Thông tin sách

Đức Tin Cơ Đốc Bình Thường

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Normal Christian Faith
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 10

Untitled Document

CHƯƠNG MƯỜI

SỰ ĐÓNG ĐINH CỦA CÁC TỘI NHÂN CÙNG VỚI ĐẤNG CHRIST

Mục tiêu cao nhất trong sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời là ban phát sự sống của Ngài vào trong con người. Đây là nỗi mong muốn sau cùng của Đức Chúa Trời. Chỉ nhờ nhận vào sự sống thần thượng, chúng ta mới có thể có một cuộc sống thần thượng. Sống một cuộc sống giống Đức Chúa Trời bằng sự sống con người của chúng ta là điều không thể được. Biểu hiện sự sống của chúng ta không gì khác hơn là tội. Về phương diện này, Đức Chúa Trời đã xử lý những tội lỗi và sự độc ác của chúng ta theo cách mà sự công chính của Ngài cũng được duy trì. Chúng ta đã thấy rằng Con Đức Chúa Trời đã bị đoán xét vì mục đích này. Những ai ở trong Ngài đều đã được tha tội.

NGUỒN GỐC CỦA TỘI

Nhưng sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời không dừng lại ở sự tha tội, mà còn vào sâu hơn để đối phó với nguồn gốc của tội. Chúng tôi đã nói rằng tội lỗi của con người không phải được gây ra bởi môi trường nhưng xuất phát từ con người. Lối sống chỉ là một hậu quả tự nhiên của loại sự sống đang có. Vì sự sống con người hư hoại, nên phẩm hạnh bên ngoài của con người không thể nào khác được mà phải là xấu xa.

Chẳng hạn, khi tôi dùng ngón tay gõ vào cái giá ở trước mặt tôi đây, một âm thanh nào đó sẽ phát ra. Lập tức bạn có thể nhận biết đó là một âm thanh do gỗ tạo ra. Nếu tôi gõ trên một miếng kim loại, nó sẽ phát ra một loại âm thanh khác, và bạn có thể dễ dàng nhận biết sự khác biệt giữa hai âm thanh. Âm thanh khác nhau phát ra bởi sự cấu tạo khác nhau. Bất kể tôi thay đổi cách gõ thế nào đi nữa, tôi vẫn không thể làm cho một miếng gỗ phát ra âm thanh của miếng kim loại. Ngược lại cũng vậy.

Điều này cũng đúng đối với phẩm hạnh của con người. Môi trường của chúng ta không thể thúc đẩy tạo ra một điều gì đó không hiện hữu bên trong chúng ta. Một người chậm chạp thì chậm chạp trong mọi hoàn cảnh. Nhưng bản chất nhanh nhẹn thì lại dễ dàng được phát hiện trong một hoàn cảnh ít căng thẳng nhất. Mọi hành vi bên ngoài đều là kết quả trực tiếp của sự sống bên trong chúng ta. Thế nên, những cám dỗ trong môi trường chỉ là vật xúc tác thúc đẩy việc phơi bày thực chất bên trong chúng ta. Chúng không bao giờ có thể tạo nên bất cứ điều gì mà trước đó không tồn tại trong con người.

MÔI TRƯỜNG CỦA CHÚNG TA PHƠI BÀY SỰ SỐNG CỦA CHÚNG TA

Lần kia, một người bạn nói với tôi rằng sự sống con người thì bị môi trường chi phối. Một môi trường tốt sẽ tạo nên những nhân cách tốt đẹp, và một môi trường không lành mạnh là nguyên nhân của mọi sự đồi bại. Người ta chỉ cần kiểm soát môi trường, thì tự phát sau đó sẽ nảy sinh những người có nhân cách đúng đắn.

Tôi đáp rằng: “Theo như ý kiến anh vừa đưa ra thì có nghĩa là cá nước mặn trở nên cá nước mặn vì sống dưới biển, còn cá nước ngọt là kết quả trực tiếp của sông nước ngọt. Điều này chắc chắn là không đúng sự thật. Môi trường không bao giờ có thể chi phối điều không có ở trong chúng ta. Môi trường chỉ phơi bày điều đang tiềm ẩn bên trong chúng ta!”

Sự sống con người bao gồm những gì? Sự sống ấy bao gồm mọi loại gian ác và bại hoại. Hãy gõ nhẹ sự sống ấy thì mọi sự sẽ bị phơi bày ra ánh sáng. Nhiều nhà đạo đức nói rằng chúng ta chỉ cần đè nén chính mình. Nhiều người đã cố gắng làm như vậy. Họ tự kìm hãm mình một cách chặt chẽ, e rằng bản chất gian ác của mình sẽ lộ ra một khi họ buông lỏng thậm chí chỉ một chút. Loại người như vậy thì khốn khổ nhất. Hằng ngày, họ đè nén những khát vọng của mình. Nhưng chúng ta biết rằng họ không bao giờ có thể thành công lâu dài được.

ĐỨC CHÚA TRỜI KHÔNG BAO GIỜ THAY ĐỔI SỰ SỐNG CỦA CHÚNG TA

Chúng ta có thể thay đổi sự sống con người không? Không bao giờ! Không những chúng ta không thể thay đổi sự sống ấy, mà thậm chí Đức Chúa Trời cũng không thể thay đổi sự sống ấy được. Sự sống con người giống như một nhà máy tội lỗi hằng ngày sản xuất hàng trăm sản phẩm. Vì vậy, thêm vào công tác tha thứ, Đức Chúa Trời đã phải xử lý nguồn gốc của tội. Vì Ngài sẽ không thay đổi sự sống của chúng ta, thế thì Ngài đã cung cấp giải pháp cơ bản nào để cứu chúng ta? Chúng ta phải xem xét phương diện thứ hai về sự cứu rỗi của Ngài.

La Mã 6:7: “Vì ai đã chết thì được thoát ly khỏi tội rồi”. Nếu một người muốn được giải cứu khỏi tội, cách duy nhất là người ấy phải chết. Ai đã chết thì được giải cứu khỏi tội; người ấy không còn có khả năng phạm tội nữa.

Tôi biết một người bạn ham mê cờ bạc vô độ. Ngày đêm, người ấy bị việc chơi bài ám ảnh. Khi không thể tìm ra người đánh bài với mình, người ấy cảm thấy bị dày vò vô cùng. Thậm chí những khi không có những quân bài trong tay, người ấy sẽ cảm thấy dễ chịu hơn khi chỉ được nhìn đến những quân bài ấy. Trọn cuộc đời của người ấy bị bài bạc chi phối. Nhưng bây giờ, người ấy đã chết. Sau khi đã chết, người ấy không còn ham thích chơi bài nữa. Dầu bạn có nhét những quân bài vào tay của người ấy, người ấy không thể cầm lấy được nữa. Sự chết đã giải thoát anh ta khỏi cờ bạc.

Xin xem xét một ví dụ khác về một người rất kiêu ngạo. Người ấy khoe khoang mọi điều về chính mình. Không có cách nào cất đi hay đè nén tính kiêu ngạo của anh ta. Một ngày kia, anh ta chết. Nếu cả thế giới tụ tập quanh anh để tán dương và ca tụng những hành động hiển hách của anh ta, thì anh ta sẽ làm gì? Anh ta có còn kiêu hãnh về chính mình không?

SỰ CHẾT GIẢI THOÁT CHÚNG TA KHỎI TỘI

Sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời dành cho con người là sự chết! Ai đã chết thì được giải thoát khỏi tội. Chúng ta phải xem câu Kinh-thánh đi trước câu chúng ta vừa đọc.

La Mã 6:6: “Vì biết rằng con người cũ của chúng ta đã bị đóng đinh với Ngài, hầu cho thân thể của tội bị diệt trừ, để chúng ta không còn phục vụ tội như nô lệ nữa”. Chúng ta phải nhìn kỹ phân đoạn này. Từ ngữ Hi-lạp “diệt trừ” có hai nghĩa: thứ nhất là vô hiệu hóa; thứ hai là làm tê liệt hay làm suy yếu. Trong phân đoạn này, ý niệm về sự vô hiệu hóa mạnh hơn. Do đó, chúng ta có thể dịch là “hầu cho thân thể của tội bị vô hiệu hóa”.

TỘI, NGƯỜI CŨ VÀ THÂN THỂ

Trong phân đoạn này có ba tác nhân quan trọng. Thứ nhất là tội, thứ hai là người cũ, và thứ ba là thân thể. Tội được nhân cách hóa, là người chủ. Tội ở đây không phải chỉ về từng tội lỗi một, mà là một ông chủ đầy quyền lực buộc trói, làm vướng mắc và ép buộc con người phạm tất cả những tội lỗi cụ thể. Con người trở nên nô lệ cho tội, thuận phục dưới một bạo chúa như vậy và thi hành mọi điều nó sai khiến.

Trong những hoàn cảnh thông thường, con người không cảm thấy nhiều áp lực lắm từ ông chủ này. Nhưng ngay giây phút một người quyết định đắc thắng nó, người ấy sẽ khám phá ra rằng bất kể mình có tập trung bao nhiêu sức lực, vẫn không bao giờ có thể lật đổ quyền lực của nó. Càng cố gắng kiềm chế cơn nóng giận của mình, người ấy sẽ càng nổi giận. Tội là ông chủ, nó bắt buộc con người phục tùng.

Người cũ được đề cập đến trong Kinh-thánh là bản thân của chúng ta. Sâu thẳm trong con người có một sự yêu thích phạm tội. Khi cám dỗ đến, con người vui vẻ nghe lời kêu gọi của nó và tự nguyện phục tùng sự thống trị của nó. Tội thật ra là một tác nhân đầy quyền lực, nhưng khi tội được gặp người cũ thì kết quả là hai bên lập tức cộng tác với nhau.

Trong một bối cảnh như vậy, cả hai đi tìm một công cụ và khám phá ra thân thể. Vậy, thân thể được dùng đến. Chúng sẽ truyền cho đôi mắt ngắm nhìn, đôi tai lắng nghe hay đôi tay hành động. Qua đó, thân thể thi hành lệnh được tội sai khiến và người cũ tán thành. Tội là đạo diễn, người cũ phục tùng mạng lệnh của tội, và thân thể thi hành chúng một cách cụ thể dưới hình thức là những sự vi phạm. Ba điều này là một. Chúng đồng ý với nhau. Kết quả của sự cộng tác này là chúng ta vi phạm vô số tội lỗi.

TẨY XÓA NHỮNG TỘI LỖI

Sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời khác với những quan niệm con người của chúng ta. Phương cách của Ngài là giải thoát khỏi tội. Chúng ta nghĩ rằng mọi sự đều tốt đẹp nếu những tội lỗi được nhổ đi khỏi bản thể của mình. Nhưng sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời không phải là tẩy xóa những tội lỗi. Ngài không bứng đi những tội lỗi của chúng ta như nhổ đi những cái cây.

Quan niệm đông phương luôn luôn nghĩ rằng chừng nào một người đè nén tất cả những tội lỗi thì người ấy đã đạt đến sự hoàn hảo. Nhưng con người của chúng ta lại yêu thích phạm tội. Thậm chí nó không muốn đè nén việc phạm tội. Ngay cả khi nó cố gắng một cách miễn cưỡng, vẫn không có kết quả lâu dài. Phương cách của Đức Chúa Trời không phải là chinh phục tội, cũng không phải tự hành hạ thân thể. Phương cách của Ngài là hoán đổi con người. Người cũ gắn bó với tội được cất đi, và một sự sống mới ghê tởm tội được thế vào chỗ của nó. Khi sự cám dỗ đến, sự sống mới này tự nhiên tránh nó đi. Nhờ đó, thân thể mất đi chức năng của nó trong việc phạm tội.

ĐỨC CHÚA TRỜI CHỈ ĐỐI PHÓ VỚI NGƯỜI CŨ

Vậy nên, sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời hoàn toàn khác với những quan niệm của các tôn giáo khác. Đức Chúa Trời không đối phó với tội, Ngài cũng không chạm đến thân thể. Điều duy nhất Ngài giải quyết là người cũ ở bên trong. Người cũ này đơn giản là sự sống của chúng ta. Khi người cũ bị giết chết, đó có nghĩa là sự sống cũ bị kết liễu, và một sự sống mới được thế vào chỗ của nó. Hai đầu mối, tức tội và thân thể, thì không bị chạm đến, nhưng tác nhân ở giữa được lấy đi. Bây giờ, tội không còn có thể liên lạc với thân thể nữa.

Trong Kinh-thánh, người được cấu tạo bằng sự sống mới được gọi là người mới. Khi cám dỗ lại đến, người mới phản ứng rất khác so với người cũ. Người ấy không còn lắng nghe những sự quyến rũ ấy nữa. Người mới không bao giờ tán thành đề nghị của tội, và không bao giờ thúc đẩy thân thể phạm điều gian ác. Người mới hoàn toàn đối kháng với tội. Người mới làm ngơ đối với đề nghị của tội.

“THẤT NGHIỆP” ĐỐI VỚI TỘI

Còn thân thể thì sao? Đến giai đoạn này, mặc dầu thân thể vẫn muốn làm nô lệ cho tội, quyền lực của tội bị người mới ngăn chận không cho truyền đến thân thể. Người mới này không còn tuân theo tội hay đồng ý với những đề nghị của nó. Trong những hoàn cảnh ấy, thân thể không còn gì để làm nữa; nó trở nên “thất nghiệp”. Trước kia, miệng tôi liên tục chửi rủa, nay nó không còn hoạt động như vậy nữa; nó đã mất việc làm. Đôi tay của tôi thường đánh nhau với những người khác nay đã bị người mới cản trở. Bây giờ chúng không còn đánh nhau nữa; chúng cũng bị “thất nghiệp”. Đôi mắt, đôi tai và thậm chí toàn thân thể của tôi đều đã trở nên “thất nghiệp” đối với tội.

Đây là ý của Kinh-thánh khi nói rằng: “Vì biết rằng con người cũ của chúng ta đã bị đóng đinh với Ngài”. Câu này nói với chúng ta một cách rõ ràng rằng Đức Chúa Trời xử lý người cũ. Kết quả là thân thể của tội bị thất nghiệp, để chúng ta không còn phục vụ tội như những nô lệ nữa. Chúng ta không còn gì liên quan đến nó nữa.

Chúng ta có thể nhận thấy rằng chiến lược cơ bản của sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời là lấy đi sự sống của chúng ta. Sự sống của chúng ta đơn giản là người cũ. Dưới mắt của Đức Chúa Trời, sự sống này phải chịu chết. Nếu không chịu chết thì nó sẽ sản sinh ra hàng triệu con cái tội lỗi. Nó sẽ sinh ra sự ghen ghét, tính kiêu ngạo, sự giết người, sự gian dâm và nhiều điều khác nữa. Sự sống này có một sự ham thích cố hữu không thể thỏa mãn được, và bất kể bạn có đè nén nó bao nhiêu đi nữa, nó vẫn theo đuổi tội lỗi. Sự sống này không cần nỗ lực để làm điều gian ác, nhưng lại không thể kiên nhẫn, thương yêu và thánh khiết. Đức Chúa Trời không có cách nào khác hơn là kết án tử hình sự sống này. Hơi thở cuối cùng phải được tước đoạt khỏi sự sống này. Nó phải được kết liễu hoàn toàn. Khi điều như vậy xảy ra, tội sẽ mất đi cộng sự viên của nó mãi mãi.

HÃY GIẾT CHẾT NÓ

Lần kia, tôi ở tại nhà của một người bạn. Anh có một người tớ gái gây cho anh nhiều phiền phức. Người tớ gái ấy không những lười biếng, mà còn có tật lấy trộm. Cô ta có mọi thói xấu mà một người tớ gái có thể có. Người bạn ấy xin tôi cho một lời khuyên. Ý định của anh là muốn tôi giảng vài lời cho cô ta với hi vọng cô ta có thể được thay đổi. Tôi cho anh một câu trả lời vô cùng đơn giản: Hãy cho cô ta nghỉ việc và mướn một người khác! Đức Chúa Trời đối phó với chúng ta cũng cùng một cách ấy. Sự sống con người không bao giờ có thể được thay đổi qua sự rao giảng. Đức Chúa Trời phán: “Ta không cần ngươi nữa”. Với lời ấy, Ngài đơn giản giết chết nó. Đó là sự cứu chuộc của Đức Chúa Trời.

Đó là sự khác biệt giữa sự cung ứng của Đức Chúa Trời và quan niệm của chúng ta. Chúng ta hi vọng đè nén tội lỗi để chế ngự những ham muốn cuồng nhiệt của nó. Nhưng chúng ta đã đạt được kết quả gì? Nhiều lúc những người vô tín đã thay đổi hành vi của họ. Họ từng phạm tội và đáng ghét, mà bây giờ thì hòa nhã và hiền lành. Nhưng đây không phải là sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời không tùy thuộc vào việc trước kia bạn đã phạm bao nhiêu tội hay bạn đã cải thiện được bao nhiêu. Đó không phải là vấn đề thay đổi tính hung dữ thành hiền lành. Đức Chúa Trời xem tội lỗi là điều liên quan đến sự sống của chúng ta. Ngài giải quyết nan đề tận gốc rễ bằng cách cất bỏ sự sống của nó. Chừng nào sự sống này còn tiếp tục thì tội lỗi vẫn tồn tại. Chỉ đến ngày sự sống này bị giết chết, tội lỗi mới chấm dứt.

KHÔNG PHẢI LÀ MỘT SỰ KỂ THUỘC TÂM TRÍ

Hơn nữa, sự chết này không phải là sự chết mà một số người nói đến, tức chỉ là xem mọi sự thuộc về quá khứ đã trôi qua mãi mãi. Điều lạ lùng là bạn có thể tùy thích kể như tính nóng giận của mình đã trôi qua và đã chết, nhưng trong thực tế nó luôn luôn trở lại. Bạn chỉ có thể kể như vậy trên phương diện tâm lý. Trong thực tế, nó vẫn còn rất sống động. Bạn đi đâu, nó theo đó. Mỗi khi bạn quay lại thì nó ở đó. Cho dầu có cố gắng đến đâu đi nữa, bạn cũng không bao giờ có thể tự giải thoát mình khỏi tính nóng giận.

CHẾT TRONG ĐẤNG CHRIST

Làm sao chúng ta có thể chết? Câu trả lời lại quay về với sự kiện là Đức Chúa Trời đã đặt chúng ta vào trong Đấng Christ. Đức Chúa Trời đã làm cho Đấng Christ chết đi, và khi ở trong Ngài, chúng ta cũng đã chết. Chúng ta đã nói rằng vì chúng ta ở trong Đấng Christ nên được tha tội. Đức Chúa Trời đã đặt chúng ta vào trong Đấng Christ. Đức Chúa Trời đã làm cho Đấng Christ chết đi, và vì ở trong Ngài nên chúng ta cũng đã chết. Bởi sự đoán phạt này mà những tội lỗi của chúng ta được tha. Chúng ta không thể nào tự giết chết chính mình. Sự chết của Đấng Christ, mà trong đó Đức Chúa Trời đã bao hàm chúng ta, làm cho chúng ta đồng chết với Ngài.

Chúng ta hãy đọc lại La Mã 6:6: “Vì biết rằng con người cũ của chúng ta đã bị đóng đinh với Ngài, hầu cho thân thể của tội bị diệt trừ, để chúng ta không còn phục vụ tội như nô lệ nữa”. Người cũ của chúng ta không có sự lựa chọn nào khác ngoại trừ phải chết. Người cũ không còn sự lựa chọn nào cả. Tuy nhiên, chết không phải là một vấn đề đơn giản. Đức Chúa Trời đã phải bao hàm chúng ta trong Đấng Christ rồi đóng đinh Ngài trên thập tự giá. Khi Đấng Christ chết trên thập tự giá, tất cả chúng ta đều được bao hàm trong đó. Từ thời điểm đó trở đi, chúng ta không còn là chúng ta nữa; chúng ta không còn tồn tại nữa. Chúng ta không bao giờ có thể hay sẽ tự đóng đinh chính mình. Ấy là việc chúng ta đồng đóng đinh với Ngài đã giải quyết người cũ của chúng ta. Đây là giải pháp cơ bản cho nan đề tội.

ĐÓNG ĐINH VỚI ĐẤNG CHRIST

Không những trong sách La Mã, mà những chỗ khác trong Kinh-thánh cũng nói rằng chúng ta được đóng đinh với Đấng Christ. Ga-la-ti 2:20 nói: “Tôi bị đóng đinh với Đấng Christ, không phải tôi còn sống nữa, nhưng Đấng Christ sống trong tôi”. Tôi không sống nữa vì “cái tôi” đã bị đóng đinh với Đấng Christ.

Xin đọc Ga-la-ti 5:24 một lần nữa. “Nhưng ai thuộc về Christ Giê-su thì đã đóng đinh xác thịt với những đam mê và dục vọng của nó rồi”. Chúng ta không làm công việc đóng đinh; chúng ta đã được đóng đinh trên thập tự giá với Đấng Christ rồi.

Chúng ta đã nhận thấy rằng Đấng Christ mang các tội lỗi của chúng ta trên thập tự giá. Bây giờ, chúng ta lại thấy rằng Ngài cũng mang chính con người của chúng ta trên thập tự giá. Ngài đã trở nên một sự thay thế cho những tội lỗi của chúng ta cũng như cho con người của chúng ta. Vào ngày ấy trên thập tự giá, không những có các tội lỗi của chúng ta, mà còn có con người của chúng ta nữa. Đức Chúa Trời đã bao gồm các tội lỗi lẫn con người của chúng ta trong Đấng Christ. Khi Đấng Christ bị đóng đinh thì chúng ta cũng bị đóng đinh. Nếu chúng ta thấy rõ điểm này, phần còn lại sẽ được sáng tỏ.

Bài thánh ca sau đây mô tả đúng sự kiện này:

Tôi đã bị đóng đinh với Đấng Christ,

Và thập tự giá đã giải phóng tôi;

Tôi đã được sống lại với Đấng Christ,

Và Ngài sống, cùng trị vì trong tôi.

Ô! Chết với Đấng Christ thật dịu ngọt,

Đối với thế gian, bản ngã và tội lỗi;

Ô! Chết với Đấng Christ thật dịu ngọt,

Khi Ngài sống và trị vì bên trong.

Thánh-ca 482, câu 1

ĐẤNG CHRIST LÀ MỘT NGƯỜI TẬP THỂ

Chúng ta có thể nhận thấy trong Kinh-thánh rằng Đấng Christ không phải là những cá nhân riêng lẻ. Ngài là một người tập thể. Từ ngữ này cũng như một thuật ngữ có tính pháp luật, tức một “tập thể có tư cách pháp nhân”. Mọi người đều được sáp nhập vào một người tập thể như vậy. Bất cứ những gì người có tư cách pháp nhân ấy làm đều có nghĩa đó là hành động của mọi người khác. Hãy dùng phép loại suy ở phần trước của chúng ta, điều này cũng giống như nói rằng nếu Hoàng Đế chết thì tất cả những con cháu của ông cũng đã chết; toàn bộ dòng giống Trung Hoa đã bị kết liễu tại đó. Chúng ta được bao hàm trong Đấng Christ. Khi Đấng Christ chết trên thập tự giá, chúng ta là những người ở trong Ngài cũng chết trên thập tự giá. Bởi sự phán xét Đấng Christ, chúng ta được tha thứ; bởi sự chết Ngài, chúng ta được giải phóng khỏi chính mình. Về mặt tiêu cực, chúng ta nhận được sự tha tội ở bên ngoài và kết liễu sự sống cũ ở bên trong. Về mặt tích cực, chúng ta khởi đầu một cách mới mẻ trong Đấng Christ với sự sống mới mà mình đã nhận được từ Đức Chúa Trời.