Thông tin sách

Đức Tin Cơ Đốc Bình Thường

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Normal Christian Faith
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 6

Untitled Document

CHƯƠNG SÁU

ĐẤNG CHRIST — NỀN TẢNG GIÁO LÝ CỦA CHÚNG TA

Chúng ta đã nói rằng Đạo Đấng Christ không nhấn mạnh đến giáo lý mà nhấn mạnh đến thân-vị Đấng Christ. Thậm chí chỉ có một số ít giáo lý được bàn đến, và khi bạn bắt tay vào việc luận giải những giáo lý ấy, chúng luôn luôn quay sang chỉ về một thân-vị. Nếu đến với bốn sách Phúc-âm, bạn sẽ kinh ngạc khám phá ra rằng mọi điều được tường thuật chỉ là một sự mô tả về Giê-su người Na-xa-rét. Trước hết phải hiểu biết Ngài là ai, rồi những giáo lý sẽ đi theo sau. Chúng ta đã xác định con người của Giê-su Christ. Bây giờ chúng ta cần xem xét những giáo lý của đức tin chúng ta.

NHỮNG SỰ SO SÁNH TRONG CÁC GIÁO LÝ

Bạn không thể tìm thấy nhiều giáo lý trong bốn sách Phúc-âm. Cũng không tìm thấy nhiều giáo lý trong sách Công-vụ của các Sứ Đồ. Người ta chỉ tìm thấy các giáo lý khi đến với sách La Mã. Đây chính là điều trước đây chúng tôi từng nói, đó là bạn phải biết Giê-su Christ là ai trước khi có thể hiểu ý nghĩa các giáo lý của Ngài.

Về mặt giáo lý cũng có một sự khác biệt lớn lao giữa Đạo Đấng Christ và các tôn giáo khác. Tôi muốn nhắc lại rằng sự kiện tôi là một Cơ-đốc-nhân không có nghĩa là bạn phải cảm nhận và nhìn thấy nhiều điều như tôi. Tôi sẽ không mang một thái độ tự phụ như vậy. Một lần nữa tôi sẽ chỉ trình bày những sự kiện, cho thấy sự khác biệt giữa Đạo Đấng Christ và những tôn giáo khác. Tôi sẽ không quyết định điều nào là tốt hay điều nào là xấu. Xin các bạn chỉ xem xét những sự kiện. Nếu bạn nghĩ điều nào đúng thì hãy tin điều đó. Nếu không, hãy tự lựa chọn. Ở đây những lời nói khơi dậy cảm xúc không cần thiết. Vì vậy, tôi sẽ không khẩn nài hay mời gọi.

Quan sát tất cả những tôn giáo hiện có, bạn sẽ nhận thấy rằng tất cả những tôn giáo ấy đều nhấn mạnh đến các giáo lý chứ không phải đến một con người. Dầu Khổng Tử hay Lão Tử, thì họ là ai và họ dạy dỗ những gì là hai điều khác biệt. Đó là hai thực thể riêng biệt. Giáo lý của họ không liên hệ gì nhiều đến con người của họ. Bạn có thể lấy con người của họ ra khỏi tôn giáo của họ, thì điều đó cũng sẽ không làm thay đổi gì mấy. Một người chỉ rao giảng các giáo lý, nhưng lại tách rời khỏi những gì người ấy giảng.

Trường hợp đức tin của chúng ta thì không phải như vậy. Giáo lý Cơ-đốc hình thành khi nào? Các giáo lý bắt đầu thành hình sau khi con người là Đấng Christ chết, sống lại và rời khỏi thế gian. Tất cả các giáo lý đều theo sau. Hơn nữa, tất cả các giáo lý này đều tập trung vào Đấng Christ. Các giáo lý và Đấng Christ không thể phân ly. Trước hết bạn có Ngài, rồi mới có các giáo lý về Ngài.

SỰ LIÊN HIỆP GIỮA ĐỨC CHÚA TRỜI VÀ CON NGƯỜI

Chẳng hạn, có một giáo lý trong Đạo Đấng Christ nói về sự liên hiệp giữa Đức Chúa Trời và con người. Đó là một giáo lý rất quan trọng. Nếu mở Kinh-thánh ra để xem làm thế nào lại có thể như vậy được, bạn sẽ thấy nguồn gốc của một giáo lý như vậy nằm trong sự kiện Đức Chúa Trời đã trở nên con người là Giê-su. Ngài là Đức Chúa Trời được hòa lẫn với con người.

Kinh-thánh không trình bày một giáo lý về Đức Chúa Trời trở nên một với con người. Nhưng Kinh-thánh cho thấy Giê-su người Na-xa-rét, là kiểu mẫu về việc Đức Chúa Trời hiệp một với con người. Đức Chúa Trời và con người vốn tách biệt; có một hố sâu rộng lớn giữa Đức Chúa Trời và con người. Cả hai không thể liên hiệp được. Nhưng người Na-xa-rét ấy đã đến. Ngài là Đức Chúa Trời đến để làm một con người. Ngài là chiếc cầu bắt giữa con người và Đức Chúa Trời, nối kết cả hai thành một. Đây không phải là một giáo lý dạy dỗ người ta làm một với Đức Chúa Trời. Đây là một sự thật: từ nay trở đi, khi một người ở trong Đấng Christ, người ấy có thể làm một với Đức Chúa Trời.

GIÁO LÝ VỀ SỰ CHẾT

Một giáo lý vô cùng quan trọng khác trong Kinh-thánh là về sự chết. Kinh-thánh mô tả con người hoàn toàn bại hoại, không còn cách nào cải thiện được. Giải pháp duy nhất là sự chết. Con người được ví sánh như miếng gỗ bị sâu bọ đục khoét đến nỗi không còn có thể chạm trổ hay uốn nắn được nữa. Số phận duy nhất dành cho người ấy là hồ lửa. Sự chết là giải pháp. Chỉ những người đã chết mới không kiêu ngạo dầu bạn có khen ngợi họ cả ngàn lần đi nữa. Chỉ những người đã chết mới không nổi giận dầu bạn khiển trách họ nhiều lần. Chỉ những người đã chết mới không bị tội cám dỗ và không phạm tội. Sự chết giải quyết mọi nan đề liên quan đến tội. Nhưng làm sao chúng ta có thể chết được? Làm thế nào sự chết ấy có thể xảy ra? Tôn giáo sẽ khuyên bạn phải chết. Hãy chết đi! Nếu bạn chết đi, tội sẽ không còn đối tượng để điều khiển nữa! Nhưng làm thế nào một người có thể chết được? Có phải bằng cách tự tử không? Hoặc bằng cách tự gieo mình xuống biển? Hay như những học giả Trung Hoa khi xưa từng nói, ấy là bằng cách xem mọi việc đã qua như đã chết hôm qua? Không! Tất cả những điều đó là các phương pháp của những tôn giáo tầm thường. Chúng không phải là sự dạy dỗ Cơ-đốc.

CHÚNG TA CÓ THỂ CHẾT BỞI VÌ ĐẤNG CHRIST

Giáo lý về sự chết liên quan chặt chẽ với Đấng Christ. Thân-vị của Ngài xác định các giáo lý của Ngài. Giê-su đã chết. Kinh-thánh đã nói gì về điều này? Kinh-thánh nói rằng thế gian đã chết với Ngài (2 Cô. 5:14). Sự chết của Ngài là chết đối với tội; thế nên, cả thế gian đều chết đối với tội. Cả thế gian, vốn ở trong tội, bị chết trong đó. Chỉ duy Giê-su không bị sự chết chạm đến. Ngài không chết trong tội; Ngài chết đối với tội (La. 6:10). Nếu hiệp một với Ngài thì bạn cũng chết đối với tội bởi sự chết của Ngài (c. 11). Tội sẽ không còn đối tượng để điều khiển. Mọi nan đề về tội trong chúng ta sẽ được giải quyết.

Đó là giáo lý của Đạo Đấng Christ. Đó là một sự kiện hoàn toàn gắn chặt với thân-vị Đấng Christ. Đó không phải là thúc giục người ta sống một cuộc sống đạo đức và ăn năn những lầm lỗi của họ. Những điều đó hoàn toàn không phải là các giáo lý Cơ-đốc. Vì Đấng Christ đã chết, nên bất cứ ai ở trong Ngài cũng bị chết, hoàn toàn chết, đối với tội. Tội không còn nắm giữ chúng ta nữa. Nếu Đấng Christ chưa từng chết thì sẽ không có giáo lý nào cả. Mọi kinh nghiệm và giáo lý đều căn cứ trên thân-vị Giê-su Christ này.

GIÁO LÝ VỀ SỰ SỐNG LẠI

Một sự kiện khác mà chúng ta có là sự sống lại của Đấng Christ. Ngài đã chết và được sống lại. Nhờ đó, về phía chúng ta, không những chúng ta chết đối với tội, tách biệt khỏi tội; mà chúng ta còn được tái sinh và là một cõi sáng tạo mới trong sự sống lại của Đấng Christ. Tất cả những điều này liên quan chặt chẽ với thân-vị Đấng Christ. Không thành tựu nào là do chúng ta làm ra. Mọi sự đều tùy thuộc vào Ngài.

NHỮNG SỰ DẠY DỖ ĐỀU LIÊN QUAN CHẶT CHẼ VỚI ĐẤNG CHRIST

Không phải Kinh-thánh hoàn toàn không có những sự dạy dỗ. Tuy nhiên, mọi sự dạy dỗ đều dựa vào thân-vị Đấng Christ. Chỉ khi Ngài có một kinh nghiệm nào đó, thì mới có một giáo lý hay sự dạy dỗ cụ thể. Mỗi một giáo lý hay sự dạy dỗ đều liên quan chặt chẽ với kinh nghiệm bản thân của Ngài. Sự nhập thể của Ngài là nền tảng cho sự liên hiệp giữa Đức Chúa Trời với con người. Sự chết của Ngài là nền tảng cho việc chúng ta chết đối với tội cùng bản ngã và là nền tảng cho một cuộc sống thánh khiết. Sự sống lại của Ngài là nền tảng để chúng ta tiếp nhận sự sống mới. Mọi sự chúng ta đã có được đều căn cứ trên những gì Ngài đã đạt được. Các giáo lý hoàn toàn căn cứ vào thân-vị của Ngài và liên hệ mật thiết đến thân-vị ấy. Đây là Đạo Đấng Christ thật. Điều này làm cho đức tin của chúng ta khác với mọi tôn giáo khác.

NGÀI LÀ ĐƯỜNG ĐI, THỰC TẠI VÀ SỰ SỐNG

Lần kia khi Christ Giê-su sắp rời khỏi thế gian, Ngài giảng một giáo lý rất lạ lùng. Tất nhiên, giáo lý này cũng liên quan chặt chẽ với Ngài. Ngài phán: “Ta là đường đi, thực tại và sự sống” (Gi. 14:6). Có lẽ bạn đã từng nghe những người khác trích dẫn phân đoạn này. Ngài phán Ngài là đường đi. Ngài là con đường để đắc thắng tội. Ngài là con đường để đắc thắng những cám dỗ của thế gian. Chính Ngài là sự dạy dỗ của Ngài! Mọi con đường dẫn đến chiến thắng là chính Ngài.

Ngài cũng phán Ngài là thực tại. Chúng ta thường nghe người ta nói rằng những lời nói của người này hay người nọ rất thực tế. Đôi lúc khi một người nào đó đưa ra một luận thuyết, chúng ta gọi đó là thực tại. Trong hình học, khi đã chứng minh điều này bằng với điều kia, chúng ta nói mình đã tìm thấy một sự thật, một “thực tại”. Nhưng thực tại mà Christ Giê-su nói đến là chính Ngài. Ngài là thực tại.

Hơn nữa, Ngài là sự sống. Ngài không giảng một giáo lý suông và đòi hỏi bạn phải tự thi hành; Ngài chính là quyền năng sự sống để thực hiện những gì Ngài đã giảng. Tôn giáo bảo bạn là hãy chân thật và đừng nói dối. Có lẽ một người nào đó đến nói với bạn rằng: “Hãy tập đừng nói dối. Mỗi khi bạn nói dối thì hãy cắn lưỡi mình một lần”. Tôi nghĩ rằng nếu chúng ta có thể nhận ra mọi lời nói dối miệng mình đã thốt ra thì lưỡi chúng ta đã bị đứt làm đôi trước khi một ngày qua đi! Vì sự sống của chúng ta là sự sống con người, chúng ta không thể không nói dối hay phạm tội. Về phương diện này, sự sống con người hoàn toàn bất lực. Chỉ truyền cho bạn vài giáo lý tốt lành, cao thượng, trong khi để tự bạn thực hiện những giáo lý ấy, thì không phải là phương cách của Đấng Christ.

Kinh-thánh bày tỏ là Ngài làm cho bạn có khả năng. Khả năng ấy thuộc về Đấng Christ. Hễ bạn ở trong Ngài thì Ngài là sự sống của bạn. Ngài có thể làm cho bạn không nói dối, bất kể bạn là loại người thế nào!

NHỮNG ĐIỀU MÀ NHỮNG NHÀ SÁNG LẬP CÁC TÔN GIÁO KHÁC KHÔNG THỂ LÀM

Không nhà sáng lập tôn giáo nào khác đủ vĩ đại để duy trì ba điều này: con đường, thực tại và sự sống. Tất cả những kinh nghiệm của con người đều bao gồm trong ba điều này. Mỗi khi thực hiện một điều gì đó, bạn phải luôn luôn quyết định điều đó có đáng làm hay không. Sự suy xét này là một sự cân nhắc về thực tại. Sau khi quyết định, bạn phải tìm một phương cách. Và sau khi có phương cách bạn phải có năng lực. Mỗi khi khởi xướng thực hiện bất cứ điều gì, bạn phải luôn luôn trải qua ba bước này: đường đi, thực tại và sự sống.

Ba điều này không thể phân ly. Không phải trước hết bạn được ban cho thực tại và phương cách, rồi để tự bạn tìm kiếm sự sống. Tất cả ba điều này đều được tìm thấy trong một thân-vị. Khi bạn có Ngài, mọi nan đề đều sẽ được giải quyết. Đây là Giê-su. Đây là đức tin của chúng ta. Hễ có một con đường đến với Ngài thì mọi sự sẽ theo sau.

ĐƠN GIẢN Ở TRONG ĐẤNG CHRIST

Khi xem một vài phân đoạn Kinh-thánh, chúng ta dễ dàng khám phá rằng khi Kinh-thánh đề cập đến một giáo lý, Kinh-thánh luôn luôn nói điều đó “ở trong Đấng Christ”. Nhóm chữ “ở trong Đấng Christ” thường xuyên được đề cập đến. Vài phân đoạn nói: “bởi Đấng Christ”. Nhưng “bởi Đấng Christ” không phải là cách dịch tốt nhất. Lẽ ra những trường hợp ấy nên được dịch là “qua Đấng Christ”. Đức Chúa Trời không trực tiếp ban nhiều điều cho chúng ta; chúng phải đến “qua Đấng Christ”. Ngoài ra còn có những nhóm chữ khác như “với Đấng Christ” và “cùng với Đấng Christ”. Chúng cho thấy vị trí Đấng Christ chiếm hữu trong Kinh-thánh. Mọi sự đều phải được qua Ngài. Tiếp nhận Ngài là tiếp nhận giáo lý của Ngài. Không có Ngài thì có bất cứ giáo lý nào của Ngài cũng đều vô dụng.

KHÔNG CÓ MỐI LIÊN HỆ GIỮA NHỮNG NHÀ SÁNG LẬP TÔN GIÁO VÀ GIÁO ĐIỀU CỦA HỌ

Những điều được nói đến ở trên không thể áp dụng cho tất cả những tôn giáo khác. Bạn có thể là một người nhiệt thành theo các tôn giáo khác, gìn giữ từng giáo điều của các tôn giáo ấy, mà không có liên hệ gì đến chính những người sáng lập.

Trong toán học có một bảng được gọi là bảng cửu chương. Nhờ bảng ấy, bạn có thể tìm thấy tích số của bất cứ hai số nào từ một đến chín. Mọi con số đều được sắp xếp một cách chính xác. Bạn có biết ai soạn ra bảng ấy không? Tôi e rằng hàng triệu người dùng bản cửu chương mà chưa từng biết ai đã soạn ra nó. Nhưng bạn có thể dùng bảng ấy mà không biết ai đã làm ra nó. Mọi tôn giáo thông thường đều như vậy: bạn không cần có bất cứ mối liên hệ nào với những người sáng lập chúng, nhưng bạn có thể áp dụng các giáo lý của họ. Các giáo lý và những người rao giảng chúng không có mối liên hệ nào với nhau.

Tại Kaifeng, tôi đã gặp một giáo sĩ ngoại quốc. Ông từng nghe tôi giảng. Tôi khám phá ra rằng ông có liên hệ đến các giáo lý về Đấng Christ chứ không phải với chính Đấng Christ. Ông nói với một trong những người bạn học cùng lớp với tôi trước kia, mà người này bây giờ là anh em đồng công của tôi, về cách thực hành những sự dạy dỗ của Đấng Christ và giảng giải về thần học trong Kinh-thánh. Người anh em đồng công của tôi nói với ông rằng: “Ông có thể chạm đến người khác bằng những điều ấy không? Đã có ai ăn năn, từ bỏ những tội lỗi của mình chưa, và lời giảng của ông có thay đổi cuộc sống của người ấy không? Ông có một quyền năng như vậy không?” Những lời người đồng công của tôi nói đã làm cho ông ấy chết lặng đi.

VIÊN NGỌC QUÍ CỦA CÁC GIÁO LÝ LÀ ĐẤNG CHRIST

Nguồn gốc đức tin của chúng ta là Đấng Christ. Nếu không có mối quan hệ nào với Đấng Christ thì chúng ta không có năng lực. Những giáo lý về Đấng Christ hoàn toàn kết hiệp với Đấng Christ. Viên ngọc quí của các giáo lý ấy nằm trong Đấng Christ. Chỉ suy luận và thảo luận bề ngoài là điều vô ích.

Bây giờ chúng ta hãy xem xét sách La Mã trong Tân Ước. Tôi sẽ không đưa ra nhiều lời giải thích. Thay vào đó, tôi sẽ đơn giản trình bày những sự kiện cho các bạn. Chúng ta muốn thấy những gì Kinh-thánh bày tỏ.

La Mã 3:22, 24: “Tức sự công chính của Đức Chúa Trời bởi đức tin đến Giê-su Christ cho mọi người tin, không phân biệt ai hết;... nhưng nay nhờ ân điển Ngài mà họ được xưng công chính cách nhưng-không bởi sự cứu chuộc trong Christ Giê-su”. Những câu này bày tỏ rằng một người nhận được sự tha tội và được xưng công chính trước mặt Đức Chúa Trời bởi sự cứu chuộc của Christ Giê-su. Những điều này được căn cứ trên mối liên hệ với Đấng Christ. Không có sự cứu chuộc thì những tội lỗi của con người không thể được tha thứ.

QUA GIÊ-SU CHRIST

La Mã 5:1: “Vậy, chúng ta được xưng công chính bởi đức tin, thì có sự hòa bình với Đức Chúa Trời qua Chúa chúng ta là Giê-su Christ”.

Câu 2: “Cũng nhờ Đấng ấy chúng ta bởi đức tin được vào trong ân điển này, là chỗ chúng ta đang đứng, và khoe khoang trong niềm hi vọng về vinh quang của Đức Chúa Trời”.

Câu 10: “Vì nếu đang khi chúng ta còn là kẻ thù nghịch mà đã được giải hòa với Đức Chúa Trời bởi sự chết của Con Ngài, thì huống chi nay đã được giải hòa rồi, lại sẽ được cứu trong sự sống của Con ấy càng hơn biết bao”.

Câu 11: “Và không chỉ như vậy, chúng ta lại còn khoe khoang trong Đức Chúa Trời bởi Chúa chúng ta là Giê-su Christ, nhờ Ngài mà chúng ta hiện nay đã nhận được sự giải hòa”.

Mọi sự chúng ta đã nhận được, như sự xưng công chính, sự giải hòa, chỗ đứng trong ân điển, sự cứu rỗi, sự vui mừng trong Đức Chúa Trời, v.v..., đều được tiếp nhận qua Giê-su Christ. Chỉ nhờ qua Ngài mà chúng ta thừa hưởng tất cả những điều ấy.

NHẬN ĐƯỢC ÂN ĐIỂN BỞI NGÀI

La Mã 5:15: “Nhưng không phải sự vi phạm thế nào, thì sự ban cho đầy ân điển cũng thể ấy, vì nếu bởi sự vi phạm của một người mà nhiều người chết, thì ân điển của Đức Chúa Trời và sự ban cho cách nhưng-không trong ân điển của một người, là Giê-su Christ, lại dồi dào cho nhiều người càng hơn biết bao”.

Câu 17: “Vì nếu bởi sự vi phạm của một người mà sự chết đã trị vì qua một người ấy, thì những người nhận lãnh sự dư dật của ân điển và của sự ban cho sự công chính sẽ nhờ một người là Giê-su Christ mà trị vì trong sự sống càng hơn là biết bao”.

Vì Giê-su Christ, ân điển và sự ban cho của Đức Chúa Trời có thể được ban xuống trên mọi người. Chúng ta cũng có thể trị vì trong sự sống do Ngài. Câu 21 nói: “Hầu cho tội lỗi đã trị vì trong sự chết thể nào, thì ân điển cũng trị vì qua sự công chính thể ấy để dẫn đến sự sống đời đời qua Giê-su Christ, Chúa chúng ta”. Nhận được sự sống đời đời là qua Ngài. Điều này không tùy thuộc vào hành vi tốt đẹp của con người.

BỊ ĐÓNG ĐINH VỚI NGÀI

La Mã 6:6: “Vì biết rằng người cũ của chúng ta đã bị đóng đinh với Ngài trên thập tự giá, hầu cho thân thể tội lỗi bị diệt trừ, để chúng ta không còn làm nô lệ cho tội lỗi nữa”.

Câu 17: “Nhưng cảm tạ Đức Chúa Trời, dầu vốn làm nô lệ cho tội lỗi, anh em đã thật lòng vâng phục khuôn mẫu của giáo lý đã truyền cho anh em”.

Đây là một giáo lý trọng yếu trong đức tin của chúng ta: đó là bởi đức tin, chúng ta bị đóng đinh với Đấng Christ, và con người cũ bị vô hiệu hóa. Tôi không tự đóng đinh chính mình. Khi Đấng Christ bị đóng đinh, tôi bị đóng đinh với Ngài. Nhờ vậy, tôi được thoát khỏi tội lỗi, không còn nô lệ cho nó nữa. Bằng cách ấy, tôi có thể tự kể mình đã chết đối với tội và sống cho Đức Chúa Trời trong Đấng Christ. Đây là một giáo lý lớn dựa vào thân-vị Đấng Christ.

ĐƯỢC GIẢI PHÓNG TRONG NGÀI

La Mã 7:24-25: “Ôi, tôi là người khốn khổ dường nào! Ai sẽ giải cứu tôi khỏi thân thể của sự chết này? Cảm tạ Đức Chúa Trời, nhờ Giê-su Christ, Chúa chúng ta! Như vậy, chính mình tôi lấy tâm trí phục vụ luật pháp của Đức Chúa Trời, nhưng lấy xác thịt phục vụ luật của tội”.

Đây là một người liên tục bị những dục vọng thuộc xác thịt đánh bại. Khi không còn hi vọng nữa, người ấy kêu cứu, và thấy được con đường cứu rỗi, ấy là sự giải phóng bởi Chúa Giê-su Christ. Quyền năng giải phóng cũng ở trong Chúa.

KHÔNG CÒN BẤT LỰC TRONG NGÀI

La Mã 8:1: “Cho nên bây giờ không có sự kết án đối với những người ở trong Christ Giê-su”. Không có sự kết án cho những người ở trong Christ Giê-su. “Sự kết án” không phải chỉ về bất cứ loại kết án thông thường nào. Theo vài bản Kinh-thánh viết tay thời xưa được tìm thấy ở Ai-cập gần đây, chữ này có hai nghĩa. Thứ nhất, đó là một từ ngữ theo pháp luật; thứ hai, đó là một lời diễn đạt thông thường hằng ngày. Theo bối cảnh pháp luật, chữ này có nghĩa là sự kết tội như một lời tuyên án. Nhưng trong cách dùng thông thường lại có nghĩa là bất năng, bất lực, sự ràng buộc, v.v... Vì vậy, tôi sẽ dịch phân đoạn này là: “Cho nên hiện nay chẳng có sự bất lực...” Không còn sự yếu đuối và bất năng nữa.

Câu 2: “Vì luật của Linh sự sống trong Christ Giê-su đã giải phóng tôi khỏi luật của tội và sự chết”. Tại đây có hai luật. Tất cả chúng ta vốn bị luật của tội và sự chết ràng buộc. Bây giờ, luật của Linh sự sống đã giải phóng chúng ta; chúng ta không còn ở dưới sự điều khiển của luật của tội và sự chết nữa. Luật của Linh sự sống ở trong Christ Giê-su. Bạn đã thấy điều này chưa? Một lần nữa, mối liên hệ của chúng ta với Ngài giải phóng chúng ta.

Câu 10: “Vậy, nếu Đấng Christ ở trong anh em, dầu thân thể chết vì tội, nhưng linh là sự sống vì sự công chính”. Vì Đấng Christ ở trong tôi, nên tôi có thể sống.

ĐẮC THẮNG CÓ THỪA TRONG NGÀI

La Mã 8:35, 37: “Ai sẽ phân rẽ chúng ta khỏi tình yêu thương của Đấng Christ? Có phải hoạn nạn, khốn khổ, bắt bớ, đói kém, trần truồng, nguy hiểm hay gươm giáo không?... Nhưng trong mọi điều, chúng ta nhờ Đấng yêu thương chúng ta mà thừa sức chiến thắng”. Mặc dầu có rất nhiều khó khăn khốn khổ ở bên ngoài, chúng ta vẫn có thừa chiến thắng. Sức lực có được nhờ qua Ngài, chứ không phải chúng ta có khả năng trong chính mình. Tất cả đều bởi Ngài và qua Ngài.

Tương tự như vậy, câu 38 và 39 nói: “Bởi vì tôi được thuyết phục rằng không phải sự chết, hoặc sự sống, hoặc thiên sứ, các chủ quyền, các việc bây giờ, các việc tương lai, các quyền lực, chiều cao, chiều sâu, hoặc một loài thọ tạo nào có thể phân rẽ chúng ta khỏi tình yêu thương của Đức Chúa Trời, là tình yêu thương trong Christ Giê-su, Chúa chúng ta”. Tại sao không gì có thể phân rẽ chúng ta khỏi tình yêu thương của Ngài? Đó không phải là vì những mỹ đức của chúng ta, nhưng vì tình yêu thương này “ở trong Đấng Christ, Chúa chúng ta”! Tình yêu thương liên hệ chặt chẽ với thân-vị Đấng Christ. Khi ở trong Đấng Christ, chúng ta ở trong tình yêu thương không thể phân rẽ được ấy.

ĐẤNG CHRIST TRỞ NÊN SỰ KHÔN NGOAN CỦA CHÚNG TA

Chúng ta hãy xem xét thư Cô-rin-tô thứ nhất.

1 Cô-rin-tô 1:30: “Nhưng bởi Ngài anh em ở trong Christ Giê-su, là Đấng trở nên sự khôn ngoan từ Đức Chúa Trời cho chúng ta cả sự công chính lẫn sự thánh hóa và sự cứu chuộc”.

Chính tôi đã nhận được nhiều sự giúp đỡ từ câu Kinh-thánh này. Bởi Đức Chúa Trời mà chúng ta ở trong Christ Giê-su. Không những vậy, Đức Chúa Trời còn làm cho Đấng Christ trở nên sự khôn ngoan, v.v... Chúng ta nghĩ rằng mặc dầu chúng ta không thông minh lắm, nhưng nếu chúng ta nghiên cứu nhiều sách vở hơn, đọc Kinh-thánh nhiều hơn, và nghe thêm nhiều bài giảng, thì chúng ta sẽ trở nên thông minh hơn. Nhưng Đức Chúa Trời không nói như thế. Đức Chúa Trời đã làm cho Đấng Christ trở nên sự khôn ngoan của chúng ta. Sự khôn ngoan lại được liên hệ chặt chẽ với Đấng Christ. Ngài trở nên sự khôn ngoan của con người.

Chúng ta nói rằng chúng ta bất chính và không thể thấy Đức Chúa Trời. Nhưng câu này nói gì? Đức Chúa Trời đã làm cho Đấng Christ trở nên sự công chính của chúng ta. Bây giờ chúng ta có thể đối diện với Đức Chúa Trời như thể chúng ta vô tội.

Chúng ta nghĩ rằng mình quá bại hoại; những ý tưởng của chúng ta thật ô uế; chúng ta kiêu ngạo và luôn nói dối. Chúng ta không có sự thánh khiết. Nhưng Đức Chúa Trời đã làm cho Đấng Christ trở nên sự thánh khiết của chúng ta. Ngài có thể được truyền vào trong chúng ta qua Đấng Christ để làm sự thánh khiết của chúng ta. Nhiều người đã kinh nghiệm rằng nếu không vì Đấng Christ thì tuyệt đối không có sự thánh khiết nào cả.

Về sự cứu rỗi, một phần của sự cứu rỗi liên quan đến tương lai. Bây giờ, chúng tôi sẽ không đề cập đến điều này. Trong bất cứ trường hợp nào, chúng ta vẫn có thể thấy rằng Đấng Christ là sự khôn ngoan, sự công chính, sự thánh khiết và sự cứu chuộc của chúng ta từ đầu đến cuối.

ĐƯỢC SINH RA VÀ TĂNG TRƯỞNG TRONG NGÀI

1 Cô-rin-tô 3:1: “Anh em ơi, về phần tôi, tôi không thể nói với anh em như với người thuộc linh, nhưng như với người xác thịt, như với các con trẻ trong Đấng Christ”. Theo Kinh-thánh, vấn đề không phải là tuổi thuộc thể của anh em, mà là tầm vóc của anh em trong Đấng Christ. Một lần nữa, đây là sự đo đạc ở trong Đấng Christ.

1 Cô-rin-tô 4:15: “Vì dầu anh em có một vạn người hướng dẫn trong Đấng Christ, nhưng không có nhiều cha; vì ở trong Christ Giê-su tôi đã sinh ra anh em qua phúc-âm”. Chỉ ở trong Đấng Christ một người mới có thể được tái sinh và được sinh ra bởi phúc-âm.

BƯỚC ĐI TRONG NGÀI

1 Cô-rin-tô 4:17: “Vì điều này, tôi đã sai Ti-mô-thê đến với anh em, người là con yêu dấu và trung tín của tôi trong Chúa, cách thức của tôi trong người sẽ nhắc nhở anh em Đấng Christ, thậm chí như tôi dạy dỗ trong mỗi hội-thánh khắp nơi”.

Đây là một người bước đi trong Đấng Christ. Anh em sẽ khám phá ra rằng không những tại đây, mà vô số phân đoạn khác cũng đề cập đến việc bước đi Cơ-đốc cần phải là bước đi trong Đấng Christ.

CÁC GIÁO LÝ CỦA NGÀI LÀ NHỮNG GÌ NGÀI “LÀ”

Chúng ta hãy xem xét điều vô cùng quan trọng liên quan đến đức tin của chúng ta.

1 Cô-rin-tô 15:12-14: “Nhưng nếu rao truyền Đấng Christ đã từ người chết sống lại, thì sao trong anh em lại có người nói rằng không có sự sống lại của người chết ư? Nhưng nếu không có sự sống lại của người chết, Đấng Christ cũng không được sống lại. Và nếu Đấng Christ đã không được sống lại thì sự rao truyền của chúng tôi là hư không, đức tin anh em cũng hư không”.

Các câu 16-17: “Vì nếu người chết không sống lại thì Đấng Christ cũng đã không được sống lại. Và nếu Đấng Christ đã không được sống lại, đức tin anh em là vô hiệu, anh em vẫn còn ở trong các tội lỗi mình”.

Những câu này không nói rằng chúng ta sẽ nhận được gì vì cách cư xử tốt lành hay xấu xa của mình. Mọi sự trong đức tin của chúng ta đều căn cứ vào thân-vị Đấng Christ. Nếu Ngài đã chết mà không sống lại, các giáo lý của Ngài sẽ không có sự sống và mọi sự đều sẽ chấm dứt. Đức tin của chúng ta sẽ không có hiệu quả. Chúng ta có thể nhận thấy rằng các giáo lý của Ngài là những gì Ngài “là”. Nhưng ngợi khen Chúa, Ngài đã được sống lại. Vậy nên, lời rao giảng của chúng ta không vô ích. Tất cả đều là thực tại. Mọi điều của đức tin chúng ta đều được liên hệ chặt chẽ với Chúa phục sinh.

CÁC GIÁO LÝ XUẤT PHÁT TỪ ĐẤNG CHRIST PHỤC SINH

Chúng tôi sẽ bỏ qua Thư Cô-rin-tô thứ nhì vì đó không phải là một sách bàn về các giáo lý. Những sách bàn về các giáo lý là Ga-la-ti, Ê-phê-sô và Cô-lô-se. Tuy nhiên, chúng tôi chỉ có thể vắn tắt đề cập đến các Thư-tín ấy. Chúng tôi sẽ cho thấy rằng mọi giáo lý đều xuất phát từ thân-vị Đấng Christ.

Ga-la-ti 2:4: “Tôi làm như vậy, vì cớ mấy anh em giả kia lẻn vào rình xem sự tự do mà chúng tôi có được trong Christ Giê-su, để họ có thể bắt chúng tôi vào ách nô lệ”. Sự tự do của chúng ta ở trong Đấng Christ.

Các câu 16-17: “Và đã biết rằng người ta được xưng công chính không phải bởi công việc của luật pháp đâu, duy bởi đức tin đến Giê-su Christ mà thôi, nên chúng tôi cũng đã tin Christ Giê-su, hầu cho chúng tôi nhờ đức tin đến Đấng Christ mà được xưng công chính, chớ không phải nhờ công việc của luật pháp; vì chẳng có xác thịt nào nhờ công việc luật pháp mà được xưng công chính cả. Nhưng nếu đang khi chúng tôi tìm cách được xưng công chính trong Đấng Christ, mà chính chúng tôi lại còn là tội nhân, vậy thì Đấng Christ là người phụng sự của tội sao? Tuyệt đối không phải như vậy!”

Sự xưng công chính là do chúng ta ở trong Ngài, chứ không phải là kết quả của phẩm hạnh mình. Một khi được liên kết với Đấng Christ, chúng ta được xưng là công chính.

TÔI TRONG NGÀI

Ga-la-ti 2:20 là một câu quí báu khác: “Tôi đã bị đóng đinh với Đấng Christ trên thập tự giá; dầu vậy tôi sống, nhưng không phải là tôi sống nữa, bèn là Đấng Christ sống ở trong tôi; nay tôi còn sống trong xác thịt đây, ấy là tôi nhơn đức tin mà sống, tức đức tin đến Con Đức Chúa Trời, là Đấng đã thương yêu tôi và phó chính mình vì tôi”.

Không phải tôi tự tử; tôi đã được đóng đinh với Ngài. Khi Ngài chết trên thập tự giá, tôi cũng chết, vì tôi ở trong Ngài.

MỌI ƠN PHƯỚC THUỘC LINH ĐƯỢC BAN CHO TRONG NGÀI

Ê-phê-sô 1:3: “Chúc tụng Đức Chúa Trời, Cha của Chúa Giê-su Christ chúng ta, là Đấng đã ban phước cho chúng ta với mọi ơn phước thuộc linh trong cõi thiên thượng trong Đấng Christ”. Mọi ơn phước thuộc linh đều được ban cho chúng ta trong Đấng Christ. Vì lý do này, mọi sự theo sau đều nhận được trong Ngài.

Các câu 4-7: “Theo như Ngài đã lựa chọn chúng ta trong Ngài trước khi sáng tạo thế giới để được thánh khiết và không tì vết trước mặt Ngài trong tình yêu thương, định trước cho chúng ta nhờ Giê-su Christ được quyền làm con cho chính Ngài, theo niềm vui thích tốt đẹp của ý chỉ Ngài, để ngợi khen vinh quang của ân điển Ngài mà Ngài đã ban ân điển cho chúng ta trong Đấng yêu dấu; trong Đấng ấy chúng ta được sự cứu chuộc bởi huyết Ngài, được tha thứ các sự vi phạm, theo sự phong phú của ân điển Ngài”.

Một lần nữa xin đọc Cô-lô-se 1:14: “Trong Con đó chúng ta có sự cứu chuộc là sự tha tội”. Sự cứu chuộc và sự tha tội đều ở trong Con yêu dấu của Ngài.

Cô-lô-se 3:1-3: “Vậy, nếu anh em đã được đồng sống lại với Đấng Christ, thì hãy tìm những điều ở trên, là nơi Đấng Christ ngồi bên hữu Đức Chúa Trời. Hãy để tâm trí xu hướng về những điều ở trên, đừng xu hướng về những điều dưới đất. Vì anh em đã chết, sự sống anh em đã giấu với Đấng Christ trong Đức Chúa Trời”. Một lần nữa, chỉ bởi Đấng Christ mà chúng ta mới nhận được một sự sống phục sinh. Mối quan hệ Đức Chúa Trời có với chúng ta căn cứ trên mối quan hệ Ngài có với Đấng Christ.

MỌI SỰ DẠY DỖ VÀ GIÁO LÝ ĐỀU LIÊN HỆ CHẶT CHẼ VỚI ĐẤNG CHRIST

Từ sách La Mã trở đi, chúng ta đã khám phá ra một sự kiện như sau: Không có một giáo lý và sự dạy dỗ nào về đức tin liên quan đến công việc của chúng ta. Trái lại, mỗi điểm đều liên hệ chặt chẽ với thân-vị Đấng Christ. Bất kể đó là sự tha tội, sự tái sinh, sự thánh khiết hay sự tự do, v.v..., vẫn không có giáo lý nào bị tách rời khỏi Đấng Christ. Nếu không có Đấng Christ thì chúng ta không có đức tin. Không có Đấng Christ thì chúng ta không có gì để rao giảng cả. Về đức tin, đây là sự khác biệt giữa chúng ta với tất cả những tôn giáo khác. Nếu không qua Đấng Christ, chúng ta không thể làm gì cả. Nếu không liên hệ với Ngài, chúng ta không thể có bất cứ giáo lý nào. Mọi sự đều tùy thuộc vào Ngài.

Vài người có thể hỏi rằng: Không có những lời khuyên bảo trong Kinh-thánh sao? Đạo Đấng Christ không liên hệ đến đúng và sai sao? Phải, Kinh-thánh có những lời khuyên bảo, và cũng nói cho người ta biết cách cư xử và bước đi. Chẳng hạn, sách La Mã có chứa đựng một số lời khuyên bảo và dạy dỗ. Nhưng những lời ấy xuất hiện sau chương mười hai. Tuy nhiên, trước chương mười hai là mọi giáo lý liên hệ đến Đấng Christ và cách chúng ta có thể được kết hiệp với Ngài. Chỉ về sau mới có những lời khuyên bảo về những hành vi của chúng ta.

NHẤN MẠNH ĐẾN MỐI LIÊN HỆ CỦA CHÚNG TA VỚI ĐẤNG CHRIST

Thư Ê-phê-sô giải quyết mối liên hệ giữa chúng ta, Đức Chúa Trời và Đấng Christ trong những chương từ một đến ba. Sau đó, các chương từ bốn đến sáu bàn đến vài sự dạy dỗ về cách cư xử. Thậm chí khi nói về bước đi của chúng ta, nền tảng vẫn là mối liên hệ của chúng ta với Đấng Christ. Chúng ta có thể thấy cùng một nguyên tắc ấy trong tất cả những sách khác.

Thế nên, Đạo Đấng Christ chân chính trước hết không phải là khuyên lơn chúng ta làm một điều gì đó, mà truyền cho chúng ta phải thiết lập một mối liên hệ với Đấng Christ. Sau khi thiết lập mối liên hệ thì mới đến việc thực hành.