Thông tin sách

Đức Tin Cơ Đốc Bình Thường

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Normal Christian Faith
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 11

Untitled Document

CHƯƠNG MƯỜI MỘT

ĐẤNG CHRIST LÀ SỰ SỐNG TRONG LINH

Chúng ta đã thấy rằng bởi bao hàm chúng ta trong Đấng Christ, Đức Chúa Trời hoàn thành sự cứu chuộc. Sự đồng nhất với Đấng Christ thuần túy là công tác của Đức Chúa Trời. Bây giờ, câu hỏi được đặt ra là: Làm thế nào Đấng Christ có thể được ban phát vào trong chúng ta? Nói cách khác, làm thế nào Ngài có thể liên hệ đến chúng ta một cách cá nhân và chủ quan trong kinh nghiệm?

Có Đấng Christ ban phát vào trong chúng ta và có một mối liên hệ sống động giữa Ngài và chúng ta là thực chất của cuộc sống Cơ-đốc. Trong Phúc-âm Giăng, Đấng Christ đã lặp lại nhiều lần câu: “Các ngươi ở trong Ta, và Ta ở trong các ngươi”. Ở bên trong nhau một cách hỗ tương là thực tại và thực chất của sự liên hiệp. Chỉ trong sự hiệp một này Đức Chúa Trời mới có thể hoàn thành những gì Ngài đã định cho chúng ta.

SỰ LIÊN HIỆP ĐẦY TRỌN HƠN

Đức Chúa Trời đã bao hàm chúng ta ở trong Đấng Christ rồi. Bây giờ chúng ta cần phải thấy làm thế nào Đấng Christ có thể được ban phát vào trong chúng ta. Chỉ khi nào Đấng Christ ở trong chúng ta thì sự liên hiệp của chúng ta mới thật và trọn vẹn, và chỉ khi ấy mọi sự Ngài có mới được đem vào trong chúng ta. Mối liên hệ với Đấng Christ này là sự liên hiệp theo ý nghĩa cơ bản và trọn vẹn nhất.

Ngày kia, tôi ngắm xem một người thợ rèn làm việc. Khi ném một miếng sắt to lớn vào trong lửa, người ấy nhen ngọn lửa lên và bắt đầu lấy búa nện trên miếng kim loại nóng rực. Có một người học nghề đứng gần đó đang tìm cách mồi lửa. Anh ta cuộn một tờ giấy lại, và thay vì đút thẳng vào lửa, anh chạm đầu cuộn giấy vào thanh sắt nóng rực. Lập tức, cuộn giấy bắt lửa. Tôi vô cùng ngạc nhiên khi trông thấy lửa ra từ thanh sắt. Bấy giờ, thanh sắt này khác với mọi thanh sắt khác. Bạn có thể nói đó là sắt, nhưng cũng có thể gọi nó là một trái cầu lửa. Lửa ở bên trong sắt và sắt ở bên trong lửa. Nó có bản chất sắt và biểu hiện bên ngoài của nó là lửa. Khi bạn đặt một miếng giấy trên nó, miếng giấy sẽ cháy trụi. Đức Chúa Trời có ý định là sự liên hiệp của chúng ta với Đấng Christ phải mật thiết như sắt với lửa. Đức Chúa Trời đã tha thứ tội lỗi của chúng ta và kết liễu người cũ của chúng ta trong Đấng Christ. Nhưng Ngài không dừng lại tại đó. Ngài muốn chúng ta hoàn toàn hiệp một với Đấng Christ như sắt hiệp một với lửa. Mọi phân tử sắt đều được hòa lẫn với lửa, và mỗi đặc tính của lửa đều được biểu hiện trong sắt. Đây là mức độ mà Đức Chúa Trời muốn ban phát Đấng Christ vào trong chúng ta.

Chúng ta vẫn phải xem xét khía cạnh công tác của Đức Chúa Trời. Trong chốc lát nữa đây, chúng tôi sẽ không bàn đến những gì mà về phần mình chúng ta phải làm. Chúng ta muốn xem xét làm thế nào Đức Chúa Trời đã tôi luyện chúng ta và Đấng Christ trở nên một. Điều chúng ta đã thấy là công tác của Đức Chúa Trời trong việc đặt chúng ta vào trong Đấng Christ và công tác cứu chuộc của Ngài. Để Đấng Christ được ban phát vào trong chúng ta trong một sự liên hiệp như giữa sắt và lửa, Đức Chúa Trời đã phải thực hiện một bước rất quan trọng trong Đấng Christ. Bước tiến này là điều chúng tôi sắp sửa giải thích trong chương này.

GIÊ-SU GIỚI HẠN

Chúng ta đều biết Giê-su người Na-xa-rét là Đức Chúa Trời nhập thể. Nói cách khác, Ngài là Đức Chúa Trời mặc lấy nhân tính. Nếu Đức Chúa Trời không mặc xác thịt vào chính Ngài thì Ngài không bao giờ có thể hoàn thành sự cứu chuộc. Đây là lý do tại sao Ngài đã nhập thể. Nhưng ngay giây phút mặc xác thịt vào, Ngài bị giới hạn theo hai phương diện. Ngài bị giới hạn bởi thời gian và không gian. Nếu Ngài vẫn chỉ là Đức Chúa Trời, Ngài sẽ không ở trong giới hạn của thời gian và không gian. Nhưng ngay giây phút mặc nhân tính vào, Ngài bị “vây hãm” trong hai yếu tố này. Ngài đã trở nên như chúng ta.

Làm thế nào xác thịt bị giới hạn bởi thời gian và không gian? Nếu bạn đang ở tại Tientsin thì bạn không thể đồng thời ở tại Bắc Kinh. Nếu bạn xuất hiện tại Trung-quốc, thì bạn không thể đồng thời có mặt tại Anh-quốc. Hễ có một thân thể thì bạn bị giới hạn bởi không gian. Trong một thời điểm, bạn chỉ có thể ở tại một nơi. Loài người bị giới hạn bởi thân thể.

Hơn nữa, chúng ta cũng bị giới hạn bởi thời gian. Bạn không thể đồng thời hiện hữu ở hai thời điểm khác nhau. Hiện tại bạn thế nào, tôi chỉ có thể biết bạn thế ấy. Tôi không thể thấy được ngày mai hay năm tới bạn sẽ trở nên thế nào. Thường thì tôi vừa nói chuyện với một người, nhưng ngay sau đó người ấy không còn có thể tiếp chuyện với tôi được nữa. Người mà tôi vừa nói chuyện bị giới hạn; người ấy chỉ có thể xuất hiện với tôi ở một thời điểm, nhưng vào một thời điểm khác thì không thể được. Đây là sự bó buộc mà thời gian đặt trên xác thịt của chúng ta. Chúng ta có thể ở với nhau, nhưng không mãi mãi. Thời gian cắt đứt mọi mối liên hệ của con người một cách dứt khoát.

Giê-su người Na-xa-rét, tức Đấng Christ đã tự mặc xác thịt loài người vào, cũng bị giới hạn bởi hai điều kiện là thời gian và không gian. Khi ấy, điều duy nhất Đức Chúa Trời có thể làm là kể như chúng ta đã được tháp vào Đấng Christ và hoàn thành sự cứu chuộc theo cách ấy. Lúc ấy chưa có cách nào để chúng ta ở trong Ngài một cách thực tiễn vì chúng ta không thể vào trong một thân thể xác thịt khác. Để chúng ta ở trong Đấng Christ hay Đấng Christ ở trong chúng ta, Ngài phải cần làm điều gì đó khác hơn là chỉ ở trong xác thịt. Trước khi có thể hiệp một với chúng ta, Ngài phải đến trong một hình thái khác. Lửa có thể trở nên một với sắt vì lửa là điều gì đó có thể thấu suốt qua sắt. Không thể trộn một miếng gỗ vào sắt được. Trước khi có thể vào trong chúng ta, Ngài phải xuất hiện dưới một hình thái khác.

KHÔNG CÒN THEO XÁC THỊT NỮA

2 Cô-rin-tô 5:16 nói: “Vì thế cho nên từ nay chúng tôi không nhận biết ai theo xác thịt nữa; dầu chúng tôi từng nhận biết Đấng Christ theo xác thịt, nhưng hiện nay chúng tôi không còn nhận biết Ngài như thế nữa”. Tại đây, vị sứ đồ bày tỏ một trong những giáo lý sơ đẳng nhất của Đạo Đấng Christ. Đấng Christ chúng ta rao giảng không còn là Đấng Christ trong xác thịt nữa. Ngài rất khác so với Đấng mà mười hai môn đồ từng biết đến tại Ga-li-lê. Lúc ấy, Đấng Christ đã bước đi với họ, ăn với họ, sống với họ và cùng đi đây đó với họ. Họ đã trông thấy mặt Ngài và chạm đến đôi tay của Ngài; họ đã nghe giọng nói của Ngài và nhìn xem những phép lạ Ngài làm. Mọi điều họ đã biết về Ngài đều theo xác thịt. Nhưng phân đoạn kỳ diệu này lại cho chúng ta biết rằng chúng ta không còn biết Ngài theo xác thịt nữa. Mối liên hệ thuộc xác thịt không còn công hiệu.

Tại sao lại cần một câu như vậy? Vì có một lý do rất chính đáng. Nếu Đấng Christ còn ở trong xác thịt thì Ngài vẫn bị ngăn trở bởi thời gian và không gian. Chúng ta chỉ có thể thỉnh thoảng tiếp xúc với Ngài. Ngài chỉ có thể hiện diện ở tại một nơi mà thôi. Bất cứ người nào không ở cùng một nơi và không cùng một thời điểm với Ngài thì không thể chạm đến Ngài.

Xin hết sức chú ý đến đỉnh cao này trong đức tin của chúng ta. Nếu ngày nay, Đấng Christ mà chúng ta rao giảng vẫn còn ở trong xác thịt, thì hãy tưởng tượng xem điều gì sẽ xảy ra! Nếu ngay thời điểm này Ngài đang ở tại Giê-ru-sa-lem, Ngài sẽ không thể có mặt tại đây, tức Tientsin. Nếu Ngài đến Tientsin, những người tại Giê-ru-sa-lem sẽ không gặp được Ngài. Khi ấy, Ngài sẽ trở nên một tù nhân của không gian như chúng ta.

Nếu Ngài muốn ở lại Giê-ru-sa-lem mãi mãi thì sao? Làm sao chúng ta có thể thấy Ngài được? Có lẽ thỉnh thoảng chúng ta phải trả lộ phí để đi đến Giê-ru-sa-lem thăm Ngài. Ít nhất mỗi năm một lần, chúng ta sẽ phải tiến hành cuộc hành hương ấy để chiêm ngưỡng Đức Chúa Trời nhập thể. Tại Giê-ru-sa-lem, chúng ta có thể ở kề bên Ngài. Nhưng giây phút chúng ta rời Giê-ru-sa-lem, chúng ta lại sẽ phân rẽ khỏi Ngài. Do đó, nếu Đấng Christ vẫn ở trong xác thịt, đức tin của chúng ta sẽ là một tôn giáo có tính cách vật chất. Đạo Đấng Christ sẽ có một trung tâm trên đất cho toàn thể vũ trụ mà từ nơi ấy nó có thể kiểm soát và hướng dẫn mọi Cơ-đốc-nhân.

Khi mười hai môn đồ ở với Đấng Christ, Ngài vẫn còn ở trong xác thịt. Khi Ngài nói chuyện với ba môn đồ thì chín người kia không gặp được Ngài. Khi Ngài bước đi cùng với mười một người thì có một người bị bỏ rơi. Thậm chí khi tất cả đồng ăn chung với nhau, một số người gần Ngài hơn những người khác. Không phải ai cũng có thể dựa trên ngực Ngài như Giăng. Ngài đã bị giới hạn bởi thời gian và không gian.

ĐẤNG CHRIST PHẢI CỞI BỎ XÁC THỊT CỦA NGÀI

Nếu bạn hỏi tôi rằng ngày nay tôi có thích trông thấy Đấng Christ bước đi trong xác thịt theo cung cách mà mười hai môn đồ từng biết không, tôi sẽ mạnh mẽ đáp là không. Đối với tôi, điều đó hoàn toàn vô ích! Nếu ngày nay, Giê-su người Na-xa-rét ở đây, Ngài sẽ bị cô lập. Ngài không thể vào trong tôi. Tôi cũng không thể vào trong Ngài. Ngài sẽ vẫn còn ở với xác thịt của Ngài. Xác thịt của Ngài không thể là một phần của xác thịt tôi được, xác thịt của tôi cũng không thể là một phần của xác thịt Ngài. Thế nên, có một nhu cầu trọng yếu! Đấng Christ phải cởi bỏ xác thịt của Ngài.

BỞI SỰ CHẾT

Đấng Christ cởi bỏ xác thịt của Ngài bởi sự chết! Xin ghi nhớ rằng sự chết của Đấng Christ không phải chỉ vì các tội lỗi và người cũ của chúng ta, mà đó cũng là sự cởi bỏ xác thịt của riêng Ngài. Từ nay trở đi, Ngài không còn ở trong xác thịt nữa. Bởi sự chết, Ngài đã cởi bỏ xác thịt của Ngài, và bây giờ [Ngài] ở trong Linh. Tôi không nói rằng Đấng Christ phục sinh không có một thân thể. Tôi nói rằng Đấng Christ đã trở nên Linh trong sự phục sinh. Ngài vẫn sở hữu một linh, hồn và thân thể, nhưng mọi sự đều thuộc linh.

TRONG LINH

Sự khác biệt giữa việc ở trong xác thịt và ở trong linh là gì? Ở trong xác thịt giống như mặc vào một cái áo. Khi Đấng Christ ở trên đất, Ngài có cái áo xác thịt trên Ngài. Vào lúc Ngài chết, Ngài cởi bỏ cái áo ấy, và trong sự phục sinh, Ngài mặc vào một thân thể mới với một cái áo khác, là Linh. Đấng Christ hiện tại đã được mặc bằng Linh giống y như khi Ngài được mặc bằng xác thịt con người.

Vậy, chúng ta có thể nhận biết Đấng Christ theo một trong hai cách. Chúng ta có thể nhận biết Đấng Christ trong xác thịt, hay nhận biết Ngài trong Linh. Một số người quí trọng Đấng Christ trong xác thịt. Nhưng điều quí báu hơn điều đó là Đấng Christ ở trong Linh. Bây giờ, Đấng Christ trong Linh có thể vào trong chúng ta và cho phép chúng ta ở trong Ngài. Bây giờ, Ngài và chúng ta có thể liên hiệp mà không thể chia lìa được.

TRONG CHÚNG TA

Kinh-thánh nhiều lần cho chúng ta thấy Đức Chúa Trời có tính tam nhất. Có một lần, Ngài mặc xác thịt vào để trở nên Đấng Christ. Bây giờ Ngài đã mặc Linh vào. Đức Chúa Trời, Đấng Christ và Thánh Linh đều là một thực thể. Đấng Christ được mặc bằng xác thịt đã bị giới hạn trong nhiều phương diện. Đấng Christ được mặc bằng Linh thì có mặt khắp nơi. Thậm chí, Ngài có thể cư trú trong bạn. Bất cứ người nào khao khát Ngài đều có thể có được Ngài, và mọi người tin Ngài đều có thể tiếp nhận Ngài. Ngài không còn bị thời gian và không gian giới hạn nữa. Chúng ta có thể hiệp một với Ngài tại bất cứ nơi nào và vào bất cứ lúc nào.

Nếu Đấng Christ không sống trong Thánh Linh, đức tin của chúng ta là chết và Đạo Đấng Christ là một tôn giáo chết. Nếu Đấng Christ không ở trong Linh, thì đức tin của chúng ta chỉ là những giáo lý và lý thuyết suông, và trong thực tại chúng ta không sở hữu được gì cả vì không điều gì từ Đấng Christ trong xác thịt có thể vào trong chúng ta.

BÀN TAY VIẾT CHỮ

Tôi viết rất nhiều, nhưng chữ viết của tôi không được đẹp lắm. Có lẽ lý do là vì trong những năm đầu, tôi đã không thành công trong việc học nghệ thuật viết đúng cách. Khi tôi còn trẻ, ông thân của tôi đã mướn một thầy giáo dạy tôi viết. Khi thầy kề bên, tôi luôn luôn chống đối ông; không bao giờ nghiêm chỉnh ngồi xuống mà học tập. Kết quả là ông thật sự bực mình vì tôi. Một lần kia ông nói: “Hãy xem các anh chị của em. Họ đều viết chữ thật đẹp. Em là người duy nhất [trong gia đình] không viết chữ đẹp. Đây, để tôi cầm tay em mà cùng viết với em”. Bàn tay to lớn của ông nắm lấy bàn tay tôi và bắt đầu di chuyển trên mặt giấy. Tôi không hợp tác và tỏ ra bướng bỉnh. Khi ông ngưng lại, tôi cố ý làm lệch một chút; khi ông ráng viết thẳng hàng, bàn tay tôi lại xoay vòng qua trái, qua phải. Ông không có cách nào làm cho tôi viết chữ đẹp được.

Một lần nọ, ông thốt lên một lời tuyên bố chua chát mà tôi không bao giờ quên được. Ông nói: “Ước gì thầy có thể bò vào trong em để viết thay cho em. Thầy không thấy cách nào khác để em có thể viết đẹp được”.

Cách cứu rỗi của Đức Chúa Trời là Ngài vào trong chúng ta. Đây là giải pháp công hiệu và tối thượng. Đó không phải là một sự dạy dỗ ở bên ngoài. Đó không phải là việc Ngài nắm đôi tay chúng ta mà xê dịch qua lại. Đó không phải là cho một loạt những việc nên làm và không nên làm. Khi cởi bỏ xác thịt, Ngài vào trong Linh và bây giờ có thể vào trong chúng ta để làm sự sống của chúng ta và sống-bày-tỏ từ chúng ta. Điều mà vị thầy giáo ấy không thể làm được thì bây giờ được Đức Chúa Trời trong Linh làm cho trở thành hiện thực.

ĐẤNG YÊN ỦI

Làm thế nào Đấng Christ ở trong Thánh Linh được? Chúng ta phải xem xét chi tiết một phân đoạn trong Phúc-âm Giăng. Giăng 14:16 nói: “Ta sẽ xin Cha, Ngài sẽ ban cho các ngươi một Đấng Yên Ủi khác, để Ngài có thể ở với các ngươi đời đời”.

Đấng Yên Ủi tại đây được hiểu là Thánh Linh. Nguyên ngữ là parakletos. Từ ngữ này được hai chữ gốc tạo thành. Phần thứ nhất là para có nghĩa là kề bên. Phần thứ hai là kletos mang ý nghĩa giúp đỡ và tiếp trợ. Thế nên, chữ này có nghĩa là ở kề bên mà giúp đỡ bạn. Đấng Yên Ủi gợi lên ý nghĩa về một người kề bên bạn, giúp đỡ bạn, trông chừng bạn và nâng đỡ bạn. Tại đây, Chúa cầu nguyện Cha sai xuống một Đấng Yên Ủi để giúp đỡ và nâng đỡ bạn.

LINH THỰC TẠI

Câu 17 nói: “Là Linh thực tại, là Đấng thế giới không thể nhận lãnh, vì không thấy Ngài, cũng không biết Ngài; nhưng các ngươi biết Ngài, vì Ngài vẫn ở với các ngươi và sẽ ở trong các ngươi”. Đấng Yên Ủi này là Linh thực tại. Mọi thực tại thuộc linh đều ở trong Thánh Linh. Khi có Thánh Linh, chúng ta có thực tại. Thế nên, Đấng Yên Ủi cũng là Linh thực tại.

Linh thực tại chỉ liên hệ đến các tín đồ, chứ không liên quan gì đến thế gian cả. Tại sao thế gian không tiếp nhận Ngài? Thứ nhất là vì họ không thấy Ngài. Khi người thế gian không trông thấy điều gì đó, họ tự nhiên sẽ không tiếp nhận điều đó. Thứ hai là họ không biết Ngài. Một điều gì đó bí ẩn thì thường cũng khó tiếp nhận. Tuy nhiên, Chúa phán: “Nhưng các ngươi biết Ngài”. Các Cơ-đốc-nhân biết Thánh Linh vì “Ngài vẫn ở với các ngươi”.

Thậm chí ngày nay, Thánh Linh cũng liên tục ở với các tín đồ. Đây là một sự thật. Nhưng xin lưu ý đến nhóm chữ ngay sau đó: “Và sẽ ở trong các ngươi nữa”. “Và sẽ” chỉ đến một thời điểm trong tương lai. Chúa muốn nói: “Hiện tại Thánh Linh ở với các ngươi. Nhưng một ngày kia Ngài sẽ vào trong các ngươi”. Chúng ta hãy đọc tiếp để thấy thêm về điểm này.

Câu 18 nói: “Ta không bỏ các ngươi như trẻ mồ côi đâu, Ta đang đến cùng các ngươi”. Một trẻ mồ côi là người thế nào? Đó là một đứa bé thiếu sự chăm sóc của người cha. Một người con được người cha chu cấp cho mọi thứ như cuộc sống, thức ăn, sách vở v.v... Người cha chuẩn bị mọi sự và làm mọi điều cho con. Mặt khác một đứa trẻ không cha phải tự lo liệu mọi sự. Chúa nói rằng Ngài sẽ không để chúng ta như những trẻ mồ côi tự thu xếp lấy mọi công việc thuộc linh của mình. Thay vào đó, Ngài sẽ đến làm Cha của chúng ta, chăm sóc và trông nom chúng ta.

HAI ĐẠI TỪ

Xin chú ý đến các đại từ trong câu 17 và 18. Câu 17 nói rằng “Ngài” sẽ ở trong các ngươi, trong khi câu 18 lại nói rằng “Ta” đang đến với các ngươi. Mối quan hệ giữa Ngài trong câu 17 và Ta trong 18 là gì? “Ngài” và “Ta” được xem là hai Đấng hay là một? Tốt nhất là chúng ta hãy đọc hai câu ấy một lần nữa để khám phá ra “Ngài” và “Ta” là ai trong câu 17 và 18.

Giả như tôi kể với bạn câu chuyện như sau: “Người kia vừa gọi một chiếc xe tắc-xi ở gần tòa thị chính. Người ấy trả năm đô-la và yêu cầu tài xế chở đến đây. Khi đến nơi, tôi liền chạy vào và gặp tất cả các bạn đang ngồi tại chỗ này, và tôi bắt đầu giảng”. Xin bạn cho tôi biết mối liên hệ giữa người ấy và tôi như thế nào? Đương nhiên, người ấy là tôi, và tôi là người ấy. Đó chỉ là đề cập về cùng một người bằng cách nói khác nhau. Cũng vậy, “Ta” trong câu 18 là cùng một người được gọi là “Ngài” trong câu 17. Ý nghĩa trong phân đoạn này thật rõ ràng; Chúa sẽ xin Cha, và Cha sẽ sai một Đấng Yên Ủi khác đến giữa vòng các bạn. Đấng Yên Ủi này, tức Thánh Linh, đơn giản là Đấng Christ, tức Đấng sẽ cư ngụ bên trong các bạn. Nhờ đó, các môn đồ sẽ không còn mồ côi nữa.

TA TRONG NGÀI

Đây là phân đoạn quí báu nhất trong Kinh-thánh. Khi Đấng Christ ở trên đất, Thánh Linh, tức Đấng Yên Ủi, sống trong Ngài. Sau khi Ngài chết, phục sinh và thăng thiên, Ngài sống trong Linh. Khi Đấng Christ ở với các môn đồ trên đất, Thánh Linh đã ở với các môn đồ rồi, vì Linh ở trong Đấng Christ. Nhưng điều gì đã xảy ra sau những ngày đó? Bởi sự chết và sống lại của Ngài, bây giờ Đấng Christ ở trong Linh. Vậy nên, Ngài đến với các môn đồ Ngài bởi Linh, qua Linh và trong Linh. Bạn có thể nói rằng bây giờ Thánh Linh đang ở trong các môn đồ. Nhưng thật ra đó là Đấng Christ ở trong các môn đồ. Đây là lý do tại sao phần đầu của phân đoạn này nói rằng: “Ngài... sẽ ở trong các ngươi nữa”, nhưng rồi phần sau lại đổi thành “Ta sẽ đến cùng các ngươi”. “Ta” ở trong “Ngài”.

BÀN TAY TRONG BAO TAY

Lần kia tôi nói chuyện với một người bạn tại Kaifeng về việc Đấng Christ ở trong Thánh Linh. Một phụ nữ ngoại quốc tình cờ đi ngang qua. Bà chào tôi và định cởi bao tay ra để bắt tay với tôi. Tôi hối hả chạy đến bà và nói: “Bà không cần phải cởi bao tay ra”. Tôi nâng bàn tay mang chiếc bao tay lên lên và quay lại nói với người bạn ấy rằng: “Tôi đang cầm chiếc bao tay hay bàn tay? Anh có thể nói tôi đang cầm chiếc bao tay của bà, nhưng thật ra tôi đang cầm bàn tay của bà. Mối liên hệ giữa Đấng Christ và Thánh Linh cũng y như vậy. Khi anh nắm lấy Linh ở bên ngoài, thật ra anh đang sở hữu Đấng Christ ở bên trong. Tiếp nhận Thánh Linh cũng như tiếp nhận Đấng Christ”. Bạn tôi gật đầu nói rằng: “Bây giờ tôi mới nhận thấy!”

Điều này tương tự với những điều chúng tôi nói ở phần trước về thần tính của Giê-su người Na-xa-rét. Bạn có thể nói Ngài là Đức Chúa Trời, mà cũng có thể nói Ngài là một con người. Khi chạm đến thần tính của Ngài, bạn không thể tránh khỏi chạm đến nhân tính của Ngài. Khi nhân tính của Ngài được biểu lộ, thần tính của Ngài cũng toát ra cùng một lúc. Tương tự như vậy, Đấng Christ và Linh là một thực thể không thể chia lìa. Bạn có thể hoán đổi hai từ ngữ này như hai chữ đồng nghĩa. Linh ở trong Ngài, và Ngài ở trong Linh.

NGÀY ĐÓ

Chúng ta hãy đọc câu 19 và 20: “Tuy nhiên ít lâu nữa, thế giới sẽ không còn thấy Ta, nhưng các ngươi thấy Ta; vì Ta sống thì các ngươi cũng sẽ sống. Vào ngày ấy, các ngươi sẽ biết Ta ở trong Cha, các ngươi ở trong Ta, và Ta trong các ngươi”.

Tại đây, Chúa nói với chúng ta về mục đích nằm sau việc Ngài cởi bỏ xác thịt và đến với tư cách là Linh. Mục tiêu là các tín đồ có thể biết rằng “Ta ở trong Cha Ta, và các ngươi ở trong Ta, và Ta ở trong các ngươi”, để một sự liên hiệp đầy trọn và hoàn hảo có thể trở thành hiện thực. Sự kiện này chỉ xảy ra “trong ngày đó”, là ngày Đấng Christ ở trong Linh ngự vào bên trong chúng ta. Chỉ ngày đó chúng ta mới biết sự hiệp một của việc Đấng Christ ở trong Cha, chúng ta ở trong Đấng Christ và Đấng Christ ở trong chúng ta.

Hơn nữa, sự [hiệp một] này truyền cho chúng ta mọi điều Đức Chúa Trời đã thực hiện trong Đấng Christ và tất cả những gì Đức Chúa Trời “là” qua Đấng Christ. Tất cả những gì thuộc về Ngài đều trở nên của chúng ta. Đức Chúa Trời và con người, con người và Đức Chúa Trời, được hoàn toàn hòa lẫn thành một.

MỘT LINH VỚI ĐẤNG CHRIST

Đấng Christ đã chết và sống lại vì chúng ta. Nhưng nếu Ngài không đến với chúng ta trong Thánh Linh, sự cứu rỗi không thể được hoàn thành. Đấng Christ không thể kết hiệp với chúng ta. Ngài cũng như thầy giáo xưa của tôi, chỉ ao ước có cách nào đó để có thể vào trong tôi.

Nhưng bây giờ, Đấng Christ đã mặc vào một hình thái thuộc linh. Ngài có thể tự do vào trong chúng ta. Chúng ta có khả năng tiếp nhận Ngài vì bây giờ Ngài ở trong Linh. Kinh-thánh cũng nói rằng: “Ai kết hiệp với Chúa thì đồng một linh” (1 Cô. 6:17). Đấng Christ ở trong Linh. Tất cả chúng ta đều có một [nhân] linh. Khi linh chúng ta tiếp nhận Đấng Christ này, tức Đấng ở trong Linh, vào trong chúng ta, thì cả hai trở nên một linh. Đây là điều quí giá nhất trong đức tin của chúng ta. Không có điều này, đức tin của chúng ta chỉ là một tôn giáo bình thường không liên quan gì đến sự sống của chúng ta cả. Thiếu điều này thì không thể có sự cứu rỗi bề trong.

MỘT ĐẤNG CHRIST GẦN GŨI HƠN

Xin đọc Giăng 16:7 một lần nữa: “Nhưng Ta nói với các ngươi sự thật này, Ta đi là ích lợi cho các ngươi, vì nếu Ta không đi, Đấng An Ủi sẽ không đến với các ngươi, nhưng nếu Ta đi, Ta sẽ sai Ngài đến với các ngươi”. Tại đây Chúa cho chúng ta biết lẽ thật về sự chết của Ngài. Hễ Ngài còn ở trong xác thịt thì Đấng Yên Ủi không thể đến. Khi còn có Đấng Christ ở trong xác thịt, thì không bao giờ có thể có Đấng Christ ở trong Linh. Đây là lý do tại sao sự chết của Ngài có ích lợi cho chúng ta.

Khi tôi ở tại Thượng Hải, một người bạn nói rằng: “Thật đáng tiếc vì Đấng Christ đã thăng thiên lên các từng trời. Nếu ngày nay Ngài còn ở trên đất, bất kể Ngài có ở xa đến đâu đi nữa, tôi chắc chắn ra đi tìm kiếm Ngài. Tôi ao ước mình có thể giống như các môn đồ vào thời của Ngài biết bao, những người ấy đã có đặc quyền được cùng bước đi, sống và ăn chung với Thầy mình”. Trong khi lắng nghe, tôi nhìn chăm chú vào mắt anh và nói: “Tôi chưa bao giờ ao ước trở nên giống như Phi-e-rơ, Giăng và những người ấy!” Anh thắc mắc: “Thế anh có ý nói gì?” Tôi đáp: “Anh có biết rằng so với Đấng mà Phi-e-rơ biết trên đất, Đấng Christ tôi biết gần gũi với tôi hơn nhiều không? Mọi người đã tiếp nhận Đấng Christ cần phải có thể nói rằng Đấng Christ của chúng tôi không phải chỉ là Đấng Christ ở trong xác thịt mà Phi-e-rơ đã chạm đến; Đấng Christ của chúng tôi là Đấng Christ ở trong Linh. Đấng Christ của họ là Đấng có thể bị phân cách khỏi họ. Ngài có thể hôm nay ở với họ và ngày mai bỏ đi. Nhưng Đấng Christ của chúng tôi ở với chúng tôi mãi mãi. Chúng tôi ở đâu thì Ngài cũng ở đó. Thậm chí có đi xuống âm phủ, tôi cũng không lo sợ, vì nếu tôi đến đó, Đức Chúa Trời ở trong tôi cũng sẽ cùng đi với tôi”.

ĐẤNG CHRIST Ở TRONG LINH

Khi nào Phi-e-rơ bắt đầu nhận biết Đấng Christ một cách rõ ràng như vậy? Không phải trong ba năm ông đi theo Chúa đó đây. Khi ấy Đấng mà ông đã biết chỉ là Giê-su người Na-xa-rét. Chỉ sau khi Chúa phục sinh và ở trong Linh ông mới bắt đầu biết Đấng Christ theo cách chúng ta biết Ngài. Trừ phi Đấng Christ ở trong Thánh Linh và vào trong chúng ta, chúng ta không bao giờ có thể thật sự biết Ngài.

Một vài năm về trước, tôi có đi ngang qua nước Ai-cập. Một số giáo sĩ trong nhóm chúng tôi cố gắng thuyết phục tôi đi tham quan Pa-létx-tin và ở đó hai tháng. Họ nói: “Hãy đi và thăm viếng Giê-ru-sa-lem, Bết-lê-hem và đồi Gô-gô-tha. Hãy xem tất cả những nơi mà Giê-su từng đặt chân đến. Điều ấy sẽ củng cố đức tin của chúng ta”.

Lúc ấy, tôi có đủ thời giờ lẫn tiền bạc để đi đến đó. Nhưng tôi nói với họ rằng: “Tôi không muốn đến đó. Việc ấy sẽ không củng cố đức tin của tôi, cũng sẽ không giúp tôi biết thêm về Đấng Christ. Đấng Christ tôi tin sẽ không bao giờ bị Giê-ru-sa-lem ảnh hưởng. Dầu Giê-ru-sa-lem, Ga-li-lê và Na-xa-rét đều biến mất, sự hiểu biết của tôi về Ngài cũng vẫn còn lại. Tôi hiệp một với Ngài, và kinh nghiệm của tôi về Ngài không bao giờ có thể bị bất cứ yếu tố nào ở bên ngoài ảnh hưởng tôi. Tôi hoàn toàn không quan tâm đến cái gọi là máng cỏ, gỗ và những cây đinh của thập tự giá, cùng những di vật khác. Cùng lắm những di vật ấy chỉ có thể giúp tôi biết Đấng Christ trong xác thịt. Điều tôi quí trọng hơn là Đấng Christ ở trong Linh. Ngài thật hơn, và sự hiểu biết của tôi về Ngài cụ thể hơn so với sự hiện diện thuộc thể của các anh và tôi”.

ĐẤNG CHRIST SỐNG TRONG CHÚNG TA

Một phân đoạn Kinh-thánh mà chúng ta đã đọc ở phần trước nói rằng chúng ta không còn biết Đấng Christ theo xác thịt nữa. Nếu điều chúng ta tin chỉ là một tôn giáo bề ngoài, thì chúng ta sẽ cần đến một thánh địa, một mecca hay một La Mã để làm trung tâm cho chúng ta đến thờ phượng và phụng sự. Nhưng điều chúng ta tin là Đấng Christ ở trong chúng ta. Chúng ta biết Ngài vừa là Đức Chúa Trời ở trên trời vừa là Chúa ở trong chúng ta.

Không những Ngài là chính Đấng Tạo Hóa, mà Ngài còn là Đấng Christ đã mặc lấy xác thịt. Và bây giờ, Ngài là Thánh Linh ở trong chúng ta. Đấng Christ ở trong xác thịt đã chấm dứt rồi! Đấng Christ ở trong Linh sống mãi mãi trong chúng ta.

TRONG XÁC THỊT HAY TRONG LINH

Các bạn thân mến, tôi xin nêu lên một câu hỏi. Đấng Christ mà bạn biết ở trong xác thịt hay ở trong Linh? Nói cách khác, Đấng Christ của bạn là Đấng ở trong các sách Phúc-âm hay là Đấng ở trong các Thư-tín? Tôi không nói rằng bạn không nên tin Đấng Christ trong bốn sách Phúc-âm. Tin Ngài là điều đúng đắn. Nhưng đó chỉ là phân nửa vấn đề. Phân nửa kia là nhận biết và kinh nghiệm Đấng Christ trong Linh.

Chúng ta đã thấy ba phương diện về những gì Đức Chúa Trời “là”. Trước hết, Ngài là Đức Chúa Trời trên các từng trời; thứ hai, Ngài là Đức Chúa Trời đã xuống thế gian để trở nên một con người; và thứ ba, Ngài là Đức Chúa Trời trong Thánh Linh. Ba phương diện này tạo thành ba bước trong kinh nghiệm của chúng ta về Đức Chúa Trời.