Thông tin sách

Đức Tin Cơ Đốc Bình Thường

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Normal Christian Faith
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Phụ lục 1

Untitled Document

PHỤ LỤC MỘT

ĐỐI VỚI HỘI THÁNH

Một số người nghĩ rằng hễ là một Cơ-đốc-nhân thì đủ rồi; không cần làm một thành phần của Hội thánh. Nói cách khác, họ muốn Đấng Christ, nhưng không muốn Hội thánh. Cầu nguyện một mình và nghiên cứu Kinh-thánh thì tốt, nhưng còn liên hệ đến những người khác thì thật phiền phức. Vì lý do đó mà nhiều người không chịu gia nhập một Hội thánh nào cả. Đó là một quan niệm bệnh hoạn cũng như sai lầm giữa vòng Cơ-đốc-nhân. Khi một người tin Đấng Christ, không những về mặt tiêu cực họ từ bỏ thế gian, mà về mặt tích cực người ấy còn phải là một thành phần của Hội thánh.

THÀNH PHẦN CỦA MỘT TỔNG THỂ

Theo Lời Đức Chúa Trời, có phương diện tập thể trong nếp sống Cơ-đốc. Trước hết, chúng ta được sinh vào trong gia đình của Đức Chúa Trời. Chúng ta là con cái trong gia đình này. Gia đình của Đức Chúa Trời là một gia đình vĩ đại, và chúng ta phải làm con cái cùng với nhiều người khác. Thứ hai, tất cả những người được cứu chuộc là một ngôi nhà tập thể để Đức Chúa Trời cư ngụ. Đức Chúa Trời lập nơi ở của Ngài tại đây. Thứ ba, cùng với nhau chúng ta cấu thành Thân Thể Đấng Christ. Về mặt cá nhân, chúng ta là những chi thể của một Thân Thể này và liên hệ với nhau.

Vì vậy, cho dầu anh em nhìn từ góc độ nào, các Cơ-đốc-nhân cá nhân chỉ là những thành phần của một tổng thể. Việc chúng ta làm những Cơ-đốc-nhân một cách riêng rẽ mà không liên hệ đến những người khác là một điều không đúng đắn. Một thái độ như vậy không thể tồn tại lâu dài và có hại cho sự tăng trưởng. Cơ-đốc-nhân nào chấp nhận một vị thế như vậy sẽ không bao giờ có thể chạm đến những sự phong phú của Đức Chúa Trời hay biểu lộ vinh quang của ánh sáng sự sống.

ĐƯỢC SINH VÀO GIA ĐÌNH LỚN NHẤT

Với hình ảnh như đã nói trên trong tâm trí, chúng ta phải nhận thức rằng mình không phải chỉ là con một trong gia đình này. Nếu cha tôi chỉ sinh ra tôi, thì tôi không quan tâm đến bất cứ người nào khác, vì tôi không có anh em nào cả. Nhưng nếu có năm anh chị em khác trong gia đình của mình, thì tôi không thể nói: “Tôi chỉ muốn làm con của cha tôi. Tôi không muốn liên hệ gì đến năm anh chị em kia. Tôi không quan tâm đến họ”. Tôi không thể làm như vậy.

Đã được tái sinh và trở nên những Cơ-đốc-nhân rồi, chúng ta phải nhận thức rằng mình được sinh ra trong một gia đình vĩ đại nhất trên thế giới. Trong gia đình vĩ đại này, chúng ta có hàng trăm hàng ngàn anh chị em. Sự sống mà chúng ta sở hữu đòi hỏi chúng ta phải tương giao với họ. Nếu bên trong anh em không có lòng mong muốn thăm viếng những anh chị em khác hay bắt tay họ, thì tôi e rằng anh em chưa thật được tái sinh.

Lòng mong muốn xem con cái Đức Chúa Trời như anh chị em của mình là điều bắt nguồn từ sự sống của Đức Chúa Trời. Ấy là điều gì đó ngọt ngào và đầy dẫy tình yêu thương. Bản chất sự sống của Đức Chúa Trời cấm chúng ta làm những Cơ-đốc-nhân riêng rẽ. Chúng ta không thể chỉ tìm kiếm lợi ích của riêng mình. Chúng ta phải tương giao với mọi con cái của Đức Chúa Trời và sống trong gia đình yêu thương này, tức Hội thánh của Đức Chúa Trời.

NHỮNG VIÊN ĐÁ SỐNG DÀNH CHO CÔNG TRÌNH XÂY DỰNG

Trong sách Ê-phê-sô có nhiều khải thị lớn lao liên quan đến Hội thánh. Trong chương hai, chúng ta nhìn thấy một trong những khải thị ấy, tức Hội thánh là nơi cư trú của Đức Chúa Trời. Điều Đức Chúa Trời từ lâu mong muốn là một nơi cư trú, hay một chỗ cư ngụ. Chương hai bày tỏ rằng nơi cư trú của Đức Chúa Trời là Hội thánh.

Hội thánh có thể là nơi cư trú của Đức Chúa Trời vì với tư cách là những Cơ-đốc-nhân riêng rẽ, chúng ta là những viên đá sống (1 Phi. 2:5). Nhưng nếu những viên đá sống không được xây dựng với nhau thì vẫn không có nơi cư trú. Có thể một Cơ-đốc-nhân riêng rẽ không phải là một viên đá chết; người ấy có thể rất sống động. Nhưng người ấy chỉ là một viên đá biệt lập. Người ấy vô dụng trong [việc xây dựng] nơi cư trú của Đức Chúa Trời; Đức Chúa Trời không bao giờ có thể cư ngụ ở đó.

Không phải chỉ có vậy. Sự sống mới bên trong chúng ta liên tục thôi thúc chúng ta xây dựng với những viên đá khác. Sự sống ấy sẽ không bao giờ được thoải mái hay cảm thấy có ích cho đến khi chúng ta được xây dựng thành một ngôi nhà thuộc linh để Đức Chúa Trời cư ngụ. Nếu không làm như thế, chúng ta sẽ cảm thấy mình thật là vô dụng. Tôi phải tự đặt chính mình vào kiến ốc của Đức Chúa Trời. Nhờ tôi mà một chỗ trống được lấp đầy. Khi được xây dựng, tôi trở nên một phần của vinh quang và uy nghi của ngôi nhà ấy.

NHỮNG CHI THỂ CỦA THÂN THỂ

Ê-phê-sô chương 4 nói với chúng ta rằng những Cơ-đốc-nhân là Thân Thể Đấng Christ. Chương này cũng cho chúng ta biết rằng chỉ có “một Thân Thể”. Chỉ có một Hội thánh trong vũ trụ này. 1 Cô-rin-tô chương 12 nói rằng “thân thể là một và có nhiều chi thể”. Điều này cho chúng ta thấy thậm chí còn rõ ràng hơn rằng chúng ta không thể biệt lập hay độc lập.

Tôi là một Cơ-đốc-nhân. Tôi hoàn toàn đã được Chúa cứu chuộc và nhận lãnh ân điển trọn vẹn của Đức Chúa Trời. Tôi chắc chắn là con Đức Chúa Trời. Nhưng trong Thân Thể vĩ đại này, tôi chỉ là một chi thể. Có thể tôi là một chi thể lớn, một chi thể hữu dụng, nhưng tôi chỉ là một chi thể. Tôi chỉ là một phần của Thân Thể. Tôi phải lệ thuộc vào những chi thể khác. Cùng với nhau chúng ta trở nên Thân Thể.

Ví dụ, thân thể tôi có mắt, miệng, tay và chân. Tất cả những điều đó đều là những chi thể riêng rẽ. Đôi mắt của tôi hữu dụng chỉ khi nào chúng ở trên đầu của tôi. Nếu tôi để chúng ở nhà, mắt sẽ trở nên vô dụng. Đôi bàn tay của tôi chỉ có thể hoạt động khi được gắn bó với cánh tay của tôi. Nếu bàn tay tôi được khóa lại trong két sắt, chúng sẽ thành vô dụng. Những chi thể không bao giờ có thể bị tách rời khỏi thân thể. Nếu bị tách rời, chúng sẽ trở nên vô dụng. Đó là một mối liên hệ rất trọng yếu.

Không những các chi thể tách rời vô dụng, mà chúng còn đáng sợ nữa. Nếu có một chân người nằm ở dưới cái bàn này, hay nếu anh em nhặt được một cánh tay trên đường, anh em sẽ cảm thấy thế nào? Anh em không thể tách rời khỏi Thân Thể được. Các chi thể không thể độc lập. Chúng phải được gắn bó với nhau.

MỘT SỰ SỐNG CHUNG

Chúng ta phải nhận thức rằng sự sống chúng ta nhận được là hoàn hảo nhưng chưa trọn vẹn. Đức Chúa Trời đã không ban cho chúng ta một sự sống trọn vẹn. Sự sống của chúng ta là sự sống tùy thuộc vào sự sống của những người khác. Sự sống chúng ta nhận được từ Đấng Christ là một sự sống chung, chứ không độc lập. Tôi phải tùy thuộc vào anh em, và anh em phải tùy thuộc vào tôi. Chúng ta không thể sống thiếu nhau. Vì vậy, chúng ta cần Hội thánh.

Vài cơ quan trên thế giới có những ngành liên hệ, và vài trường đại học có những phân khoa liên hệ. Theo cùng một ý nghĩa, Cơ-đốc-nhân chúng ta được gắn bó với nhau. Chúng ta sống bằng cách gắn bó với nhau. Ngay từ ngày đầu tiên, chúng ta phải học tập đừng độc lập. Chúng ta phải làm một phần của Hội thánh và sống với những con cái khác của Đức Chúa Trời.

Thế nên, bước vào Hội thánh không có nghĩa là được hoán cải từ một kẻ vô tín thành một tín đồ. Điều ấy có nghĩa là những người đã là những Cơ-đốc-nhân rồi không nên độc lập; trái lại, họ cần phải liên hệ với những người khác trong Hội thánh.

KHÔNG PHẢI LÀ MỘT VẤN ĐỀ DỄ DÀNG

Vậy, chúng ta nên là một phần của Hội thánh nào?

Ngày xưa, đây không phải là một nan đề lớn vì khi ấy chỉ có một Hội thánh trên khắp thế giới. Nhưng ngày nay, vấn đề đã trở nên rất phức tạp. Hiện tại, số những giáo phái có tổ chức và khá lớn cũng lên đến ít nhất là một ngàn năm trăm. Tại một số thành phố, anh em có thể dễ dàng nhận diện một trăm tổ chức tự xưng là Hội thánh. Là một Cơ-đốc-nhân, thật không dễ dàng chọn một trong một ngàn năm trăm mà không ít nhiều bị tác động do ảnh hưởng của những giáo phái hay những tín đồ khác.

LỜI ĐỨC CHÚA TRỜI BAN CHO PHƯƠNG CÁCH

Do tình trạng rối loạn, vấn đề đồng hóa chính mình với một Hội thánh là điều rất khó. Tuy nhiên, nếu anh em bước đi theo Lời Đức Chúa Trời và xem xét vấn đề từ quan điểm Kinh-thánh, thì sẽ có một phương cách. Lời Đức Chúa Trời khải thị rõ ràng về vấn đề này, và cho chúng ta thấy rõ mình nên làm một thành phần của Hội thánh nào.

Tuy nhiên, chúng ta cần phải biết thêm một ít về những sự chia rẽ trong Hội thánh. Chỉ khi ấy chúng ta mới biết những gì Đức Chúa Trời đang theo đuổi. Khi có sự biện biệt, chúng ta sẽ biết Hội thánh nào phù hợp với Lời Đức Chúa Trời.

CÁC NGUYÊN NHÂN CHIA RẼ

Các nguyên nhân gây ra sự hỗn loạn và chia rẽ hiện nay giữa vòng các Hội thánh có thể được tóm tắt phân loại như sau:

(1) Các nhóm được phân chia thành giáo phái theo những lý do liên quan đến địa lý. Giáo hội Anh hay Giáo hội Giám-nhiệm là một điển hình về điều này. “Anh” có nghĩa là thuộc về người Anh. Đó là Giáo hội của Anh-quốc. Khi Giáo hội ấy được mang sang Mỹ thì được gọi là Giáo hội Giám-nhiệm. Nhưng thực tế thì đó vẫn là Giáo hội Anh. Khi được mang sang Trung Quốc, Giáo hội ấy trở nên Giáo hội Anh tại Trung Quốc. Và khi Giáo hội Giám-nhiệm đến Trung Quốc thì trở nên “Giáo hội Anh ở Mỹ tại Trung Quốc”!

Hãy lấy Giáo hội Công giáo làm ví dụ. Trong thực tế đó là Giáo hội của La Mã. Khi đến Trung Quốc, giáo hội ấy lập những Hội thánh tại Thượng Hải và Phúc Châu. Bây giờ, La Mã được trộn lẫn với Phúc Châu. Nhiều giáo phái xuất phát từ những lý do liên quan đến địa lý làm hỗn loạn các Hội thánh trên khắp thế giới.

(2) Sự hỗn loạn có thể dấy lên bởi sự khác biệt về thời gian. Ví dụ, khi được du nhập vào Trung Quốc dưới triều đại nhà Đường, Công giáo được gọi là Cảnh giáo (Nestorianism). Rồi vào triều đại nhà Minh, một đợt sóng mới tràn vào khác biệt với Cảnh-giáo trước kia. Vào triều đại nhà Thanh, nhiều loại bè phái và giáo phái bắt đầu tràn vào. Mọi giáo phái này hoàn toàn không liên quan đến hai nhóm trước kia. Khi tất cả các giáo-phái ấy đến Thượng Hải, thì khoảng thời gian giữa những lần thiết lập giáo phái của họ đã tạo ra rất nhiều giáo hội khác nhau.

(3) Các Hội thánh có thể bị phân chia theo con người. Nhóm tín đồ do John Wesley khởi xướng cuối cùng đã trở thành Giáo hội Giám-lý. Giáo hội ấy có tổ chức và sự quản trị độc lập, và có chi nhánh trên khắp thế giới. Rồi cũng có Giáo-phái Luther đã hình thành sau khi Martin Luther qua đời. Hiện nay, các Giáo hội Luther cũng xuất hiện trên khắp thế giới. Tất cả những sự chia rẽ này được phân chia theo con người. Có nhiều tổ chức khác cũng phân chia thành giáo phái theo cách như vậy.

(4) Sự khác biệt còn có thể dựa vào sự nhấn mạnh đến các lẽ thật. Những người nhấn mạnh đến sự xưng công chính bởi đức tin lập nên Giáo hội Luther. Những người tìm kiếm kinh nghiệm Ngũ-tuần khởi xướng những Giáo hội Ngũ Tuần. Và những người tin vào sự báp-têm dìm mình thay vì rảy nước thì thành lập Giáo hội Báp-tít.

Một vài nhóm nhấn mạnh đến sự điều hành Hội thánh. Những người tin vào quyền hành độc lập thành lập những Giáo-đoàn [độc lập]. Những người đề xuất hàng trưởng lão khởi xướng Giáo hội Trưởng lão. Những người tin vào quyền kế vị chức vụ sứ đồ lập nên Giáo hội Sứ đồ.

Vậy, có tất cả một ngàn năm trăm giáo phái được thành hình. Mỗi nhóm đều có lịch sử và những giáo lý của mình. Nếu anh em chỉ nghe lịch sử hay những giáo lý của họ thì rất khó tìm ra đường đi. Ngày nay, nếu ở tại Thượng Hải hay Phúc Châu, anh em thật khó quyết định nên gia nhập Hội thánh nào.

MỘT HỘI THÁNH, MỘT THÀNH PHỐ

Nhưng Kinh-thánh ban cho chúng ta một lời rõ ràng và đơn giản về vấn đề Hội thánh. Không có sự hỗn loạn. Nếu đọc Công-vụ các Sứ-đồ hay phần mở đầu tất cả những Thư-tín hay chương đầu tiên của sách Khải-thị, anh em có thể nhận thấy các Hội thánh được gọi như thế nào trong Kinh-thánh. Chúng được gọi là “Hội thánh tại La Mã”, “Hội thánh tại Giê-ru-sa-lem”, “Hội thánh tại Cô-rin-tô”, “Hội thánh tại Cô-lô-se”, v.v... Trong Khải-thị chương 1 có bảy Hội thánh tại bảy địa phương. Chúng ta có thể thấy Kinh-thánh chỉ định Hội thánh theo một cách duy nhất. Không có cách nào khác. La Mã là tên một thành phố. Cô-rin-tô, Ê-phê-sô, Cô-lô-se hay Phi-líp cũng vậy. Chúng đều là tên của những thành phố. Các Hội thánh này được nhận diện theo tên của các thành phố. Ngoại trừ sự khác biệt về địa phương, không có cách nào khác phân biệt các Hội thánh. Hội thánh lấy địa phương làm đơn vị của mình. Ngoại trừ sự phân chia theo đơn vị ấy, Kinh-thánh không đưa ra sự phân chia nào nữa.

KHÔNG LỚN HƠN CŨNG KHÔNG NHỎ HƠN

Thế nên, dầu lớn hay nhỏ, đơn vị của Hội thánh vẫn là địa phương. Bất cứ điều gì nhỏ hơn địa phương không thể làm đơn vị của Hội thánh, bất cứ điều gì lớn hơn địa phương cũng không thể làm đơn vị của Hội thánh. Nhỏ hơn địa phương có nghĩa là gì?

Chương đầu tiên trong Thư Cô-rin-tô thứ nhất cho chúng ta thấy rõ ràng rằng chỉ có một Hội thánh tại Cô-rin-tô. Nếu một số người giữa họ nói: “Tôi thuộc về Phao-lô”, trong khi vài người khác lại nói: “Tôi thuộc về A-bô-lô”, nhóm thứ ba nói: “Tôi thuộc về Sê-pha”, và nhóm thứ tư tuyên bố: “Tôi thuộc về Đấng Christ”, Hội thánh sẽ bị chia rẽ thành bốn phần. Mỗi phần trong những phần này sẽ nhỏ hơn ranh giới địa phương. Kinh-thánh gọi đó là sự chia rẽ hay bước đi theo xác thịt. Loại chia rẽ này sinh ra những bè phái, là điều Đức Chúa Trời ghét.

Nhưng Hội thánh cũng không thể lớn hơn một địa phương. Kinh-thánh cho chúng ta thấy Ga-la-ti là một tỉnh bao gồm nhiều thành phố nên có nhiều Hội thánh. Kinh-thánh gọi những Hội thánh ấy là “các Hội thánh tại Ga-la-ti” (Ga. 1:2).

Lại nữa, A-si là một vùng bao gồm nhiều khu vực. Kinh-thánh bày tỏ rằng có bảy Hội thánh tại A-si. Xin lưu ý rằng Kinh-thánh không nói đến một tổ chức hợp nhất. Trái lại, Kinh-thánh đề cập đến bảy Hội thánh địa phương cách riêng rẽ.

Tại Phúc Châu, Đức Chúa Trời ấn định chỉ nên có một Hội thánh, là Hội thánh tại Phúc Châu. Chúng ta không thể có một số Hội thánh tại một thành phố. Tuy nhiên, Phúc Kiến là một tỉnh gồm nhiều thành phố. Tại tỉnh này, Đức Chúa Trời không thừa nhận một Hội thánh tại Phúc Kiến. Bất cứ điều gì lớn hơn hay nhỏ hơn địa phương không thể tạo nên nền tảng cho Hội thánh.

KHÔNG DANH NÀO KHÁC

Không chỉ có vậy. Một Hội thánh chỉ có thể được đặt tên theo địa phương của mình, và không thể có danh nào khác. Điều này cũng thật sáng tỏ trong Kinh-thánh. Hội thánh không nên gắn thêm tên của bất cứ người nào, hệ thống nào, quốc gia nào, nguồn gốc nào hay giáo lý nào vào danh hiệu của mình. Hội thánh chỉ nên bao gồm tên địa phương.

Do đó, anh em không thể có một Hội thánh La Mã tại Thượng Hải hay Hội thánh Anh tại Phúc Châu. Thậm chí Hội thánh của Đấng Christ tại Trung Quốc cũng là điều không được tìm thấy trong Kinh-thánh. Anh em ở đâu thì anh em là Hội thánh tại địa phương ấy. Nếu muốn thay đổi Hội thánh, anh em phải chuyển đến một địa phương khác.

ĐƯỢC SINH VÀO HỘI-THÁNH

Sau khi một người tin Giê-su Christ nhờ sự thương xót của Đức Chúa Trời, người ấy phải nhận thức rằng Đức Chúa Trời đã đặt mình vào trong Hội thánh. Người ấy được sinh vào trong Hội thánh cũng như một chi thể được sinh làm một phần của thân thể. Không cần phải gia nhập Hội thánh, vì người ấy đã là một phần của Hội thánh rồi. Tuy nhiên, để biết đến và tương giao với những anh chị em khác, người ấy nên tìm một Hội thánh đứng trên lập trường địa phương. Người ấy nên đến với họ và nói: “Tôi là một Cơ-đốc-nhân. Chúng ta hãy tương giao với nhau”. Nhờ đó, người ấy sẽ có thể thi hành chức năng với những chi thể khác trong Thân Thể Đấng Christ và sẽ có thể chạy thẳng cuộc đua cùng tiến tới nhanh chóng trong cuộc sống Cơ-đốc của mình.