Thông tin sách

Đức Tin Cơ Đốc Bình Thường

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Normal Christian Faith
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 7

Untitled Document

CHƯƠNG BẢY

HAI CON NGƯỜI TẬP THỂ

Chúng ta đã thấy rằng một người không thể tách rời Đấng Christ khỏi lẽ thật, thực tại hay khỏi các giáo lý. Ngài cũng không thể bị biệt lập với đức tin Cơ-đốc. Vậy Đấng Christ liên hệ thế nào với loài người chúng ta?

BA KHÁI NIỆM QUAN TRỌNG

Trước khi xem xét mối liên hệ giữa Đấng Christ với con người, chúng ta phải nghiên cứu về luật di truyền một ít. Một sự sống mang một đặc điểm hay nét đặc trưng trong bản chất của nó thì có thể truyền cùng một đặc điểm ấy cho thế hệ kế tiếp. Xem xét luật di truyền ấy một cách khác, chúng ta có thể tìm thấy tính khí hay phong cách riêng của người cha trong đứa con. Nhưng bất cứ những gì có được bằng sự học hỏi thì không phải là di truyền. Chẳng hạn, một người thợ rèn có thể có được cánh tay mạnh khỏe và vạm vỡ nhờ sự luyện tập của mình, nhưng cánh tay của con cái ông có thể vẫn ốm yếu, nhỏ bé. Bất cứ những gì có được sau khi sinh ra thì không thể truyền cho thế hệ mai sau. Điều này là một sự kiện và hiện tượng được khoa sinh vật học thừa nhận.

Có một khái niệm vô cùng quan trọng trong Kinh-thánh, ấy là sự liên hiệp của loài người. Theo Kinh-thánh, ngoài sự hiện hữu của cá nhân chúng ta, thì toàn thể thế giới — bất kể có bao nhiêu triệu người đi nữa — có thể xem như được cấu tạo từ hai người. Đó là hai người tập thể, bao hàm hàng triệu triệu người. Toàn thể nhân loại bao hàm trong hai người này. Họ là hai người đại diện có tính cách pháp lý. Vì Kinh-thánh kể như vậy, nên con người Giê-su có thể chết cho tất cả chúng ta và gánh mọi tội lỗi của chúng ta. Bây giờ tất cả chúng ta có thể nhận được sự sống qua Ngài.

Một sinh viên về ngành sinh học có thể cho chúng ta biết rằng có một khái niệm lạ lùng trong sinh học hoàn toàn trái ngược với khái niệm của chúng ta, ấy là sự sống của người con có thể được xem là già hơn sự sống của người cha, và sự sống của người cháu già hơn sự sống của người ông nhiều. Điều này hoàn toàn đúng sự thật. Người con thừa kế sự sống của người cha và tiếp tục sự sống đó. Do đó, sự sống của người con già hơn sự sống của người cha. So với A-đam, sự sống của bạn và tôi tự nhiên là già hơn vì sự sống của A-đam chấm dứt lúc hơn chín trăm tuổi. Còn bạn và tôi thì vẫn sống và sẽ tiếp tục sống.

Đây là ba khái niệm quan trọng mà chúng ta phải xem xét khi nhìn vào mối liên hệ giữa Đấng Christ và con người: đó là tính di truyền của sự sống con người, sự liên hiệp của loài người và sự tiếp tục của sự sống con người.

MỘT CON NGƯỜI TẬP THỂ TO LỚN

Con người không những là một cá nhân, hiện hữu một mình, chỉ chịu trách nhiệm đối với hành vi và thái độ của riêng mình, mà còn thuộc về một con người tập thể. Mỗi người đều là một phần của một sự sống vĩ đại. Người ấy là một sự tiếp diễn, và đang tiếp tục sự sống vĩ đại ấy. Con người đầu tiên trong con người tập thể này có một sự sống bao hàm mọi sự sống của những con người khác; hành vi của ông trở nên hành vi của mọi người theo sau, và các đặc tính của ông được truyền cho mọi thế hệ về sau; tất cả đều mang cùng những nét đặc trưng như ông.

Đề tài được bàn đến ở đây thật rộng lớn. Nhưng chúng ta phải hiểu những khái niệm này trước khi có thể nhận thấy sự cứu chuộc của Đức Chúa Trời và mối liên hệ của Đấng Christ với con người.

MÊN-CHI-XÊ-ĐÉC VÀ ÁP-RA-HAM

Bây giờ chúng ta có thể quay sang chương bảy trong sách Hê-bơ-rơ. Trước hết chúng ta hãy đọc các câu từ 1 đến 10: “Vả, Mên-chi-xê-đéc ấy là vua của Sa-lem, thầy tế lễ của Đức Chúa Trời Chí Cao, đã đón Áp-ra-ham khi ông ấy đánh giết các vua trở về, mà chúc phước cho. Áp-ra-ham cũng lấy một phần mười về mọi vật mình đã thâu được mà dâng cho vua. Theo sự dịch giải thì tên vua ấy trước nhất là Vua sự công chính, lại là Vua Sa-lem, tức là Vua bình an. Người không cha, không mẹ, không gia phả, không có ngày sanh, cũng không có ngày chết, bèn là giống như Con Đức Chúa Trời, cứ làm thầy tế lễ mãi mãi. Hãy nghĩ xem, tổ phụ Áp-ra-ham đã lấy một phần mười trong vật tốt nhất đã chiếm được mà dâng cho vua ấy, thì vua ấy tôn trọng là dường nào. Và trong con cháu Lê-vi hễ ai nhận chức tế lễ, thì vâng mạng theo luật pháp mà thâu một phần mười của dân chúng, tức là của anh em mình, dầu những kẻ ấy cũng do lòng Áp-ra-ham mà ra. Nhưng đấng kia không thuộc gia phả Lê-vi lại đã thâu một phần mười của Áp-ra-ham và chúc phước cho kẻ có lời hứa. Nhưng bậc trên chúc phước cho bậc dưới là không phải bàn cãi. Mà tại đây người thâu một phần mười đều là người hay chết, còn đó là người có lời chứng rằng người vẫn sống. Như vậy có thể nói rằng, chính Lê-vi, là kẻ thâu một phần mười kia, cũng đã do Áp-ra-ham mà đóng một phần mười, vì lúc Mên-chi-xê-đéc đón Áp-ra-ham thì Lê-vi còn ở trong lòng tổ phụ”.

Trong phân đoạn này, người viết nói với người Hê-bơ-rơ rằng chức vụ tế lễ mà họ dựa vào xuất phát từ dòng Lê-vi. Tuy nhiên, Đấng Christ mà chúng ta tin lại không xuất phát từ Lê-vi. Trái lại, Ngài thuộc về dòng Mên-chi-xê-đéc là người vốn cũng là một thầy tế lễ.

MÊN-CHI-XÊ-ĐÉC VĨ ĐẠI HƠN LÊ-VI

Lê-vi hay Mên-chi-xê-đéc vĩ đại hơn? Tất nhiên, câu trả lời là Mên-chi-xê-đéc. Nhưng tại sao? Tại đây người viết nêu lên trường hợp Áp-ra-ham. Áp-ra-ham dâng tặng một phần mười của những gì ông có được cho Mên-chi-xê-đéc. Không những Mên-chi-xê-đéc chấp nhận món quà ấy, mà ông còn chúc phước cho Áp-ra-ham. Vì vậy, không phải bàn cãi gì nữa, Mên-chi-xê-đéc vĩ đại hơn Áp-ra-ham.

Những điều đó liên quan gì đến Lê-vi? Mối liên hệ nằm trong sự kiện “Lúc Mên-chi-xê-đéc đón Áp-ra-ham thì Lê-vi còn ở trong lòng tổ phụ”. Mặc dầu Lê-vi được sinh ra hàng trăm năm sau, nhưng theo nguyên tắc liên hiệp thì Lê-vi dâng lên một phần mười cho Mên-chi-xê-đéc khi ông đang ở trong Áp-ra-ham. Cùng ngày đó, ông ở bên trong Áp-ra-ham đã được Mên-chi-xê-đéc chúc phước. Do đó, Mên-chi-xê-đéc vĩ đại hơn Lê-vi.

Đức tin của chúng ta có một khái niệm trọng yếu: một người làm những gì hay hành động thế nào đều ảnh hưởng đến các thế hệ tương lai của người ấy. Nếu các tổ phụ của chúng ta đã làm thế này thế nọ thì chúng ta hẳn cũng đã làm như vậy. Chúng ta đã được sinh ra hay chưa thì không phải là vấn đề, vì chúng ta đã làm cùng một điều trong khi chúng ta ở trong họ.

KHỞI ĐẦU SỰ SA NGÃ VÀ SỰ CỨU CHUỘC CON NGƯỜI

Đây là khởi điểm của sự sa ngã của con người, và đây cũng là khởi điểm của sự cứu chuộc con người. Đấng Christ nhận thức được bản chất của sự liên hiệp trong sự sống con người. Khi con người đầu tiên phạm tội, tất cả những người sinh ra sau người ấy cũng đã phạm tội. Vì vậy, nếu một người khác có thể được lập làm nguồn sự sống và làm đầu của dòng giống mới, thì những người theo sau người ấy sẽ có thể dự phần vào tất cả những gì người ấy “là” và tất cả những gì “đã thực hiện” trong người ấy.

ĐÃ PHẠM TỘI TRONG A-ĐAM

Kinh-thánh xem sự sa ngã của nhân loại như thế nào? Kinh-thánh cho chúng ta thấy rằng do sự liên hiệp của loài người, khi người đầu tiên là A-đam phạm tội, mọi người đều phạm tội trong A-đam, dầu chưa ai được sinh ra cả.

Cách chúng ta nhìn vào sự việc này là cá nhân chúng ta có phạm tội hay không. Đó không phải là cách của Đức Chúa Trời. Mặc dầu từ khi sinh ra tôi chưa bao giờ phạm tội, Đức Chúa Trời vẫn hỏi tôi ra từ ai. Nếu ra từ A-đam thì tôi đã có mặt tại đó và dự phần khi A-đam phạm tội trong vườn Ê-đen, mặc dầu tôi chưa từng phạm tội từ khi được sinh ra. Theo luật trong sinh học, sự sống của tôi được A-đam truyền cho. Sự sống sau cùng cũng giống như sự sống đầu tiên. Theo Đức Chúa Trời, mỗi người từ A-đam trở đi đều là một tội nhân. A-đam đã phạm tội, vì vậy mỗi một người đều trở nên một tội nhân trong A-đam.

Giả sử một người chưa bao giờ phạm tội (dĩ nhiên là chưa từng có ai như vậy hiện hữu). Đức Chúa Trời vẫn xem người ấy là một tội nhân vì sự sống của người ấy là một sự sống phạm tội; người ấy là dòng dõi con cái của một sự sống tội lỗi. Mặc dầu chúng ta không cảm thấy rằng mình có cùng một kinh nghiệm giống như A-đam, nhưng sự thật là sự sống của A-đam ở trong loài người. Cho đến ngày nay, chúng ta vẫn mang sự sống này trong mình.

MỘT NGƯỜI KHÁC

Kinh-thánh cũng cho chúng ta thấy một người khác là Đấng Christ. Đức Chúa Trời nhìn xem Đấng Christ như Ngài nhìn xem A-đam. Đức Chúa Trời kể A-đam và mọi người ra từ ông là một người. Tương tự như vậy, Đức Chúa Trời xem Đấng Christ là Đầu và bao gồm mọi người ra từ Ngài như một người. Sự sống chúng ta nhận được từ A-đam là một sự sống tội lỗi. Nếu xuất phát từ Đấng Christ và nhận được sự sống của Ngài, chúng ta có thể được tự do khỏi tội như Giê-su.

Vào lúc này, chúng tôi sẽ không bàn đến phương cách tiếp nhận sự sống này, tức sự sống phát xuất từ Ngài, nhưng chúng tôi sẽ giải thích điều này về sau. Chúng ta cần thấy thế nào sự sống xuất phát từ Đấng Christ là chính sự sống của Giê-su. Đó là một sự sống vô tội, một sự sống làm vui lòng Đức Chúa Trời, đầy dẫy Thánh Linh, hoàn toàn thánh khiết và công chính. Khi nhận được một sự sống như vậy, chúng ta sẽ giống như Đấng Christ, có cùng những kinh nghiệm mà Ngài đã có.

KHÔNG CÓ NGƯỜI THỨ BA

Thế nên, trong toàn thể nhân loại chỉ có hai người. Bạn hoặc ở trong A-đam hoặc ở trong Đấng Christ. Nếu không liên hệ đến A-đam thì bạn phải được gắn bó với Đấng Christ. Bạn không thể tìm thấy một người thứ ba. Có lần, một người kia hỏi tôi rằng: “Có bao nhiêu người ở dưới địa ngục?” Tôi nói với người ấy rằng chỉ có một người ở đó, và cũng chỉ có một người ở trên trời. Người trong Đấng Christ ở một nơi, và người trong A-đam ở một nơi khác. Điều này vô cùng đơn giản.

HAI A-ĐAM, HAI NGƯỜI

Vì Kinh-thánh xem toàn thể nhân loại là hai người, nên chúng ta không lấy gì làm ngạc nhiên khi đọc 1 Cô-rin-tô 15:45 và 47: “Cũng có chép rằng: ‘Người đầu tiên là A-đam đã trở nên một hồn sống’. A-đam sau cùng đã trở nên Linh ban-sự-sống... Người thứ nhất ra từ đất, thuộc về đất, người thứ hai ra từ trời”.

Kinh-thánh xem người đầu tiên là A-đam, cũng xem Đấng Christ là một A-đam khác, tức A-đam sau cùng. Điều này có nghĩa là sẽ không có một A-đam thứ ba. Chỉ có hai A-đam. Kinh-thánh kể thế nào? Kinh-thánh kể A-đam là người đầu tiên và Đấng Christ là người thứ hai. Từ A-đam đến Đấng Christ hàng triệu người đã được sinh ra. Nhưng Kinh-thánh không xem họ như là những cá nhân. A-đam là thứ nhất. Đấng Christ là thứ hai.

Do đó, mọi người thân phát từ A-đam đều bao hàm trong ông. Họ đều liên hệ đến tội; tất cả đều tội lỗi, và đều là bụi đất. Tương tự như vậy, những ai nhận được sự sống từ A-đam sau cùng đều bao hàm trong Đấng Christ, có được tất cả những kinh nghiệm của Giê-su. Tội không còn quyền lực trên họ. Họ thuộc về cõi trời.

LẠI LIÊN QUAN ĐẾN ĐẤNG CHRIST

Một lần nữa, chúng ta thấy rằng mỗi giáo lý chúng ta có đều liên hệ đến Đấng Christ. Mỗi kinh nghiệm mà một Cơ-đốc-nhân gặp phải đều gắn bó với Đấng Christ. Tất cả những gì Kinh-thánh đòi hỏi chúng ta là phải tin Ngài, lắng nghe Ngài, vâng lời Ngài và bước theo Ngài. Giải pháp cho mọi nan đề đều tùy thuộc vào Ngài và được tìm thấy trong Ngài. Điều duy nhất chúng ta cần làm là có được Đấng Christ làm sự sống của mình. Những kinh nghiệm của Ngài sẽ trở nên những kinh nghiệm của chúng ta. Ngài là trung tâm của đức tin chúng ta. Hễ chúng ta còn gắn bó với Ngài thì mọi sự đều tốt đẹp.

A-đam là một người tập thể, bao hàm các bạn, tôi và mọi người trong ông. Những kinh nghiệm của ông trong vườn Ê-đen đã trở nên của chúng ta. Kết cuộc của ông trở nên số phận của chúng ta. Tương tự như vậy, Đấng Christ là một người tập thể. Mối liên hệ mà mọi người trong Đấng Christ có với Ngài cũng giống như mối liên hệ mà trước đây họ từng có với A-đam. Mỗi kinh nghiệm của Đấng Christ trở nên kinh nghiệm của những người trong Ngài. Toàn thể nhân loại đều bị giới hạn trong hai con người này và liên quan mật thiết đến hai người ấy.

MỐI LIÊN HỆ CỦA HAI NGƯỜI VỚI NHÂN LOẠI

Bây giờ, chúng ta cần xét đến mối liên hệ trọng yếu của hai người với toàn thể nhân loại. La Mã 5:12: “Cho nên, như bởi một người mà tội đã vào trong thế gian, lại bởi tội mà có sự chết, và như vậy sự chết đã truyền đến mọi người, vì mọi người đều đã phạm tội”. Câu 14: “Nhưng, từ A-đam cho đến Môi-se sự chết vẫn trị vì trên cả những người không phạm tội giống như sự quá phạm của A-đam, là người làm biểu tượng về Đấng phải đến”.

Từ A-đam đến Môi-se là khoảng hai ngàn năm trăm năm. Vô số người đã được sinh ra, và họ đã phạm vô số tội lỗi trong khoảng thời gian này. Tuy nhiên, theo cách tính của Đức Chúa Trời, tội đã vào trong toàn thể nhân loại qua một người, tức A-đam, là biểu tượng của Đấng sẽ đến. Ông đã là hình ảnh thu nhỏ của Đấng Christ sẽ đến. Nhìn A-đam, bạn sẽ biết Đấng Christ như thế nào.

BỞI MỘT NGƯỜI

La Mã 5:15 tiếp đến nói rằng: “Nhưng không phải sự vi phạm thế nào, thì sự ban cho đầy ân điển cũng thể ấy, vì nếu bởi sự vi phạm của một người mà nhiều người chết, thì ân điển của Đức Chúa Trời và sự ban cho cách nhưng-không trong ân điển của một người, là Giê-su Christ, lại dồi dào cho nhiều người càng hơn biết bao”. Nếu qua tội của A-đam mà tất cả đều chết, thì khi Giê-su Christ trở nên sự công chính, ân điển lại càng dư dật hơn cho mọi người! Sự chết là bởi một người. Ân điển cũng vậy.

La Mã 5:16 đến 18 lặp lại nhiều lần rằng bởi một người thì như thế này, và bởi một người khác thì thế kia. Câu 19: “Vì như bởi sự không vâng phục của một người mà mọi người đều bị cấu tạo thành tội nhân thế nào, thì bởi sự vâng phục của một người mà mọi người đều sẽ được cấu tạo thành công chính cũng thế ấy”.

BỊ CẤU TẠO NÊN NHỮNG TỘI NHÂN HAY SỰ CÔNG CHÍNH

Kinh-thánh liên tục cho chúng ta thấy rằng không phải chúng ta chỉ đã phạm tội. Trái lại, chúng ta là những tội nhân trong A-đam. Tương tự như vậy, sự công chính không phải được chúng ta thực hiện. Nhưng chúng ta công chính trong Đấng Christ. Do sự không vâng phục của một người, là A-đam, tội đã vào trong người ấy, và toàn thể nhân loại bị cấu tạo thành những tội nhân. Tương tự như vậy, do hành vi công chính của một người, là Giê-su Christ, tức Đấng không những vô tội mà còn rất vâng phục đến nỗi chết trên thập tự giá, tất cả những ai trong Ngài đều nhận được sự sống và được cấu tạo thành công chính.

HAI NGUỒN CHÍNH CỦA NHÂN LOẠI

Có hai nguồn chính, hai đầu suối và hai dòng chảy của nhân loại. Mỗi người đều phát xuất từ một trong hai nguồn này. Nếu không ở trong dòng chảy của sự sống này thì bạn ở trong dòng chảy của sự sống kia. Không có dòng chảy ở giữa.

Những ai tin Đấng Christ thì ở trong Ngài. Phao-lô nói rằng ông ở trong Đấng Christ. Ông cũng nói về những Cơ-đốc-nhân khác như vậy. Hơn nữa, những người ở trong Đấng Christ không phải là các cá nhân; họ có Đấng Christ làm sự sống của mình, và họ tạo thành Thân Thể Đấng Christ với tất cả những người có cùng một sự sống. Đấng Christ là Đầu. Trong Ngài, mọi người liên hệ với nhau. Không ai bị cô lập.

HỘI THÁNH CHỨ KHÔNG PHẢI CƠ-ĐỐC GIÁO

Bây giờ, chúng ta phải nói đến chữ hội-thánh. Kinh-thánh không bao giờ dùng đến chữ Cơ-đốc giáo. Đôi khi chúng ta bắt buộc phải dùng chữ này cho dễ hiểu. Nhưng từ lâu chữ này đã bị hiểu lầm và mất đi ý nghĩa nguyên thủy của nó.

Kinh-thánh gọi con người tập thể vĩ đại ở trong Đấng Christ là hội-thánh. Chữ hội-thánh trong nguyên ngữ có nghĩa là một nhóm người được Đức Chúa Trời kêu gọi ra khỏi A-đam để vào trong Đấng Christ. Nhóm người này đã từng ở trong A-đam. Họ đáp ứng lời kêu gọi của Đức Chúa Trời và ra khỏi A-đam. Bây giờ họ không còn ở trong lãnh vực của A-đam nữa. Họ đã nhận được sự sống trong Đấng Christ và kết hiệp với Đấng Christ để trở nên hội-thánh.

CÁC NHÁNH VÀ CÂY

Khi sắp rời khỏi thế gian, Đấng Christ đã nói đến mối liên hệ của Ngài với các môn đồ. Ngài nói: “Ta là cây nho, các ngươi là nhánh” (Gi. 15:5). “Hãy cứ ở trong Ta, và Ta trong các ngươi” (c. 4). Ngài nói với họ rằng các nhánh cứ ở trong Ngài sẽ kết nhiều trái. Các Cơ-đốc-nhân không phải là những cá nhân. Họ là một phần của một cái cây, là Đấng Christ. Các nhánh và cây được kết hiệp làm một. Cây cung ứng nhựa cho các nhánh, và các nhánh hút sự sống từ cây.

Vì Cơ-đốc-nhân chúng ta hoàn toàn đồng nhất với Đấng Christ, nên sự vâng phục của Đấng Christ trở nên sự vâng phục của chúng ta, sự chết của Đấng Christ trở nên sự chết của chúng ta, cuộc sống của Đấng Christ trở nên cuộc sống của chúng ta, và vinh quang của Đấng Christ trở nên vinh quang của chúng ta. Mọi sự của Đấng Christ đều thuộc về chúng ta. Đây là mối liên hệ mật thiết giữa Đấng Christ và Cơ-đốc-nhân chúng ta.

Cơ-đốc-nhân là một người đã nhận được sự sống từ Đấng Christ và ở trong Đấng Christ. Nếu chúng ta muốn tìm thấy một Cơ-đốc-nhân ở ngoài Đấng Christ, thì sẽ không có một người nào như vậy. Phao-lô nói rằng ông là một người ở trong Đấng Christ. Ông không nói rằng mình ở trong Đấng Christ như một cá nhân. Khi ở trong Đấng Christ, chúng ta không còn là những con người riêng rẽ nữa.