Thông tin sách

Đức Tin Cơ Đốc Bình Thường

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Normal Christian Faith
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 8

Untitled Document

CHƯƠNG TÁM

ĐẤNG CHRIST LÀ SỰ SỐNG CỦA CHÚNG TA

Mỗi tôn giáo đều góp phần vào hạnh phúc của xã hội. Mỗi tôn giáo đều có một điểm chung là ban cho con người một điều gì đó hay mang con người đến một mục tiêu nào đó. Mặc dầu phương pháp sử dụng có thể khác biệt và những gì được cống hiến có thể không giống nhau, nhưng tất cả các tôn giáo đều có điều gì đó để cống hiến. Tất nhiên việc tin Đấng Christ cũng liên quan đến việc nhận được điều gì đó từ Ngài. Bây giờ, chúng ta cần nhận thấy những điều Đấng Christ ban cho con người.

ĐỂ CON NGƯỜI CÓ THỂ NHẬN ĐƯỢC SỰ TÁI SINH

Những gì chúng ta sắp xem xét không phải là những đóng góp của Đạo Đấng Christ cho các quốc gia, chính quyền, thế giới hay xã hội nói chung. Chúng ta cần nghiên cứu một vấn đề cơ bản, trọng yếu và thiết thực hơn. Điều Đấng Christ ban cho con người là sự tái sinh. Khi tin vào Ngài, chúng ta nhận được sự tái sinh. Chúng ta phải nhìn nhận rằng sự tái sinh là một đề tài lớn trong Kinh-thánh. Chúng ta chỉ có thể nhìn thoáng qua ý nghĩa tổng quát của sự tái sinh.

Nếu đọc kỹ Kinh-thánh, bạn sẽ khám phá ra rằng Kinh-thánh nhấn mạnh đến sự sống. Kinh-thánh ngụ ý về sự sống trong rất nhiều phân đoạn. Trên trái đất này có nhiều loại sự sống với những biểu hiện khác nhau. Mỗi sự sống đều có biểu hiện độc đáo riêng của nó. Bạn có thể nhận ra một sự sống bằng những biểu hiện khác biệt của nó.

BIỂU HIỆN CỦA CÁC SỰ SỐNG ĐỀU KHÁC BIỆT

Hãy lấy một con chim làm ví dụ. Bạn biết rằng con chim có sự sống vì nó sinh động. Bạn cũng có thể nhận ra biểu hiện khác biệt của con chim ấy. Sự biểu hiện này là gì? Thậm chí một đứa trẻ cũng biết con chim có thể bay. Hành động bay lượn của một con chim là biểu hiện của sự sống loài chim. Sự sống loài chim có một đặc điểm độc đáo như vậy. Khi đặc điểm độc đáo này được biểu lộ thì nó tự bày tỏ qua việc tung bay.

Lại hãy quan sát một con cá. Con cá không những có sự sống, mà còn biểu lộ đặc tính của sự sống loài cá qua việc bơi lội dưới nước.

Nếu so sánh cá với chim, chúng ta có thể nhận thấy rằng dầu cả hai đều có sự sống, nhưng biểu hiện của mỗi sự sống lại khác nhau. Một con chim chỉ có thể bay lượn chứ không thể bơi lội. Mặt khác, một con cá chỉ có thể làm ngược lại. Một con chim không có khả năng bơi lội, dù bạn cố gắng hết sức huấn luyện nó. Cũng vậy, bạn không có cách nào huấn luyện một con cá bay lượn trên không trung được. Những sự sống khác nhau có những biểu hiện khác nhau. Những đặc tính mà mỗi sự sống bày tỏ cho phép chúng ta nhận ra chúng là những sự sống khác nhau.

Vì cách sống được xác định bởi sự sống mà nó sở hữu, nên vấn đề sự sống không liên quan gì đến sự học hỏi và bắt chước. Nếu những sự sống khác nhau thì không có cách nào thay đổi sự sống này thành sự sống kia bởi một tiến trình học hỏi. Cách duy nhất là phải thay đổi sự sống. Nếu sự sống được thay đổi, biểu hiện của sự sống ấy cũng sẽ được thay đổi. Nếu sự sống vẫn như cũ thì không thể nào thay đổi biểu hiện.

SỰ THAY ĐỔI PHẨM HẠNH THEO SAU SỰ THAY ĐỔI SỰ SỐNG

Giả sử, một người kia rất thích nghiên cứu về những loài vật nhỏ bé. Người ấy rất muốn trông thấy một con chim bơi lội. Không gì làm anh phấn khởi bằng việc huấn luyện một con chim nhỏ bơi lội. Vì vậy, anh bắt đầu dạy chú chim nhỏ lặn xuống nước, thở dưới nước, vỗ cánh và luyện tập móng vuốt đúng cách. Theo bạn nghĩ, anh ấy có thành công không?

Giả sử anh tiếp tục cuộc thí nghiệm bằng cách thay đổi cách ăn uống của con chim hay bằng cách thay đổi tư thế ngủ của con chim v.v..., để làm cho nó thích nghi với cuộc sống dưới nước. Anh ấy sẽ thành công không? Không! Những lý thuyết của anh ấy có thể hợp lý, nhưng sự sống loài chim thì khác. Sự sống này có thể dễ dàng bay lượn trên không trung, nhưng không thể bắt nó bơi lội dưới nước.

Sự sống loại nào biểu hiện loại ấy. Đây là một định luật. Bạn không thể thay đổi điều này. Nếu thử thay đổi biểu hiện mà không thay đổi sự sống, bạn sẽ hoàn toàn thất bại. Căn cứ trên nguyên tắc của định luật này, chúng ta có một giáo lý cơ bản và thiết yếu trong đức tin của mình, đó là sự tái sinh.

TÁI SINH LÀ THAY ĐỔI SỰ SỐNG

Mỗi biểu hiện trong cuộc sống con người của chúng ta đều căn cứ trên loại sự sống mà chúng ta sở hữu. Sự sống hư hoại gây cho đời sống bại hoại. Để thay đổi cách sống, trước hết chúng ta phải thay đổi sự sống. Nếu sự sống được thay đổi, biểu hiện của sự sống cũng sẽ được thay đổi. Điều sau sẽ không còn là nan đề một khi điều trước được giải quyết. Nếu không, mọi cố gắng sẽ vô ích như việc huấn luyện một con chim bơi lội hay hướng dẫn một con cá bay lượn. Tái sinh là thay đổi sự sống. Điều Đấng Christ ban cho chúng ta không chỉ là một sự thay đổi phẩm hạnh mà là sự tái sinh được căn cứ trên việc thay đổi sự sống.

Một điều chúng ta đều công nhận là sự sống con người chúng ta sở hữu thì hư hoại và xấu xa. Một mặt, chúng ta đổ lỗi cho tình trạng đồi bại trên thế giới và những tệ trạng chung quanh chúng ta, nhưng mặt khác chúng ta phải thừa nhận rằng tự căn bản bên trong chính mình, chúng ta vốn gian ác và bẩn thỉu. Chúng ta nhận thức rằng khắp nơi trên thế giới đang có một sự tranh giành hèn hạ vì quyền lực và địa vị, nhưng chúng ta cũng nhận thức rằng mình đầy dẫy sự ghen ghét và kiêu ngạo. Chúng ta công nhận rằng lòng người vốn bướng bỉnh và nông nổi. Không có một người nào hiền lành và đầy yêu thương. Chúng ta không những tội lỗi mà còn cực kỳ đồi bại. Chúng ta nhận biết rằng tội thật ghê tởm, không đem bình an đến cho lương tâm của mình. Chúng ta cũng ao ước hay cố gắng xử lý tội và tự giải thoát mình khỏi tội. Hiện tượng cơ bản của sự sống chúng ta thì hoàn toàn vướng mắc đến tội.

BIỂU HIỆN CỦA ĐỜI SỐNG LÀ TỘI

Tôi đã làm công việc rao giảng [Lời Chúa] hơn mười năm nay. Tôi từng gặp nhiều người, nhưng chưa bao giờ biết một người nào tự xưng là vô tội. Trong tất cả những nơi tôi đã đi qua, tôi chưa từng gặp một cá nhân nào có thể khoe khoang về sự hoàn hảo của mình. Không ít thì nhiều, mọi người đều thừa nhận rằng có những vết hoen ố và khiếm khuyết trong cuộc sống của mình. Tất cả chúng ta đều phải thú nhận rằng lối sống của mình là không đúng đắn.

KHÔNG PHẢI CẢI THIỆN MÀ LÀ TÁI SINH

Căn cứ trên nhận thức ấy, con người bắt đầu nghĩ đến những phương cách để thay đổi lối sống của mình. Đây là mục đích của nhiều tôn giáo.

Nhưng cách sống có thể được thay đổi không? Thật sự là con người cần phải sạch sẽ, lễ độ, tuân theo pháp luật và cần phải được dạy dỗ, trau dồi những mỹ đức ấy. Nhưng mục đích của sự giáo dục và tu dưỡng ấy là gì? Một người có thể cải thiện một ít ở bên ngoài, nhưng còn ở bên trong, người ấy có được thay đổi không? Chúng ta đều biết rõ rằng những phần ở bên trong không thể thay đổi được. Chúng tôi không muốn gây nên một cuộc tranh luận với các tôn giáo khác; chúng tôi chỉ đang trình bày đặc tính ấy! Điểm tối quan trọng trong đức tin của chúng ta là vấn đề tái sinh chứ không phải vấn đề cải thiện.

MỘT SỰ SỐNG HƯ HOẠI SẼ KHÔNG BÀY TỎ MỘT CUỘC SỐNG TRONG SẠCH

Điểm chúng tôi đang nhấn mạnh dựa trên sự kiện như sau: không những biểu hiện của cuộc sống con người bại hoại và tội lỗi, mà chính sự sống thì hư hoại và chính con người vốn tội lỗi.

Người ta không thích nghe những lời như vậy. Nhưng chúng ta chỉ có thể nói sự thật. Trong sự sống của mình, con người căn bản là sai trật. Trong bản chất, con người thật hư hoại, và con người phạm tội do kết quả của sự hư hoại này. Nhiều người thừa nhận phẩm hạnh xấu xa của họ, nhưng sẽ không thừa nhận bản ngã hư hoại của mình. Vài người thừa nhận bản ngã hư hoại nhưng không nhận thức được rằng bản ngã bị hư hoại đến cốt lõi. Quá hư hoại, con người tự nhiên không thể biểu hiện một cuộc sống trong sạch nào cả.

Một lần kia, khi ở tại Kaifeng, tôi nói chuyện với một người. Người ấy thừa nhận rằng mình sai lầm về một điều. Một lúc sau người ấy thừa nhận rằng mình sai lầm về một điều khác nữa. Tôi thẳng thắn bảo người ấy rằng nan đề không phải là anh làm một điều sai lầm hay đúng đắn; chính con người mới là nan đề. Một khi con người sai trật thì chắc chắn những điều người ấy làm cũng sẽ sai trật. Nếu là một con cá thì chắc chắn bạn không thể bay. Tôi không thể đổ lỗi cho bạn về việc bạn không có khả năng bay, vì bạn chỉ là một con cá. Khi một người không đúng đắn, biểu hiện trong cuộc sống cũng sẽ không đúng đắn. Đây hoàn toàn là vấn đề sự sống, chứ không phải chỉ là vấn đề thuộc về cách cư xử ở bên ngoài. Sự hư hoại của con người ở bên trong người ấy.

ĐIỀU CHỈNH BÊN NGOÀI CŨNG VÔ ÍCH

Vì con người hư hoại bên trong, nên điều chỉnh con người ở bên ngoài cũng vô ích. Tôi có một người bạn đi từ Nan king về nhà. Khi xe lửa đi qua Wushih, anh mua một vài con búp bê nhỏ cho đứa con gái của mình. Tất cả những con búp bê ấy đều làm bằng đất sét. Chúng được sơn phết và tô điểm một cách xinh xắn với những màu sắc vui tươi. Con gái của anh khoảng bảy tuổi. Khi nhận được những món đồ chơi ấy, cháu bé tràn ngập niềm vui. Ngay lập tức, cháu đóng vai người mẹ, ôm ấp những con búp bê và cho chúng ngủ. Khi đến giờ ăn, cháu cũng đút thức ăn cho chúng. Cháu dùng tay nhét cơm vào miệng của những con búp bê, rồi nói: “Tại sao các con không ăn?” Than ôi! Mặt mày của những con búp bê đều bị vấy bẩn vì dầu mỡ và cơm! Bắt chước mẹ của mình, cháu bé gái ấy bắt đầu dùng nước và khăn lau mặt của các con búp bê. Thật không may, một vết đen xuất hiện khi đứa bé lau chùi một phần khuôn mặt của con búp bê. Đứa bé càng lau, vết đen ấy càng loang ra lớn hơn. Một lúc sau, tai, mắt và mũi đều biến mất cả. Đứa bé bắt đầu khóc. Không thể làm gì được nữa! Người cha bảo đứa bé: “Con ơi, vất các con búp bê ấy đi. Ba sẽ mua búp bê mới cho con. Không thể chùi rửa những con búp bê bằng đất sét được”.

PHƯƠNG CÁCH DUY NHẤT — TRAO ĐỔI SỰ SỐNG

Tôi có mặt tại đó khi chuyện ấy diễn ra. Tôi tin rằng ráng cải thiện phẩm hạnh con người chúng ta cũng giống như lau chùi mặt mày những con búp bê ấy. Chúng ta nghĩ rằng nếu có thể tự giải thoát khỏi thái độ kiêu ngạo, mọi lời nói dối của mình và cư xử một cách tao nhã hơn thì chúng ta sẽ thành một người tốt hơn. Đó là quan niệm loài người của chúng ta. Đức Chúa Trời nói rằng sự hư hoại bên ngoài của con người gây ra bởi sự hư hoại bên trong. Giải pháp duy nhất là một sự thay đổi căn bản trong sự sống. Nhìn nhận sự tuyệt vọng cùng gian ác của con người và nhận thức được nhu cầu cần thay đổi là nền tảng cơ bản cho đức tin Cơ-đốc của chúng ta.

LÒNG CON NGƯỜI ĐẦY DẪY ĐIỀU GIAN ÁC

Một ngày kia, tôi với một người bạn đi bách bộ trên một con đường tại Thượng Hải. Người bạn ấy có một tâm trí rất năng động. Anh nói với tôi rằng: “Thật đáng tiếc chúng ta không thể nhìn thấu lòng người khác. Nếu tôi có thể nhìn phớt qua mà biết được người này hay người kia đang suy nghĩ những gì thì điều đó không thú vị lắm sao? Thật đáng tiếc là chúng ta không thể nhìn thấu cõi lòng”.

Tôi đáp: “Điều này không gì đáng tiếc cả. Không có khả năng nhìn thấu cõi lòng người khác làm tôi nhẹ nhõm. Đừng cố gắng suy đoán những gì người khác đang suy nghĩ, vì mọi ý tưởng của con người đều gian ác. Không có gì khác hơn là trộm cắp, gian dối và bội bạc trong tâm trí của chúng ta. Không có ý tưởng nào tốt lành cả. Mọi ý tưởng phải được giữ bí mật. Thật may mắn là trái tim được xương và da che khuất. Nếu có thể trông thấy rõ ràng trái tim, lập tức chúng ta sẽ ghê tởm nó”.

CẦN ĐƯỢC TÁI SINH

Vì vậy, sự cứu rỗi của con người không thể bắt đầu ở bên ngoài, mà phải bắt đầu từ bên trong. Do đó có nhu cầu về sự tái sinh. Sự tái sinh đơn giản có nghĩa là từ bỏ sự sống bẩn thỉu, hư hoại của chúng ta và thay đổi sự sống ấy bằng một sự sống mới. Điều này tương tự như việc thay đổi sự sống loài cá bằng sự sống loài chim. Không cần phải dạy cá bay; tự nhiên nó sẽ bay được. Bây giờ, chúng ta sẽ không đề cập đến phương cách để được tái sinh. Chúng ta chỉ cần nhận biết sự tái sinh là gì. Từ bỏ sự sống tội lỗi và thay thế sự sống ấy bằng một sự sống thánh khiết, đó là sự cứu rỗi của chúng ta.

HƯ HOẠI TỪ BÊN TRONG

Vài năm về trước, tôi ở tại Amoy. Một ngày kia, tôi cùng với người anh em đồng công tên là Wang đi truyền giảng trong các làng mạc. Khi hoàn tất cuộc thăm viếng thì đã gần nửa đêm. Cả hai chúng tôi đều rất khát nước. Mọi cửa tiệm bên đường đều đóng cửa, và chúng tôi không thể tìm được nước ở đâu cả. Đến cuối làng kia, chúng tôi trông thấy một cửa hàng nhỏ vẫn còn mở. Chúng tôi vui vẻ mua hai trái lê lớn. Chúng tôi chọn những trái lê lớn và sạch nhất. Nhìn ngoài vỏ, không có lỗ thủng hay vết giập nào cả. Chúng tôi vừa đi vừa ăn. Một lúc sau, chúng tôi cảm thấy có điều gì đó là lạ. Khi xem xét trái lê dưới một ngọn đèn, chúng tôi khám phá rằng bên trong trái lê đã bị hư. Điều duy nhất chúng tôi có thể làm là bắt bỏ đi những con sâu rồi ăn phần còn lại.

Tôi nói với anh Wang: “Vỏ những trái lê này dường như rất láng bóng; không có vết thủng nào cả. Anh có biết làm thế nào những con sâu ấy vào được trong trái lê không? Tôi xin nói cho anh nghe. Khi cây lê còn đang nở hoa, sâu đã đẻ trứng trong các cánh hoa của cây lê rồi. Khi bông hoa héo đi và trái lê được hình thành, trứng nở ra và tăng trưởng bên trong những trái lê ấy. Ở bên ngoài những trái lê này có vẻ tốt lành, nhưng bên trong lại có đầy sâu”. Đây là điều chúng ta vừa bàn đến. Sự gian ác của con người không chỉ ở trong hành vi của người ấy. Vấn đề căn bản là con người hư hoại trong sự sống của mình. Sự cứu rỗi trong Đạo Đấng Christ không phải là thay đổi phẩm hạnh bên ngoài, mà là hoán đổi sự sống bên trong.

SÔI SỤC Ở BÊN TRONG

Tôi biết một bà nọ tính tình rất tốt. Bà không bao giờ nổi giận. Một ngày kia, khi đứa cháu gái đến nhà bà thăm thì gặp một người cực kỳ vô lý khiển trách bà một hồi lâu. Người ấy thốt ra nhiều lời kinh khủng với bà, nhưng bà không đáp lại một lời, trên môi vẫn luôn nở một nụ cười. Sau khi người ấy đi khỏi, người cháu trầm trồ khen rằng: “Thưa dì, dì thật đã tỏ ra kiên nhẫn để có thể kiềm chế không nổi giận. Nếu là dì, con đã nổi giận rồi. Ít nhất, con cũng đã nói trả lại vài tiếng với người ấy”. Người dì đáp rằng: “Không. Đừng nghĩ là dì không nổi giận. Dì đang sôi sục ở bên trong! Nhưng dì đã tu dưỡng tính chịu đựng và đè nén cảm xúc của dì”.

Vấn đề của chúng ta không phải là nan đề có bùng nổ ra bên ngoài chúng ta hay không. Nhưng vấn đề là có nan đề ở bên trong hay không. Than ôi! Sự thật quá đúng là chúng ta đều có mọi loại nan đề ở bên trong! Kinh-thánh cho thấy rằng tự bản chất chúng ta là tội lỗi. Việc một người đeo đuổi tội không có gì là lạ cả. Những phần ở bên ngoài và những phần ở bên trong cảm thấy tương hợp với nhau khi người ấy phạm tội. Đó là một hậu quả tất nhiên đối với người ấy. Cuộc sống con người của chúng ta bị xác thịt, thế gian và tội điều khiển.

MẦM MỐNG TỘI LỖI BÊN TRONG CON NGƯỜI

Bề ngoài một số người có vẻ tốt lành. Họ có ý thức đạo đức cao và tiêu chuẩn cư xử đứng đắn. Dường như họ sở hữu được một sự sống tốt hơn. Nhưng những cư xử lịch sự bề ngoài chỉ là những hành động được kiềm chế. Họ giống như một con ngựa được dây cương kìm chặt. Nếu có cơ hội, nó sẽ lao mình gây ra lắm nan đề rắc rối. Tôi xin nói thành thật rằng mỗi người đều có thể trở nên một tên cướp, và mỗi người quân tử đều có thể trở nên một kẻ tội phạm đáng khinh. Chỉ buông lơi ra là mọi thói đồi bại đều có thể tuôn ra. Mầm mống tội lỗi ở bên trong con người. Một người phạm tội không phải là điều lạ.

Không ai cần quyết định nổi giận, mà chỉ cần phải quyết định không nổi giận. Chưa có ai viết trong nhật ký của mình rằng: “Từ nay trở đi, tôi quyết định nổi giận mỗi ngày một lần. Nếu chểnh mảng thì tôi sẽ tự trừng phạt chính mình!” Chỉ tính kiên nhẫn mới cần đến sự quyết tâm, còn làm những chuyện gian ác thì rất tự nhiên, không cần những nỗ lực có ý thức. Chỉ khi làm lành mới cần quyết tâm.

TỘI LÀ MỘT BẢN CHẤT CỐ HỮU

Tôi ngủ trong căn phòng nhỏ đó, ở ngay phía ngoài cánh cửa. Nếu có một bóng đèn bật sáng tại đại sảnh này, tôi sẽ không thể ngủ ở đó được. Nếu muốn ngủ, tôi chỉ cần đóng cửa, và ánh sáng sẽ bị che khuất khỏi tôi. Sự tối tăm là đặc tính vốn có trong căn phòng ấy, còn ánh sáng là yếu tố từ bên ngoài. Điều duy nhất tôi có thể làm là xua đi yếu tố ở bên ngoài, chứ không thể xua đi sự tối tăm vốn có bên trong. Bạn có thể đóng cánh cửa của mình đối với những khát vọng vô tội, nhưng không bao giờ có thể đóng cánh cửa của mình đối với những cám dỗ tội lỗi. Vì sự sống chúng ta có vốn hư hoại, nên biểu hiện của nó trong cuộc sống của chúng ta cũng gian ác.

Sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời là để tái sinh chúng ta hầu chúng ta được thay đổi sự sống. Sự sống mới là sự sống của chính Đức Chúa Trời. Tái sinh là tiếp nhận sự sống của Đức Chúa Trời. Điều này có nghĩa là từ nay trọn bản thể của chúng ta được cất đi, và Đức Chúa Trời đang sống trong mình. Chúng ta không còn sống sự sống của riêng chúng ta nữa. Đức Chúa Trời trở nên sự sống của chúng ta. Tôi không bao giờ thúc đẩy người ta làm lành. Thậm chí tôi có ngày đêm thúc đẩy họ thì vẫn không hiệu quả gì. Một người không thể sống sự sống của Đức Chúa Trời được. Chỉ có sự sống Đức Chúa Trời được truyền vào người ấy thì mới dẫn đến cuộc sống giống Đức Chúa Trời. Tiếp nhận sự sống của Đức Chúa Trời là tái sinh, và chỉ sự tái sinh mới mang đến sự thay đổi trong cách cư xử bên ngoài.

NGƯỜI ĐƯỢC TÁI SINH

Chúng ta vẫn cần tra cứu Kinh-thánh để hiểu vấn đề tái sinh. 1 Cô-rin-tô 2:14: “Nhưng người thuộc hồn không tiếp nhận những điều thuộc về Linh của Đức Chúa Trời, vì những điều này là ngu dại đối với người ấy, và người ấy cũng không thể biết được, vì điều ấy phải được biện biệt cách thuộc linh”. Một người chưa được tái sinh là một người thuộc xác thịt. Người ấy không những không thể hiểu những điều thuộc về Đức Chúa Trời, mà còn xem chúng là ngu dại. Dầu muốn, người ấy cũng không thể hiểu biết, vì người ấy không có quan năng để hiểu biết. Nếu chưa được tái sinh, người ấy không có sự sống ấy, và kết quả là không có khả năng hiểu biết.

Xin đọc lại La Mã 8:5-8: “Vì những người theo xác thịt chú tâm đến những điều thuộc về xác thịt, còn những người theo Linh thì [chú tâm đến] những điều thuộc về Linh; vì tâm trí đặt vào xác thịt là sự chết, nhưng tâm trí đặt vào Linh là sự sống và bình an. Vì tâm trí đặt vào xác thịt thì thù nghịch với Đức Chúa Trời vì nó không phục luật pháp của Đức Chúa Trời, lại cũng không thể phục được; những người ở trong xác thịt không thể làm vui lòng Đức Chúa Trời”.

Những câu này cho thấy rõ rằng có một số người chú tâm vào xác thịt và sống theo xác thịt. Họ ở dưới sự điều khiển của xác thịt mà chống lại Đức Chúa Trời. Vì vậy, họ không bao giờ có thể thuận phục luật pháp của Đức Chúa Trời. Dầu muốn, họ cũng không thể thuận phục được, nói gì đến việc họ có thể làm vui lòng Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, một người được tái sinh bước theo Thánh Linh và vui hưởng sự sống và sự bình an. Sự khác biệt giữa hai loại người này nằm ở chỗ sự sống đã được thay đổi hay chưa.

ĐƯỢC SINH BỞI LINH

Giăng 3:3: “Giê-su trả lời và nói cùng người: Thật vậy, thật vậy, Ta nói với ngươi, nếu một người không được tái sinh, thì người ấy không thể thấy được vương quốc của Đức Chúa Trời”. Nếu một người chỉ sở hữu sự sống thiên nhiên của mình, tức sự sống mà người ấy vốn có với tư cách là một con người, thì không thể thấy vương quốc của Đức Chúa Trời! Vương quốc của Đức Chúa Trời là gì? La Mã 14:17 nói: “Vì vương quốc của Đức Chúa Trời không phải là sự ăn uống, nhưng là sự công chính, bình an và vui mừng trong Thánh Linh”. Vương quốc của Đức Chúa Trời là về những điều thuộc linh, tức là sự công chính, bình an và vui mừng. Và mọi điều này đều ở trong Thánh Linh. Không có sự tái sinh thì những điều này không thể hiểu được và không thể thấy được. Nếu muốn thấy những điều này, một người phải được tái sinh.

RANH GIỚI — SỰ SỐNG

Giăng 3:6: “Điều gì sinh bởi xác thịt là xác thịt, và điều gì sinh bởi Linh là linh”. Christ Giê-su cho chúng ta một ranh giới rõ ràng. Những gì sinh bởi Linh thì tuyệt đối khác với những gì được sinh bởi xác thịt. Ngài không bao giờ đến để cải thiện xác thịt của con người. Điều gì sinh bởi xác thịt vẫn là xác thịt. Cho dầu bạn có cải thiện bao nhiêu đi nữa thì xác thịt vẫn là xác thịt. Không có cách nào khác ngoại trừ được sinh bởi Linh. Điều gì sinh bởi Linh là linh.

Tái sinh không phải là kể rằng “mọi sự trong quá khứ như đã chết ngày hôm qua và mọi sự trong tương lai như được sinh ra ngày hôm nay”. Không có chuyện đó! Nếu không thay đổi sự sống thì dầu có sinh đi sinh lại nhiều lần, bạn vẫn là xác thịt. Vẫn không có sự tái sinh. Có một vực thẳm mênh mông ngăn cách hai sự sống này mà người ta không thể vượt qua được. Chỉ điều gì sinh bởi Linh mới là linh.

Tôi chỉ muốn hỏi bạn một vài câu hỏi. Bạn đang cải thiện sự sống của mình, hay đã tiếp nhận sự sống của Đức Chúa Trời? Bạn đang ở trong tiến trình cải thiện chính mình, hay đã tiếp nhận sự sống của Đức Chúa Trời rồi? Đức tin thật về Giê-su Christ ban sự sống của Đức Chúa Trời cho con người. Đây là sự sống mà Đấng Christ muốn ban cho con người. Nếu tiếp nhận sự sống này, bạn sẽ là một người được tái sinh, và sẽ có thể sống sự sống Đức Chúa Trời trên đất.

Phước cho những ai không còn hi vọng nơi sự sống của mình nữa. Một sự sống thần thượng đã được dành sẵn cho người ấy. Nếu đã thỏa lòng với sự sống của mình thì Đấng Christ không thể làm gì được. Ngài không bao giờ giúp bạn cải thiện sự sống của mình. Đức Chúa Trời muốn bạn được sinh lại và thay đổi sự sống của mình. Đây là sự cứu rỗi của Đấng Christ.