Thông tin sách

Nếp Sống Cơ Đốc Bình Thường

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: Nếp sống Cơ đốc bình thường
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 10

Untitled Document

CHƯƠNG MƯỜI

CON ĐƯỜNG TIẾN LÊN: BƯỚC ĐI TRONG LINH

Bây giờ đến La Mã chương 8, trước hết chúng ta có thể tóm tắt những điều được bàn luận trong phần hai của bức thư từ 5:12 đến 8:39 trong hai nhóm chữ, mỗi nhóm chứa đựng một ý tương phản và mỗi nhóm đánh dấu một phương diện của kinh nghiệm Cơ-đốc-nhân. Hai nhóm chữ ấy là:

La Mã 5:12 đến 6:23: “Trong A-đam” và “trong Đấng Christ”.

La Mã 7:1 đến 8:39: “Trong xác thịt” và “trong linh”.

Chúng ta cần hiểu mối liên hệ giữa bốn điểm này. Hai điểm đầu tiên có tính cách “khách quan”, giới thiệu địa vị của chúng ta, trước hết, theo bản chất, chúng ta đã là ai, và thứ hai, bây giờ chúng ta là ai bởi đức tin nơi công tác cứu chuộc của Đấng Christ. Hai điều sau có tính cách “chủ quan, hay trong kinh nghiệm”, liên quan đến bước đi của chúng ta, là vấn đề kinh nghiệm thực tế. Kinh-thánh bày tỏ rõ rằng hai điều đầu tiên cho chúng ta biết chỉ một phần của bức tranh, hai điều sau cần phải có để hoàn tất bức tranh ấy. Chúng ta nghĩ “ở trong Đấng Christ” là đủ rồi, nhưng bây giờ chúng ta học biết rằng mình cũng phải bước đi “trong linh” (La. 8:9). Chữ “Linh” thường xuất hiện trong phần đầu của La Mã chương 8 dùng để nhấn mạnh bài học quan trọng hơn này của đời sống Cơ-đốc.

XÁC THỊT VÀ LINH

Xác thịt liên kết với A-đam, Linh liên kết với Đấng Christ. Chúng ta để vấn đề mình hiện ở trong A-đam hay trong Đấng Christ sang một bên, xem như điều đó đã được giải quyết ổn thỏa. Bây giờ chúng ta hãy tự hỏi: Tôi đang sống trong xác thịt hay trong Linh?

Sống trong xác thịt là làm một điều gì đó “ra từ” (1) chính tôi, tức là con người trong A-đam. Ấy là lấy sức mạnh từ nguồn sự sống thiên nhiên cũ đã thừa hưởng từ A-đam, để trong kinh nghiệm của mình tôi vui hưởng tất cả những gì là sự cung ứng trọn vẹn của A-đam để phạm tội, là sự cung ứng mà tất cả chúng ta đều thấy rất có hiệu lực. Bây giờ trong Đấng Christ cũng đúng như vậy. Để vui hưởng trong kinh nghiệm mình những gì thật sự về tôi, là con người ở trong Ngài, tôi phải học biết bước đi trong Linh là gì. Trong Đấng Christ, con người cũ của tôi đã bị đóng đinh, đó là một sự thật lịch sử, và hiện nay, sự thật là tôi được ban phước “trong Đấng Christ với mọi thứ phước thuộc linh ở trên trời” (Êph. 1:3), nhưng nếu tôi không sống trong Linh, thì cuộc sống tôi có thể mâu thuẫn với sự kiện tôi ở trong Đấng Christ, vì những gì đúng về tôi trong Ngài không được bày tỏ trong tôi. Có thể tôi nhận biết mình ở trong Ngài, nhưng có thể tôi cũng phải đối diện với sự thật, chẳng hạn như, tính nóng nảy cũ của tôi vẫn là điều vô cùng hiển nhiên.

Nan đề ở đây là gì? Ấy là tôi chỉ nắm được lẽ thật về mặt khách quan, trong khi những gì đúng về mặt khách quan cũng phải đúng trong kinh nghiệm của tôi nữa; và điều ấy xảy ra khi tôi sống trong Linh.

Không những tôi ở trong Đấng Christ, nhưng Đấng Christ cũng ở trong tôi. Về phương diện thuộc thể cũng y như vậy, người ta không thể sống và làm việc dưới nước mà chỉ có thể ở trong môi trường không khí mà thôi, thì về phương diện thuộc linh, Đấng Christ cũng cư ngụ và bày tỏ chính Ngài không phải trong những biểu hiện của “xác thịt” nhưng của “linh”. Vì vậy, nếu sống “theo xác thịt”, tôi thấy những gì thuộc về tôi trong Đấng Christ có thể nói là bị giữ lại trong tình trạng đình chỉ ở trong tôi. Mặc dầu thật ra tôi ở trong Đấng Christ, tuy nhiên, nếu tôi sống trong xác thịt, tức là trong sức mạnh riêng, dưới sự điều khiển của riêng tôi, thì trong kinh nghiệm, tôi thất vọng thấy những gì trong A-đam được bày tỏ ra trong tôi. Nếu tôi muốn kinh nghiệm tất cả những gì ở trong Đấng Christ, thì tôi phải học tập sống trong Linh.

Sống trong Linh nghĩa là tôi tin cậy Thánh Linh thực hiện trong tôi những gì tôi không thể tự mình làm được. Đời sống này hoàn toàn khác với đời sống tôi sống theo con người thiên nhiên của chính mình. Mỗi khi tôi đối diện với một đòi hỏi mới của Chúa, tôi ngưỡng trông Ngài hành động trong tôi những gì Ngài đòi hỏi tôi. Đó không phải là cố gắng nhưng tin cậy, không phải phấn đấu nhưng an nghỉ trong Ngài. Nếu tôi có một tính khí nóng nảy, những tư tưởng bất khiết, miệng lưỡi hấp tấp, hay một linh hay phê phán, tôi không nên bắt đầu bằng cách tự nỗ lực quyết tâm thay đổi mình, nhưng thay vào đó, tôi kể mình đã chết trong Đấng Christ đối với những điều này, tôi sẽ ngưỡng trông Linh của Đức Chúa Trời sản sinh trong tôi sự thuần khiết của tánh khiêm nhường hay nhu mì cần thiết, với lòng tin chắc rằng Ngài sẽ làm như vậy. Đó là ý nghĩa của lời đã truyền: “Chớ sợ chi, hãy ở đó, rồi ngày nay xem sự giải cứu của Chúa mà Ngài sẽ làm cho các ngươi” (Xuất. 14:13).

Chắc chắn một số anh em đã có kinh nghiệm tương tự như sau. Anh em được nhờ đến thăm một người bạn, anh em biết người bạn ấy không được thân thiện cho lắm, nhưng anh em tin cậy Chúa sẽ giúp đỡ mình. Trước khi ra đi, anh em nói với Ngài rằng tự mình, anh em chắc chắn thất bại, và anh em xin Ngài tất cả những gì cần có. Sau đó, anh em ngạc nhiên thấy mình không cảm thấy bực bội chút nào, mặc dầu người bạn ấy thật không tử tế gì cả. Khi trở về, anh em suy nghĩ về kinh nghiệm ấy và lấy làm lạ là mình rất bình tĩnh, anh em thắc mắc không biết lần sau mình có bình tĩnh được như vậy không. Anh em ngạc nhiên về chính mình và tìm cách giải thích. Đây là lời giải thích: Thánh Linh đã hành động đem chúng ta vượt qua [hoàn cảnh ấy].

Rất tiếc, thỉnh thoảng chúng ta mới có kinh nghiệm như vậy, nhưng chúng ta đúng ra nên kinh nghiệm như vậy thường xuyên. Khi Thánh Linh nắm lấy mọi sự trong tay Ngài, thì về phần mình, chúng ta không cần ráng sức. Đó không phải là trường hợp nghiến răng và bám lấy chính mình, nghĩ rằng nhờ đó chúng ta đã tự kiểm chế một cách đẹp đẽ và chiến thắng vẻ vang. Không, ở đâu có chiến thắng thật, ở đó chúng ta không cần nỗ lực xác thịt, mà là Chúa đã hành động qua chúng ta.

Mục tiêu của sự cám dỗ là luôn luôn khiến chúng ta làm một điều gì đó. Suốt ba tháng đầu của cuộc chiến tranh Hoa-Nhật, quân đội Trung Quốc mất rất nhiều xe tăng, và không thể đối phó với xe thiết giáp của Nhật, cho đến khi chiến thuật sau đây được vạch ra. Một người lính phục kích bắn tỉa một phát súng vào một chiếc xe tăng của Nhật. Sau một lúc khá lâu, phát thứ nhất được tiếp theo bằng phát thứ hai, sau một hồi yên lặng, lại thêm một phát nữa, cho đến khi người lái xe tăng nóng nảy muốn xác định tiếng súng gây rối ấy phát xuất từ đâu, thò đầu ra để nhìn quanh, thì phát súng tiếp theo được nhắm kỹ lưỡng, sẽ kết liễu mạng sống của anh ta.

Hễ anh ta cứ ngồi trong pháo tháp, thì còn tuyệt đối an toàn. Toàn bộ chiến thuật được vạch ra là để đem anh ta ra khỏi chỗ ẩn núp. Cũng y như vậy, sự cám dỗ của Sa-tan được hoạch định chính yếu không phải để khiến chúng ta làm điều gì tội lỗi, nhưng chỉ để khiến chúng ta hành động bằng năng lực riêng của mình. Ngay khi chúng ta bước ra khỏi chỗ ẩn núp để làm một điều gì trên nền tảng ấy, hắn liền giành lấy chiến thắng. Nhưng nếu chúng ta không di động, nếu chúng ta không ra khỏi sự bao phủ của Đấng Christ để bước vào lãnh vực của xác thịt, thì hắn không thể bắt lấy chúng ta được.

Do đó, phương cách thần thượng để chiến thắng không cho phép chúng ta làm gì cả, bất cứ điều gì, tức là những điều nào bên ngoài Đấng Christ. Đó là lý do vì sao ngay khi chuyển động, chúng ta đâm đầu vào chỗ nguy hiểm, vì khuynh hướng thiên nhiên của chúng ta đẩy chúng ta đi theo hướng sai lạc. Vậy thì, chúng ta tìm sự cứu giúp ở đâu? Bây giờ hãy quay sang Ga-la-ti 5:17: “Xác thịt ưa muốn trái với Linh, và Linh trái với xác thịt”. Điều này cho chúng ta biết sự xung đột thật sự xảy ra ở đâu. Cuộc chiến tranh với xác thịt không phải thuộc về chúng ta nhưng thuộc về Thánh Linh, “vì hai bên nghịch nhau”, và không phải chúng ta, mà chính Ngài là Đấng đương đầu và xử lý xác thịt. Kết quả là gì? “Khiến cho anh em không thể làm được điều mình muốn làm”.

Tôi nghĩ chúng ta thường không nắm được ý nghĩa đầy đủ của mệnh đề cuối cùng ấy. Chúng ta hãy xem xét câu ấy giây lát. Về mặt thiên nhiên, “chúng ta thường làm” gì? Chúng ta sẽ bắt đầu tiến hành một đường lối hành động nào đó theo như bản năng thúc đẩy mình, cách xa ý muốn của Đức Chúa Trời. Vì vậy, kết quả việc chúng ta từ chối không chịu ra khỏi sự bao phủ và không tự hành động là Thánh Linh được tự do làm công tác của Ngài, tức là tự do đương đầu và xử lý xác thịt trong chúng ta, để chúng ta thật sự không làm những gì về mặt thiên nhiên mình muốn làm. Thay vì tiến hành một chương trình hay đường lối của chính mình, chúng ta tìm thấy sự thỏa mãn trong chương trình hoàn hảo của Ngài. Như vậy, mạng lịnh này là một mạng lịnh tích cực: “Hãy bước đi bởi Linh, thì anh em sẽ không làm trọn tư dục của xác thịt” (Ga. 5:16). Nếu sống trong Linh, nếu bước đi bởi đức tin trong Đấng Christ phục sinh, chúng ta thật sự có thể “đứng qua một bên” trong khi Linh giành được những chiến thắng mới mẻ trên xác thịt hằng ngày. Ngài đã được ban cho chúng ta để đảm trách việc ấy. Sự chiến thắng của chúng ta do ẩn núp trong Đấng Christ và với lòng tin cậy đơn sơ nơi Thánh Linh Ngài ở trong mình, chúng ta kể mình đắc thắng những dục vọng của xác thịt bằng những ao ước mới mẻ của Ngài. Thập tự giá đã được ban cho để bảo đảm sự cứu rỗi cho chúng ta; Linh được ban cho để tạo ra sự cứu rỗi trong chúng ta. Đấng Christ phục sinh và thăng thiên là nền tảng sự cứu rỗi của chúng ta; Đấng Christ trong lòng chúng ta bởi Linh là quyền năng của sự cứu rỗi ấy.

ĐẤNG CHRIST LÀ SỰ SỐNG CỦA CHÚNG TA

“Cảm tạ Đức Chúa Trời nhờ Giê-su Christ”! Ý nghĩa câu reo mừng của Phao-lô về cơ bản ý nghĩa cũng giống như lời ông nói trong Ga-la-ti 2:20 mà chúng ta đã lấy làm chìa khóa cho sự nghiên cứu của mình: “Tôi sống, nhưng không phải là tôi nữa, mà là Đấng Christ”. Chúng ta thấy chữ “tôi” thật nổi bật suốt La Mã chương 7, cuối cùng đưa đến tiếng kêu đau đớn: “Ôi, tôi là người khốn khổ dường nào!” Kế đến là tiếng kêu giải cứu: “Cảm tạ Đức Chúa Trời... Giê-su Christ”! Rõ ràng đây là điều Phao-lô đã khám phá được: sự sống mà chúng ta sống là sự sống của một mình Đấng Christ. Chúng ta nghĩ đời sống Cơ-đốc-nhân là một “sự sống được thay đổi”, nhưng không phải như vậy. Điều Đức Chúa Trời ban cho chúng ta là một “sự sống hoán đổi”, một “sự sống thay thế”, và Đấng Christ là Đấng Thay Thế ở bên trong. “Tôi sống, nhưng không phải là tôi sống nữa, nhưng Đấng Christ sống trong tôi”. Sự sống này không phải là điều tự chúng ta phải sản sinh ra. Ấy là sự sống của Đấng Christ được tái sản sinh trong chúng ta.

Có bao nhiêu Cơ-đốc-nhân tin vào “sự tái sản sinh” trong ý nghĩa này, là điều vượt trổi hơn sự tái sinh? Sự tái sinh nghĩa là sự sống của Đấng Christ được Thánh Linh trồng trong chúng ta khi chúng ta được sinh lại. “Sự tái sản sinh” tiến xa hơn: nó có nghĩa là sự sống mới ấy lớn lên và càng ngày càng được bày tỏ trong chúng ta, cho đến khi chính hình ảnh Đấng Christ được tái sản sinh trong đời sống chúng ta. Đó là điều Phao-lô muốn nói khi ông nói về sự quặn thắt của ông vì cớ người Ga-la-ti “cho đến khi Đấng Christ thành hình trong anh em” (Ga. 4:19).

Tôi xin minh họa bằng một câu chuyện khác. Có một thời gian tôi ở tại Mỹ trong gia đình một cặp vợ chồng tín đồ. Khi tôi vừa mới đến nơi, họ xin tôi cầu nguyện cho họ. Tôi hỏi nguyên nhân nan đề của họ là gì. Họ thú nhận: “Ô, ông Nghê ơi, gần đây chúng tôi rất tệ. Chúng tôi dễ dàng nổi giận vì con cái mình. Một vài tuần gần đây, cả hai chúng tôi đều nổi nóng mỗi ngày vài lần. Chúng tôi thật làm xấu hổ danh Chúa. Ông hãy xin Ngài ban cho chúng tôi lòng kiên nhẫn”. Tôi nói: “Đó là điều tôi không thể làm”. Họ hỏi: “Ông muốn nói sao?” Tôi đáp: “Tôi muốn nói rằng chắc chắn Đức Chúa Trời sẽ không đáp lời cầu nguyện của ông bà”. Nghe vậy, họ ngạc nhiên nói: “Ông muốn bảo rằng chúng tôi đã đi quá xa đến nỗi Đức Chúa Trời không vui lòng nghe chúng tôi khi chúng tôi xin Ngài làm cho chúng tôi kiên nhẫn hay sao?” “Không, tôi không có ý nói như vậy. Tôi muốn hỏi ông bà có bao giờ ông bà từng cầu nguyện như vậy chưa? Rồi phải không? Nhưng Đức Chúa Trời có trả lời cho ông bà không? Không! Ông bà có biết tại sao không? Vì ông bà không cần sự kiên nhẫn”. Khi ấy bà vợ quắc mắt, bùng nổ: “Ông đang nói gì vậy? Chúng tôi không cần sự kiên nhẫn, và chúng tôi tức giận suốt cả ngày! Nghe sao vô lý quá. Ông muốn nói gì?” Tôi bình tĩnh trả lời: “Không phải ông bà cần sự kiên nhẫn, mà là cần Đấng Christ”.

Đó là sự thật. Đức Chúa Trời sẽ không ban cho tôi sự khiêm nhường, kiên nhẫn, hay thánh khiết, hoặc tình yêu như những món quà rời rạc của ân điển Ngài. Ngài không phải là một người bán lẻ trao từng gói ân điển cho chúng ta, lường một ít kiên nhẫn cho người nóng nảy, một ít tình yêu cho người thiếu yêu thương, một ít khiêm nhường cho người kiêu ngạo, theo nhiều mức lượng như thể vốn liếng để chúng ta nhận lấy và sử dụng. Ngài chỉ ban một món quà để đáp ứng mọi nhu cầu của chúng ta: Đó là Christ Giê-su Con Ngài. Khi tôi ngưỡng trông Ngài sống bày tỏ sự sống Ngài trong tôi, thay thế tôi, Ngài sẽ là sự khiêm nhường, kiên nhẫn, yêu thương và mọi điều khác mà tôi cần. Anh em nhớ lời chép trong Thư Giăng nhất: “Đức Chúa Trời đã ban sự sống đời đời cho chúng ta, và sự sống ấy ở trong Con Ngài. Ai có Con thì có sự sống, ai không có Con Đức Chúa Trời thì không có sự sống đâu” (1 Gi. 5:11, 12). Sự sống của Đức Chúa Trời không được ban cho chúng ta như một điều riêng lẻ, sự sống của Đức Chúa Trời được ban cho chúng ta trong Con. Đó là “sự sống đời đời trong Christ Giê-su, Chúa chúng ta” (La. 6:23). Mối liên hệ giữa chúng ta với Con là mối liên hệ với sự sống.

Thật phước hạnh khi chúng ta khám phá ra sự khác biệt giữa các đức tính của Cơ-đốc-nhân và Đấng Christ: biết sự khác biệt giữa sự nhu mì và Đấng Christ, giữa sự kiên nhẫn và Đấng Christ, giữa tình yêu và Đấng Christ. Chúng ta hãy nhớ lại những gì được nói đến trong 1 Cô-rin-tô 1:30: “Christ Giê-su... được làm nên sự khôn ngoan, sự công chính, sự thánh hóa và sự cứu chuộc cho chúng ta”. Khái niệm thông thường về sự thánh hóa là mỗi một điều trong đời sống cần phải thánh khiết, nhưng đó không phải là sự thánh khiết, đó là bông trái của sự thánh khiết. Sự thánh khiết là Đấng Christ. Ấy là Chúa Giê-su được làm nên sự thánh khiết cho chúng ta. Cho nên anh em có thể đặt bất cứ điều gì vào đó: tình yêu, sự khiêm nhường, quyền năng, sự tự kiểm chế. Ngày nay có lời kêu gọi phải kiên nhẫn: Ngài là sự kiên nhẫn của chúng ta! Ngày mai có lời kêu gọi phải thuần khiết: Ngài là sự thuần khiết của chúng ta! Ngài là câu trả lời cho mọi nhu cầu. Đó là lý do vì sao Phao-lô nói về “trái của Linh” là một (Ga. 5:22), chứ không phải là “những trái” như những điều riêng rẽ. Đức Chúa Trời đã ban Thánh Linh Ngài cho chúng ta, và khi chúng ta cần tình yêu, trái của Linh là tình yêu, khi cần sự vui mừng, trái của Linh là sự vui mừng. Luôn luôn là đúng như vậy. Cho dầu bản thân anh em thiếu hụt điều gì, cho dầu đó là một trăm lẻ một điều khác nhau, Đức Chúa Trời luôn luôn có một câu trả lời đầy đủ, ấy là Giê-su Christ, Con Ngài; chính Ngài là câu giải đáp cho mọi nhu cầu của con người.

Làm thế nào chúng ta biết thêm về Đấng Christ theo cách này? Chỉ bằng cách ngày càng nhận biết nhu cầu của mình. Một số người sợ khám phá nhược điểm của chính mình, cho nên họ không bao giờ tăng trưởng. Tăng trưởng trong ân điển là ý nghĩa duy nhất của sự tăng trưởng mà chúng ta có thể kinh nghiệm, và như chúng tôi đã nói, ân điển là điều gì Đức Chúa Trời làm cho chúng ta. Tất cả chúng ta đều có cùng một Đấng Christ cư ngụ bên trong, nhưng sự khải thị về một nhu cầu mới mẻ nào đó sẽ tự nhiên dẫn chúng ta đến chỗ tin cậy Ngài sống đời sống Ngài qua chúng ta trong điều cụ thể đó. Sức chứa càng lớn nghĩa là vui hưởng nguồn cung ứng của Đức Chúa Trời càng nhiều. Khi buông bỏ thêm một điều, chúng ta có một sự tin cậy tươi mới trong Đấng Christ, và thêm một dải đất nữa được chiếm hữu. “Đấng Christ là sự sống của tôi” là bí quyết của sự mở mang [về phương diện thuộc linh].

Chúng ta đã nói về việc cố gắng và tin cậy, cùng với sự khác biệt giữa hai điều ấy. Xin hãy tin tôi, đó là sự khác biệt giữa thiên đàng và địa ngục. Đó không chỉ là một tư tưởng bàn đến cho vui, cho thỏa lòng, mà đó là một thực tại tuyệt đối. “Chúa ôi, con không thể làm điều đó, vì vậy, con sẽ không cố gắng làm điều đó nữa”. Ấy là điểm hầu hết chúng ta đều thiếu hụt. “Chúa ôi, con không thể làm gì được, vì vậy, con sẽ rút bàn tay con lại, từ nay về sau, con xin phó thác việc ấy cho Ngài”. Chúng ta từ chối hành động, chúng ta nhờ Ngài làm điều đó, rồi chúng ta vui mừng hoàn toàn bước vào hành động mà Ngài đã khởi xướng. Đó không phải là thụ động, đó là đời sống tích cực nhất, tin cậy Chúa như vậy, nhận lấy sự sống từ Ngài, đem Ngài vào chính đời sống chúng ta, để Ngài sống sự sống của Ngài trong chúng ta đang khi chúng ta tiến lên trong Danh Ngài.

LUẬT CỦA LINH SỰ SỐNG

“Cho nên hiện nay không có sự kết án nào cho những người ở trong Christ Giê-su, là người không bước đi theo xác thịt, nhưng bước đi theo Linh, vì luật của Linh sự sống trong Christ Giê-su đã buông tha tôi khỏi luật của tội và sự chết” (La. 8:1, 2).

Trong chương 8, Phao-lô trình bày cho chúng ta cách chi tiết về phương diện tích cực của đời sống trong Linh. “Cho nên hiện nay không có sự kết án nào”, ông bắt đầu như vậy, thoạt tiên có thể lời tuyên bố này nghe có vẻ không đúng chỗ. Chắc chắn sự kết án đã được đáp ứng bởi Huyết, nhờ đó chúng ta tìm được sự bình an với Đức Chúa Trời và được cứu rỗi khỏi cơn thạnh nộ (La. 5:1, 9). Nhưng có hai loại kết án, tức là trước mặt Đức Chúa Trời và trước mặt chính tôi (cũng như trước đây chúng ta thấy có hai loại bình an) đôi khi đối với chúng ta, loại thứ hai còn kinh khủng hơn loại thứ nhất. Khi tôi thấy Huyết của Đấng Christ đã làm thỏa mãn Đức Chúa Trời thì tôi biết tội lỗi tôi đã được tha, tôi không còn bị kết án trước mặt Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, có thể tôi vẫn còn nhận biết sự thất bại, cảm nhận về sự kết án bên trong vì lý do này có thể rất thật, như La Mã chương 7 cho thấy. Nhưng nếu học tập sống bởi Đấng Christ là sự sống của mình, thì tôi đã khám phá ra bí quyết đắc thắng, và ngợi khen Đức Chúa Trời, và bên trong cũng cảm nhận rằng “hiện nay không có sự kết án nào”. “Tâm trí của linh là sự sống và bình an” (La. 8:6), và điều này trở nên kinh nghiệm của tôi khi tôi học tập bước đi trong Linh. Với sự bình an trong lòng mình, tôi không có thì giờ để cảm thấy bị kết án, mà chỉ ngợi khen Đấng đã dẫn dắt tôi từ chiến thắng mới mẻ này đến chiến thắng mới mẻ khác.

Nhưng điều gì nằm phía sau cảm nhận tôi bị kết án? Đó không phải là kinh nghiệm về sự thất bại và cảm nhận về sự bất lực, không thể làm gì trước tình trạng thất bại ấy sao? Trước khi thấy Đấng Christ là sự sống của mình, tôi lao khổ với nhận thức thường xuyên về tình trạng tật nguyền của mình. Sự giới hạn ngăn cản các bước chân tôi, tôi cảm thấy mình bất lực trong mọi sự; tôi luôn luôn kêu lên: “Tôi không thể làm điều này! Tôi không thể làm điều kia!” Dầu cố gắng, tôi phải thừa nhận mình “không thể làm đẹp lòng Đức Chúa Trời” (La. 8:8). Nhưng trong Đấng Christ, không có tình trạng “tôi không thể”. Bây giờ là: “Tôi làm được mọi sự trong Ngài là Đấng làm cho tôi mạnh mẽ” (Phil. 4:13).

Làm thế nào Phao-lô dạn dĩ như vậy? Trên nền tảng nào ông tuyên bố rằng bây giờ ông được thoát khỏi mọi giới hạn và “làm được mọi sự”? Đây là câu trả lời của ông: “Vì luật của Linh sự sống trong Christ Giê-su đã buông tha tôi khỏi luật của tội và sự chết” (La. 8:2). Vì sao không còn sự kết án nữa? Phao-lô nói: “Vì...” Có một lý do, có một điều gì đó rõ ràng để giải thích điều này. Lý do là một luật được gọi là “luật của Linh sự sống” đã chứng tỏ là mạnh hơn một luật khác được gọi là “luật của tội và sự chết”. Những luật này là gì? Chúng hoạt động ra sao? Giữa tội và luật của tội có gì khác nhau? Và giữa sự chết và luật sự chết có gì khác nhau?

Trước hết, chúng ta hãy tự hỏi: Luật là gì? Nói cách chính xác, luật là một sự phổ quát hóa được xem xét cho đến khi được chứng minh không có trường hợp ngoại lệ. Chúng ta có thể định nghĩa nó cách đơn giản hơn, đó là một điều gì xảy đi xảy lại mãi. Mỗi khi sự việc xảy ra, nó xảy ra y như nhau. Chúng ta có thể minh họa điều này từ luật pháp và luật thiên nhiên. Chẳng hạn như tại Anh-quốc, nếu tôi lái xe ở phía tay phải của con đường, cảnh sát công lộ sẽ chận tôi lại. Vì sao? Vì như vậy là nghịch với luật tại xứ này. Nếu anh em lái xe như vậy, anh em cũng bị chận lại. Vì sao? Cũng vì chính lý do mà tôi đã bị chận lại: điều đó trái luật, và luật không có trường hợp ngoại lệ hay miễn trừ. Đó là điều xảy ra lặp đi lặp lại không bao giờ sai. Hoặc là chúng ta đều biết luật trọng lực. Nếu tôi đánh rơi chiếc khăn tay của mình tại Luân-đôn, nó sẽ rớt xuống đất. Đó là ảnh hưởng của luật trọng lực. Điều này cũng xảy ra y như vậy nếu tôi đánh rơi nó tại Nữu-ước hay Hồng-kông. Bất cứ ở đâu, luật trọng lực cũng hoạt động y như vậy, và luôn luôn sinh ra cùng một kết quả. Bất cứ nơi nào có cùng điều kiện, người ta sẽ thấy có những kết quả y như vậy. Do đó, có một “luật” về trọng lực.

Còn luật của tội và sự chết thì sao? Nếu có một người nào nói xấu tôi, ngay lập tức một điều gì đó trở nên trục trặc trong tôi. Đó không phải là luật, đó là tội. Nhưng khi những người khác cũng nói xấu tôi, chính “điều đó” lại trục trặc trong tôi, thì tôi nhận biết có một luật bên trong, đó là luật của tội. Giống như luật trọng lực, nó là điều gì không thay đổi, luôn luôn hoạt động giống nhau. Luật sự chết cũng vậy. Như chúng tôi đã nói, sự chết là sự yếu đuối đến mức độ cùng cực. Yếu đuối là “tôi không thể”. Nếu tôi cố gắng làm đẹp lòng Đức Chúa Trời trong một vấn đề cụ thể nào đó, tôi thấy mình không thể làm được, và nếu tôi cố gắng làm đẹp lòng Ngài trong một vấn đề khác, tôi lại thấy mình không thể làm được, khi ấy, tôi nhận biết có một luật đang hành động. Không những có tội trong tôi, mà còn có luật của tội; không những có sự chết trong tôi, mà còn có luật của sự chết.

Một lần nữa, không những trọng lực là một luật trong ý nghĩa nó không thay đổi, không chấp nhận trường hợp ngoại lệ, nhưng không giống như luật đi đường, luật trọng lực là một luật “thiên nhiên” và không phải là vấn đề đã được thảo luận và quyết định, nhưng là một sự khám phá. Luật có đó, chiếc khăn tay “tự nhiên” rơi xuống đất mà không cần tôi giúp nó rơi. “Luật” mà người trong La Mã 7:23 khám phá ra cũng y như vậy. Đó là luật của tội và của sự chết, chống đối lại với điều gì tốt lành, làm què quặt ý chí con người, khiến người ấy không làm điều tốt được. Người ấy “tự nhiên” phạm tội theo “luật của tội” trong các chi thể mình. Người ấy muốn được khác đi, nhưng luật đó ở trong người ấy không nhượng bộ, và không một ý chí con người nào có thể chống lại nó. Cho nên điều này đem tôi đến vấn đề: Làm thế nào tôi được giải thoát khỏi luật của tội và sự chết? Tôi cần được giải cứu khỏi tội, và hơn nữa tôi cần được giải cứu khỏi sự chết, nhưng hơn hết, tôi cần được giải cứu khỏi luật của tội và luật sự chết. Làm thế nào tôi được giải cứu khỏi sự lặp đi, lặp lại không thay đổi của sự yếu đuối và thất bại? Để trả lời câu hỏi này, xin chúng ta theo dõi hai thí dụ minh họa sau đây.

Tại Trung-quốc, một trong những gánh nặng lớn nhất của chúng tôi là thuế li-king, một luật không ai có thể thoát được, bắt nguồn từ triều đại nhà Ch’in và có hiệu lực mãi đến thời chúng tôi. Đó là thuế nội địa đánh vào hàng hóa vận chuyển từ nơi này sang nơi khác, được áp dụng khắp đế quốc và có nhiều chặng thâu thuế, các viên chức hải quan nắm quyền hành rất lớn. Kết quả là tiền thuế đánh trên hàng hóa đi qua một vài tỉnh trở nên thật nặng nề. Nhưng cách đây một vài năm, một luật thứ hai bắt đầu có hiệu lực đã gạt luật li-king sang một bên. Anh em có thể tưởng tượng cảm giác nhẹ nhỏm trong lòng những người phải chịu đựng luật cũ không? Bây giờ không cần suy nghĩ, hi vọng hay cầu nguyện, luật mới đã xuất hiện và giải cứu chúng ta khỏi luật cũ. Người ta không còn cần suy tính trước mình phải nói gì khi gặp một nhân viên thuế li-king ngày mai!

Luật của xứ sở chúng tôi thế nào thì luật thiên nhiên cũng vậy. Làm thế nào luật trọng lực bị hủy bỏ? Đối với chiếc khăn tay của tôi, luật ấy hành động khá rõ ràng, kéo chiếc khăn tay xuống, nhưng tôi chỉ cần đặt bàn tay mình nâng bên dưới chiếc khăn thì nó sẽ không rớt. Vì sao? Luật vẫn có đó. Tôi không giải quyết luật trọng lực; thật ra tôi không thể giải quyết luật trọng lực. Vậy thì vì sao chiếc khăn tay của tôi không rơi xuống đất? Vì có một lực giữ nó lại. Luật ấy vẫn còn, nhưng một luật khác mạnh hơn hoạt động để đắc thắng luật kia, tức là luật sự sống. Trọng lực có thể tác động đến mức tối đa, nhưng chiếc khăn tay vẫn không rơi xuống đất vì một luật khác đang hoạt động chống lại luật trọng lực để giữ nó lại. Tất cả chúng ta đều từng thấy một cây xanh mà trước đây từng là một hạt giống nhỏ rơi giữa những phiến đá lót đường, rồi mọc lên cho đến khi những khối đá nặng nề bị năng lực của sự sống trong cây ấy đẩy lên. Đó là điều chúng tôi muốn nói về một luật đắc thắng một luật khác.

Cũng theo cách ấy, Đức Chúa Trời giải cứu chúng ta khỏi một luật bằng cách tạo ra một luật khác. Luật của tội và sự chết vẫn có đó luôn luôn, nhưng Đức Chúa Trời đã làm cho một luật khác có hiệu lực – đó là luật của Linh sự sống trong Christ Giê-su, và luật ấy mạnh mẽ đủ để giải cứu chúng ta khỏi luật của tội và sự chết. Và anh em ấy thấy đó, ấy là luật sự sống trong Đấng Christ – sự sống phục sinh ở trong Ngài đã đối phó với mọi hình thức của sự chết và đắc thắng nó (Êph. 1:19, 20). Chúa Giê-su ở trong lòng chúng ta trong thân-vị của Thánh Linh Ngài, và nếu chúng ta dâng cho Ngài một đường lối thông suốt, bằng cách phó thác mình cho Ngài, thì chúng ta sẽ thấy luật sự sống mới của Ngài thế chỗ cho luật cũ ấy. Chúng ta sẽ học biết thế nào là được gìn giữ, không phải nhờ sức lực thiếu kém của mình, nhưng “nhờ quyền năng của Đức Chúa Trời” (1 Phi. 1:5).

BIỂU HIỆN CỦA LUẬT SỰ SỐNG

Chúng ta hãy tìm cách làm cho điều này trở nên thực tế. Trong một phần trước, chúng ta đã bàn đến vấn đề ý chí của chúng ta trong mối liên quan đến những điều thuộc về Đức Chúa Trời. Ngay cả những tín đồ lâu năm cũng không nhận biết năng lực của ý chí đóng một vai trò lớn lao như thế nào trong đời sống mình. Đó là một phần nan đề của Phao-lô trong La Mã chương 7. Ý chí của ông rất tốt, nhưng tất cả những hành động của ông mâu thuẫn với ý chí ấy, cho dầu ông quyết định nhiều bao nhiêu và quyết tâm làm đẹp lòng Đức Chúa Trời, ông chỉ bị dẫn vào chỗ tối tăm dày đặc hơn. “Tôi muốn làm điều lành”, nhưng “tôi là xác thịt, đã bị bán cho tội”. Đó là vấn đề. Giống như một chiếc xe hơi không có xăng, phải đẩy và khi không ai đẩy, nó sẽ đứng yên. Nhiều Cơ-đốc-nhân cố gắng tự lái chính mình bằng năng lực của ý chí, và rồi nghĩ rằng đời sống Cơ-đốc-nhân là đời sống mệt mỏi nhất và cay đắng nhất. Thậm chí một số người tự buộc mình phải làm những điều có tính cách Cơ-đốc vì những người khác cũng làm như vậy, trong khi thừa nhận rằng những điều đó vô nghĩa đối với mình. Họ buộc mình phải trở nên loại người không phải là mình, điều đó còn tệ hơn bắt nước phải chảy ngược lên đồi. Vì cuối cùng điểm cao nhất mà ý chí có thể đạt đến là lòng muốn (Mat. 26:41).

Nếu chúng ta phải nỗ lực rất nhiều trong đời sống Cơ-đốc, thì có thể nói cách đơn giản rằng chúng ta chưa thật sự sống cuộc đời Cơ-đốc. Chúng ta không cần phải bắt buộc mình nói ngôn ngữ bản xứ của mình. Thật ra, chúng ta chỉ cần sử dụng năng lực của ý chí để làm những điều chúng ta không làm được cách tự nhiên. Chúng ta có thể làm những điều ấy một lúc, nhưng luật của tội và sự chết cuối cùng sẽ thắng. Chúng ta có thể nói được như vầy: “Lòng muốn thì ở nơi tôi, và tôi làm điều tốt lành ấy trong hai tuần”, cuối cùng chúng ta sẽ phải thừa nhận: “Tôi không biết làm thế nào để thực hiện điều đó”. Không, con người tôi vốn có hiện nay là điều tôi không muốn. Còn nếu tôi “muốn” mình là con người như thế nào đó là vì tôi không được như vậy.

Anh em hỏi: “Vì sao con người sử dụng năng lực của ý chí để cố gắng làm đẹp lòng Đức Chúa Trời?” Có thể có hai lý do. Đương nhiên có thể họ chưa bao giờ kinh nghiệm sự tân sinh. Trong trường hợp đó, họ không có sự sống mới để nhờ đến; hoặc họ đã được tái sinh và có sự sống, nhưng họ chưa học biết tin cậy vào sự sống ấy. Sự thiếu hiểu biết đưa đến tình trạng thất bại và phạm tội liên tục, khiến họ đi đến chỗ hầu như không còn tin tưởng có thể có điều gì tốt đẹp hơn.

Nhưng chúng ta chưa tin một cách trọn vẹn không có nghĩa là đời sống yếu đuối mà chúng ta kinh nghiệm khi thế này, lúc thế khác là tất cả những gì Đức Chúa Trời ban cho chúng ta. La Mã 6:23 trình bày: “sự ban cho của Đức Chúa Trời là sự sống đời đời trong Christ Giê-su, Chúa chúng ta”, và bây giờ trong La Mã 8:2, chúng ta đọc thấy: “luật của Linh sự sống trong Christ Giê-su” đã đến để giúp đỡ chúng ta. Cho nên La Mã 8:2 không phải nói về một sự ban cho mới mẻ, nhưng về sự sống đã được đề cập đến trong La Mã 6:23. Nói cách khác, đó là một khải thị mới mẻ về những gì chúng ta đã có. Tôi cảm thấy mình không thể nhấn mạnh điều này quá nhiều. Đó không phải là một điều mới mẻ từ tay Đức Chúa Trời, nhưng là một sự bày tỏ điều Ngài đã ban cho. Đó là một khám phá mới về công tác đã được thực hiện trong Đấng Christ, vì những từ ngữ “đã buông tha tôi” ở thì quá khứ. Nếu tôi thật sự thấy điều này và đặt đức tin mình nơi Ngài, thì kinh nghiệm La Mã chương 7 hoàn toàn không nhất thiết phải lặp đi, lặp lại trong tôi, dầu là sự tranh chiến và thất bại đau khổ hay sự thể hiện năng lực ý chí vô hiệu quả.

Nếu chúng ta buông ý chí riêng của mình và tin cậy Ngài, chúng ta sẽ không ngã xuống đất và bị tan nát, nhưng chúng ta sẽ rơi vào một luật khác, là luật của Linh sự sống. Vì không những Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta sự sống mà còn ban cho luật sự sống. Y như luật trọng lực là một luật tự nhiên chứ không phải là kết quả sự lập pháp của con người, thì luật sự sống cũng là một luật “tự nhiên”, về nguyên tắc, tương tự như luật gìn giữ tim chúng ta đập hay luật điều khiển các cử động của mi mắt chúng ta. Chúng ta không cần nghĩ đến mắt mình, hay quyết định mình phải chớp mắt thường xuyên để tẩy sạch chúng, chúng ta lại càng không sử dụng ý chí để gánh trách nhiệm về nhịp đập của tim. Thật ra, nếu làm như vậy, chúng ta sẽ làm hại hơn là giúp đỡ tim mình. Không, hễ còn sự sống, thì tim sẽ hoạt động cách tự nhiên. Ý chí của chúng ta chỉ gây cản trở cho luật sự sống mà thôi. Tôi từng khám phá ra sự thật này như sau:

Trước đây tôi thường khổ sở vì chứng mất ngủ. Một lần kia, sau vài đêm mất ngủ, khi đã cầu nguyện nhiều về điều ấy và kiệt sức, cuối cùng, tôi thừa nhận với Đức Chúa Trời lỗi lầm là do tôi và xin Ngài chỉ cho tôi biết lỗi lầm ấy nằm ở đâu. Tôi thưa với Đức Chúa Trời: “Xin Ngài giải thích cho con”. Ngài trả lời: “Hãy tin vào những luật lệ thiên nhiên”. Ngủ cũng là một luật như đói vậy, tôi nhận biết rằng dầu tôi chưa bao giờ lo lắng mình sẽ đói hay không, nhưng tôi đã lo lắng về chuyện ngủ. Tôi đã cố gắng giúp đỡ thiên nhiên, và đó là nan đề chính yếu của hầu hết những người chịu đựng chứng mất ngủ. Nhưng bây giờ không những tôi tin cậy Đức Chúa Trời mà còn tin cậy các luật lệ thiên nhiên của Ngài, ngay sau đó, tôi ngủ ngon.

Chúng ta không nên đọc Kinh-thánh sao? Đương nhiên chúng ta nên đọc, nếu không, đời sống thuộc linh của chúng ta sẽ bị tổn hại. Nhưng điều đó không nên có nghĩa là bắt buộc chúng ta phải đọc. Có một luật mới trong chúng ta, ban cho chúng ta một sự đói khát Lời Đức Chúa Trời. Khi ấy, nửa giờ có thể ích lợi hơn năm tiếng đồng hồ bị bắt buộc phải đọc. Điều này cũng giống như sự dâng tiền, giảng dạy, mà làm chứng.

Rao giảng vì bị ép có khuynh hướng dẫn đến tình trạng rao giảng một Phúc-âm nhiệt thành với một tấm lòng lạnh lẽo, và tất cả chúng ta đều biết người ta có ý nói gì khi đề cập đến từ “bác ái lạnh”.

Nếu cho phép mình sống trong luật mới, chúng ta sẽ bớt ý thức về luật cũ. Nó vẫn có đó, nhưng không còn cai trị và chúng ta không còn bị nó nắm giữ. Đó là lý do vì sao Chúa phán trong Ma-thi-ơ chương 6: “Hãy xem chim trời... Hãy gẫm xem hoa huệ”. Nếu chúng ta hỏi loài chim xem chúng có sợ luật trọng lực không, chúng sẽ trả lời như thế nào? Chúng sẽ nói: “Chúng tôi chưa bao giờ nghe đến tên ông Newton. Chúng tôi không biết gì về luật của ông ấy. Chúng tôi bay vì luật sự sống của chúng tôi là bay”. Không những trong chúng có một sự sống với năng lực để bay, mà sự sống ấy có một luật làm cho những tạo vật sống động này thắng hơn luật trọng lực cách tự nhiên và thường xuyên. Nhưng luật trọng lực vẫn còn đó. Nếu anh em dậy sớm vào một buổi sáng khi trời lạnh cóng và tuyết đóng dày trên mặt đất, có một con chim sẻ nằm chết ngoài sân, ngay lập tức anh em sẽ nhớ lại tính cách bền vững của luật trọng lực. Nhưng đang khi loài chim còn sống, chúng thắng hơn luật trọng lực, và sự sống bên trong chúng làm chủ ý thức của chúng.

Đức Chúa Trời thật đầy ân điển đối với chúng ta. Ngài ban cho chúng ta luật mới này của Linh, và đối với chúng ta, “bay” không còn là vấn đề của ý chí chúng ta mà là sự sống của Ngài. Anh em có để ý thấy thật là khổ sở khi một Cơ-đốc-nhân không kiên nhẫn phải trở nên kiên nhẫn không? Đòi hỏi người ấy phải kiên nhẫn đủ làm cho người ấy đổ bệnh vì thất vọng. Nhưng Đức Chúa Trời không bao giờ bảo chúng ta phải ép buộc chính mình trở nên loại người mà theo bản chất thiên nhiên chúng ta không phải là loại người ấy, bằng cách quyết tâm, cố gắng làm cho mình thêm tầm vóc thuộc linh. Sự lo lắng có thể làm giảm chiều cao của một người, nhưng chắc chắn không bao giờ thêm gì vào chiều cao ấy được. Lời Chúa nói: “Đừng lo lắng, hãy gẫm xem hoa huệ... lớn lên”. Ngài hướng sự chú ý của chúng ta đến luật mới của sự sống trong chúng ta. Ô! Ước gì chúng ta biết quí báu sự sống vốn thuộc về mình một cách mới mẻ!

Đây là một khám phá quí báu biết bao! Khám phá ấy có thể làm cho chúng ta trở thành những con người mới hoàn toàn, vì sự sống ấy hành động trong những chi tiết nhỏ nhặt nhất cũng như trong những điều lớn lao. Chẳng hạn như sự sống ấy nhắc nhở chúng ta khi chúng ta đưa tay ra cầm một quyển sách trong phòng một người khác để xem, nhắc chúng ta nhớ rằng mình chưa xin phép, do đó không có quyền làm như vậy. Thánh Linh bảo chúng ta không thể xâm phạm quyền lợi của người khác!

Có một lần tôi nói chuyện với một người bạn Cơ-đốc, anh quay sang tôi nói: “Anh biết không, tôi tin rằng nếu ai bằng lòng sống bằng luật của Linh sự sống, người ấy sẽ rất tao nhã”. Tôi hỏi: “Anh muốn nói sao?” Anh đáp: “Luật ấy có quyền năng làm cho một người trở nên hoàn toàn lịch sự. Một số người nói cách khinh bỉ: ‘Anh không thể trách người ta về cách họ cư xử, họ chỉ là dân quê và không được giáo dục’. Nhưng thật ra, vấn đề là: Họ có sự sống của Chúa bên trong không? Vì tôi nói anh nghe, sự sống ấy có thể nói với họ: ‘Giọng nói của con quá lớn’, hay: ‘Cười như vậy là không đúng’, hoặc: ‘Khi con nói điều đó, động cơ của con sai trật rồi’. Trong một ngàn chi tiết, Linh sự sống có thể chỉ bảo họ cách cư xử, do đó tạo ra trong họ một sự tao nhã thật. Không có một quyền năng sẵn có như vậy trong sự giáo dục”. Tuy nhiên, chính bạn tôi lại là một nhà giáo dục!

Nhưng điều đó đúng. Chẳng hạn như nói về sự lắm lời. Anh em có phải là một người nói nhiều không? Khi ở chung với người khác, anh em có tự nhủ: “Tôi nên làm gì? Tôi là một Cơ-đốc-nhân, nhưng nếu tôi muốn tôn vinh danh Chúa, đương nhiên tôi không được nói nhiều. Cho nên hôm nay tôi phải đặc biệt cẩn thận kiểm chế chính mình?” Suốt một hai giờ anh em thành công, cho đến khi vì một lý do nào đó, anh em mất tự chủ, và trước khi nhận biết tình trạng của mình, anh em lại thấy mình một lần nữa gặp rắc rối với cái miệng lắm lời. Vâng, chúng tôi xin bảo đảm rằng ý chí hoàn toàn vô ích ở đây. Nếu tôi khuyên anh em sử dụng ý chí của mình trong vấn đề này thì chẳng khác nào đem đến cho anh em một tôn giáo của thế gian, không phải sự sống trong Christ Giê-su. Vì anh em thử nghĩ lại xem: một người lắm lời vẫn cứ lắm lời, dầu người ấy giữ im lặng suốt ngày, vì có một luật “tự nhiên” nói nhiều cai trị người ấy, y như một cây đào là một cây đào dầu nó có ra trái đào hay không. Nhưng là Cơ-đốc-nhân, chúng ta khám phá ra một luật mới trong mình, luật của Linh sự sống, vượt trổi tất cả những luật khác và đã giải cứu chúng ta khỏi “luật” nói nhiều. Nếu tin Lời Chúa, chúng ta đầu phục luật mới ấy, luật ấy sẽ bảo chúng ta khi nào nên ngừng nói – hay đừng bắt đầu! – và luật ấy sẽ ban quyền năng cho chúng ta làm theo. Trên nền tảng ấy, anh em có thể đến nhà bạn ở hai, ba giờ, hoặc ở lại hai hay ba ngày, mà vẫn không gặp trở ngại gì cả. Khi trở về, anh em chỉ cảm tạ Đức Chúa Trời về luật mới của sự sống Ngài.

Sự sống tự nhiên này là sự sống Cơ-đốc-nhân. Sự sống ấy tự bày tỏ mình trong tình yêu cho người không đáng yêu, cho người anh em mà theo những lý do thiên nhiên, chúng ta không thích và chắc chắn không thể yêu thương. Sự sống ấy hành động trên nền tảng những gì Chúa nhìn thấy có thể hành động trong anh em ấy. “Chúa ôi, Ngài thấy anh ấy đáng yêu và Ngài yêu anh ấy. Bây giờ xin hãy yêu anh ấy qua con!” Sự sống ấy tự bày tỏ mình trong thực tại của sự sống, trong sự chân thật đúng nghĩa của đức tính đạo đức. Có quá nhiều sự giả hình trong đời sống Cơ-đốc-nhân, quá nhiều điều đóng kịch. Không có gì làm mất tính hiệu quả lời chứng của Cơ-đốc-nhân cho bằng giả vờ một điều không có thật, vì người ngoài đường cuối cùng cũng nhìn xuyên qua một sự ngụy trang ấy và thấy con người thật của chúng ta một cách không lầm lẫn. Vâng, sự giả bộ nhường chỗ cho sự thật khi chúng ta tin cậy luật của sự sống.

BƯỚC THỨ TƯ: “BƯỚC ĐI... THEO LINH”

“Vì điều luật pháp không thể làm, tại xác thịt làm cho nó ra yếu đuối, thì Đức Chúa Trời đã làm rồi: Ngài đã vì tội mà sai chính Con Ngài đến trong hình trạng của xác thịt tội lỗi, và kết án tội ở trong xác thịt, hầu cho sự đòi hỏi công chính của luật pháp, được thành tựu trong chúng ta, là kẻ không bước đi theo xác thịt, nhưng theo Linh” (La. 8:3, 4). Tất cả những ai đọc hai câu này cách cẩn thận đều thấy có hai điều được trình bày ở đây. Trước hết, đó là những gì Chúa Giê-su đã làm cho chúng ta, thứ hai, những gì Thánh Linh sẽ làm trong chúng ta. Xác thịt “yếu đuối”: kết quả là điều công chính của luật pháp không thể thành tựu trong chúng ta “theo xác thịt”. (Anh em hãy nhớ rằng đây không phải vấn đề cứu rỗi nhưng vấn đề làm vui lòng Đức Chúa Trời). Vì sự bất lực của chúng ta, Đức Chúa Trời đã thực hiện hai bước. Thứ nhất, Ngài đã can thiệp để giải quyết trọng tâm nan đề của chúng ta. Ngài sai Con Ngài đến trong xác thịt, là Đấng chết vì tội, và khi làm như vậy Ngài “kết án tội ở trong xác thịt”. Nói như vậy tức là Ngài nhận lấy cái chết đại diện cho tất cả những gì thuộc về cõi sáng tạo cũ trong chúng ta, dầu chúng ta gọi đó là “con người cũ”, “xác thịt”, hay “cái tôi” xác thịt. Như vậy, Đức Chúa Trời đã đánh tận gốc rễ nan đề của chúng ta bằng cách cất bỏ nền tảng cơ bản của sự yếu đuối chúng ta. Đó là bước thứ nhất.

Nhưng vẫn còn “điều công chính mà luật pháp buộc” phải được thành tựu “trong chúng ta”. Điều này được thực hiện như thế nào? Điều ấy đòi hỏi sự cung ứng thêm nữa của Đức Chúa Trời tức là ban Thánh Linh cư-ngụ-bên-trong. Ngài là Đấng được sai đến để chăm sóc phương diện bên trong của điều này, chúng ta được cho biết rằng Ngài có thể làm điều đó khi chúng ta “bước đi... theo Linh”.

Bước đi theo Linh nghĩa là gì? Nghĩa là hai điều. Trước hết, đây không phải việc làm, mà là bước đi. Ngợi khen Đức Chúa Trời, nỗ lực nặng nề và không kết quả mà tôi đã tham dự vào khi tìm cách làm vui lòng Đức Chúa Trời “trong xác thịt” đã nhường chỗ cho thái độ lệ thuộc yên tịnh và an nghỉ trên “sự hành động của Ngài, đang hành động trong tôi cách có quyền năng” (Côl. 1:29). Đó là lý do vì sao Phao-lô làm rõ sự tương phản giữa “các công việc” của xác thịt với “trái” của Linh (Ga. 5:19, 22).

Thứ hai, “bước đi theo” ngụ ý sự đầu phục. Bước đi theo xác thịt nghĩa là tôi đầu phục những mệnh lệnh của xác thịt, các câu sau trong La Mã 8:5-8 làm sáng tỏ xác thịt dẫn tôi đi đâu. Nó chỉ dẫn tôi đến chỗ xung đột với Đức Chúa Trời mà thôi. Bước đi theo Linh là đầu phục Linh. Có một điều người bước đi theo Linh không thể làm, đó là độc lập với Ngài. Tôi phải đầu phục Thánh Linh. Bước khởi đầu của đời sống tôi phải là với Ngài. Chỉ khi nào tôi đầu phục để vâng lời Ngài tôi mới tìm thấy “luật của Linh sự sống” hành động cách trọn vẹn và “điều công chính mà luật pháp buộc” (tức tất cả những gì tôi đã và đang cố gắng làm vui lòng Đức Chúa Trời) được thành tựu, không còn là bởi tôi mà là trong tôi. “Tất cả những ai được Linh của Đức Chúa Trời dẫn dắt, đều là con của Đức Chúa Trời” (La. 8:14).

Tất cả chúng ta đều quen thuộc với lời chúc phước trong 2 Cô-rin-tô 13:14: “Nguyện ân điển của Chúa Giê-su Christ, tình thương yêu của Đức Chúa Trời và sự thông công của Thánh Linh ở cùng tất cả anh em”. Tình yêu của Đức Chúa Trời là nguồn mọi phước hạnh thuộc linh, ân điển của Chúa Giê-su làm cho sự giàu có thuộc linh ấy thuộc về chúng ta, và sự thông công của Thánh Linh là phương tiện nhờ đó sự giàu có thuộc linh được truyền cho chúng ta. Tình yêu là một điều ẩn giấu trong lòng Đức Chúa Trời, ân điển là tình yêu được bày tỏ ra và làm cho sẵn sàng trong Con, sự thông công là sự truyền ân điển ấy bởi Linh. Điều mà Cha đã hoạch định liên quan đến chúng ta thì Con đã hoàn thành cho chúng ta, và bây giờ Thánh Linh truyền cho chúng ta. Vì vậy, khi khám phá ra một điều gì tươi mới mà Chúa Giê-su đã giành được cho chúng ta tại Thập tự giá của Ngài, để điều đó trở thành hiện thực, chúng ta hãy nhìn theo hướng Đức Chúa Trời đã chỉ, bằng cách bền lòng vâng phục Thánh Linh, chúng ta hãy mở rộng con đường để Ngài truyền sự giàu có ấy cho mình. Đó là chức vụ của Ngài. Ngài đã đến vì chính mục đích ấy – tức là Ngài có thể làm cho trở nên hiện thực tất cả những gì thuộc về chúng ta nhờ công tác đã hoàn thành của Đấng Christ.

Tại Trung-quốc, tôi đã học biết rằng khi dẫn dắt một hồn người đến với Đấng Christ, chúng tôi phải rất kỹ lưỡng, chu đáo, vì không chắc người ấy sẽ nhận được sự giúp đỡ của các Cơ-đốc-nhân khác. Chúng tôi luôn luôn tìm cách giúp cho các tín đồ mới sáng tỏ rằng khi họ cầu xin Chúa tha thứ tội lỗi mình và ngự vào trong lòng mình, lòng họ đã trở nên nơi ở của một Thân vị sống động. Thánh Linh của Đức Chúa Trời bây giờ cư ngụ trong họ, để mở Kinh-thánh ra cho họ thấy được Đấng Christ trong đó, để hướng dẫn họ cầu nguyện, cai trị đời sống họ, và tái sản sinh trong họ tính chất của Chúa.

Tôi còn nhớ, vào cuối một mùa hè nọ, tôi đi nghỉ ngơi một thời gian khá lâu tại một trung tâm nghỉ mát trên một ngọn đồi, là nơi rất khó có thể tìm được chỗ ở. Vì vậy, tôi phải ngủ một nơi và ăn một nơi. Nơi tôi ăn là nhà của vợ chồng một người thợ máy. Trong hai tuần đầu của chuyến đi ấy, ngoại trừ lời cầu nguyện xin Chúa ban phước vào mỗi bữa ăn, tôi không nói gì với vợ chồng chủ nhà về Phúc-âm; và một ngày kia, tôi gặp được dịp tiện nên chia sẻ với họ về Chúa Giê-su. Họ sẵn sàng lắng nghe và đến với Ngài trong một đức tin đơn sơ để được tha thứ tội lỗi. Họ được tái sinh, ánh sáng và sự vui mừng tươi mới đến trong đời sống họ, vì họ thật sự hoán cải. Tôi chăm sóc để giúp họ sáng tỏ về những gì đã xảy ra, sau đó, khi thời tiết trở nên lạnh hơn, tôi phải rời họ để trở về Thượng-hải.

Suốt những tháng lạnh lẽo của mùa đông, người chồng có thói quen uống rượu trong bữa ăn, và anh có khuynh hướng uống quá nhiều. Sau khi tôi ra đi, mùa lạnh lại đến, rượu lại xuất hiện trên bàn ăn, và hôm ấy theo thói quen, người chồng cúi đầu cảm tạ Chúa về bữa ăn, nhưng không nói được lời nào. Sau một hai lần cố gắng nhưng không cầu nguyện được, anh quay sang hỏi vợ: “Có gì sai trật vậy? Vì sao hôm nay chúng ta không cầu nguyện được? Em hãy đi lấy Kinh-thánh xem Kinh-thánh nói gì về việc uống rượu?” Tôi đã để lại một quyển Kinh-thánh cho họ, nhưng dầu người vợ đọc Kinh-thánh, nhưng chị không hiểu Lời [Chúa], nên lật nhiều trang để tìm ánh sáng cho vấn đề ấy mà chẳng ích gì. Họ không biết cách tra cứu Sách của Đức Chúa Trời và cũng không thể hỏi ý kiến sứ giả của Ngài, vì tôi ở quá xa và có thể vài tháng nữa họ mới gặp lại tôi. Người vợ nói: “Anh cứ uống rượu đi. Chúng ta sẽ đem vấn đề này hỏi anh Nghê khi có diệp tiện”. Nhưng người chồng vẫn không thể cảm tạ Chúa về món rượu ấy. Cuối cùng anh nói: “Em cất rượu đi!” Khi người vợ đã dẹp rượu đi, họ cùng nhau xin Chúa ban phước cho bữa ăn.

Cuối cùng khi người đàn ông có dịp đến Thượng-hải, anh thuật cho tôi nghe câu chuyện. Dùng một thành ngữ quen thuộc trong tiếng Hoa, anh nói: “Anh Nghê ơi, Ông Chủ Cư Ngụ [Bên Trong] (2) không cho tôi dùng thức uống ấy!” Tôi nói: “Tốt lắm, anh à. Anh hãy luôn luôn lắng nghe Ông Chủ Cư Ngụ [Bên Trong] ấy nhé!”

Nhiều người trong chúng ta biết rằng Đấng Christ là sự sống của mình. Chúng ta tin Linh của Đức Chúa Trời cư ngụ trong chúng ta, nhưng sự thật này ít tác động đến thái độ của chúng ta. Vấn đề là chúng ta có biết Ngài là một Thân vị sống động, và chúng ta có biết Ngài như một “Ông Chủ” không?

(1) Trong suy nghĩ của tác giả, ông có ý dùng giới từ ek của tiếng Hi-lạp, ý nghĩa của giới từ này, khó có thể chuyển đạt bằng một từ ngữ nào trong tiếng Anh. — A.K.

(2) Tiếng Anh là “Resident Boss” — Tác giả dịch từ nguyên văn tiếng Hoa là li-mien tan-cia-tih.. — A.K.