Thông tin sách

Đức Tin Cơ Đốc Bình Thường

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Normal Christian Faith
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 9

Untitled Document

PHẦN BA: ĐẤNG CHRIST VÀ SỰ SỐNG MỚI

CHƯƠNG CHÍN

SỰ THA TỘI

Trong khi hoàn thành công tác của Ngài trong con người, Đức Chúa Trời không đối xử với từng cá nhân. Ngài bao gồm toàn thể nhân loại trong Đấng Christ. Bất cứ điều gì Ngài thi hành trong Đấng Christ đều được thực hiện trong chúng ta. Giáo lý về sự cứu rỗi được tìm thấy trong Đấng Christ. Đức Chúa Trời cũng ban cho con người một sự sống mới trong Ngài.

Đức Chúa Trời không mong muốn thay đổi cách cư xử bên ngoài của chúng ta, mà chỉ muốn thay đổi sự sống của chúng ta. Ý định duy nhất của Ngài là thay thế sự sống cũ của chúng ta bằng một sự sống mới. Ngài chỉ có thể hoàn thành điều ấy trong Christ Giê-su. Khi chúng ta ở trong Đấng Christ, công tác thay thế này tự động áp dụng cho chúng ta.

VÀI ĐIỀU KIỆN TIÊN QUYẾT

Tuy nhiên, trước khi Đức Chúa Trời có thể ban phát sự sống mới cho chúng ta, một vài vấn đề cần được giải quyết. Nếu những điều này chưa được giải quyết, Đức Chúa Trời sẽ không bao giờ có thể ban sự sống cho chúng ta, và chúng ta sẽ không bao giờ có quyền nhận bất cứ điều gì từ Ngài. Chúng ta biết vấn đề tối quan trọng trong đức tin Cơ-đốc là việc sở hữu một sự sống mới từ Đức Chúa Trời. Nhưng còn có vài điều kiện tiên quyết, mà thiếu chúng thì chúng ta không thể dự phần vào sự sống này. Vì vậy, những điều này chiếm một vị trí quan trọng và đòi hỏi chúng ta phải quan tâm.

SỰ THA TỘI

Điều đầu tiên là sự tha tội. Điều này tạo cho Đức Chúa Trời một chỗ đứng thích hợp để ban phát sự sống cho chúng ta.

Tất cả chúng ta đều biết rằng hành vi được biểu lộ bởi sự sống thiên nhiên của mình thì cực kỳ gian ác và vô vọng không thể tưởng được. Phẩm hạnh hư hoại của chúng ta được phơi bày bởi những tội lỗi mình phạm phải. Có người phạm những tội lỗi xấu xa và thiếu suy nghĩ, trong khi những người khác thì đắm mình trong những tội lỗi tao nhã và tinh vi hơn. Trong trường hợp nào cũng vậy, tất cả những tội lỗi cần được tha. Tất cả những tội lỗi ấy phải được tha một cách chính đáng và thích hợp trước khi chúng ta có thể nhận được sự sống của Đức Chúa Trời.

GIẢI PHÁP ĐỐI VỚI SỰ SỐNG CŨ

Thứ hai, chính sự sống làm cho tội lỗi hoạt động phải được triệt để xử lý. Trừ phi sự sống này được nhổ tận cội rễ, khả năng phạm tội vẫn còn đó; sự sống ấy sẽ tiếp tục kết những bông trái hư hoại. Tội sẽ vẫn còn biểu lộ qua những suy nghĩ cùng hành động của chúng ta. Đức Chúa Trời phải ban một giải pháp dứt khoát đối với sự sống cũ của chúng ta. Sự sống ấy phải được kết liễu một lần đủ cả.

Sau khi giải quyết hai điều này, Đức Chúa Trời có thể tự do ban phát sự sống mới cho chúng ta trong Đấng Christ. Sau đó hằng ngày, chúng ta có thể bước đi theo sự sống mới ấy. Chúng ta cũng sẽ có thể sống một cuộc sống giống Đức Chúa Trời trên đất và thực hiện mục đích của Ngài.

CHỈ ĂN NĂN THÌ CHƯA ĐỦ

Làm thế nào Đức Chúa Trời tha thứ những tội lỗi của chúng ta? Nhiều người có quan niệm sai lầm về vấn đề này. Họ nghĩ rằng dầu họ đã phạm nhiều tội lỗi, nhưng nếu họ ăn năn về hành vi gian ác của mình thì những tội lỗi của họ đều sẽ được tha.

Nhưng sự ăn năn không bao giờ có thể xóa bỏ tội mà bạn đã phạm phải. Cho dù bạn ăn năn bao nhiêu đi nữa thì tội lỗi của bạn vẫn còn đó. Bạn có thể hối hận về những tội lỗi của mình bao nhiêu tùy ý, nhưng những tội ấy sẽ không được cất đi chỉ bởi sự ăn năn của bạn.

Khi tôi đang rao giảng tại Kaifeng, vài viên chức chính quyền có mặt tại đó. Tôi nói với họ rằng giả sử có một tên cướp kia phạm nhiều tội và giết chết nhiều người nhưng từ lâu vẫn chưa bị bắt. Thế rồi, một ngày nọ, hắn xuất hiện trước mặt bạn và nói: “Tôi ăn năn về mọi hành vi sai quấy đã qua của tôi. Từ nay trở đi, tôi sẽ cải thiện. Tôi đã quyết tâm làm một công dân tuân theo pháp luật và làm một người lương thiện”. Xin cho tôi biết, sự ăn năn của hắn có xóa bỏ được những tội ác trước kia của hắn không? Còn những vụ kiện mà các nạn nhân của hắn đã đưa ra tòa để chống lại hắn, và những sự truy tố được pháp luật thi hành để chống lại hắn thì sao? Những điều đó có được hủy bỏ hay vô hiệu hóa không? Pháp luật có buông tha hắn không?

SỰ CÔNG CHÍNH CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI PHẢI ĐƯỢC DUY TRÌ

Kinh-thánh cho chúng ta thấy rằng mọi tội lỗi đều phải gánh chịu loại trừng phạt nào đó. Không điều gì chúng ta làm được bỏ qua một cách dễ dàng. Sự biểu lộ bên ngoài của sự sống chúng ta thật tội lỗi. Không những chúng ta phạm tội với chính mình mà chúng ta còn phạm tội nghịch lại những người khác, và hơn hết, là phạm tội nghịch lại Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời thật công chính. Ngài không thể phớt lờ những tội lỗi của chúng ta. Sự công chính của Ngài không cho phép Ngài làm như vậy.

Tôi còn nhớ một câu chuyện có thật. Lần kia, có một tên nọ giết chết một người và cướp đi một số tiền. Sau đó, hắn lẩn trốn sang một làng khác. Tại đó, hắn cưới vợ và có vài đứa con. Những người tại nơi ấy không biết gì về quá khứ của hắn cả.

Một ngày kia, có ba thám tử đến tìm hắn. Họ bắt được hắn và sắp áp giải hắn đi. Tên ấy xoay lại hỏi vợ mình: “Trong những năm tháng anh ở với em, có phải anh đã là một người chồng tốt không?” Người vợ đồng ý. Sau đó, hắn hướng về những đứa con của mình mà nói: “Ba có phải là một người cha tốt đối với các con không?” Những đứa con cũng gật đầu. Cuối cùng, hắn quay sang những người hàng xóm mà hỏi rằng: “Trong những năm qua, tôi có xâm phạm tài sản của bà con hay có phạm lỗi lầm nào đối với các ông bà không? Bà con có xem tôi là một người láng giềng tốt không?” Họ đều nhất trí đồng ý rằng hắn là một người tử tế.

Rồi hắn xoay lại đối diện với ba thám tử ấy và tự biện minh rằng: “Đấy, trong những năm tháng qua, tôi đã là một người tốt. Đây là tất cả những nhân chứng làm chứng về sự lương thiện của tôi. Các anh phải thả tôi!” Ba thám tử đáp: “Có thể anh thanh minh được trước mặt mọi người, nhưng anh không thanh minh được trước pháp luật. Sự ăn năn của anh có thể bảo đảm sự vô tội trong tương lai của anh, nhưng không bao giờ có thể cất đi những lỗi lầm quá khứ của anh, và cũng không thể cứu anh khỏi sự trừng phạt của pháp luật”. Cuối cùng, hắn đã phải chịu tòa án xét xử.

LƯƠNG TÂM SẼ KHÔNG BUÔNG THA

Khi phạm tội, lương tâm của chúng ta cũng sẽ không buông tha chúng ta. Đôi lúc, khi lương tâm im lặng, chúng ta không cảm thấy có nhiều lỗi lầm mấy. Nhưng dầu lương tâm có thể ngủ, nó không bao giờ chết đi! Giây phút lương tâm thức tỉnh, nó sẽ kết án chúng ta về những tội lỗi của mình và làm cho chúng ta cảm thấy rất bứt rứt. Có lẽ hôm nay lương tâm im lặng, nhưng nó sẽ không im lặng mãi mãi. Nó sẽ không bao giờ bỏ qua những gì chúng ta đã làm trong quá khứ.

SỰ THA THỨ ĐƯỢC CĂN CỨ TRÊN SỰ CÔNG CHÍNH

Hơn nữa, Đức Chúa Trời không thể tha thứ những tội lỗi của chúng ta một cách khinh suất. Nếu chúng ta phạm tội một cách khinh suất và Đức Chúa Trời tha thứ những lỗi lầm của chúng ta một cách vô trách nhiệm, thì chính Đức Chúa Trời rơi vào tội lỗi khi Ngài tha thứ như vậy. Điều này không có nghĩa là Đức Chúa Trời không có quyền tha thứ tội lỗi, nhưng có nghĩa là Đức Chúa Trời chỉ có thể tha thứ khi sự tha thứ ấy phù hợp với phẩm cách của Ngài. Trong tiến trình tha thứ các tội lỗi của chúng ta, Ngài không thể tự hạ phẩm giá xuống tình trạng không công chính. Đức Chúa Trời mãi mãi là Đức Chúa Trời công chính.

Tại Kaifeng, tôi gặp một Cơ-đốc-nhân tên là Wen. Anh là trưởng phòng của một bộ trong chính quyền. Ngày kia, anh mời tôi đi ăn tối và đề cập đến cảnh ngộ khó khăn mà anh đang phải đương đầu. Trong bộ của anh, một số người đã liên can vào một vụ gian trá liên hệ đến hơn mười ngàn đô-la. Hành vi ấy đã được đưa ra ánh sáng, và những người phạm tội bị bắt. Luật của bộ ấy là bất cứ người nào dính líu đến một vụ gian trá quá năm ngàn đô-la thì sẽ bị tử hình. Theo luật, những người như vậy phải chết.

Anh Wen nói với tôi rằng: “Là một Cơ-đốc-nhân, tôi rất miễn cưỡng khi phải xử tử người ta. Nếu tha cho họ thì chính tôi lại trở nên có tội vì phạm luật. Tuy nhiên, tôi không thể chịu nổi ý tưởng phải xử tử họ. Đây là tình trạng khó xử của tôi. Anh khuyên tôi phải làm sao đây?” Tôi cũng không thể nghĩ ra cách nào cứu họ. Pháp luật thì tuyệt đối! Không có cách nào bỏ qua pháp luật được. Là những Cơ-đốc-nhân, chúng ta không thể vi phạm pháp luật và rơi vào tình trạng không công chính. Nhưng nếu chúng ta giữ lấy sự công chính của mình thì phải hi sinh mạng sống của những người khác.

ĐỨC CHÚA TRỜI ĐÃ PHÁN XÉT ĐẤNG CHRIST

Như vậy, làm thế nào Đức Chúa Trời tha thứ những tội lỗi của chúng ta? Kinh-thánh cho chúng ta thấy rằng chúng ta không những nhận được sự tha thứ trong sự cứu rỗi của mình, mà còn nhận được sự xưng công chính. Nhiều khi Kinh-thánh kết hợp sự tha thứ và sự xưng công chính lại với nhau. Điều này tạo nên hai bước khởi đầu hướng đến việc tiếp nhận sự sống mới.

Chúng ta hãy xem xét kỹ vấn đề tha thứ và xưng công chính. Chúng ta phải trở lại với Đấng Christ vì Ngài là chìa khóa của tất cả những vấn đề này. Đức Chúa Trời xem Đấng Christ là Đầu của một dòng giống mới. Ngài là con người thứ hai. Ngài cũng là A-đam sau cùng. A-đam đầu tiên là con người lớn lao bao hàm toàn bộ nhân loại. Khi A-đam phạm tội, toàn thể nhân loại bị hư hoại. Đức Chúa Trời đã thi hành sự phán xét của Ngài trên một người, là Đấng Christ, vì Đấng Christ cũng là một người tập thể lớn lao. Những ai được bao gồm trong Ngài đều gánh chịu sự phán xét của Đức Chúa Trời trong Ngài.

Vì lý do ấy, Kinh-thánh nói rằng khi Đấng Christ chết, Ngài chết cho chúng ta. Không phải chúng ta chết như những cá nhân; chúng ta chết trong Đấng Christ. Sự chết của Ngài bao hàm tất cả chúng ta. Với sự chết này, những tội lỗi của chúng ta có thể được tha thứ. Do đó, sự tha thứ của Đức Chúa Trời căn cứ trên sự phán xét của Ngài trong Đấng Christ. Đây không phải là sự tha thứ vô trách nhiệm nhưng là điều rất chính đáng.

THỦ TỤC THA THỨ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Lần kia, một người tranh luận với tôi về điểm này. Người ấy nói rằng: “Anh Nghê à, nếu Đức Chúa Trời muốn tha thứ những tội lỗi của chúng ta, tại sao Ngài không nói thẳng ra? Tại sao Ngài phải sai Con Ngài đến để bị đóng đinh trên thập tự giá? Điều ấy thật vụng về!” Người đó tưởng rằng Đức Chúa Trời là một người dễ dãi, tức là người không đắn đo gì cả, cứ việc xóa bỏ những tội lỗi của chúng ta mà không quan tâm gì đến luật pháp cả! Người ấy không nhận thức được rằng Đức Chúa Trời đã phải trải qua nhiều bước trước khi Ngài có thể ban cho sự tha thứ.

Một vài năm về trước, tôi đã rao giảng đề tài này tại một trường nữ ở Nan king. Tuy nhiên, những nữ sinh ấy không thể hiểu thấu khái niệm này. Lúc ấy, trước mặt tôi có một cái bàn nhỏ và trên đó đặt một chiếc bình tuyệt đẹp. Tôi hỏi vị hiệu trưởng của trường rằng: “Giả sử có người nào đó làm vỡ chiếc bình này. Theo nội qui của trường, bà sẽ làm gì?” Vị hiệu trưởng đáp rằng người ấy phải bồi thường. Tôi lại hỏi: “Nếu một trong những học sinh được bà ưa thích nhất lại phạm điều đó thì bà sẽ xử thế nào?” Bà trả lời rằng bà cũng phải áp dụng nội qui ấy. Tôi hỏi tới nữa rằng: “Nếu người học sinh ấy không thể bồi thường thì sẽ ra làm sao?” Vị hiệu trưởng lặp lại rằng nội qui ấy vẫn phải được áp dụng.

Ngày hôm sau, trong buổi nhóm, chiếc bình ấy không còn đó nữa. Một trong những nữ sinh mà bà hiệu trưởng yêu mến nhất đã làm vỡ chiếc bình, và ngẫu nhiên cô ấy lại là một nữ sinh rất nghèo. Tôi lợi dụng cơ hội để giảng một lần nữa về giáo lý cứu rỗi bởi sự chết của Giê-su. Vị hiệu trưởng không thể nại cớ tình thương mà tha cho người nữ sinh ấy khỏi chịu trách nhiệm. Nhưng nữ sinh ấy lại không có cách nào bồi thường. Trong tình trạng khó xử này chỉ còn có một cách là vị hiệu trưởng phải dùng tiền của mình để đền thế cho nữ sinh ấy. Một mặt, điều này đáp ứng được nội qui của trường; mặt khác, điều này cho thấy tình yêu của vị hiệu trưởng dành cho những học sinh của bà.

Đấng Christ đã đến thế gian để chịu phán xét vì tội lỗi của chúng ta và gánh hậu quả của những tội lỗi ấy để chúng ta có thể được tha thứ. Đấng Christ đến chính là Đức Chúa Trời đến. Ngài đến để trả một giá cho chúng ta. Nhờ làm như vậy, Ngài đã không giảm giá trị của mình trong sự không công chính, nhưng đã tỏ ra chính Ngài là chính đáng và công chính.

THA THỨ LÀ CHỊU MẤT MÁT

Tôi tin rằng chúng ta cần phải thấy thêm một phương diện nữa về ý nghĩa của sự tha thứ. Sự tha thứ ngụ ý người bị xâm phạm gánh chịu sự mất mát gây nên bởi người vi phạm. Ví dụ, nếu có người ăn cắp cây viết chì của tôi và tôi tha cho người ấy, thì có nghĩa là tôi chịu mất cây viết chì. Vậy, không tha thứ nghĩa là gì? Điều ấy đơn giản có nghĩa là lấy lại cây viết chì từ kẻ cắp để tôi không bị mất mát. Như thế, tha thứ là chịu một sự mất mát.

Khi làm vỡ chiếc bình, lẽ ra người nữ sinh ấy phải là người bồi thường. Không tha thứ có nghĩa là người nữ sinh ấy phải chịu mất mát bằng cách bồi thường. Mặt khác, tha thứ có nghĩa là người bị xâm phạm, tức bà hiệu trưởng, phải chịu sự mất mát bằng cách tự mình bồi thường lại chiếc bình. Vì vậy, khi Đức Chúa Trời tha thứ tội lỗi của chúng ta, điều ấy có nghĩa là Ngài chịu sự mất mát gây nên bởi những tội lỗi của chúng ta. Không một đối tượng thứ ba nào có thể tha thứ các tội lỗi của chúng ta. Chỉ người bị xâm phạm mới có thể gánh chịu sự tổn thất do người vi phạm gây ra. Đấng Christ là Đức Chúa Trời, tức Đấng mà chúng ta đã phạm tội nghịch cùng. Ngài tha thứ là Ngài gánh chịu tổn thất bởi những tội lỗi của chúng ta.

ĐẤNG CHRIST LÀ MỘT CON NGƯỜI

Điều ấy chưa phải là tất cả. Chúng ta phải nhận thức rằng Đấng Christ là một con người. Là một con người, Ngài gánh chịu tội lỗi của chúng ta. Đức Chúa Trời xem Đấng Christ là một con người và bao gồm tất cả chúng ta trong Ngài. Khi phán xét Đấng Christ, Đức Chúa Trời cũng phán xét chúng ta. Vì vậy, Đức Chúa Trời đã phán xét chúng ta trong Đấng Christ và cũng tha thứ chúng ta trong Đấng Christ. Sự tha thứ này hoàn toàn chính đáng.

2 Cô-rin-tô 5:14 nói: “Vì chúng tôi xét rằng nếu một Đấng đã chết vì mọi người, thì mọi người đều chết”. “Đấng” ở đây chỉ về Đấng Christ, và “mọi người” chỉ về chúng ta. Khi Đấng Christ chịu chết, tất cả chúng ta chết với Ngài vì chúng ta đều được bao hàm trong Ngài. Tục truyền rằng tất cả những người Hoa đều xuất thân từ một người là Hoàng Đế. Nếu ngay từ ban đầu, có người giết chết Hoàng Đế, thì người ấy cũng đã giết toàn bộ dòng giống người Hoa. Tương tự như vậy, chúng ta ở trong Đấng Christ. Khi Đấng Christ trải qua sự phán xét, chúng ta cũng trải qua như thế. Sự chết của Ngài đã trở nên sự kết liễu chúng ta.

Câu 21: “Ngài [Đức Chúa Trời] đã làm cho Đấng không biết tội thay cho chúng ta mà trở nên tội để chúng ta có thể trở nên sự công chính của Đức Chúa Trời trong Ngài”. Đấng “không biết tội” lại là Đấng Christ. Ngài đã được làm cho trở nên tội vì chúng ta. “Trở nên tội” có nghĩa là gì? Điều ấy có nghĩa là khi Đấng Christ bị treo trên thập tự giá, Đức Chúa Trời kể Ngài là tội vì các bạn và tôi. Ngài xem Đấng Christ là tội đại diện cho toàn thể nhân loại. Khi Đấng Christ chết, tội đã được kết liễu và được cất khỏi trong tính cách bao hàm tất cả. Bây giờ, ở trong Ngài, tội của tất cả chúng ta đều được kết liễu; chúng ta trở nên sự công chính của Đức Chúa Trời trong Đấng Christ.

SỰ CÔNG CHÍNH CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI THA THỨ CHÚNG TA

Tại sao lại nói “trở nên sự công chính của Đức Chúa Trời”, thay vì nói “trở nên công chính”? Hai điều này khác biệt thế nào? Trở nên công chính ngụ ý rằng chúng ta đã thực hiện một công việc tốt, trong khi được làm cho trở nên sự công chính của Đức Chúa Trời tuyên bố rằng chính Đức Chúa Trời là sự công chính. Có một sự khác biệt lớn giữa hai điều này. Đức Chúa Trời không tha thứ tội lỗi của chúng ta một cách không công chính; Ngài tha thứ một cách rất công chính. Ngài đã “trừng phạt” Đấng Christ. Kết quả của sự trừng phạt ấy là Ngài có thể tha thứ chúng ta trong Đấng Christ. Đức Chúa Trời đã không đối xử với chúng ta cách hời hợt. Đức Chúa Trời không phải là một Đức Chúa Trời tránh né. Khi ban cho sự tha thứ, Ngài thực hiện điều đó một cách chính đáng.

Lần kia, tôi đi cùng một người bạn đến Chiu-kang trên một chiếc tàu. Có một người theo Hồi giáo đang đọc sách trên boong tàu. Sau khi bắt chuyện với người ấy, tôi nói rằng tôi muốn biết quyển kinh của người ấy có nói đến con đường cứu rỗi nào không. Người ấy đáp: “Điều duy nhất một người cần làm là ăn năn mọi hành vi gian ác trong quá khứ của mình. Sau đó, tội sẽ được tha. Vậy, tại sao lại cần đến sự cứu rỗi?” Tôi trả lời rằng nếu Đức Chúa Trời tha thứ như vậy thì chính Ngài phạm tội trong sự tha tội của Ngài.

Người ấy rất kinh ngạc về những gì tôi nói. Dường như từ trước đến nay người ấy chưa từng nghe một điều như vậy. Tôi hỏi: “Theo anh nghĩ, nếu một người được tha thứ khi ăn năn các tội lỗi của mình thì như vậy có công chính không? Chẳng hạn khi một tội phạm được mang ra trước một thẩm phán, nếu vị thẩm phán tha bổng người ấy chỉ vì căn cứ trên việc người ấy ăn năn thì có chính đáng không?” Sau khi suy nghĩ một lúc, người ấy thừa nhận rằng điều đó thật là không chính đáng. Đáng tiếc là tôi không có thì giờ giải thích cho người ấy về sự chết của Đấng Christ. Sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời đặt nền tảng trên sự phán xét Con Ngài. Chúng ta tiếp nhận sự tha thứ của chúng ta trong Đức Con.

LẬP GIÊ-SU LÀM NẮP VÃN HỒI

La Mã 3:25-26: “Là Đấng Đức Chúa Trời thiết lập làm nơi vãn hồi, bởi đức tin trong huyết của Đấng ấy, để bày tỏ sự công chính của Đức Chúa Trời, nhờ trong sự nhẫn nại của Ngài mà Đức Chúa Trời vượt qua các tội lỗi đã xảy ra trước kia, để bày tỏ sự công chính Ngài trong thời gian hiện tại, hầu chứng minh chính mình Ngài là công chính mà xưng công chính cho người có đức tin vào Giê-su”. Hiểu được phân đoạn Kinh-thánh này không phải là việc dễ. Tuy nhiên, có hai điểm chúng ta cần lưu ý.

Đức Chúa Trời đã thiết lập Đấng Christ làm một nơi vãn hồi. Trong nguyên ngữ, từ ngữ “nơi vãn hồi” có nghĩa là nắp vãn hồi. Trong Cựu Ước, hòm giao ước được đậy bằng một cái nắp bằng vàng, gọi là nắp vãn hồi (bản Kinh-thánh King James dịch là “mercy seat” [ngai thương xót] ). Lời cầu nguyện của con người đi qua cái nắp ấy đến với Đức Chúa Trời, và lời đáp ứng của Đức Chúa Trời cũng đi qua nắp ấy mà đến với con người. Đó là nơi gặp gỡ giữa Đức Chúa Trời và con người. Bây giờ, Giê-su đã trở nên nắp vãn hồi này. Ngài là tâm điểm của Đức Chúa Trời và con người. Bây giờ, cả hai đều có thể gặp gỡ trong Ngài căn cứ trên huyết của Ngài. Giê-su đã chết vì chúng ta. Ngài đã đổ huyết của Ngài và tha thứ những tội lỗi của chúng ta. Bây giờ, Ngài đã trở nên nắp vãn hồi của chúng ta.

Trước khi Giê-su chết, “Ngài đã gác qua các tội lỗi đã phạm trước kia, để bày tỏ sự công chính Ngài trong thời điểm hiện tại”. Trong bốn ngàn năm, từ A-đam đến Giê-su, loài người đã phạm vô số tội lỗi. Mặc dầu Đức Chúa Trời gác qua những tội lỗi ấy, Ngài lại không để chúng đi qua. Điều này cho thấy sự công chính của Ngài trong các thời trước. Hiện tại, Ngài đã sai Con Ngài đến. Bây giờ, chúng ta được xưng công chính trong Ngài. Sự xưng công chính này tự nó là một hành động chính đáng. Phân đoạn này cho chúng ta biết những phương cách khác nhau Đức Chúa Trời đã dùng để giải quyết hai điều này. Trước hết, Ngài gác qua những tội lỗi vi phạm khi xưa, kể rằng Giê-su sẽ đến; trong việc này, Ngài đã tự chứng minh là công chính. Thứ hai, Ngài tha thứ mọi tội lỗi vi phạm bây giờ, căn cứ trên sự phán xét Đấng Christ; trong việc này, Ngài cũng tuyên bố chính mình là công chính. Bởi sự chết của Giê-su, Đức Chúa Trời vừa tuyên bố chúng ta là vô tội vừa tuyên bố chính Ngài là công chính.

LÀM SAO ĐỨC CHÚA TRỜI LẠI CÓ THỂ KHÔNG CÔNG CHÍNH?

Lần kia, tôi gặp một chị em trong Chúa. Chị đã nói rằng mình là một người gian ác và đã phạm nhiều tội lỗi. Chị đã buông mình vào trong tất cả những [tội lỗi] gì mà một người đàn bà có thể phạm. Do đó, chị nghĩ rằng mình không bao giờ có thể được tha thứ. Tôi xét lại xem chị có tin Giê-su đã đổ huyết của Ngài ra vì tội lỗi của con người, tức để cứu chuộc con người không. Chị đáp rằng chị biết tất cả những giáo lý ấy, nhưng đã là một Cơ-đốc-nhân lâu năm, lại phạm phải quá nhiều tội lỗi như chị thì khó có thể được tha thứ nữa.

Tôi ngồi đối diện với chị. Tới lúc này, tôi đứng lên, nghiêm nghị nhìn vào mắt chị, và nói một cách rõ ràng rằng: “Tôi không quan tâm về việc tội lỗi của chị có được tha hay không! Nhưng cách chị nói ngụ ý rằng Đức Chúa Trời đã phạm tội. Đây mới là điều tôi quan tâm! Một mặt, chị tin mình đang ở trong Đấng Christ. Nhưng mặt khác, chị lại không tin tội lỗi của mình có thể được tha thứ. Nếu Đức Chúa Trời không tha thứ cho chị, thì phải chăng điều đó có nghĩa là Đức Chúa Trời không công chính? Nếu Ngài không công chính thì Ngài phạm tội. Làm sao Đức Chúa Trời có thể phạm tội được? Tôi không quan tâm đến việc chị bị định tội và đi đến chỗ hư mất. Nhưng Đức Chúa Trời yêu thương chị và đã sai Con Ngài đến trả tất cả những nợ tội của chị. Bây giờ, sự chết của Con Ngài là sự chết của chị. Tất cả những tội lỗi của chị đều ở trên vai Ngài. Nếu những gì chị nói là đúng sự thật, thì thật sự Đức Chúa Trời đã lấy lại những lời Ngài phán. Ngài đang trở lại để thâu những nợ nần tội lỗi của chị! Chị bày tỏ rằng Đức Chúa Trời không thể tha thứ tội lỗi của mình và Ngài đã trở nên một Đức Chúa Trời không công chính! Làm sao nói như vậy được? Vì vậy, tôi phải chống lại điều đó! Đức Chúa Trời tôi không bao giờ có thể không công chính!”

Ngày hôm ấy, nước mắt chị tuôn tràn. Chị kêu lên: “Tôi thật tội lỗi, nhưng Đức Chúa Trời thì công chính! Ngài phải tha thứ tôi trong Đấng Christ. Dầu những tội lỗi của tôi nhiều vô số, nhưng tôi cảm ơn Ngài; Ngài chắc chắn tha thứ tôi! Nếu không làm như vậy thì Ngài không công chính”.

ĐƯỢC CỨU THEO SỰ CÔNG CHÍNH CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Đức Chúa Trời đầy dẫy ân điển, đó là sự thật, nhưng bạn không phải được cứu bởi ân điển Ngài. Bạn có thể được cứu bởi sự công chính của Ngài. Ân điển của Đức Chúa Trời căn cứ trên tình yêu của Ngài đối với chúng ta, và làm cho Ngài sẵn lòng cứu chúng ta. Nhưng sự công chính của Ngài đặt nền tảng trên sự chết của Con Ngài vì chúng ta. Điều ấy làm cho Ngài không thể không cứu chúng ta. Trước khi Giê-su chết, Đức Chúa Trời có quyền tự do cứu chúng ta hay không. Nhưng một khi Giê-su chết thì Đức Chúa Trời bị ràng buộc! Ngài hoàn toàn bị ép buộc phải cứu bất cứ ai đến với Đức Chúa Trời bởi huyết của Giê-su! Chúng ta đã đọc điều này chưa? Ngài không thể nào không tha thứ chúng ta được!

Đây là sự cứu rỗi theo sự công chính của Ngài. Trước khi Đấng Christ chịu chết, nếu Ngài tha thứ bất cứ tội lỗi nào của chúng ta hay tha bổng chúng ta khỏi bị trừng phạt vì phạm tội, thì Ngài sẽ tự làm cho chính mình trở nên một tội nhân. Bây giờ Ngài đã khiến Con Ngài bị đóng đinh trên thập tự giá. Việc đoán xét tội lỗi đã được hoàn thành. Vấn đề tội lỗi đã được giải quyết. Đức Chúa Trời không còn có thể cự tuyệt bất cứ người nào đến với Ngài bởi huyết của Giê-su. Hiện tại nếu Ngài không tha thứ thì Ngài sẽ tự làm cho chính mình trở nên một Đấng có tội và không công chính.

ĐỨC CHÚA TRỜI KHÔNG THỂ NÀO KHÔNG CỨU CHÚNG TA

Vài người có thể nghĩ rằng: “Được cứu dễ đến thế sao? Tôi e rằng mình cần phải cầu nguyện thêm. Tôi phải cầu nguyện đến độ Đức Chúa Trời mềm lòng và ban ân huệ cho tôi. Chỉ khi ấy tôi mới được cứu!” Không có chuyện như vậy. Ngày nay, dầu Đức Chúa Trời không mềm lòng, Ngài vẫn phải tha thứ tội lỗi của bạn! Dầu Đức Chúa Trời vô cùng gớm ghiếc bạn, Ngài vẫn phải ban cho bạn sự tha thứ ấy. Vấn đề không phải là bạn cầu nguyện lâu hay mau. Nhưng sự tha thứ tùy thuộc vào sự kiện là sự cứu chuộc đã được hoàn thành. Mặc dầu Đức Chúa Trời không muốn cứu bạn, Ngài không còn có thể đổi ý vì đã quá trễ. Nếu là hai ngàn năm trước thì được. Nhưng Đức Chúa Trời đã chấp nhận sự hi sinh của Đấng Christ; bây giờ, Ngài không thể không tha thứ bạn. Một tội nhân chỉ có thể chịu hình phạt một lần! Ngài không thể phán xét hai lần.

Để tha thứ tội lỗi của chúng ta, Đức Chúa Trời đã nhận lấy mọi nan đề để hoàn thành sự cứu rỗi trong Đấng Christ. Bây giờ, Ngài đã trao nhiệm vụ cho chúng ta đi khắp thế giới để bày tỏ cho những người khác thấy rằng Đức Chúa Trời đã hoàn thành công tác cứu rỗi. Bây giờ Ngài có thể tha tội mà không tự đặt mình vào vị thế không thích đáng.

ĐỨC CHÚA TRỜI THA THỨ MỘT CÁCH NGAY THẲNG

Những người khác có thể nói: “Tại sao tôi không cảm thấy mình được cứu? Tại sao sau khi tôi tin nhận, không có gì đặc biệt xảy ra cả? Tôi không cảm thấy sự bình an ở bên trong”. Xin ghi nhớ rằng vấn đề không phải là bạn có sự bình an hay không. Bạn có sự bình an hay không cũng không quan trọng. Điều quan trọng là Đức Chúa Trời có sự bình an. Ngài phải ban cho bạn một sự tha thứ chính đáng và chân thật. Khi Đức Chúa Trời tha thứ bạn trong Đấng Christ, Ngài làm điều đó một cách công chính, ngay thẳng và công khai. Điều duy nhất bạn cần phải làm là tiếp nhận điều đó.

Một phân đoạn rất quen thuộc đối với nhiều người là Mác 10:45: “Vì Con của Loài Người đã đến không phải để được người ta phục vụ, mà để phục vụ người ta”. Đáng tiếc là nhiều người chỉ đọc đến phần này. Họ cắt bỏ phân nửa còn lại. Chữ “và” theo sau câu này nên dịch là “thậm chí đến mức độ”. Đến mức độ nào mà Chúa Giê-su đã đến để phục vụ? Ngài đã đến để phục vụ đến mức độ Ngài phó sự sống mình làm giá chuộc nhiều người.

Trong Ma-thi-ơ 26:28, Chúa Giê-su phán: “Vì đây là huyết của giao ước Ta, đã được đổ ra cho nhiều người để được tha tội”. Thế nên, sự đổ huyết của Ngài là để tha thứ tội lỗi của chúng ta và cứu chuộc chúng ta. Chúng ta chỉ có thể nhận được sự tha thứ trong Đấng Christ. Ở bên ngoài Ngài, bất cứ loại tha thứ nào mà bạn có được đều không chính đáng.

ĐẤNG CHRIST ĐÃ CHẾT VÌ TỘI LỖI CỦA CHÚNG TA

Chúng tôi sẽ chọn một vài phân đoạn nữa để xét xem Đấng Christ đã hoàn thành sự cứu chuộc cho chúng ta như thế nào.

La Mã 5:6-8: “Vì khi chúng ta còn bất lực, theo kỳ hạn, Đấng Christ đã chết vì người bất kỉnh. Vì hiếm người chịu chết vì người công chính — dầu có lẽ cũng có người dám chết vì người lành. Nhưng Đức Chúa Trời chứng tỏ tình yêu thương của Ngài đối với chúng ta, là khi chúng ta còn là tội nhân, thì Đấng Christ đã chết vì chúng ta”.

La Mã 5:9-10: “[Huống chi] nay đã được xưng công chính trong huyết Ngài, chúng ta sẽ nhờ Ngài mà được cứu khỏi cơn thạnh nộ càng hơn. Vì nếu khi là kẻ thù, chúng ta đã được giải hòa với Đức Chúa Trời qua sự chết của Con Ngài, huống chi nay đã được giải hòa rồi, chúng ta sẽ được cứu trong sự sống của Con ấy cành nhiều hơn biết bao”. Điều này cho chúng ta thấy rõ rằng sự chết của Đấng Christ không phải là một sự chết của một người tuận đạo. Không phải Ngài chết vì một tín ngưỡng hay sự nghiệp. Ngài đã chết vì tội, để mở ra một con đường cho những tội nhân được tuyên bố là không có tội”. Thế nên, 1 Cô-rin-tô 15:3 nói rằng Đấng Christ “chịu chết vì những tội lỗi của chúng ta”.

Hê-bơ-rơ 9:22b: “Ngoài sự đổ huyết thì không có sự tha thứ”. Tội chỉ có thể được tha thứ sau sự đoán xét.

1 Phi-e-rơ 2:24: “Chính Ngài đã gánh tội lỗi chúng ta trong thân thể Ngài trên cây gỗ, hầu cho chúng ta đã chết đối với tội lỗi, thì được sống đối với sự công chính; vì thương tích của Ngài mà anh em đã được chữa lành”. Sau đó, 3:18 chép: “Vì Đấng Christ cũng đã vì tội lỗi chịu khổ một lần, là Đấng Công Chính thay cho người bất chính, để Ngài có thể dẫn anh em đến cùng Đức Chúa Trời; trên một phương diện, Ngài đã chịu chết trong xác thịt, nhưng trên một phương diện khác, Ngài lại được sống động trong linh”.

1 Giăng 1:7: “Nhưng nếu chúng ta bước đi trong sự sáng, như Ngài ở trong sự sáng, thì chúng ta tương giao với nhau, và huyết của Giê-su Con Ngài làm sạch mỗi một tội của chúng ta”.

TẤT CẢ TỘI LỖI Ở TRÊN GIÊ-SU

Ê-sai 53:6: “Tất cả chúng ta đều như chiên đi lạc; ai theo đường nấy, và Đức Giê-hô-va đã làm cho tội lỗi của tất cả chúng ta đều chất trên Người”. Từ ngữ “chất trên” tại đây cũng thể dịch là “đặt lên trên”. Tất cả tội lỗi của chúng ta đều đã được đặt lên trên Giê-su. Lần kia, một anh em làm nhân viên kế toán nói rằng điều này giống như chuyển một tài khoản. Tội vốn ở trong trương mục của bạn. Bây giờ nó được chuyển sang trương mục của Giê-su Christ.

Lần nọ, có người hỏi một Cơ-đốc-nhân về phương cách để được tha thứ. Cơ-đốc-nhân ấy chỉ cho người đó phân đoạn trong Ê-sai nêu trên và bảo rằng nếu người đó đi vào xuyên qua chữ “tất cả” thứ nhất và đi ra xuyên qua chữ “tất cả” thứ hai, thì sẽ được cứu. Tất cả chúng ta đều như chiên đi lạc. Phải, gồm cả tôi. Tôi là một tội nhân đã đi lạc. Chúa đã làm cho tất cả tội lỗi của chúng ta đặt lên trên Ngài. Phải, tất cả những tội lỗi của tôi đều ở trên Ngài.

Bài thánh ca sau đây mô tả đúng niềm vui về sự cứu rỗi này:

Tại sao tôi lại lo âu, nghi ngờ và sợ hãi?

Đức Chúa Trời đã không khiến Con Ngài gánh

lấy những tội lỗi của tôi trên cây ấy sao?

Nợ nần Đấng Christ đã trả cho tôi,

Phải chăng Đức Chúa Trời đã đổi ý

Mà đòi nợ tôi một lần nữa?

Chúa đã thực hiện sự cứu chuộc trọn vẹn,

Và mọi nợ nần của tôi đã được trả hoàn toàn,

Tôi được giải phóng khỏi luật pháp.

Tôi không sợ cơn thịnh nộ của Đức Chúa Trời,

Vì tôi đã đươc rảy bằng huyết của Ngài,

Huyết ấy bao phủ tôi trọn vẹn.

Ngài đã đạt được sự tha thứ cho tôi,

Và tôi nhận được sự tha thứ trọn vẹn ấy,

Tất cả nợ tội đều đã được trả;

Đức Chúa Trời sẽ không đòi cả hai,

Trước hết đã đòi Con Ngài, là Sự Bảo Đảm thật của tôi,

Lẽ nào sau đó lại đòi tôi.

Nên bây giờ, tôi có sự bình an và yên nghỉ trọn vẹn,

Đấng Christ là Cứu Chúa của tôi đã làm hết sức,

Và Ngài đã hoàn toàn giải phóng tôi;

Bởi huyết hiệu nghiệm của Ngài

Tôi không bao giờ có thể bị Đức Chúa Trời định tội,

Vì Ngài [Đấng Christ] đã chịu chết cho tôi!

Thánh-ca 1003