Thông tin sách

Nếp Sống Cơ Đốc Bình Thường

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: Nếp sống Cơ đốc bình thường
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 5

Untitled Document

CHƯƠNG NĂM

SỰ PHÂN CÁCH CỦA THẬP TỰ GIÁ

Vương quốc của thế gian này không phải là vương quốc của Đức Chúa Trời. Lòng Đức Chúa Trời đặt nơi một hệ thống thế giới, là vũ trụ do Ngài tạo dựng, mà vũ trụ này phải được qui tụ dưới một đầu, là Đấng Christ, Con Ngài (Côl. 1:16, 17). Nhưng Sa-tan hành động qua xác thịt con người, thay vào đó đã thiết lập một hệ thống thù nghịch được Kinh-thánh bày tỏ là “thế gian này”, tức là một hệ thống mà chúng ta vướng mắc vào, và là hệ thống do chính hắn cai trị. Hắn thật đã trở nên “vua chúa của thế gian này” (Gi. 12:31).

HAI CÕI SÁNG TẠO

Do đó, trong tay Sa-tan, cõi sáng tạo đầu tiên đã trở nên cõi sáng tạo cũ. Mối quan tâm chính yếu của Đức Chúa Trời bây giờ không còn đặt nơi cõi sáng tạo ấy, nhưng nơi cõi sáng tạo thứ hai, là cõi sáng tạo mới. Ngài đang đem đến một cõi sáng tạo mới, tức là một vương quốc mới và một thế giới mới, không có gì của cõi sáng tạo cũ, vương quốc cũ hay thế giới cũ có thể chuyển vào cõi sáng tạo mới này. Bây giờ là vấn đề của hai lãnh vực thù nghịch, và chúng ta thuộc về lãnh vực nào.

Dĩ nhiên sứ đồ Phao-lô cho chúng ta biết một cách chắc chắn hiện nay chúng ta thật sự thuộc về lãnh vực nào trong hai lãnh vực này. Ông nói rằng trong sự cứu chuộc, Đức Chúa Trời “giải cứu chúng ta ra khỏi quyền lực của sự tối tăm, mà dời chúng ta qua vương quốc của Con yêu dấu của Ngài” (Côl. 1:12, 13). Từ nay trở đi, quyền công dân của chúng ta ở tại đó.

Nhưng để đem chúng ta vào vương quốc mới của Ngài, Đức Chúa Trời phải làm một điều mới mẻ trong chúng ta. Ngài phải làm cho chúng ta nên những tạo vật mới. Nếu không được tạo nên mới, chúng ta không thể thích hợp với lãnh vực mới này. “Điều gì sanh bởi xác thịt là xác thịt”, “thịt và huyết không thể thừa hưởng vương quốc Đức Chúa Trời được, sự hay hư nát cũng không thể thừa kế sự không hay hư nát được” (Gi. 3:6; 1 Cô. 15:50). Cho dầu được giáo dục đến đâu, có văn hóa đến đâu, được cải thiện đến đâu, xác thịt vẫn là xác thịt. Việc chúng ta thuộc về cõi sáng tạo nào sẽ quyết định chúng ta có phù hợp với vương quốc mới hay không. Chúng ta thuộc về cõi sáng tạo cũ hay mới? Chúng ta sanh bởi xác thịt hay bởi Linh? Nói cho cùng, chúng ta có thích hợp với cõi sáng tạo mới hay không thì tùy thuộc vào vấn đề nguồn gốc. Vấn đề không phải “tốt hay xấu?” nhưng là “xác thịt hay Linh?” “Điều gì sanh bởi xác thịt là xác thịt”, nó sẽ không bao giờ là điều gì khác. Những gì thuộc về cõi sáng tạo cũ không bao giờ có thể chuyển vào cõi sáng tạo mới.

Một khi chúng ta thật sự hiểu những gì Đức Chúa Trời đang tìm kiếm, tức là một điều gì hoàn toàn mới cho chính Ngài, khi ấy chúng ta sẽ thấy không bao giờ mình có thể đem một điều gì từ lãnh vực cũ đóng góp vào lãnh vực mới ấy. Đức Chúa Trời muốn sở hữu chúng ta cho chính Ngài nhưng Ngài không thể đem chúng ta trong tình trạng cũ vào trong điều Ngài đã dự định, cho nên trước hết Ngài dùng Thập tự giá của Đấng Christ để tiêu trừ chúng ta, sau đó bởi sự phục sinh Ngài cung ứng sự sống mới cho chúng ta. “Nếu ai ở trong Đấng Christ thì người ấy là một tạo vật mới [có một cõi sáng tạo mới]: những sự cũ đã qua đi, nầy, mọi sự đều trở nên mới” (2 Cô. 5:17). Bây giờ là những tạo vật mới với một bản chất mới và một loạt quan năng mới, chúng ta có thể bước vào vương quốc mới và thế giới mới.

Thập tự giá là phương tiện Đức Chúa Trời sử dụng để kết liễu “những sự cũ” bằng cách hoàn toàn loại bỏ “con người cũ”, và sự phục sinh là phương tiện Ngài sử dụng để truyền cho chúng ta tất cả những gì cần thiết cho cuộc sống mới trong thế giới mới ấy. “Vậy, chúng ta đã nhờ báp-têm vào trong sự chết của Ngài mà được đồng chôn với Ngài, hầu cho như Đấng Christ nhờ vinh hiển của Cha mà được từ kẻ chết sống lại thể nào, thì chúng ta cũng phải ăn ở trong đời sống mới thể ấy” (La. 6:4).

Điều tiêu cực lớn nhất trong vũ trụ là Thập tự giá, vì với Thập tự giá, Đức Chúa Trời đã xóa sạch mọi sự không thuộc về chính Ngài; điều tích cực lớn nhất trong vũ trụ là sự phục sinh, vì qua sự phục sinh, Đức Chúa Trời làm cho hiện hữu tất cả những gì Ngài sẽ có trong lãnh vực mới. Cho nên sự phục sinh là ngưỡng cửa của cõi sáng tạo mới. Thật là một điều phước hạnh khi thấy rằng Thập tự giá chấm dứt tất cả những gì thuộc về hệ thống cai trị thứ nhất, và sự phục sinh giới thiệu tất cả những gì liên quan đến hệ thống cai trị thứ hai. Mọi sự bắt đầu trước sự phục sinh phải bị xóa sạch. Sự phục sinh là điểm khởi đầu mới của Đức Chúa Trời.

Bây giờ chúng ta có hai thế giới trước mặt mình, thế giới cũ và thế giới mới. Trong thế giới cũ, Sa-tan có quyền thống trị tuyệt đối. Anh em có thể là một người tốt trong cõi sáng tạo cũ, nhưng hễ anh em thuộc về cõi sáng tạo cũ, thì anh em ở dưới án tử hình, vì không có gì của cõi sáng tạo cũ được đem sang cõi sáng tạo mới. Thập tự giá là lời Đức Chúa Trời tuyên bố rằng tất cả những gì trong cõi sáng tạo cũ phải chết. Không có gì thuộc về A-đam thứ nhất có thể vượt xa hơn Thập tự giá, tất cả phải chấm dứt tại đó. Chúng ta cần thấy điều này càng sớm càng tốt, vì Đức Chúa Trời đã tạo nên một phương cách để chúng ta thoát khỏi cõi sáng tạo cũ. Đức Chúa Trời thâu góp tất cả những gì của A-đam vào trong Thân vị của Con Ngài và đóng đinh Con ấy, cho nên trong Ngài, tất cả những gì thuộc về A-đam đã bị tiêu trừ. Sau đó, Đức Chúa Trời công bố khắp vũ trụ: “Qua Thập tự giá, Ta đã loại bỏ tất cả những gì không thuộc về Ta, các ngươi là những người thuộc về cõi sáng tạo cũ đều bao hàm trong đó, các ngươi cũng đã bị đóng đinh với Đấng Christ!” Không ai trong chúng ta thoát khỏi lời tuyên án ấy.

Điều này đem chúng ta đến vấn đề báp-têm. “Anh em há không biết rằng tất cả chúng ta là những người đã chịu báp-têm vào trong Christ Giê-su, đều đã chịu báp-têm vào trong sự chết của Ngài sao? Vậy, chúng ta đã nhờ báp-têm vào trong sự chết của Ngài mà được đồng chôn với Ngài” (La. 6:3, 4). Bây giờ chúng ta phải tự hỏi ý nghĩa của những lời này là gì?

Báp-têm trong Kinh-thánh được liên kết với sự cứu rỗi. “Ai tin và chịu báp-têm sẽ được cứu” (Mác 16:16). Theo Kinh-thánh, chúng ta không thể nói “tái sinh nhờ báp-têm” nhưng chúng ta có thể nói “cứu rỗi nhờ báp-têm”. Cứu rỗi là gì? Sự cứu rỗi không liên quan đến tội lỗi, cũng không liên quan đến quyền lực của tội, nhưng liên quan đến cosmos, hay hệ thống thế gian. Chúng ta bị bao gồm trong hệ thống thế gian của Sa-tan. Được cứu là được ra khỏi hệ thống thế gian của hắn để vào trong hệ thống của Đức Chúa Trời.

Trong Thập tự giá của Chúa Giê-su Christ chúng ta, Phao-lô nói: “thế gian đối với tôi đã bị đóng đinh và tôi đối với thế gian cũng vậy” (Ga. 6:14). Đó là hình ảnh Phi-e-rơ đã khai triển khi ông viết về tám hồn người được “cứu nhờ nước” (1 Phi. 3:20). Khi vào tàu, Nô-ê và những người ở với ông đã bởi đức tin bước ra khỏi thế giới cũ bại hoại ấy, vào trong thế giới mới. Điều này không phải chỉ để bản thân họ không bị chết đuối, nhưng họ được ra khỏi hệ thống bại hoại ấy. Đó là sự cứu rỗi.

Sau đó Phi-e-rơ nói tiếp: “Nước ấy là hình bóng [là biểu tượng tương xứng] chỉ về báp-têm hiện nay cứu rỗi anh em” (c. 21). Nói cách khác, nhờ phương diện ấy của Thập tự giá, là điều được nói đến qua báp-têm, anh em được giải cứu khỏi thế giới gian ác hiện nay, và bởi chịu báp-têm trong nước, anh em khẳng định điều này. Ấy là báp-têm “vào trong sự chết của Ngài” mà chấm dứt một cõi sáng tạo; nhưng ấy cũng là báp-têm vào trong Christ Giê-su” mà có cõi sáng tạo mới trước mắt (La. 6:3). Anh em đi xuống nước, và thế giới của anh em trong biểu tượng cùng đi theo anh em. Anh em lên khỏi nước trong Đấng Christ, nhưng thế giới của anh em thì bị nhận chìm.

Tại Phi-líp, Phao-lô nói: “Hãy tin Chúa Giê-su, thì ngươi sẽ được cứu”. Ông “giảng lời Chúa” cho người cai ngục và gia đình ông. “Tức thì người, và cả gia đình người đều chịu báp-têm” (Công. 16:31-34). Khi làm như vậy, ông và những người ở với ông làm chứng trước mặt Đức Chúa Trời, dân Ngài và các quyền lực thuộc linh rằng họ thật sự được cứu khỏi thế gian ở dưới sự phán xét. Chúng ta đọc thấy kết quả là họ rất vui mừng “vì đã tin Đức Chúa Trời”.

Như vậy, rõ ràng là báp-têm không phải là vấn đề một tách nước, hay thậm chí không phải là một hồ báp-têm bằng nước. Đó là một điều gì lớn lao hơn nhiều, có liên quan đến cả sự chết và sự phục sinh của Chúa chúng ta, với cái nhìn về hai thế giới. Tất cả những ai chứng kiến người ta trở lại với Chúa tại một xứ sở ngoại đạo đều biết báp-têm đem lại những kết quả lớn lao dường nào.

CHÔN NGHĨA LÀ CHẤM DỨT

Bây giờ trong phân đoạn vừa được trích dẫn, Phi-e-rơ tiếp tục mô tả báp-têm là “câu trả lời của lương tâm tốt đối với Đức Chúa Trời” (1 Phi. 3:21 A.V.). Chúng ta không thể đáp lời nếu không có ai nói gì với mình. Nếu Đức Chúa Trời không nói gì cả, chúng ta không cần phải trả lời. Nhưng Ngài đã phán, Ngài đã nhờ Thập tự giá mà phán với chúng ta. Bởi Thập tự giá, Ngài đã phán về sự phán xét của Ngài trên chúng ta, thế gian, cõi sáng tạo cũ và vương quốc cũ. Thập tự giá không chỉ thuộc về cá nhân Đấng Christ, không phải là một Thập tự giá của “cá nhân”. Đó là một Thập tự giá bao-hàm-tất-cả, một Thập tự giá “tập thể”, một Thập tự giá bao hàm anh em và tôi. Đức Chúa Trời đã đặt tất cả chúng ta vào trong Con Ngài, và đóng đinh chúng ta trong Ngài. Trong A-đam sau cùng, Ngài đã xóa sạch tất cả những gì thuộc về A-đam thứ nhất.

Như vậy, tôi trả lời như thế nào trước lời tuyên án của Đức Chúa Trời trên cõi sáng tạo cũ? Tôi trả lời bằng cách xin chịu báp-têm. Vì sao? Trong La Mã 6:4, Phao-lô giải thích rằng báp-têm có nghĩa là chôn: “Vậy, chúng ta đã nhờ báp-têm mà được đồng chôn với Ngài”. Đương nhiên báp-têm liên kết với cả sự chết và sự phục sinh, mặc dầu tự nó không phải là sự chết hay sự phục sinh: báp-têm là sự chôn. Nhưng ai đáng bị chôn? Chỉ có người chết mà thôi! Cho nên nếu tôi xin chịu báp-têm, tôi tự công bố mình đã chết và chỉ xứng đáng ở trong mồ mả.

Than ôi, một số người được dạy là hãy nhìn sự chôn cất như phương tiện để chết, họ muốn chết bằng cách để người ta chôn mình! Tôi xin nhấn mạnh rằng, nếu chúng ta chưa được Đức Chúa Trời mở mắt để thấy mình đã chết trong Đấng Christ và đã được đồng chôn với Ngài, chúng ta không có quyền chịu báp-têm. Lý do chúng ta bước xuống nước là vì đã nhận thức rằng trong mắt Đức Chúa Trời, chúng ta đã chết rồi. Đó là điều chúng ta làm chứng. Câu hỏi của Đức Chúa Trời rõ ràng và đơn giản: “Đấng Christ đã chết và Ta đã bao hàm các con tại đó. Bây giờ các con nói gì về điều đó?” Câu trả lời của tôi là gì? “Chúa ôi, con tin Ngài đã thực hiện sự đóng đinh. Con đáp “vâng” với sự chết và sự chôn mà Ngài đã giao nộp con cho những điều ấy”. Ngài đã giao phó tôi cho sự chết và mồ mả, khi xin chịu báp-têm, tôi bày tỏ một sự đồng ý công khai với sự thật ấy.

Tại Trung Quốc, có một người đàn bà loạn trí vì chồng chết, bà nhất định từ chối không cho người ta chôn chồng mình. Suốt hai tuần lễ, ngày này qua ngày khác ông nằm trong nhà. Bà nói: “Ông ấy không chết, tôi nói chuyện với ông ấy mỗi đêm”. Người đàn bà thật đáng thương, bà không muốn người ta chôn ông ấy vì bà không tin ông chết. Khi nào chúng ta bằng lòng chôn những người thân yêu của mình? Chỉ khi nào chúng ta tuyệt đối biết chắc họ đã qua đời. Đang khi còn một hi vọng mỏng manh rằng họ sống, chúng ta sẽ không bao giờ chôn họ. Cho nên khi nào tôi xin chịu báp-têm? Khi tôi thấy đường lối Ngài là hoàn hảo và mình đáng chết, và khi tôi thật sự tin Đức Chúa Trời đã đóng đinh tôi. Một khi tôi hoàn toàn được thuyết phục như vậy, tôi thật sự chết trước mặt Đức Chúa Trời, khi ấy tôi xin chịu báp-têm. Tôi nói: “Ngợi khen Đức Chúa Trời, tôi chết rồi! Chúa ôi, Ngài đã giết con; bây giờ xin hãy chôn con!”

Tại Trung Quốc có hai Hội cấp cứu, đó là Hội “Chữ Thập Đỏ” và Hội “Chữ Thập Xanh”. Hội Chữ Thập Đỏ lo cho những ai bị thương trong chiến trận nhưng vẫn còn sống, lo cứu trợ và chữa lành cho họ, Dịch Vụ Chữ Thập Xanh lo cho những người đã chết trong nạn đói, lụt lội hay chiến tranh để chôn cất họ. Trong Thập tự giá của Đấng Christ, Đức Chúa Trời đối xử với chúng ta triệt để hơn những người trong Hội “Chữ Thập Đỏ”. Ngài không ra tay sửa chữa cõi sáng tạo cũ. Ngay cả những người còn sống cũng bị án tử hình và chôn cất, để họ được sống lại trong sự sống mới. Đức Chúa Trời đã làm công tác đóng đinh để bây giờ chúng ta được liệt vào giữa vòng kẻ chết, nhưng chúng ta phải chấp nhận điều này và qui phục công tác của “Chữ Thập Xanh”, bằng cách niêm phong sự chết ấy bằng “sự chôn cất”.

Có một thế giới cũ và một thế giới mới, ở giữa hai thế giới ấy là mồ mả. Đức Chúa Trời đã đóng đinh tôi, nhưng tôi phải bằng lòng bị giao phó cho mồ mả. Báp-têm của tôi khẳng định án của Đức Chúa Trời được thi hành trên tôi trong Thập tự giá của Con Ngài. Điều này xác định rằng tôi được tách rời khỏi thế giới cũ và bây giờ thuộc về thế giới mới. Cho nên báp-têm không phải là điều nhỏ nhặt. Đối với tôi, điều đó có nghĩa là một sự đoạn tuyệt có ý thức và dứt khoát với lối sống cũ. Đó là ý nghĩa của La Mã 6:2: “Chúng ta đã chết đối với tội, lẽ nào còn sống trong tội lỗi nữa ư?” Thực ra Phao-lô muốn hỏi: “Nếu anh em muốn tiếp tục sống trong thế giới cũ, tại sao lại chịu báp-têm? Anh em không bao giờ nên chịu báp-têm nếu anh em muốn tiếp tục sống trong lãnh vực cũ”. Một khi thấy sức mạnh của điều này, chúng ta đã sẵn sàng nhường chỗ cho cõi sáng tạo mới qua sự đồng ý chôn cõi sáng tạo cũ.

Trong La Mã 6:5, Phao-lô vẫn viết cho những người “chịu báp-têm” (c. 3), ông nói về sự “liên hiệp với Ngài trong hình trạng của sự chết Ngài”. Vì nhờ báp-têm, qua biểu tượng chúng ta thừa nhận rằng Đức Chúa Trời đã thực hiện một sự hiệp nhất mật thiết giữa chúng ta và Đấng Christ trong vấn đề sự chết và sự phục sinh này. Một ngày kia, tôi đang tìm cách nhấn mạnh sự hiệp nhất mật thiết này cho một anh em Cơ-đốc. Lúc ấy chúng tôi đang uống trà với nhau, nên tôi lấy một miếng đường và khuấy vào tách trà của tôi. Vài phút sau, tôi hỏi: “Anh có thể cho tôi biết bây giờ đâu là đường và đâu là trà không?” Anh ấy đáp: “Không, anh đã khuấy chúng chung với nhau và chất này đã tan biến trong chất kia, bây giờ chúng không thể tách riêng ra được nữa”. Đó là một hình ảnh minh họa đơn sơ, nhưng giúp anh ấy thấy được sự mật thiết và dứt khoát của mối liên hiệp giữa chúng ta với Đấng Christ trong sự chết. Đức Chúa Trời đã đặt chúng ta tại đó, và những hành động của Ngài không thể thay đổi được.

Thật ra, sự liên hiệp này ngụ ý điều gì? Ý nghĩa thật phía sau báp-têm là trong Thập tự giá, chúng ta đã được “báp-têm” vào trong cái chết lịch sử của Đấng Christ, để sự chết của Ngài trở nên sự chết của chúng ta. Sự chết của chúng ta và của Ngài khi ấy được đồng nhất với nhau mật thiết đến nỗi không thể chia lìa được. Khi đi xuống nước, chúng ta đồng ý với “báp-têm” có tính cách lịch sử này, là sự liên hiệp với Ngài do Đức Chúa Trời thực hiện. Lời chứng công khai của chúng ta trong báp-têm ngày nay là lời thừa nhận rằng sự chết của Đấng Christ cách đây hai ngàn năm là một sự chết quyền năng bao-hàm-tất-cả, mạnh mẽ đủ và bao hàm đủ để mang đi và kết liễu tất cả những gì trong chúng ta không thuộc về Đức Chúa Trời.

SỰ PHỤC SINH DẪN ĐẾN SỰ TƯƠI MỚI CỦA SỰ SỐNG

“Nếu chúng ta đã được liên hiệp với Ngài trong hình trạng của sự chết Ngài, thì chúng ta cũng sẽ được liên hiệp với Ngài trong hình trạng của sự sống lại Ngài” (La. 6:5).

Với sự phục sinh, biểu tượng có khác biệt vì có một điều gì mới mẻ được giới thiệu ở đây. Tôi được “báp-têm vào trong sự chết của Ngài”, nhưng tôi không vào trong sự phục sinh cùng một cách như vậy, vì ngợi khen Chúa, sự phục sinh của Ngài vào trong tôi, truyền sự sống mới cho tôi. Trong sự chết của Chúa, chỉ có “tôi ở trong Christ” là điều được nhấn mạnh. Với sự phục sinh, trong khi chính điều ấy vẫn đúng, bây giờ có một điểm mới được nhấn mạnh là “Christ ở trong tôi”. Làm thế nào Đấng Christ có thể truyền sự sống phục sinh của Ngài cho tôi? Làm thế nào tôi nhận được sự sống mới này? Tôi nghĩ Phao-lô đưa ra một hình ảnh minh họa rất tốt qua chính những lời này: “liên hiệp với Ngài”. Vì từ ngữ “liên hiệp” (A.V. “trồng với nhau”) trong tiếng Hi-lạp có thể mang ý nghĩa “tháp vào” (1), cho chúng ta một hình ảnh rất đẹp về sự sống của Đấng Christ được truyền cho chúng ta qua sự phục sinh.

Tôi từng đến thăm một người có vườn nhãn tại tỉnh Phúc-kiến. Ông ấy có ba, bốn mẫu Anh đất trồng khoảng ba trăm cây nhãn. Tôi hỏi ông xem những cây ấy đã được tháp hay chúng thuộc về gốc cây cũ. Ông đáp: “Anh nghĩ tôi có thể phí đất để trồng những cây không tháp sao? Tôi mong thâu được điều gì giá trị gì từ mấy gốc cây già cỗi?”

Vì vậy tôi xin ông ấy giải thích tiến trình tháp cây. Ông vui vẻ nói rằng: “Khi một cây đã cao đến một mức độ nào đó, tôi chặt bỏ ngọn cây và tháp cành vào nó”. Chỉ vào một cây đặc biệt, ông hỏi: “Anh có thấy cây ấy không? Tôi gọi nó là cây cha, vì tất cả các nhánh để tháp vào những cây khác đều lấy từ cây ấy. Nếu cứ để mặc những cây khác lớn lên tự nhiên, trái của chúng chỉ bằng cỡ trái dâu rừng, chính yếu chỉ có lớp vỏ dày và hột. Cây này, là cây từ đó tôi lấy ra các nhánh tháp cho những cây khác, kết những trái thơm ngon, to bằng trái mận, vỏ rất mỏng, hột nhỏ xíu, và dĩ nhiên tất cả những cây được tháp đều kết trái giống như nó”. Tôi hỏi: “Điều ấy diễn ra như thế nào?” Ông ấy giải thích: “Tôi chỉ lấy một phần nhỏ của cây này và đem nó vào trong cây kia. Tôi chẻ cây xấu ra và cho một cành tháp của cây tốt vào đó. Sau đó tôi bó lại và để cho nó lớn lên”. Tôi hỏi: “Nhưng làm sao nó lớn lên được?” Ông nói: “Tôi không biết nhưng nó lớn lên thật”.

Sau đó, ông ta chỉ cho tôi xem một cây kết trái rất èo uột từ gốc cây cũ ở dưới nhánh tháp, nhưng lại kết trái lớn và mọng nước từ phần cây mới bên trên nhánh tháp. “Tôi để lại những chồi cũ với những trái vô dụng của chúng để cho người ta thấy sự khác biệt. Qua đó anh có thể hiểu giá trị của việc tháp cây. Anh đã hiểu vì sao tôi chỉ trồng toàn cây tháp phải không?”

Làm thế nào một cây có thể mang trái của một cây khác? Làm thế nào một cây xấu kết những quả tốt? Chỉ bằng cách tháp cây mà thôi. Chỉ bằng cách cấy vào cây ấy sự sống của một cây tốt. Nhưng nếu con người có thể tháp nhánh của cây này vào cây kia, Đức Chúa Trời không thể lấy sự sống của Con Ngài và tháp vào trong chúng ta sao?

Một phụ nữ người Hoa bị phỏng nặng ở cánh tay và được đưa vào bệnh viện. Để tránh sự co rút da trầm trọng do vết sẹo, người ta thấy cần phải tháp da mới vào chỗ bị phỏng, nhưng bác sĩ cố gắng tháp một miếng da của chính bà vào cánh tay mà không thể được. Vì bà đã lớn tuổi và do thiếu dinh dưỡng, miếng da tháp quá xấu và không thể “dính” được. Sau đó, một y tá ngoại quốc hiến một miếng da và cuộc giải phẫu được tiến hành cách thành công. Da mới ăn liền với da cũ, và người đàn bà rời bệnh viện với cánh tay hoàn toàn lành lặn; nhưng vẫn còn miếng da trắng ngoại quốc trên cánh tay da vàng của bà để thuật lại câu chuyện quá khứ. Anh em hỏi làm thế nào da của một người khác lại mọc dính trên tay bà? Tôi không biết làm thế nào nó mọc dính được, nhưng tôi biết nó đã như vậy.

Nếu một bác sĩ giải phẫu thuộc về đất còn có thể lấy da từ thân thể của một người để tháp vào thân thể một người khác (2), thì Nhà Giải Phẫu thần thượng lại không thể cấy sự sống của Con Ngài vào trong tôi sao? Tôi không biết điều đó được thực hiện bằng cách nào. “Gió muốn thổi đâu thì thổi, ngươi nghe tiếng nó, nhưng không biết nó đến từ đâu và đi đâu. Hễ người nào sanh bởi Thánh Linh thì cũng như vậy” (Gi. 3:8). Chúng ta không thể nói Đức Chúa Trời thực hiện công tác của Ngài bằng cách nào, nhưng công tác được thực hiện thật sự. Chúng ta không thể làm gì và không cần phải làm gì cả để điều ấy xảy ra, vì Đức Chúa Trời đã làm điều ấy bởi sự sống phục sinh rồi.

Đức Chúa Trời đã làm mọi sự. Trên thế giới chỉ có một sự sống kết quả nhiều và sự sống ấy đã được tháp vào hàng triệu đời sống khác. Chúng ta gọi điều ấy là sự “tân sinh”. Sự tân sinh là tiếp nhận một sự sống mới mà trước đó tôi không có. Hoàn toàn không phải là sự sống thiên nhiên của tôi đã thay đổi, mà là một sự sống khác, một sự sống hoàn toàn mới, hoàn toàn thần thượng, đã trở nên sự sống của tôi.

Bởi Thập tự giá của Con Ngài, Đức Chúa Trời đã cắt bỏ cõi sáng tạo cũ để mang đến cõi sáng tạo mới trong Đấng Christ nhờ sự phục sinh. Ngài đã đóng cánh cửa dẫn đến vương quốc tối tăm cũ kỹ ấy và chuyển tôi sang vương quốc của Con yêu dấu Ngài. Vinh quang của tôi ở trong sự kiện là điều đó đã được thực hiện – tức là nhờ Thập tự giá của Chúa Giê-su Christ chúng ta, thế giới cũ ấy đã “bị đóng đinh đối với tôi, và tôi đối với thế gian cũng vậy” (Ga. 6:14). Báp-têm của tôi là lời chứng công khai về sự kiện ấy. Bởi báp-têm ấy, cũng như bởi lời chứng miệng tôi nói ra, tôi “xưng nhận mà được cứu rỗi” (La. 10:10).

(1) Tiếng Hi-lạp sumphutos “được trồng hay lớn lên cùng với”, “liên hiệp với”. Từ ngữ này được dùng với ý nghĩa “được tháp vào” trong tiếng Hi-lạp Cổ Điển. Trong hình ảnh minh họa thích thú theo sau, sự so sánh việc tháp cây có lẽ không nên ép ý quá, vì nếu thiếu một điều kiện nào đó, thì không được an toàn lắm khi ngụ ý rằng Đấng Christ được tháp vào gốc cây cũ. Nhưng có ẩn dụ nào có thể mô tả đúng mức về phép lạ của cõi sáng tạo mới? — A.K.

(2) Cho dầu những chuyên viên y khoa có thể nêu lên bất cứ nghi vấn nào về sự kiện bất thường này, nhưng lời tuyên bố theo sau không thể phủ nhận. — A.K.