ta rằng Đức Chúa Trời đã ban Con độc sinh của Ngài cho con người, và 1:12 chép: “Nhưng hễ ai tiếp nhận Ngài, Ngài ban thẩm quyền cho họ để trở nên con cái Đức Chúa Trời, tức là cho những người tin vào danh Ngài”. Làm thế nào chúng ta có được sự sống này? Điều này rất đơn giản. Đức Chúa Trời đã ban cho và chúng ta tiếp nhận; chỉ có thế. Hãy đơn giản tiếp nhận và chấp nhận một cách không nghi ngờ hay lo sợ những gì Đức Chúa Trời đã ban cho. Chúng ta càng đơn sơ bao nhiêu thì càng tốt bấy nhiêu.

Ông C. H. Spurgeon là một nhà truyền giảng nổi tiếng người Anh. Một lần kia, ông nói chuyện với một số sinh viên của mình về sự cầu nguyện. Một người hỏi rằng làm thế nào chúng ta biết những lời cầu nguyện được trả lời hay không. Ông móc trong túi ra một cái đồng hồ bằng vàng và đặt nó trên bàn. Sau đó, ông nói với các sinh viên rằng bất cứ ai muốn đều có thể lấy đồng hồ ấy.

Tất cả những sinh viên ấy bắt đầu xôn xao. Vài người không thể thực sự tin rằng một cái đồng hồ đẹp như vậy mà ông lại đem cho không. Một số người khác thì nghĩ: “Nếu tôi đưa tay ra nhận nó mà ông quyết định lấy lại, thì như vậy không phải là ngượng ngùng lắm sao?” Một người khác nữa tự nhủ: “Lỡ ông bất chợt đổi ý thì sao?” Sau một lúc, một bé gái bước đến ông Spurgeon và nói: “Con muốn cái đồng hồ ấy”. Lập tức, ông đặt đồng hồ ấy vào bàn tay nhỏ bé của cháu và chỉ dẫn cháu cách giữ gìn nó. Khi tất cả những sinh viên khác bắt đầu hối tiếc về việc họ đã do dự, Ông Spurgeon nói: “Khi tôi nói rằng tôi sẽ cho chiếc đồng hồ ấy, tôi có ý định ấy thật. Tại sao các em không tin? Điều Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta là điều quí báu hơn nhiều so với cái đồng hồ ấy; Ngài đã ban cho chúng ta Con Ngài để làm sự sống của chúng ta. Khi Đức Chúa Trời rất sẵn sàng ban cho, tại sao chúng ta còn ngần ngại tiếp nhận?” Hãy đơn giản tin và tiếp nhận, và bạn sẽ có được sự sống đời đời.

NHƯ HÔ HẤP

Một người khác nữa được Chúa đại dụng là Ông F. B. Meyer. Có một thời gian, ông không nhận thức được rằng làm thế nào Đấng Christ lại có thể là sự sống cho chúng ta trong Thánh Linh, ông cũng không nhận thấy cách tiếp nhận sự sống này. Một ngày kia, ông cầu nguyện trên một ngọn núi, hi vọng rằng mình có thể nhận được Con Đức Chúa Trời làm sự sống. Đột nhiên, ông chợt nảy ra một ý nghĩ rằng điều duy nhất ông cần làm là tin một cách đơn giản. Ông hít mạnh vào và cầu nguyện rằng: “Chúa ơi, con hít không khí vào thế nào, thì con cũng vận dụng đức tin của mình nhận lấy Ngài thể ấy”. Sau khi đi xuống núi, ông làm chứng với những người khác rằng: “Từ ngày tôi hít Con Đức Chúa Trời vào, cuộc sống của tôi đã được hoàn toàn thay đổi”. Tiếp nhận Con Đức Chúa Trời làm sự sống là một vấn đề rất đơn giản. Điều này đơn giản như việc hít không khí vào trong bạn.

BỞI ĐỨC TIN

Lần kia, một người bạn nói với tôi rằng: “Anh Nghê ơi, tôi thực sự muốn tiếp nhận Con Đức Chúa Trời vào trong đời sống của tôi. Tôi đã cầu nguyện với Đức Chúa Trời và nói với Ngài rằng tôi mong muốn có Đấng Christ ở trong mình. Tôi đã được cho biết rằng khi Đấng Christ ngự vào trong tôi, tôi sẽ có một cảm nhận nóng cháy ở bên trong. Nhưng khi tôi quì xuống, lòng của tôi lại lạnh lẽo như đá. Và sau khi tôi cầu nguyện, dường như không có gì thay đổi cả. Làm sao tôi biết được là tôi đã thật sự tiếp nhận Con Đức Chúa Trời vào trong mình làm sự sống hay chưa?”

Tôi đáp: “Kinh-thánh không nói rằng một người sẽ cảm thấy nóng cháy hay vẫn lạnh lẽo khi người ấy tiếp nhận Con Đức Chúa Trời. Điều duy nhất Kinh-thánh nói là hãy tin. Đó là bởi đức tin chứ không phải bởi cảm xúc. Nếu dựa vào cảm xúc thì anh sẽ không tin lời của Đức Chúa Trời; anh làm cho Đức Chúa Trời thành một kẻ nói dối! Khi Đức Chúa Trời phán Ngài đã ban cho, thì điều đó được ban cho. Điều đó không liên hệ gì đến cảm xúc của anh cả”.

CẢM XÚC THEO SAU ĐỨC TIN

Vào một năm nọ, khi tôi ở tại Chefoo, một anh em nói với tôi rằng: “Tôi đã tin Con Đức Chúa Trời để Ngài trở nên sự sống của tôi; nhưng tôi không có một cảm nhận vinh hiển về điều đó. Tôi đã thật sự tiếp nhận Ngài chưa?” Tôi bèn kể cho anh một ẩn dụ: “Có ba người đang bước đi trên một bức tường hẹp. Người đi trước tượng trưng cho sự kiện Đấng Christ là sự sống của chúng ta. Người ở giữa tượng trưng cho đức tin của chúng ta, là điều luôn luôn theo sau những sự kiện đã hoàn thành của Đức Chúa Trời. Người sau cùng tượng trưng cho cảm xúc vinh hiển của chúng ta. Cảm xúc này đến sau khi một người đã tin. Đó là điều cuối cùng trong ba điều.

Khi ba người bước đi trên bức tường, người ở giữa chỉ có thể nhìn về phía trước. Đức tin của chúng ta được hình thành khi chúng ta bền chí nhìn chăm vào công tác đã hoàn thành của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta Con Ngài làm sự sống của mình. Khi nhận thấy sự kiện này, chúng ta có đức tin. Điều thứ hai luôn luôn theo sau điều thứ nhất.

Theo sau đức tin là cảm xúc vinh hiển. Điều duy nhất người thứ ba trông thấy là người thứ hai; trong khi nếu người thứ hai cố gắng quay lại nhìn người thứ ba, lập tức người thứ hai sẽ rơi xuống khỏi bức tường. Một đức tin không chuyên chú nhìn vào những sự kiện là một đức tin lung lay. Ngay giây phút người thứ hai rơi xuống, người thứ ba cũng phải rơi theo. Khi ấy, mọi cảm xúc vinh hiển đều sẽ bị mất đi. Vì vậy, đừng quay lại tìm kiếm cảm xúc vinh hiển. Hãy đơn giản bước theo những sự kiện.

Đức Chúa Trời đã hoàn thành mọi sự trong Đấng Christ. Ngài đã chết và được phục sinh, và đã biến đổi thành Thánh Linh. Bây giờ, Ngài sẵn sàng vào trong bạn. Điều duy nhất bạn cần làm là tin. Nếu Đức Chúa Trời đã không thực hiện tất cả những công tác này, thì dầu bạn cảm thấy rạng rỡ và sôi nổi, thì cũng không có nghĩa lý gì.

Sau khi Đấng Christ vào trong chúng ta để làm sự sống của chúng ta, sẽ có sự thay đổi rõ rệt trong mọi phương diện. Sự thay đổi ấy không bao giờ có thể được tạo nên bởi sự hạn chế của luật pháp, bởi sự giáo dục về đạo đức hay bởi sự áp đặt trong việc cải cách và kỷ luật. Ngay bây giờ, tôi có thể nghĩ đến ba mươi hay bốn mươi tội nhân cực kỳ gian ác đã được triệt để thay đổi từ khi họ tiếp nhận Đấng Christ làm sự sống. Nhưng có đến hàng trăm và hàng ngàn những Cơ-đốc-nhân khác, từ khi tiếp nhận Đấng Christ, có thể làm chứng về sự thay đổi tuyệt diệu này, là điều không phải được khởi xướng bởi kỷ luật và sự hành xác, mà bởi sự sống kỳ diệu, đầy quyền năng của Đấng Christ, tức Đấng đang hành động trong chúng ta.